Cuộc gặp gỡ chí mạng - Tập 2 - chương 03b

Trần Kình đang đánh tay lái cẩn thận lùi xe, chưa nghe rõ, hỏi: “Hả? Em nói gì?”

Lâm Uyển chỉ xem như hắn nói đùa, khinh thường lẩm bẩm: “Người mới người cũ, quay như đèn cù.”

Trần Kình lần này có thể nghe rõ, cười nói: “Sao tôi cảm giác câu này của em có chút ghen tức vậy?”

“Cảm giác của anh sai rồi.” Lâm Uyển đảo mắt, cũng ý thức được câu nói của mình hơi kì quặc.

Trần Kình phản đối: “Mới cũ gì chứ, tôi chẳng có chút quan hệ nào với hai người họ.”

“Trần Kình, trước khi kết hôn anh buông tha tôi nhé, tôi không muốn làm người thứ ba.”

“Vậy nếu cả đời này tôi không kết hôn, có phải sẽ không cần buông nữa?”

“…”

Lâm Uyên lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cô không muốn nói thêm một lời nào với con người này, nhìn mãi nhìn mãi, bỗng cảm thấy không bình thường, nghi ngờ hỏi: “Đang đi đâu thế?”

“Đến rồi sẽ biết.”

Lâm Uyển quyết định không hỏi nữa, thiên đường địa ngục, đâu cũng được. Nhưng khi xe rẽ mấy khúc ngoặt, dừng tại một tòa nhà văn phòng, cô lại mất bình tĩnh, quay đầu sang cảnh giác quan sát người đàn ông bên cạnh.

Trần Kình cũng đang nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng như nước, hắn im lặng mỉm cười rồi hỏi: “Uyển Uyển, em muốn rời khỏi tôi không?”

Lâm Uyển không hề do dự gật đầu.

“Được, tôi thả em đi.”

Lâm Uyển nghi ngờ mình nghe nhầm, sao hắn có thể tốt bụng như thế, quả nhiên lại nghe hắn nói: “Có điều không phải bây giờ.” Ngọn lửa vừa cháy lên trong lòng cô lập tức bị dập tắt không thương tiếc.

“Uyển Uyển, khi nào mới có thể tự do bản thân em sẽ là người quyết định.”

“Anh có ý gì?”

“Đợi em khỏi bệnh rồi tôi sẽ thả em đi.”

“Anh… biết rồi?”

Trần Kình gật đầu nói: “Vậy nên bây giờ tôi không thể buông tay…”

“Tôi không sao.” Lâm Uyển hơ kích động ngắt lời hắn, “Anh chỉ cần buông tha cho tôi, tôi sẽ khỏi.”

Trần Kình thở dài nói: “Uyển Uyển, em cảm thấy có thể sao? Đây không phải là tâm trạng em suy sụp, mà là bệnh trầm cảm, đã đến mức độ nào thì em tự rõ, gần đây em đều không liên lạc với bạn bè nhỉ? Hình như cũng lâu rồi chưa đến nhà họ Vương, vì em sợ người khác biết được bệnh của mình, nhưng em khép kín bản thân thế này chỉ càng ngày càng thêm nghiêm trọng…”

“Đừng nói nữa.” Lâm Uyển giơ tay ôm đầu rồi bịt tai lại, bắt đầu không thể khống chế nổi cảm xúc. Trần Kình nhìn thấy rất đau lòng, vươn tay muốn an ủi nhưng cô tránh người về phía sau, dán chặt vào cửa xe, đầu rủ xuống, giống như không nghe không thấy thế này có thể an tòan hơn một chút.

Trần Kình đành mở lời khuyên nhủ: “Uyển Uyển, em đừng sợ, thật ra bệnh trầm cảm cũng không phải bệnh gì nghiêm trọng, chỉ cần em mở lòng mình ra, phối hợp điều trị, những việc khác cứ giao cho tôi, nếu em không muốn nói chuyện với bác sĩ Lý, tôi có thể tìm người khác cho em…”

Lâm Uyển không nghe, với tay mở cửa xe nhưng đã sớm bị Trần Kình khóa lại, cô không còn cách nào khác liền lấy tay đập mạnh vào cửa sổ. Trần Kình không thể nhìn tiếp, vươn tay kéo cô ôm vào lòng, lớn tiếng nói: “Uyển Uyển, em bình tĩnh chút đi, nếu em muốn khiến tôi buông tay, trước tiên em phải chứng minh bản thân có thể sống độc lập…”

Lâm Uyển liều mạng vùng vẫy trong lòng hắn, miệng thét: “Nói dối, anh không muốn thả tôi đi, anh là đồ khốn nạn…”

Trần Kình ôm cô thật chặt, nói: “Không sai, tôi là đồ khốn nạn, thế nên em phải đánh bại tôi, còn cả bệnh trầm cảm của em cũng là đồ khốn nạn, em cũng phải đánh bại nó mới được.”

Người trong lòng vùng vẫy điên cuồng như được lắp thêm động cơ điện, Trần Kình có chút không chịu nổi liền nhớ đến một câu, “Người điên sức lớn”, rồi càng thêm đau xót. Hắn kéo Lâm Uyển lại, dùng một tay nắm chặt lấy, tay còn lại nâng mặt cô lên để cô nhìn về phía mình, dịu dàng nói: “Uyển Uyển, đừng chạy trốn, như vậy dù tôi thả em, em cũng sẽ không có được tự do thật sự, em phải nhìn thẳng vào nó, giống như bây giờ em đang nhìn thẳng vào tôi.”

Lâm Uyển cuối cùng cũng đã bình tĩnh hơn một chút, nhìn chằm chằm mặt hắn, Trần Kình lại hỏi: “Bây giờ tôi có đáng sợ không?”

Hắn cũng không biết biểu cảm của mình lúc này như thế nào, nhưng chắc chắn không đáng sợ, vì ý chí sắt đá của hắn sớm đã bị giẫm thành một đống bùn, một khi đã mềm lòng, gương mặt cũng chẳng thể cứng rắn nổi.

Lâm Uyển mếu máo, trong mắt biển nước sóng sánh, giống như sắp khóc nhưng lại bướng bỉnh không chịu khóc. Trần Kình cảm thấy đống bùn trong lòng lập tức hóa thành nước, cười khổ nói: “Tôi biết em là một cô gái dũng cảm, cho nên em nhất định có thể chiến thắng nó, đúng không?”

Thấy Lâm Uyển hạ thấp mí mắt, giọng hắn càng thêm dịu dàng, hơn nữa còn mang chút khích lệ: “Bây giờ, chúng ta sẽ bước bước thứ nhất, được không?”

Lâm Uyển không còn cự tuyệt nữa, lúc này Trần Kình mở cửa xuống xe rồi kéo tay cô đi vào tòa nhà, Lâm Uyển đi theo rất chậm, hắn cũng không giục cô. Đến cửa phòng tư vấn của Lý Cẩn, bước chân cô bỗng ngừng lại, ngẩng đầu hỏi: “Những điều anh nói là thật?”

 

Trần Kình thấy cô cuối cùng đã khôi phục sự bình tĩnh, thầm thở phào nhẹ nhõm, giơ tay giúp cô chỉnh lại mái tóc làm rối ban nãy, nghiêm túc nói: “Phải, tôi hiếm khi mở lòng từ bi, em phải nắm chắc cơ hội.”

Lâm Uyển không nói gì, đẩy cửa vào.

Trần Kình không vào cùng cô mà quay người xuống tầng, hắn hơi mệt, có cảm giác trái tim bị quá tải, hắn vừa chân thành vừa dối lòng thực hiện một loạt hành động khi nãy. Hắn chân thành hi vọng cô sẽ khá hơn, dối lòng đẩy cô ra từng chút một. Hắn vừa đi vừa cười khổ, đã bao lâu hắn chưa nói chuyện ôn tồn nhỏ nhẹ với người khác thế này, không đúng, hình như trước giờ hắn chưa từng làm thế. Hắn cứ tưởng mình sẽ cứng rắn, sẽ kiên trì diễn xuất đến cuối cùng, không ngờ có ngày lại vì một người phụ nữ mà thay đổi hoàn toàn, có lẽ trong đời một người đều có một lần gặp phải cảnh ngộ ấy.

Hắn không dám nghĩ tiếp, lí trí và tình cảm, bây giờ hắn chỉ có thể nghe theo sự dẫn dắt của một thứ mà thôi. Nếu hai thứ cùng gây rối, hắn sẽ vùng vẫy, sẽ đau khổ, nếu hắn đau khổ rồi, hắn sẽ không nhịn được kéo người khác xuống nước.

Trần Kình mở cửa xe đón làn gió lạnh, hút hai điếu thuốc rồi gọi vài cuộc điện thoại. Sau đó, Lâm Uyển đã ra, hắn lập tức xuống xe đón cô, chỉ thấy mắt cô đỏ hoe, chóp mũi cũng hồng hồng, hắn vừa thấy buồn cười vừa thấy đau lòng, kéo tay cô hỏi: “Sao rồi?”

Lâm Uyển không nói, hắn liền tự tiếp lời: “Cứ từ từ, đừng vội.”

Trần Kình đưa Lâm Uyển về, trên đường đến công ty, hắn gọi điện thoại cho Lý Cẩn, cô nói: “Băng dày ba thước đâu phải do lạnh một ngày, có điều, khóc cũng là một cách giải tỏa.”

Trần Kình bỏ điện thoại xuống, nghĩ bụng, Lâm Đại Ngọc còn khóc suốt ngày dài, nhưng vẫn khóc đến chết đó thôi. Hắn biết mình hơi nóng vội quá đáng, nhưng không thể không nóng vội. Chỉ cần nghĩ đến Lâm Uyển có khuynh hướng tự sát là hắn liền sợ hãi, liên tưởng thêm chút nữa còn có thể khiến bản thân toát mồ hôi lạnh.

Trong thời gian rảnh ban ngày xử lí công việc, hắn cũng không kìm nổi suy nghĩ, rốt cuộc nên chữa bệnh cho Lâm Uyển như thế nào, bệnh trầm cảm suy cho cùng là tâm bệnh, tâm bệnh phải trị bằng tâm dược, nhưng tâm dược này lại là thứ khó pha chế nhất. Hắn còn dành thời gian nghĩ ngợi về thứ gọi là “tình yêu” này, hắn cảm thấy tình yêu chính là vi rút SARS, nhìn không thấy, sờ không được, đến bất ngờ không kịp phòng bị, lại rất nguy hiểm. Hắn cảm thấy bản thân giống như người chưa từng mua vé số, đột nhiên được thông báo trúng giải đặc biệt, chẳng hề vui thích, chỉ có choáng váng.

Buổi tối về nhà, Lâm Uyển đang ngồi trên sofa đùa nghịch với Ni Ni, Trần Kình đi tới xách con cún sang một bên rồi ngồi cạnh cô nghiêm túc nói: “Uyển Uyển, có phải em rất hận tôi?”

Lâm Uyển không lên tiếng, hắn hiểu đây chính là ngầm thừa nhận, kéo lấy tay cô nói: “Ngày trước tôi đối xử không tốt với em, còn từng đánh em, bây giờ cho em cơ hội trút giận, đánh lại tôi nhé, em thấy sao?”

Tay cô thật mềm mại, Trần Kình vừa nắm liền thấy hơi xao lòng, trong đầu nhẩm tính, quả là đã quá lâu hắn chưa động vào cô, ngay lập tức lại tự mắng thầm, đây là lúc nào còn nghĩ chuyện này? Kết quả là trong lúc hắn đấu tranh nội tâm, nghe thấy một tiếng “bốp” vang lên, một giây sau hắn mới phản ứng lại, đó lại cái tát vừa nhắm vào mặt mình. Hắn bỗng trợn mắt, mắng: “Mẹ kiếp, em đánh thật à?”

Lâm Uyển vung cái tát xong bàn tay có chút tê dại, bị hắn gầm lên liền sợ đến mức cơ thể run bắn, Trần Kình hồi phục ngay nét mặt tươi cười, nói: “Thế nào, hả giận chưa? Đánh đến đau cả tay rồi, để tôi xoa cho.” Nói rồi lại nắm lấy tay Lâm Uyển ra vẻ xoa mấy cái, “Hình như tôi từng đánh em mấy lần, hay là em đòi luôn một thể, sao?”

“Hai lần.”

Trần Kình vừa nghe thấy liền vui vẻ: “Nhớ rõ thật đấy, phụ nữ đúng là lòng dạ hẹp hòi.”

Lâm Uyển “hừ” lạnh, Trần Kình kéo tay cô nói: “Vậy hay là em đánh thêm một cái?”

“Không đánh nữa.”

“Không nỡ à?”

Lâm Uyển quả quyết giơ tay, “bốp”, khóe miệng Trần Kình co giật. Hắn tự an ủi bản thân rằng, đại trượng phu biết co biết duỗi, đàn ông không đấu với đàn bà, ngày trước quá chấp nhặt với cô nên mới hại cô hết lần này đến lần khác, rồi không kìm được suy nghĩ, may là không có người thứ ba ở đây.

Vừa nghĩ đến đó liền nghe thấy tiếng oăng oẳng, thì ra còn có một kẻ nằm bò bên cạnh. Trần Kình cảm thấy hết sức mất mặt, đá nó một cái rồi chửi mát: “Mẹ kiếp, mày còn gây thêm rắc rối gì nữa, thấy tao bị đánh mày vui lắm đúng không? Đồ chó!”

Lâm Uyển hỏi hơi khiêu khích: “Đau rồi?”

“Đau quái gì, như muỗi đốt.” Trần Kình xoa mặt, nói lập lờ: “Có điều em cũng thâm độc thật đấy, chỉ đánh có một bên, nếu chỗ này sưng lên ngày mai sao tôi gặp người khác được.”

Lâm Uyển chê hắn vô vị, đứng dậy định rời đi, hắn liền giữ lấy cô, cười hì hì nói: “Đừng đi, hôm nay chúng ta đã tính nợ rồi…”

“Có thể tính rõ ràng không?”

“Không thể, nhưng vẫn phải cố sức tính.” Trần Kình kéo cô vào lòng, để cô ngồi lên đùi mình, thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Uyển Uyển, khoảng thời gian trước khi em rời khỏi tôi, mỗi ngày đều là ngày thanh toán nợ nần, tôi biết rất nhiều việc không thể sửa chữa, nhưng phàm là việc tôi có thể làm được, tôi sẽ cố gắng hết sức.” Hắn liếc nhìn con dao gọt hoa quả trong chiếc đĩa trên bàn, nói: “Hay là em cứ đâm tôi mấy nhát dao đi? Chỉ cần em vui vẻ là được, nhưng nói trước đừng đâm vào động mạch, cũng đừng đâm vào ngực, còn nữa, trên mặt cũng không được…”

Lâm Uyển bực bội cười lạnh, ném ra bốn chữ: “Giả vờ giả vịt.”

“Ai bảo thế? Tôi thật lòng đó.” Trần Kình nói rồi vươn tay với lấy con dao gọt hoa quả đặt vào tay cô, “Uyển Uyển, bây giờ tôi giao tấm thân hơn năm mươi cân này của tôi cho em, em xem miếng thịt nào vừa mắt thì cứ đâm vào đó, không cần mềm lòng, ngộ nhỡ tôi ngất đi thì em nhớ gọi 120…”

Lâm Uyển nghe những lời lải nhải thật thật giả giả của hắn, tay đang bị hắn giữ, con dao trong tay chuyển động từng chút tới gần cổ hắn, tim cô đột nhiên đập dồn dập. Đây là cảnh tượng cô từng ảo tưởng rất nhiều lần, bây giờ lại hiện ngay trước mắt, cô rất sợ nhất thời mình sẽ bị kích động…

“Uyển Uyển…” Trần Kình vẫn đang thì thầm từng tiếng bên tai cô, dường như thật sự không để ý lưỡi dao sắc bén kia sẽ cứa nát da thịt hắn, hoặc là hắn đã chắc chắn cô không dám làm. Lâm Uyển trong lòng khó chịu, cô nhắm chặt mắt, thầm nghĩ, giải tỏa, giải tỏa, trước kia không phải cả ngày cô tìm đủ mọi cách để giải tỏa sao, bắt đầu từ khi nào cô đã quên rồi. Nghĩ đến đây, bàn tay cô hơi dùng lực, sau đó cảm giác cơ thể Trần Kình run lên.

Cô vội mở mắt, nhìn thấy trên chiếc cổ trơn mịn của hắn xuất hiện một vệt máu dài nửa tấc, bàn tay chợt nới lỏng, con dao gọt hoa quả liền rơi xuống ghế sofa.

Trần Kình không thèm để ý vết thương của mình mà dịu dàng nhìn cô, nhẹ nhàng hỏi: “Hả giận chưa?”

Lâm Uyển không nhìn hắn, trầm giọng mắng: “Điên rồi!”

Trần Kình thở dài, dựa đầu lên vai cô, lẩm bẩm: “Phải đó, tôi là kẻ điên, xin lỗi, Uyển Uyển, sao em lại gặp phải tôi chứ.”

Hắn bất đắc dĩ nghĩ rằng, gặp tôi là điều bất hạnh của em, yêu em, là điều bất hạnh của tôi. Từ trên cổ truyền tới cảm giác đau âm ỉ, Trần Kình than thở trong lòng, quả nhiên vẫn cứ đau. Xưa nay hắn luôn gắng sức tránh bị đau đớn, trên cơ thể và cả trong tâm hồn, vì vậy, trước khi người khác làm tổn thương hắn, hắn sẽ chế ngự họ, hoặc cách thật xa những vật nguy hiểm ấy. Nhưng số phận lại giống như lá bài đã được định sẵn trước đó, cho dù quay vòng thế nào cuối cùng vẫn sẽ có một lá yếu nhất bạn phải tiếp nhận. Tình yêu, chính là lá bài yếu dành cho hắn.