Cuộc gặp gỡ chí mạng - Tập 2 - chương 03a

 

Chương 3: Bệnh tình

 

“Trần tiên sinh, xin hỏi anh là thế nào với cô Lâm
Uyển?”

Lý Cẩn bình tĩnh hỏi, đồng thời lén quan sát người
đàn ông sáng sớm đã xông vào, đang ngồi trên ghế sofa đối diện. Giờ này vốn dĩ
có một vị khách hẹn trước, nhưng vừa vào cửa đã bị hắn dùng vài tờ tiền đẩy
sang phòng bên uống trà. Hành vi gần như quấy rối này khiến cô không nói nên lời,
lại kết hợp với vẻ mặt của hắn, cô thầm chẩn đóan sơ bộ hắn mắc chứng lo âu,
không ngờ hắn trả lời qua loa rồi hỏi tình trạng của Lâm Uyển, thì ra đây mới
là mục đích chính.

Nghe thấy câu hỏi, Trần Kình theo bản năng định trả
lời “Người đàn ông của cô ấy”, suy nghĩ thêm một lát lại nói: “Người hại cô ấy
thành ra thế này.”

“Xin lỗi, đây là việc riêng của bệnh nhân, chúng tôi
không thể tiết lộ.”

Trần Kình “Hừ” một tiếng: “Đừng nói với tôi quy tắc
đó của các cô.” Ý thức được giọng điệu của mình quá tệ, hắn dịu giọng lại đôi
chút: “ Xin lỗi, tôi quá lo lắng, tình trạng hiện tại của cô ấy rất nghiêm trọng,
lần trước từng tự sát, gần đây lại thường xuyên mơ thấy ác mộng…”

“ Đó là vì ảo giác.”

“Ảo giác?”

Lý Cẩn im lặng một lúc, hỏi: “Trần tiên sinh, anh
yêu cô ấy không?”

Trần Kình sững người.

“Tình trạng của Lâm Uyển quả thật rất nghiêm trọng,
căn cứ theo hiện nay chỉ dựa vào bản thân cô ấy thì khó thoát ra, nhưng tôi cần
xác nhận một chút, anh có phải người có đủ khả năng giúp cô ấy hay không…”

Người phụ nữ đối diện đang nói những gì, Trần Kình
không sao tập trung nghe được, trong đầu hắn như có hai hòn đá đập vào nhau,
sinh ra những đốm lửa làm linh hồn hắn sáng rực, lại như một tia chớp lóe lên
giữa bầu trời mây đen dày đặc, trong nháy mắt đã chiếu sáng tư duy hỗn độn của
hắn. Vấn đề mà trước nay hắn không hiểu nổi hoặc là không chịu nghĩ sâu xa,
trong nháy mắt thôi đã có đáp án.

Phải, hắn yêu cô, hắn yêu Lâm Uyển.

Nếu chỉ vì say đắm cơ thể cô một cách đơn thuần thì
sao phải duy trì lâu đến vậy. Nếu chỉ vì muốn chinh phục cô thì cô cũng sớm vứt
bỏ sự phản kháng rồi. Hắn đã vì cứu cô mà không màng tính mạng, cô làm mất con
hắn, lòng hắn đau như cắt, nhìn cô ngày một sa sút, hắn không biết phải làm
sao…

“Phải, tôi yêu cô ấy!” Trần Kình rất nhanh đã cho Lý
Cẩn đáp án, chỉ nói ra năm chữ này mà như tiêu hao quá nửa thể lực của hắn, đến
nỗi giọng hắn hơi run run, còn có chút nghẹn ngào.

Đến nỗi vị bác sĩ tâm lý luôn rất bình tĩnh cũng hơi
ngạc nhiên, nhất thời quên nói tiếp. Trần Kình mở lời trước: “Bây giờ cô có thể
nói với tôi bệnh tình của cô ấy rồi chứ?”

Lý Cẩn cũng nhanh chóng khôi phục sự bình tĩnh, vẻ mặt
nghiêm túc nói: “Lâm Uyển mắc phải bệnh trầm cảm, phân theo mức độ đã thuộc chứng
trầm cảm nặng, hơn nữa hiện tượng ảo giác của cô ấy đến dồn dập và kéo dài, là
bệnh trầm cảm có triệu chứng tâm thần.”

 

“Bệnh tâm thần?” Khi Trần Kình nghe thấy ba chữ này,
con ngươi lập tức co lại, vô thức nhắc lại chúng, vẻ mặt cũng trở nên mất tự
nhiên.

“Không phải bệnh tâm thần, mà là có một số đặc điểm
của bệnh tâm thần. Nhưng nếu không khống chế kịp thời, rất có khả năng sẽ phát
triển thành tâm thần phân liệt, tới lúc đó thật sự đã từ trở ngại tâm lý phát
triển thành bệnh tâm thần.”

Trần Kình vẫn đang cuốn vào ba chữ đó, trong đầu hiện
ra những hình ảnh đứt quãng của bệnh tâm thần, huyệt thái dương bắt đầu đau âm ỉ,
bàn tay đặt trên tay vịn sofa bất giác nắm chặt lại.

“Trần tiên sinh, anh vẫn ổn chứ?”

Trần Kình bị cô thức tỉnh, đưa tay gạt tóc, hỏi: “Vậy
bây giờ nên điều trị thế nào?”

Lý Cẩn thở dài một tiếng, nói: “Bệnh trầm cảm đến
giai đọan quan trọng chủ yếu dựa vào thuốc hoặc vật lý trị liệu. Nhưng tình trạng
của Lâm Uyển khá đặc biệt, tâm lí đề phòng của cô ấy rất mạnh mẽ, bây giờ lại tự
mình khép kín, không phối hợp điều trị. Điều này quả thật có chút giống với bệnh
nhân tâm thần, sợ bị người khác lời ra tiếng vào, thậm chí còn sợ bị người khác
bắt lại.”

Trần Kình xua tay, nói: “Việc này để tôi nghĩ cách.”
Hắn nghĩ một lát rồi tiếp: “Nghe nói chỗ của cô đều có ghi âm, tôi có thể nghe
chứ?”

“Cái này phải được sự đồng ý của người nhận tư vấn mới
có thể ghi âm, khi đó Lâm Uyển chưa đồng ý.”

Trần Kình nghe xong hơi thất vọng, từ trước đến giờ
chưa có bất kì vấn đề nào nan giải như vấn đề hiện tại này, nhất thời trong đầu
rối như tơ vò, nhưng lại không tìm ra manh mối nào khả quan.

“Nhưng những lời Lâm Uyển nói với tôi, tôi đều nhớ,
cô ấy chủ yếu kể về một số chuyện lúc nhỏ, tôi ấn tượng nhất là cô ấy nói chuyện
công việc của cha rất bận, thường quên tới nhà trẻ đón cô, có lúc đi công tác
vùng khác còn kiên quyết khóa cô trong nhà, để lại một tủ lạnh toàn thực phẩm
khô làm thức ăn cho cô ấy. Lâm Uyển sợ hãi, lại ảo giác trong nhà có một người
nữa, khi là cha, lúc là mẹ, hoặc là người bạn nhỏ trong nhà trẻ. Cô ấy nói chuyện
với họ, một người sắm hai vai. Tôi nghĩ đây chắc là một trong những nguyên nhân
khiến cô ấy dễ sinh ra ảo giác.”

Trần Kình không trả lời, nhưng nơi yếu ớt nhất trong
tim đang bị người khác dùng tay vặn xéo, cổ họng hắn đau xót cứ như uống phải một
ngụm giấm đặc, lại như bị đổ vào một hớp axit sunfuric nồng độ thấp, làm bỏng
rát cả da thịt nơi đó.

Lúc Trần Kình rời đi, Lý Cẩn đột nhiên hỏi: “Trần
tiên sinh, anh biết yêu không?”

Trần Kình bị đánh trúng điểm yếu, sững sờ một lát,
trầm giọng nói: “Tôi sẽ học.”

“Vậy thì tốt, nói thật lòng, người nào đến chỗ tôi
cũng rất đáng thương, nhưng Lâm Uyển là người khiến người khác xót xa nhất.” Lý
Cẩn hơi buồn rầu nói: “Cô ấy chỉ tới hai lần, mỗi lần hầu hết thời gian đều
dành cho việc khóc, cô ấy bị áp lực quá rồi…”

Trần Kình không đợi Lý Cẩn nói xong, vội ngắt lời:
“Cám ơn cô, bác sĩ Lý, phiền cô rồi, tạm biệt.”

Hắn bước nhanh rời khỏi, tâm trạng nặng nề thêm vạn
lần, thì ra điều đau khổ nhất trên thế giới không phải là chẳng hay biết gì, mà
là quá trình xé toạc chân tướng. Ánh dương bên ngoài rất đẹp, thời tiết tốt khó
thấy được vào đầu đông, nhưng trong lòng hắn lại như mưa trút nước, tuyết bay đầy
trời. Hắn bước nhanh đến cạnh chiếc xe, ấn khóa rồi ngồi vào trong đóng mạnh cửa
lại, sau đó gác cánh tay lên vô lăng, vùi đầu vào đó.

Lời nói cuối cùng của Lý Cẩn khiến hắn suýt mất kiểm
soát, hắn muốn đập đồ, muốn chửi người, muốn đánh nhau, thậm chí muốn giết người.
Nhưng chút lí trí ít ỏi còn lại bảo hắn không được, hắn không thể dung túng
tính khí tồi tệ của bản thân thêm nữa. Hắn phải nhịn, phải nhẫn nại như người
đàn ông chân chính, bị đánh gãy răng rồi cũng phải nuốt vào bụng, sau đó lấy lại
tinh thần để chiến thắng trận đánh này.

Nhưng hắn không thể khống chế cảm xúc cuộn trào như
triều dâng kia, hắn hận, hận người mẹ vô lương tâm và người cha vô trách nhiệm
của cô, hận tất cả những người mắc nợ cô. Nhưng hắn biết, đáng hận nhất chính
là bản thân hắn, hắn mới chính là người mang tới tai họa hủy diệt cho cô, hắn
là thằng khốn, hắn là ma quỷ, giống như những gì cô mắng hắn, hắn không bằng cầm
thú.

Nếu bây giờ bên cạnh tay hắn có một con dao, hắn sẽ
không hề do dự cầm nó lên đâm cho mình mấy nhát. Hắn muốn thay Lâm Uyển xả giận,
cũng muốn nếm thử mùi vị đau đớn. Nghĩ tới đó hắn ngẩng đầu dậy, giơ tay phải
lên, ở đó vẫn còn một vết bỏng, màu trắng xám ban đầu đã biến thành màu đỏ, vẫn
đang đau âm ỉ. Hắn giơ tay trái lên dùng ngón cái và ngón trỏ bấm mạnh vào vết
bỏng đó, đau đớn như kim châm, hắn ngửa đầu dựa vào lưng ghế, đôi mắt trống rỗng
nhìn về phía trước, vẫn tiếp tục hành động tàn bạo.

Cách thức tự ngược này khiến hắn cảm thấy dễ chịu,
những oán hận trong người không thể rút ra kia cuối cùng cũng có đường thoát, bằng
không hắn thật sự lo rằng lát nữa mình sẽ phóng xe làm loạn trên đường quốc lộ,
như vậy sẽ lại gây nên một vụ đâm xe hậu quả khó lường. Sau đó hắn nhớ đến lần
đầu tiên gặp Lâm Uyển, khi đó trong cảm xúc đặc biệt của hắn đối với cô thật ra
có kèm chút thương xót, chỉ là lúc đó đã pha lẫn cả dục vọng lạ thường trước
cái đẹp cùng các nhân tố khác, hắn không phân biệt nổi, hắn quá ngốc nghếch.
Bây giờ nghĩ lại, đau lòng, thương xót, đây chẳng phải chính là hình thái ban đầu
của tình yêu sao? Có lẽ, hắn đã trúng tiếng sét ái tình với Lâm Uyển.

Trần Kình cười nhạo thành tiếng, hắn vừa gặp cô liền
trúng tiếng sét ái tình, cô vừa gặp hắn liền trúng đòn chí mạng.

Trần Kình ngồi gần một tiếng trong xe, trong lúc đó,
thư ký gọi điện đến mấy lần, hắn tùy ý dặn dò rồi lái xe về căn hộ. Lúc sắp về
đến nhà, hắn lại sinh ra chút cảm giác giống như xúc động khi trở về cố hương.
Hắn dừng xe, lấy điện thoại gọi cho Lâm Uyển, rất nhanh đã có người nhấc máy, hắn
điều chỉnh cảm xúc một lát, hỏi: “Uyển Uyển, dậy rồi à?”

“Ừ.”

“Ăn sáng chưa?”

“Rồi.”

“Đang làm gì thế?”

“Xem ti vi.”

“Cô giúp việc đến chưa?”

“Rồi.”

Trần Kình khẽ thở dài một tiếng, giả bộ không vui
nói: “Em không thể nói thêm vài chữ à?”

“Cô giúp việc đang nấu canh trong bếp.”

Hắn mỉm cười trong hư vô, thận trọng nói: “Uyển Uyển…”

Bên kia truyền tới tiếng hít thở nhè nhẹ, như đang đợi
hắn tiếp tục, nhưng hắn chán nản phát hiện mình không nói nổi câu “Tôi xin lỗi”,
ba chữ này không có lực, Lâm Uyển nghe rồi có lẽ sẽ cười nhạt, ngay đến hắn
cũng cảm thấy nực cười, một người giết một người, sau đó cầm con dao đẫm máu
nói với xác chết “Tôi xin lỗi”, trên thế gian này còn có chuyện nào nực cười
hơn chuyện này không?

Nghĩ đến đó Trần Kình quay đầu xe, chạy về công ty, chỉ
có quay lại nơi đó hắn mới có thể biến thành hắn vốn dĩ. Đương nhiên hắn biết,
bản thân đã không thể quay lại nữa rồi, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, vấn
đề phải được giải quyết từng điều, hắn phải mau chóng lấy lại bình tĩnh mới có
thể nghĩ cho kỹ càng những việc tiếp theo.

Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Kình đã gọi Lâm Uyển dậy,
thật ra đã không còn sớm nữa, đã sắp tám giờ rồi. Quan sát dáng vẻ buồn ngủ, mí
mắt cụp xuống của cô, hắn liền nghĩ, điều này rốt cục vì cô lười hay vì căn bệnh
kia quấy nhiễu, thật không thể hiểu nổi. Cô vứt bỏ đứa bé kia là lo sợ tác dụng
phụ của thuốc hay là vì trả thù hắn? Có lẽ ngay đến bản thân cô cũng chưa hẳn
đã rõ, bây giờ hắn cũng không có tâm trí quan tâm đến đứa bé đó nữa, trong mắt
hắn, chữa khỏi bệnh cho cô mới là điều quan trọng.

Trần Kình giục Lâm Uyển ăn sáng, rồi lại giục cô
thay quần áo, thấy động tác của Lâm Uyển chậm chạp, hắn tìm một chiếc áo bông
dày nhất trong tủ ra giúp cô khoác vào. Lâm Uyển chê nóng, hắn lải nhải: “Hôm
nay nhiệt độ giảm, nên mặc nhiều một chút, không phải em sợ lạnh sao?”

Dứt lời hắn lại giúp cô đeo khăn, hắn không biết những
cách quàng khăn rắc rối kia, tùy ý quấn hai vòng thắt thành một cái nút lớn,
sau đó nắm tay cô ra khỏi cửa. Lâm Uyển nhìn màu sắc không chút hài hòa, cau
mày nói: “Tôi tự đi cũng được.”

“Hôm nay tôi không có việc, ngộ nhỡ có vấn đề gì
cũng dễ chủ động.”

“Anh rủa tôi à?”

Trần Kình cười một cái, nói: “Nào dám chứ, đi thôi,
đi muộn lại phải xếp hàng dài đấy.”

Cửa thang máy mở, Lâm Uyển nhấc chân bước vào, khinh
thường nói: “Không phải anh có bản lĩnh lắm sao?”

“Có bản lĩnh nữa cũng phải tùy nơi, việc này mà tôi
đến đó công bố trắng trợn, gia đình biết được lại ầm lên.”

Trần Kình ý thức được mình nói hơi nhiều, vội im lặng.

Tới bệnh viện, chụp X quang, bác sĩ nói tử cung
không còn vật sót lại, hủy thai thành công. Trần Kình nghe thấy hai chữ đó lại
không bình tĩnh, hắn nghĩ có lẽ từ nay về sau cứ nghe thấy hai chữ “thành công”
hắn sẽ bị kích động. Có điều nói đi cũng phải nói lại, nếu thật sự không thành
công, hắn thật sự khó chịu, hắn thật không nhẫn tâm thấy Lâm Uyển chịu tội thêm
nữa.

Hai người bước ra khỏi phòng khám, gặp phải một đôi
nam nữ trước mặt, lúc này ngoài Lâm Uyển ra, ba người còn lại đều sững sờ.

“A Kình?” Người nói là Phương Mi, cô mặc áo khoác rộng,
phần bụng hơi nhô lên, một người đàn ông đeo kính, vóc dáng trung bình bên cạnh
đang một tay dắt cô ta, tay còn lại giúp cô ta xách túi. Ý thức được cách xưng
hô này không thỏa đáng, cô ta vội nói: “Sao anh lại đến đây?”

Trần Kình và người đàn ông kia chào hỏi đơn giản rồi
dùng tay ôm chặt Lâm Uyển, nói: “Đưa Uyển Uyển đi khám.”

Dứt lời hắn liền kéo Lâm Uyển rời khỏi, nhưng Phương
Mi vẫn cố chấp đứng đó cản đường, cảm xúc phức tạp hiện lên trong mắt. Chồng cô
thấy vậy liền kéo cô sang bên cạnh, giảng hòa nói: “Tôi cũng đưa Tiểu Mi qua kiểm
tra, con chúng tôi được bốn tháng rồi.”

Trên gương mặt người đàn ông tràn đầy vẻ vui sướng
rõ rệt của người làm cha, Trần Kình chợt cảm thấy biểu cảm của tên đó rất chướng,
nói qua loa với họ: “Chúc mừng, chúng tôi còn có việc, xin phép đi trước.”

Hắn nói xong liền Lâm Uyển bước nhanh đi khỏi, có thể
cảm thấy một cặp mắt đang dán vào sau lưng mình, nhưng điều đó chẳng can hệ tới
hắn, “Vô tình khiến khách đa tình khổ”[1], câu nói này ngày trước hắn đã đọc
thuộc, bây giờ nhớ đến lại thấy phiền lòng.

[1] Câu thơ trích từ bài “Điệp Luyến Hoa – Xuân
tình” của Tô Đông Pha, trong đó âm Hán Việt hai câu thơ cuối là: “Tiếu tiệm bất
văn thanh tiệm tiễu, đa tình tổng bị vô tình nhiễu”, bài thơ có nhiều dị bản
khác nhau, nhưng có thể tạm dịch là: “Tiếng cười bỗng bặt nghe không rõ. Vô
tình khiến khách đa tình khổ”

Nhưng hắn đã quên rằng cuộc sống luôn xảy ra những
điều bất ngờ, trùng hợp thay sự việc này không chỉ có trong phim ảnh và tiểu
thuyết, lúc hai người đi thang cuốn xuống tầng dưới liền nghe thấy một giọng nữ
trong trẻo vang lên phía sau lưng, “ Trần Kình?”

Trần Kình cau mày, xoay người, tiện thể xoay cả Lâm
Uyển lại. Trước mặt là một cô gái trẻ tuổi dáng người cao gầy, trời rét buốt mà
mặc chiếc quần ngắn để lộ đôi chân dài thẳng tắp, phía trên khoác chiếc áo
chòang len dáng dài màu đỏ rực, nét mặt tuy không quá xuất chúng nhưng cũng là
một mỹ nữ khí chất vô cùng.

“Là anh thật sao, em còn tưởng nhìn nhầm cơ.” Cô gái
cười ha ha nói.

Trần Kình thản nhiên: “Trương tiểu thư, chào cô.”

“Nói với anh bao lần rồi, gọi em Vận Nghi là được.”

“Vậy thì không lịch sự lắm.”

Lâm Uyển theo bản năng định tách khỏi Trần Kình,
nhưng nghĩ lại, có lẽ thể hiện thân mật một chút cũng chẳng phải chuyện xấu đối
với mình, thế là cô ung dung kề sát vào Trần Kình. Trần Kình cũng phối hợp vươn
tay ôm lấy eo cô.

Trương Vận Nghi nhìn Lâm Uyển, hỏi: “Vị tiểu thư này
là?”

Trần Kình giới thiệu ngắn gọn: “ Cô ấy là Lâm Uyển.”

“Lâm tiểu thư, chào cô, tôi tên Trương Vận Nghi,
là…” Cô ta nói rồi liếc nhìn Trần Kình, nhưng hắn chỉ hướng mắt về phía trước
không chút biểu cảm, cô ta lại cười nói: “Là bạn tốt của Trần Kình.”

Ánh nhìn thóang qua này đã giải thích rõ vấn đề, Lâm
Uyển cười nói: “Chào cô.”

Trần Kình mất kiên nhẫn, nói qua qua: “Vậy cô cứ làm
việc của cô, chúng tôi đi trước.”

“Đợi chút, bác em vừa làm phẫu thuật dạ dày xong,
đang nằm viện ở đây, em qua giúp ông lấy ít thuốc, anh có muốn qua thăm ông
cùng em không?”

“Hôm nay không tiện lắm, ngày mai tôi sẽ tới thăm
bác.”

“Vậy cũng được, hôm khác gặp.” Trương Vận Nghi cười
thông cảm, còn đặc biệt chào tạm biệt Lâm Uyển.

Trần Kình cứ kéo tay Lâm Uyển hệt như dắt trẻ nhỏ
băng qua đại sảnh, ra khỏi cửa xoay, Lâm Uyển lập tức rút tay lại, Trần Kình “hừ”
một tiếng, nói: “Không diễn kịch nữa? Muốn dính là dính, muốn gỡ là gỡ, em coi
tôi như cái áo rồng[2] đúng không?”

[2] Một loại trang phục đồng bộ trong hí khúc, có vằn
hổ.

Lâm Uyển mặc kệ hắn, bước nhanh ra ngoài, súyt nữa
đâm vào một người béo trước mặt. Trần Kình giữ lấy cô, cúi đầu nói: “Cẩn thận
chút, coi chừng đâm vào em bay mất đó, ấy, nhìn bậc thềm chứ.”

Lâm Uyển ghét kiểu chuyện bé xé ra to của hắn, cô cảm
thấy con ếch xanh là mình đã bị người ta lôi ra từ trong nước ấm, mang vứt vào
chảo dầu, chắc chắn phải chết, hơn nữa còn chết rất thê thảm. Sau khi lên xe,
cô hỏi: “Người vừa rồi là vị hôn thê của anh à?”