Ông chồng cặn bã - Chương 09 part 2

- Lôi, tôi không thích bộ dạng làm bộ làm tịch này đâu. Nếu cậu không để ý tới tôi thì tôi chỉ có thể đắc tội.

Diêm Nhược Thiên không khách khí liền trực tiếp hầu hạ cho một thùng nước lạnh, nhưng cái tên chết toi trên giường này vẫn không có phản ứng, quả là rất kỳ quái.

Lay đi lay lại cho ngồi dậy thì ánh mắt của Lôi Tân Dương tràn ngập sát khí.

- Cậu muốn chết hả!

- Tôi cho là người tìm chết là cậu, uống thành ra gương mặt này. Cậu muốn trúng độc rượu cồn sao?

Diêm Nhược Thiên rất thông minh vọt đến ghế sa lon ngồi xuống, người bị rượu cồn khống chế không còn lý trí để mà nói, có lẽ cứ duy trì khoảng cách cho an toàn.

- Đây là chuyện của tôi.

- Tôi nghĩ vì Tâm Tâm nha đầu. . . . . Không phải, chị dâu nhỏ, tôi không thấy cô ấy. Tôi nghĩ cậu hẳn là biết tung tích của cô. Nói cho tôi biết thì tôi cũng không quấy rầy cậu nữa.

Hai người không phải đang giở giọng cãi nhau ầm ĩ sao? Như thế nào mà mấy chữ “Tâm tâm tiểu nha đầu” lại có thể khiến hắn nghiến răng nghiến lợi đây?

- Cô ta đi rồi.

Ở mặt ngoài thì rất bình tĩnh, nhưng trong lòng lại có ngàn vạn con kiến đang cắn xé tim gan hắn.

- Rốt cục là cô ấy quyết định không cần cậu sao? Xem ra, tám phần là cậu ở bên ngoài làm bậy cùng nữ nhân khác, không cẩn thận bị cô tóm được. Trong cơn tức giận cô ấy quyết định bỏ lại cậu rời khỏi nơi này.

Giọng điệu của Diêm Nhược Thiên đầy rẫy mùi vị khiêu khích.

- Là tôi bảo cô ta cút đi.

Lôi Tân Dương nhíu mày không vui.

- Ai nha nha, đồ chết dẫm này, so với tôi lại còn thô lỗ hơn. Cô ấy cũng không phải không có chân, làm sao lại bảo cút cho được?

Mở miệng giỡn chơi chút thôi, làm sao lại dùng cái loại ánh mắt lạnh nhạt này mà soi hắn? Được rồi, hắn biết cái đồ thiếu gia này hiện tại thiếu chất hài hước trầm trọng. Nhưng kẻ làm thành loại cục diện này chính là hắn, làm sao lại có thể giận chó đánh mèo với người khác?

- Mặc dù xen vào việc của người khác không phù hợp tác phong của tôi. Nhưng có chuyện có lẽ nói cho cậu cũng được. Tâm Tâm nha đầu. . . . . chị dâu nhỏ lúc đó đến khách sạn Diêm Lệ Viên khổ công học cách làm bánh ga tô. Đại khái bỏ ra mười ngày. Tôi đã hỏi sư phụ, sư phụ nói việc làm bánh cô ấy không có chút năng khiếu nào. Nhưng là vì sinh nhật của người chồng yêu thương mà hai tay cô ấy đều sắp rụng. Bất luận kẻ nào đã thấy bộ dạng cô ấy toàn lực để làm thì đều sẽ cảm động đến chết. Dù sao quan trọng của bánh ngọt là tràn đầy tình yêu, còn đẹp hay không cũng không quan trọng.

Hắn không phải cố ý gọi là Tâm Tâm nha đầu, nhưng thói quen miệng thật là khó sửa!

Bánh ngọt sinh nhật . . . . . Hắn nhớ ra cái cái bánh ga tô kia từ trên tay cô rơi xuống đất. Đó là cô tự tay làm bánh ga tô cho hắn?

- Nhưng mà có vẻ như cậu không thừa nhận như vậy. Tôi nghe bác Hạ nói cậu gạt bánh ga tô xuống nền nhà. Chẳng lẽ cậu coi trọng bề ngoài bánh ga tô như vậy sao?

Hắn đây là vì “hại người không câu nệ chữ thô tục”, rất giỏi đi!

Nguyên lai cô muốn tự tay vì hắn chuẩn bị bánh ga tô sinh nhật, mới thần bí không cho hắn cơ hội giúp đỡ như vậy. Cô tràn đầy chờ mong tạo cho hắn một niềm vui, hắn lại phá đi tất cả . . . . . Không, đây không phải lỗi của hắn, tại sao cô có thể cùng gia gia chung tay lừa gạt hắn?

- Kỳ thật tôi rất tán thành cô ấy bỏ rơi cậu. Cậu là loại nam nhân không chuyên tình, sớm muộn sẽ dẫn đến làm cô ấy đau lòng. Cô ấy là người vừa đoan trang vừa hiền lành, có thể được nhiều nam nhân chọn. Cam đoan mỗi người đem so với cậu thì đều đáng giá phó thác suốt đời hơn.

Diêm Nhược Thiên nhếch mép thoáng vẻ tính toán, bình thường sử dụng phép khích tướng đối với tên dở hơi này không phát huy tác dụng. Nhưng trong tình trạng trong lòng lung lay thì khó mà đoán được sẽ thế nào.

Lôi Tân Dương hung tợn trừng mắt, thằng ranh này muốn chết sao?

- Tôi hẳn là nên gọi điện thoại cho Tâm Tâm. . . . . chị dâu nhỏ, bảo cô lập tức mở bữa tiệc lớn để chúc mừng cô thoát khỏi bàn tay quỷ dữ.

Diêm Nhược Thiên trộm liếc mắt nhìn cửa phòng, có lẽ trước hết cứ xác định qua đường trốn tránh đã. Dường như hắn không cẩn thận kích thích quá mức, người này tức giận đến đầu bốc khói rồi. Nhưng mà trước khi hắn gặp nạn thì đã có người giải vây .

Cộc cộc cộc, bác Hạ dè dặt đứng ở cửa nhìn quanh. Chẳng biết bên trong đã biến thành chiến trường chưa, có lẽ cứ cẩn thận một chút. Nhưng mà ngoại trừ cái giường đã biến thành vùng sông nước bưng biền thì lại không có dấu hiệu chiến hỏa tàn phá.

- Thiếu gia, tôi vừa mới nhận được thư Thiếu phu nhân gửi tới. Không đúng, hẳn là thiếp báo.

Bác Hạ giơ lên thiếp báo màu đỏ trên tay. Nói cho đúng thì nên gọi đó là “Thư yêu cầu”. Nhưng ngày nghỉ, người phát thư cũng nghỉ định kì thì làm thế nào lại đưa đến đây được? Nhưng mà hiện tại không ai có thể nghĩ tới vấn đề này.

Lập tức, Lôi Tân Dương hoàn toàn không suy nghĩ gì thêm mà nhảy xuống giường xông lên giật lấy thư mời trong tay bác Bá, vừa lấy ra là xem.

Người mời : Tống Oánh Tâm

Thời gian: chín giờ sáng thứ ba

Địa điểm: lầu một đại sảnh văn phòng luật sư Tường thúc

Nguyên nhân: ký tên bản thoả thuận ly hôn, đồng thời xử lý tài sản chính thức giải trừ quan hệ vợ chồng.

Phụ chú: tôi chỉ có thể cho anh thời gian nửa ngày, bởi vì đến chiều tôi sẽ khởi hành đi tới Mỹ để học. Ít nhất trong vòng hai năm sẽ không trở lại Đài Loan. Nếu như sau khi kết thúc khóa học mà có thể tìm được cơ hội phát triển thuận lợi ở nơi này thì tôi sẽ ở lại đó không bao giờ quay về Đài Loan nữa. Tôi nghĩ cả đời này sẽ không gắn với “cám bã chi phu” (người chồng cặn bã) như anh, cho nên xin có mặt đúng giờ. Tôi sẽ đợi anh.

Tim hắn bị một cú đâm nặng nề. Cô muốn bỏ lại hắn để đi Mỹ, nữ nhân này không ngờ muốn bỏ lại hắn mà đi Mỹ. Chẳng những muốn đi học mà lại còn vạch kế hoạch ở lại đó… Trong lòng bỗng cả kinh, đây không phải là do hắn tự tìm sao? Hắn vô tình đẩy cô ra. Lúc này, cô muốn đi tới một nơi mà hắn không thể nhìn thấy cô nữa. Bọn họ thật sự có thể cắt được hết mọi thứ liên quan, đây không phải đúng là kết quả hắn muốn sao?

Không, không được. Hắn tuyệt đối không cho phép cô rúc đầu trong ngực để nam nhân khác ôm. Thời gian không có cô sẽ rất đau khổ, ôm lấy chai rượu, không ngừng muốn dùng rượu cồn để tống khứ hình bóng của cô trong đầu. Nhưng bóng dáng cô lại như càng ngày càng rõ ràng. Mỗi một dáng vẻ của cô đều động lòng người như vậy, làm hắn mê muội như vậy, ngoài ra trông bộ dạng cô mắng mỏ người ta lại càng làm hắn giống như toàn thân bốc lửa. Hắn không nên để mất cô, không nên sống ở cả đời mà chỉ có thể nghĩ tới cô trong đau khổ!

Nữ nhân này rất đáng ghét, như thế nào có thể dễ dàng từ bỏ hắn như vậy? Không sai, đúng là hắn bảo cô không nên xuất hiện ở trước mặt hắn, nhưng cuối cùng thì cô cũng phải thử xin xỏ hắn tha thứ. Như thế nào có thể sung sướng bỏ hắn như vậy mà đi nước Mỹ xa xôi? Cô thật là rất giỏi!

Nhìn sắc mặt hắn thay đổi, tình cảm thoạt nhìn rất kích động thì Diêm Nhược Thiên đương nhiên muốn lặng lẽ đi tới. Hắn dùng đôi mắt cú vọ mà đọc nội dung trong thiếp mời . . . Aha! Hai đạo mày kiếm không nhịn được nhướng lên. Tâm Tâm nha đầu xuất một chiêu “Phép khích tướng” này chẳng những thực khéo, hơn nữa lại cành cao. Vậy thì Lôi Đại thiếu gia đáng chết này còn có biện pháp để không đầu hàng sao?