Điểm tựa của niềm tin - Phần 04b

 

Phần 04.5: Di sản tình yêu

“Chúng ta chỉ cần bốn cái ôm mỗi ngày

để có thể tồn tại, tám cái ôm mỗi ngày

để duy trì cuộc sống và mười hai cái ôm

mỗi ngày để có thể lớn lên.”

Khi còn trẻ, Al là một nghệ nhân làm gốm tài hoa, nổi danh
khắp vùng.

Ông có một gia đình hạnh phúc với vợ và hai con trai. Một tối nọ, người con
trai lớn của ông bỗng nhiên đau bụng dữ dội.

Nghĩ đó chỉ là sự xáo trộn tiêu hóa thông thường, cả Al lẫn vợ đều không lấy
gì làm lo lắng lắm chỉ cho con uống vài viên thuốc bình thường. Thế nhưng, cơn
đau thật ra lại là chứng viêm ruột thừa cấp và đứa trẻ chết đột ngột ngay trong
đêm hôm đó. Khi biết con trai mình đã có thể được cứu sống nếu ông để tâm hơn
một chút, tinh thần của Al thực sự suy sụp. Gánh nặng tội lỗi cứ trĩu nặng
trong lòng ông. Cộng thêm vào đó, chẳng bao lâu sau vợ của Al bỏ đi, để lại cho
ông đứa con trai nhỏ sáu tuổi. Hai cú sốc quá lớn đã khiến Al không thể nào
chịu đựng nổi. Ông bắt đầu tìm đến ruợu chè để mong được quên đi những nỗi đau
đà gặp phải trong đời. Dần dà, Al trở thành một kẻ nghiện ngập. Càng nghiện
rượu, Al càng mất dần tất cả những gì mà ông đang có – nhà cửa những mục tiêu
nghệ thuật, tiếng tăm, sự kính trọng của mọi người,...những thứ mà phải mất cả
cuộc đời ông mới gây dựng lên được. Cuối cùng, Al chết cô độc trong một căn
phòng trọ tại San Francisco.

Khi nghe tin Al mất, tôi đã không một chút quan tâm, thậm chí còn có vẻ
khinh thường - phản ứng thường thấy mà người đời vẫn dành cho một kẻ sống vô
dụng. "Thật là một con người bỏ đi!" Tôi đã nghĩ như thế - "Cuộc
đời của ông ta là hoàn. Một thời gian sau, tôi cứ dịp quen biết với người con
trai còn lại của Al, tên là Ernie. Đó là một người thanh niên tử tế, sâu sắc,
biết quan tâm đến mọi người - một con người đặc biệt đáng yêu mà tôi cảm thấy
quý mến ngay từ lần đầu gặp mặt. Khi nhìn Emie chơi đùa với đứa cơn đầu lòng vừa
mới chào đời của cậu, tôi cảm nhận được dòng chảy của tình thương yêu ngọt ngào
và sâu lắng, một tình yêu vô bờ mà cậu dành cho con. Bỗng nhiên tôi tự hỏi lòng
tốt và tính chu đáo ấy phải chăng bắt nguồn từ người cha, ông Al?

Tôi không nghe Emie nói nhiều lắm về cha mình. Có lẽ anh cũng hiểu rằng thật
khó tìm được lý do nào để biện hộ hay thông cảm cho một người cha suốt ngày say
xỉn. Một bữa nọ, tôi hỏi Ernie:

"Có phải tính cách của anh chịu ảnh hưởng từ ông Al, cha anh hay không?

Ernie ngồi im lặng lẽ, hồi tưởng quá khứ trong giây lát. Rồi cậu ấy nói:
"Dù cho mọi người có nói thế nào đi chăng nữa, thì trong tâm tưởng của
tôi, cha lúc nào cũng là một người cha tuyệt vời. Từ khi còn là một cậu bé cho
đến khi tôi rời gia đình năm 18 tuổi, tối nào cha cũng vào phòng tôi hôn tôi và
nói: Cha yêu con lắm, con trai ạ".

Nghe những lời ấy, tôi biết đã đến lúc mình nên suy xét lại cách suy nghĩ
của mình.Vào lúc cuối đời, Al đã mất gần như tất cả mọi thứ, nhưng ông đã để
lại cho đời một trong những chàng trai tốt nhất, nhân hậu nhất mà tôi từng gặp,
chỉ bởi ông là một người cha tốt.

 -
Thảo Hiền -

 

Phần 04.6: Giải thưởng

“Hãy nhẹ nhàng cầm lấy tay con bạn và kiên quyết nói:

Hãy luôn nói sự thật,

dù cho con có lo sợ đến thế nào đi nữa.”

Trong lớp mẫu giáo của cô Grady đang có một phong trào thi đua nho nhỏ.

Các em học sinh sẽ được đánh giá cho hành vi cả tuần đó của mình bằng hệ

thống "đèn giao thông". Cứ vào thứ sáu mỗi tuần, mỗi bé sẽ được
phát một tấm thẻ. Nếu cả tuần bé đều ngoan thì sẽ được thẻ màu xanh, nếu “hơi
chưa ngoan” sẽ được thẻ vàng còn thẻ đỏ chắc chắn là dành cho bé nào chưa ngoan
Với mỗi một thẻ xanh, bé sẽ được đổi lấy một phần quà tại thùng quà của cô giáo
Grady.

Cậu con trai nhỏ của tôi có vẻ rất hào hứng với phong trào thi đua này. Nó
líu lo tuyên bố: "Con sẽ được toàn thẻ xanh, mẹ ạ!".

Thật ra, để giữ cho Danny nhà tôi yên thì không phải là một điều dễ dàng.

Cậu bé rất thiếu động, lúc nào cũng đòi chạy nhảy chứ không thể nào chỉ ngồi
yên một chỗ được ấy thế mà ngay thứ sáu tuần đầu tiên, Danny của tôi về nhà với
một con ngựa hồng bằng cao su trên tay - phần thưởng cho tấm thẻ xanh mà cậu bé
đã rất cố gắng để có được.

Danny rất tự hào về con ngựa hồng của mình. Đi đâu nó cũng ôm người bạn mới
đi cùng. Nhưng đến cuối tuần thứ năm, khi đến đón con Danny không mang quà khoe
với tôi như mọi khi. Cô giáo Grandy bảo tôi:

"Tuần này, Danny chỉ được thẻ vàng Bé đã giành đồ chơi với bạn, lại còn
nghịch nước nữa chứ!" - Quay sang thằng bé, cô dịu dàng - "Nhưng cô
tin là tuần sau, con sẽ ngoan hơn, phải không? Cậu con trai tôi có vẻ buồn lắm,
chỉ

lặng yên. Chiều thứ sáu tiếp theo, khi vừa tan lớp, Danny đã chạy về phía tôi,
đưa ra một chiếc ôtô nhỏ bằng nhựa và cười bẽn lẽn: "Nhìn nè mẹ!".

"Tốt lắm, con yêu! Mẹ rất vui vì con có phần thưởng, Nhưng điều làm mẹ
vui nhất là con đã biết nghe lời cô giáo của mình. Con quả thật là bé ngoan.

Con trai tôi im lặng suốt chặng đường về nhà. Trong bữa ăn tối, nó không háo
hức khoe với bố về thành tích của mình như mọi khi. "Lẽ nào thằng bé không
còn hào hứng với cuộc thi đua này nữa?"

Tôi băn khoăn tự hỏi.

Trước lúc đi ngủ, khi tôi cất chiếc xe nhựa cùng với những món đồ chơi khác vào
hộp, Danny buột miệng la lên: "Con không thích cái ôtô đó".

"Tại sao vậy con? - Tôi ngạc nhiên hỏi - "Con đã nhận được nó vì
biết vâng lời cô Grady mà. Con nên tự hào vì điều đó chứ."

"Con không ngoan mẹ ạ!" - Nó thú nhận: "Vậy làm thế nào mà
con có được cái xe đó? Con hãy nói cho mẹ nghe đi nào!" - Tôi hỏi, giọng
nhẹ nhàng:

"Hôm thứ Ba, con không chịu ngủ trưa." Thằng bé ấp úng- "Con
lẻn ra ngoài nắng chơi, nên cô giáo cho con thẻ đỏ .."

Tôi đã có thể hình dung ra phần còn lại của câu chuyện, nhưng vẫn chờ đợi Danny
tiếp tục. Sau một lúc cúi mặt ra chiều suy nghĩ, thằng bé tiếp tục: "

Nhưng khi cô quay đi, con đã lấy một cái thẻ xanh trên bàn cô mà không ai
biết!"

Nhìn cậu con trai nhỏ của mình đang cúi mạt nhận lỗi tôi thấy lòng mình trở nên
nhẹ nhõm. Chắc là thằng bé đã tụ dằn vặt mình ghê lắm! "Con nghĩ là chúng
ta nên làm gì bây giờ nào?"

Tôi nghiêm túc hỏi - "Cô Grady sẽ nổi giận với con đấy”.

Sau một hồi im lặng không nói gì, con trai tôi nói với giọng đầy quyết tâm:

"Con sẽ trả nó lại cho cô Grady”.

"Đúng đấy, con trai ạ. Mẹ sẽ cùng con đến gặp cô giáo. Chúng ta sẽ cùng
nhau nói sự thật và xin lỗi cô nữa. Nếu cô tha thứ, thì con không còn gì để tự
dằn vặt mình nữa đâu." - Tôi nói khi hôn chào tạm biệt con. Trông nó có vẻ
vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng.

Nhưng tôi tin thằng bé sẽ là người chủ động trong buổi nói chuyện với cô
Crady vào thứ hai tới. Mọi lỗi lầm đều có thể được tha thứ - chỉ cần biết nhận
sai và sửa chữa, chỉ có việc cố tình che giấu tội lỗi mới là không tha thứ được
mà thôi!

-
Thùy Mai -

 

Phần 04.7: Món tiền ân nghĩa

“Cuộc sống không bao giờ là bế tắc,

sẽ luôn có bàn tay đưa ra để bạn nắm lấy

mỗi khi thật sự bạn cần sự giúp đỡ”.

Tháng 9 năm 1957 gia đình tôi chuyển đến tiểu bang California để sinh sống. Số tiền ít ỏi bố mẹ
tôi dành dụm để chi tiêu cho cuộc sống mới chẳng mấy chốc đã hết. Bố tôi không
phải là thợ gò hàn chuyên nghiệp, nên thỉnh thoảng mới kiếm được công việc để
làm. Là anh cả trong gia đình có bốn đứa em nhỏ, và sắp tới sẽ là năm, nên tôi đành
gác ước mơ học tập của mình sang một bên quyết tâm đi làm kiếm tiền phụ giúp
gia đình.

Tôi đã đến nhiều nơi để xin việc nhưng không nơi nào đồng ý nhận, có lẽ do tôi
quá gầy và ốm yếu. Nhưng nghĩ đến tình cảnh khó khăn của gia đình mình, ngày
nào tôi cũng cố gắng đi hét nơi này đến nơi khác, không từ nan bất cứ công việc
gì cả. Một hôm, tôi đến xin việc ở một cửa hàng ăn uống. Người chủ ở đó là ông
Morl Rubin - một người đàn ông cao lớn có nụ cười khá thân thiện.

Bác ấy nhìn tôi lắc đầu:

Cháu không kham nổi việc làm này đâu! ở đây chỉ những người to cao, khỏe
mạnh mới làm. Tôi ấp úng thuyết phục:

Hè năm ngoái, cháu đã đi phụ rủa chén cho một nhà hàng tận Chicago đấy.

Cháu không sợ bị phỏng nước nóng, không ngại rủa chén dơ bẩn hay khiêng vác nặng
đâu. Bác cho phép cháu làm thử một tuần, nếu cháu không làm được, thì bác không
cần trả lương cho cháu, có được không ạ!

Bác Rubin quan sát tôi một lát, rồi gật đầu. Bên trong cửa hàng của bác, tôi
ngập đầu trong mớ bát đĩa, khay ăn, nồi xoong chảo liên tục chồng chất. Tôi phải
cọ rửa những cái nồi, cái chảo rất to và nóng hổi vừa nhấc xuống từ bếp lò.

Mỗi tối về nhà, hai gót chân và bắp vế của tôi đau nhức khủng khiếp. Vào
cuối ngày thứ Bảy, khi tôi kết thúc công việc, bác Rubin gọi tôi đến và hỏi:

-Thế trung tâm giới thiệu việc làm bảo với cháu chỗ bác trả lương bao nhiêu?

- Dạ! 1 đô la một giờ ạ - Tôi lí nhí đáp - Họ bảo đó là mức lương tối thiểu,
nhưng cháu nhận ít hơn cũng được.

Như vậy thì không tương xứng với người làm việc chăm chỉ như cháu. Bác sẽ
trả lương khởi điểm cho cháu là 1 đô la 25 xu.

Tôi không thể diễn tả hết được niềm vui của tôi lúc ấy. Số tiền lương hậu hĩnh
này rất cần cho gia đình tôi. Tôi quyết tâm làm việc thật chăm chỉ để không phụ
lòng tin tưởng của bác. Tiệm bác Rubin đóng cửa vào ngày Chủ nhật, nên mỗi tối
thứ Bảy, bác bảo tôi mang hết những phần thức ăn còn trong bếp về nhà. Đó đúng
là bữa ăn thịnh soạn đối với gia đình khốn khó của tôi.

Lần đầu tiên, chúng tôi được ăn cả thịt gà tây, cơm trắng, cá và rau cải.

Một tối thứ Bảy nọ, lúc vừa về đến nhà, tôi giật mình suýt đánh đổ túi thức ân
còn nóng trên tay khi thấy một người đàn ông to béo vói khuôn mặt ác nghiệt,
đang ngồi chễm chệ trong nhà, mắng nhiếc và nhục mạ bố tôi bằng những lời lẽ
thô tục nhất. Các em tôi sợ hãi ngồi co rúm trên giường.

Mặt bố trắng bệch đi, còn mẹ thì sụt sịt khóc. Tôi lẳng lặng vào bếp, đặt túi
thức ăn xuống bàn và lắng nghe câu chuyện trên phòng khách Thì ra người đàn ông
hung dữ này muốn xiết chiếc xe hơi cũ tài sản duy nhất của gia đình tôi - để
gán vào số tiền 325 đô la mà bố tôi đang mắc nợ lão. Ngay lập tức, tôi lẻn ra
khỏi cửa, chạy tới chỗ chiếc xe và ráng hết sức đẩy nó ra đường. Tôi không muốn
ai nghe tiếng khởi động máy lúc tôi lái xe đi khỏi. Lúc ấy trong đầu tôi chỉ có
một suy nghĩ là làm sao tìm được 325 đô la ngay trong đêm. Nhưng làm cách nào?
Ai sẽ giúp được tôi. Người duy nhất mà tôi có thể nghĩ đến là bác Rubin.

Tôi lái xe đến cửa hàng và gõ cửa. Bác Rubin bước ra, đứng trước ngưỡng cửa,
khuôn mặt vẫn hiền từ như mọi khi. Tôi lắp bắp kể lại đầu đuôi câu chuyện của
gia đình mình, rồi hồi hộp hỏi:

- Bác có thể cho cháu mượn 325 đô la ngay bây giờ được không ạ?

Bác Rubin nhìn tôi chăm chú. Có lẽ bác đang đo lường mức độ chân thật của câu
chuyện mà tôi vừa kể. Điều đó cũng hiển nhiên thôi, vì dâu sao tôi cũng chỉ mới
làm việc cho bác, và lại là người từ nơi khác chuyển đến nữa...Trong khi tôi
đang lo lắng, thì bác mỉm cười và bảo tôi chờ một chút. Lát sau, bác trở ra,
tay cầm chiếc phong bì đưa cho tôi:

Đây là 325 đô la. Hè này cháu phải làm việc cả ngày ở chỗ bác đấy. Bác sẽ trù
một nửa lương hàng tuần của cháu cho đến khi đủ số tiền này. Cảm ơn bác!

Tôi run rẩy đáp: Bác có cần cháu ký giấy vay mượn số tiền này không ạ!

Bác Rubin lắc đầu nói:

Không cần đâu, con trai. Bác tin tưởng cháu mà. Tôi vội vã quay về, hả hê
đặt tiền vào tay ông chủ nợ vẫn còn đang đỏ mặt tía tai ở nhà mình: Ông đếm lại
số tiền này rồi viết giấy biên nhận cho bố tôi, sau đó hãy để cho gia đình tôi
được yên!

Đêm đó tôi là vị cứu tinh của cả gia đình, nhưng người hùng thực sự chính là
bác Rubin. Bác không chỉ cho tôi mượn một số tiền lớn, cứu giúp gia đình tôi
thoát cảnh khốn khó, mà điều quan trọng nhất bác đã đem lại cho tôi là một niềm
tin, một niềm hy vọng vào tấm lòng cao thượng của những người sống xung quanh
tôi.

-
Bích Thủy -