Điểm tựa của niềm tin - Phần 03

 

Phần 03.1: Kỳ nghỉ ý nghĩa nhất

“Có những thứ bạn nhận được lại quý

giá gấp bội phần những gì bạn cho đi.”

Trên khoảng sàn phẳng phía sau chiếc xe tải cũ kỹ đang băng băng trên đường chạy
ra biển, chúng tôi ngồi sát bên nhau, cùng ca vang bài"La Bamba" - khúc
nhạc sôi động đã trở nên “quốc tế hoá”. Niềm vui phơi phới trào dâng trong lòng
tôi, một niềm vui rất lạ, khác hẳn những cảm giác mà tôi đã từng có trước đây.
Xung quanh tôi là những khuôn mặt tươi tắn và hớn hở của các bác sĩ, y tá lẫn
người dân địa phương - những khuôn mặt đã trở nên thân thuộc với tôi. Cả tuần,
chúng tôi, đã phải bận rộn với công việc ở bệnh viện.Và hôm nay là ngày nghỉ
đầu tiên một ngày nghỉ thật tuyệt vời.

Mùa hè này, theo chân bố một giáo sư nhãn khoa tôi và chị Rachel đến với đất
nước Nicaragua.
Bố muốn tôi và chị Rachel có cơ hội làm việc như những tình nguyện viên quốc tế
để có dịp hòa mình vào cuộc sống của những người dân nghèo khó. Mọi thứ ở đây
đối với chúng tôi đều hết sức xa lạ.Chị em tôi cứ há hốc mồm kinh ngạc trước
những gì mình gặp phải. Và thậm chí trong mấy ngày đầu tiên, tôi còn nghĩ rằng hẳn
đã có hàng tá con rệp chui vào bụng mình. Trước đó, chúng tôi cũng đã đi du
lịch vài nơi, được nhìn thấy những vùng đất lạ, thấy nhiều phong cảnh đẹp, tiếp
xúc với nhiều lối sống khác nhau.

Tuy nhiên, chuyến đi đến Nicaragua
lần này không phải là một kỳ nghỉ thực sự.

Ngay khi vừa đặt chân đến đăy, tôi đã nhận ra rằng cách hoà đồng vào cuộc sống
mới ở mỗi người rất khác nhau. Chẳng hạn như Kurt và Shelly, những bác sĩ trẻ
từng đi đến nhiều nước, đã có những kinh nghiệm riêng để tiếp cận người dân bản
địa bằng phong cách thân mật lịch thiệp, dù ngôn ngữ bất đồng. Còn Cynthia và
Ceorge, hai sinh viên y khoa mới ra trường, vốn tính, đã mang cả va ly đồ hộp
theo để không phải đụng đũa đến thức ăn địa phương. Thậm chí họ còn mang. Trải
qua hai tuần làm việc cùng các y tá và giáo viên địa phương, chúng tôi đã tiếp
xúc với gần 3 nghìn người dân. Công việc của chúng tôi là khám mắt, tư vấn về
cách bảo vệ mắt và cắt kính cho họ.

Những thiếu niên 16 tuổi ở vùng này sống khác hẳn tới. Phần
lớn họ đều phải làm việc để giúp đỡ gia đình - những công việc mà tôi chưa từng
làm bao giờ. Có người đã là một nông dân thực thụ, có người suốt ngày suốt
tháng lênh đênh trên tàu đánh cá. Cả thị trấn chỉ có được vài sinh viên học đại
học ở thành phố. Thậm chí có người còn chưa từng đến trường, lại có người đã
xây dựng gia đình riêng ở tuổi còn rất trẻ. Những người dân ở đây đều rất cởi
mở và chân tình. Việc tiếp xúc với họ đã giúp tôi hiểu thêm nhiều điều về cuộc
sống, về con người địa phương, về đất nước Nicaragua tươi đẹp. Đó là những
điều thú vị mà không có sách vở nào có thể dạy cho tôi được. Đối với tôi hai
tuần lễ hoà mình vào cuộc sống của cộng đồng dân cư nơi đây đã thực sự giúp tôi
trưởng thành hơn nhiều trong nhận thức. Tôi đã vô cùng xúc động khi chứng kiến
những cụ ông, cụ bà sung sướng đến phát khóc khi lại có thể nhìn thấy rõ từng
đường nét trong lòng bàn tay. Nhờ đôi mắt sáng hơn, họ có thể làm việc và may
vá chính xác. Các em nhỏ bị cận thị giờ cũng đã có thể học tập tốt hơn nhiều,
nhờ vào những cặp kính thuốc miễn phí. Tôi hy vọng nhờ đó, chúng sẽ có thể học
cao hơn để giúp ích cho quê hương còn nghèo của mình. Tôi đã thấm nhuần tư
tưởng phải tôn trọng người khác cho dù họ đang ở trong một đất nước còn nghèo
khó, tụt hậu. Nhung hình như có một vài thành viên trong đội tình nguyện chúng
tôi không nghĩ ấy. Chẳng hạn như Cynthia và George. Cái cách họ tiếp xúc với
người dân bản địa - thờ ơ, lãnh đạm, thiếu tôn trọng - đã khiến cho trưởng đoàn
phải nhắc nhở. Dường như, họ tham gia chuyến đi chỉ cốt để thỏa mãn sở thích du
ngoạn, để góp nhặt nhưng mẩu chuyện vui mang về nhà.

Họ cảm thấy hài lòng vì đã "ban ơn" cho người khác, nhưng không
biết rằng còn có những điều quan trọng hơn. Đó là ý nghĩa mà tôi nhận ra khi
dấn thân vào cuộc hành trình: học hỏi kinh nghiệm và giao lưu văn hóa với một
tinh thần bình đẳng, hòa nhập cùng người dân Nicaragua.

Trên bãi biển, chúng tôi ăn trưa với những người bạn mới, các y tá và thầy giáo
địa phương. Ngoài xa, một nhóm ngư dân đang lên thuyền đánh cá. Chúng tôi ngồi
trong bóng râm của những tán cọ, ném thức ăn thừa cho đám kênh kênh to khỏe
đang lừ đừ dưới ánh nắng ban trưa. Lũ còng biển bò qua để lại những đường ngang
dọc thẳng tắp trên cát. Tôi nhắm mắt lại, ngẫm nghĩ về việc Cynthia và George -
đã bỏ cuộc giữa chừng. Có lẽ, trong hành trang mang theo của họ đà thiếu đi một
tinh thần quan - trọng nhất, cần thiết nhất tinh thần vì cộng đồng.

Cuộc sống có quy luật đơn giản chúng ta sẽ nhận được những
gì mình đã cho đi. Tuy nhiên, kết thúc chuyến đi lần này, tôi rút ra một điều:
có những thứ mình nhận được lại quý giá gấp bội phần những gì mình cho đi.
Chúng tôi đã giúp người dân ở đây mở rộng tầm nhìn bằng các dụng cụ y khoa,
nhưng chính họ đã giúp cho tôi thấu hiểu nhiều hơn về thế giới xung quanh, về
tâm hồn con người.

 

-
Lam Anh-

Theo
Sight and Insight

 

Phần 03.2: Thư gửi Thượng đế

Kính thưa Thượng đế,

Con tên là Charies, vừa tròn 12 tuổi. Khi đọc lá thư này, có lẽ Người sẽ ngạc
nhiên vì nó được đánh máy chứ không phải viết tay như những lá thư của các bạn
khác bằng tuổi con. Người biết không việc viết chứ đối với con rất khó khăn vì
con bị rối loạn chức năng vận động. Chỉ số thông minh của con là 140, nhưng khi
trông thấy chữ viết tay của con, thì không ai tin điều đó cả.

Con chưa bao giờ có thể cầm được một cây bút chì cho đúng cách, Trong khi
các bạn khác vẽ được hình những con thú thật dễ thương thì con thậm chí còn
không kẻ được một nét cho thật thẳng. Con đã rất cố gắng nhưng tay con cứ co
quắp lại, chữ viết trồi sụt không thẳng hàng, các đường tô màu thì nhòe nhoẹt
và dấu màu lấm lem khắp cả bức tranh. Khi viết chính tả thì không bạn nào trong
lớp muốn đổi bài với con để chấm điểm vì họ không thể đọc được chứ con viết.

Chỉ có Keith là đọc được, nhưng năm học này, cậu ấy đã theo gia đình chuyển
đi nơi- khác mất rồi Người ạ!

Não và hai tay của con không thể phối hợp với nhau được. Con có thể nhận biết
cây bút chì trong tay, nhưng để viết một trang giấy thì con không làm được.

Con phải ghì thật chặt cây bút chì và dùng cả sức mạnh ý chí lẫn sức mạnh cơ
bắp mới có thể viết được vài dòng mà thôi.

Đối với con, giải thích một việc gì đó bằng miệng dễ hơn là viết rất nhiều.

Con nói năng lưu loát nhưng không phải lúc nào thầy giáo cũng cho phép con phát
biểu. Nếu như thầy yêu cầu con viết một bài văn kể lại chuyến đi tham quan thủ
đô hoặc tả một thắng cảnh nào đó thì con thấy như đang bị phạt vậy.

Nhưng nếu được phép nói về nhưng đề tài ấy, con có thể tả cho mọi người biết
cái cảm giác run lên vì xúc động khi nhìn thấy bản tuyên ngôn độc lập trong
phòng lưu trữ quốc gia, hay sự xao xuyến trong lòng khi con đứng trước những
phong cảnh tuyệt vời của đất nước thân yêu những dải đất mà biết bao người đã
đổ mồ hôi và xương máu để vun đắp, giữ gìn. Điểm số môn mỹ thuật của con thua
xa bạn bè. Có rất nhiều thứ con phác thảo trong tâm trí nhưng đôi tay con lại
từ chối vẽ nên những hình ảnh ấy.

Không sao, chẳng phải con đang phàn nàn gì với Người đâu. Con vẫn cảm thấy
mình ổn cả thôi. Người biết không, con đã được ban cho một trí tuệ minh mẫn và
tính hài hước đáng quý. Con rất giỏi trong việc hùng biện, nhận biết, tính
toán, và con còn rất thích tranh luận với mọi người. Lớp con thường có những
buổi thảo luận nhóm và con thật sự nổi bật giữa đám bạn.

Khi nào lớn lên, con muốn trở thành một luật sư làm việc cho tòa án hẳn hoi.

Con biết mình có khiếu với công việc đó. Con sẽ chịu trách nhiệm kiểm tra các
bằng chứng, tìm ra sự thật và trình bày sự việc với mọi người một cách trung
thực nhất.

Thượng đế kính yêu, con muốn chuyển đến Người lời cám ơn sâu sắc nhất.

Con viết lá thư này, chỉ để Người biết là con vẫn ổn. Cuộc sống đôi khi rất khó
khăn, nhưng Người có biết điều gì không. Con chấp nhận thử thách. Con có niềm
tin là mình sẽ vượt qua được mọi thứ. Cả căn bệnh cũng chính là cơ hội để con
cảm nhận được tình yêu thương của mọi người xung quanh, cũng như cho con biết
quý trọng cuộc sống mà con đang được hưởng.

Xin cám ơn Người vì tất cả.

Charles

-
Vinh Tân -

Theo
Internet

 

Phần 03.3: Thức tỉnh

“Kinh nghiệm sống là những kinh nghiệm

quý giá mà ta luôn có cơ hội để nắm bắt,

chỉ cần ta chịu bỏ thời gian

để cảm nhận, lắng nghe…”

 Tối đó bệnh nhân nhập viện quá nhiều, đến nỗi tôi cũng không tài nào nhớ được
là mình đã phải giải quyết bao nhiêu ca nữa. Tôi mệt đến phát cáu. Là một bác
sĩ trẻ vừa mới ra trường, tôi lao vào công việc, quyết tâm chứng tỏ cho mọi
người thấy được năng lực của mình bằng phương châm nhanh - gọn - lẹ" Nhanh
nhẹn trong mọi hành động đa trở thành tác phong của tôi. Mỗi buổi sáng bắt đầu
là tôi hiểu một ngày nữa lại sắp qua.Tôi chỉ mong muốn có một điều là làm cho
xong mọi việc một cách nhanh nhất có thể.

Chiếc điện thoại trong túi tôi lại rung lên, giọng cô y tá mệt mỏi:
"Này Ben, thêm một ca nữa. Một người đàn ông khoảng 90 tuổi, bệnh ung
thư". Quá mệt mỏi và chán ngán, tôi chỉ thờ ơ xem qua bệnh án rồi từ từ
bước đến phòng ông.

Người tôi hoàn toàn vô cảm.

Ngồi bên giường bệnh, tôi bắt đầu hỏi những câu quen thuộc mà thực sự không trông
Đợi câu trả lời của bệnh nhân cho lắm. Nhưng đáp lại, ông cụ trả lời thật lưu
loát, chính xác các câu hỏi của tôi bằng một giọng nói trầm trầm và rõ ràng,
khiến tôi thoáng ngạc nhiên Vừa lục lọi trong trí nhớ nhưng kiến thức đã học để
chẩn đoán bệnh, tôi vừa hỏi ông đã từng sống và làm việc ở nước ngoài bao giờ
chưa. "Có sau chiến tranh, tôi sống ở châu u bảy năm."- Ông cụ đáp.
Hơi tò mò, tôi tiếp tục hỏi ông có phải đã tham gia chiến trận ở châu u không
"Không, tôi là luật sư - là một trong những công tố viên của toà án Nuremberg" - Ông từ
tốn. Toà án Nurembergsao?" -Tôi hỏi với một chút mỉa mai. Tôi không tin
ông lão gầy gò trên giường bệnh trước mặt tôi từng là công tố viên của Nuremberg, toà án nổi
tiếng từng xét xử tội ác chiến tranh của bọn phát xít.

Ông gật đầu nói thêm: "Sau này tôi vẫn thường hay đến Đức để góp tay
vào việc điều chỉnh hệ thống luật pháp của họ".

Tôi chán chường nghỉ thầm: "Hừm! chắc ông ấy ba hoa!", rồi tranh
thủ khám cho xong để còn làm thủ tục bàn giao ca trục, trả lại chiếc điện thoại
cứ chực rung lên liên tục. Khi đã hoàn toàn "tự do'' tôi vội vàng thay đồ
rồi bước ra khỏi bệnh viện. Nhưng bỗng tôi chựng lại khi nhớ đến người bệnh
nhàn già. Giọng nói của ông rất đanh thép, còn ánh mắt thì rất tinh anh và có
uy quyền. Đến bên chiếc điện thoại bàn, tôi quay số gọi cho anh trai mình, lúc
đó đang là sinh viên luật. Tôi nói tên ông cụ và hỏi anh có từng nghe hay thấy
tên ông ấy ở đâu đó trong sách vở anh học không. Sau vài phút lục tìm, anh trả
lời tôi: "Ông ta là một trong những công tố viên hàng đầu của tòa án Nuremberg đấy!"

Tôi không nhớ mình đa đến được phòng ông bằng cách nào. Tôi thật sự xấu hổ
vì đa nghĩ không tốt về ông, đã có thái độ thờ ơ, không đúng trách nhiệm của một
người bác sĩ khi khám bệnh cho ông. Công việc mà tôi đam mê, giờ đã trở thành
một gánh nặng mà tôi chán chường, đã biến tôi thành một cái máy vô tri vô giác
rồi gõ cửa và bước vào ngồi đúng ngay trên chiếc ghế mà tôi mới vừa ngồi khám
bệnh, chạm rồi thưa với ông rằng: "Thưa ông, cháu đã hết ca trực, nhưng
nếu ông không phiền. Cháu đang rất muốn nghe về Nuremberg và công việc của ông ở đó, có được
không ạ?"

Ông nhìn tôi mỉm cười và bảo: "Được thôi, tôi rất sẵn lòng". Rồi
ông kể, chậm rãi và khúc chiết, từng câu chuyện về châu u hoang tàn sau chiến
tranh, về những trại tập trung "địa ngục trần gian" rủa Đức quốc xã,
về cảnh xác người chất thành đống thật tang thương.

Ông kể cho tôi nghe về những câu chuyện ở tòa án. Đối với ông, những tên tội
phạm chiến tranh chỉ là một đám người tội nghiệp Ngoại trù việc nhận thức về sự
bại trận thì chúng hoàn toàn không hiểu tầm quan trọng của phán quyết công minh
và trật tự trong phiên toà hay trách nhiệm phải đi sâu đến từng chi tiết của
toà án. Chính quyền phát xít không bao giờ hành xử như vậy. Ông đã quyết định ở
lại châu u bảy năm để góp sức xây dựng một hệ thống luật pháp không cho phép sự
bạo ngược diễn ra nữa.

�Tôi như một cậu bé con im lặng ngồi nghe như nuốt từng lời ông kể. Đó là
những câu chuyện lịch sử đã xảy ra trước khi tôi có mặt trên đời này. Một giờ
đồng hồ sau, tôi cảm ơn, bắt tay chào tạm biệt ông và trở về nhà.

Buổi sáng hôm sau của tôi cũng bắt đầu từ rất sớm và vẫn tất bật như mọi
ngày Lúc tôi trở lại thăm ông lào thì đã muộn: chiếc giường trống không? Ông cụ
đã chuyển viện ngay trong đêm hôm trước.

Tôi bước ra ngoài trời, hít thở bầu không khí ướt đẫm sương sớm, phảng phất
mùi hoa cỏ mùa xuân và nghĩ về ông. Một cảm giác nuối tiếc cho cuộc gặp.

Sờ quá ngắn ngủi xen lẫn niềm vui dịu dàng trong lòng. Bất chợt tôi nhận
thấy cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn "Giàu có" hơn những bệnh nhân
của tôi không đơn giản như tôi tưởng, mà họ chính 1à những người giúp tôi khám phá
được nhiều điều hơn.

Thời gian dần trôi, và tôi nhận ra rằng những ảnh hưởng của ông cụ đến tôi
không chỉ có thế. Dù công việc hàng ngày của tôi vân luôn đầy ắp, gây cho tôi
nhưng giờ phút căng thẳng và mệt nhoài, nhưng trong tôi đã có một thay đổi
lớn.Tôi bắt đầu để ý đến những sắc màu hình dáng và mùi vị của mọi sự vật những
thứ làm nên sự kỳ diệu cho cuộc sống thường ngày. Tôi trân trọng và chu đáo hơn
với bệnh nhân của mình vì ở họ luôn có rất nhiều kinh nghiệm quý báu để cho tôi
học hỏi.

-
Ngọc Trân -

Theo
My Patints

 

Phần 03.4: Tôi rất biết ơn bạn!

Dù Greg đã ra đi, nhưng cuộc sống và tình bạn

của cậu ấy đã thật sự làm thay đổi cuộc đời tôi.

Cậu ấy đã dạy cho tôi phải luôn mạnh mẽ,

lạc quan và luôn biết trân trọng

những gì mình đang có.”

Tôi bị mắc bệnh thiếu máu, nên cứ bốn tuần một lần tôi lại phải vào bệnh viện
để truyền máu. Mỗi lần như vậy, tôi phải nằm trọng bệnh viện suốt hai ngày tiếp
theo chỉ để các bác sĩ theo dõi mà mình thì chẳng có việc gì để làm cả.

Cũng may trong những lần nằm viện đó, tôi có quen được vài người bạn cũng
thường phải vào viện như tôi. Chúng tôi thường đến chuyện trò cùng nhau và bày
ra đủ thứ trò chơi. Nhưng chỉ tiếc một điều, chúng đều nhỏ hơn tôi vài ba tuổi,
nên tôi cũng không cảm thấy hòa hợp hay thân thiết gì cho lắm. Trong một buổi
phải vào viện truyền máu như thường lệ sau ngày sinh nhật thứ mười lăm của tôi,
cô y tá kể cho tôi nghe về Greg - một bệnh nhân bằng tuổi tôi vừa nhập viện vài
ngày trước. Nghỉ đến việc có được một người bạn mới, tôi liền theo cô vào phòng
của Greg. Và kể từ lúc đó trở đi, cuộc đời tôi bắt đầu thay đổi. Trong phòng
Greg tràn ngập bong bóng màu bạc, dụng cụ thể thao và trò chơi điện tử.

Cậu ấy có làn da nâu rám nắng và mái tóc đen gợn sóng. Lúc tôi vào Greg đang
cầm trong tay bộ điều khiển để chơi trò Nintendo - một trò chơi mà tôi cũng
thích mê. Nhìn tôi, cậu ấy mỉm cười như chúng tôi đã từng quen nhau từ trước:

“Cậu chơi với tớ chứ” Cũng không chút ngại ngần, tôi nhảy phốc lên giường,
cầm bộ điều khiển còn lại và mải mê chơi cùng cậu ấy.

Greg bị ung thư. So với cậu ấy, tôi quả thật may mắn hơn nhiều. Bệnh của tôi
không nguy hiểm lắm đến tính mạng, nhưng Greg thì đang phải chiến đấu với bệnh
tật từng ngày. Trong một thời gian ngắn kể từ ngày chúng tôi quen nhau, những
đợt hóa trị, xạ trị khiến Greg ngày càng tiều tuy. Mái tóc dày đen mượt của cậu
ấy cứ thưa dần, còn cơ thể thì gầy rộc đi tròng rất đáng thương.

Dầu vậy, chưa bao giờ Greg than thở điều gì với tôi. Mỗi khi chúng tôi gặp
nhau, câu chuyện và những trò chơi vẫn rộn ràng, vui vẻ như ngày nào. Và dù
càng ngày càng yếu dần, cậu ấy vẫn luôn tươi cười với tôi, một nụ cười tươi tắn
nở bừng trên khuôn mặt xanh xao. Greg không bao giờ tỏ ra sợ hãi hay tuyệt vọng.

Đầu năm sau, bệnh tình của Greg trở nên trầm trọng hơn. Bác sĩ bảo cậu ấy
phải vào bệnh viện- hàng ngày để tiêm kháng sinh, can xi và tiểu huyết cầu. Từ chỗ
ở của Greg đến bệnh viện mất khoảng hai giờ, nên việc đi lại là cả một vấn đề
lớn. Biết được tình cảnh của bạn tôi, cha tôi làm hồ sơ xin nuôi cậu ấy. Nhà
tôi chỉ cách bệnh viện hơn một cây số nên sẽ dễ dàng cho cậu ấy hơn. Tôi vui
mừng biết bao khi cha làm như thế. Tôi sẵn sàng chia sẻ chiếc giường êm của
mình với Greg, sẽ mời cậu ấy chơi chung mọi thứ đồ chơi mà tôi có, và thậm chí
nếu phải nhường bữa ăn của mình cho bạn, tôi cũng sẵn lòng.

Thật không may, nhà chức trách không công nhận cha tôi có đủ năng lực tài
chính để nuôi Greg. Cuối cùng, bạn tôi về sống chung với một cặp vợ chồng người
Nga, họ đã nhận làm người bảo trợ. Mỗi lần vào bệnh viện để thăm Greg, tôi đều
cầm theo trò chơi điện tử để hai đứa cùng chơi. Dạo đó mỗi ngày cậu ấy phải ở
trong bệnh viện bốn tiếng để điều trị. Một lần nọ, khi tôi hỏi Greg về bệnh
tình, cậu ấy nói rằng: "Các bác sĩ đã làm đủ mọi cách, nhưng có lẽ tớ sẽ
chết".

- Chết ư! Đlều đó chẳng gây cho tôi ấn rượng lắm. Trước đó, tôi chưa bao giờ
mất đi một người thân thiết nào cả, nên tôi không thể hình dung rõ về điều này.
Tôi chỉ nghĩ rằng Greg nói đùa. Tuy lúc đó cậu ấy gầy lắm, chỉ khoảng 40 ký mà
thôi, nhưng có bao giờ tôi thấy cậu ấy tỏ ra đau đớn gì đâu thế nên tôi tin
chắc rằng cậu ấy sẽ không sao. Sau vài tháng vào viện thường xuyên, Greg đã có
vẻ khá hơn. Cậu ấy tăng cân, tóc đa mọc trở lại. Mỗi lần gặp nhau là chúng tôi
lại cùng chơi game hay xem phim. Greg rất thích phim ma trận bộ phim mà cậu ấy
cho là hay nhất mọi thời đại. Đó là quãng thời gian thật đẹp. Chúng tôi rất vui
vẻ và mọi thứ dường như vô cùng tốt đẹp. Nhưng rồi bệnh của Greg đột nhiên trở
nặng Greg lại phải vào bệnh viện, nhưng lần này là nằm lâu hơn. Mỗi lần đến thăm,
tôi đều cầu nguyện cho bạn.

Ban đầu Greg không thể chơi game được nữa, rồi không thể nói, và cuối cùng
là rơi vào tình trạng nửa tỉnh nửa mê tình trạng này cứ tiếp tục cho đến một
buổi tối thứ. Bảy nọ, sau khi truyền máu xong,t ôi vội vàng lên lầu thăm Greg.
Vừa bước vào phòng, tôi đã giật mình khi thấy bạn tôi nằm đó, người gầy rộc đi
dù chúng tôi chỉ mới không gặp nhau hai ngày. Đôi mắt Greg nhắm nghiền, hơi thở
nặng nhọc và đứt quãng. Chung quanh cậu ấy là sáu ống dẫn và bốn cái máy điều
trị đang hoạt động không ngừng. Tôi ước mình có thể làm một điều gì đó để giảm
đi nỗi đau đớn mà Greg đang phải gánh chịu. Tôi thấy sợ hãi khi trông cậu ấy
yếu ớt như thế không bao giờ hồi phục lại được nữa. Tôi nắm lấy tay người bạn
thân thiết của mình, nó lạnh như băng. Hoảng sợ và thấy mình bất lực, tôi chỉ
còn biết quỳ xuống và cầu nguyện.

Dù tôi đã khẩn khoản cầu xin cho một điều kỳ diệu sẽ xảy đến với Greg, cho cậu
ấy được khỏe lại được mở mắt ra và nhìn tôi mỉm cười, nhưng cuối cùng thì vẫn
không có phép lạ nào xảy ra cả. Greg đã ra đi. Nhưng dẫu sao, điều đó cũng còn
là một niềm an ủi, vì chắc hẳn cái chết đã giải thoát bạn tôi khỏi những cơn
đau đớn mà không có một loại thuốc giảm đau nào có thể giúp được. Dù Greg đã ra
đi, nhưng cuộc sống và tình bạn của cậu ấy dành cho tôi đã thật sự làm thay đổi
cuộc đời tôi. Cậu ấy đã dạy cho tôi phải luôn mạnh mẽ, lạc quan, và biết trân
trọng những gì mình đang có. Dù tôi đang sống cùng với căn bệnh thiếu máu,
nhưng giờ đây tôi đã hiểu và biết cách cảm ơn cuộc sống từng ngày, chứ không
phải lúc nào cũng buồn phiền vì những gì mình không có.

-
Bích Chi -

Theo
The Death Of A Friend