Tình yêu pha lê - Chương 10 - Phần 1

Chương 10:

Mãi mãi mất đi những gì yêu quý nhất

Đây là cái ôm cuối cùng, từ nay về sau sẽ mãi mãi mất đi những gì yêu quý nhất. Tình yêu đầu tiên chân thật nhất, trong sáng nhất trong đời, đã đặt dấu chấm hết cùng với sự ra đi của Minh Nhật Lãng. Một kết cục vô cùng bi thảm như thế.

Love 1:

“Bác Vương, đây là nụ hoa à?”.

Minh Nhật Lãng đang ở trong phòng ấm sau vườn hoa, cậu thích thú nhìn cây hoa xanh lá trước mặt mình rồi hỏi bác Vương làm vườn bên cạnh.

“Đúng thế, cậu chủ nhìn này, những nụ hoa nho nhỏ đã nhú lên rồi này. Không đến nửa tháng nữa nó nhất định sẽ nở ra những đóa hồng rực rỡ. Chắc chắn không phụ công cậu chủ ngày nào cũng tưới nước, bón phân cho nó đâu”.

“Hay quá, cháu chỉ sợ nó không kịp nở hoa, vậy cháu không làm quà tặng người ta được rồi”.

“Cậu chủ, hóa ra cậu đòi tôi dạy trồng hoa hồng là để tặng à, có phải tặng cô Lâm không?”. Bác Vương cười ra vẻ đã biết hết mọi bí mật.

Minh Nhật Lãng đỏ mặt vờ như không nghe thấy gì. Tay trái cầm bình xịt xịt nước cho đóa hồng nhỏ. Bao nhiêu những hạt nước nho nhỏ rơi đầy trên những chiếc lá xanh biếc, để lộ màu xanh làm vui lòng người. Cây hoa hồng này được cậu chọn lên chọn xuống từ trăm ngàn hạt hồng mới trồng được thế. Trong mắt cậu đúng là “còn quý hơn vàng”.

Minh Nhật Lãng nhìn cây hoa hồng do chính tay mình vun trồng, trong mắt ánh lên niềm vui và hạnh phúc. Cậu không chỉ trồng hoa hồng mà còn trồng tình yêu đầu tiên trong đời mình.

Khi Minh Nhật Lãng đang chăm chỉ tưới cây thì Tiêu Tinh Dã đang vất vả khổ luyện môn chạy ngắn ở nhà thi đấu. Khi thành tích mới về môn chạy ngắn của cậu xuất hiện khiến mọi người há hốc miệng ngạc nhiên, thì ông Đổng Khoan phải mất ba phút mới lấy lại thần thái. Sau đó ông ôm lấy vai cậu tấm tắc nói: “Tiêu Tinh Dã, cháu tuyệt lắm! Đây là thành tích chưa ai ở thành phố A đạt được. Cháu nên đi học trường chuyên thể thao đi, bắt đầu sự nghiệp thể thao của cháu”.

Ông Đổng Khoan lần này hạ quyết tâm cổ vũ Tiêu Tinh Dã học trường thể thao, không thể trố mắt đứng nhìn một tài năng thế này bị lãng phí. Cho dù cậu không muốn đi ông cũng sẽ tìm cách thuyết phục cậu đi. Không ngờ, Tiêu Tinh Dã lần này chẳng khiến ông tốn chút nước bọt nào mà đồng ý đi luôn: “Vâng, chú Đổng, chú sắp xếp đi ạ. Năm sau cháu sẽ đi học trường thể thao”.

Trường Thần Quang đã vắng đi đôi mắt cười của Loan Loan thì cậu ở lại cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.

Nguyên Thần Dạ một mình lái xe trên đường. Không mục đích, không phương hướng, đi đến đâu thì đến. Dường như đời người mãi mãi ở trên những con đường. Điểm khởi đầu không thể đi ngược lại, điểm cuối cùng không biết ở đâu. Chỉ biết mông lung và mơ hồ và đi tiếp.

Điện thoại trong túi đổ chuông liên tục, trên màn hình có cả những số quen và những số lạ, không nhớ rõ là của cô em nào gọi đến. Cậu không muốn nghe, tắt máy rồi ném sang một bên. Cậu thấy vô cùng mệt mỏi, chỉ muốn một mình yên tĩnh lúc này.

Lâm Nguyệt Loan thi học kỳ xong rồi nên dồn hết mọi thời gian vào việc giúp Minh Nhật Lãng tập luyện khôi phục sức khỏe. Đã rút hết đinh ở tay ra nên có thể bắt đầu luyện tập. Mặc dù sắp ra nước ngoài có nhiều thứ phải chuẩn bị nhưng một mình bà Minh lo hết cho hai người.

“Cháu chỉ cần ở bên A Lãng là được rồi. Bác sĩ nói tay A Lãng nếu muốn hồi phục hoàn toàn sẽ rất khó khăn. Tuy trước mắt chúng ta không cho nó biết nhưng dần dần nó sẽ hiểu. Loan Loan, cháu phải giúp nó bình tĩnh đối mặt với sự thực này, sao cho mọi sự đả kích sẽ thấp nhất có thể”.

Sắc mặt bà Minh chùng xuống, giọng nói mỏng manh như hơi thở.

Lâm Nguyệt Loan giật mình, điều lo lắng nhất, sợ hãi nhất đã xảy ra. Giây phút này cô vô cùng hận bản thân mình, tại sao lại không cẩn thận ngã xuống đó không biết.

Việc tập luyện hồi phục chức năng của Minh Nhật Lãng phần lớn dựa vào bản thân chủ động là chính. Các ngón tay chủ động co rút. Mới bắt đầu phải làm thật nhẹ, như thế mới tránh được bị thương. Sau đó mức độ hoạt động sẽ lớn dần. Như thế hồi phục sẽ nhanh hơn.

Ngoài những hoạt động chủ động, vẫn cần những hoạt động bị động. Dùng những ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve các khớp, không được dùng sức, thời gian cũng không được quá lâu. Kiên trì trong vài tháng là có thể hồi phục phần lớn chức năng.

Những hoạt động bị động ban đầu phần lớn đều do hộ lý làm cho Minh Nhật Lãng, Lâm Nguyệt Loan đi cùng cậu mấy ngày cũng đã để ý học được mấy chiêu, về nhà đã thử làm cho Minh Nhật Lãng. Cậu luôn miệng nói cô làm còn hơn cả hộ lý, cậu cảm thấy tay mình linh hoạt nhiều rồi.

“Cái gì chứ, làm sao tớ làm bằng hộ lý chuyên nghiệp được, chắc là do tác dụng tâm lý nên cậu mới cảm thấy tốt hơn thôi”.

Bà Minh ngồi bên cười và nói: “Có tác dụng tâm lý thế này cũng tốt”.

Những lời của bà khiến Lâm Nguyệt Loan khẽ chột dạ. Đúng thế mà, có tác dụng tâm lý cũng tốt mà!

“Ok, thế sau này ngày nào tớ cũng làm cho cậu, cho đến khi cậu hoàn toàn hồi phục thì thôi”.

Thời gian rỗi không phải giúp Minh Nhật Lãng phục hồi sức khỏe, Lâm Nguyệt Loan lại vội vàng đan áo cho cậu. Tính ra sinh nhật cậu chỉ còn vài ngày nữa, mà hai chiếc tay áo vẫn chưa đan xong. Phần thân đan xong cậu đã thử rồi, rất vừa vặn. Cậu vui lắm, cởi ra rồi cậu vẫn cứ ôm chặt trong lòng, cảm nhận hơi ấm vô cùng đặc biệt.

“Loan Loan, không ngờ lần đầu tiên cậu đan lại đẹp thế này”.

Lâm Nguyệt Loan nói không hề ngần ngại: “Cậu có biết tớ vì đan chiếc áo này mà tốn bao nhiêu tâm tư không?”.

Nói xong cô đỏ mặt, Minh Nhật Lãng nhìn gương mặt đỏ hồng ấy không chớp mắt: “Tớ biết, tớ biết hết”.

Nói xong cậu đưa tay nhẹ nhàng nâng những sợi tóc bên má cô lên: “Trong chiếc áo len này còn đan cả những sợi tóc của cậu. Sao tớ lại không biết cậu tốn bao tâm tư chứ. Tớ cảm thấy mình… thực sự rất hạnh phúc”.

Sau buổi trưa, trời đầy nắng ấm. Hai người vai kề vai ngồi trên ghế mây, hai tay Lâm Nguyệt Loan đan không ngớt, Minh Nhật Lãng ngồi bên ngắm nhìn. Gương mặt thanh tú ấy như được nhuộm một lớp nắng ấm, càng tươi tắn và hạnh phúc hơn.

Trái tim Minh Nhật Lãng đang đập rộn ràng, thôi thúc, cậu thực sự muốn hôn lên đôi má của cô. Đang ngẫm nghĩ xem có nên không thì đột nhiên Lâm Nguyệt Loan ngừng tay nhổ một sợi tóc đen nhánh trên bím tóc rồi cẩn thận đan cùng với len.

“Loan Loan, cậu vì đan áo cho tớ mà nhổ bao nhiêu sợi tóc rồi?”.

Lâm Nguyệt Loan cười: “Ai mà nhớ được chứ”.

Minh Nhật Lãng sốt sắng nói: “Chắc là nhổ nhiều lắm, cậu đừng nhổ để đan áo nữa”.

Cậu vừa nói vừa cầm bím tóc của cô lên tay, từng sợi tóc óng mượt phát sáng, đúng là một mái tóc đẹp.

“Không sao, trên đầu mỗi người có hàng vạn sợi tóc mà, không nhổ trọc đầu tớ được đâu”.

“Vậy cũng không được nhổ nữa, tớ… tớ không nỡ đâu”.

“Vậy… cũng được”.

Minh Nhật Lãng còn khẩn cầu: “Loan Loan, sau này cậu đừng cắt tóc nhé, cứ tết bím thế này được không? Tớ thích cậu tết tóc lắm, một bên hai bên đều đẹp hết”.

Lâm Nguyệt Loan nhìn ánh mắt cậu như vậy, cô gật đầu: “Ừ”.

Đây giống như một lời hứa, những gì cậu thích tớ sẽ làm vì cậu. Chỉ cần cậu thích, tớ cũng sẽ cảm thấy vui vẻ.

Đan mãi đan mãi, cuối cùng trước sinh nhật Minh Nhật Lãng một hôm hai chiếc tay áo đã hoàn thành. Cô hoàn thiện nốt chiếc áo rồi gấp lại gọn gàng, ôm nó vào người cảm giác thật mềm mại và ấm áp, mặc lên người chắc chắn sẽ rất ấm áp và thoải mái.

Nghĩ đến cảnh Minh Nhật Lãng mặc chiếc áo này là khóe miệng Lâm Nguyệt Loan lại khẽ mỉm cười.

Tình đầu của thiếu nữ tinh khiết như tuyết, từng sợi từng sợi mềm như bông, đều xuất phát từ trái tim. Cùng từng đường kim dệt nên chiếc áo đầy yêu thương này, ngày mai cô sẽ tặng cho chàng trai mà cô yêu thương.

Tắt điện, Lâm Nguyệt Loan đi ngủ. Chiếc áo được gấp gọn gàng đặt bên gối. Bên ngoài cửa sổ ánh trăng vàng đang lấp lánh.

Sáng sớm, Minh Nhật Lãng đã thức dậy. Cậu rất ít khi dậy sớm thế này.

Bên ngoài cửa sổ ông mặt trời đã sắp le lói, trên nền trời xanh có một vạt sáng lẫn trong mây. Chẳng bao lâu nữa mặt trời sẽ nhô cao.

Minh Nhật Lãng xuống giường mở cửa sổ, cậu dựa vào thành cửa chờ đợi vạt sáng dần đậm hơn, vầng dương nhô lên. Hôm nay là sinh nhật cậu, sinh nhật mười bảy tuổi, độ tuổi tươi sáng và huy hoàng như ánh mặt trời.

Bất giác cậu nghe thấy bên phòng bố mẹ có tiếng ồn. Cậu nghe thấy tiếng mẹ. Không nghe rõ điều gì nhưng cậu cảm nhận được âm thanh ấy vô cùng phẫn nộ. Mới sáng sớm mẹ cãi nhau với ai thế? Với bố sao? Nhưng bố mẹ từ trước đến giờ chưa bao giờ cãi nhau? Hôm nay làm sao thế?

Chỉ có một tiếng, sau đó lại im lặng. Sáng sớm thế này khiến Minh Nhật Lãng hoài nghi không rõ có phải là ảo giác không nữa?

Bà Minh bị tiếng chuông điện thoại của ông Minh đánh thức. Mở mắt ra không thấy ông đâu cả, trong phòng tắm có tiếng nước chảy, ông Minh có thói quen tắm vào sáng sớm. Điện thoại reo không có người nghe, nhưng vẫn gọi liên tục. Bà Minh đành phải cầm máy, chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia là giọng một phụ nữ yếu ớt:

“Hạo Thiên, Hạo Thiên, anh mau đến đi…”.

Sắc mặt bà Minh lập tức thay đổi, và tức giận cúp máy. Cô Tạ Đàm này thật không biết giờ giấc gì cả, ép người quá đáng.

Ông Minh vừa bước ra từ phòng tắm, thấy vợ mặt mày nặng trịch ngồi cầm điện thoại liền giật mình hỏi: “Sao thế, mới sáng sớm mà đã không vui rồi. Hôm nay là sinh nhật A Lãng đấy, em đừng gây chuyện với anh được không?”.

“Anh cũng biết hôm nay là sinh nhật của A Lãng, thế nhưng cái cô Tạ Đàm của anh mới sáng sớm đã gọi anh đến bên cô ta kìa”.

Bà Minh tức giận ném điện thoại về phía chồng, ông Minh vừa đón lấy vừa nói: “Không thể nào? Anh đã nói với cô ấy là không được tùy tiện gọi điện thoại cho anh rồi”.

“Rõ ràng là không ăn thua nên mới thế, hay là cô Tạ của anh đã muốn dựa hơi con trai để làm nũng rồi. Xem ra nếu tôi không mau chóng rời khỏi đây thì có người đến đưa đi mất”.

Ông Minh kiểm tra cuộc gọi rồi im lặng.

“Minh Hạo Thiên, tôi trịnh trọng yêu cầu anh, hôm nay là sinh nhật của A Lãng, anh không được phép đi đâu cả. Anh nhất định phải ở nhà cùng con”.

Hiểu được sự tức giận của vợ nên ông Minh nói: “Anh sẽ ở nhà, Hinh Dật, hôm nay anh sẽ không ra khỏi nhà nửa bước. Cả nhà chúng ta sẽ cùng nhau đón sinh nhật của A Lãng”.

Vừa nói dứt lời thì điện thoại lại reo chuông. Bà Minh nhìn ông cười nhạt, ánh mắt nhìn ông sắc lẹm như dao.

Ông Minh chau mày rồi nghe điện thoại: “Có chuyện gì thế, không phải anh đã dặn không được tự tiện gọi điện thoại cho anh sao?”.

Đầu dây bên kia là giọng hoảng hốt của bà Trần, người hầu của Tạ Đàm: “Ông Minh, ông mau đến đi, cô Đàm có chuyện rồi”.

“Cái gì, cô ấy có chuyện gì?”.

“Tôi vừa phát hiện ra cô Tạ bị ngã trong nhà vệ sinh, chảy nhiều máu lắm, tôi sợ lắm”.

Ông Minh nói: “Tôi sẽ đến ngay. Bác mau gọi xe cấp cứu đến đi”.

Vừa gác máy, ông Minh vội vàng đi chuẩn bị quần áo đã thấy vợ lạnh lùng đứng bên cạnh tủ.

“Minh Hạo Thiên, lời nói còn vang bên tai đó”.

Ông Minh im lặng, nhớ lại những lời mình vừa thề thốt xong: “Hôm nay anh sẽ không ra khỏi nhà nửa bước. Cả nhà chúng ta sẽ cùng nhau đón sinh nhật của A Lãng”.

Cổ họng khô rát, ông vội vã giải thích: “Hinh Dật, Tạ Đàm bị ngã, chảy rất nhiều máu, trong tình hình này cả mẹ và con đều nguy hiểm. Anh không thể không đi, em để anh đưa cô ấy đến bệnh viện, chỉ cần cô ấy không sao anh sẽ lập tức về nhà cùng con đón sinh nhật”.

“Có nghĩa là nếu như cô ta có chuyện gì thì anh sẽ không về?”. Giọng bà Minh lạnh lùng.

“Hinh Dật, mạng người quan trọng, nếu như cô ấy có chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng thì anh cũng không thể không đếm xỉa?”.

Bà Minh cười thảm thiết: “Trong giây phút này thì cô ta và thai nhi là quan trọng nhất. Tôi có thể tranh giành được gì chứ? Vậy anh đi đi, có điều bây giờ, đợi A Lãng tỉnh giấc, anh và tôi phải như mọi năm, là người chúc con sinh nhật sớm nhất rồi mới đi”.

Vào sáng sớm hôm sinh nhật A Lãng hàng năm, bố mẹ đều đợi sẵn ở cửa phòng cậu, đợi cậu mở cửa một cái sẽ nói: “Happy birthday”. Một ngày tuyệt vời bắt đầu từ lời chúc phúc của bố mẹ.

Ông Minh giật mình: “Nhưng bây giờ mới có sáu giờ, A Lãng phải tám giờ mới dậy”.

Lòng ông bây giờ nóng như lửa đốt, chậm một phút giây cũng không được.

Bà Minh bực mình nói: “Ở đó có người bên cô ta rồi, xe cấp cứu cũng sắp đến rồi. Anh không phải là bác sĩ đi muộn một hai phút thì làm sao. Minh Hạo Thiên, đừng nói tôi không nhắc nhở anh. Tháng sau tôi và A Lãng đi Canada rồi, tôi sẽ nhờ luật sư làm thủ tục ly hôn với anh. Sau này anh có muốn đón sinh nhật cùng A Lãng tôi cũng sẽ không cho anh cơ hội. Có điều chắc anh cũng chẳng cần nữa, hôm nay anh và Tạ Đàm có thể sẽ có một đứa con trai. Không rõ là sinh sớm như thế này thì đứa bé đó có khỏe mạnh như anh mong muốn không. Anh đã rất vất vả để có một đứa con khỏe mạnh như thế, đừng để đến lúc cuối lại về tay không”.

Bà Minh vô cùng tức giận nên đã trút hết những gì trong lòng. Ông Minh nghe mà xám mặt lại. Bao nhiêu ngày qua nhẫn nhịn trước mặt vợ rồi, ông không thể nhịn thêm được nữa.

“Hinh Dật, em đừng như thế có được không? Anh muốn có một đứa con khỏe mạnh thì có gì sai chứ? A Lãng quá yếu ớt, bệnh tật, anh muốn sinh một đứa con khỏe mạnh hơn thì có lỗi với A Lãng sao? Anh không vì thế mà không yêu con nữa. Bao nhiêu năm nay em biết trong lòng anh có bao điều nuối tiếc không? Em cũng biết khi còn trẻ anh là người vô cùng yêu thể thao, anh cũng đã sớm định sẽ dạy con trở thành một kiện tướng thể thao. Nhưng sức khỏe của A Lãng khiến mọi mục tiêu anh đặt ra đều không thực hiện được. Thậm chí ngay cả mong muốn được trêu đùa con cũng không làm được. Em có biết anh muốn tự tay dạy con đá bóng, đi xe đạp, trượt patin thế nào không?”.

Ông Minh kích động nói một tràng dài, bà Minh bên cạnh vừa khóc vừa gào: “Đủ rồi, Minh Hạo Thiên, đủ rồi, anh đừng nói nữa”.

Gương mặt bà cứng lại, giọng nói run rẩy, đôi mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm ông Minh. Cảm giác sợ hãi đó cũng khiến ông Minh giật mình, chưa bao giờ ông nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt thế này của bà. Những lời ông nói khiến bà hoảng sợ thế sao?

Ngay sau đó ông cảm thấy ánh mắt đó không phải nhìn ông, mà nhìn về phía sau ông. Ông quay đầu lại. Trong giây phút ấy, chân ông cũng tê cứng.

Cửa phòng hé mở, Minh Nhật Lãng mặc bộ quần áo ngủ màu trắng đang đứng ở cửa. Thân hình màu trắng mỏng manh như làn sương sớm ngoài cửa sổ, có thể tan biến bất cứ lúc nào.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor

 

Bình luận

Ảnh của meo
meo

han tac gia. sao lai de cho MINH NHAT LANG chet chu

 

Ảnh của nhik.xu
nhik.xu

hjx tốn nước mắt quá

Ảnh của foxxinh
foxxinh

hix đọc truyện này làm mình buồn quá. tự nhiên nước mắt cứ  trào ra . xấu hổ quá