Tình yêu pha lê - Chương 09 - Phần 1

Chương 9:

Yêu cô ấy như yêu mảnh trăng non

Giọng Minh Nhật Lãng tinh khiết như nước, mang lẫn hương vị tình yêu đầu tiên của thời niên thiếu, trong sáng, dịu dàng, như bay đến từ trong điện thoại, màu đêm, màu trăng đột nhiên lại đẹp kỳ diệu đến thế.

Love 1:

Sáu tuần trôi qua thật nhanh.

Vết thương của Minh Nhật Lãng hồi phục không khả quan lắm, các khớp xương liền lại tương đối chậm, bác sĩ Thành quyết dời ngày tháo bột xuống hai tuần nữa.

Bà Minh lo lắng hỏi: “Bác sĩ, tình hình không tốt phải không?”.

Bác sĩ an ủi: “Không phải, với tình trạng xương của Minh Nhật Lãng thì hồi phục chậm cũng là điều bình thường. Cứ yên tâm, thêm chút thời gian nữa thôi”.

Minh Nhật Lãng cũng vô cùng thất vọng, cả đoạn đường về cậu im lặng không nói gì.

Bà Minh tuy trong lòng cũng buồn nhưng không muốn con trai buồn bã như thế. Bà trêu con: “Cuối tháng này con đón sinh nhật mười bảy tuổi rồi, con muốn quà gì?”.

“Gì cũng được”. Cậu đáp.

“Không thích quà à? Vậy con nghĩ xem nên tặng quà gì nhé, Lâm Nguyệt Loan sinh nhật sau con nửa tháng đó”.

“Bạn ấy cũng sắp đón sinh nhật ạ?”.

“Ừ, đón sinh nhật mười bảy. Mà trùng hợp lắm đó, đúng vào ngày Valentine luôn. Hơn nữa lại sắp đón năm mới rồi, con nói xem, năm mới mẹ đón Nguyệt Loan đến nhà mình ở được không?”.

“Đương nhiên là được, nhưng mà bạn ấy… không biết có muốn đến không?”.

“Không đến mẹ cũng lôi bằng được đến. Làm gì có ai đón tết một mình chứ?”.

Minh Nhật Lãng cười: “Mẹ, mẹ thật tốt”.

Thấy con trai đã cười trong lòng bà cũng thanh thản đi vài phần.

Mấy hôm nay Lâm Nguyệt Loan vẫn đến nhà họ Minh như bình thường. Chưa kịp lên phòng Minh Nhật Lãng bà Minh đã gọi cô vào phòng nói chuyện. Khi biết tình hình hồi phục vết thương của Minh Nhật Lãng không lý tưởng, trong lòng cô vô cùng buồn bã.

“A Lãng cũng rất buồn, bác đã cố làm cho nó vui rồi. Lát nữa qua bên đó cháu đừng nhắc đến chuyện này nhé, kể nhiều chuyện vui vui một chút cho nó thoải mái”.

“Vâng, cháu sẽ cố hết sức làm cho cậu ấy vui”.

“Loan Loan, tháng sau sinh nhật cháu rồi, bác đã bảo với A Lãng để nó chuẩn bị quà cho cháu. Hai chín tháng này là sinh nhật A Lãng. Hay là cháu cũng chuẩn bị quà cho nó nhé, để cho nó vui một chút”.

“A Lãng sắp sinh nhật ạ? Vậy cháu sẽ chuẩn bị một món quà cho bạn ấy. Bác ơi, A Lãng thích thứ gì ạ?”.

Bà Minh cười: “Nó thích gì cháu phải hỏi nó chứ?”.

Khi Lâm Nguyệt Loan bước vào phòng thì cậu đang ngây người nhìn ánh nắng bên ngoài cửa sổ. Thấy có tiếng động cậu liền quay ra, thấy cô là hỏi ngay: “Loan Loan, cậu thích thứ gì?”.

Sau lần bị thương này, ngày nào Lâm Nguyệt Loan cũng đến chơi với cậu. Cả hai càng ngày càng thân thiết. Cũng không nhớ từ khi nào nữa Minh Nhật Lãng cũng gọi là “Loan Loan” như mẹ, Lâm Nguyệt Loan cũng học theo bà Minh gọi cậu là “A Lãng”.

Lâm Nguyệt Loan giật mình, cô còn chưa kịp hỏi cậu thì cậu đã lên tiếng hỏi mình trước.

“Đang tự nhiên sao cậu hỏi cái này?”, Lâm Nguyệt Loan làm ra vẻ không biết hỏi lại cậu.

Cô mới gội đầu xong, mái tóc mềm mượt như dương liễu buông thả xuống hai bên vai. Minh Nhật Lãng nhìn thấy liền nhẹ nhàng luồn tay vào như nâng một đóa hoa.

“Tóc cậu thật là đẹp, sợi nào cũng mượt như tơ. Nếu như dùng cái này để đan áo thì nhất định ngày nào tớ cũng mặc nó”.

Những lời nói vô tình của cậu đột nhiên chạm vào tim Lâm Nguyệt Loan. Cô đã nghĩ ra món quà để tặng Minh Nhật Lãng rồi.

Trưa hôm sau nhân lúc nghỉ trưa Lâm Nguyệt Loan tranh thủ đi mua len.

Cô đến một cửa hàng chuyên bán len Ấm Áp nổi tiếng trong trung tâm thành phố, cửa hàng này là đại lý cho mười mấy nhãn hiệu len nổi tiếng của nước ngoài. Có hơn hai trăm loại len nhập khẩu, len thô, len tơ, đủ màu sắc sặc sỡ, bắt mắt. Lâm Nguyệt Loan nhìn hoa cả mắt.

Chị bán hàng lịch sự mời Nguyệt Loan: “Em muốn mua loại len nào? Cần chị giới thiệu không?”.

“Cảm ơn chị, em xem chút đã”.

“Được, em cứ xem tự nhiên, cần gì thì gọi chị”.

Trong căn phòng rộng cả trăm mét vuông được bài trí rất đẹp, sắp xếp hợp lý từng góc, có thể thấy con mắt của chủ ở đây không tồi chút nào. Phần lớn không gian đều bày hàng, có một góc được thiết kế thành khu dạy đan, có hai phụ nữ trung niên đang tỉ mỉ dạy mấy cô gái ăn mặc rất mốt ngồi tập đan.

Lâm Nguyệt Loan mới tò mò liếc về góc đó một cái, chị bán hàng đã nhanh nhẹn nói: “Cửa hàng chị không chỉ bán len mà trong cửa hàng còn mời giáo viên dạy đan chuyên nghiệp tới, từ việc chọn len cho tới đan áo đều có thể nhờ giáo viên hướng dẫn. Ở đây cũng có nhiều cuốn sách mẫu, bên trong có nhiều kiểu đẹp lắm, em chọn kiểu nào cũng được, những kiểu đó tuyệt đối không có trên thị trường đâu nhé!”.

Lâm Nguyệt Loan gật đầu: “Vậy tốt quá, em chưa đan áo len bao giờ, đang sợ không tự đan được, có người dạy thì khỏi lo rồi. Vậy em đi chọn len trước”.

Xem hết quầy này đến quầy khác, giá cả khiến Lâm Nguyệt Loan cứng họng. Len đủ màu từ mười mấy tệ một hai cuộn len cho đến mấy trăm tệ một hai cuộn cũng có, giá cả đủ mức. Nhưng tiền nào của nấy, len ở cửa hàng này đúng thực rất đẹp. Cầm lên sờ thử là cảm nhận được, chất len mềm mịn, cảm giác mát tay, màu sắc tươi tắn và đẹp mắt.

Lâm Nguyệt Loan đang tấm tắc ngắm nghía thì nghe thấy chị bán hàng đang giới thiệu cho khách: “Giới thiệu với chị, đây là loại len chuyên dùng cho em bé. Cầm lên rất mềm, đã qua xử lý mẫn cảm nên mặc vào người sẽ không cọ vào da của bé. Không bị phai màu, không rụng lông, cho dù bị trẻ ngậm vào miệng cũng không sao”.

Lại còn chuyên dùng cho trẻ sơ sinh nữa, nghe giới thiệu hay thế. Lâm Nguyệt Loan tò mò đến đó xem, gương mặt người phụ nữ đang mang thai tỏ vẻ hài lòng: “Thế à? Tốt quá, tôi đang cần loại này, màu nào cũng có à!”.

“Là len dành cho trẻ em nên màu nào cũng có. Chị nhìn này, có màu xanh baby, màu phớt hồng, màu xanh táo, màu vàng chanh”.

“Màu xanh baby này đẹp đấy, màu vàng chanh cũng rất bắt mắt, tôi lấy hai màu này, mỗi loại nửa kilôgam”.

“Vâng thưa chị, đợi em gói cho”.

“Màu xanh không cần gói đâu, tôi cầm ra khu học đan luôn, nhờ thầy dạy đan hình bông hoa”.

“Chào em, em cũng muốn len trẻ con à?”.

“Không ạ”. Lâm Nguyệt Loan xua tay, “Em tò mò đến xem thôi”.

Lâm Nguyệt Loan chọn đi chọn lại, cuối cùng nghe lời góp ý của chị bán hàng cô đã chọn được một loại len đặc biệt, do từng đoạn len thô từng đoạn len nhỏ tạo thành. Chị bán hàng nói nếu dùng loại len này đan thành áo thì sẽ tạo nên những hoa văn hình lập thể. Kiểu dáng mới lạ và đẹp mắt.

Còn về màu sắc thì Lâm Nguyệt Loan đã chọn màu vàng sáng, là màu vàng như ánh mặt trời.

Minh Nhật Lãng nên mặc màu sắc sáng như ánh mặt trời,

Giá loại len này cũng không rẻ nhưng vừa nhìn thấy Lâm Nguyệt Loan mua ngay không hề do dự.

Từ đó, mỗi giờ nghỉ trưa Lâm Nguyệt Loan đều vội vội vàng vàng đến cửa hàng len. Cô không biết đan nên nếu bắt đầu đan không đến cửa hàng học thì đảm bảo không biết phải đan thế nào.

Cô dạy đan hỏi: “Đan cho cháu hay đan cho người khác?”.

“Đan cho người khác ạ”.

Cô dạy đan cười: “Đan cho bạn trai hả, cậu ấy cao bao nhiêu? Béo hay gầy?”.

Lâm Nguyệt Loan ngẫm nghĩ một hồi rồi miêu tả cho cô ấy nghe, cô ấy nghe xong liền tính mũi đan, rồi dạy cô đan. Cẩn thận dạy Lâm Nguyệt Loan từ cách gài đầu, thêm mũi cho đến thu mũi, sau đó học thêm cách đan hoa. Mỗi tối sau khi làm xong bài cô lại cặm cụi tháo hết mấy hàng len mà cô dạy đan dạy ra để đan lại từ đầu.

Bắt đầu từ hàng đầu tiên, cô đều bứt một sợi tóc của mình để đan lẫn vào trong đó. Mỗi một hàng đều có một sợi tóc của cô. Trong chiếc áo len không chỉ là những sợi thanh xuân mà còn có cả những sợi tình yêu.

Đan được vài mũi cô lại ngồi xem lại xem đã chắc chắn đúng chưa, xem có bỏ mũi không, nếu không sai thì mới đan tiếp. Cách đan này có vẻ hơi lâu, cũng tốn công tốn sức, nhưng Lâm Nguyệt Loan vẫn đan vô cùng cẩn thận. Khi nào mệt quá cô nghỉ ngơi và uống ngụm nước, ôm chiếc cốc sứ trong tay, miệng cô nở một nụ cười mãn nguyện.

Ngày nào Lâm Nguyệt Loan cũng mang len đi học, tuy đã giấu cẩn thận để không ai biết nhưng vẫn bị Minh Nhật Lãng phát hiện ra. Có một hôm đang cùng cậu ôn bài, cậu chú ý đến cặp sách của cô và nói:

“Có cái gì nhọn nhọn trong cặp cậu thế? Tớ thấy hình như ngày nào cậu cũng mang theo nó”.

“Sao mắt cậu tinh thế”.

“Thế nó là cái gì?”. Minh Nhật Lãng tò mò hỏi.

Lâm Nguyệt Loan nghĩ rồi thấy không cần phải giấu cậu. Đằng nào cũng là áo đan cho cậu mà, đằng nào cũng phải so xem có vừa không, rồi xem cậu ấy có thích kiểu hoa không nữa. Nếu để sinh nhật tặng thì sẽ vui hơn nhưng nếu bây giờ cậu biết chắc cũng vẫn vui thế!

Thế là cô lấy cho cậu xem, Minh Nhật Lãng ngắm nghía, trong mắt lộ rõ niềm vui, cậu hớn hở hỏi: “Cậu đang đan áo, là… đan cho tớ phải không?”.

Lâm Nguyệt Loan gật đầu: “Màu này với kiểu hoa thế này, cậu có thích không?”.

Minh Nhật Lãng ra sức gật đầu đồng ý: “Thích, thích lắm!”.

Cậu ngắm đi ngắm lại rồi sung sướng hỏi: “Khi nào tớ mới được mặc?”.

Cái áo mới đan chưa được ba phân, Lâm Nguyệt Loan xấu hổ đáp: “Tớ đan chậm lắm, nhưng sẽ nhất định đan xong vào sinh nhật cậu. Đây là quà sinh nhật tớ tặng cậu đó”.

“Hay quá, vậy tớ sẽ đợi mặc áo cậu đan cho tớ”.

Sau khi ôn bài xong mà vẫn chưa đến giờ ăn cơm, Minh Nhật Lãng bảo cô đan cho mình xem: “Tớ muốn xem cậu đan làm sao để ra được thế này”.

Hai người cùng chụm gối lại, Lâm Nguyệt Loan vừa đan vừa nói: “Một mũi lên, một mũi xuống, thêm một lên một xuống nữa…”.

Giọng cô vừa trong lại vừa có vần điệu vang lên bên tai cậu, Minh Nhật Lãng cảm thấy đó như điệu nhạc rất hay. Hai tay cô cầm kim linh hoạt như đang thêu hoa vậy. Cậu nghe không đủ, nhìn không đủ, cảm giác như không thể rời mắt khỏi đó.

Cứ thế mà đan, đột nhiên Lâm Nguyệt Loan kêu lên: “Chết rồi, quên mất sau ba mũi lên xuống phải thêm mũi rồi”.

Đan sai rồi nên chỉ còn cách tháo ra đan lại từ đầu. Cô nhìn Minh Nhật Lãng rồi thè lưỡi, gỡ hàng vừa đan xong, một sợi tóc đen cũng theo đó rơi xuống.

Minh Nhật Lãng biết ngay đó là tóc của cô, cậu nhặt lên và hỏi: “Cậu đan cả tóc vào áo à?”.

Lâm Nguyệt Loan đỏ mặt, cúi đầu, lát sau mới đáp nhẹ: “Ừ”.

Cô cúi đầu xuống nên cậu chỉ nhìn thấy đường ngôi tóc trên đầu cô, cùng hàng tóc mai đen dày nổi bật trên làn da trắng.

Đột nhiên, một cảm giác mê đắm tràn ngập trái tim. Minh Nhật Lãng chần chừ, do dự, cuối cùng rất nhanh và cũng rất nhẹ thơm lên trán cô.

Chạm nhẹ một cái như chú bướm yêu hoa, cả hai cùng lúc sững lại, cảm giác như có dòng điện chạy thẳng vào tim hai người. Lâm Nguyệt Loan vội ngẩng đầu lên còn Minh Nhật Lãng lại vội vã cúi đầu. Trên hai gương mặt non trẻ chưa nhuốm màu đời, hai đôi má dần đỏ ửng lên. Đó là màu sắc của đóa hoa hồng đầu tiên trong đời.

Hai trái tim cùng đập loạn xạ và cùng nhau im lặng. Chỉ có niềm vui xen lẫn sự ngại ngùng giống như nước mùa xuân đang len lỏi khắp các ngõ ngách trong trái tim hai người…

Sắp thi cuối kỳ nên nhiều bài tập hơn. Lâm Nguyệt Loan không có thời gian ngày nào cũng chạy đến cửa hàng len được. Trưa nay tan học Nguyệt Loan không kịp ăn cơm mà chạy ngay đến cửa hàng len. Cô định dùng thời gian cả trưa để học đan hết các kiểu đan hoa, ngày mai không cần đến nữa.

Cô vừa đến nơi thì có một đám học sinh cũng rời khỏi đó. Chỉ có một người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa đan áo trẻ con. Phần thân áo đã đan xong, những bông hoa cúc nho nhỏ, xinh xắn. Trong lúc cô ấy đang mải đan thì chiếc áo lỡ khoác vai của cô đã rơi xuống đất từ bao giờ không biết.

Lâm Nguyệt Loan nhặt lên rồi đưa cho người phụ nữ đó: “Chị ơi, áo khoác của chị rơi rồi”.

Người phụ nữ xinh đẹp ngẩng lên nhìn cô và nói:”Cảm ơn em”.

“Không cần đâu ạ, chị đang đan cái áo nhỏ này đáng yêu thế. Màu này cũng rất đẹp nữa”.

“Đúng thế, ban đầu khi chọn chị đã chọn ngay màu len xanh này”.

Lâm Nguyệt Loan nghe người phụ nữ nói thế mới nhìn kỹ cô, nhận ra đó là người phụ nữ mua len hôm nọ, cô thốt lên: “Là chị ạ, chị mua len cùng ngày với em thế mà chị đan được nhiều thế rồi, em mới đan được một tí thôi”.

“Trước đây chị cũng biết cơ bản rồi nên đan sẽ nhanh hơn. Hơn nữa chị đang đan vội, tháng sau là sinh em bé rồi”.

Người phụ nữ hạnh phúc xoa bụng mình, trên mặt lộ rõ niềm tự hào và hạnh phúc của một người mẹ.

“Ồ, chúc mừng chị sắp làm mẹ”.

“Cảm ơn em”.

Vừa dứt lời thì điện thoại của người phụ nữ đổ chuông, cô nhìn Lâm Nguyệt Loan cười xin lỗi rồi nghe điện thoại. Lâm Nguyệt Loan ngồi bên ghế bên cạnh và bắt đầu đan áo của mình.

Người phụ nữ dịu dàng nói với người trong điện thoại vô cùng ngọt ngào: “Em đang đan áo cho con trai tương lai của chúng ta… mấy giờ anh qua em cho anh xem… em đan đẹp lắm đó… còn một màu nữa em chưa đan, đợi anh đến rồi cùng chọn kiểu…”.

Cô vừa nói vừa chu miệng lên: “Áo của con trai mà bảo anh đến chọn kiểu cũng không được…” sau đó lại tươi cười nói tiếp: “Tối anh đến chỗ em ăn cơm à, hay quá… Hạo Thiên, em yêu anh”.

Năm từ cuối cùng vô tình Lâm Nguyệt Loan nghe được, cô khẽ giật mình. Bố của Minh Nhật Lãng cũng tên Hạo Thiên, chồng người phụ nữ này cũng tên Hạo Thiên. Thật là trùng hợp.

Người phụ nữ trẻ vừa cúp máy thì cô hướng dẫn đi đến và nói: “Cô Tạ, xe của cô đã tới cửa và đang đợi cô ở đó”.

Người phụ nữ dọn đồ rồi nhìn Lâm Nguyệt Loan gật đầu thay cho lời chào. Lâm Nguyệt Loan cũng cười chào lại, ánh mắt dõi theo bóng người phụ nữ. Qua tấm cửa kính dài cô nhìn thấy người phụ nữ ấy lên chiếc ô tô màu xám bạc đỗ bên đường.

Buổi tối, vừa ngồi xuống bàn ăn, bà Minh nói với hai đứa: “Chúng ta ăn cơm thôi, hôm nay bố A Lãng không về ăn cơm”.

Đôi đũa trên tay Lâm Nguyệt Loan run run. Ban ngày nghe thấy tên ông Minh ở cửa hàng len, có thể là trùng tên, nội dung trong điện thoại cũng trùng hợp với hành tung của ông Minh, lẽ nào cũng là trùng hợp sao? Khả năng này rất nhỏ. Trái tim cô trầm hẳn xuống…

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor