Tình yêu pha lê - Chương 08 - Phần 1

Chương 8:

Quả táo Thượng đế cắn dở

Một câu chuyện rất ngắn nhưng đã được khắc sâu vào lòng Minh Nhật Lãng, từng câu chữ như những nốt nhạc đang nhảy múa và hợp thành một khúc nhạc, cứ phát đi phát lại trong tim cậu…

Bên ngoài cửa sổ ánh nắng ngày đông cũng có thể sáng như thế. Nắng vàng chiếu lên người cậu và xuyên vào trái tim cậu. Trong trái tim ấy có một vết đen đã tích tụ ở đó rất lâu, giây phút này được nắng chiếu đã tan biến hết.

Love 1:

Dãy phố này toàn quán ăn, rất đông người, quán nào cũng khói bay nghi ngút và nhem nhuốc, Lâm Nguyệt Loan không muốn dẫn Minh Nhật Lãng đi vào đó ăn. Dù sao hàng ngày cậu ăn uống cũng cẩn thận, những thứ này tốt nhất không nên cho cậu ăn nhiều. Nếu không dạ dày mà gặp rắc rối là lại có chuyện. Vì thế cô dẫn cậu đi lòng vòng để ra ngoài đường về.

Minh Nhật Lãng bước vài bước là khựng lại, cậu biết đây là đường về: “Tớ không muốn về”.

“Chúng ta đã ăn vằn thắn rồi mà”. Lâm Nguyệt Loan nhắc lại mục đích hai người đến đây.

“Con phố này náo nhiệt thế cơ mà, tớ muốn đi thêm lúc nữa”.

Gương mặt Lâm Nguyệt Loan hơi khó coi, chính vì nó náo nhiệt nên cô mới không muốn dẫn cậu vào đây nữa. Quá đông người, cậu bị đẩy ra đẩy vào nhỡ may có chuyện gì thì sao?

Thấy cô im lặng nghĩ ngợi Minh Nhật Lãng nói với giọng trầm buồn: “Đi ra ngoài cùng tớ phiền phức lắm phải không?”.

“Làm gì có, chỉ là tớ thấy con phố này vừa ồn ã lại đầy mùi dầu mỡ, nên muốn đi ra ngoài nhanh nhanh chút, chúng ta đi ra đường Tây Ninh đi, ở đó có rất nhiều cửa hàng bán đồ mỹ nghệ và thủ công, nhiều người thích đến đó lắm”.

Minh Nhật Lãng nghe đã thấy thích rồi, cậu hối thúc cô: “Ok, chúng ta mau đi thôi”.

Đường Tây Ninh là nơi tập trung nhiều cửa hàng nhỏ, hai bên con phố dài có vô số cửa hàng bày bán đủ mặt hàng muôn hình vạn trạng. Đồ gỗ điêu khắc, đồ thêu, socola DIY, tranh, nến thủ công, tranh màu… tất cả đều là những mặt hàng cá tính và thịnh hành. Tuy không thực sự đẹp và tinh tế nhưng đều là những thứ độc nhất vô nhị.

Cả hai tản bộ dọc con phố, mỗi hàng đều ngó qua một chút, các mặt hàng bày bán đều đặc sắc và hấp dẫn. Với những người ít ra ngoài như Minh Nhật Lãng mà nói, đúng là có cơ hội mở rộng tầm mắt.

Đi tới một cửa hàng nặn đồ thủ công gốm sứ, bà chủ béo tròn và thân thiện luôn tươi cười giới thiệu hàng loạt đồ gốm sứ đáng yêu, bà chủ nói: “Nếu như các cháu không thích món đồ nào ở đây thì hai cháu có thể tự làm”.

Trong cửa hàng có một gian làm đồ gốm. Có một chiếc bàn dài và những chiếc bàn xoay được xếp lần lượt, đợi khách tự tay làm thử.

Minh Nhật Lãng không muốn đi tiếp, cậu nói: “Tớ muốn thử làm xem thế nào. Lâm Nguyệt Loan này, chúng ta cùng làm đi?”.

Nhìn gương mặt háo hức và hứng thú của cậu, Lâm Nguyệt Loan không nỡ từ chối, thấy cũng còn sớm nên cô đồng ý.

Một thợ chuyên nghiệp của cửa hàng đến dạy hai người làm.

“Hai cháu muốn làm gì, có mấy thứ đơn giản như làm cốc, làm bát, làm bình hoa đấy”.

Cả hai không biết nên chọn làm cái gì, thấy các khách trong quán đều có đôi có cặp và đều chọn làm cốc, trong bụng nghĩ thầm chắc cốc dễ làm nhất, nên cứ bắt đầu làm từ cái đơn giản nhất vậy.

“Chúng cháu cũng làm cốc”.

Bác thợ cười, đầy hàm ý nhưng Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng không để ý.

Những miếng đất sét trong tay hai người dần dần thành hình. Minh Nhật Lãng dùng đất sét cứng làm cốc, làm thành một chiếc cốc tròn tròn, béo béo, thêm hai cái quai cốc nữa, rất ngộ nghĩnh và đáng yêu. Lâm Nguyệt Loan nghe ý kiến của bác thợ nên dùng đất sét mềm, có độ dẻo cao và màu sắc rực rỡ. Cô nặn thành một chiếc cốc có hình hoa tulip, rất đẹp và tinh tế. Trên hai chiếc cốc đều có khắc tên hai người.

Trong quán đã cho hai chiếc cốc vào trong lò nung, chiếc cốc làm bằng đất sét mềm có màu sắc rực rỡ, giống như một đóa hoa tulip. Chiếc cốc làm bằng đất sét cứng vẫn giữ nguyên màu nâu, mang hơi hướng cổ kính.

Cốc hai người làm là tác phẩm đẹp nhất trong số sản phẩm của các khách hàng, bác thợ khen hết lời. Mấy vị khách cũng tới ngắm hai chiếc cốc, một đôi tình nhân xem xong, cô gái nói: “Nhìn hai em hình như còn là học sinh, thế mà sớm đã hẹn ước cả đời rồi à?”.

Minh Nhật Lãng và Lâm Nguyệt Loan không hiểu nên đưa mắt nhìn nhau, ánh mắt toát lên sự hoài nghi.

“Hai em không biết ý nghĩa của chiếc cốc à?”. Cô gái ấy tỏ ra rất bất ngờ.

Cả hai nhất loạt lắc đầu.

“Một chiếc cốc đại diện cho cả đời, vì thế các đôi tình nhân đến quán này đều thích làm cốc, có ý nghĩa là sẽ cùng với người mình yêu yêu nhau trọn đời”(29).

29. Một chiếc cốc và một đời trong tiếng Trung phát âm giống nhau: yi bei zi (BTV).

Hóa ra chiếc cốc lại có ngụ ý như thế, chàng trai và thiếu nữ sau khi hiểu ra đều đỏ bừng mặt.

Sau khi ra khỏi cửa hàng gốm, đôi má hai người vẫn chưa hết đỏ.

Hai chiếc cốc được gói lại với nhau, hiện Lâm Nguyệt Loan đang ôm nó trong lòng. Cả hai đi đến cuối đường Tây Ninh rồi nhưng không muốn đi ngược lại mà đi đường vòng trở về. Con phố này vô cùng yên tĩnh, nhà cửa hai bên phố đều chìm trong ánh đèn đêm, trên trời vài ngôi sao lẻ đang lấp lánh. Bóng những cây ngô đồng bên đường nghiêng ngả vào nhau như đang thì thầm nói chuyện mà cũng có phần giống những bức tranh thủy mặc họa trong đêm.

Màn đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân thong thả của hai người. Không ai lên tiếng càng khiến cho màn đêm thêm phần tĩnh lặng.

Một lúc lâu sau Minh Nhật Lãng thì thầm bên tai cô, phá vỡ bầu không khí yên lặng: “Lâm Nguyệt Loan này, tớ…”.

Đột nhiên có tiếng xe máy xé gió lao tới, không chỉ một chiếc. Hàng loạt âm thanh đinh tai nhức óc lấn át câu nói dang dở của Minh Nhật Lãng.

Bảy, tám chiếc xe máy gầm rú xoẹt qua hai người. Lâm Nguyệt Loan vội kéo Minh Nhật Lãng đứng sát vào tường tạm tránh. Những người ngồi trên xe đều ăn mặc như các tay đua, áo da, găng tay, đồ bảo hộ, mũ, nhìn qua giống như vừa đi đua xe về.

“Thật là, đây có phải là chỗ đua xe đâu chứ, đường thì nhỏ mà đi thì nhanh”.

Lâm Nguyệt Loan vừa làu bàu nói mấy người đua xe vừa kéo Minh Nhật Lãng ra ngoài đường. Đột nhiên ánh đèn phía xa lóe sáng rồi tiến dần về phía họ, ánh đèn chiếu vào hai người khiến hai người chói không mở được mắt. Lâm Nguyệt Loan cố gắng mở mắt ra nhìn, thấy một chiếc xe đang lao về phía hai người.

Lâm Nguyệt Loan hoảng loạn đánh rơi túi cốc xuống đất. Không có thời gian mà nghĩ đến hai cái cốc nữa, cô vội vàng xoay người đẩy Minh Nhật Lãng ra xa. Vừa xoay người đã thấy người mình nhẹ bẫng và bị đẩy văng bởi một bàn tay.

Là Minh Nhật Lãng đã đẩy cô ra trước.

Cô văng xuống nền đất, nhưng cô không cảm thấy đau chút nào. Người cô mềm nhũn trên nền đất cứng lạnh toát, trong lòng đã run rẩy, chờ đợi tiếng va đập mạnh phía sau. Nước mắt, đã lấm lem hết lên mặt từ bao giờ.

Thế nhưng cuối cùng chỉ có tiếng còi xe gào thét.

Trong lòng lóe sáng tia hy vọng, cô đau đớn chống tay xuống đất lấy sức quay đầu nhìn lại.

Minh Nhật Lãng vẫn đứng thẳng trên mặt đất, cách chỗ cậu đứng một ngón tay là một chiếc xe máy đang đỗ, tiếng động cơ vẫn đang gào rú ầm ầm. Người ngồi trên xe bỏ mũ bảo hiểm xuống, nhếch mép cười: “Quả nhiên là không thèm tránh, đúng là nhìn không ra tên công tử như cậu cũng có bản lĩnh gớm”.

Bóng đêm vây quanh đã che khuất gương mặt trắng bệch của Minh Nhật Lãng. Nhưng bóng cậu vững chãi như một ngọn núi.

Nhìn thấy Minh Nhật Lãng bình an vô sự, Lâm Nguyệt Loan mới lấy lại tinh thần và sức lực. Cô lồm ngồm bò dậy, vội lau nước mắt chạy tới mắng mỏ: “Lục Kiêu, anh thật quá đáng! Làm sao anh lại giở cái trò này ra mà dọa người ta chứ, nếu như anh không thắng phanh kịp thì làm thế nào?”.

Người ngồi trên xe chính là người đi cùng Bạch Vân Tịnh mà cô và Minh Nhật Lãng đã gặp ở công viên, là Lục Kiêu học cùng trường Thanh Hà với Giang Vũ Phi.

“Không kịp bóp phanh thì anh đây lượn một vòng quanh hai người, kỹ thuật lái xe của anh khá lắm, không tin có thể thử lại?”. Lục Kiêu nhếch mép cười châm chọc, chiếc xe lại lượn một vòng tròn chuẩn bị lao vào lại.

Lâm Nguyệt Loan vừa tức giận vừa kinh ngạc: “Anh… đồ khốn kiếp, anh muốn khoe kỹ thuật thì đi mà tìm đối thủ xứng tầm đi, ra uy với chúng tôi thì có bản lĩnh gì chứ?”.

Lục Kiêu mặc kệ tiếng gào thét của cô, tay cậu ta vẫn lên ga đều đều, con xe lại nhằm hướng hai người lao tới. Lần này Lâm Nguyệt Loan nắm chặt lấy tay cậu, cả hai ở yên vị trí không trốn không tránh, mặc kệ xe đang lao tới. Ánh đèn càng lúc càng gần, cả hai nhắm chặt mắt lại, hai bàn tay nắm chặt lấy nhau không rời.

Xe lao đến gần quả nhiên lại đổi hướng vòng qua hai người. Thế nhưng do xe lượn lại quá gần, sức gió và chấn động kéo theo khiến hai người đứng không vững nữa và ngã lăn ra đất.

Lâm Nguyệt Loan kinh hãi kêu lên: “Minh Nhật Lãng, cậu có sao không?”.

“Không sao?”. Ngã nhẹ thế này Minh Nhật Lãng vẫn chịu được.

Thấy hai người ngã lăn ra đất Lục Kiêu càng hứng thú, mấy chiếc xe coi hai người là trung tâm cứ thế mà lượn vòng qua vòng lại. Đều vô cùng nguy hiểm, lướt qua cơ thể hai người, chỉ xém chút nữa sẽ đâm vào.

Buông tay Lâm Nguyệt Loan ra, cậu quay sang ôm chặt lấy cô. Giống như hai con lạc đà đang chiến đấu với bão cát trong sa mạc, dựa vào nhau để tồn tại. Nước mắt Lâm Nguyệt Loan lại lần nữa tuôn rơi, rơi vì cậu đã không quản tất cả để bảo vệ cho mình.

Bên tai lại vang lên tiếng động cơ xe máy lại gần, từ phía xa một chiếc xe máy khác lao đến. Nghe qua tiếng ga và tiếng động cơ cũng biết tay lái của người này lướt gió thế nào.

Đám dân đua xe đều là dân đua nên nghe tiếng xe là biết cao thủ tới, tất cả vội dừng xe lại. Sau đó cả đám chiếu đèn về phía chiếc xe đang lao tới, chiếc xe giảm dần tốc độ rồi lóe đèn lên báo hiệu sau đó lại rồ ga vù đến.

Lâm Nguyệt Loan tinh mắt, nhìn cái đã nhận ra đó là chiếc xe “Tuyệt đại giai nhân” độc nhất vô nhị của Nguyên Thần Dạ, cô ngay lập tức hét lên: “Nguyên Thần Dạ, Nguyên Thần Dạ”.

Những kẻ lòng dạ đố kỵ luôn đáng sợ nhất, Lục Kiêu đã trêu đùa hai người nãy giờ mà vẫn chưa chán. Lần này lại có thêm Nguyên Thần Dạ đến nữa chỉ e đêm nay không biết bao giờ mới có thể ngừng lại được.

“Tuyệt đại giai nhân” lượn một vòng rồi dừng lại, Nguyên Thần Dạ xuống xe bỏ mũ bảo hiểm ra rồi chau mày nhìn Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng đang thê thảm ở đó, sau đó lại ngẩng đầu nhìn đám người đang đứng bên, cậu nói với vẻ khó chịu: “Sao, một đám người các cậu bắt nạt hai người họ à?”.

Trong giới đua xe Nguyên Thần Dạ cũng có chút tiếng tăm, cậu vừa lên tiếng cả đám kia im bặt, cúi đầu xuống không nói gì, duy chỉ có Lục Kiêu không phục: “Bọn này chỉ đùa thôi, nhàn nhã không biết làm gì nên tìm trò vui thôi mà, Nguyên công tử cũng quản cả những việc này sao?”.

“Cậu thích chơi thì tôi chơi cùng cậu. Vừa may tôi đang rỗi rãi không có gì chơi” Nguyên Thần Dạ lạnh lùng buông lời và nhìn Lục Kiêu, trên người cậu là bộ đồ da màu đen kiêu hãnh đứng đó nhìn phong độ như một tay anh chị vậy.

Mặt Lục Kiêu biến sắc. Cậu ta tìm Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng chơi, giờ thì Nguyên Thần Dạ nói tìm cậu kiếm trò vui, cậu đã đánh giá thấp cậu ta rồi.

“Được, cậu chọn địa điểm đi, chúng ta sẽ đi đâu chơi?”. Ánh mắt Lục Kiêu đang bùng cháy.

Ngược lại với cậu ta, ánh mắt Nguyên Thần Dạ lại lạnh lùng như băng.

“Đường Đông Lĩnh Bàn Sơn, các cậu đến đó trước đi, tôi đến sau”.

Lục Kiêu dẫn đám người xe kia rời khỏi đó. Nguyên Thần Dạ bước lại gần chỗ Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng, cả hai đã đứng dậy và đang phủi bụi cho nhau.

“Nguyên Thần Dạ, hôm nay thực sự cảm ơn anh”. Lâm Nguyệt Loan nói, mắt vẫn lấp lánh giọt lệ. Hai bím tóc cũng rối tung, tóc mai lòa xòa trước trán, mặt mày lấm lem nước mắt, nhìn vô cùng thảm thương.

Minh Nhật Lãng đưa mắt nhìn Nguyên Thần Dạ, ánh mắt cậu vô cùng phức tạp. Cậu đã từng nói trước mặt Nguyên Thần Dạ rằng, cậu sẽ bảo vệ Lâm Nguyệt Loan, sẽ không để Nguyên Thần Dạ làm hại cô ấy. Vậy mà chuyện tối hôm nay phải nhờ Nguyên Thần Dạ tới mới giải vây được.

Nhìn dáng vẻ sợ hãi của Lâm Nguyệt Loan, Nguyên Thần Dạ chau mày nói: “Minh Nhật Lãng này, buổi tối cậu không nên đưa Lâm Nguyệt Loan đi chơi, gặp phải chuyện gì cậu cũng đâu bảo vệ được cô ấy”.

Nguyên Thần Dạ đang trách móc Minh Nhật Lãng chẳng thể bảo vệ được Lâm Nguyệt Loan.

Minh Nhật Lãng nghe xong cứng đờ người, cậu đứng đó không nói lời nào, cả người dường như hóa đá.

“Nguyên Thần Dạ, không được phép nói thế. Sao anh biết Minh Nhật Lãng không bảo vệ được em chứ! Ban nãy cậu ấy đã dùng cả tính mạng để bảo vệ em”.

Lâm Nguyệt Loan kích động phản bác lại khiến Nguyên Thần Dạ sững người.

Minh Nhật Lãng cúi đầu, im lặng, quay người bước đi. Đêm thu lạnh, bóng cậu mỏng manh yếu ớt, giống như tảng băng được làm bằng nước, có thể tan chảy bất cứ lúc nào.

“Minh Nhật Lãng”.

Lâm Nguyệt Loan đuổi theo mấy bước rồi lại bất an quay lại: “Nguyên Thần Dạ, anh với đám Lục Kiêu đến đường Bàn Sơn làm gì, đua xe à?”.

Nguyên Thần Dạ gật đầu nói: “Chuyện của anh em không cần lo lắng, cứ đuổi theo cậu ấy đi”.

Nhìn theo bóng Minh Nhật Lãng mỏng manh như ánh trăng trong đêm tối, bước chân có phần xiêu vẹo, Nguyên Thần Dạ thấy ban nãy hình như mình đã nói sai điều gì đó.

“Vậy… anh cẩn thận đấy, nhất định phải cẩn thận”.

“Biết rồi, anh không sao đâu. Mau đuổi theo cậu ấy đi”.

Dặn dò xong Lâm Nguyệt Loan mới yên tâm đuổi theo Minh Nhật Lãng.

Thấy hai người đi xa rồi Nguyên Thần Dạ mới về xe, bất giác chân cậu đá phải vật gì đó. Cúi đầu nhìn mới phát hiện ra đó là chiếc cốc đã bị vỡ mất một nửa. Cách đó mấy bước là một chiếc cốc còn nguyên, chiếc cốc hình bông hoa tulip khiến nó giống như một đóa hoa đang nở trong đất bụi.

Nguyên Thần Dạ nhặt chiếc cốc lên xem xét, thấy đáy cốc có khắc tên Lâm Nguyệt Loan, như hiểu ra điều gì. Cậu quay lại nhặt hết mảnh vỡ của chiếc cốc kia lên và thấy một mảnh có tên Minh Nhật Lãng.

Nguyên Thần Dạ đoán ngay hai người vừa đi từ cửa hàng gốm sứ ra đến đây, gặp phải đám Lục Kiêu. Lúc nguy cấp quá đã đánh rơi hai chiếc cốc. Cậu nhặt hết các mảnh vỡ lên rồi cho vào cốp xe, lái xe rời khỏi chỗ đó.

Bác Hồng đợi gần ba tiếng mới thấy bóng Minh Nhật Lãng và Lâm Nguyệt Loan đi ra, nhìn dáng vẻ của hai người bác Hồng giật mình.

“Cậu chủ, cô Lâm, hai người làm sao thế này? Đã xảy ra chuyện gì thế?”.

Bộ đồ trắng trên người Minh Nhật Lãng đã lấm lem hết cả, bộ váy vàng liền thân của Lâm Nguyệt Loan tuy không bẩn như Minh Nhật Lãng nhưng bác Hồng nhìn kỹ mới thấy đầu gối cô đang chảy máu.

“Cháu Lâm, cháu bị thương à? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì thế?”.

Suốt dọc đường đến đây Minh Nhật Lãng cúi mặt không nói điều gì cả, Lâm Nguyệt Loan đi theo sau cũng im lặng. Vừa nghe bác Hồng nói thế cậu mới biết cô bị thương, cậu cúi ngay xuống xem vết thương của cô như thế nào.

“Có phải bị thương lúc tớ đẩy ngã cậu không?”.

Giọng nói cậu đầy vẻ tự trách và thương xót.

Đúng là lúc cậu đẩy cô ngã, cú đẩy quá mạnh khiến cô đập đầu gối xuống đất. Bây giờ nghĩ lại Lâm Nguyệt Loan vẫn thấy may mắn vì mình đã không đẩy được Minh Nhật Lãng xuống, nếu không thì cú ngã mạnh như thế này Minh Nhật Lãng không thể chỉ bị rách da như cô được.

“Không có gì đâu, chỉ bị ngoài da thôi, tớ về nhà bôi thuốc là khỏi”.

“Không được, bác Hồng, bác đưa chúng cháu đến bệnh viện ngay”.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor

 

Bình luận

Ảnh của huyeniukhanh
huyeniukhanh

 không một chút đen tối nào trong cuộc tình của họ! Minh Nhật Lãng có một tình yêu trong sáng với Lâm Nguyệt Loan. Nhưng mình thật sự ghét Sad Ending