Nhàn vân công tử - Chương 04 part 1

Chương 4
Sắc trời sáng sớm thật trong lành, không khí tràn ngập hơi ẩm ướt.
Giông tố sắp đến, cơn gió mạnh thổi tung bay y bào mọi người, Hà Tai một đường đi theo bên cạnh nàng, chắn đi phần nào gió. Sắc trời như thế, gió to như thế, dưới nắng gắt mang đến một chút nhẹ nhàng sảng khoái, nhưng nàng cảm thấy có chút gì đó không an tâm.
Nàng đã từng nói, nàng có thể sống đến bây giờ, chủ yếu nhờ trời ban cho chút may mắn, giác quan thứ sáu của nàng cũng rất mạnh, nàng cảm nhận được trong không khí có mùi nguy hiểm, nhưng đoán không ra sẽ phát sinh chuyện gì.
Đột nhiên, bầu trời phía xa xa bốc lên một cụm khói lửa bảy màu rực rỡ, kế tiếp vang lên thanh âm như sấm, mọi người đều ngẩng đầu nhìn lại, Công Tôn Chỉ bật kêu lên:
“Nhàn Vân, có pháo hoa tín hiệu!”
Công Tôn Vân híp mắt lại, cũng không trả lời: “Ngươi theo hai vị hộ pháp này.”
Vương Vân thấy hắn một thân bóng trắng nhanh chóng thoát ra khỏi tầm nhìn, không khỏi âm thầm kinh hãi khinh công của người này đã đạt đến mức tuyệt đỉnh.
Vốn trời mưa rất to, Vân gia trang đã chuẩn bị sẵn chỗ trú mưa ở phía trước, nhưng dưới tình huống này, cũng chỉ có thể thi triển khinh công đi theo Công Tôn Vân để phòng ngừa kế điệu hổ ly sơn. Thật buồn cười, giờ Công Tôn Vân như trấn sơn chi bảo, trăm ngàn lần cũng không thể cách hắn quá xa a.
Lướt qua cánh rừng xanh thẳm trước mắt, từ đầu đến cuối nàng vẫn giữ một khoảng cách cỡ ba bước chân chạy phía sau Xa Diễm Diễm và bọn Thiên nô của nàng ta, tiếp theo là Hà Tai, Công Tôn Chỉ thì ở kế bên nàng.
“Ngươi cũng không cần lo lắng, Trung nguyên ít có người dám đụng đến người của Vân gia trang, nếu có, quá nửa là bọn cường đạo nơi sơn dã hoặc những người ít đi lại trên giang hồ.” Công Tôn Chỉ nhẹ giọng nói: “Pháo hiệu bắn lên là vì Cửu thành gặp vấn đề khó khăn không thể giải quyết được, theo hướng của tín hiệu, chính là chỗ được bố trí để tránh mưa mà các Sổ Tự công tử gặp mặt để khuyên thanh niên các phái rút lui, có lẽ giữa hai bên đã xảy ra tranh chấp.”
Vương Vân lấy làm kỳ dị liếc hắn một cái. “Ngươi biết ta đang suy nghĩ gì sao?”
Công Tôn Chỉ mỉm cười nói: “Mỗi khi ngươi suy nghĩ tay sẽ tự động vuốt ve thanh ngọc tiêu, trong tiêu có chứa kiếm, chắc là vật vô cùng quan trọng đối với Hộ pháp. Bất quá, mọi việc không nên chỉ nghĩ theo chiều hướng xấu, thường nếu chỉ nghĩ theo chiều hướng xấu, nhất định sẽ ảnh hưởng đến tâm mạch, lâu dần sẽ thành tâm bệnh, lan truyền khắp toàn thân thành bách bệnh.”
Ngón tay nàng nhẹ nhàng run rẩy, sợ hắn lại tiếp tục thao thao bất tuyệt, vội vàng ngừng động tác mơn trớn thanh ngọc tiêu. Nàng sao có thể không nghĩ theo chiều hướng xấu? Nếu không nghĩ, không biết nàng đã chết đi mấy lần rồi; nếu không nghĩ, sao có thể phòng bị?
Đằng trước có dấu chân, thân hình nàng phiêu dật hạ xuống theo mọi người, sau đó ngẩn người ra.
Vẻ mặt Công Tôn Chỉ khiếp sợ, trừng mắt nhìn thanh niên trong lòng Công Tôn Vân.
“Lão Thất!” Hắn quát lên, cấp tốc chạy đến.
Vương Vân lại theo thói quen tính mân mê thanh ngọc tiêu. Trên mặt đất sình lầy có vài xác chết, trên người đều mặc trang phục của Vân gia trang, nàng không nhìn đến bọn thiếu hiệp đang bị các môn phái khác bao vây, chỉ ngồi xổm xuống bên xác người chết, quan sát một hồi.
“Cô nương, đều mới tắt thở cách đây không lâu.” Hà Tai thấp giọng nói.
Nàng không lên tiếng trả lời, cũng không hề để ý đến thi thể trên mặt đất, ngược lại chăm chú quan sát địa hình xung quanh. Nơi này là chỗ vách núi, trước mặt là vực thẳm sâu hun hút, vốn sương mù mịt mờ vấn vít, nhưng vì hôm nay có mưa to nên sương tan. Nàng đứng trên vách núi nhìn xuống, tuy vách núi này không thể cao và hiểm trở bằng Thiên Bích nhai, nhưng nếu ngã xuống chỉ sợ không chết cũng bị trọng thương.
Nàng đến bên cạnh Công Tôn Vân.
Công Tôn Vân phong bế mấy đại huyệt của Thất công tử lại, Công Tôn Chỉ run rẩy bắt tay vào trị thương.
“...... Ta dẫn theo bảy đệ tử, bọn họ đều......đi rồi sao?” Thất công tử yếu ớt gượng dậy, hơi thở mỏng manh như tơ nhện, hai mắt vô thần, miễn cưỡng hỏi Công Tôn Vân đang đỡ lấy hắn.
“Đều tiêu sái ra đi, không chút thống khổ.” Công Tôn Vân vận công lực truyền chân khí cho hắn.
“Vậy sao...... Nhàn Vân, ta không biết đó là ai, nhưng công phu của hắn rất đáng sợ, hoặc cũng có thể là hai người hay ba người gì đó......” Thất công tử nói, giọng khàn khàn, khóe miệng không ngừng chảy ra máu.
“Tiểu Thất đừng nói nữa, đợi ngươi khỏe lại rồi nói sau!” Công Tôn Chỉ run giọng nói.
“Hiện tại nếu không nói sẽ không kịp nữa......Ta ngay cả bóng người của hắn hoặc bọn hắn cũng nhìn không ra, may mắn Nhàn Vân đã đích thân truyền thụ khinh công cho ta, ta mới miễn cưỡng tránh thoát một chiêu đó...... Nếu không hiện tại ta cũng......” Miệng hắn sặc máu ra kịch liệt.
“Tiểu Thất, ta mặc kệ! Giờ không phải là lúc ngươi trăn trối!” Công Tôn Chỉ điểm á huyệt của hắn, cắn răng trừng mắt nói: “Muốn nói, chờ ngươi khỏe lại rồi nói sau!”
Vương Vân hờ hững chăm chú chứng kiến tất cả.
“Nhàn Vân công tử, bọn ta chính mắt chứng kiến!” Một vị thiếu niên anh hùng của một môn phái nào đó căm hận nói: “Bọn ta mặc dù đến chậm một bước, nhưng trên những xác chết của đệ tử Vân gia trang này, không phải đao thương, cũng không phải kiếm thương, mà là bị chấn động vỡ nát ngũ tạng lục phủ mà chết. Bạch Minh giáo Hữu hộ pháp sử tiên, Tả hộ pháp sử kiếm, còn Giáo chủ có thể dùng hai tay lăng không đoạt mệnh người, công phu tà đạo như vậy, tất nhiên là do Bạch Minh giáo gây ra.”
Vương Vân thản nhiên cười, xen mồm vào nói:
“Nếu là Giáo chủ của tệ giáo ra tay, hôm nay chư vị cũng sẽ không còn mạng đứng đây, chỉ sợ có người đã giá họa cho bổn giáo.”
“Yêu nữ nạp mạng đi! Bạch Minh giáo bắt tiểu đệ của ta làm Thiên nô, khiến hắn xấu hổ giận dữ mà chết, khiến cha ta mất hết mặt mũi đối với các môn phái trên giang hồ, hôm nay ta cũng muốn các người nếm thử tư vị làm Thiên nô, bắt các ngươi làm chó mà dạo phố thị chúng!”
Một sợi trường tiên không biết từ đâu vọt lại, lập tức thanh trường kiếm vung lên đón đỡ, hung hãn phản kích lại, Hà Tai lập tức đứng che trước thân thể của nàng. Xa Diễm Diễm đôi mắt đẹp ánh lên vẻ hung ác, cười lạnh:
“Tốt! Để xem hôm nay ai sẽ chết không toàn thây!” Nàng vung trường tiên ra.
Công Tôn Vân phất tay áo lướt qua, đánh bay trường tiên và đao kiếm sắc bén. Khuôn mặt tuấn tú khẽ tái nhợt, nhưng thập phần nghiêm khắc.
“Lúc này hai vị động thủ, chính là không nể mặt của Nhàn Vân.” Hắn lạnh lùng nói.
“Nhàn Vân công tử, hắn giết người của Vân gia trang...”
Vương Vân thật phục sát đất hắn. Nghe nói Vân gia trang cực kỳ bao che khuyết điểm, trong nhà có người bị tử thương, thế mà hắn không làm khó dễ nàng và Xa Diễm Diễm ngay tại trận, nàng cảm động đến rơi nước mắt, quả nhiên là tiên nhân.
Nàng như có chút đăm chiêu, nhìn bốn phía chung quanh. Nàng vẫn cảm thấy, sự tình không đơn giản như vậy, tất sẽ có chuyện xảy ra tiếp.
Mục đích của giáo chủ là gì? Cũng không phải chỉ muốn Bạch Minh giáo gây náo loạn Võ lâm Trung nguyên đơn giản như vậy mà thôi. Mục tiêu của Giáo chủ nhất định là nàng, nhưng giết người của Vân gia trang có ảnh hưởng gì đối với nàng?
Nàng suy đi nghĩ lại, nhưng vẫn nghĩ không ra mục đích chân chính của giáo chủ.
Ngay lúc này, nàng chú ý thấy sự việc có biến hóa.
Theo dõi mà đến đây, đều là một đám thanh thiếu niên giang hồ trẻ tuổi máu nóng, cũng không tôn kính Vân gia trang là mấy. Nàng cũng đã sớm nhận ra Công Tôn Vân vừa rồi quả thật là không màng sinh mạng của mình mà trút hơn phân nửa chân khí vào người Thất công tử, vì vậy mới bảo trụ được một hơi thở mong manh cho Thất công tử.
Công Tôn Vân lúc này sắc mặt trắng như tuyết đến kinh người, mặc dù mặt mày hắn sầm xuống tối tăm, nhưng những thanh thiếu niên này vẫn lớn gan, từng người từng người tiếp tục ra tay, một người, hai người, ba người...
Một cuộc hỗn chiến a.
Nàng từ đầu đến cuối vẫn thờ ơ lạnh nhạt. Công Tôn Vân không nỡ xuống tay hạ sát thủ, hắn vung tay áo bào lên, mạnh mẽ xông vào đám người, tịch thu binh khí của bọn họ.
Trong chớp mắt, đã có hơn phân nửa đám người giang hồ hai tay trống trơn.
Có người quay sang ra tay với nàng, nàng cũng chẳng thèm ngước lên, Hà Tai rút thanh kiếm trong ngọc tiêu của nàng ra đối địch, nàng chỉ nói:
“Có thể đả thương nhưng đừng giết.”
Hai bên hỗn chiến, nàng nhẹ nhàng khom lưng xuống, hỏi Công Tôn Chỉ đang bảo vệ Thất công tử:
“Thất công tử còn có thể sống hay không?”
“Đương nhiên có thể!” Công Tôn Chỉ khẳng định nói.
Nàng nhớ, hắn từng nói, hy vọng người trong nhà có thể sống thật lâu thật dài, nàng vừa cười vừa nói:
“Nơi này hỗn loạn, không thể để Thất công tử bị tổn thương, ta và ngươi đỡ hắn đi thôi.” Thuận tiện mượn cơ hội này bảo trì mối quan hệ hữu hảo.
Xa Diễm Diễm thích tìm cơ hội giết người, nhưng nàng không phải như vậy, phải phân biệt rõ điểm này giữa hai người bọn nàng.
Công Tôn Chỉ gật nhẹ đầu. “Phiền Hoàng Phủ cô nương.”
Nàng hỗ trợ nâng người, một đường thối lui đến vách núi. Thất công tử bị lay động, đột nhiên mở mắt ra, cố gắng trừng to mắt nhìn Hoàng Phủ Vân.
Tim nàng nhảy dựng, người này hai mắt đã đục, nhất định là cách cái chết không xa. Hắn nhìn nàng như vậy, nàng cũng không phải là kẻ thù của hắn, đừng nhớ rõ mặt mày nàng như vậy, đừng báo thù nàng kiếp sau chứ!
Công Tôn Chỉ nhẹ nhàng vỗ về mi mắt của hắn, nói nhỏ bên tai hắn:
“Đúng vậy, chính là Hoàng Phủ Vân. Nhàn Vân không đoán sai, chính là nàng.”
Trong lòng Vương Vân thoáng nghi ngờ, thấy Thất công tử kia lại chấn động kịch liệt.
Công Tôn Chỉ cố nói với giọng điệu vui vẻ, cười đùa:
“Thật y như Nhàn Vân đã nghĩ. Ngươi xung phong nhận việc chuẩn bị ăn ở cho bọn ta trên đường đi, không phải là vì muốn thấy nàng sao? Chờ ngươi bình phục lại, ngươi có thể nhìn kỹ nàng hơn.” Nói là nói như vậy, nhưng nước mắt Công Tôn Chỉ lại lặng lẽ không ngừng tuôn rơi.
Nàng càng lúc càng nghi ngờ hơn, lại nhìn thấy khóe miệng vương tơ máu của Thất công tử ẩn ẩn ý cười, trong lòng thầm kinh tâm táng đởm. Tay hắn run lên, nàng lưỡng lự một hồi, xác định là hắn vô hại, mới giơ tay nắm lấy bàn tay lạnh như băng của hắn.
Gió trên núi rất mạnh, cơ hồ muốn thổi bay người lên trời. Trong mơ hồ, nàng nghe thấy một thanh âm gì đó......
Công Tôn Chỉ bật ngẩng đầu lên, nhìn nàng.
Một trận địa chấn!
“Nhàn Vân, động đất!” Công Tôn Chỉ hô to.
Sai! Trên đời không thể xảy ra chuyện trùng hợp như vậy? Ánh mắt nàng chợt khác thường, khó tin. Là thuốc nổ gây ra? Trong đời nàng đã từng thấy qua thuốc nổ oanh tạc, khi nàng còn rất nhỏ, có một lần đã thấy thuốc nổ phá đất đá tung bay cả lên, còn nguy hiểm hơn so với động đất. Nàng quan sát thấy đất đai trên vách núi đã bắt đầu nứt nẻ ra, lập tức hỗ trợ nâng Thất công tử dậy, để Công Tôn Chỉ cõng hắn trên lưng.
Hà Tai lập tức thối lui đến bên cạnh nàng.
“Mau rời khỏi nơi này!” Nàng sầm mặt lại, nao núng khác thường.
Công Tôn Vân hiển nhiên cũng phát giác ra biến cố, thanh âm sắc bén vang vọng trên vách núi. “Mau xuống núi!”