Nhàn vân công tử - Chương 03 part 2

Nàng chậm rãi rũ mắt xuống. Gió đêm thổi tới, tay áo tung bay, sắc áo đỏ tươi như bị màn đêm hắc ám nuốt chửng.
“Cô nương.”
“Hả?” Nàng không quay đầu lại.
“Đêm nay người của Vân gia trang có chuẩn bị trang phục, có cần thay không?”
“Không cần.” Nàng quen mặc trang phục của chính mình, tự nhiên hơn, an toàn hơn.
“Muốn chải tóc không?”
“Được.”
Nàng thuận miệng nói, chọn một tảng đá lớn ngồi xuống. Nàng lại không
ngừng vuốt ve thanh ngọc tiêu, ánh mắt dừng bên dòng suối nhỏ lấp lánh
ánh trăng, như có chút đăm chiêu.
Hà Tai nhẹ tay tháo xuống trâm cài tóc của nàng, dịu dàng chải mái tóc dài của nàng.
“Cô nương đang suy nghĩ chuyện gì?”
“Ta suy nghĩ, đêm nay có thể có người không kềm chế được mỹ sắc, không cẩn thận để gạo nấu thành cơm.” Nàng lơ đãng nói.
“...... Cô nương ám chỉ Xa hộ pháp và Công Tôn Vân sao?”
Không
phải ám chỉ họ thì còn ám chỉ ai? Nàng vì chuyện không liên quan đến
mình, đêm vừa xuống, chỉ tùy tiện ăn cơm qua loa, rồi mang theo Hà Tai
rời xa lều trại. Không nghe lén, không nhìn lén, cho dù hương diễm kích
thích cỡ nào, nàng cũng như lão tăng nhập định, tuyệt không suy nghĩ
miên man......
Tuy rằng nàng có chút tò mò không biết điệu bộ của
Nhàn Vân công tử sẽ ra sao? Chiếc mặt nạ lạnh lùng có rơi xuống hay
không? Vẻ mặt chân chính đằng sau chiếc mặt nạ ấy như thế nào?
“Trước giờ ta không để ý, nàng ta hạ thuốc có bao giờ bị thất bại chưa?” Nàng thì thào tự nói.
“Cô
nương còn trẻ, tất nhiên sẽ không để ý. Thứ gì Xa hộ pháp muốn, nhất
định phải đoạt được.” Hắn lại vấn mái tóc dài của nàng lên một lần nữa,
hỏi: “Cô nương có muốn trang điểm lại hay không?”
Nàng nghĩ nghĩ, gật đầu. “Cũng được.” Xem ra Công Tôn Vân chạy trời không khỏi nắng.

Tai vòng đến trước mặt của nàng, cũng không cần thắp sáng, bắt đầu
thuần thục trang điểm diêm dúa lại cho nàng. Nàng nhìn Hà Tai, bỗng
nhiên cất tiếng hỏi:
“Hà Tai, ngươi cũng là người Trung nguyên, cũng
có vài phần giống Công Tôn Vân. Người Trung nguyên thường tự gò bó bản
thân, có quá nửa là chống đỡ không nổi một cô nương yêu mị lại nhiệt
tình, có phải không?”
“...... Một người còn trẻ mà đã có địa vị cao,
nếu không có định lực vững vàng, sẽ không thể ngồi trên vị trí ấy lâu
như thế.” Hà Tai chỉ có thể trả lời như vậy.
Nàng bật cười hai tiếng,
không cho là đúng. “Vậy thì sao a, con người không ai là thập toàn thập
mỹ cả, Công Tôn Vân cũng không phải là ngoại lệ, hắn nhất định có nhược
điểm, anh hùng nan quá mỹ nhân quan...... Hà Tai, giờ ngươi muốn quay
về, vẫn còn kịp. Cho dù ngươi có dấu ấn Thiên nô, Hạ Dung Hoa cũng sẽ
không ghét bỏ ngươi.”
Hà Tai trầm mặc trong chốc lát, mới nói: “Ta đi theo cô nương.”
Nàng
cũng không truy hỏi vì sao hắn nhất định phải đi theo nàng. Dù gì đến
phút cuối, hắn cũng sẽ hối hận thôi, bao nhiêu lời lẽ cảm động lúc này
sẽ đều là giả dối.
“Ngươi nói xem, nếu ta đầu đầy tóc bạc trở về, không biết Giáo chủ có buông tha ta hay không?”
“Trừ phi cô nương chết, nếu không Giáo chủ sẽ không bỏ qua cho cô nương.”
“Ngươi
cũng không cần phải nói trảm đinh tiệt thiết như vậy.” Nàng đã đủ nản
lòng rồi, không cần phải giáng thêm một đòn thật nặng cho nàng nữa.
“Cô
nương đã sớm biết nếu để ta trở về điếu phụ thân, chắc chắn sẽ bị Giáo
chủ bắt về, nhưng vẫn cho ta đi, vì sao?” Hắn đột nhiên hỏi.
Nàng mặt không đổi sắc, lại vỗ về thanh ngọc tiêu bảo bối của nàng, nhắm mắt lại tận hưởng làn gió đêm, nói:
“Bởi vì......cứ cho là ta kính lão tôn hiền đi.”
Ánh mắt của Hà Tai dừng lại trên gương mặt của nàng. “Câu này không phải dùng như vậy.”
Nàng
cười ra tiếng. “Dù sao ta cũng luôn nói năng như thế rồi, Hà Tai, nếu
ngươi muốn đi theo ta, nhất định phải quen cách nói chuyện của ta.”
Hà Tai gật đầu. “Cô nương nói đúng. Nếu ta đi theo cô nương, tất nhiên phải quen với cách dùng từ của cô nương.”
Nàng thần sắc vẫn tự nhiên, nhưng ngón tay cầm ngọc tiêu khẽ run lên.
“Ngươi
đi xem thử, Xa Diễm Diễm tập kích ban đêm có thành công hay không? Nếu
phu thê người ta vẫn còn đang mãi ân ái chàng chàng thiếp thiếp, thì tìm
hiểu xem Công Tôn Chỉ và những Thiên nô còn lại đang ở đâu, đêm nay
chúng ta theo ở chung một nơi với bọn họ, đỡ phải xảy ra chuyện ngoài ý
muốn.”
Hà Tai lẳng lặng lui ra.
Gió đêm hè mang đến chút khô nóng,
nhưng trong không khí cũng có một phần ẩm ướt, xem ra chắc ngày mai sẽ
có một cơn giông tố lớn. Nàng đi qua đi lại, trầm tư, đột nhiên phát
hiện ngón tay nàng run rẩy không ngừng, không khỏi bật cười.
Thì ra,
ngón tay Hạ Dung Hoa run rẩy không ngừng không phải là vì hắn có bệnh
không tiện nói ra, mà là vì thấy huynh trưởng ruột thịt trở về, tình cảm
kích động gây ra áp lực, bộc phát ở ngón tay.
Bộ dáng hiện nay của
Hà Tai đã rất khác biệt so với khi hắn còn trẻ, hơn nữa hắn cũng giống
nàng, hễ ra ngoài là hóa trang diêm dúa lên. Hạ Dung Hoa có thể liếc mắt
một cái đã nhận ra, nói vậy là hắn đã sắp đặt lâu rồi.
Nàng nhìn
ngón tay của chính mình, nhịn không được bật cười. Thì ra, nhược điểm
của nàng quả đúng là không ít, cũng kích động không khác gì đệ đệ của Hà
Tai.
Đi theo nàng?
Hà Tai không nói rõ, nhưng nàng biết hai chữ “đi theo” này, bao hàm ý nghĩa là suốt đời.
Suốt
đời? Hắn nói thật dễ dàng. Nói thì dễ, làm mới khó, nàng rất hiểu rõ
chuyện này. Hạ Dung Hoa mong muốn huynh trưởng ở lại Thiên Hạ trang, Hà
Tai lại lựa chọn đi theo nàng, thật ra nguyên nhân cũng không khó đoán
mấy. Hà Tai đi theo bên cạnh nàng mười năm, dù hình dáng bên ngoài hay
tính tình bên trong đều đã thay đổi, hắn không còn thích hợp ở lại nơi
Trung nguyên lễ giáo rườm rà này nữa, con đường duy nhất chính là đi
theo nàng.
Mà nàng vô cùng cao hứng khi thấy Hà Tai chịu đi theo nàng.
Gió
ẩm ướt lạnh khiến nàng hoàn hồn, chăm chú suy nghĩ bước đi tiếp theo.
Hai ngày nữa sẽ ra khỏi Trung nguyên, nàng không tin Giáo chủ sẽ không
có động tĩnh gì. Nếu Xa Diễm Diễm chỉ đơn giản đến kêu nàng về giáo thôi
mà không có chuyện gì khác xảy ra, vậy thì cứ chặt đầu nàng xuống làm
ghế ngồi!
Sẽ xảy ra chuyện gì tiếp theo? Trong vòng một năm Giáo chủ
không thể nào tìm được người khác kế thừa, vậy Giáo chủ sẽ dùng tuyệt
chiêu gì để ép nàng vào khuôn khổ? Nàng suy đi nghĩ lại, cân nhắc trước
sau.
Nàng đang suy nghĩ, đột nhiên sau lưng nổi lên từng đợt hàn ý.
Nàng ngước mắt lên.
Trong
cảnh núi rừng ban đêm, không dễ nhận ra một nam nhân tuấn tú đứng cách
nàng chừng mười bước, nếu không phải vì y bào của hắn phất phơ, nàng
cũng không dám xác định là trước mắt có người.
“Vân cô nương.”
Thanh
âm của hắn an tĩnh như nước suối trong vắt, như làn gió nhẹ quất vào
mặt, lòng nàng chấn động một cách khó hiểu. Không chỉ tim đập mạnh, mà
còn có cảm giác thầm kinh hãi.
“Nhàn Vân công tử, đã trễ thế
này......” một cặp tình nhân thời kỳ son mà thiếu đi một người, không
biết hắn sẽ giải quyết hậu quả như thế nào?
“Đã trễ thế này, cô nương
nên trở về lều trại mà nghỉ ngơi mới phải.” Giọng nói ấm áp mang theo
sự lạnh lùng bẩm sinh, sau đó bóng dáng hắn hiện rõ trong bóng đêm, ánh
trăng mông lung phủ toàn thân, hắn giương hàng mi thanh tú lên, cười với
nàng.
Nàng hai mắt trợn trừng.
Hắn đến bên tảng đá nàng đang ngồi, trải tà áo rồi ngồi xuống, nói thẳng:
“Ngươi
nhất định nghi ngờ là làm sao ta có thể tìm được ngươi? Cổ tay ngươi
đeo vòng có lục lạc, tiếng chuông vang theo gió, ta nghe tiếng mà tìm
được đến đây.” Thấy nàng không trả lời, hắn cười nói: “Cô nương đây là
bị mỹ sắc của ta mê hoặc sao?”
“...... Ngươi thật biết nói đùa, Nhàn
Vân công tử.” Nàng khàn khàn nói, có trời mới biết nàng phải dùng hết
sức của chín trâu hai hổ mới thốt nên lời.
Nàng sải bước lên phía
trước từng bước một, quan sát hắn một lần nữa. Vừa rồi, nàng nhìn thấy
cái gì? Hắn cười lên, lập tức vô cùng tao nhã, rõ ràng là nam sắc thượng
đẳng, thế mà trong lòng nàng lại hoảng hốt......
“... Duyên cảnh tú
hạng, hạo chất trình lộ... Đan thần ngoại lãng, hạo xỉ nội tiên, minh
mâu thiện lãi, yếp phụ thừa quyền... Mị vu ngữ ngôn a..." (Tạm dịch: Gáy
thanh tú trắng ngần, môi đỏ như chu sa, răng sáng bóng thơm tho, mắt
sáng long lanh, má lúm đồng tiền lúng liếng, đẹp không lời nào tả
xiết...)
“Vân cô nương?”
“...... Không cần để ý đến ta. Gần đây, ta cùng Lạc thần rất có duyên...... Nhàn Vân công tử, ngươi có lúm đồng tiền?”
Hắn ngẩn ra, nói: “Vân cô nương nhìn thật kỹ!” Nói xong, dường như muốn cười.
Nàng hoàn hồn, ho khan. Nhàn Vân công tử cười có lúm đồng tiền, nếu tin này truyền ra ngoài, không biết có tốt hay không?
“Ban
ngày có chút chuyện không tiện nói rõ, giờ đúng lúc chỉ có cô nương và
ta, cũng nên thẳng thắn giải bày.” Hắn nghiêm mặt nói: “Nếu ngươi muốn
rời khỏi Bạch Minh giáo, Vân gia trang có thể hỗ trợ.”
Nàng ngẩn ra, cùng hắn nhìn nhau thật lâu, sau đó không chối mà cũng không nhận nói:
“Vân
gia trang luôn giữ địa vị trung lập, tương truyền các vị Sổ Tự công tử
đều chỉ có hứng thú bàn luận chuyện xảy ra trong Võ lâm Trung nguyên,
chưa từng có ai hình dung Vân gia trang là Quan Thế m bồ tát cứu khổ cứu
nạn a.”
“Đó tất nhiên là vì giao tình giữa ta và những người đó không đủ sâu.”
“Bởi
vì ta đã từng cứu ngươi nên ngươi mới phá lệ cứu giúp? Nhàn Vân công
tử, ngươi tính như thế là không kỹ rồi. Năm đó ta bất quá chỉ là dẫn
ngươi ra khỏi Thiên lâm, nói thật, mấy năm qua, ta không phải chỉ cứu có
mỗi mình ngươi là hậu nhân của danh môn chính phái không thôi......”
“Những người đó đều xuống từ Thiên Bích nhai sao?” Thanh âm hắn khác thường, ánh mắt sầm xuống.
“Đương
nhiên không. Người có thể lên đến Thiên Bích nhai, đến nay chỉ có mình
ngươi. Những gì ta làm đều chỉ là tiện tay mà cử thủ chi lao, nhưng giờ
chuyện mà Nhàn Vân công tử muốn làm, là đối nghịch với Bạch Minh giáo,
nếu thế há chẳng phải là biến thành ta nợ ngươi?”
“Thiếu nợ hay không quan trọng lắm sao? Ngươi đừng lo lắng nữa. Chỉ cần một câu của ngươi thôi, ta sẽ hỗ trợ toàn lực.”
“......”
Thiếu nợ tuy không phải là vấn đề, nhưng thiếu nợ cũng không phải là
chuyện bình thường, không hiểu Công Tôn Vân rốt cuộc rắp tâm gì đây?
Leng keng leng keng, có người đến. Hắn ngồi dậy từ tảng đá, phất ống tay áo, nói:
“Từ
khi rời khỏi Thiên Hạ trang, vẫn có người theo dõi chúng ta, nhưng tất
cả đều là người của các môn phái ở Trung nguyên, ta đã hạ lệnh cho các
Sổ Tự công tử đến khuyên bọn họ rút lui rồi. Cô nương vô tội, nhưng thân
phận này lại dễ dàng khiến người ta xuống tay.” Hắn lướt qua đầu vai
của nàng, đảo mắt liếc người nào đó một cái. Lại nói: “Ta tất nhiên sẽ
tận lực bảo hộ cô nương, không để người ta thừa dịp hãm hại.”
“Đa tạ công tử!” Nàng cười nói. “Có Nhàn Vân công tử cam đoan, ta rất an tâm.”
“Sớm về lều trại nghỉ ngơi đi.”
Nàng
cười khanh khách thở dài, theo đuôi hắn đi về phía lều trại. Dù sao Xa
Diễm Diễm đột kích không thành, mặc kệ nàng ta, muốn trách thì trách vị
tiên nhân cửu trọng thiên ngoại này ý chí quá kiên định, bỏ qua không
thèm một mỹ nhân như nàng ấy......
Hà Tai đi theo phía sau nàng, nàng thấp giọng hỏi:
“Mấy ngày nay vẫn có người đi theo chúng ta?”
“Phải, đều là một đám trẻ tuổi bám đuôi suốt đoạn đường từ Thiên Hạ trang đến đây.”
Nàng trầm ngâm một lát, nói nhỏ:
“Việc
Thiên nô, Võ lâm Trung nguyên vẫn để ý, ta nghĩ, bọn họ tính đợi khi
nào Công Tôn Vân rời đi rồi mới ra tay, nhưng nay Công Tôn Vân đã khuyên
bọn họ rút lui, như vậy bọn họ sẽ không ra tay nữa, chỉ sợ Giáo chủ sẽ
giở thủ đoạn đùa giỡn thôi......” Thực đau đầu. Muốn phỏng đoán tâm tư
của một người bình thường thật dễ dàng, nhưng nếu muốn phỏng đoán tâm tư
của một người điên thì phải làm như thế nào, thật là thống khổ muốn
chết, nàng cũng không phải người điên, làm sao đoán được?
Nàng chỉ
biết là trước khi ra khỏi Trung nguyên, nhất định sẽ có sự cố phát sinh,
Giáo chủ tuyệt sẽ không dễ dàng buông tha cơ hội này!
Vào đến lều,
nàng thấy Công Tôn Vân và Công Tôn Chỉ ngồi chung một chỗ nhắm mắt dưỡng
thần, mà xa xa ở một chỗ khác là bọn Thiên nô và Xa Diễm Diễm. Nàng
kinh ngạc bật thốt lên:
“Nàng ấy bị sao vậy?” Mặt mày đỏ ửng bừng bừng lửa giận, lưng thẳng tắp ngồi thẳng, trông vô cùng đáng sợ.
“Nàng ta bị điểm huyệt bằng thủ pháp độc môn.” Hà Tai bình tĩnh đáp.
“......”
Nàng trầm mặc trong chốc lát, ánh mắt lại nhịn không được vòng đến
người Công Tôn Vân. Người này là nam nhân sao? Đêm nay Xa Diễm Diễm xinh
đẹp như một đóa hoa giá trị liên thành a, hắn không chịu hái, ngược lại
kiên quyết vùi đóa hoa vào bùn đất, chuyện này là sao?
Hắn phát hiện nàng đang nhìn hắn, đột nhiên giương mắt lên, đôi mắt tuấn tú trong trẻo sáng ngời như nước.
Trong lòng nàng lại chấn động, vội vàng dời mắt nhìn sang chỗ khác.
Nàng ngồi xuống tại chỗ, Hà Tai mang đến một chiếc chăn đã được chuẩn bị sẵn đặt trên đùi nàng, nàng nói:
“Ngươi ngủ sau lưng ta đi.”
“Được.” Hà Tai ngồi xếp bằng, cùng nàng lưng tựa lưng.
Nhìn
như có vẻ bọn họ đang sưởi ấm cho nhau, cũng là tự bảo hộ sau lưng lẫn
nhau. Hành động như vậy nàng đã quen, nhưng hiển nhiên có người không
quen.
Nàng chú ý thấy Công Tôn Vân vẫn một mực nhìn nàng.
Đôi đồng tử đen rõ ràng sâu không đáy, nhưng đêm nay lại long lanh như một hồ nước lay động gợn sóng, làm động lòng người.
Nàng nhắm mắt lại, làm như không thấy. Gần đây nàng thuộc lòng Lạc Thần phú khá nhập tâm, tạm thời không muốn nhẩm lại.
Đêm
nay, tâm tình nàng thật khoái trá, có lời hứa hẹn dễ nói nhưng khó làm
của Hà Tai, lại còn được thấy một nam nhân khác tươi cười.
Sở trường
của cao nhân mà...... Người của Vân gia trang, nhất định là thường thấy
bộ mặt này của hắn, nghe nói hắn võ công cực cao, ân nhân cứu mạng chỉ
sợ đó giờ cũng có mỗi mình nàng, hắn đương nhiên tìm mọi cách chiếu cố,
đối đãi với nàng như thân nhân......
Tươi cười của hắn, không phải để
mê hoặc người khác, mà vô cùng thân thiết, làm thay đổi tướng mạo lạnh
lùng bẩm sinh, khiến người ta thấy như mộc xuân phong, như đoạt được vật
chí bảo.
Hèn chi hắn ở trước mặt người ngoài, vĩnh viễn là điệu bộ
có chừng mực, vẻ mặt lạnh lùng, thì ra nụ cười của hắn chỉ để cho người
trong nhà xem. Mà hắn cũng chỉ tươi cười thân thiết đối với những người
được xem là thân nhân của hắn thôi.
Đáng tiếc, nàng không phải, cho nên nàng tuyệt không lưu luyến, cũng sẽ không tiếc nuối.
Nàng
nhắm mắt dưỡng thần, sau lưng có Hà Tai dựa vào, nàng thực yên tâm, vì
thế dung túng bản thân chìm vào giấc ngủ thật sâu, cả đầu óc đều tràn
đầy ý cười ấm áp như gió mùa xuân......
Nụ cười như vậy, tuyệt đối là
một loại độc dược, không thể sa ngã quá độ vào đó, ý nghĩ này, cho dù
trong giấc ngủ, vẫn làm nàng rùng mình theo trực giác, theo bản năng suy
ngẫm con đường tương lai cho cả nàng và Hà Tai.