Nhỏ Đáng Ghét... Em Đã Cướp Trái Tim Anh Rồi ! - Chương 07

Chương 7

Trước cổng biệt thự họ Hàn :
_ Được rồi . Anh ở đây chờ … hay là anh về trước đi . Tôi vào một mình.
Trên suốt chặn đường đến nhà Triết Minh . Thiên Di cứ tìm mọi cách “đuổi” Vĩnh Khoa về nhà trước . Tới giờ , đang đứng trước cửa nhà họ Hàn cũng vậy.
_ Anh quen với người chủ của nhà này !
Sau câu nói “khẳng định” ấy , Thiên Di im lặng đi theo “người dẫn đường” . Nó không ngờ cái tên ngồi cạnh nó trong lớp lại ở trong căn nhà thế này . Nhà đẹp , sang , rộng và uy nghi vô cùng. Nó há hốc nhìn quanh nhìn quất khiến “người dẫn đường” phì cười :
_ Đừng có đưa cái bộ mặt ấy ra . Nhà mình còn to hơn nhà này gấp đôi mà.
Nói thật , Thiên Di ở trong nhà “chồng” và đi ra cũng từ nhà “chồng” nhưng nó không có để ý xem căn nhà ra sao . Cười trừ . Thiên Di tiếp tục nhìn ngó xung quanh với cái điệu bộ y như …… “ăn trộm” .
_ Trễ 1 phút 38 giây .
Triết Minh ngạo ngễ đứng trước cửa nhìn Thiên Di và ngạc nhiên khi nhìn thấy Vĩnh Khoa – người mà lúc trước được Thiên Di gọi là anh họ.
_ Chẳng phải Vĩnh Khoa đây sao ? Vinh hạnh quá . Hô hô hô …
Tiếng nói vọng lại từ phía sau lưng Triết Minh . Là ông Hàn . Ông khẽ gật đầu rồi mời cả hai vào nhà .
_ Cô gái này là ….
Ông Hàn đưa mắt nhìn Thiên Di , ánh mắt săm soi ấy khiến nó khó chịu..
_ Là vợ chưa cưới của tôi / Là “thư ký” của con .
Ông Hàn ngạc nhiên nhìn cả hai cậu trai . Ngột ngạt . Là hai từ có thể diễn tả khung cảnh lúc này .
Triết Minh có cảm giác gì đó …mà cậu cũng không rõ . Đưa mắt nhìn Vĩnh Khoa , cậu nghĩ thầm : Chẳng phải là anh họ ư ? Sao lại là chồng ?
_ Theo tôi .
Đưa tay kéo Thiên Di , Triết Minh gật đầu chào ông mình rồi đi thẳng lên lầu . Cũng nhờ vậy mà không khí dịu đi phần nào .
----
_ Cô ….có chồng chưa cưới sao?
_ Cũng không hẳn .
_ Cô có thích tên đó không ?
_ Đương nhiên là không rồi – Thiên Di nghĩ đến cái cảnh Vĩnh Khoa trêu mình , cái cảnh cậu ta hâm dọa mình rồi quả quyết nói một câu.
_ Vậy à ! À , mà cô nói chuyện nhiều quá đó . Mau dọn dẹp căn phòng bừa bãi này lại đi . 5 phút .
Triết Minh cảm thấy hơi vui vui khi biết Thiên Di không thích người dưới nhà, cậu giả vờ gắt lên và ra lệnh cho “thư ký” làm việc . Thiên Di cáu gắt nhìn “tên chủ” hắc dịch :
_ Cậu hỏi thì tôi mới trả lời . Vô duyên vừa thôi . Mà cậu ở bẩn thế , cái phòng này 10 năm chưa dọn à .
_ Còn 4 phút .
Hứ . Thiên Di ngậm cục tức mà đi dọn phòng . Còn Triết Minh , cậu nhìn nó mà cứ cười tủm tỉm . Thật ra , chính cậu đã ra lệnh cho người hầu không được dọn dẹp phòng mình . Chỉ vì ….cậu muốn gặp Thiên Di . Cậu cũng chẳng hiểu nổi hành động kỳ quặc của mình nữa .
-----
Bên dưới nhà :
Ông Hàn kêu người quản gia mang trà ra , thông thả nhắm nháp hương vị tuyệt vời ông yêu thích nhất . Đặt cốc trà xuống bàn , ông đi thẳng luôn vào vấn đề chính :
_ Con bé đó là vợ cậu à ?
Vĩnh Khoa gật đầu , tâm trí cậu bây giờ đang hướng lên trên lầu . Ông Hàn cười khẩy một cái rồi nói :
_ Chủ tịch Trương , cậu ….đã tìm được “chìa khóa vàng” chưa ?
Câu hỏi ấy mang Vĩnh Khoa trở lại với vẻ lạnh lùng , cao ngạo thường ngày . Ánh mắt cậu sắt bén hơn bao giờ hết . Đấy là cung cách lúc cậu ở tổ chức .
_ Không cần xưng hô như vậy đâu , thưa ông Hàn . Còn về chuyện đó thì …tôi sẽ có cách giải quyết của riêng mình . Ông không cần bận tâm .
_ Đương nhiên . Nhưng cậu hãy chắc rằng , cậu phải nhanh tay hơn cháu tôi , gia tộc Vương và các nhà khác trong tổ chức nếu muốn giữ được vai trò chủ tịch .
Vĩnh Khoa nở một nụ cười nửa miệng , cậu nhìn ông Hàn đầy vẻ thách thức :
_ Cám ơn ông đã quan tâm .
Không khí lại im ắng , mỗi người một suy nghĩ cho tới khi Thiên Di và Triết Minh bước xuống lầu .
Cuối đầu chào ông Hàn , Thiên Di cùng Vĩnh Khoa ra về . Trước khi đi , nó còn quay lại liếc Triết Minh vì “đã hành hạ” nó . Cậu chỉ khẽ cười . Ánh mắt cậu chạm ngay ánh mắt Vĩnh Khoa . Trong hai đôi mắt ấy , dường như có một cái gì đó . Vô hình . Cả hai cùng nhếch môi cười , vẻ mặt đầy sự thách thức .
Chiếc BMW lăn bánh trên con đường sâu hút , gió từ cửa sổ lùa vào mát rượi khiến Thiên Di …muốn ngủ . Nó cứ gục lên gục xuống như con lật đật cho tới khi đã chìm sâu vào giấc ngủ .
Bế Thiên Di lên phòng , đắp chăn cho nó . Vĩnh Khoa đưa tay xoa đầu nó rồi bước ra . Cậu xuống nhà với bộ quần áo chỉnh tề :
_ Trước khi cô chủ dậy , cô hãy chuẩn bị bữa sáng . Tôi có việc . Tối nay cứ đóng cửa , không cần chờ tôi .
Căn dặn cô người hầu xong , Vĩnh Khoa ra xe và phóng đi . Cậu đến tổ chức để tiếp tục công việc …tìm kiếm “chìa khóa vàng”
_ Chào chủ tịch Trương .
_ Chào chủ tịch .
Người trong tổ chức rất kính trọng Vĩnh Khoa , tuy vậy , vẫn có một vài kẻ muốn chiếm lấy cái quyền hành cậu đang nắm . Làm việc trong tổ chức cũng là một điều rất nguy hiểm . Vì vậy , không một ai hé lộ “điểm yếu” của mình ra , nếu không , những kẻ có mưu đồ sẽ lợi dụng “điểm yếu” ấy mà tấn công người họ muốn loại bỏ .
_ Đã có tung tích gì chưa ?
Ngồi vào bàn , Vĩnh Khoa lên tiếng hỏi ông Kan và chỉ nhận được cái lắc đầu. Cậu thở dài rồi ngã người ra sau . Cậu tin chắc mình sẽ tìm được “chìa khóa vàng” trước . Về ông cậu , cậu hiểu rất rõ tính cách ông ấy . Chắc chắn , ở tổ chức bên đó , ông cũng đang cho người điều tra tung tích “chìa khóa vàng”.
Áng mây thứ 9 :Bắt đầu những rắc rối

Sáng sớm tinh mơ , không khí luồn vào những khe nhỏ của căn biệt thự lộng lẫy . Thiên Di khẽ cựa quậy , nó đang “nhâm nhi” giấc ngủ của mình . Trở người , mắt nó mơ màng nhìn vào cái đồng hồ : 6h45 .
Đây là ngày thứ 2 nó ở và ngủ trong căn nhà “xa lạ” này , nó vẫn chưa quen lắm với nơi đây . Thêm một điều nữa , nó nhớ mẹ lắm , không biết mẹ có buồn khi không có nó ở bên hay không ?
Nhắm mắt ngủ tiếp , đột nhiên , Thiên Di mở mắt ra và thốt lên :
_ 6h45 ư ? Á , còn 15 phút nữa là vào học . Chết rồi .
Phóng xuống giường , nó cấp tốc “chuẩn bị” mọi thứ . Vội chạy nhanh xuống nhà , vừa thấy nó , cô người hầu nhoẻn miệng cười :
_ Chào cô chủ . Tôi đã chuẩn bị bữa sáng.
Nhìn quanh nhà , không thấy thứ mình muốn tìm . Thiên Di buộc phải hỏi cô người hầu :
_ Anh ta còn ngủ sao ?
_ Cậu chủ ra ngoài từ chập tối. Cậu dặn tôi chuẩn bị bữa sáng cho cô . Tới giờ cậu ấy vẫn chưa về .
_ Ừm , thôi , trễ rồi , em đi học . Chị cứ để đồ ăn ở đó đi . Trưa em về ăn .
Cái “người đó” mờ ám quá . Qua đêm bên ngoài luôn à ? Ghê thật . Sao hắn ta có thể là chồng mình cơ chứ .
Thiên Di tăng tốc chạy đến trường . Cũng may , nó còn kịp giờ học và không bị nhốt ở ngoài. Vừa vào lớp , Thiên Di đã đụng mặt Tiểu Na , nhỏ ta vờ cười tươi rồi nói với Thiên Di :
_ Mình có chuyện muốn nói với bạn . Ra sân sau nhanh nha .
Không hiểu lý do gì mà Tiểu Na muốn gặp ở sân sau , Thiên Di bước nhanh xuống chỗ mình , quăng cái ba lô ở đó rồi ra sân sau .
Vừa đến nơi , Thiên Di ngạc nhiên quay sang nhìn Tiểu Na . Trước mặt nó là một tốp người , nam có , nữ có và nó biết một điều – mấy người này …không bình thường chút nào .
Không biết tại nó giả ngốc hay thật sự không hiểu sự việc . Nó tươi cười nhìn bọn người đó :
_ Mấy bạn tìm mình có việc gì à ?
Một con nhỏ trong đám bước tới trước , nhỏ ta nói với cái giọng điệu đà :
_ Hứ . Mày nghĩ việc gì mà chị đây phải tìm mày chứ ?
Thiên Di vẫn “ngây thơ” không hiểu , nó thận trọng hỏi lại :
_ Ý bạn là sao ?
_ Chậm tiêu quá , Thiên Di à . – Tiểu Na từ sau bước tới , nhìn nó rồi nhỏ ta nói tiếp – Mày đừng giả vờ . Tại sao mày lại là “thư ký” chứ ? Mày làm gì có khả năng làm siêu lòng hai anh ấy . Mày tiếp cận hai anh ấy là có ý đồ gì chứ ?
Thiên Di ngớ ra . Hai anh ấy mà Tiểu Na nói không kẽ là …..hai ”ông chủ” . Nó tròn mắt nhìn Tiểu Na :
_ Tôi không hiểu bạn muốn ám chỉ cái gì ? Nhưng …tôi không có tiếp cận họ . Việc tôi làm “thư ký” cho họ chẳng qua là vì họ ép buộc tôi thôi.
_ Ha ha ha , nghe nó nói gì không ? Mày nghĩ mày cao sang , xinh đẹp lắm sao ? Mày nghĩ bọn tao điên chắc ?
_ Tùy mấy người . Muốn nghĩ sao thì nghĩ !
Thiên Di không chịu nổi cái cách nói chuyện vô văn hóa , không hiểu chuyện của mấy kẻ đó , nó buông một câu rồi bước đi .
Ào …Ào …
Nước từ trên đầu nó rơi xuống . Trong khi nó vẫn còn bất ngờ với chuyện đó thì Tiểu Na đã lên tiếng :
_ Đây là cảnh cáo . Nếu mày còn không hiểu chuyện mà làm phiền tới hai anh ấy thì đừng có trách.
Nói rồi Tiểu Na cùng bọn người đó bỏ đi . Thiên Di đứng đó . Có cái gì mặn mặn rơi từ mắt nó ra . Nó không hiểu gì cả . Hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Ngồi bệch xuống đất . Thứ nước mặn chát ấy mỗi lúc một nhiều:
_ Sao mình lại khóc chứ ? Mình ..có làm gì sai đâu ? Đáng ghét thật . Ngôi trường này thật đáng ghét …
Đằng xa , có một người đã chứng kiến tất cả mọi chuyện . Nếu xảy ra xung đột , người đó sẳn sàng ra mặt . Nhưng không hiểu sao …ngay lúc này , người đó muốn theo dõi câu chuyện mà không can ngăn . Vì người đó cố tình cho đám người ngu ngốc ấy thêm một cơ hội . Khẽ quay người bước đi , người đó nhủ thầm :
_ Cậu bắt đầu chú ý đến cô vợ này rồi sao ?
Một lúc lâu , Thiên Di đưa tay lau nước mắt , nó thờ thẫn đứng lên . Lấy lại tinh thần . Nó nhanh chóng bước về lớp với bộ dạng ướt nhem.
_ Cô bị sao vậy ?
Thấy nó ướt nhem trong khi trời không có mưa , Triết Minh chau mày hỏi . Nó nhìn Triết Minh rồi nhìn Bách Nhật :
_ Chẳng phải là hai người đã ban cho sao ?
Câu nói của nó làm cả 2 ngạc nhiên nhìn nhau không hiểu gì . Lững thững ngồi vào chỗ , Thiên Di gục đầu xuống bàn . Bên trên , có hai người đang nhìn nhau và khúc khích cười mà không để ý rằng – có người đã nhìn thấy và đã biết người “chủ mưu” là ai .