Ở nơi nào có cây dẻ gai - Chương 19 - 20

Chương 19

Thằng Vinh tách khỏi Vũ ở chỗ chân cầu thang. Gương mặt nó tái đi vì tức giận. Nó chạy như bay vào quán, lật giở quyển sổ ghi chép liên hồi. “Làm gì nữa đây?” Phương nói.

“Ở đây chắc chắn có địa chỉ của lão, chỗ mà tháng nào bà Thu cũng gửi một nửa tháng lương.”

Phương giằng lấy quyển sổ, cho vào ngăn kéo rồi đóng sập lại.

“Anh làm cái gì đấy?” Thằng Vinh nổi cáu.

“Nếu đã chịu đựng chuyện này lâu đến như vậy thì nó phải có lý do của nó. Nếu mày chưa biết rõ thì đừng có xen vào.” Phương nói rồi quay người đi thẳng ra cửa.

Vũ vỗ vai Vinh, bỏ đi theo Phương.

Cả ba lững thững trên phố. Chẳng ai nói với ai câu nào. Mục đích đi mua đồ ăn dường như cũng bị quên lãng. Hết đoạn đường vắng ra đến con dốc là vào khu nhộn nhịp. Hai bên đường là các cửa hiệu lấp lánh ánh đèn. Cuối tuần nên lượng người đi bộ đổ về phố cổ rất đông. Cả ba tiến vào khu phố bán đồ len. Cơ man là mũ, khăn, áo, găng tay, đủ mọi kiểu dáng, kích cỡ được treo thành từng dây dài trước những cửa tiệm. Trong nhà là từng dãy kệ nhỏ sát tường bày các cuộn len đầy màu sắc. Các bà, các chị kê ghế ra vỉa hè nhà mình, vừa trông hàng vừa đan khăn, áo. Phương phăm phăm đi trước mà Vũ cũng chẳng hiểu anh ta muốn đi đâu. Vinh thì tụt lại hẳn phía sau, gương mặt vẫn đăm chiêu, bực dọc. Vũ không còn cách nào, đành đóng vai điểm nối ở giữa. Có lẽ mấy cô gái ở nhà đã đói bụng lắm rồi, Vũ thầm nghĩ. Kimora với mái tóc ngắn ngủn và bàn tay băng trắng, Thu với đôi mắt hoang hoải và những vết sẹo, còn Di gương mặt lấm tấm vệt đỏ giấu trong chiếc khăn quàng cổ màu xanh và cái cổ chân bầm tím. Nếu so sánh ba cô gái đó với những cô gái vui vẻ đang đi lại trên đường kia thì từ ngoại hình cho đến biểu hiện Vũ thích những cô gái kia hơn. Vũ thích những cái khăn quàng ấm áp, những chiếc váy sặc sỡ, những mái tóc uốn xoăn bồng bềnh. Vũ thích nụ cười tươi tắn của họ, cách họ níu tay người bên cạnh và ríu rít trò chuyện. Họ sẽ kêu đau khi vô tình vấp phải hòn đá giữa đường, sẽ nhờ bạn trai xách hộ cái túi nặng, sẽ kiêng rượu và đồ nóng để giữ làn da đẹp. Tối nay, trở về sau chuyến đi chơi, họ sẽ yên bình chìm vào giấc ngủ, gác lại bản báo cáo hay đống bài tập tồn đọng cho đến tận đầu tuần sau. Những cô gái như vậy mới đúng là những cô gái dễ thương.

Vũ lặng lẽ quan sát họ. Chen giữa những khách ngoại quốc ở những dãy bàn kê ngoài cửa quán cà phê hay tiệm ăn, những cô gái đó với gương mặt ửng hồng, vừa nói chuyện vừa khẽ vén mái tóc sang một bên. Ở những dãy bàn này, người ta thường thắp nến, để một lọ hoa nhỏ và phục vụ bữa tối ngoài trời. Làn khói từ những ly cà phê và những món ăn nóng sốt làm Vũ không thể rời mắt. Đột nhiên Vũ rất muốn nhìn thấy những cô gái không dễ thương của mình ở đây, dưới ánh nến và ánh đèn đường lấp lánh, ngắm nhìn dòng người qua lại và nhấp môi một ly ca cao nóng. Đám con trai sẽ ngồi ở những nơi có gió lùa…

Ý kiến của Vũ không vấp phải sự phản đối nào, thậm chí còn khiến gương mặt thằng Vinh dãn ra đôi chút. Ba thằng con trai dàn hàng ngang đi bộ về nhà. Vẫn không ai nói câu nào nhưng bước chân đều như dài ra và nhanh hơn.

Nghe tin được ra phố, cô hàng xóm hớn hở ra mặt, ánh mắt lấp lánh. Cô vội vàng lê cái chân cà nhắc đi sửa soạn. Nhưng không giống như suy nghĩ của Vũ, cô ta không đi về chỗ cái va li để quần áo.

“Đừng bao giờ nghĩ đến việc tha cái đống ống dài ống ngắn của mày đi rồi chụp tách tách bụp bụp cả buổi tối nhé, vác một cái chân thấp chân cao là quá sức rồi.” Không có vẻ gì là ngạc nhiên, Phương buông một câu lạnh lùng. Cô hàng xóm nhăn mặt, vẻ khó chịu.

“Muốn ra khỏi nhà thì trước hết các chị phải thay đồ đi đã, toàn mùi bệnh viện thôi”, thằng Vinh yêu cầu.

Ba đứa con gái quay sang nhìn nhau.

Vì những vết thương đủ loại của họ mà quần jean hay áo bó đều bị loại ra khỏi danh sách. Kimora mặc cái váy suông màu trắng, quà Giáng sinh của thằng Vinh mà Di chưa động đến một lần. Cô vẫn khoác chiếc jacket da đen. Di chọn cái maxi cott on màu lông chuột để che kín chân cho đỡ lạnh và cardigan len dày dặn khoác ngoài, cổ quấn bốn vòng khăn len xanh. Trông cô luộm thuộm một cách đáng yêu. Thu thì vẫn trung thành với kiểu váy len có ánh kim lấp lánh, đi bốt cao đến ngang gối.

Cả ba dắt tay nhau đi trước. Đám con trai lục tục theo sau. Thu và Kimora đôi lúc dừng lại để ngắm nhìn một món hàng nào đó còn Di thì bấm máy ảnh liên hồi. Cho đến lúc đi hết con dốc, ra đến khu phố bán len, cả ba cùng quay đầu lại đợi đám con trai, vừa vẫy tay vừa cười. Nụ cười tỏa ra hơi trắng của cái lạnh giá nhưng ánh mắt ai cũng thật ấm áp. Dường như không còn chút dấu tích của nước mắt và máu của ngày hôm nay nữa. Giá như Vũ cũng có một cái máy ảnh trên tay như Di.

Bữa tối kết thúc khi mưa bụi và sương đêm đã giăng trên những con ngõ nhỏ. Phố trở lại với vẻ trầm mặc và yên tĩnh. Vũ đứng hút thuốc bên một mái hiên, chờ Di trả tiền hạt dẻ cho bà cụ già. Đã sắp nửa đêm, trong lúc ông chủ thì yêu cầu về mở cửa quán, bà chủ lại kiên quyết ở đây đợi hạt dẻ nổ tanh tách trên chảo rang nên cả bọn đành chia làm hai hướng. Di ôm khư khư bọc hạt dẻ trước bụng, cái máy ảnh thì treo toòng teng trên cổ. Thấy Vũ nhìn mình, cô bốc cho Vũ một vốc nhỏ, thả vào tay. Vũ cố đi chầm chậm để đợi Di, còn cô thì dường như chẳng để ý gì đến anh cả, cứ vừa đi vừa chăm chú với đám hạt dẻ bọc trong giấy báo. Cho đến lúc gần về tới quán, Di mới ngẩng lên nhìn anh.

“Bao giờ anh Vũ về nhà?”

Vũ xoay xoay đám vỏ hạt dẻ trong tay: “Ba ngày nữa.”

Cô ta gật đầu, quay lại với bọc hạt dẻ. Vũ đỡ lấy cánh tay cô để giúp cô đi dễ dàng hơn, cô không phản đối. Vũ cảm thấy rõ hơi thở của cô ngay bên cạnh mình, nhịp nhàng theo từng bước chân.

“Vậy bao giờ Di về nhà?”

“Đây là nhà của tôi rồi.” Di chỉ về phía quán và cái ban công của cô. Lúc này quán đã sáng đèn, ánh đèn vàng sau lớp kính trong nhìn như ánh lửa, ấm áp. Đèn ở cầu thang gỗ cũng được bật. Đứng ở bên dưới vẫn có thể nhìn thấy bóng cái giày của Vũ với chậu xương rồng treo ở ban công. Hôm nay cái khăn xanh theo Di đi ăn tối nên chậu cây ở đó nhìn lẻ loi quá. Vũ thấy lòng mình chùng xuống.

Dù muộn như vậy mới mở cửa nhưng vẫn có khách tới quán. Thu thắp ở mỗi bàn một cây nến nhỏ cho không khí ấm áp hơn. Ngoài cửa sổ, mưa lây rây rơi như những mảng bụi sương trắng xóa. Cả bọn ngồi ở sofa nhưng không ai muốn uống rượu. Phương duỗi chân, kê lên mặt bàn hút thuốc. Di dựa lưng vào thành ghế, bật cái bóng đèn quen thuộc của cô lên, trên cuốn sách kẹp dưới giá đèn đã có một lớp bụi. Di cẩn thận lật trang mà cô đã đánh dấu. Thu ngả đầu về phía sau, mắt lim dim như chuẩn bị ngủ. Quan sát tất cả những điều đó với một cảm giác thật khác lạ, Vũ uống cốc trà nóng của mình. Anh thấy như không chỉ cốc trà này, hơi ấm này mà chính bản thân anh cũng đã trở thành một phần của những gì mà anh đang quan sát. Đêm nay có lẽ chỉ là một đêm trong hàng nghìn đêm khác, anh sẽ ngồi ở đây, uống một cốc trà và gõ nhịp ngón tay trên lớp nỉ êm mềm của bộ sofa. Ngày đầu tiên anh tìm tới đây, gặp cô gái kỳ lạ ngồi đọc sách trên sofa và hỏi xin lại chiếc giày, anh tưởng rằng đó chỉ là một giây phút trong hàng triệu những giây phút khác không tên trong cuộc đời mà anh sẽ chẳng bao giờ nhớ đến. Bây giờ thì hình ảnh đó với Vũ là ký ức. Sẽ không có đêm thứ một nghìn Vũ ngồi ở đây. Ba ngày nữa anh sẽ trở về nhà… Vũ đã thấy nhớ một cuộc sống mà anh còn chưa kịp làm quen, đã thấy nhớ một người mà anh còn chưa kịp biết. Nhưng tình cảm của những người đã quyết định nên xa lạ với nhau thì có thể gọi là gì?

“Gọi anh đấy.” Vũ giật mình ngẩng lên. Thằng Vinh hất đầu lên sân khấu ra hiệu. Một người khách đã mượn cây guitar của Phương, đang chuẩn bị biểu diễn bài gì đó. Mọi người ngồi xoay hết lại, chờ đợi tiếng hát của anh ta. Đó là anh chàng vừa nãy ngồi một mình bên cửa sổ, uống một ly scotch neat, nhìn như kẻ bỗng dưng có một đêm mất ngủ. Tiếng hát của anh ta trầm trầm.

“Còn rơi mãi… trên phím đàn, còn rơi mãi… những tiếng buồn thở than. Đã lâu rồi, nụ cười vắng trên môi…”

Không hiểu sao Phương đột nhiên quay đầu ra phía cửa. Một chàng trai đang đứng trên lối cửa ra vào. Màn mưa lắc rắc đã gieo những hạt nước nhỏ li ti lên mái tóc của cậu ta. Kimora vừa lặng ngắm cậu ta vừa khẽ ngả người vào chân Di. Lúc này, Di đang ngồi bó gối.

Di lại ra ban công, dựa vào bậu cửa, kéo cái mũ áo hoodie qua đầu, đeo earphone ngồi nghe nhạc.

Mùi hương của thịt nướng trên chiếc vỉ điện khen khét, nồng nồng lại khe khẽ len trong không gian, làm Vũ không sao ngủ được. Đã gần hết đêm rồi. Vũ đứng ở cửa nhà mình nhìn cô với điếu thuốc cháy dở trên tay. Có cái gì thú vị ở bậu cửa lối ra ban công, nơi gió và hơi lạnh có thể làm tê cóng cả mi mắt. Mùi thịt nướng hòa vào cơn gió lạnh ào đến không báo trước làm anh húng hắng ho. Di vẫn ngả người vào bậu cửa nhưng đưa một cánh tay lên ra hiệu cô đã nhìn thấy anh. Vũ gật đầu.

Vũ ôm một cái chăn ra ban công, ngồi xuống cạnh Di.

“Thức làm gì vậy?” Anh hỏi.

Di gỡ tai nghe: “Đợi thằng Phương.”

“Phương nói về đây ngủ à?” Vũ hỏi bâng quơ.

Cô lắc đầu, khẽ thở dài. Cô nhận lấy phần chăn của mình rồi quay sang nhìn Vũ: “Anh chuẩn bị xong đồ đạc chưa?”

“Tôi làm gì có gì mà chuẩn bị, nếu có chỉ là một nửa còn lại của đôi giày Ý hàng thủ công thôi.” Vũ chỉ chiếc giày treo trên ban công nhà Di.

Di bật cười. Lần đầu tiên cô vừa nói chuyện vừa cười với Vũ, thân quen như một người bạn lâu ngày không gặp.

“Không biết rồi ai sẽ ở ban công đối diện nhà tôi nhỉ?”

“Cô tò mò lắm à?”

“Thì lo, không hiểu rồi họ có ném cái gì đó sang phá cái chậu hoa đặc biệt của tôi nữa không.”

“Lúc đó cô nhớ xử lý luôn cả phần tôi nữa nhé!”

“Ừ, xử đẹp.”

“Chào mẹ anh hộ tôi.”

Vũ gật đầu: “Mẹ cô nữa nhé!”

“Anh có thể chào ngay bây giờ.” Cô ngẩng đầu và chỉ lên bầu trời. Đôi mắt cô không ánh buồn mà tràn ngập sự ấm áp.

Vũ muốn ngồi gần lại một chút, anh hỏi khẽ: “Bố Di đâu?”

Có lẽ với cô, đó có thể là câu hỏi quá riêng tư mà một người xa lạ như Vũ không bao giờ nên hỏi. Vũ biết như vậy nhưng anh không còn quan tâm nữa.

Di không im lặng, chỉ không nhìn Vũ nữa: “Bố tôi có gia đình khác rồi. Nhưng tôi không buồn và khổ như Thu. Từ ngày mẹ tôi mất, gia đình với tôi đã không còn trọn vẹn. Thiếu bố với tôi cũng chỉ buồn thôi nhưng với một số người khác, thiếu bố tôi thì gia đình họ không trọn vẹn mà thêm tôi vào đó thì cũng vậy luôn.” Lúc này, cô mới nhìn Vũ. “Bây giờ đây là nhà của tôi, gia đình của tôi.”

“Vậy thì lúc nào tới thành phố này, tôi sẽ đến thăm cô, chỉ sợ cô lại đi đâu xa mất.” Vũ làm như kiểu đang chụp ảnh bằng tay.

Di gật đầu. “Tôi mà đi thì sẽ mất một, hai năm. Hai năm nữa, nếu trở về, tôi nhất định sẽ quay lại chỗ cây dẻ trên cao nguyên lần trước ấy, trước mùa hoa dại tàn. Ở đó đẹp quá!”

“Còn tôi thì phải chạy vài vòng mới được. Lần trước mọi người chừa lại mình tôi.” Vũ nói rồi cả hai khúc khích cười.

Hết đêm đó, Phương mới về tới nơi, nó chui luôn lên giường, trùm chăn ngủ, mặc kệ Vũ và Di ngồi thơ thẩn bên bậu cửa nhìn những ánh dương đầu tiên lóe lên từ phía con sông ở chốn xa xa.

Chương 20

Thằng Phương chẳng nói với Di câu nào đã định bỏ đi. Di ngồi trên nệm lười vào trưa hôm sau, vừa uống sữa vừa nói với nó: “Cho tao ăn trưa đã.”

“Gọi đồ về mà ăn, tao phải đi có việc.” Nó quày quả nắm tay nắm cửa.

“Chân tao đau”, Di nói tỉnh bơ.

“Bấm điện thoại bằng chân à?” Nó cáu kỉnh. “Để tao gọi Vũ.”

“Người ta là osin của mày à? Cho tao đi ăn”, Di lặp lại.

Thằng Phương xoay tay nắm cửa. Di làm ra vẻ thản nhiên, nhấc điện thoại lên, bấm số. Nghĩ gì đó, thằng Phương quay lại, giằng lấy điện thoại của cô, nhìn số trên màn hình rồi ngồi phịch xuống đất.

“Lằng nhằng quá, ăn gì?”

“Mì úp.” Nghe thấy vậy, thằng Phương trợn mắt nhìn cô. “Nước chanh nữa.”

Vì yêu cầu nước chanh của Di mà hai đứa chuyển địa điểm xuống quán. Thằng Phương đặt hai bát mì xuống bàn, mặt cau có.

“Chờ một tí, tao đi pha nước chanh.” Di gật đầu vui vẻ nghe tiếng giày của nó nện cộp cộp trên sàn vẻ tức tối.

“Làm gì có quả chanh nào đâu mà pha nước chanh.” Thằng Phương thò đầu lên khỏi quầy bar, mặt mũi nhăn nhó.

Di vẫn điềm nhiên ăn mì. Cửa quán bật mở, Kimora bước vào, vui vẻ giơ túi chanh lên bằng bàn tay lành lặn. “Đợi Kimora lâu không? Để Kimora pha nước chanh rồi…” Kimora bỏ dở câu nói, thảng thốt khi nhìn thấy thằng Phương.

Di tiến lại chỗ cô lấy túi chanh: “Di chẳng đợi được nữa đâu, từ lúc ngủ dậy đã thấy muốn uống nước chanh rồi. Để Di tự pha. Kimora ăn chưa? Ngủ dậy muộn quá nên bây giờ bọn Di mới ăn sáng.”

Di nói rồi bê luôn bát mì đang ăn dở của mình vào quầy bar. Kimora bối rối ngồi xuống bàn. Hôm nay cô mặc blazer màu xanh da trời, đi bốt da nạm đinh rất đẹp, một cô nàng tomboy hoàn hảo.

Thằng Phương đứng như trời trồng ở quầy bar. Nó lừ mắt với Di lúc cô bê bát mì vào. Di chen vào trong, dùng cái chân đau ẩy nó ra ngoài. Cô ra hiệu cho nó đi tới chỗ Kimora, rồi lôi earphone ra đeo lên tai, tiếp tục với bát mì ăn dở. Thằng Phương hậm hực nhìn cô rồi tháo tạp dề, bước ra ngoài. Di nhìn theo nó, phát hiện cô chỉ mang theo mỗi cái earphone mà để quên cái iPod trên nhà. Di đành ngồi lên ghế của quầy bar, tránh nhìn về chỗ Kimora ngồi, xì xụp húp mì rồi kì cạch pha nước chanh uống một mình.

Thằng Phương đẩy bát mì đi đâu đó nghe lạch cạch rồi hỏi: “Kimora ăn chưa?” Nó mở lời trước, Di thấy lòng vui vui.

“Anh ăn đi”, Kimora nói.

Thằng Phương kéo bát mì lại rồi so đũa lách cách. Thằng chết tiệt, Di nghĩ thầm, vắt mạnh nửa quả chanh.

Thằng Phương điềm nhiên ăn bát mì chắc đã trương phềnh mất rồi. Kimora đặt một cái túi lên bàn: “Lát đưa cái này cho Di hộ Kimora.” “Cái gì đấy?” Thằng Phương hỏi.

“Cái váy lần trước Kimora mặc.” Kimora định đứng lên.

Thằng Phương cúi đầu xuống bát mì của nó, hỏi bâng quơ: “Tay đỡ đau chưa?”

“Đỡ nhiều rồi.”

“Tối nay có hát không?”

Kimora gật đầu. Thằng Phương hất đầu về phía cái váy.

“Vậy giữ cái đó mà mặc, chứ trả làm gì, Di mặc váy này chắc nhìn buồn cười lắm, đơ như khúc gỗ ấy.”

Cũng biết so sánh cơ đấy, Di tức tối nghĩ thầm.

Kimora cười khúc khích: “Hôm Valentine Di mặc váy đen đẹp lắm mà.”

Thằng Phương ngẩng lên nhìn cô. Di không thấy ánh mắt của nó, chỉ nghe tiếng nó chậm rãi và rành rọt: “Còn Kimora mặc quần áo kiểu này, để tóc kiểu này nhìn cũng buồn cười lắm, chẳng hợp tí nào.”

“Kimora thấy hợp.” Cô cứng giọng.

Thằng Phương nhún vai: “Vậy thì tùy Kimora thôi.” Nói rồi, nó ăn mì tiếp.

Có lẽ ít người có được đặc quyền như Di là có thể bóp cổ thằng Phương khi nó nói chuyện khó nghe nên nó mới sống được tới giờ này. Di vừa nghĩ vừa thấy bứt rứt trong người. Cô không muốn thấy Kimora buồn. Có thể nào Di đã sai khi can thiệp vào chuyện này? Kimora đứng dậy, chắc là muốn ra về.

“Đừng dùng cách này nữa, không hiệu quả với em đâu.” Kimora phản đòn, thằng Phương chắc bị bất ngờ nên ngẩng lên. “Anh nghĩ em đã suy nghĩ bao nhiêu lâu để cắt cụt tóc của mình và ném tất cả high heels ra cửa?”

“Em không nên mất thời gian suy nghĩ ngay từ đầu.” Thằng Phương vẫn giữ giọng tỉnh bơ. “Thay đổi bản thân…”

Nó chưa kịp nói hết câu thì Kimora đã ngắt lời: “Đừng lo đến chuyện em thay đổi bản thân. Dù trên đầu em không còn một sợi tóc và em có mặc bao tải đi nữa, em vẫn là Kimora. Anh phân biệt đối xử với người khác vì cái vỏ thì em thay đổi cái vỏ thôi.”

Kimora đi ra cửa, mặc thằng Phương ngồi đơ trên ghế. Trước khi bước hẳn ra ngoài, cô còn quay đầu lại nhìn nó thật lạnh lùng: “Anh mới là người đang cố thay đổi bản thân. Và chỉ muốn giữ lại mỗi cái vỏ.”

Di thở phào nhẹ nhõm, dựa hẳn người vào bức tường sau quầy bar. Thằng Phương thả lỏng người trên ghế, bắt đầu đốt thuốc.