Yêu hận vô tận- Chương 35-36

Chương 35

Xe ngựa vừa rung vừa xóc, nhưng nhờ có để các tấm nệm dày trong toa xe, nên mềm mại và ấm áp, nằm ở một góc của toa xe là một cái lò ủ ấm nho nhỏ, lúc nào cũng có than cháy đỏ, rất ấm áp, vì thế nàng không cảm thấy lạnh lẽo. Uất Lam không nén nổi tò mò vén tấm rèm dày bên cửa sổ toa xe lên, nhìn ra cảnh vật bên ngoài, xung quanh là một vùng đất rộng lớn bị che phủ bởi tuyết trắng. Mùa đông ở Giang Nam khắc nghiệt là thế, vẫn thấy được màu xanh, cây cối bị tuyết che phủ nhưng vẫn nhìn thấy dưới tuyết, là những tán lá xanh đang xao động, rất vui mắt.

Từ nhỏ tới giờ….Nàng luôn hy vọng mình có thể tự do tự tại đi khắp trời đất này. Có lẽ là bởi vì bệnh tình của nàng, mà nàng luôn bị nhốt ở trong phòng, không được bước ra ngoài lấy nửa bước, chuyến đi xa nhất mà nàng đã từng đi chính là theo cha nàng đến một biệt viện ở một huyện khác, nàng thấy được hòn núi giả cao tít của ngôi nhà ấy, cao hơn cả bức tường của ngôi nhà nữa, chuyến đi ấy, nhờ vậy mà nàng đã được mở mang tầm mắt thêm một chút.

Từ sau khi nàng mắc bệnh, nàng đã gặp qua rất nhiều đại phu có danh tiếng, nàng thích nhất là nghe bọn họ kể về những chuyến đi lang bạt khắp nơi của bọn họ để hành nghề, rất nhiều điều mới lạ. Có lần, nàng từng nói với mẹ nàng rằng, nàng hy vọng có thể cùng với Nguyên Ngạo đi du sơn ngoạn thủy, muốn đi tới đâu, thì đi tới đấy, cùng nhau đi đến những vùng đất thật xa.

Lúc ấy, nàng không hiểu tại sao mẹ nàng lại im lặng không nói - Bây giờ, nàng đã hiểu.

Mẹ nàng nói với nàng, không có một người chồng nào lại thích đưa vợ mình đi xa nhà, bởi vì sẽ rất phiền phức. Lúc ấy, nàng thất vọng, nhưng cũng không hỏi thêm ... Bởi vì thật sự, mang theo một nữ tữ mang người mang đầy bệnh tật như nàng đi xa nhà quả thật rất phiền toái.

Bây giờ, giống như nàng đang nằm mơ, nàng….Bây giờ đang đi chung đường với hắn! Mặc kệ mục đích của hắn là gì khi đem nàng theo, nàng vẫn rất hưng phấn và háo hức, cho dù là thế nào…. Cũng coi như hoàn thành một phần tâm nguyện trước khi chết của nàng đi.

Xe ngựa hơi chậm lại, sau đó, Bộ Nguyên Ngạo bước vào trong toa xe.

Hắn liếc nhìn nàng một cái, rồi đẩy cánh tay nàng đang vén rèm cửa sổ ra, kéo lại, rèm cửa buông xuống, lại ngăn cách nàng với thế giới bên ngoài.

“Lạnh! Gấp gáp cái gì? Từ từ rồi sẽ được thấy thôi!” Hắn cúi người xuống, đạt mông ngồi cạnh nàng, dù hắn biết rằng, sự quấn quýt si mê này của hắn với nàng cuối cùng cũng sẽ biến thành oan nghiệt, nhưng hắn vẫn tham lam, muốn níu giữ nó! Cho dù có là một chén rượu độc đi nữa, hắn cũng cam lòng há miệng uống cạn…..Thời gian của hắn và nàng, đã không còn bao nhiêu, hắn không muốn nghĩ nhiều nữa, cũng không muốn tính toán gì nữa!

Trời đất thay đổi, giao mùa, dường như đem những phiền não lo âu của hắn gác qua một bên, vứt vào một không gian khác. Trên khuôn mặt nàng, đã nhìn thấy một chút sức sống, ánh mắt của nàng lại có thể bừng sáng lên, nhìn thấy nàng vừa tò mò vừa yếu ớt vén rèm cửa lên nhìn trời đất xung quanh … Trái tim hắn như nhảy lên, hắn nhíu mày, không biết là cay đắng hay ngọt ngào đây?! Nàng cuối cùng cũng không giả chết nữa rồi!

Hắn đưa tay đỡ lấy lò ủ ấm trong tay nàng, nắm lấy tay nàng…. Hơi ấm từ bàn tay của nàng, lan dần tới tận trái tim băng giá của hắn, tốt quá, cuối cùng, hắn cũng đã cảm nhận được một chút ấm áp của nàng rồi.

Khi bọn họ rời xe để lên thuyền, thì một trận tuyết bắt đầu rơi.

Uất Lam đứng ở đầu thuyền, trận tuyết ngày hôm nay, cũng không quá lạnh, nàng nhìn theo cảnh sắc ở bên bờ, nhìn người đi lại trên đường phố… Người ta đều nói mưa Giang Nam là đẹp nhất, nàng lại thấy, tuyết Giang Nam, còn đẹp hơn!

Thuyền rẽ vào một nhánh sông không lớn lắm, con đường sông mà bọn họ đang đi là con đường đi vào con kênh đào duy nhất, hai bên bờ sông hết sức tấp nập và náo nhiệt. Bộ Nguyên Ngạo sắp xếp mọi việc cho gia nhân của hắn xong, cũng đi lên mũi thuyền, sóng vai với Uất Lam…Vẻ mặt khao khát của nàng với những thứ mới mẻ hai bên đường, có chút giống với nàng năm xưa, ít nói nhưng lại có chút bướng bỉnh và nghịch ngợm.

Trời đã chạng vạng tối, thuyền neo ở bến tàu trên bờ sông, mọi người nghỉ ngơi một chút, chuẩn bị cho ngày mai bắt đầu đi vào kênh đào.

Trên bến tàu của kênh đào là một nơi phồn hoa, ồn ào náo nhiệt, rất nhiều thuyền buôn đều nghỉ ở đây, lâu dần nơi này đã trở thành một khu chợ đêm nổi tiếng.

Uất Lam nghe thấy tiếng người nói chuyện rôm rả, có chút tò mò. Vì đi chung đường với nhau, làm cho rất nhiều thứ bị thay đổi, lòng nàng…dường như cũng thoải mái thêm được một chút. Ở một nơi xa lạ thế này, gặp những thứ mới mẻ thế này, khiến cho những dằn vặt đau đớn trong lòng nàng cũng vơi đi.

Được nhìn thấy trời đất bao la thế này, vẫn luôn là khát vọng của nàng.

Bộ Nguyên Ngạo đi vào khoang thuyền, mở hành lý tùy thân ra, tìm kiếm một lát, lấy ra một bộ quần áo rất bắt mắt, rất dày, hắn đưa lưng về phía nàng nói: “Mặc vào đi, chúng ta đi chợ.”

Lòng của nàng nảy lên một cái, không thể tin được vào tai mình nữa, mở to mắt mà nhìn hắn.

Nàng muốn đi chợ! Rất muốn! Cho dù là có đi cùng với hắn đi chăng nữa.

[ Bạn đang đọc truyện tại alobooks.vn ]

Chương 36

Mùa đông trời nhanh tối, chưa kịp ăn xong bữa cơm chiều, thì trời đã tối mịt, Uất Lam đứng ở mũi thuyền ngắm nhìn bầu trời, trên bờ hàng lọat đèn đuốc chiếu sáng trưng, soi rọi những bóng người đang đi lại. Nàng chưa từng được thấy ánh sáng nào rực rỡ như thế, chưa từng được nhìn thấy nhiều người như thế…Nàng nhìn ra phía xa xa, nơi những ngọn đèn rực rỡ đầy màu sắc và nhộn nhịp, nhưng nàng cứ cảm thấy dường như là ảo giác của nàng, một sự đẹp đẽ không có thực.

Bộ Nguyên Ngạo dặn dò Đinh quản sự vài câu, rồi đi ra mép thuyền nơi Uất Lam đứng. Hắn nhìn nàng một cái, rồi nói: “Bữa cơm chiều nay, chúng ta vào chợ rồi ăn nhé.”

Nàng im lặng nhìn hắn, lần đầu tiên….Sau khi trở thành Bộ Gia đứng trên trăm ngàn người, hắn dùng giọng nói thân thiết thế này để nói chuyện với nàng.

Hắn nhảy lên bờ sông, rồi đưa tay ra với nàng.

Nàng chần chờ một chút, những ngọn đèn, những bóng người, nụ cười này….sự thân thiết này của hắn với nàng, chỉ là một giấc mơ của nàng sao? Có thể là như vậy, tất cả đều là ảo giác của nàng! Đột nhiên, nàng muốn buông bỏ tất cả, muốn cho bản thân có thể phóng túng một lần. Đau thương, thống khổ, hận thù…. Buổi tối này, sẽ là toàn bộ hy vọng lẫn giấc mộng đời này của nàng. Nàng mỉm cười, cho dù chỉ là một giấc mộng, cho dù ngày mai hắn muốn nàng chết, nàng cũng không quan tâm nữa…hãy để nàng quên đi tất cả đau khổ, cho dù giấc mơ này mong manh đi nữa, thậm chí sự ngọt ngào trong giấc mơ mà nàng được nhận lấy này, sau khi tỉnh dậy lại biến thành cay đắng xót xa…. Cho dù phải rơi vào tầng cuối cùng của địa ngục, nàng vẫn muốn nắm thật chặt giấc mộng này!

Nàng đưa tay về phía hắn, được hắn nắm lấy, hắn kéo nhẹ một cái, nàng đã ở trên bãi đá bờ sông. Ánh mắt nàng, bị ngọn đèn phía sau lưng hắn làm cho chói mắt, nàng nheo nheo mắt lại…..

“Chúng ta đi thôi.” Hắn kéo nàng đi về phía ngôi chợ đang thắp đèn rực rỡ, nàng cảm thấy …. Nàng đã chìm vào trong giấc mộng này thật rồi, những bước chân của nàng, như lướt đi theo Bộ Nguyên Ngạo, có cảm giác không thực.

Sát với mặt nước là một tòa nhà với ban công xinh đẹp, muốn đi vào trong chợ, phải đi qua tòa nhà này, trước tòa nhà này là một mảnh sân lớn, rất đẹp. Nàng nhìn thấy những cô gái mặc những bộ quần áo đủ mọi màu sắc, đủ mọi kiểu dáng đang đứng thành một hàng dài, trong tay cầm những chiếc đèn lồng đỏ, ánh sáng từ đèn rọi vào những khuôn mặt họ, ai ai cũng xinh đẹp, quyến rũ vô cùng. Trong tòa lầu truyền tới những tiếng cười đùa, những tiếng đàn ca mê hoặc lòng người, theo nhịp của đàn, mà bàn tay những cô gái ấy cũng đưa lên hạ xuống, phất qua khuôn mặt những người thanh niên đang đi đường, khi những người thanh niên ấy nhìn tới bọn họ, đôi mắt của các cô gái này, tất cả đều lúng liếng đưa tình…

Uất Lam đứng nhìn tới nỗi ngơ ngác, bị Bộ Nguyên Ngạo kéo đi qua. Giống như những người con gái bình thường, nàng đối với các cô gái ấy hiếu rất kỳ, vẻ mặt đưa tình của họ, sự táo bạo của họ…. Đằng sau khuôn mặt đang tươi cười rạng rỡ của họ, nàng như cảm thấy được sự tuyệt vọng của họ, nàng nhìn đến mê mẩn, trong cuộc đời của nàng, lần đầu tiên nàng không quan tâm đến lễ giáo, chỉ mở to mắt, nhìn chăm chăm vào những cô gái này.

Bước chân chậm chạp của nàng khiến tốc độ của Bộ Nguyên Ngạo cũng chậm đi rất nhiều, các cô gái đang đứng ở cửa vừa nhìn thấy hắn, như nhìn thấy ngọc quý, xúm lại vây quanh lấy hắn, càng lúc càng nhiều, ở nơi gió trăng đã lâu như thế, bọn họ mới được nhìn thấy một người đàn ông tuấn tú như hắn, trên người hắn lại còn tỏa ra khí chất tôn quý, khiến các cô gái ấy theo bản năng mà sinh ra khát vọng với hắn, tựa như một người đang bị nghẹt thở, bỗng được tiếp thêm một nguồn khí mới.

Thân thể mềm mại quyến rũ của họ đưa đẩy lại gần Bộ Nguyên Ngạo, còn giả bộ vô tình đẩy Uất Lam ra xa. Uất Lam bị bọn họ đẩy ra, càng lúc càng cách xa Bộ Nguyên Ngạo, không biết vì sao, nàng cố gắng nắm thật chặt tay của hắn, không chịu buông ra. Cánh tay nàng bị kéo căng, đau tới nỗi không khó chịu đựng được, những đốt ngón tay tê dại, đau đớn.

Cuối cùng, Bộ Nguyên Ngạo không thể nhịn được mà hét lên một tiếng lạnh lùng, vẻ mặt các kỹ nữ kia sửng sốt, hơi hơi lùi lại, hắn nhân cơ hội đó mà kéo Uất Lam vào lòng hắn, vừa giống như tuyên cáo lại như uy hiếp quét mắt một lượt qua các nàng ấy: “Biến hết cho ta!”

Các kỹ nữ kia thất vọng thở dài một hồi, sau đó tản ra, tiếp tục đi câu dẫn những người đàn ông đi trên đường.

Bộ Nguyên Ngạo ôm Uất Lam đến chỗ an toàn, hắn trừng mắt nhìn nàng: “Đều tại nàng hết! Mấy ả đó có gì đẹp mà nàng nhìn mê mẩn như thế!”

Nàng nhìn vẻ mặt vừa ủ rũ vừa xấu hổ của hắn, mới nhớ lại cảnh tượng lúc vừa rồi hắn bị những kỹ nữ kia vây quanh, nhìn hắn hết sức chật vật, nhịn không được mà nở nụ cười rạng rỡ….Con ngươi đen của hắn, nhìn thấy nụ cười của nàng, chợt lóe sáng, nàng…cuối cùng cũng nở nụ cười rồi.

Hắn và nàng rời khỏi kỹ viện bên bờ sông ấy, mới đến được khu chợ, nhìn thấy những ngọn đèn lồng đơn sơ, những ngọn đuốc đứng thẳng tắp thắp sáng cho cả khu chợ.

Những tiểu thương trong chợ chạy qua chạy lại, có rất nhiều thức ăn nàng chưa bao giờ thấy dù chỉ trong tưởng tượng, đồ trang sức, vải vóc thì rẻ và nhiều vô cùng….Đôi mắt Uất Lam càng lúc càng mở to, nàng đối với những sự vật xung quanh vô cùng háo hức và tò mò, Bộ Nguyên Ngạo đang cầm tay dắt nàng đi, cũng cố gắng đi chậm lại, để cho nàng có thể nhìn rõ một vị đại nương đang khản cổ trả giả với một người bán trâm cài đầu, sau đó hắn dừng bước chân lại, cho nàng có thể ngắm nhìn rõ hơn.

Ở mỗi quầy hàng, Bộ Nguyên Ngạo không thể không dừng lại, bởi vì hắn nhìn thấy trong mắt nàng lộ ra ánh mắt tò mò và vui sướng. Nàng nhìn xem xung quanh rất chăm chú, rất thích thú, thậm chí còn cắn cắn môi. Hắn cũng nhìn chằm chằm vào nàng, hắn đã thấy qua vô số lần nàng cắn môi, chỉ là…lúc này, đáng yêu quá.

Bên đường, một ông lão đang nặn đồ chơi là các con tò he bằng đường, các loại đường đủ màu sắc đặt trong những cái chén nhỏ, lấp lánh dưới ánh nến, ông lão dùng những ngón tay linh hoạt nặn ra những hình đứa bé rất sinh động và dễ thương. Đứa bé gái mặc váy đỏ, còn đứa bé trai thì mặc áo dài màu xanh…Nàng nhìn xem thích thú, như quên mất mình là ai.

“Phu nhân, thích cái này sao?” Ông lão đưa mắt lên nhìn, thấy Uất Lam đang nhìn, bèn từ trên giá rơm lấy hình tò he bé gái xuống, đưa đến trước mặt nàng. Uất Lam rũ mắt xuống lắc đầu…Nàng không có tiền.

Bộ Nguyên Ngạo liếc qua nàng một cái, lấy con tò he kia từ trong tay ông lão, không chút khách khí nhét vào tay nàng, nàng kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn hắn, lúc này, hắn đã tránh đi ánh mắt của nàng.

“Cái này ta cũng lấy.” Hắn lấy ra một khối bạc vụn, ném cho ông lão, rồi đưa tay lấy con tò he hình đứa bé trai đang treo trên giá xuống. Hắn thấy mình cầm như thế thì có có vẻ ngây ngô, buồn cười quá, bèn phụng phịu nhét vào tay kia của nàng.

“Vị đại gia này…lão không có tiền lẻ.” Ông lão không biết làm sao, nói.

“Phần còn lại thưởng cho lão.” Hắn quay mặt lại, thấy Uất Lam đã cầm hai đứa bé vào cùng một tay, hai đồ chơi kề sát vào nhau, như là đang tay cầm tay.

Lúc này, nàng không cười nữa…Hắn cùng với nàng như là hai món đồ chơi này, tuy làm cùng một loại đường, nhưng khi đã thành hình, tách rời nhau, thì không thể dính lại với nhau được nữa.

“Đi! Chúng ta đi ăn vằn thắn đi!” Hắn kéo tay nàng đi lên phía trước, khiến nàng lảo đảo suýt ngã, tí nữa thì va vào lưng hắn.

Nàng hé miệng muốn nói gì…Thôi, mặc kệ đau thương gì đang đợi nàng, chuyện của ngày mai thì để ngày mai tính đi. Nàng nhanh chóng đuổi kịp theo bước chân của hắn.

Bà lão bán vằn thắn đem một chén đưa đến cho Bộ Nguyên Ngạo, hắn bèn lấy thìa gạt hết hành lá trên mặt ra, rồi đưa cho Uất Lam. Bà lão thấy thế, khe khẽ nở nụ cười, Bộ Nguyên Ngạo trừng mắt nhìn bà một cái, khóe miệng mấp máy, hắn bị bà lão cười như thế, hắn có chút ngượng.

Uất Lam nhìn bát vằn thắn không có hành trước mặt…Hắn vẫn còn nhớ nàng không ăn hành sao? Có một thứ cảm xúc ở chỗ quan trọng của nàng, là trái tim, như muốn phá băng thoát ra, nàng nuốt một ngụm nước bọt. Cố ý bỏ qua sự đau đớn trong khoảnh khắc nàng, lòng của nàng đã muốn kết băng, giờ lại như sắp bị tan chảy…nếu thế, linh hồn nàng cũng sẽ bị hủy diệt theo. Nàng múc một thìa to vằn thắn, cho vào miệng, nàng cảm thấy có một cảm xúc thỏa mãn cực độ, cho dù mộng đẹp này của nàng sẽ khiến nàng phải trả giá bằng đầy rẫy đau thương, nhưng nàng không màng…Nàng cảm thấy rất đáng giá!

“Ngon thật đấy….” Nàng nói câu đầu tiên trong buổi tối ngày hôm nay “Ta còn muốn ăn thêm một chén nữa cơ.”

Hắn để lộ ra một nụ cười đầu tiên “Ăn hết bát này đã hẵng tính, tham lam!