Thịnh Thế Trà Hương, chương 001- 002

CHƯƠNG 1. KẺ CHẾT THAY

Tần Thiên nhìn chiếc gương đồng nhỏ phản chiếu khuôn mặt xa lạ kia. Gương đồng nhỏ rất thô ráp, hình ảnh vừa mơ hồ vừa hơi biến dạng nhưng vẫn có thể thấy rõ đó là khuôn mặt thanh tú. Tần Thiên vỗ mặt, khẽ thở dài.

Đến thế giới lạ lẫm này đã gần một tháng, từ lúc ban đầu hoảng sợ, lo lắng đến giờ bình chân như vại, thích ứng hoàn cảnh thực ra là một đoạn quá trình gian nan

- Nhưng, nghĩ đến mặt tốt, đột tử mà có thể sống lại cũng là trời cao ban ơn cho ta đúng không?

Tần Thiên nhìn mình trong gương khẽ nói:

-   Ít nhất giờ thái bình thịnh trị, có mái nhà che đầu, có việc làm, có cơm ăn, so với việc xuyên qua đến thời loạn trôi dạt khắp nơi còn tốt hơn nhiều, đúng không Tần Thiên?

Tần Thiên mỉm cười, gương đồng phản chiếu nụ cười mơ hồ của cô, hai má lúm đồng tiền như ẩn như hiện khiến khuôn mặt vốn điềm đạm thêm mấy phần sống động. Chuyện đã thành ra thế này, đương nhiên phải nghĩ theo hướng tốt mới làm cho mình vui vẻ được, nếu không sống thế nào đây?

-  Tiểu Đào, nhanh chút đi, trong viện còn bao nhiêu quần áo, nếu không giặt xong đúng hạn, đợi Dương ma ma nổi giận thì không có cơm mà ăn đâu

Tần Thiên nghe tiếng nhìn lại, đã thấy một tiểu nha đầu tóc búi hai bên mặc áo màu vàng đứng ở cửa nhìn mình. Cô ta đang cau mày, thần sắc có chút mất kiên nhẫn.

Tần Thiên đứng lên cười nói:

- Ta chải đầu xong rồi tới đây

Tần Thiên nhìn nữ tử kia cười:

- Tiểu Mai, ngươi chải tóc thật đẹp, không như ta, lần nào búi cũng bị các ma ma mắng

Tiểu Mai nghe vậy thì tươi cười, nhìn mái tóc rối của Tần Thiên, đi tới:

- Ta chải cho ngươi, đỡ mất thời gian, lại liên lụy đến bát cơm của ta.

Tần Thiên cười hì hì ngồi xuống, đưa cây lược gỗ trong tay cho Tiểu Mai

- Nghe nói, Nga Nhụy trong viện Lý di nương hôm qua được thưởng ba tiền, còn cả Tiểu Nguyệt trong viện Đại phu nhân cũng được thưởng một miếng vải rất đẹp may xiêm y.

Tiểu Mai vừa giúp Tần Thiên chải đầu vừa nói với vẻ hâm mộ rồi lại chán nản tiếp:

- Nhưng chúng ta chỉ là nha hoàn giặt quần áo thô lậu, quanh năm suốt tháng khó mà được thưởng tiền thì cũng thôi nhưng ăn mặc thuộc loại thấp kém nhất phủ, lỡ tay giặt đồ hỏng còn bị đánh đòn. Thật tức chết.

Tần Thiên cười cười, không lên tiếng, để mặc Tiểu Mai càu nhàu.

Đến đây lâu như vậy, Tần Thiên đã dần hiểu biết hoàn cảnh ở đây, đây là Trang phủ, nhà kinh doanh Thịnh Thế Trà Hành, là quán trà lớn nhất Dương Thành, cũng là gia đình phú quý số 1 số 2 ở đây. Mà nàng và Tiểu Mai cùng một số nha đầu khác là người hầu thấp kém nhất ở đây, chuyên môn phụ trách việc giặt quần áo của các phòng.

Không thấy chủ nhân, đương nhiên không có tiền thưởng, mỗi ngày vừa mệt mỏi vừa phải làm việc nặng nhọc nên Tiểu Mai mới oán hận như vậy

Oán trách thì Tần Thiên cũng có, ai ngày nào cũng phải giặt quần áo không ngừng, giặt đến tróc da mà chẳng oán trách nhưng nàng vừa đến đây, không biết gì hết, ngoài cẩn thận làm tốt bổn phận của mình thì còn có thể thế nào?

Oán giận ngoài việc càng làm cho mình thêm chán nản ra thì chẳng có tác dụng gì.

Nhưng lời này Tần Thiên không nói với Tiểu Mai, nàng cho rằng mỗi người đều có một suy nghĩ, tính cách riêng, cho dù không ủng hộ thì cũng không cần phải áp đặt người khác, ai có thể cam đoan mình là đúng?

Tiểu Mai nhanh chóng chải đầu giúp Tần Thiên, Tần Thiên soi gương, vừa lòng nói:

- Tiểu Mai đúng là khéo tay

Tiểu Mai được khen ngợi thì vui vẻ cười rộ lên

Hai người cùng nhau đi ra ngoài.

Lúc này trời mới tờ mờ sáng, không biết từ nơi nào truyền đến tiếng gà gáy. Ra ngoài chính là đại viện, trong viện có mấy gốc hòe lớn và một giếng nước

Đã có hai cô nương mặc áo màu vàng ở bên giếng giặt quần áo.

Quần áo màu vàng này như đồng phục của các nàng vậy, các nha hoàn đều mặc kiểu dáng, màu sắc giống nhau để người khác vừa nhìn là biết thân phận của họ

Tiểu Mai cùng Tần Thiên đi đến bên kia chậu gỗ lớn, hai người múc nước đổ vào chậu, bắt đầu làm việc.

Ngâm quần áo, dùng vồ đập quần áo cho sạch rồi vò giũ lại, động tác máy móc, tuy có mệt nhưng sẽ khiến quần áo sạch sẽ.

Lúc này, đối diện có một nha đầu bỗng nhiên đứng lên, ôm một núi quần áo đẩy về phía các nàng, cười nói:

-Cái này các người cũng giặt sạch hết đi

Tiểu Mai ngẩng đầu, nhìn nàng cả giận:

- A Quế, sao lần nào ngươi cũng vậy, đây là việc của ngươi cơ mà.

A Quế hai tay chống nạnh, cười nói:

-   Sao? Không giặt sao?

Nha đầu còn lại cũng đi tới, hai tay ôm ngực, kiêu ngạo:

-Có muốn gọi Tống ma ma đến không?

Tống ma ma là quản sự phòng giặt quần áo, mà A Quế vừa được chủ nhân chỉ hôn làm con dâu bà.

Tần Thiên nhìn đống quần áo chất cao, thở dài, kéo kéo Tiểu Mai khẽ nói:

-Thôi đi, Tiểu Mai, chúng ta giặt cho nhanh thì hẳn là có thể xong trước bữa cơm.

A Quế nhìn Tần Thiên một cái, cười nói:

-Vẫn là Tiểu Đào có vẻ thức thời hơn.

Nói xong, uốn éo thắt lưng mà đi.

Tiểu Đào là tên của khối thân thể này, lúc xuyên qua nàng ta đang phát sốt.

Tiểu Mai hung hăng trừng mắt nhìn theo bóng A Quế, thấp giọng nói:

-Có cái gì hơn người, chẳng qua chỉ là gả cho một nô tài mà cũng bắt nạt người khác

Nói xong, quay đầu trừng mắt với Tần Thiên:

-Tiểu Đào, ngươi quá yếu đuối, các nàng bắt nạt chỉ là do chúng ta mới vào phủ, nếu cứ nhịn nhục thế này về sau chết chắc.

Tần Thiên nhìn nàng:

-Vậy ngươi nói nên làm sao bây giờ?

Tiểu Mai giật mình, có thể làm gì? Có ai sẽ phân xử phải trái cho đám nô tài đâu?

Các nàng là nha hoàn ai cũng có thể sai bảo, ai cũng có thể giẫm lên đầu.

-Mau giặt đi, còn có thể ăn cơm, nếu khắc khẩu với nàng, làm muộn giờ không nói, chỉ sợ người chịu thiệt vẫn là chúng ta thôi

Tần Thiên vừa giặt quần áo vừa nhẹ giọng nói.

Có câu nói: Sống dưới mái nhà không thể cúi đầu. Còn cả lùi một bước biển rộng trời cao

- Chờ nàng ta thành thân sẽ không ở lại đây nữa, sẽ có người mới vào cho chúng ta bắt nạt! Tần Thiên nhìn Tiểu Mai cười cười.

Tiểu Mai cũng nhịn không được bật cười:

-Ngươi thật đúng là khiến người ta vui vẻ. Cả ngày vui cười.

Tần Thiên cười.

Vui vẻ cũng là một ngày, không vui cũng là một ngày, đương nhiên ai chẳng muốn sống cho vui vẻ nhưng làm thế nào mới có thể khiến mình vui vẻ, điểu này mới quan trọng

- Nếu có thể được thấy chủ nhân thì tốt rồi. Tiểu Mai thở dài: suốt ngày giặt quần áo, khi nào thì mới ngóc đầu lên được.

Tần Thiên cũng thở dài, đây cũng là tâm sự của nàng.

Các nàng đều là nha hoàn bán mình, vận mệnh đều nằm trong tay chủ nhân, chẳng lẽ như A Quế, giặt quần áo, đến tuổi nhất định thì để mặc chủ nhân tùy tiện gả bán.

Thân là nữ nhi xuyên qua, nàng không màng tới việc nổi danh thiên hạ nhưng… cũng không thể chịu uất ức như vậy được.

Ít nhất không thể bị người ta đối xử như súc vật được. Ít nhất cũng phải sống như một con người, có tôn nghiêm, có tự do.

Đương nhiên, việc này phải từ từ, vội vã là không được. Lúc này, có người ngoài cửa đi vào:

-Tống ma ma có đó không?

Nha đầu trong viện theo tiếng nhìn lại đã thấy một nữ tử dáng người đầy đặn khoảng 18,19 tuổi đang đứng ở cửa.

- Là Linh Nhi cô nương bên người Lý di nương.

Tiểu Mai khẽ nói vào tai Tần Thiên:

-Ngươi xem trang phục nàng mặc kìa, còn đeo dây chuyền vàng…

Tiểu Mai cực kỳ hâm mộ.

Nhưng ánh mắt Tần Thiên lại dừng trên tay nàng ta, nàng ta cầm một đống quần áo mới tinh hoa lệ, vừa nhìn đã biết là quần áo của chủ nhân.

Tần Thiên nhíu mày.

Giặt quần áo cho chủ nhân đều là các nha hoàn có chút mặt mũi trong phủ, đồ của chủ nhân các nàng không nhìn nổi bởi vì đồ của chủ nhân quý giá, sợ những người hầu ngu xuẩn làm hỏng nên đều do các nha hoàn bên người giặt giũ.

Nàng ấy mang quần áo này tới làm gì?

Đang nghĩ thì một người đàn bà trung niên ục ịch mặc áo màu xanh lam từ phòng đối diện đi qua, nhìn thấy Linh Nhi cô nương thì lập tức tươi cười đi tới nịnh nọt:

- Ngọn gió nào đưa Linh Nhi cô nương tới đây, có chuyện gì, gọi người báo một tiếng thì mụ già này sẽ tự đến, cần gì khiến cô nương phải đi lại.

Tần Thiên thấy Tống ma ma vẫn ở đó thì thầm lấy làm may vì khi nãy không làm lớn chuyện, chuyện vừa rồi hiển nhiên bà thấy rõ nhưng từ đầu đến cuối đều không lên tiếng…

Nàng nhìn Tiểu Mai một cái thấy nàng ta vẫn đang nhìn Linh Nhi cô nương đầy ngưỡng mộ, hiển nhiên là không chú ý đến điều này.

Hai người vào nhà hàn huyên một hồi liền đi ra , nàng nghe được Tống ma ma cười nói.

-Cô nương yên tâm, ta nhất định đốc thúc bọn nha đầu giặt sạch quần áo này.

-Vậy phiền ma ma.

Linh Nhi nói xong, xoay người rời đi.

Tống ma ma nhìn bóng Linh Nhi rồi lại nhìn quần áo trong tay cười khẽ, xoay người đi đến bên Tiểu Mai và Tần Thiên nhìn đống quần áo chất cao như núi, quay đầu nhìn bọn A Quế tức giận mắng:

-A Quế, A Phúc, các ngươi lại bắt nạt người mới sao, đi lấy đống quần áo này giặt hết đi.

A Quế không ngờ mẹ chồng tương lai lại làm mất mặt mình như vậy thì mặt đỏ bừng, rầu rĩ ôm đống quần áo khi nãy lại. Tiểu Mai trừng mắt nhìn nàng đầy đắc ý.

Tần Thiên đã có chút cảnh giác mà nhìn Tống ma ma.

Chờ A Quế đi rồi, Tống ma ma đưa quần áo Linh Nhi giao tới trước mặt hai người:

- Đây chính là quần áo của Lí di nương, giặt sạch nhất định sẽ có thưởng.

Nhìn quần áo hoa lệ trước mặt, mắt Tiểu Mai sáng bừng.

A Quế ở bên không phục la lên:

- Mẫu thân, sao không để con giặt quần áo của di nương.

Có thể giúp Lý di nương giặt quần áo đúng là chuyện vinh quang. Ở đây, Lý di nương và đại phu nhân không có gì khác biệt. Tống ma ma quay đầu cáu:

-Tay chân ngươi thô thiển như vậy định làm hỏng đồ của Lý di nương sao?

Bà ta lại quay qua nói:

-Các ngươi theo ta ra đây, ta có chuyện khác dặn dò.

Tống ma ma đưa A Quế, A Phúc đi rồi, trong viện chỉ còn Tiểu Mai và Tần Thiên.

Tiểu Mai cầm một bộ quần áo, đó là chiếc váy lụa màu hồng phấn, trên đó là những bông hoa thêu bằng tơ, vô cùng tinh xảo hoa lệ.

Tay Tiểu Mai khẽ run run:

-   Đến bao giờ ta mới được mặc bộ quần áo này, đúng là chết cũng được nhắm mắt.

Đang cảm thán, Tần Thiên lại giật lấy quần áo trong tay Tiểu Mai.

- Đợi đã.

Tiểu Mai kinh ngạc nói:

-Tần Thiên, ngươi làm cái gì?

Tần Thiên cẩn thận kiểm tra quần áo… từng bộ một.

-Tiểu Đào, ngươi làm cái gì thế?

Tiểu Mai có chút tức giận:

-Ngươi định một mình giặt quần áo của di nương, độc chiếm tiền thưởng sao?

Đang định giật lại quần áo từ tay Tần Thiên thì bỗng thấy Tần Thiên tái mặt.

Tần Thiên đưa một chiếc trường bào màu xanh da trời rất mới, thêu cực tinh mĩ tới trước mặt Tiểu Mai, giọng run run:

-Tiểu Mai, ngươi xem này…

Tiểu Mai cúi đầu nhìn thì thấy trước ngực trường bào này bị rách một lỗ bằng ngón tay cái, trong lòng hoảng sợ kêu:

-Trang phục… bị rách…

CHƯƠNG 2. PHẢI NGHĨ VỀ HƯỚNG TÍCH CỰC 

Tần Thiên vội bịt miệng nàng lại, nhìn trái nhìn phải rồi thấp giọng nói:

-Trăm ngàn lần đừng để lộ ra ngoài.

Tiểu Mai lại nhìn kĩ trường bào đó, sắc mặt trắng bệch:

-   Đây hình như chính là xiêm y mới may của Lí di nương, ta đã từng thấy bà mặc khi đi dạo trong hoa viên, nghe nói bà rất thích…

Cả người nàng run lên:

-   Không được, không được, ta phải đi nói với Tống ma ma, nếu không bọn họ nhất định nghĩ là do chúng ta làm hỏng.

Nàng càng nghĩ càng sợ, giọng cũng run lên:

- Lần trước có nha hoàn làm vỡ một chén trà của di nương đã bị di nương đánh 20 roi sau đó bán đi, còn chẳng biết bán đến nơi dơ bẩn nào, nếu bà nghĩ chúng ta giặt làm hỏng quần áo của bà, chỉ sợ chúng ta cũng sẽ bị bán đi…

Nói xong, nàng đứng lên, người lảo đảo:

- Ta phải nói cho Tống ma ma…

Tần Thiên gắt gao giữ chặt nàng lại, thấp giọng quát:

-Tiểu Mai, bình tĩnh một chút, chẳng lẽ ngươi nói với Tống ma ma thì Tống ma ma sẽ tin ngươi sao?

Tiểu Mai cúi đầu nhìn nàng:

- Ngươi… Ngươi có ý gì…

Tần Thiên đứng lên, nhặt bộ quần áo kia, đầu tiên nhìn quanh, chắc chắn không có ai rồi mới đi đến bên Tiểu Mai, kéo tay nàng, thấp giọng nói:

- Ngươi ngẫm lại xem, chúng ta vào đây lâu như vậy, có bao giờ từng giặt quần áo cho chủ nhân? Vì sao Linh Nhi cô nương đột nhiên lại mang quần áo của Lí di nương đến đây giặt?

Tiểu Mai hoang mang lo sợ:

- Vì sao… Vì sao…?

Tần Thiên giơ chiếc áo trong tay lên:

- Bởi vì chiếc áo này đã sớm bị hỏng rồi, các nàng sợ bị Lý di nương trách phạt nên mới đến đây để tìm kẻ chết thay.

Nha hoàn giặt quần áo thân phận thấp kém không có chỗ dựa, làm kẻ chết thay là quá thích hợp.

-Chết… chết thay!

Sắc mặt Tiểu Mai kinh hoàng, lui về phía sau vài bước:

-Không, ta phải nói với Tống ma ma, quần áo này ta còn chưa động đến, không phải ta làm!

Tần Thiên tiến lên vài bước gắt gao giữ chặt nàng:

- Vô dụng thôi, vì sao Tống ma ma lại đưa quần áo này cho chúng ta giặt? Vì sao lại đưa A Phúc, A Quế đi? Bởi vì bà ta sớm đã biết quần áo đó có vấn đề, chủ ý là đẩy chúng ta xuống bùn.

- Cái gì?

Tiểu Mai kinh ngạc nhìn Tần Thiên, sắc mặt trắng bệch:

-Ngươi nói cái gì?

Tần Thiên kéo nàng lại, đẩy nàng ngồi xuống ghế đòn, chậm rãi nói:

-Ngươi ngẫm lại đi, Linh Nhi cô nương là loại người nào? Nàng là đại nha hoàn bên cạnh Lý di nương. Chúng ta là loại người nào? Chúng ta là nha hoàn thấp kém nhất. Linh Nhi cô nương tới đây tìm kẻ chết thay, Tống ma ma có thể vì chúng ta mà chống đối Linh Nhi cô nương sao? Chỉ nhìn vào việc bà ta đưa A Quế, A Phúc đi là có thể thấy bà ta muốn dùng chúng ta để lấy lòng Linh Nhi cô nương rồi.

A Quế là con dâu chưa vào cửa của Tống ma ma, A Phúc bình thường nịnh hót bà, quan hệ rất tốt. Tống ma ma đưa các nàng đi chính là không muốn để các nàng bị cuốn vào chuyện này.

Tiểu Mai cũng cẩn thận suy nghĩ lại vấn đề này.

-Vậy chúng ta chết chắc rồi…

Tiểu Mai ngẩn ngơ một hồi, lại ôm mặt khóc:

-Ta không muốn bị bán đến kĩ viện…

Thấy nàng lo lắng như thế, Tần Thiên cầm tay nàng an ủi:

-Đừng sốt ruột, đừng sốt ruột…

Còn chưa nói xong, Tiểu Mai bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tần Thiên, ánh mắt có chút quái dị. Tần Thiên nhìn nàng, trong lòng than không ổn.

Quả nhiên, giây sau đó, Tiểu Mai đẩy Tần Thiên ra, đứng dậy, chỉ vào nàng lớn tiếng nói:

-Ta chưa bao giờ chạm vào bộ quần áo đó, là ngươi làm hỏng, không liên quan đến ta! Ta sẽ đến nói với Tống ma ma, là ngươi làm hỏng.

-Tiểu Mai…

Tần Thiên cũng đứng lên, bình tĩnh nhìn nàng, nhẹ giọng nói:

-Rõ ràng ngươi biết chuyện không phải như thế.

Sắc mặt Tiểu Mai thay đổi.

Nàng và Tần Thiên cùng bị bán vào nhà này, một tháng qua, hai người cùng sống, cùng ăn cơm, cùng ngủ, Tần Thiên luôn vui vẻ nghe nàng oán trách, có đôi khi còn giúp nàng làm việc, có những khi nàng không thể đến kịp giờ ăn cơm, Tần Thiên còn lén chừa cho nàng chút đồ ăn. Tần Thiên đối với nàng không tệ. Tiểu Mai xấu hổ.

Nhưng nếu không đổ lỗi cho Tần Thiên thì chính nàng cũng bị bán đi, rõ ràng không phải nàng làm …… Nếu sự tình thật sự không thể tránh, như vậy, một người chết còn hơn hai người chết…

Nghĩ vậy, Tiểu Mai lại cứng lòng, lạnh lùng nói:

-Ta chưa bao giờ chạm vào bộ quần áo đó, quần áo là ở trên tay ngươi mà hỏng, ai biết có phải ngươi làm không?

Nói xong, cũng không dám nhìn nàng, quay đầu bước đi.

- Tiểu Mai, như vậy không thể giải quyết mọi chuyện

Tần Thiên nhìn bóng lưng nàng, lạnh lùng nói:

- Ngươi có thể đổ cho ta, ta cũng có thể đổ cho ngươi, nơi này chẳng có ai khác, ngoài chúng ta cũng không ai biết chân tướng. Bên trên hỏi đến, chẳng lẽ chúng ta đổ tội cho nhau thì có tác dụng? Kết quả chỉ là cả hai cùng bị phạt thôi.

-   Ngươi…

Tiểu Mai dừng bước, quay đầu trừng mắt nhìn Tần Thiên, đến cuối cùng thì sững sờ đứng ở đó.

Tần Thiên thấy nàng như vậy, khẽ thở dài.

Dưới tình huống nguy hiểm tự bảo vệ mình là chuyện thường tình, nàng tuy rằng không chấp nhận hành vi này nhưng cũng không trách cứ nàng ấy. Giờ quan trọng là giải quyết vấn đề chứ chỉ trích nhau cũng vô dụng.

Huống chi, khi khối thân thể này mắc bệnh cũng chỉ có Tiểu Mai ở bên cạnh chăm sóc nàng… nếu không cho dù nàng có xuyên qua cũng chưa chắc có thể sống tiếp được…

Nàng đi đến bên Tiểu Mai, nhìn ánh mắt nàng, trong mắt lộ ra sự ưu sầu, đồng bệnh tương liên, nàng nhẹ giọng nói:

-   Tiểu Mai, ta có thể hiểu tâm tình ngươi, chính là ngươi không muốn bị bán đi, ta cũng không muốn, chúng ta đều là người cơ khổ, mỗi ngày nhìn sắc mặt người khác làm việc, có chút sai lầm gì cũng gặp họa lớn. Cũng chỉ có chúng ta có thể chăm sóc lẫn nhau, chẳng lẽ giờ lại phải làm tổn thương nhau? Giờ tình huống này không phải trốn tránh trách nhiệm là có thể giải quyết vấn đề, chủ nhân nổi giận, bán đi một hay hai nha hoàn căn bản cũng chẳng khác gì nhau. Hai chúng ta chẳng ai tránh được.

Tiểu Mai như đột nhiên như mất hết sức lực, suy sụp ngồi xổm xuống:

-Chúng ta nên làm gì bây giờ?

-Đầu tiên, chúng ta cần tỉnh táo lại, đừng hoảng sợ, cũng đừng gây rối.

Tần Thiên ngồi xổm xuống cạnh nàng, cúi đầu một hồi rồi nói:

-Linh Nhi cô nương nói qua hai ngày nữa mới đến lấy quần áo, như vậy chúng ta phải nắm chắc thời gian hai ngày này, tuyệt đối không được xé to chuyện.

Tiểu Mai thấy nàng bình tĩnh như vậy trong lòng có chút hi vọng, nàng ngẩng đầu, dùng sức nắm lấy áo Tần Thiên:

-Tần Thiên, ngươi nghĩ ra cách giải quyết sao?

Tần Thiên nhíu nhíu mày lắc đầu.

Tiểu Mai nhụt chí, buông quần áo nàng ra:

- Vậy chẳng phảichỉ còn đường chết! Giọng như muốn nức nở .

Tần Thiên cười cười, lúm đồng tiền khẽ hiện ra khiến gương mặt 15,16 tuổi trở nên vô cùng đáng yêu.

-   Tiểu Mai, ngươi đừng nhụt chí, ngươi phải nghĩ về mặt tích cực, may mắn chúng ta sớm đã phát hiện, nếu không sơ ý một chút, đến khi Linh Nhi cô nương đến lấy mới phát hiện thì không còn cách nào nữa.

Tiểu Mai lau nước mắt, nhìn nàng hừ một tiếng:

-Ngươi còn cười được!

- Khóc cũng chẳng có tác dụng gì, tâm tình thoải mái, đầu óc cũng sáng sủa hơn.

Tần Thiên nắm chặt tay nàng:

- Chúng ta đừng nghĩ chuyện đó vội, giờ giặt những đồ này đi, ăn uống rồi mới có sức để giải quyết vấn đề.

Có lẽ là lời nói của Tần Thiên có tác dụng mà Tiểu Mai đã không còn oán trời trách đất. Nàng và Tần Thiên cùng giặt xong đống quần áo trong buổi sáng.

Đầu tiên, Tần Thiên giữ bộ quần áo kia lại, không để cho ai nhìn thấy. Hai người cùng ăn trưa rồi tránh ở trong phòng, lén thương lượng chuyện này.

Hai người ngồi trên giường kê bằng những tấm ván gỗ, vai kề vai, đầu tựa đầu, nhẹ nhàng bàn luận.

- Nếu không, vá lại chỗ thủng đó?

Tiểu Mai nhìn kĩ chỗ bị thủng, chỗ rách đúng là nơi thêu một đóa phù dung, màu sắc sợi tơ thêu vô cùng đẹp đẽ, đường may tinh tế nghiêm mật, trình tự rõ ràng, cho dù là Tần Thiên mù thêu thùa cũng không thể không thừa nhận đây là sản phẩm thêu xuất sắc. Cũng có thể đoán được bộ trang phục này sang quý cỡ nào.

Nhất định là quần áo Lý di nương cực kì yêu thích, nếu không Linh Nhi cô nương đã không cần phải đi tìm kẻ chết thay.

-Ngươi biết thêu thùa may vá? Tần Thiên một lời chỉ thẳng ra vấn đề mấu chốt.

Tiểu Mai lập tức nhụt chí, tức tối nói.

-Ta mà biết thì đã chẳng ở đây giặt quần áo?

Tần Thiên cười. Tiểu Mai nhìn khuôn mặt tươi cười của nàng mà hết tức, gục đầu xuống, nặng nề thở dài:

-Thật là làm như vậy sao? Chúng ta đến đây mới 1 tháng, phòng thêu thùa không có ai để tin cậy cả.

Tần Thiên chỉ cho nàng xem đường thêu:

- Thêu tinh mỹ như vậy chỉ sợ phòng thêu cũng không thêu được, vạn nhất làm không tốt chỉ sợ càng khiến di nương tức giận, hơn nữa càng chứng thực đó là do chúng ta làm.

Lúc nói chuyện, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng chim khách kêu, Tần Thiên động tâm, nàng đứng lên, đi đến bên cửa sổ, thấy ở nóc phòng đối diện có mấy con chim khách đang vui vẻ hót líu lo.

Tiếng kêu khiến người ta rất đỗi vui mừng.

Tần Thiên hai mắt sáng ngời, quay đầu lại nhìn Tiểu Mai đang buồn bực, vui vẻ cười nói:

-Ta nghĩ được một cách, có lẽ dùng được đó.

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor