Những chuyện kỳ bí của Stine (Tập 4) - Chương 19 - 20 (Hết)

Chương 19

- Cái kính này không có tác dụng! - Tôi rên lên. - Nó chẳng làm được gì cả!

Con bọ ngựa phóng bật ra, nhanh tới mức tôi không kịp nhìn thấy. Nhưng tôi cảm nhận thấy.

Nó bám vào cổ tôi. Nó bổ càng xuống tóc tôi.

Cặp càng nó cứa vào da tôi.

Cặp mắt lồi của nó xoi mói thèm thuồng, nhìn thẳng vào mắt tôi.

Hàm nó bạnh to và chìa ra. Rồi nó vật tôi ngã xuống sàn.

Lauren và Vicky bật lên một tiếng khi thấy tôi đứng lên.

- Anh ấy đang dậy kìa! - Vicky hét.

Tôi đấm đá tay chân điên cuồng.

- Wes, anh làm em sợ! - Nó lại hét.

- Nhìn nó tiếp đi Wes! Nhìn nó đi! - Tiếng Lauren la.

Tôi nhìn thẳng vào mặt con bọ ngựa. Các sắc màu bắt đầu xoay tròn trong cặp mắt sâu đen của nó. Lúc này trông cặp mắt đó như hai cái kính vạn hoa khổng lồ. Chúng biến đổi màu sắc liên hồi xanh, cam, vàng, hồng.

Những sắc màu xoay tròn!

Những chấm màu!

Có tác dụng rồi! - Tôi reo lên. - Tớ nghĩ là nó bắt đầu có tác dụng!

Cặp kính của Vicky đã có tác dụng. Nó nhẹ hơn kính tôi nên tốn thời gian hơn.

Các chấm huỳnh quang bắt đầu phủ khắp cẳng chân rồi cặp càng con bọ ngựa. Phủ khắp cả người nó.

Sau đó đám chấm tản ra.

Tôi ngồi thụp xuống sàn nhưng vẫn giữ chặt cặp kính.

Đám chấm đậu xuống tủ lạnh. Chúng húc vào cánh tủ. Chúng xoay tròn, quay tròn như một cơn lốc nhỏ cuốn ngang qua bếp.

- Trả em kính đây. - Vicky rên lên. - Anh làm bộ như người điên ấy.

- Wes, tấm ảnh! - Lauren nhắc rồi nhảy bổ ra bàn.

Tôi gượng đứng dậy và nhìn qua vai Lauren.

Hình con bọ ngựa trắng đã được phủ một lớp màu. Con bọ ngựa đã trở lại đúng chỗ của nó.

Sal hoàn toàn đúng. Có những thứ tốt hơn là nên đặt trong không gian hai chiều.

Tôi ngồi phịch xuống ghế.

- Chúng ta thắng rồi! Thắng rồi! - Lauren hò reo.

- Chưa đâu. - Tôi thở dài. - Chúng ta vẫn chưa hủy được tấm ảnh.

- Trả em kính đây, anh Wes. - Vicky giậm chân mạnh xuống sàn.

- Chưa được, Vicky. -Tôi gắt.

- Em mách bố mẹ. Bố mẹ sẽ cho anh biết tay.

- Thế bố mẹ đâu? - Tôi hỏi.

- Đang ngoài sân trước đốt lá. - Vicky đáp rồi chạy ra ngoài, đóng sầm cửa lại.

Tôi quay ra nhìn Lauren cười. Tôi lại nhìn tấm ảnh.

- Hãy đốt nó đi!

- Phải…i..i..i! - Lauren giơ lòng bàn tay lên và chúng tôi đập tay vào nhau.

Chúng tôi lao ra sân trước.

- Con chào mẹ! - Tôi lên tiếng. - Bố đâu ạ?

- Bố ở sân sau, đang vun thêm lá. - Mẹ đáp. - Wes, con nghich gì kính của em thế? - Vicky đang đứng sau lưng mẹ, nhìn tôi đắc thắng.

- À, dạ… đấy là một cách thực hành khoa học. - Tôi buộc miệng.

- Cho giờ của thầy Gosling. Về mắt người ạ. - Lauren tiếp lời.

- Cho anh đeo thêm năm phút nữa thôi Vicky. - Tôi dỗ. - Cho anh đeo thêm mấy phút nữa, Vicky, anh đang học mà.

Vicky sục chân xuống đất rồi đá tung lên quần tôi.

- Thôi nào, Vicky. - Mẹ vỗ về, dang tay ôm lấy vai nó. - Con ra giúp bố dọn lá ở sân sau đi. Rồi sau đó chúng ta sẽ cùng vào nhà ăn kem.

- Thế con có được đốt lá không? Con có được ăn kem chuối sô cô la không? Con cho con Clawd một ít có được không?

Không, được và được. -Mẹ đáp khi cả hai cùng rảo bước ra sân sau.

Tôi nhìn trời. Nó đã sẩm tối rồi. Trăng đã lấp ló trên cao.

Tôi quay ra Lauren.

- Được rồi. - Tôi nói. - Sẽ chẳng có chuyện gì đâu. - Tôi tung tấm ảnh vào giữa đống lửa.

Ngọn lửa liếm ngay viền tấm ảnh. Rồi có một tiếng nổ khẽ giống như tiếng củi cháy nổ lách tách.

Lauren và tôi nhảy lùi lại.

- Nhìn chúng ta sợ rúm kìa. - Lauren cười đau khổ. - Tớ không nghĩ lại có chuyện chẳng lành đâu. Cậu thấy đúng không?

- Đúng. - Tôi đáp. Nhưng tôi chợt ngửi thấy. Một mùi rất kinh. Rất thối. Rất giống mùi hơi thở của con bọ ngựa.

Ngọn lửa đã liếm đến nửa tấm ảnh. Lửa nóng rừng rực đốt xuyên cháy nó và hắt sáng lên trời.

Khói bốc lên cuồn cuộn từ giữa đống lá cháy. Một cột khói xám xanh. Nó bốc nhanh thành một dải dài và thẳng đứng.

Rồi tôi lại nghe thấy tiếng đập cánh. To hơn. To hơn nữa. Hơn nữa. Tôi muốn bịt tai lại. Nhưng tôi con phải giữ chặt kính.

Lauren liếc tôi.

- Cậu ổn chứ? - Cô hỏi.

Tôi gật đầu.

Cột khói bốc cao lên trời. Nó bốc cao hơn cả mặt trăng vàng tròn vành vạnh. Rồi nó bắt đầu cong xuống.

Cột khói cong oằn xuống… phút chốc tạo thành hình con bọ ngựa đang cầu nguyện. Nó khổng lồ và đen sì, bay lơ lửng phía trên mặt trăng.

Nó biến mất.

Tôi quay sang hỏi Lauren.

- Cậu có thấy không?

- Thấy cái gì? - Cô hỏi lại.

- À, không. - Tôi đáp.

Không một ai khác nhìn thấy con bọ ngựa.

Không một ai khác nghe tiếng nó đập cánh.

Không một ai khác có thể biết nó sống dậy.

Con bọ ngựa là cơn ác mộng của riêng tôi.

Một cơn ác mộng trong không gian ba chiều.

Và nó đã qua đi.

Hay là chưa?

chương 20

Hai tuần sau , Lauren từ trường cùng về với tôi. Chúng tôi định cùng làm bài tập về nhà.

- Wes, hôm nay con có bưu phẩm. - Mẹ vừa vào bếp vừa nói. Mẹ đặt trước mặt tôi một bưu kiện hình trụ tròn.

Lauren và tôi đưa mắt nhìn nhau.

- Phần thưởng kỳ bí! - Chúng tôi đồng thanh reo vang.

Cả hai cùng bỏ vội bút xuống.

Tôi nhấc cái gói lên, đọc địa chỉ của người gửi.

- Từ công ty phát hành bức ảnh. - Tôi bảo Lauren. - Đúng là phần thưởng cho mình rồi.

- Mở ra đi! - Cô giục.

Tôi xé lớp giấy gói và rút quà tặng ra.

- Không thể tin được! Một tấm ảnh khác! - Tôi kêu lên, mở bức ảnh ra bàn.

- Ôi, không! - Lauren thốt lên. - Cẩn thận đấy Wes. - Giọng Lauren run rẩy.

- Lại bức ảnh nữa hả con? - Mẹ hỏi, nhìn qua vai tôi. - Phần thưởng đấy à, cháu nhìn được không Lauren?

Lauren nhìn tấm ảnh:

- Ui, ui. Cháu không thấy gì đâu ạ. Chỉ toàn dòng kẻ đen trắng.

Mẹ cũng đứng nhìn một lúc. Nhưng rồi mẹ chẳng thấy gì.

- A, cái gì thế ạ? Lạ nhỉ? Tấm ảnh của ai thế? Nó là ảnh gì? Cho em thử được không? - Đó dĩ nhiên là giọng Vicky.

- Tất nhiên, xem đi. - Tôi nói, chìa tấm ảnh ra trước mặt nó.

- Ôi. Chả thấy gì cả. Mẹ ơi, bữa tối ăn gì ạ? Con ăn bim bim bây giờ được không? Cho con ăn mẹ nhé? Con Clawd đâu ạ?

- Bánh pizza, không, ở ngoài sân. - Mẹ trả lời Vicky.

Lauren nhích lại gần hơn.

- Cậu định thử nhìn nó đấy à? - Cô thì thầm.

- Cậu bảo có nên không?

Lauren nhún vai:

- Cũng có thể. Chúng ta biết cách hóa giải nó mà, phải không?

Tôi nhoài ra bàn và nhìn qua kính.

Chỉ cần vài giây tôi đã nhìn ra.

Nó rất to.

Và có lông.

Và hướng thẳng về phía tôi.

Một con nhện độc khổng lồ hối hả lao ra từ phía sau tảng đá và giơ một cái chân đầy lông lên, chĩa ra ngoài tấm ảnh.

Tôi nhảy bật ra sau, suýt ngã đè lên Vicky.

- Wes! - Mẹ hét. - Có chuyện gì trên trái đất này xảy ra với con thế?

- Không có gì đâu mẹ. Tốt rồi ạ. - Tôi đáp. Tôi cuộn thật nhanh tấm ảnh lại. - Lauren, cậu giúp tớ một tay mang mấy quyển sách này lên gác được không?

Khi đã lên gác rồi tôi mới nói với Lauren.

- Trong ảnh có một con quái vật. Một con nhện độc khổng lồ. Và… Lauren, - tôi thì thào. - nó muốn thoát ra ngoài.

- Lại đây, Fluffy! - Có tiếng gọi vang lên từ cửa nhà bên.

Lauren và tôi cùng nhìn ra cửa sổ.

Tôi thấy Gabby. Nó và Corny đang đùa với con Fluffums. Chúng chơi trò này đây: chúng có một con mèo nhồi bông trắng, trông giống con Clawd. Nó có một cái nơ cài cổ và một dây xích nhỏ. Chúng quay tròn con mèo bông, tung đi rồi sai con chó đi tìm tha về.

- Đi nào, Fluff. - Corny hướng dẫn. - Đi tìm cái con mèo bẩn thỉu ấy lại đây.

Con Fluffums chạy đi rồi tha con mèo về. Nó cắp ngang cổ con mèo, mồm gừ gừ.

- Giỏi lắm! - Gabby tán thưởng, vỗ vỗ vào lưng con chó.

Trò này làm tôi phát ớn.

- Tớ thực sự bắt đầu thấy ghét bọn này. - Lauren nói.

Hai đứa sinh đôi ngước lên nhìn chúng tôi.

- Ê, con mèo mắt xếch của mày đâu rồi? - Corny dài giọng.

- Này, Fluffums đang muốn chơi với nó! - Gabby tiếp lời.

Chúng cùng quay quay cái lọn tóc đuôi ngựa rồi phá lên cười.

Tôi quay sang bảo Lauren:

- Tớ dám cá là tớ sẽ làm bọn chúng từ nay không dám ném quả bóng da vào con Clawd nữa.

Tôi nhoài người ra cửa sổ hét to:

- Ê, này hai nhóc, tao quên chưa nói. Tao vừa nhận quà tặng vì đã giải được bức ảnh kỳ bí.

- Có chắc không đấy? - Gabby tròn mắt hỏi.

- Không lẽ nào. - Corny tiếp lời.

Tôi nhún vai rồi cúi thấp xuống qua khung cửa sổ.

- Tớ cá là chúng rất muốn xem quà tặng là gì. - Tôi nói. Tôi nắm chặt cuộn ảnh trong tay. - Có khi tớ sẽ đưa cái này cho chúng.

- Một ý hay. - Lauren đáp, nở nụ cười khoái trá. - Lần này tớ sẽ giữ kính cho cậu. Cậu cũng không muốn đánh vỡ kính lần nữa phải không?

- Corny! Gabby! - Tôi nhoài ra cửa sổ gọi. - Chờ đấy nhé. Tao có cái này sẽ làm chúng mày thực sự bất ngờ đấy!

Nguyên bản tiếng Anh:

"Nightmare in 3-D"

Nhà xuất bản Pocket Books, 1996.