Sự Dịu Dàng Chết Tiệt - Chương 10

Đám bạn của Minh Minh uống rất hăng, rượu ngoại đã gọi tới bốn, năm chai, anh ôm chầm lấy cô nhảy một lúc, cuối cùng mệt quá ngồi xuống nghỉ. An An bắt đầu mơ màng vì uống khá nhiều, rốt cuộc không chịu nổi đành phải ra ngoài hít thở chút không khí trong lành. Cô giơ tay ra hiệu cho Minh Minh, rồi bước ra khỏi phòng. An An thấy chân mình bắt đầu loạng choạng, tay bám vào tường, đèn trên lối đi lờ mờ, bị ánh sáng màu từ sàn nhảy hắt lại khiến cô càng hoa mắt. Bụng nhộn nhạo khó chịu, giống như có hàng trăm con sâu đang cắn trong đó, cảm giác bỏng rát tràn ngập trong người. Cô lảo đảo bước vào phòng vệ sinh, loay hoay một hồi trong đó mới bám vào bồn rửa phả nước lên mặt, ngẩng lên nhìn chằm chằm vào gương thấy khuôn mặt mình đỏ rực, đây đâu phải là cô mọi khi, lẽ nào cũng có lúc mình buông thả bừa bãi thế này? Ánh mắt cô mờ dần, gương mặt trong gương cũng trở nên lẫn lộn.

Cố gắng chớp mắt, cô vỗ vào mặt mình để tỉnh táo hơn, sau đó hít một hơi thật sâu rồi quay người đi ra, bước về phía căn phòng lúc nãy, đi được vài bước, đột nhiên cảm thấy sao chỗ nào cũng giống nhau, tìm mãi không thấy cửa phòng đâu. Cô hoàn toàn không nhớ số phòng mình ngồi là bao nhiêu.

An An dựa người vào tường, mãi mới rút được điện thoại ra mở máy, chán nản bấm số, tay cô bủn rủn ngay cả bàn phím cũng ấn không nổi. Cuối cùng cũng gọi được cho Minh Minh. Bản nhạc chờ quen thuộc vang lên, đứng trong chỗ ồn ào thế này, cảm giác như nó từ đâu đó rất xa vọng lại. Nhưng chẳng ai bắt máy, nhất định là anh đã bỏ điện thoại trong túi nên không nghe thấy. Cô thấy chân mình càng ngày càng lâng lâng, còn đầu thì nặng trình trịch, những người đi qua chẳng ai để ý đến cô. Trong trường hợp này không thể trách được ai, nếu như cô gái đó lại một thân một mình say rượu ở đây, rất dễ khiến bọn đàn ông có ý đồ xấu. Cô bám vào tường, từ từ đi về phía trước, thầm nhủ phải tới quầy phục vụ trước đã, sau đó hỏi Tiểu Khải sẽ biết ngay chồ của mấy người kia đang ở đâu.

An An vừa định rẽ sang một góc khác thì đột nhiên đâm sầm vào một cơ thể to lớn. Đầu cô va vào bờ vai rắn rỏi của kẻ kia. Vừa định nổi cáu, thì nhìn thấy ánh mắt của người đàn ông đang híp lại nhìn chằm chằm vào mình, “Cô em, đi một mình hả? cần anh đến giúp không?”. Hơi thở nồng nặc mùi rưọu, cảm thấy khó thở, bụng dạ lộn nhào cả lên, cô lùi lại mấy bước, không thèm để ý đến gã, định lách sang bên cạnh. Nhưng tên kia đâu để cô đi dễ dàng vậy, đưa tay ra chặn trước mặt.

An An bực mình, muốn đạp cho gã đó một phát vào đùi thì bỗng cả người đổ về phía sau, một cánh tay ôm lấy eo mình kéo lại, lưng cô áp sálồng ngực vững chãi đấy. Đầu óc cô lơ mơ, là Minh Minh ư?

“Cục cưng, sao đi lâu thế? Suýt nữa nghĩ là em bỏ đi rồi”, nói xong quay người cô ôm vào lòng. Gã đàn ông đángghét trước mặt nghĩ rằng đó là bạn trai cô liền mất hứng bỏ đi. Đầu đau như búa bổ, chân không còn chút sức lực nào mềm nhũn ra, trái tim căng lên muốn nghẹt thở, cô vùi mặt vào trong lòng đối phương, không dám ngước đầu lên.

“Tại sao lần nào cũng để tôi nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của cô vậy, hừ”, giọng hắn lại vang lên.

Tại sao lại là hắn, tại sao??? An An không muốn nghĩ nữa, cô không muốn nghĩ nữa. Hình ảnh quấy nhiễu cô cả tối nay chính là đây, không thể tưởng tượng nổi nó lại xuất hiện ngay trước mặt cô. Tại sao mồi lần khi cô cần ai đó thì kẻ xuất hiện không phải là Minh Minh, mà là Tiểu Vũ -cậu nhóc đáng ghét. Tại sao cứ như âm hồn không tan quấy rối cuộc sống, lý trí và cả trái tim mềm yếu của cô.

Một đêm chán nản, một đêm mà trái tim An An cảm giác như bị bóp nghẹt, nhưng lúc nghe thấy giọng nói của hắn, cảm nhận được cái mùi hương vừa quen vừa lạ đó, trong tíc tắc cô như vỡ vụn. Nước mắt không kìm nén được trào ra, cô không nghĩ đến hắn, thật sự là không nghĩ tới, một chút cũng không, nhưng tại sao lại không thể ngăn được nước mắt, đầu cô đau như sắp nổ tung.

Bồng nhiên cả người được bế lên, An An giật mình sợ hãi, mở trừng mắt nhìn hắn, hắn muốn làm gì?

Tiểu Vũ cúi đầu nhìn cô, gương mặt sầm lại, mím môi, buông một câu chắc nịch: “Đi khỏi nơi ma quỷ này”. Cô sợ hãi tỉnh táo hẳn lên, tay bấu chặt lấy vạt áo trước của hắn, hai chân giãy giụa muốn nhảy xuống.

“Họ đang ở đây”, cô hoảng hốt: “Minh Minh cũng ở đây”. Nhưng tay hắn không buông, ngược lại còn ôm chặt hơn. “Cô là của tôi”, nói xong dứt khoát bước ra bên ngoài, không thèm để ý đến những ánh mắt soi mói của người xung quanh.

Cánh tay đang ghì cứng kia khiến An An khó thở, sống mũi cay cay, mình đang say và đây nhất định là một giấc mơ, cô cảm thấy mọi thứ như không có thật. Đúng, đây chỉ là một giấc mơ, cô vùi đầu sâu vào vòng tay ấm áp kia, nhắm chặt mắt lại.

Chương 29: Lạc lối

Một luồng gió mát lan khắp người, cơ thể vẫn còn nhũn nép trong vòng tay hắn, cô chẳng biết mình còn đủ sức để chống trả lại hắn hay không?

Vũ Minh ôm cô ngồi vào taxi, nói tên một địa điểm nào đó, cô nghe mơ hồ không rõ.

Bar Caribbean dần dần khuất sau tầm mắt. An An muốn vứt bỏ mớ suy nghĩ kia, để có thể thoải mái ngủ một giấc ngon lành, chẳng phải đã có hắn ở đây thì dù đến chỗ nào cũng an toàn sao?

B nhỏ nhắn đặt lên đùi hắn, áp dưới má, cô khẽ cựa quậy tìm một tư thế thoải mái rồi thiếp đi.

Nhìn cô yên tâm chìm vào giấc ngủ, nhưng cơn giận trong lòng hắn vẫn chẳng hề dịu đi. Cô gái ngốc này hôm nay lại gây chuyện gì đây? Tức chết đi được.

Hôm nay mấy người đồng nghiệp trong tiệm game đến tìm hắn rủ đi tụ tập, vì từ khi Vũ Minh nghỉ việc ít có cơ hộigặp nhau, nên muốn làm gì đó coi như tiệc chia tay. Hắn nhận lời nhưng đến nơi lại thấy không hợp, cả buổi chỉ ngồi một chỗ, hút thuốc, không hề ra nhảy, bên cạnh mấy cô em tranh nhau rủ hắn chơi xúc xắc uống rượu.

Hắn cảm thấy cực kỳ nhạt nhẽo, những cô cậu ăn mặc đẹp đẽ kia người nào cũng điên cuồng nốc rượu, có người còn thấy chưa đủ gọi thêm thứ khác. Giám đốc bảo hắn thử nhưng hắn lạnh lùng từ chối, không muốn bị những thứ này làm mụ mị bản thân. Mới được khoảng hai giờ đồng hồ, Tiểu Vũ đã thấy uể oải, không chịu được đi vào phòng vệ sinh.

Đang định gọi điện cho mấy người đó viện cớ để về sớm, nếu nói ngay trước mặt họ mấy cô gái kia nhất định không để hắn ra khỏi đấý, như vậy sẽ càng thêm phiền phức. Nhưng hắn không ngờ được lại đụng phải An An, hơn nữa còn đang trong tình trạng thảm hại như vậy.

Tức muốn chết, chẳng phải vừa nãy cô nói là đi cùng gã đàn ông kia tới đây sao. Làm thế nào lại bị rơi vào tình cảnh này, mới nghĩ đến đó thôi cơn giận của hắn đã bùng lên. Khốn kiếp, rõ ràng gã kia sẽ chẳng đem lại hạnh phúc cho cô, vậy mà con người ngu ngốc này vẫn khăng khăng không chịu tỉnh ngộ, lần nào cũng tự làm tổn thương chính mình. Vũ Minh không đưa thẳng cô về nhà mà đi thẳng tới bãi sông. Người tài xế nhìn hắn bế cô xuống xe đầy nghi hoặc, nghĩ rằng hắn đang có ý đồ gì đen tối. Không hiểu sao lúc nào cô cũng khiến hắn rơi vào tình huống khó xử như vậy, chẳng thèm để ý đến ông ta, hắn ôm cô bước xuống triền đê.

Hắn cần phải nói chuyện với cô.

Gió hiu hiu thổi tới, đêm càng mát hơn. Cô cảm thấy đầu óc mình tỉnh táo lên rất nhiều, hít lấy một hơi rồi cố gắng mở mắt ra. An An biết người bên cạnh mình chính là Tiểu Vũ, đây không phải một giấc mơ, vừa rồi chẳng qua là cô đang tự lừa dối chính bản thân mà thôi. Nhấc đầu khỏi vai hắn, cô ngồi thẳng người dậy, buồn bã nhìn về phía sông.

Cô bất đắc dĩ gượng cười, vẫn không quay đầu nhìn hắn: “Sao cậu lại ở đó?”.

Một lúc lâu sau chưa thấy hắn trả lời, cô cũng theo đó mà im lặng.

“Nếu tôi không xuất hiện, cô sẽ ra sao?”, cuối cùng Vũ Minh không kìm được buột miệng hỏi, trong âm thanh mỉa mai đấy vẫn lộ rõ sự lo lắng.

“Tôi không biết”, cô thành thật trả lời, nhắm tịt mắt lại, thở dài: “Có lẽ tôi đ như cậu nói, một cô gái ngu ngốc, rất ngốc”, khóe miệng khẽ nở nụ cười đau khổ.

Quay mặt An An đối diện với mình, cơn tức giận trong hắn dần tan biến, giờ chỉ còn yêu thương: “Cô sao rồi? Rốt cuộc là sao?”. Hắn biết bình thường cô sẽ không mềm yếu như thế, nhất định đã xảỷ ra chuyện gì đó.

Nhìn thấy sự thương hại trong mắt hắn, trái tim An An nhức nhối, sống mũi cay cay, đừng đối tốt với cô như vậy, cô rất sợ, trái tim như bị xé nát, nhưng làm sao cô có thể nói ra được. Cảm giác phản bội và day dứt trong lòng trỗi dậy, hắn càng tốt bao nhiêu thì cảm giác tội lỗi với Minh Minh càng nhiều bấy nhiêu, nhận thức được điều này khiến cô thấy mình giống như một kẻ trơ tráo.

Vũ Minh lo lắng nhìn cô, đôi mắt kia đang ầng ậng nước, chỉ cần chớp một cái là sẽ trào ra hết.

Đột nhiên, hắn kề sát lại, đôi môi mềm mại, ấm áp chạm lên mắt cô, đúng lúc đó dòng lệ rơi xuống. Hắn không cần biết, chỉ muốn hôn lên khuôn mặt cô gái này, sao lại đau khổ đến vậy? Vì gã kia chăng? Nếu như đúng vậy thì hắn có tức giận cũng vô dụng, chỉ có thể ôm chặt cô vào lòng, để xua đi những đau khổ đó.

Bờ môi ấm áp kia lướt từ đôi mắt chầm chậm đến sống mũi, hai má rồi sau đó thấp xuống chạm vào khóe miệng. Lúc hắn sắp chạm tới đôi môi An An run rẩy tránh sangmột bên. Cứ thế yên lặng, hắn không di chuyển nữa, áp chặt vào má cô.

Từ từ buông cô ra, ánh mắt hắn u buồn, An An vẫn chưa chấp nhận hắn.

Cô biết cảm giác đó của hắn, biết rất rõ, đôi mắt kia khiến trái tim cô như bị bóp nghẹt. Xin lỗi, xin lỗi, cô không thốt ra nổi lời này cũng như tiếng yêu thương hắn, trái tim thực sự giày vò đau khổ.

Thật không công bằng, sao cô có thể ích kỷ đón nhận lòng tốt, sự dịu dàng của hắn. Tình cảm hắn dành cho mình ra sao, cô vẫn biết nhưng không cách nào đáp lại.

Đêm nay, trái tim An An bị chính những nhận định này làm cho sợ hãi, bản thân rõ ràng ở bên Minh Minh nhưng tâm trí lại liên tiếp hiện lên hình ảnh của Tiểu Vũ. Chỉ cần nhìn thấy một cậu thanh niên nào đó, lập tức cô lại nghĩ ngay đến gương mặt hắn, chính vì vậy cô phải tự chuốc say, hy vọng có thể mượn rượu để vứt hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, nghĩ rằng chỉ cần đến ngày mai tỉnh táo lại, cơn mê sảng này sẽ chấm dứt thôi.

Tuy nhiên, rượu chẳng thể làm tê liệt được những suy nghĩ ấy, giây phút nghe thấy giọng hắn, trái tim cô đau nhói, gương mặt đó chưa từng bị xóa nhòa, cảm giác quen thuộc tràn qua ý thức của An An như thủy triều cuồn cuộn dângtrào, cô nhớ hắn, cầm cự cả đêm thật ra là đang đợi sự xuất hiện của hắn. Sự nhận thức này khiến cô xấu hổ tự trách bản thân, điều không thể chịu đựng được nhất cuối cùng cũng xảy ra, cô đã đi quá xa rồi.

Chương 30: Thổ lộ

Lúc này điện thoại đột nhiên vang lên. Cô rút điện thoại ^ra như một cái máy, quả nhiên là Minh Minh, nên nói với anh thế nào đây, do dự mãi An An mới lên tiếng: “Alô? Alô, em ra ngoài hít thở chút không khí, em...”, chưa kịp nói xong thì anh đã sốt ruột ngắt lời: “Vậy em về trước đi, tối nay anh không về”. Sau đó liề n cúp máy, xem ra ở đó anh đang rất vui vẻ, hoàn toàn không hề lo lắng cô có xảy ra chuyện gì không, gọi điện thoại tìm được người rồi coi như chẳng còn điều gì nghiêm trọng. Đó chính là con người của Minh Minh, chàng trai mà cô luôn tin tưởng. Đúng vậy, cô rất ổn, làm sao có chuyện gì chứ? Cúp máy, trái tim cô cũng bình tĩnh trở lại. vốn dĩ vẫn do dự không biết nên giải thích ra sao chuyện không quay lại chỗ đó, giờ thì xem ra việc này không cần nữa rồi.

Không biết hai người đã nói những gì, nhưng sau khi An An nghe điện thoại xong tâm trạng có vẻ càng xấu đi, nhất định là gã kia đang tìm cô. Hắn ghét bản thân mình như vậy, lần nào cũng xen vào chuyện người khác, không tài nào bỏ được việc lo lắng cho cô. Nhưng điều đó lại không hề làm An An cảm kích, cho đến cuối cùng cô vẫn quay trở về bên cạnh anh ta. Đúng, là do hắn tự mình chuốc lấy phiền phức. Ngả người về sau rồi đứng lên, phủi quần, xong xuôi Tiểu Vũ mới đưa tay về phía cô, thầm nhủ: Đưa cô ta về nhà thôi.

Cô quay mặt nhìn cánh tay đang chìa về phía mình, mãi lâu sau, cô mới nắm chặt lấy nó nhưng không chịu đứng dậy, ngược lại kéo mạnh hắn ngồi xuống. Hắn ngạc nhiên nhìn cô: “Tôi đưa cô về”.

“Ở bên tôi, tôi không muốn về.” An An ngước lên nhìn hắn, trong mắt là sự do dự và mong muốn đang đấu tranh vật lộn. Cô không biết hậu quả sau câu nói này là gì, nhưng trái tim lại nói với cô rằng mình muốn làm vậy, vậy thì cứ làm đi.

Hắn không dám tin, từ từ ngồi xuống cạnh cô.

An An liền bỏ tay ra, khum chân lại, bắt chéo tay đặt trên đầu gối rồi tựa đầu lên đó, khiến cơ thể cô nhìn càng gầy hơn. Cô hít một hơi thật dài, cố trấn tĩnh lại.

Họ cứ ngồi vậy, im lặng nghe tiếng nước của dòng sông đang chảy, thỉnh thoảng còn có tiếng còi hơi của những con thuyền từ đằng xa vọng lại. “Có phải tôi rất ương bướng?”, cô đột nhiên hỏi một câu khiến hắn không biết nên hiểu thế nào.

Tiểu Vũ không trả lời, im lặng nhìn mặt nước phía trước, chờ cô nói tiếp.

“Chắc là vậy rồi.” Cô cũng không để ý đến sự im lặng của hắn, tự độc thoại: “Tôi luôn cho rằng quyết định của mình rất đúng, bất luận là trong tình yêu với Minh Minh hay là chuyện xa lánh cậu”.

“Tôi và Minh Minh yêu nhau đã sáu năm, anh ấy nhỏ hơn tôi hai tuổi”, cô nói thản nhiên như thể đang kể một câu chuyện v người khác. Hắn sững người một chút, im lặng.

“Đúng thế, anh ấy cũng ít tuổi hơn tôi. Dường như tôi luôn thích những người trẻ hơn mình. Khi tôi quen Minh Minh, anh ấy còn là một sinh viên, nửa năm nữa mới tốt nghiệp. Ban đầu tôi không hề nghĩ mình thích đối phương, chỉ cho rằng cả hai là bạn bè tốt của nhau, huống hồ lúc đó chúng tôi không sống cùng thành phố, tôi có công việc của tôi, còn anh ấy lại là con cưng của gia đình”.

Cuối cùng hắn quay sang, nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của cô, ánh mắt đó đang lấp lánh những kỷ niệm.

“Tất cả mọi người khi nghe chuyện chúng tôi sống cùng nhau ai nấy đều lắc đầu, cho rằng tình yêu trên mạng quáviển vông. Nhưng tôi vẫn ngang bướng, bỏ lại gia đình, cha mẹ, công việc, thậm chí cả người bạn thân nhất của mình. Đến đây một thân một mình trong thành phố xa lạ này.” Đây là lần đầu tiên hắn được nghe câu chuyện về hai người họ.

“Tôi luôn nhắc nhở mình, đừng sợ, nếu như thực lòng yêu thì hãy can đảm đón nhận. Nếu như bản thân đã sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất thì có tổn thương nào mà mình không thể chịu được?”, cô cười nhạt, “Tôi cũng sợ hãi, sợ sau khi Minh Minh nhìn thấy con người thật của tôi sẽ thất vọng, sợ rằng anh ấy chỉ vì mê muội nhất thời mà yêu tôi. Nhưng chúng tôi cuối cùng cũng sống với nhau, hơn nữa còn bên nhau sáu năm qua”.

An An ngừng giây lát, khụt khịt mũi, cố không để cho nỗi đau đớn theo nước mắt trào ra. Hắn không dám đưa tay qua, chỉ biết si ngốc ngắm gương mặt cô, “Đúng vậy, sáu năm, hơn những gì tôi mong đợi rất nhiều. Tôi luôn nghĩ nếu như anh ấy không yêu tôi, thì một hai năm chúng tôi sẽ chia tay, nhưng cho đến lúc này cả hai vẫn đang sống cùng nhau”.

“Tôi biết anh ấy đối với tôi rất tốt, cho dù bạn bè xung quanh đều nói tôi đã cho đi nhiều hơn, vì anh ấy mà bỏ lại gia đình, bạn bè để đến một thành phố xa lạ, phải thích nghi với môi trường mới. Hơn nữa họ còn nói tôi yêu anhấy nhiều hơn anh ấy yêu tôi. Nhưng họ đâu phải là tôi, làm sao họ biết được trái tim tôi đang nghĩ gì?” Cô bướng bỉnh không để nước mắt chảy xuống, cố kiên cường nuốt ngược vào trong.

“Tôi đã đạt được thứ hạnh phúc mà tôi không nên có, thì tại sao tôi phải oán trách? Tại sao còn không biết hài lòng?” Cô tự giễu cợt mình nói: “Minh Minh luôn nói tôi xấu xí, đúng thế, tôi chẳng phải quốc sắc thiên hương, thì dựa vào tài cán gì có một anh chàng điển trai như vậy yêu mến”, nói xong An An quay mặt sang nhìn hắn, khẽ cười.

“Gia đình Minh Minh cũng phản đối, họ luôn muốn con trai mình phải tìm một cô gái vừa trẻ lại vừa đẹp, chí ít thì cũng là người trong vùng, do đó lúc họ gặp tôi, sự thất vọng của họ tôi đều biết. Tuy nhiên Minh Minh yêu tôi nên trước mặt anh ấy, họ không dám phản đối, nhưng thực chất từ đáy lòng họ chẳng hề chào đón tôi. Vì vậy chúng tôi đã ynhau đến sáu năm rồi mà vẫn chưa kết hôn, mẹ anh ấy cứ viện cớ rằng cả hai còn quá trẻ, không cần gấp gáp.”

Nhẹ nhàng ôm An An vào lòng, hắn có thể đọc được nỗi buồn và sự mệt mỏi trong cô.

“Mà Minh Minh cứ như một cậu bé mãi không chịu lớn, chơi từ năm hai mươi hai tuổi đến khi hai mươi sáu tuổi, trái tim anh ấy vẫn không quyết định được. Mặc dù chúng tôi có cãi cọ, nhưng chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay, lần nào tôi cũng là người thỏa hiệp, chấp nhận anh ấy và tiếp tục sống như vậy. Tôi luôn nghĩ, có lẽ đợi anh ấy trưởng thành hơn một chút thì mọi thứ sẽ ổn.” Giọng cô yếu ớt, buồn bã, có thể dốc hết tâm can để thổ lộ với người khác, bỗng nhiên An An cũng thấy lòng mình nhẹ hơn rất nhiều.

Cánh tay hắn siết chặt hơn, hóa ra trông cô kiên cường cứng cỏi là vậy nhưng nội tâm lại đầy những lo lắng và mềm yếu. “Tôi không như anh ta”, hắn khẳng định.

Cô ở trong lòng hắn cười khẽ, sự rung động đó như đánh thẳng vào trái tim Tiểu Vũ.

“Tôi nhìn cậu liền nhớ ngay tới Minh Minh của thuở ban đầu. Trẻ trung và đầy tương lai”, cô ngồi thẳng dậy, nhìn thẳng vào mắt Vũ Minh, giọng đầy chua chát: “Tôi đã nếm qua sự chua xót đau khổ khi yêu một chàng trai ít tuổi hơn mình rồi, cậu bảo tôi làm thế nào để chấp nhận tình yêu của cậu đây? Tôi hy vọng cậu sẽ có một tương lai tươi sáng, đừng để bị trói buộc bởi sự mê muội trước mắt, con đường của cậu còn rất dài, tôi không đáng đâu”.

Hắn rốt cuộc cũng đã hiểu ra, cô luôn khước từ hắn chẳng qua bởi vì cô đã trải qua nhiều cay đắng khi yêu một ngườikém tuổi. Nhất định cô cho rằng hắn chính là một Minh Minh thứ hai, rồi cũng sẽ phải nhận lấy sự căm ghét và ruồng bỏ của gia đình hắn.

Chương 31: Kiên định

Nếu tôi nói, tôi không như anh ta, cô sẽ chấp nhận phải ’ không?”, hắn nhìn thẳng vào cô, cái nhìn bình tĩnh như thể muốn xuyên thấu tâm can An An.

Cô xúc động nhìn Vũ Minh, nhưng trong mắt tràn ngập sự thiếu tin tưởng. Cô nhẹ nhàng vuốt gương mặt hắn, “Cậu nhất định sẽ g

ặp được một người con gái tốt”. Khóe miệng run run, cô không muốn nói nhưng cuối cùng nó cũng tự thốt ra. Trái tim gần như vỡ vụn, cô biết, hắn là người tốt, bằng không sao trái tim cô lại dễ dàng bị cuốn đi nhanh đến vậy. Nhưng tia ý chí cuối cùng sót lại nói với cô rằng, bản thân mình không đáp ứng được những điều hắn muốn, dù cho bây giờ đau khổ chăng nữa thì có lẽ đây là điều tốt nhất cho Tiểu Vũ.

“Cô không phải là tôi, làm sao cô có thể khẳng định điều đó?”, hắn giữ chặt gương mặt An An, nghiêm túc chất vấn.

Cô cười: “Bởi vì tôi hy vọng cậu gặp được những điều tốt đẹp. Mà không phải là tôi”. Hắn giận dữ túm lấy vai An An, mãnh liệt như muốn vò nát cô, gào lên: “Tôi chỉ muốn cô, chỉ muốn cô, những thứ khác tôi không cần. Gia đình anh ta phản đối, vậy cô nên tránh xa anh ta thì tốt hơn, sao phải để họ coi thường như thế. Tôi đã từng nói, người đàn ông đó vốn không hợp với cô, lại không biết quý trọng những gì đang có”.

Thấy cô buồn rầu không lên tiếng, Tiểu Vũ đành nén cơn giận dữ lại. Buông vai cô ra, hắn châm điếu thuốc, rít lấy rít để, cuối cùng mới bình tĩnh lại: “Cô hoàn toàn không phải lo cha mẹ tôi có thích cô hay không, bởi vì họ căn bản không thèm quan tâm gì đến tôi”, cô ngạc nhiên nhìn hắn.

Trước giờ hắn chưa từng nhắc qua về gia đình mình với bất kỳ ai. “Họ đều là những người ích kỷ”, âm thanh phát ra đầy oán hận, không có chút nào là yêu thương, “Họ chỉ nghĩ đến kiếm tiền, từ lâu hai người đó đã ly thân, nhưng vì còn quyền lợi trong kinh doanh nên mới tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân. Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã thấy họ dẫn tình nhân về nhà rồi, ai cũng có cuộc sống riêng của mình”, hắn nhìn thấy sự đồng cảm trong mắt cô, lòng chợt ấm áp hơn.

“Tôi không may lại nhận được tất cả những gen hoàn hảo nhất của họ, nhưng chính vì vậy mà họ không ưa tôi. Bởi vì mồi lần nhìn thấy đứa con này, giống như nhìn thấy hình ảnh của người kia, sự căm ghét cuối cùng lại đổ lên người tôi. Không bao giờ trao cho nhau những cái ôm, sau này tôi mới hiểu, cái gia đình đó đã mục nát rồi, họ không ly hôn không phải là vỉ còn có đứa con này, mà là vì công việc làm ăn quá lớn nên phải duy trì thôi.”

An An nắm chặt lấy tay của hắn, đêm nay rất mát, vậy mà bàn tay hắn vẫn đổ mồ hôi, quãng ký ức này đối với Vũ Minh mà nói giống như một sự tra tấn.

“Tôi rời khỏi gia đình từ rất sớm, hồi trung học tôi đã ở trường nội trú, gần như cả năm không về nhà, đơn giản bởi vì không muốn nhìn thấy mặt hai người đó. Họ rất thoải mái trong chuyện tiền bạc, do đó lúc nào cần tiền tôi mới gọi về, cũng không muốn phí thời gian suy nghĩ làm gì nữa.” Trong mắt hắn càng ngày càng lộ rõ sự khinh bỉ ghê gớm.

“Còn những cô gái có chút nhan sắc kia, sau khi trở nên thân thiết thì chỉ muốn người khác phải thuận theo họ, chăm sóc họ. Tôi rất ghét loại con gái đó, ngực to não bé. Thà rằng thích người như cô, ngốc nghếch chẳng có yêu cầu gì nhưng biết chăm sóc người khác còn hơn.” An An khẽ cười, con gái bây giờ rất hay làm nũng, chẳng trách Tiểu Vũ lại thích những người lớn tuổi hơn.

“Mỗi tháng họ đều chuyển tiền vào thẻ cho tôi, thêm nữatham gia đua xe cũng có thưởng”, miệng hắn nhếch lên, “Tôi tin là mình có thể nuôi được cô, hơn nữa giờ tôi đã có công việc mới rồi”.

Hắn nói rất nghiêm túc, giống như đã lênế hoạch hết sức chu đáo.

Cô ngớ người, thản nhiên bật cười, thật ra Tiểu Vũ rất đáng yêu, vẫn còn ngây ngô, nhưng đến hôm nay cô mới biết, trái tim hắn ẩn chứa quá nhiều khoảng tối, cho nên mới khao khát yêu thương đến vậy.

“Tôi có rất nhiều tật xấu”, đột nhiên An An muốn trêu chọc hắn, cả đêm nay đến lúc này mới cảm thấy tâm trạng thoải mái nhất. “Cô đúng là ngốc nghếch, tôi chắc chắn cũng thế”, hắn cười giễu cợt cô.

Cô trừng mắt nhìn hắn, nhưng trong lòng cảm thấy vui vui.

Nghe hắn tâm sự nhiều chuyện thế này, An An dần dần hiểu rõ hơn, tuy nhiên con đường sau này, không ai có thể tự lựa chọn, chí ít bây giờ trái tim cô đã chấp nhận hắn, nhưng nhất thời cô chưa muốn cho hắn biết. Hiện thực vẫn là hiện thực, vẫn còn rất nhiều điều chưa xác định. Thôi thì giữ tất cả những điều này lại để ngày mai vậy.

“Cậu có việc mới rồi à? Làm gì thế?”, An An tò mò hỏi.

Hắn thấy tâm trạng cô khá lên cũng cảm thấy có chút anủi, không biết sau đêm nay mối quan hệ của họ có tiến gần hơn không.

“Đúng vậy, hai ngày trước khi hoàn tất thủ tục tốt nghiệp. Công ty này đã chấp nhận rồi, làm về lĩnh vực thiết bị truyền thông, chỉ cần đợi làm xong giấy tờ là đến báo cáo thôi.” Cô hơi lo lắng, nghe hắn nói vậy là hình như phải đi chỗ khác làm. “Yên tâm, ở đây cũng có chi nhánh của công ty”, hắn như nhìn thấu được trái tim cô, An An ngại ngùng đỏ mặt, “Nhưng trước khi có thể đảm nhận công việc chính thức phải đi tập huấn ở tổng công ty hai tuần”.