Sự Dịu Dàng Chết Tiệt - Chương 05

Chương 12: Đe dọa

Cuối cùng An An cũng có thể thở phào từ tốn ngồi xuống uống nước. Gần đây do nhu cầu mở rộng kinh doanh nên công ty có tuyển một lượng lớn sinh viên đại học và sáng sớm hôm nay có buổi đào đạo nhân viên mới, từ chín giờ đến tận mười một giờ. Cô là trưởng phòng nhân sự nên phải sắp xếp tất cả các kế hoạch và triển khai, mặc dù nói việc đào tạo là do cán bộ chuyên môn phụ trách trực tiếp, nhưng trong một khoảng thời gian ngắn mà phải điều phối hơn một trăm nhân viên mới, công việc này vẫn cần cô đích thân tham dự.

Dựa người vào ghế, cô nhìn mặt nước tĩnh lặng trong chiếc cốc trên tay, lại bắt đầu ngẩn người. Chẳng hiểu sao thời gian gần đây, từ sau khi quyết định không đến tiệm game chơi nữa, đã một tuần cô chưa gặp lại hắn. An An đang né tránh hắn, cô tin là qua một thời gian hắn sẽ quên cô thôi. Nhưng không hiểu sao trong công việc cô lại hay bị buồn ngủ, mất tập trung. Nghĩ đến gương mặt của những người mới vào, trẻ trung, đầy sức sống, cũng giống

như hắn, nhưng gương mặt thanh xuân đó luôn luôn lạnh lùng, vẻ đẹp khiến người ta cảm giác như không có thật. Hắn nên như họ, có một cuộc sống mà không nên có sự xuất hiện của cô. Cô đã sắp bước tới cái tuổi ba mươi rồi.

An An cười khẽ thành tiếng, quyết định của cô là đúng. Thậm chí bản thân còn có chút tự hào rằng đã không làm hại một thanh niên tốt đẹp như thế.

Màn hình máy tính bồng nhiên xuất hiện nhiễu sóng, có người gọi điện thoại đến. Một giai điệu quen thuộc vang lên, cô cầm máy, haizz, số trên màn hình lạ quá, không biết là của ai.

Cô hắng giọng, ấn nút nghe. “Xin chào”, giọng cô nhẹ nhàng còn mang chút lịch sự.

“Tối nay tám giờ, tôi đợi cô ở KUGOO.” Một giọng nói rõ ràng truyền tới, cảm giác có chút lạnh lùng, không có bất cứ cảm xúc nào, như thể đang truyền đạt một việc không liên quan tới bản thân đối phương.

Nhưng âm thanh này giống như một cơn sấm, đánh ầm xuống đầu khiến cô sợ hãi. An An biết giọng nói này, nhưng cô không nghĩ là nó. Sao hắn biết số điện thoại của cô? Trong lòng dấy lên một cảm giác hốt hoảng, bất an dần dần cuốn lấy cơ thể, toàn thân đột nhiên có chút lạnh lẽo. Cô đặt cốc xuống, ngồi thẳng dậy, nén giọng hỏi: “Làm sao cậu có số điện thoại của tôi?”, cơn giận dữ âm ỉ hiện trên nét mặt.

“Cô muốn biết thì tối nay tôi sẽ nói cho.” Giống như đã đoán trước được câu hỏi của cô, Vũ Minh trả lời rất bình tĩnh.

“Tôi không rảnh bất ngờ gằn giọng, không còn giữ được vẻ lịch sự, “Tôi cũng không muốn đi gặp cậu”. Cô hít một hơi dài rồi nói: “Xin cậu vui lòng từ sau đừng gọi điện cho tôi. Cảm ơn. Chào”, nói xong cô hung hăng nhấn phím tắt cuộc gọi.

Ảnh mắt cô vẫn còn giận dữ, nhìn chằm chằm vào cái điện thoại, màn hình tắt dần, sau đó trở lại im lặng như cũ.

Nhưng cô không tài nào bình tĩnh được. Cái tên đáng ghét này, sao hắn có thể. Làm thế nào hắn hỏi được số điện thoại của cô. Không thể, từ trước đến giờ cô không nói cho ai ở chỗ đấy cả, An An không tài nào đoán được. Chợt cô cảm thấy trong lòng bất an, liệu hắn có gọi lại không? Xem ra ngày hôm nay hắn nhất định không để cô nghe bất kỳ cuộc gọi nào khác.

Một phút, hai phút...

Cô căng thẳng dán mắt vào điện thoại, sợ nó đột nhiên lạikêu lên. Năm phút trôi qua, chiếc di động vẫn chưa thấy sáng.

Cô ngẩng đầu, cuối cùng yên tâm thở phào, hắn đúng là không có gọi lại, cảm ơn trời đất.

“Tit...”, cô giật nẩy mình, nhìn thấy màn hình chiếc di động vẫn tối, ngẩng lên lần nữa mới phát hiện hóa ra là điện thoại của công ty. Nếu tiếp tục căng thẳng thế này khéo cô sẽ bị suy nhược thần kinh mất. vỗ nhẹ vào trán, cô cần phải tỉnh táo một chút, không nghĩ nữa, tiếp tục công việc.

Lúc này, nhân viên phòng nhân sự tên Nhạc Vân gọi: “Chị An, có điện thoại”.

Cô đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy, chầm chậm bước tới cầm máy lên, bằng giọng nói nhẹ nhàng đầy chuyên nghiệp: “Xin chào, Vu An An xin nghe”.

“Lần sau đừng có ngắt điện thoại của tôi”, giọng nói ma quỷ đó lại xuất hiện bên tai khiến An An đờ người ra. Hắn là một gã điên, ngay cả điện thoại công ty cũng tìm ra được. “Tối nay tám giờ, gặp ở KUGOO. Đến hay không, cô hãy tự nghĩ đi”. Vũ Minh hoàn toàn chẳng màng đến chuyện cô có trả lời hay không, dường như sớm đoán được cô đã đờ đẫn cả người rồi, nhất định là thế, nói xong liền cúp máy. Đến lúc bên tai vang lên những tiếng tút tút dài cô mới phản ứng lại, nhưng đầu dây bên kia đã ngắt từ bao giờ.

An An chậm chạp gác điện thoại, trở về chồ ngồi, thả phịch người vào trong ghế. Cô sắp điên rồi, chỉ muốn gào lên, tên điên này còn phá cô đến lúc nào đây. Không được, cô phải đi ngăn hắn lại.

Cả buổi cô lo lắng nghĩ cách để tối nay giải quyết vấn đề ra sao.

Vừa bước vào KUGOO, xa xa đã thấy hắn ngồi một mình gần cửa sổ. Mấy ngày không gặp, những nét mơ hồ của gương mặt dần dần rõ ràng trở lại, những việc xảy ra trong ký ức bỗng như mới vừakéo sát dây túi xách về trước ngực, tiện thể điều chỉnh tâm trạng của mình, tự nhủ chẳng có chuyện gì to tát cả, hôm nay cô phải nói chuyện rõ ràng với hắn.

“Tôi đã đến”, cô ngồi xuống, mặt không chút cảm xúc. Đối mặt với hắn, cô muốn xem thử cuối cùng thì hắn muốn gì?

Hắn không lên tiếng, chỉ ra hiệu cho nhân viên phục vụ đến, gọi hai ly nước. Đồ uống mang lên, hắn mới nhìn thẳng vào cô.

Vũ Minh thong thả lấy điếu thuốc ra, chậm rãi châm lửa, rồi ngậm trên miệng, rít một hơi dài, từ tốn nhả khói qua khóe miệng và mũi.

Cô cũng không lên tiếng, cứ ngồi thế nhìn chằm chằm hắn.

“Tôi đã nói rồi, tôi không dễ buông tay đâu”, hắn khẽ mấp máy môi, chậm rãi nói. Cô vẫn tiếp tục đợi, xem hắn cuối cùng muốn thế nào?

“Biết làm sao tôi có số điện thoại của cô không?”, hắn nhả ra một ngụm khói, đưa đôi mắt đẹp với hai gam màu đen trắng rõ ràng nhìn cô. Cô đột nhiên cảm thấy trên gương mặt hắn lộ vẻ đặc ý như đã đạt được âm mưu nào đó, mặc dù trên gương mặt ấy, khóe miệng không hề mảy may một nét cười. Nhưng An An cảm thấy nó rất rõ rệt, bản thân giống như con chuột bị con mèo bắt được, những chiếc lông trên cơ thể dựng đứng dậy, sẵn sàng đợi móng vuốt con mèo vồ tới bất cứ lúc nào.

Hắn chóp chớp mắt, rút từ trong túi quần ra chiếc di động. Mở nó đặt lên bàn rồi chuyển qua trước mặt cô.

Cô tò mò nhìn vào, tim suýt chút nữa rơi ra ngoài khi màn hình nhảy qua bức ảnh khác, mặt cô đỏ lên.

Trên màn hình là vẻ mặt cô đang ngủ, nó hiện ra rõ mồn một. Hắn đã chụp trộm cô.

Theo bản năng, An An đưa tay ra chộp lấy chiếc điệnthoại, nhưng hắn ngay lập tức lấy lại. Sau đó vẫn chưa hài lòng, nhìn cô, bằng giọng thong dong, hắn buông câu lạnh tanh: “Đây chỉ là một trong số đó thôi, tối đấy cô ngủ, mặc dù tôi không làm gì cô, nhưng không có nghĩa là tôi không có cách khác để giữ được cô”.

Cô nhìn vẻ đắc ý trên gương mặt hắn, bừng bừng tức giận: “Đồ đê tiện”, cô buột ra sự phẫn nộ.

“Rốt cuộc cậu muốn gì?”, cô trừng mắt nhìn, như chợt hiểu ra điều gì đó, nhưng ngay tức khắc cô thay đổi, khẽ cười khinh bỉ: “Ảnh cũng chụp rồi, giờ định đến để tống tiền sao? Được, cậu muốn gửi đi đâu thì cậu cứ gửi đi, nhớ là khi nào kiếm được tiền rồi báo tôi một tiếng, tôi cũng muốn xem xem nhan sắc của mình đáng giá bao nhiêu tiền”. Vẻ mặt chẳng thèm quan tâm, cô để mặc hắn nghĩ mình cũng dễ dãi như những nữ sinh kia, dễ dãi đến nhà người khác, dễ dãi qua đêm trên giường một gã đàn ông, dễ dãi kh thân trước mặt họ, thậm chí dễ dãi cả việc thích một người. Chẳng sao cả, bất kể hắn nghĩ gì đi chăng nữa, cô cũng không thèm để ý.

Nhưng nó lại nằm ngoài suy nghĩ của cô, trong ánh mắt hắn không hề tìm được chút ác ý nào, tuy nhiên lại mơ hồ nhìn thấy nụ cười tinh quái phảng phất trong đó. Hắn thực sự đang cười. An An như bị choáng váng, rốt cuộc là cô không bình thường hay hắn không bình thường, làm saocó thể thế này chứ!

“Mang nó đi để chia sẻ với người khác tôi không nỡ.” Hắn cười sảng khoái nhìn cô: “Tôi nói rồi, chúng ta nhất định không rời được nhau đâu”.

Cô rất bực mình, rõ ràng hắn không phải là hạng người đê tiện như vậy, nhưng tại sao cố tình khiến cô nghĩ hắn đang có ý đồ nào đó. Cô cắn môi, bất giác oán trách: “Vậy cậu đưa những tấm hình trả lại tôi, chúng ta sẽ không còn nợ gì nhau”.

“Cô vẫn không hiểu à, tôi sẽ không để cô biến mất khỏi cuộc sống của tôi”, hắn lắc đầu.

Vừa giận, vừa bất lực, cô vác khuôn mặt như đưa đám. Bực quá, sao hắn không chịu buông tha cô.

“Được rồi, cậu đã nói cậu hy vọng gì ở tôi? Ngoại trừ việc bảo tôi vứt bỏ gia đình, vứt bỏ người yêu”, cô không còn lời nào để nói nữa.

Vũ Minh giương mắt nhìn cô, nói một cách nghiêm túc: “Tôi không ép cô phải chấp nhận tôi ngay bây giờ, nhưng tôi tin là sẽ như vậy, chỉ sớm hay muộn mà thôi”.

Chương 13: Giao hẹn

Cô không muốn tiếp tục tranh cãi với hắn nữa: “Tốt thôi, nếu như cậu m uốn can thiệp vào cuộc sống của tôi, tôi sẽ không ngăn cản. Có một anh chàng đẹp trai theo đuổi, đi đến đâu cũng rất hãnh diện.” An An cố tình nói một cách khoa trương, nhưng hắn biết nhất định cô chẳng thấy hãnh diện gì cả, hắn chỉ như một con dế to mà thôi, còn cô, trông cũng chẳng thấy chồ nào là mê trai hết. “Tôi sẽ không né tránh cậu nữa, tôi vẫn tiếp tục cuộc sống của tôi, cậu vẫn tiếp tục cuộc sống của cậu. Nhưng nếu chúng ta gặp nhau, tôi không muốn mồi ngày sống trong nơm nớp lo sợ, tôi nghĩ chúng ta nên thực hiện “hiệp ước ba điều” thì sẽ OK ngay”, lông mày cô khẽ dao động, đợi câu tó lời của hắn.

“Hiệp ước ba điều là như thế nào?”, Vũ Minh không hề phản đối.

Một khởi đầu tốt, cô tiếp tục: “Đừng dùng cách thức của cậu để ép buộc tôi. Đừng gán cho tôi cái danh hiệu ‘Tôi làngười cậu thích’, tôi không chịu nổi. Đừng mong đợi sẽ có một ngày tôi yêu cậu, có mà nằm mơ, tôi còn sợ là chưa đợi đến lúc tỉnh dậy thì đã bị một cô nào đó chặt treo lên rồi”. An An hoàn toàn không thèm để ý đến s trong đôi mắt của hắn, lòng thầm nghĩ một cách tàn nhẫn, hừ, giờ thì mới biết là tôi chẳng dịu dàng gì đâu, sợ rồi chứ, đã nói đừng tin vào đôi mắt cậu rồi mà, sự dịu dàng của tôi chỉ dành cho người mà tôi quan tâm thôi.

Nhưng chỉ qua một chút ngạc nhiên ngắn ngủi, hắn lại lộ nét cười tỏ vẻ đã hiểu. Không phải hắn muốn một người con gái hoàn mỹ, mà hắn chỉ cần một người con gái khiến hắn cảm thấy ấm áp, không sai, Vũ Minh như bị chìm đắm vào thứ cảm giác ấm áp ấy. Bất luận dù cô có nhẹ nhàng, dịu dàng, hay tươi vui, ngang ngược, hắn đều thích. Chỉ cần cô chân thành đối đãi, không trốn chạy khỏi hắn.

“Không vấn đề gì, nhưng cô không nên chạy trốn mãi.” Hắn rít mạnh điếu thuốc trên tay rồi gí xuống cái gạt tàn. Làn khói từ từ bay lên giống như một lời cam kết chầm chậm chuyển tới ông trời, nhờ ông làm chứng thỏa thuận giữa hai người.

“Được, tôi chỉ có thể đối xử với cậu như một cậu em đẹp trai, đừng phản đối”, cô ngắt lời hắn: “Nếu xem cậu như một người đang theo đuổi mình, tôi sẽ muốn lẩn tránh; nếu xem cậu như một người bạn đồng nghiệp bình thường, cậuchắc sẽ lại có ý kiến. Tôi chỉ có thể nghĩ ra mối quan hệ này thôi, nếu cậu chỉ như một kẻ qua đường chẳng quan hệ gì thì đã tốt quá, thỉnh thoảng tôi còn có thể chăm sóc một chút cho cảm xúc của cậu. Mà có một đứa em đẹp trai và đáng yêu như cậu, đi ra ngoài không biết có bao nhiêu cô gái phải ghen tỵ đây? Cho nên, nếu không xem cậu là em mình, liệu tôi có sống nổi không?”. Nói xong, chẳng thèm để ý đến hắn, cô cầm ly nước lên hút nghe “rột rột”. Nói nhiều như vậy khiến miệng cô khát khô. Dù sao hắn vẫn nên hiểu ra.

“Tôi không muốn làm em trai của cô”, Vũ Minh kháng nghị tỏ vẻ không hài lòng.

“Thật là không muốn chứ? Làm em tôi, với tư cách người chị, tôi có thể quan tâm cậu hơn. Nghĩ đi, tôi chỉ đối đãi tốt với người tôi thích mà thôi, cậu có phải là người tôi thích không, điều đó phải chờ kiểm nghiệm đã.” An An cố làm ra vẻ quan sát, giả vờ suy nghĩ, đánh giá hắn.

“Cốc”, cô chưa kịp phản ứng gì thì tay hắn đã đưa ra gõ vào trán cô. “Này”, cô không hài lòng, “Có đứa em trai nào vô lễ thế không. Đúng rồi, thêm một điều kiện, phải lễ phép với chị, lần sau không được tái phạm”. Cô nghiêm túc tăng thêm một điều khoản.

Vũ Minh lắc đầu bất lực, thật là một cô gái ngốc nghếch. Làm sao mà hắn chịu nhận làm em trai cô chứ, nhưng thấy cuối cùng thì cô cũng có thể thoải mái gặp hắn mà không phải đề phòng nữa. Thế cũng tốt, từng bước một vậy, người con gái này đúng là cứng đầu, muốn sử dụng mối quan hệ này để trói buộc hắn, nhưng dù sao sớm hay muộn thì cô cũng sẽ đến với hắn thôi, hắn sẽ từ từ chơi trò đuổi bắt này cùng cô“Đúng rồi, tôi vẫn chưa biết tên cậu là gì? Tôi tên An An, cậu có thể gọi tôi là chị An.” Cô nghiêm túc giới thiệu.

Hắn chẳng thèm để ý, ánh nhìn đầy kiêu ngạo, xí, còn chị

An nữa, mà trông cô đủng là ra dáng bà chị lắm đấy!

“Lục Vũ Minh”, hắn trả lời đơn giản, ừm, An An, cái tên này trong trái tim hắn đã gọi biết bao nhiêu lần, lúc này tận tai nghe cô nói ra càng khiến trái tim hắn rung động. Giá như An An chỉ thuộc về riêng hắn.

“Lục - Vũ - Minh”, cô khẽ đọc: “Vũ là vũ trụ? Còn Minh?? Là ánh sáng ngày mai?”, cô tò mò tra hỏi.

“Minh trong minh thủy, là nước biển”, thấy cô có vẻ chưa hiểu lắm, hắn phải dùng tay vẽ từng nét ra trên bàn.

Cuối cùng An An cũng hiểu ra, cái chữ Minh này cô ít thấy. Chỉ thấy ánh mắt cô như dại đi rồi lại bừng tỉnh trở lại, cô bỗng kêu lên: “Tiểu Vũ, à, sau này sẽ gọi cậu làTiểu Vũ. Nghe rất dễ thương”. Hắn sầm mặt lại, cau mày khinh bỉ, sao lại gọi hắn bằng cái tên con nít thế chứ.

Không đợi hắn phản đối, cô đã vội cướp lời: “Gọi Tiểu Vũ mới thân thiết, mới phân biệt rõ được với những người bình thường khác, cậu không muốn sao? Vậy tôi gọi cậu là em Lục nhé”. Hắn bị cô đánh bại rồi, lẽ nào người con gái này hai mươi tám tuổi thật ư, Vũ Minh bắt đầu có chút lo lắng, cái điều hắn chưa nhận định được kia liệu có làm hắn sợ hãi?

“Cô đâu có giống hai mươi tám tuổi”, hắn khinh khỉnh nói, những điều cô nói cũng có lý, hắn chẳng phản đối làm gì, còn hơn bị cô gọi là em Lục.

“Chính xác đấy. Tại sao tôi phải buộc mình sống cuộc đời già nua chứ, có lý do nào bắt một cô gái hai mươi tám tuổi không thể như thế. Tôi thích là được rồi.” Cô cười vui vẻ, cuối cùng cũng đạt được thỏa thuận. Trong lòng cô như vứt được hòn đá nặng, trời ơi, ban đầu vẫn lo hắn không chịu hiểu.

Hắn lặng lẽ nhìn cô, không hiểu sao lại cảm thấy rất vui, đây có được xem là một khởi đầu tốt không?

Như chợt nhớ ra điều gì, An An bất ngờ ngước lên, trong miệng còn ngậm ống hút, định nói nhưng bị nước làm nghẹn lại, “khụ khụ” cô ho dữ dội, nhưng miệng vẫn muốnnói.

Vũ Minh vội ngồi gần lại, vỗ nhẹ vào lưng cô: “Muốn nói gì?”, khó khăn lắm mới điều hòa lại được hơi thở, mặt cô đỏ lựng, đưa tay ra trước mặt hắn: “Lấy điện thoại ra đây”, cuối cùng cô cũng nhớ tới những bức ảnh kia, hắn không nhịn được cười. “Còn cười? Dám nhân lúc tôi ngủ để chụp trộm, mà không biết cậu có chụp ảnh tôi khỏa thân thật không, không được, phải tiêu hủy không để lại dấu v. Hắn nín cười hẳn, trong đầu người con gái này chỉ toàn cài đặt những thứ kỳ lạ .

Hắn đưa điện thoại nhìn cô vội vã mở ra. Lúc thấy bức ảnh chụp cô mặc nội y, An An hoảng hốt kêu lên rồi vội ấn nút “Xóa” còn không quên lừ mắt nhìn hắn. Vũ Minh cũng không ngăn cản, dù sao thì bây giờ cô đã ở bên cạnh hắn, đâu cần phải giữ những tấm hình vô tri đó làm gì. Lúc cô xóa đến tấm cuối cùng, cả tấm cô đang ngủ được cài làm hình nền, thì hắn giật lại: “Tấm này không được xóa”.

“Không được, tấm này xấu lắm.” An An đưa tay định giành lại thì hắn đã vòng qua bàn, ngồi đối diện với cô. Vũ Minh hả hê giơ chiếc điện thoại lên: “Cũng phải để tôi giữ một tấm cho đỡ nhớ chứ”. Cô không có ý định bỏ qua, nhưng hắn nhỏ nhẹ nói: “Cho em trai giữ một tấm ảnh thôi mà cũng keo kiệt thế?”. An An nghe hắn nói câu này, tay khựng lại rồi bồng cười phá lên, cuối cùng hắn cũng chấp nhận làm em trai cô. Hạ tay xuống, cô vui vẻ cười nói: “Được, coi như chị tặng em một món quà vậy. Tiểu Vũ ngoan”. Choáng thật, cô gái này quả là được đằng chân lân đằng đầu. Hắn không thèm để ý, cứ để cho cô đắc ý.

“Ở nhà cậu em không có bản sao chứ, hãy trả lời thành thực, không được giấu giếm.” Cô vẫn còn chút lo lắng.

“Tôi đâu có vớ vẩn thế, đây đều là những bức hôm cô ngủ, ngẫu nhiên nảy ra ý định chụp thôi.” Hắn thành thật thú nhận. Cô nhìn hắn một lúc, quyết định tin tưởng.

“Đói chưa?”, hắn hỏi: “Muốn ăn gì không?”.

“À”, cô ngập ngừng, tối nay còn báo cáo phải làm, sợ về muộn làm không kịp. Được rồi, đằng nào vẫn phải ăn cơm, bây giờ về cũng chỉ ăn một mình, “ừm, cái gì cũng được, tôi không kén ăn”, cô gật đầu đồng ý.

Có thể đây là lần hẹn hò đầu tiên của hai người, mặc dù khởi đầu không hoàn hảo nhưng cũng có tiến triển tốt. Hắn trong lòng đầy thỏa mãn.

Chương 14: Thói quen

An An càng ngày càng quen với việc có thêm một cậu đẹp trai.

Sáng sớm mỗi ngày Vũ Minh

gọi điện đánh thức cô dậy, hắn biết cô hay thích ngủ nướng, khi đồng báo thức kêu lên cô thường tắt đi tiếp tục ngủ, kết quả là ngày nào cũng vội vội vàng vàng bắt taxi đi làm. Cứ đúng bảy giờ ba mươi là có tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên, từng hồi từng hồi một, cho đến khi An An nghe máy, bị hắn gọi dậy. Cô bây giờ, ngày nào dậy cũng có thời gian trang điểm một chút sau đó đi xe buýt đến công ty, ăn sáng. Ngày trước do không kịp thời gian nên cô thường bỏ bữa sáng.

Lúc sắp hết giờ làm, hắn cũng gọi điện tới, hỏi xem cô có kế hoạch gì không, sau đó tán chuyện một chút. Thời gian đầu, lúc bắt máy cô còn ngần ngại là hắn sẽ yêu cầu muốn gặp mặt. Nhưng không lần nào hắn ép cô phải đi cả. Cứ như vậy, An An cảm thấy gần gũi, giữ một chútkhoảng cách khiến cô hơi bứt rứt nhưng lại yên tâm. Cô sợ hắn quá quan tâm đến mình, sợ sự chu đáo ấy sẽ khiến cô cảm kích.

Kỳ thực Vũ Minh rất chu đáo. Cô thường nghĩ, những người trẻ chắc chắn có nhiều thú vui, chơi bời quậy phá, chứ không phải lúc nào cũng trầm lặng khiến người khác cảm thấy lạnh lùng như thế này, nhưng cô biết rõ bên trong vẻ lạnh lùng ấy là một trái tim ấm áp, cuồng nhiệt với những khát khao, ví dụ như là với cô. Thỉnh thoảng nghĩ đến sự cuồng nhiệt của hắn, cô có hơi bất ngờ, khó hiểu, bản thân mình làm sao lại có sức tác động lớn đến hắn như vậy. Cho nên, An An thường nhắc nhở bản thân mình dù sao cũng đừng tổn thương hắn.

Có thể Vũ Minh chỉ là một đứa trẻ thiếu thốn tình cảm của mẹ, có thể gia đình không mang lại cho hắn sự ấm áp nên hắn mới bám theo một người phụ nữ lớn tuổi như cô. Hắn cũng từng nói nhìn thấy sự dịu dàng của cô có lẽ giống như bị chứng mặc cảm Oedipus(1), do đó khiến hắn nảy sinh một cảm giác bị cuốn hút và ỷ lại vào cô. Đợi một ngày hắn tỉnh lại, trưởng thành thì sẽ hiểu đây chỉ là một thứ tình cảm mụ mẫm nhất thời. Cho nên An An quyết định, sẽ mang sự ấm áp đến cho hắn, giống như những người thân, như một người em thật sự. Hắn không sai, chỉ là khao khát yêu thương quá nhiều. Nếu từ chối đẩy hắn raxa, thì hẳn sẽ làm tổn thương hắn. Hơn nữa, có lẽ chỉ cần đối đãi chân thành, thì cô có thể từ từ đánh tan những suy nghĩ không bình thường trong hắn. Sau này, có thể trở thành chị em tốt thật sự. Cô càng nghĩ càng thấy như vậy, cũng vì thế mà cư xử ngày càng thân thiện hơn, thậm chí còn nuông chiều hắn hơn.

Viên Thư Minh hoàn toàn không biết chuyện An An có cậu em trai thế này, cô cảm thấy miễn trong lòng mình không có một người nào khác thì sẽ không có lỗi với anh. Cô rất trân trọng tình cảm giữa hai người, trải qua sáu năm họ hoàn toàn tin tưởng cho đối phương không gian riêng, không những thế, cô còn tin rằng mình có thể vượt qua bất kỳ sự cám dỗ nào, giống như chuyện với cậu em ngỗ ngược này, cuối cùng chẳng phải đã chấp thuận theo sắp xếp của cô sao. Cô tin rằng Minh Minh cũng sẽ tin ở cô.

Phụ nữ thường thích mơ tưởng như thế, tự cho rằng mình có thể chi phối mọi thứ. Ai biết được tương lai sẽ ra sao. Có những điều nếu không giữ vững rất dễ dẫn tới kết cục bi thảm.

“Ừm, hôm nay có thể về đúng giờ. sắp rồi”, cô vừa nghe điện thoại vừa tắt máy tính, sắp xếp lại giấy tờ trên bàn làm việc. “Cái gì? Cậu đang ở dưới tầng hả? Cậu đến đây bằng gì?”, cô giật nảy mình, không thể để hắn xuất hiện công khai trong phạm vi cuộc sống hiện tại của mình, hắnđẹp thế hẳn sẽ gây chú ý, cô cá là vậy. “Ừm, thế này đi, cậu sang bên hiệu sách đối diện đợi tôi, tôi sẽ đến tìm cậu. Vậy đi, tôi xuống giờ đây. Bye”, cô vội vàng cúp máy, nhanh chóng nhân lúc mọi người chưa đi ra sẽ kéo hắn thoát khỏi “vùng nguy hiểm”.

Khóa ngăn tủ lại, xách túi lên, giả vờ bình tĩnh nói vài câu với mọi người, sau đó ấn dấu vân tay. Vừa bước ra đến cửa phòng, cô vội lao tới trước thang máy ấn nút xuống tầng, thang máy hôm nay sao mà chậm thế. Người trong công ty đã bắt đầu đi ra. May thay, thang máy vừa tới. Cô nhào vào, không thấy có ai, cô vội nhấn nút đóng cửa lại.

“Phù”, cuối cùng cũng không có ai bám theo. An An thở phào, miệng không nhịn được trách hắn, rảnh rỗi chạy đến đây làm gì. Rõ ràng là muốn ám hại cô mà.

Chốc lát, thang máy đã xuống tầng trệt. Ra khỏi công ty, may quá mới năm giờ ba mươi, mọi người đều chưa xuống. Cô vội băng qua đường.

Chú thích

(1)Mặc cảm Oedipus: Oedipus là một trong những người anh hùng nổi tiếng nhất của thần thoại Hy Lạp. Chàng đã giết cha, lên ngôi hoàng đế và cưới mẹ mình. Nhà phân tâm học Sigmund Freud đã mượn truyền thuyết này để đặt tên cho một đặc điểm tâm lý ám chỉ những đứa trẻ có tìnhcảm vượt quá mức tình cảm mẹ con đối với người sinh ra mình.