Sự Dịu Dàng Chết Tiệt - Chương 04

Chương 9: Khó ngủ

Chẳng biết qua bao lâu, mà có lẽ do cô quá mệ t mỏi, '“'cũng có thể là do cô quá sợ hãi, cô vẫn đứng thế, cứ để hắn ôm chìm sâu vào giấc ngủ. Cô đã quên mất cơn điên cuồng vừa nãy của hắn, quên mất hậu quả sẽ đáng sợ như thế nào, mặc cho hắn ôm.

Những giọt nước mắt của cô vẫn còn đọng lại trên hàng mi run rẩy. Nơi khóe mắt, những giọt nước mắt cũng dần khô, cứ như thế cô nằm trong lòng hắn, thiếp đi.

Vũ Minh nhìn cô trong vòng tay mình, gương mặt An An như đóa hoa lê dưới mưa, trong sáng ngây thơ, khác hẳn vừa rồi. Cô làm sao có thể, làm sao có thể ngủ trước mặt hắn thế này chứ, không sợ sẽ bị hắn “làm thịt” ư, cô gái ngốc nghếch này đúng là không phải ngốc bình thường.

Thôi bỏ đi, hắn không thể cưỡng ép khi trên gương mặt cô còn đầy nước mắt.

Nhưng, ánh mắt hắn nhìn xuống phía dưới, cảm nhận rõ sức nóng ở giữa hai đùi mình, đêm nay làm sao mà quađược đây. Vừa rồi lúc giằng co, phần cổ của chiếc váy đã bị bung ra, bầu ngực trắng nõn cứ thế phơi bày trước mắt. Vũ Minh đưa tầm mắt quét qua cái đầu nhũ hoa hồng hồng kia, vừa rồi mới vuốt ve giờ nó đã nhô hẳn dậy, thật lóa mắt.

Không xong rồi, đôi tay hắn càng ghì chặt lấy cô, không muốn rời, hắn không dám chắc đêm nay cô có thể trải qua một cách êm đềm.

Vũ Minh ôm cô vào trong phòng ngủ, đặt lên giường. Nhìn những sợi tóc rối tung rũ ra trên gối, tấm thân mềm mại nằm nghiêng nghiêng ở đó. Hắn không thể dừng lại, hắn sắp phát điên rồi.

Vũ Minh quay người, xông thẳng vào nhà tắm. Hôm nay oi bức thế này chẳng cần dùng đến nước nóng, mà cơ thể lại đang bừng bừng, cái hắn cần nhất là tắm nước lạnh. Nếu không, tối nay hắn sẽ khó chịu đến chết mất.

Cuối cùng cơn nóng trong người cũng tạm thời hạ xuống, Vũ Minh chỉ mặc một chiếc quần soóc rộng đi ra, cách ăn mặc thoải mái này khiến hắn giống như đang đứng ở bãi biển. Cơ thể hơi gầy, mặc dù cũng có chút cơ bắp trước ngực nhưng chỉ lờ mờ, cảm giác như những múi cơ ẩn mình bên trong mà không nhô ra bên ngoài quá nhiều.

Hắn nằm trên sô pha, xoay người trằn trọc, hơi lạnh củachiếc máy điều hòa dường như không hề làm giảm đi những bồn chồn trong cơ thể, chỉ cần nghĩ tới cô đang nằm trên giường, cơ thể trắng muốt, đôi gò bồng đảo hồng hồng đã đủ cám dỗ khiêu khích hắn rồi.

Vũ Minh không thể ngủ được, đành ngồi dậy, suy nghĩ rồi đi rót ly nước, uống ừng ực, nhưng niềm kiêu hãnh đang nằm phía dưới kia yên, dòng nước lạnh vừa rồi chỉ là tức thời khiến nó chìm vào giấc ngủ, nhưng chỉ cần trong đầu chợt hiện lên hình ảnh cơ thể ngọc ngà của cô, bầu ngực của cô, đôi môi hồng của cô, thứ cảm giác rõ ràng và kích thích trở lại, chầm chậm, ngọ nguậy, nó tự vươn mình dậy.

Suy đi tính lại, nghĩ tới nghĩ lui hắn vẫn không yên tâm. Nhưng thật không dám bước qua cánh cửa căn phòng ngủ, chỉ sợ khi bước vào sẽ khiến cô hận hắn suốt đời.

Đúng rồi, cô ấy không thể cứ mặc quần áo ướt thế mà ngủ, sẽ bị cảm mất. Trong đầu vừa bật ra suy nghĩ này, hắn hấp tấp như tìm được lý do để bước vào phòng.

Nhưng vừa đặt chân vào hắn đã hối hận ngay. Nhìn thấy tấm thân trắng ngần ấy thì ngọn lửa trong lòng bốc lên càng khó nhịn khiến cái phần phía dưới hắn dựng đứng dậy. Nhìn chiếc quần soóc phồng lên như một cái bao lớn, hắn cũng không còn cách nào khác, có lẽ đêm nay cầnphải tắm thêm lần nữa.

Được rồi, trước hết thay đồ cho cô ấy cái đã. Hắn đi đến trước tủ quần áo, tìm một cái áo sơ mi vải lanh thoải mái nhất ném lên giường.

Vũ Minh ngồi bên giường, do dự đưa tay ra cởi chiếc váy của cô. Nhẹ nhàng đỡ lưng An An dậy, cô ậm ừ vài tiếng, nhẹ chút, hắn nói với chính mình. Thật may, cô vẫn chưa tỉnh, có lẽ là do quá mệt, gương mặt cô áp hẳn vào cổ hắn, cảm nhận hơi thở của cô vẫn nhẹ nhàng đều đặn như không hề có chút ảnh hưởng nào.

Kéo dây khóa phía lưng ra, một mảng da trắng ngần hiện ra trước mắt. Hắn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, giữ lấy tấm lưng, rồi cởi chiếc váy từ đằng sau, tuột nó khỏi vai cô.

Vũ Minh cảm thấy phía dưới mình càng ngày càng căng, chật cứng.

Nửa người trên của cô chỉ còn lại chiếc áo ngực trắng vừa vặn ôm gọn đôi gò bồng đảo.

Hắn đặt An An nằm xuống, sau đó nhấc đùi, hông cô lên, cuối cùng chiếc váy cũng được cởi ra hoàn toàn. Vũ Minh quay đầu lấy chiếc áo sơ mi, xỏ vào người cô.

Nhưng, hắn lưỡng lự, cánh tay dừng lại. Nhìn cơ thể ngọc ngà nằm ngay trước mắt, toàn bộ nội y đều màu trắng, nhưbao bọc lấy một cơ thể đầy mê hoặc. Mà lúc này người đó đang chìm sâu vào giấc ngủ, cô thật sự đã rất mệt, đôi lông mi khẽ rung động.

Vũ Minh nắm chặt ga giường, trong đầu hắn thiên thần và ác quỷ đang chiến đấu ác liệt.

Đây là cơ hội tốt, lẽ nào mày lại bỏ qua, mày đúng là thằng ngốc số một - Ác quỷ nói.

Không được, cậu phải đối đãi với cô ấy xứng đáng lòng tin của cô ấy dành cho cậu - Thiên thần nói.

Lòng tin là cái quái gì, đến lúc chiếm được cô ta thì còn sợ gì cô ta không theo mày - Ác quỷ

Yêu một người, không phải là làm tổn thương người đó -Thiên thần nói.

Được rồi, hắn khua tay xua đi những ý nghĩ lan man trong đầu.

Chẳng còn cách nào khác. Nghĩ tới khuôn mặt đầy những giọt nước mắt của cô, lòng hắn như chùng xuống. Điều Vũ Minh khao khát không chỉ là cơ thể cô, mà hắn còn muốn nhiều hơn, sự dịu dàng của cô, sự quan tâm chăm sóc của cô, hắn đều muốn độc chiếm tất cả.

Lý trí đã quyết, hắn chỉ có thể từ bỏ đi ý định cưỡng bức cô trong đầu. Mặc xong chiếc áo sơ mi vào người, chiếc áothùng thình có thể che đi bớt phần lớn da thịt cơ thể, nhưng vẫn hiện rõ đôi chân trắng muốt, vạt áo vắt trên đùi cô, ngoan ngoãn và dịu dàng.

Hắn không chịu được nữa nhắm chặt mắt lại, nếu không, hắn sẽ phát điên mất.

Vũ Minh trước giờ vốn không ngờ rằng, sống đến hai mươi hai tuổi đầu mà sẽ có một ngày, ôm chặt lấy một cô gái hoàn toàn lõa thể, bản thân sớm đã bị kích thích máu huyết nổi cuồn cuộn, nhưng lại phải kiềm chế mọi ham muốn. Tuy nhiên hắn không đành bỏ đi, không nỡ gạt đi bất kỳ cơ hội nào được gần gũi cô. Haizz, được rồi, hắn đành vừa ôm cô vào lòng, vừa không ngừng cầu mong cho trời mau sáng.

Mẹ kiếp, hắn vẫn không ngừng chửi thầm, nếu như có thêm mấy lần như thế này nữa, chắc có lẽ hắn sẽ mắc chứng bất lực mất.

Hít một hơi thật sâu, lờ đi cái chồ phồng lên quần soóc. Chỉ còn cách cố gắng chiến đấu với những giới hạn của bản thân, mũi không ngừng cảm nhận được mùi hương đặc biệt đó, nó như một sự an ủi đền bù cho trái tim đang đau khổ của hắn.

Đó đúng là sự đau khổ ngọt ngào.

Chương 10: Khước từ

Trời vừa rạng sáng, cô giật mình, hàng mi như cây quạt nhỏ m àu đen khẽ lay động. Khát quá, không chịu được An An liếm liếm đôi môi đã khô, cô muốn uống chút nước. Đôi mi dày chớp chớp, từ từ mở ra.

“ơ”, những thứ trước mắt cô hiện ra mờ mờ rồi rõ dần. “ơ”, lồng ngực trắng muốt, Minh Minh trở nên trắng thế này từ hồi nào vậy, lại còn gầy như này nữa, sốc thật, đầu ngực của anh ấy cũng thật đáng yêu, nho nhỏ. Haha, cô không nén được tò mò đưa tay lên sờ, cái vật nho nhỏ ấy bỗng trở nên vô cùng nhạy cảm, cô thấy bờ ngực như nảy lên, hơi thở có phần gấp gáp. Haha, Minh Minh nhạy cảm thế này từ khi nào ấy nhỉ. Trong vòng tay anh, cô chầm chậm ngước đầu lên.

Không thể thế được, “A”, thứ trước mắt làm cô hoảng sợ, vội thụt lại đằng sau, suýt chút nữa rơi khỏi giường. Một cánh tay thon dài đột ngột vươn ra, ôm lấy eo cô kéo trở lại. Không phải Minh Minh, không phải... là hắn. Cô hoang mang, những huyện xảy ra tối qua dần dần tái hiện lại. Tối qua, tối qua, trời ơi, cô đã làm gì? An An hoảng loạn ôm lấy mặt, cô đã nằm thế bên một người đàn ông khác suốt một đêm. Vừa nghĩ tới điều này, cô kích động lùi lại phía sau. Nhưng cánh tay kia đâu dễ để cô thoát khỏi.

Giọng hắn từ trên đỉnh đầu truyền xuống: “Cô đang nghĩ gì? Đang nghĩ là có bị thất thân chưa hả?”.

Nghe câu nói đấy, cô choáng váng ngấng lên. Đúng rồi, quần áo của cô, vừa cúi đầu xuống... không phải là váy của cô, An An bàng hoàng, lẽ nào, không phải, không đâu. Cô vội nhìn vào cổ áo, không sao, đồ lót vẫn còn đây...

Lặng lẽ quan sát khắp cơ thể mình. Cô không dám chắc là hắn có nhân cơ hội cô ngủ mà giở thủ đoạn hay không, nhưng ít nhất là cô cũng tin rằng hai người chưa làm gì, vì nếu có làm thì sao cơ thể cô lại không có chút cảm giác nào. Ngoài việc cảm thấy bắp đùi có hơi rã rời, còn vùng thắt lưng lại không hề đau nhức. Bởi vì sau mỗi lần làm chuyện ấy, cô đều cảm thấy vùng thắt lưng có chút khó chịu. Nghĩ tới đây, An An hít một hơi thật sâu, tay giữ lấy ngực thở hắt ra, rồi mới ngẩng đầu nhìn hắn.

“Tôi...”, thấy gương mặt hắn vẫn điềm tĩnh, không hề để lộ bất kỳ thứ cảm xúc nào, cô nuốt nước bọt, cảm thấy khómở miệng, “Cảm ơn cậu tối qua đã cứu tôi, nhưng giờ có thể để tôi đứng dậy chứ?”.

Cô hiện vẫn đang bị hắn giữ chặt, mà hắn, ngoài chiếc quần soóc kiểu bãi biển thùng thình kia thì chẳng mặc gì phía trên cả, nghĩ tới vừa rồi khi lướt mắt qua chiếc quần đó, cô đã nhìn thấy nó hơi gồ lên. Gương mặt An An bồng chốc hơi ửng hồng, cô biết điều đó có nghĩa gì. Nhưng, cô nhất định phải bình tĩnh, cô không muốn lại rơi vào hoàn cảnh giống đêm hôm qua.

Nhưng hắn không nói gì cả, cứ im lặng như thế nhìn cô, nhìn vào lồng ngực cô đang phập phồng từng đợt kia.

Cô không thể không thừa nhận là hắn rất đẹp trai, đặc biệt là buổi sớm nay, đôi mắt sắc đang chớp đó hiện rõ sự lạnh lùng khiến người khác không thể đoán được hắn đang nghĩ gì, đôi môi tươi hồng dường như không hề bị đổi màu hay khô ráp đi vì chiếc máy lạnh thổi suốt đêm. Nhưng cô không thể để mình bị cám dỗ, cũng không được thế. Hắn cũng vậy. Hai người ngay từ đầu đã không phải là một đôi. Nghĩ tới đây, cô gỡ bàn tay đang đặt trên eo mình, lần này Vũ Minh không ngăn cản, hắn buông cô ra.

Xoay người xuống giường, An An giẫm bàn chân trần xuống sàn gỗ, lại hít một hơi thật sâu mới quay lại, nhìn vào mặt hắn, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tối qua làm phiềncậu, nhưng tôi không muốn gây rắc rối cho cậu”. Cô nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh: “Hy vọng cậu có thể quên chuyện tối qua, nếu sau này chúng ta còn gặp nhau, tôi mong tất cả đều không có gì thay đổi, vẫn như trước đây”, nói xong, cô bối rối nhìn Vũ Minh, nhưng hắn vẫn chẳng nói chẳng rằng, cứ nhìn chằm chằm vào cô. Hai người đối diện nhau như thế, một phút, rồi ba phút, chính ngay lúc cô cảm thấy mình sắp không đứng nổi nữa thì hắn mở miệng.

“Cô cho là có thể không?” Hắn nhíu mày, ngồi thẳng dậy, tay phải đặt lên đầu gối đang gập lại, tay trái chống giường, cái phần giữa hai chân lồ lộ nhô lên.

Cô không hiểu, mở to mắt nhìn chằm chằm vào hắn.

“Tôi muốn cô.” Câu nói lạnh lùng bật ra từ đôi môi mỏng như một làn khói, như một lời bùa chú khiến cơ thể An An cứng đơ. Cuối cùng thì cái âm thanh ấy cũng truyền lên não, sao hắn có thể nói thẳng ra ham muốn một cách trần trụi thế chứ.

Mặt cô đỏ bừng, ngay cả phần cổ cũng như được thoa thêm một lớp phấn nhẹ trở nên hồng hào. Cô đành cúi mặt xuống, cuối cùng cô đã hiểu, người đang ở trước mặt cô đây không phải một đứa trẻ, hắn là đàn ông, một người đàn ông thực sự. Có điều hai người gặp qua nhau baonhiêu lần, cô cũng chỉ thấy hắn rất đẹp, trong lòng chỉ là thấy thán phục, nhưng chưa từng nghĩ tới giữa hắn và cô có bất kỳ mối quan hệ nào, điều này tuyệt đối không thể.

“Không thể”, cô ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt trở nên dứt khoát, thậm chí có thể thấy rõ lồng ngực An An đang phập phồng hồi hộp, cô vẫn cảm thấy bất an và căng thẳng, nhưng gương mặt lại tỏ ra mạnh mẽ, cô không sợ hắn.

“Tại sao?”, Vũ Minh nghiêng đầu nhìn cô. Hắn đang đợi xem cô có thể lấy lý do nào để cự tuyệt hắn.

Cô bật cười, khóe miệng lúc này lại giống như mọi khi, hơi cong lên.

“Trông cậu trẻ như vậy, chắc chắn là ít tuổi hơn tôi”, cô chần chừ một lúc. Nhìn vẻ lạnh lùng của hắn, cô đành phải ra đòn quyết định: “Mà, mà tôi lại có bạn trai rồi, năm nay chúng tôi sẽ kết hôn”, nói xong, cô lùi lại một bước, nhìn hắn, không biết hắn sẽ đáp trả như thế nào.

Nhưng, hắn chẳng nói lấy một lời, từ từ bước xuống giường, tiến về phía cô.

An An không cười nổi nữa rồi, không biết hắn sẽ làm gì, cô lo lắng lùi lại phía sau nhưng nhận ra mình đã đến sát tường rồi, chỉ có thể dùng hai tay ôm lấy ngực. Cô sẽ không để cho hắn làm thế. Vũ Minh không làm gì cả, chỉ giữ một khoảng cách tầm một cánh tay, đứng yên đó. Ánh mắt nhìn thẳng vào cô.

Trên gương mặt hắn lộ chút khinh khỉnh. Lúc sau mới chậm rãi nói: “Đây chính là lý do của cô?”.

“Tôi ít tuổi ư? Vậy có cần lại đây kiểm tra chút không”, nói xong, hắn còn cố ý liếc nhìn xuống phía dưới mình, An An biết hắn cố tình lấy lời nói của mình để khích cô.

không thèm để ý đến hành động gây hấn đó, cắn môi nhìn hắn.

“Trẻ à, cô thì bao nhiêu tuổi?”, hắn nhìn cô cười khẩy.

“Hai mươi tám, tôi đã hai mươi tám tuổi.” Cô nhìn thấy trong ánh mắt hắn thoáng chút ngạc nhiên, nhưng chỉ trong phút chốc. Cô cười nói: “Đừng để con mắt của cậu bị đánh lừa”.

“Vậy thì đã sao?”, hắn không thèm đếm xỉa.

“Đã sao? Theo lẽ tự nhiên là không được”, cô kêu lên thảng thốt, “Cậu có nhiều tuổi thì cũng không tới hai mươi lăm, cao lắm là hai mươi hai. Chúng ta hơn kém nhau tới sáu tuổi đúng không?”.

Ngón tay hắn vuốt lên mặt An An khiến cô lặng người, không biết hắn lại nghĩ cái gì nữa, cô chỉ có thể nín thở, bình tĩnh nhìn hắn. “Cô không giống hai mươi tám tuổi”. Thoáng chút ngạc nhiên, cô không nhịn được phì cười, tên này, đúng là còn trẻ con.

“Nhưng chính xác là thế.” Cô một lần nữa nhấn mạnh, quyết định phá tan ý nghĩ của hắn, hắn không thể ngốc như vậy được.

“Mà tôi nói rồi, tôi đã có người yêu, chúng tôi sắp kết hôn.” Vừa nói xong, cô cảm nhận được ngón tay trên gương mặt mình khựng lại, An An biết đây mới chính là chìa khóa, có thể cô không quan tâm vấn đề tuổi tác, nhưng nhất định phải để cho hắn biết, cô không thể chấp nhận hắn, vì trong trái tim cô đã có một người rồi.

Mặt hắn đanh lại, ánh mắt trở nên lạnh lùng. Cô cảm nhận được sự tức giận đó, gương mặt tuấn tó với đôi môi đang mím chặt càng lộ rõ vẻ gầy yếu. Cô lặng lẽ chờ đợi cơn thịnh nộ của hắn.

“Vậy sao?”, hắn cố ý dừng lại rồi hùng hồn nói, “Là anh ta à? Anh ta chỉ là gánh nặng cho cô, nếu không, tối qua làm sao lại để cô rơi vào hoàn cảnh như vậy”.

Cả người cô cừng đờ, đôi mắt mở to hoài nghi kinh ngạc nhìn hắn, những cảm xúc hồn độn diễn ra trên gương mặt, thoáng chốc trong mắt cô hiện lên một chút tổn thương. Cô nhìn gương mặt đẹp đẽ phía trước, lạnh lùng, nữ tính, hắn sao có thể dễ dàng, đánh đúng vào sự yếu đuối của cô. An An run rẩy, đôi môi mấp máy, nhưng không biết phải phản bác như thế nào. Không thể nói dối, đúng như lời hắn đã nói, đêm qua chính xác là cô có chuyện buồn, Minh Minh cùng đám bạn bè đến quán bar, ba ngày rồi vẫn chưa về. Cô hẹn anh hôm nay về nhà để giải quyết mọi thứ ổn thỏa, nhưng đến lúc sắp tan làm, anh gọi điện thoại tới, nói phải đi theo lãnh đạo của công ty, không có cách nào đùn đẩy được. Lại như vậy, cô quá thất vọng, một đêm chán chường, nhưng đáng lẽ cô cũng không nên về muộn như thế, càng không nên gặp tất cả những chuyện kia.

Nét mặt đau khổ phức tạp, hàm răng cắn vào môi dưới mạnhơn, cô lặng im làm trái tim hắn như thắt lại.

Chương 11: Thủ đoạn

Hắn tiến sát đến, muốn ôm cô vào lòng, nhưn g chưa kịp chạm vào thì cô đã đẩy mạnh ra, người càng dính sát vào tường.

“Không sai, đêm qua tôi không ổn nhưng không có nghĩa là chuyện giữa chúng tôi có vấn đề. Đây là việc của chúng tôi, không cần cậu quan tâm.” Chính miệng cô thừa nhận điểm yếu của mình. An An không biết vì cái gì, chỉ cảm thấy không muốn để hắn can thiệp vào, cô luôn cho rằng giữa hai người họ không nên tồn tại bất kỳ ràng buộc nào.

“Tôi cũng không định quan tâm, tôi chỉ cần thứ tôi muốn”, giọng nói của Vũ Minh cũng đanh lại, nắm cánh tay cô thật chặt, như sợ cô sẽ biến mất.

“Tôi, tôi không chấp nhận cậu. Nếu cậu cứ thế này, tôi chỉ còn cách là về sau sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cậu nữa.” Cô cảm giác bắp tay mình bị bóp chặt, cô không muốn giữa hai người lại trở nên thế này. Cô nhẹ nhàng nói: “Chúng ta làm bạn không được ư? Chúng ta chẳng cóvấn đề gì cả, coi như biết nhau lần nữa, được không?”.

“ừm”, hắn có vẻ không thèm để ý đến những lời đề nghị của cô.

An An thở dài, nhưng vẫn cố gắng thuyết phục: “Tôi không hiểu sao cậu lại thích tôi, à, chắc có lẽ một lúc nào đó cậu bị mê muội. Nhưng cậu thích là chuyện của cậu, tôi không có nghĩa vụ phải đáp ứng điều đó”. Nhìn mặt hắn hơi cau lại, cô tranh thủ cướp lời: “Tôi không phải là mấy cô bé học sinh của cậu, coi việc được cậu yêu thích là một vinh hạnh, vui mừng lắm rồi. Nhưng tôi nói cho cậu biết, đây không phải là điều tôi muốn, sự ép buộc của cậu khiến tôi cảm thấy nặng nề”.

Cô ngừng một chút, thấy biểu hiện của hắn chẳng có chút thay đổi: “Cậu không tin cũng được, tôi đã hai mươi tám tuổi rồi, không giống như mấy cô bé nữ sinh kia, ngày ngày chỉ biết mơ mộng những chuyện không thực tế. Tôi không thế! Cho dù giữa tôi và bạn trai có xảy ra chuyện gì đi nữa thì cũng chỉ là chúng tôi cần hiểu nhau và cải thiện, lẽ nào mới gặp một vấn đề nhỏ mà tôi đã vội ngoại tình, vứt bỏ anh ấy mà đi tìm một chỗ dựa mới?”.

Cảm thấy tay hắn lỏng dần, cô cũng không tỏ ra giận dừ nữa.

“Cậu nói cậu muốn tôi, biết đâu đây chỉ là nhất thời, những thứ không đạt được thường khiến người ta đâm đầu vào giành lấy. Cậu hãy còn trẻ, cậu có thể trải nghiệm thêm, nếu sau này phát hiện không phù họp, cậu có thể quay người bỏ đi. Cậu có gì để mất? Chẳng có gì cả.” Cô đẩy Vũ Minh ra, đi qua phía tường khác, đối diện với hắn, còn hắn từ đầu đến cuối mím môi không nói lời nào.

“Xin lỗi, thật sự tôi không thể. Tôi cũng không muốn đùa”, cô lắc đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn, cô không muốn cho hắn bất kỳ hy vọng nào.

Cuối cùng nét mặt Vũ Minh cũng có chút thay đổi, ánh mắt cúi xuống, im lặng một lúc rồi lại ngước lên nhìn cô. An An cảm thấy hắn thấp thoáng một chút kiên quyết, trong lòng chầm chậm dấy lên sự bất an không thể giải thích được, không biết hắn sẽ phản ứng ra sao?

“Tôi chưa từng nghĩ là sẽ đùa. Trước giờ tôi không thích lãng phí thời gian, cũng không tự lừa dối chính mình.” Hắn nhìn cô đầy kiên định, ánh mắt vẫn chắc chắn như thế.

Cô thở dài, anh chàng này thật là cứng đầu. Hắn dựa vào cái gì mà nghĩ rằng cô nhất định sẽ động lòng, đồ kiêu căng, cậy mình đẹp trai được nhiều cô gái xinh đẹp chào đón thì làm gì cũng được ư? Cô không giấu được ánh mắt khinh bỉ, thoáng chút tức giận. “Được, cậu muốn sao thì cứ làm. Nhưng mời cậu đừng đem cái ý nghĩ của cậu áp đặt cho tôi.” Cô không định tiếp tục tranh cãi, phủi phủi chiếc áo rồi đi qua hắn, lấy cái váy vắt trên ghế bước khỏi phòng.

An An cứ thế đi thẳng ra ngoài, đương nhiên, không hề hay biết hắn ở đằng sau đang mỉm cười ranh mãnh. Vũ Minh đâu dễ buông tay như vậy.

Cô thay đồ xong bước ra thấy hắn đang ngồi trên sô pha, mắt cúi xuống, tay kẹp điếu thuốc.

Cô cầm túi để trên sô pha, nhưng không dám ngước lên nhìn hắn, sợ hắn sẽ lại làm khó mình. Cô muốn cứ thế mà đi, nhưng lúc gần ra tới cửa lại cảm thấy có chút gì đó không ổn. An An đứng lại, quay người phát hiện ánh mắt hắn đang nhìn mình chằm chằm, thì ra hắn vốn đã dõi theo cô nãy giờ.

Cô hắng giọng: “Dù sao đi nữa cũng rất cảm ơn cậu cứu tôi đêm qua”. Cô dừng lại đôi chút, rồi bồng hạ giọng: “Nếu như sau này không thể trở thành bạn bè, tôi thấy chúng ta không nên gặp nhau nữa là tốt hơn cả, tôi sẽ không làm phiền cậu. Tạm biệt”, nói xong câu này, cô kéo cửa bước ra.

“Cạch”, nghe tiếng chốt an toàn vang lên, cô vồ ngực thở phào, quên nó đi, đây chỉ là một cuộc gặp gỡ sai lầm thôi, hai người vốn không nên, cũng không thể xảy ra chuyện gì nữa. Cô vuốt vuốt mái tóc, thẳng người bước nhanh về phía trước, không ngoảnh đầu nhìn lại.

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ có mình hắn ngồi lặng lẽ. Điếu thuốc trên tay đã sắp cháy tới phần đầu lọc, đoạn tàn tro dài ngoẵng chỉ cần khẽ động sẽ rơi xuống. Trên gương mặt có phần nữ tính toát ra một vẻ đẹp nhẹ nhàng, không ai biết hắn đang nghĩ gì, chỉ thấy tay hắn đang cầm chiếc điện thoại bấm liên tục, màn hình không ngừng nhấp nháy.

Hắn đã nói rồi, hắn không dễông tay như vậy. Cô không thể bước ra khỏi cuộc đời hắn được.