Sự Dịu Dàng Chết Tiệt - Chương 03

Bọn chúng đuổi tới rồi. Tiếng bước chân loạn xạ, càng ngày càng gần. Chúng đứng ở bên ngoài chỗ rẽ chửi thề: “Chạy đâu mất rồi? Mẹ nó, thằng khốn đó mà để ông bắt được thì ông đánh cho tàn phế. Dám cướp gái của ông”.

Tiếng bọn chúng chửi bới cảm giác đang rất gần, giống như tiếng hét ngay sát ở bức vách bên cạnh. “Tụi nó không thể chạy nhanh thế”. Chúng tỏa ra tìm những nơi xung quanh, âm thanh xa dần.

Cô bị hắn siết chặt đến nỗi sắp không thở nổi, cô ngước đầu lên một cách khó khăn, nhưng không dám mở miệng, sợ bọn người kia đang ẩn nấp bên ngoài đành dùng khuỷu tay thúc vào ngực hắn. Cuối dùng Vũ Minh cũng buông lỏng tay, đầu hắn đang tựa gần nơi cổ của cô khẽ ngẩng lên, nhưng đôi tay vẫn chưa hoàn toàn thả hẳnô nhìn đôi mắt đen sẫm của hắn tỏ vẻ nghi ngại, cô sợ hãi, tại sao mắt hắn giữa đêm tối lại sáng đến thế, nó giống như có hòn lửa đang bốc cháy. Đôi mắt Vũ Minh cứ nhìn chằm chằm vào cô khiến cô không chịu nổi, đành nhắm mắt lại .

Họ cứ đứng đó ôm nhau như thế khoảng chừng năm phút, cô nghĩ những tên khốn kia tìm không thấy hai người, đợi lâu như vậy chắc hẳn đã bỏ đi rồi. Cô thử đẩy hắn ra, nhưng hắn vẫn không có ý định nới tay. Cô có chút bực mình, con người này sao thế, bọn chúng đều bỏ đi hết rồi, không đi ra còn ở đây làm gì. Cô giận dữ quay đầu đang định yêu cầu hắn thì một ngón tay ấm áp đặt lên miệng cô. Trừng mắt nhìn vào hắn, nhưng Vũ Minh không nói gì, vẫn đăm đăm nhìn cô. Cô tức giận thật rồi, cắn lên tay hắn một phát đau điếng. Muốn cho hắn ta biết đau mà bỏ ra, nhưng hắn vẫn không nói lời nào, cánh tay vẫn không chịu buông.

Cô lặng người ngỡ ngàng.

Phải một lúc sau, cô mới mềm lòng bình tĩnh nhả ra. Cô đã cắn hắn mạnh đến vậy trong khi con người này lại chính là người vừa cứu cô đấy.

Trong lòng áy náy, cô từ từ cúi mặt xuống, cũng không cố vẫy vùng nữa, để mặc hắn cứ ôm cô chặt như vậy.

Thời gian cứ thế trôi qua chậm chạp, trong buổi đêm hè tĩnh mịch nóng bức như vậy, một ngọn gió cũng không hề có, hai người đứng sát với nhau, gần đến nỗi có thể nghe thấy nhịp tim của đối phương. Thì ra tim hai người đều đập loạn xạ như nhau. Ngoài tiếng trống ngực thì sự tĩnh mịch của bóng đêm dường như quá lạ lẫm. Bầu không khí yên lặng có thể cảm nhận được sức nóng giữa hai cơ thể đang tăng vọt. Không gian chật hẹp, chỉ còn đủ chỗ cho tiếng tim đập loạn nhịp và hơi thở ấm áp của cả hai.

Cô có thể cảm nhận được hơi nóng của hắn phả ra bên tai mình, nhột nhạt, âm ấm và cả nặng nề nữa. Và bản thân cô phải chăng cũng đang như vậy?

Cơ thể ngày càng thấy nóng bức, mồ hôi toát ra làm ướt cả áo, nhưng điều cảm thấy trực tiếp nhất là bàn tay hắn đang đặt lên lưng và eo cô. Mồ hôi càng lúc càng nhiều, khiến quần áo như dính chặt vào người như lớp da thứ hai. Sự ấm nóng từ lòng bàn tay của hắn giống như bức xạ, chầm chậm loang ra, từ trên lưng, đến eo, khiến cô rã rời.

Trong lòng cô nổi lên từng đợt bất an, cô không thể thế này được, cô muốn rời bỏ chỗ này, ngay cả khi hắn là ân nhân của cô!

Chính lúc cô đang chuẩn bị hành động thì bên ngoài vọng lên tiếng nói.

“Mẹ kiếp, thằng oắt này sao có thể chạy nhanh thế chứ? Hay là nó sống gần đây nên đã trốn trong nhà rồi.” Nghe thấy tiếng hai tên ban nãy đang nói chuyện.

Tên cầm đầu gi mới lên tiếng: “Mẹ nó, lần sau để ông gặp lại, là đời nó tiêu rồi. Đi”.

Lúc sau tiếng bước chân đã dần xa khuất.

Thì ra, chúng nấp vào một chỗ gần đó để đợi hai người tự đi ra chui đầu vào lưới. Cô trách nhầm hắn rồi.

Chương 6: Không từ bỏ

Cô ngước đôi mắt vẻ tội lỗi nhìn vào gương mặt Vũ Minh, sau đó lại lúng túng nhìn vào tay hắn, đang định cất lời xin lỗi thì hắn đã buông tay ra, áp sát vào mép khe hở nhìn theo dáng mấy tên kia đang khuất dần ở góc đường, vậy là an toàn rồi.

Cuối cùng hắn cũng thả lỏng người, dựa sát vào tường, thở hổn hển. Lúc nãy phải nghe ngóng động tĩnh bên ngoài khiến cơ thể hắn như co cứng lại, bây giờ mới thoát khỏi nguy hiểm. Vũ Minh thở phào nhẹ nhõm.

Quay đầu lại nhìn, cô gái vẫn đứng đó, chẳng biết ngẩn ngơ điều gì.

Hừm, sao mình phải để ý mấy chuyện vớ vẩn này. Những việc cô gái ngốc nghếch này làm còn ít quá hay sao??? Được rồi, mặc kệ cô ta!

Nhưng hắn vẫn quay lại đến bên kéo cô ra khỏi chỗ đó, bên ngoài gió mát rượi bất chợt thổi lướt qua trên má, trên tay, trên cơ thể hai người tạo cảm giác sảng khoái lạ thường khiến cùng lúc nhớ đến không gian kín mít lúc nãy, phải đứng sát vào nhau thậm chí có thể nghe được nhịp tim của đối phương giống như chúng kề ngay trước ngực mình.

Cô ân hận cúi đầu, đã muốn rời đi ngay bây giờ nhưng lo lắng lúc nãy vì hiểu lầm đã cắn hắn bị thương.

Đúng rồi, tay hắn đang chảy máu. Cô túm lấy tay hắn đưa lên ngang mắt, chăm chú nhìn, dấu răng rõ rành rành, ở phần vết hàm răng trên hiện ra một quầng máu. Cô buồn bã, lấy tay nhẹ nhàng lau đi thứ màu đỏ rơm rớm bên ngoài vết thương.

“Xin lỗi”, cô nói một cách nặng nề, “Tôi…”.

Không đợi cô nói hết, hắn đã rụt tay lại, lạnh lùng buông một câu: “Còn đứng đây để đợi bị đánh hả?”, rồi quay người bước ra con hẻm.

Lúc này cô mới phát hiện hai người vẫn đứng ở chỗ rẽ của con hẻm. Đêm hoang vắng chỉ nghe tiếng bước chân “cộp cộp” đi trước, cô vội vàng ôm ba lô đuổi theo. Không thể bỏ mặc vết thương của hắn, cô tự nhắc mình như thế.

Vũ Minh bước chậm lại khi nghe tiếng chân cô đuổi theo sau. Trong lòng hắn khẽ dâng lên chút ngọt ngào. Cô không đi lối khác.

Cô theo sau hắn đến trước cổng vào khu nhà, nhưng cánh cổng sắt đã bị khóa. Vũ Minh dừng trước cánh cổng, rồi quay người quan sát cô. Cô chợt hiểu, hắn định leo qua cửa nhưng cô lại đang mặc váy, không tiện trèo.

Im lặng một hồi, hắn lên tiếng: “Gọi taxi, tôi đưa cô về ”.

“Gọi taxi? Trong con hẻm hẻo lánh thế này sao mà gọi, đây đâu phải con đường chính, muộn thế này rồi đâu taxi chạy đến đây. Nếu có gọi thì phải quay lại con đường lúc nãy, không chừng bọn khốn kia tìm không thấy còn đang đứng đó la hét. Cậu thiếu năng à?!” Cô vừa nghe đã giận dữ xả một hơi. Nói xong còn lầm bầm nhìn hắn trừng trừng, cứ như thể Vũ Minh đúng là kẻ đầu óc có vấn đề vậy.

Hắn nghe cô gào lên một hồi vẫn không bực tức, nét mặt lộ vẻ thích thú, cô dường như nhìn thấy trong mắt hắn nụ cười mỉa mai. Hắn cười cái gì, tại rõ ràng cô thấy nụ cười trong mắt hắn mà. Cô chỉ không muốn bị dọa như lúc nãy, cũng không muốn phải chạy trốn nữa, chẳng có gì hay ho cả, tuyệt đối chẳng có gì hay ho. Hắn hoàn toàn không có chút ý nghĩ mờ ám, nhưng bị hắn nhìn chằm chằm thế trong lòng cũng hơi sợ. Cô hơi chột dạ, chỉ sợ lúc hắn đi rồi cô sẽ bị đám người kia làm thịt.

“Ơ”, cô đột nhiên lắc đầu, ánh mắt hoang mang, chợt phát hiện ra thái độ của mình vừa rồi là không đúng.

“Ơ… ah… ừm… Tôi chỉ nói là, là… nếu như bây giờ ra ngoài thì có hơi nguy hiểm. Mà tôi cũng không chạy nổi nữa rồi.” Cô thấy Vũ Minh không nói lời nào, khuôn mặt tuấn tú của hắn ướt đẫm mồ hôi, áo dính chặt vào người càng thấy hắn gầy hơn, gương mặt gầy và nhợt nhạt do vận động nhiều nên hồng lên, cặp môi dưới chiếc mũi thanh tú càng đỏ.

Cô không chịu được ánh mắt hắn nhìn mình thế, bị một cậu thanh niên nhìn chằm chằm vào người, mà lại là một người đẹp trai thế này khiến người ta không thể không thích anh chàng ấy ngay, cái ánh mắt như dán chặt này khiến An An cảm thấy cơ thể mình có gì đó bất thường.

Quyết định không muốn mất thời gian, cô quay người ngước nhìn hàng rào sắt rồi cúi người nâng váy lên để lộ đôi chân trắng nõn, thon thả. Cô bám vào hàng rào, quay đầu nhìn hắn: “Tôi qua trước đây”. Nói xong bám vào xà ngang của hàng rào leo lên.

Hắn im lặng nhìn cô trèo, không nói gì nhưng vẫn dùng tay giữ chắc hàng rào để nó khỏi lung lay, giúp cô leo qua dễ dàng hơn.

Nhưng đứng bên dưới cũng có cái bất tiện. Cô mặc váy, trong lúc leo lên khó tránh khỏi bị tốc lên, chiếc váy trắng tinh bị cơn gió thổi bay phất phới. Đôi chân thon thả của cô cứ chập chờn trước mắt. Hắn cúi đầu, nắm chặt hàng rào, cuối cùng cô cũng leo lên được, nhưng vấn đề là leo lên thì dễ nhưng lúc xuống mới khó. Từ phía trên hàng rào không thể với tới được cái xà ngang phía dưới của hàng rào. Cô cứ ngồi ở đấy, chẳng biếtlàm thế nào.

Cô cố gắng duỗi chân, hy vọng nó sẽ chạm tới cái xà ngang. Thì đúng lúc đó cảm thấy bắp chân mình ấm lên. Hắn đang nắm lấy chân cô. Vũ Minh đưa tay với qua hàng rào sắt, nắm chặt lấy bắp chân cô. Cô an tâm dựa vào sức nắm của tay hắn để từ từ trượt xuống, cuối cùng cũng giẫm lên được xà ngang. Một chân, rồi hai chân. Và “phốc” một cái, cô nhẹ nhàng nhảy xuống đất. Khi đã an toàn, cô đưa mắt nhìn Vũ Minh, nở nụ cười mừng rỡ.

Vũ Minh vội thu lại ánh mắt, đu lên thoáng cái đã nhảy qua hàng rào. Nhìn vào tốc độ có thể thấy bình thường chắc hẳn hắn cũng từng leo rào không ít.

Vừa chạm đất, Vũ Minh đã quay người đi thẳng. An An vội vàng ôm ba lô chạy theo hắn khuất dần vào bóng đêm.

Chương 7: Mê hoặc

Thì ra hắn có nhà, lúc bước vào căn hộ của hắn, cô cảm thấy khó tin rằng hắn còn trẻ thế mà có thể sở hữu một căn hộ với một phòng khách và một phòng ngủ thế này. Đây là nhà Vũ Minh thuê thôi, nhưng vật dụng bên trong lại rất đầy đủ. Không có thời gian để nhìn kỹ hơn, cô quăng ba lô ngồi lên sô pha bên cạnh hắn. Vội vàng túm lấy tay Vũ Minh, lo lắng hỏi: “Trong nhà có thuốc kháng viêm không? Trước hết phải khử trùng vết thương đã, sau đó uống thuốc vào sẽ khỏi”.

Cô chẳng màng đến phản ứng của hắn ta ra sao, tự mình làm: “Ừm, lát nữa uống thuốc kháng viêm là được, tôi nghe nói bị răng cắn sẽ có hại. Răng của con người và động vật thực chất như nhau, để phòng ngự nên đều mang chút độc tính, cho nên phải sát khuẩn kỹ cái đã”. Nói một tràng rồi cô mới nhận ra người ngồi bên cạnh mình chả có động tĩnh hay phản ứng gì? Nhìn thì thấy hắn lại trong tư thế dựa vào sô pha ngủ từ bao giờ.

Sao hắn có thể??? Lúc cô đang chăm sóc tận tình cho vết thương của hắn, vậy mà hắn lại có thể ngủ như thế? Chẳng thèm quan tâm đến những điều cô nói về hậu quả nghiêm trọng của việc không xử lý vết thương.

Mặc kệ hắn, nhưng không thể để hắn ngủ như vậy được.

Cô đỡ hắn nằm xuống, kê dưới đầu hắn chiếc gối ôm, như vậy chắc chắn khi ngủ sẽ thoải mái hơn.

Cô mở điều hòa, lúc sau mới nhìn ngó xung quanh căn phòng. Phòng khách có một cái tủ tivi, thường thì mọi người đều nhét những đồ linh tinh trong nhà vào đó. Cô mở ra, lục tìm một lúc quả nhiên là thấy một cái hộp nhỏ trong có một bình dầu vạn hoa(1), rượu xoa bóp, còn có nào là thuốc cảm, thuốc hạ sốt. Nhưng nhìn vào cái nắp chai vặn chặt trước mắt thì xem ra tên ngốc này chẳng thích dùng thuốc lắm, và chắc chắn là mỗi lần đều bỏ mặc cho nó tự khỏi. Đúng là chả biết tự chăm sóc mình gì cả.

Vào phòng tắm tẩm ướt một chiếc khăn, cô nhẹ nhàng lau tay cho hắn, đôi bàn tay mềm mại nhưng rất mạnh mẽ, đúng là rất kỳ diệu, lúc này cầm tay hắn cảm tưởng nó rất mượt mà và ấm áp. Nhưng lúc nãy khi hắn ôm chặt lấy cô, cô cảm nhận thấy rõ ràng tay hắn rất có lực, không dễ mà vùng vẫy ra được. Cô nhẹ nhàng, cố gắng không chạm vào vết thương mà chỉ lau xung quanh. Sau đó mở chai dầu, lấy đầu ngón tay chấm thuốc nhẹ nhàng thoa lên vết thương và chỗ xung quanh. Cô đã có thể thấy ở vết răng có chỗ bị bầm tím, vết máu đã đông lại, cô nhẹ nhàng lấy ngón tay bôi thuốc lên tay hắn. Nhưng sợ Vũ Minh đau nên vừa bôi cô vừa dùng miệng thổi, giống như lúc nhỏ mình bị ngã mẹ thoa thuốc cho không ngừng thổi nhẹ vào vết thương.

Đợi xử lý xong vết thương trên tay, cô không kìm được vuốt nhẹ gương mặt hắn. Cô chưa từng nhìn hắn ở khoảng cách gần, kỹ càng và rõ nét thế này. Vũ Minh trông thật tao nhã, gương mặt trắng trẻo ngay cả nữ sinh cũng phải trầm trồ, dường như hoàn toàn không dùng bất cứ loại mỹ phẩm nào. Sao một người con trai lại có thể đẹp đến thế. Còn nữa, điều “đáng ghét” nhất là lông mi của hắn không chỉ dài mà còn rất dày, giống như một hàng những cánh quạt nhỏ vểnh lên. Sống mũi thẳng, và điều khiến người ta ngỡ ngàng là đôi môi hắn lúc nào cũng trơn bóng, hồng như quả đào cong lên. Có lẽ hắn đang mơ thấy chuyện gì rất vui, nên mặc dù trải qua chuyện vừa rồi vẫn có thể ngủ rất ngon, thật khiến người khác phải ngưỡng mộ.

 (1) Dầu vạn hoa: một loại dầu dùng để cầm máu kháng khuẩn.

Cô lặng lẽ nhìn vẻ mặt đang ngủ của hắn, giống như một thiên thần đang chìm vào giấc mộng, hóa ra thiên thần đâu có phân biệt giới tính. Chàng trai với dáng vẻ xinh đẹp có phần hơi nữ tính, những sợi tóc lưa thưa xõa rối trước trán càng làm tăng thêm vẻ dịu dàng.

Nếu hắn là nữ, nhất định sẽ là một cô gái tuyệt mỹ.

Cô không kìm được mỉm cười, nhìn đúng là ngon mắt!

Sực nhớ đến chuyện ăn uống, bụng cô đột nhiên sôi ùng ục. Ngoảnh đi ngoảnh lại mà đã ba giờ sáng rồi, cơn buồn ngủ từ từ ập tới. Nhưng mồ hôi dính dí người khiến cô cảm thấy khó chịu.

Cô quyết định vào phòng vệ sinh, ít ra cũng lau đi được mồ hôi trên người. Cô không dám tùy tiện tắm và thay quần áo ở nhà một người con trai lạ, haha, dù cho trong mắt cô, hắn chỉ như một đứa trẻ, một đứa trẻ có tướng mạo xinh xắn.

Đúng khoảnh khắc cô đóng cánh cửa lại thì con người nằm trên sô pha đột nhiên mở bừng mắt.

Thì ra hắn vốn không ngủ, hắn vẫn luôn thức.

Hắn không muốn nghe cô lảm nhảm nên cố ý vờ ngủ. Nhưng hắn không thể chối từ được sự chăm sóc dịu dàng của cô. Nhìn lớp thuốc trên vết thương, hắn thấy hơi tê tê nhưng không còn đau đớn. Cô gái ngốc nghếch này nói là trong răng có độc. Đồ ngốc. Mặc dù trong lòng trách mắng nhưng bản thân không để ý lại khẽ cười .

Nhớ tới lúc nãy, tay cô nhẹ nhàng xoa xoa cho mình, cái miệng thổi sát sạt vào lòng bàn tay, hắn suýt chút nữa đã cử động. Nhưng nếu thức giấc thì tất cả những điều này sẽ chỉ như một giấc mơ, sẽ giống như vô số những đêm trước đây, khi hắn vừa định ôm cô vào lòng thì chợt giật mình tỉnh giấc, tất cả sau đó chỉ là bóng đêm trống rỗng và im lặng. Cảm giác tĩnh mịch này hắn không muốn phải lặp lại. Hắn muốn tận hưởng sự dịu dàng từ cô, hắn muốn có một người thật sự thương yêu và chăm sóc, mà không giống như trước kia, toàn là sự tính toán và phòng bị, hết lần này đến lần khác hiện thực tàn nhẫn đánh tan từng chút từng chút một khát vọng yêu thương trong hắn.

Cho nên, hắn luôn tỏ ra lạnh lùng, giữ khoảng cách với mọi người. Bởi vì hắn không còn tin tưởng là vẫn có người thật sự vì hắn.

Nhưng khi hắn nhìn thấy cô chăm sóc cho chàng trai họ Viên, cảm giác tức giận ban đầu nhanh chóng chuyển sang ghen tỵ. Sao lại như vậy chứ, cô gái này sao có thể dịu dàng đến thế, chăm sóc chàng trai kia bằng sự vô tư, anh ta có phẩm chất, có tài cán gì lại được độc chiếm sự dịu dàng mà tất cả bọn đàn ông đều muốn có. Thậm chí anh ta chỉ khiến cô lo lắng. Khoảnh khắc đó trái tim hắn đã nhớ cô, từ ngày này cho đến tháng khác, rồi khát vọng có được cô giày vò hắn từng giây từng phút.

Nhưng mỗi lần đối mặt với cô, lại vì mong muốn kia không thể đạt được, trái tim như bị xé rách, hắn chỉ có thể dùng sự thờ ơ thường dùng để chối bỏ cô, thậm chí còn căm ghét và ghê tởm cô. Nhưng có trời mới biết, trái tim hắn khao khát cô nhiều thế nào. Hắn chỉ muốn ôm thật chặt tấm thân ấm áp này, để cô cùng mình vượt qua những đêm cô đơn, hắn thật sự khao khát. Vũ Minh ngây dại nhìn vào vết thương, hình ảnh ngón tay dịu dàng của cô chạm lên đó như tái hiện lại trước mắt.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở ra. Hắn giật mình, vội vàng nhắm mắt lại, tiếp tục “ngủ say”.

Chương 8: Cưỡng hôn

Cô kéo cái váy ướt sũng, vì để có thể lau mồ hôi trên người, cô đành dùng tay ướt thò vào bên trong áo. Mặc dù cơ thể cảm thấy mát mẻ hơn một chút nhưng lại khiến cho bộ váy dính nhẹp nước, bó sát vào cơ thể, tạo nên những đường cong duyên dáng ẩn hiện sau lớp vải.

Cô hơi lo lắng, từ tốn bước ra khỏi phòng tắm. Thấy hắn vẫn còn ngủ say mới yên tâm trở lại.

Bình tĩnh nào, cậu ta đang ngủ, cũng chẳng có ai nhìn thấy cả, đứng dưới máy điều hòa một chút sẽ khô thôi.

Cô mặc cái váy đang rỏ nước đứng trước máy điều hòa, kéo nhẹ tà váy để nó không dính vào đùi, vừa kéo vừa chỉnh phần áo trước ngực. Haizz, hôm nay thật không nên mặc bộ đồ mỏng thế này, chỉ dính chút nước đã coi như thấy rõ hết rồi.

Cô vừa chỉnh lại quần áo vừa hối hận.

Bỗng từ đằng sau có tiếng vọng lại: “Muốn bị cảm hả?”. Cô giật mình quay người lại, ngẩn người, không biết hắn tỉnh từ lúc nào đang ngồi dựa vào ghế sô pha.

Vũ Minh mắt hơi đỏ nhìn chằm chằm vào cô, vẻ mặt như thế cả tối không hề ngủ. Cô gái ngốc nghếch, đến giờ mà vẫn chưa nhận thức được thế nào gọi là nguy hiểm. Lại còn mặc bộ đồ ướt đứng trước mặt một người đàn ông, huống hồ chiếc váy vừa ướt xong chẳng khác nào lớp da thứ hai dính sát vào cơ thể. Vẻ đẹp hoàn hảo với đường cong diễm lệ của cô phơi bày trước mắt hắn. Vũ Minh thậm chí còn nhìn thấy nỗi sợ hãi không thể che giấu của cô phập phồng nơi lồng ngực, nét quyến rũ của trái đào kia đang như có như không hiện ra.

Hắn chả thiết sống nữa. Cô gái ngốc nghếch này có cần phải giày vò mình như thế không? Đừng trách tôi! Hắn sớm đã không muốn kiềm chế rồi. Vũ Minh vụt đứng bật dậy, hắn muốn cô, chỉ muốn cô. Đây là do cô tự dâng lên đấy.

Cô nhìn hắn bất ngờ đứng dậy, thấy ánh mắt của hắn cô mau chóng hiểu ra, vội vàng đưa hai tay ôm ngực. Quay người muốn chạy vào phòng khác, cô không còn suy nghĩ được gì nữa, chỉ biết là dáng vẻ mình quá thảm hại, không nên, không thể để người khác nhìn thấy.

Nhưng, không đợi cô chạy tới cửa phòng đã bị cánh tay hắn kéo lại, giữ chặt lấy eo, xoay một cái cô đã bị đẩy ép vào tường, cánh tay còn lại bị thương kia đặt ngay phía trên đầu cô.

“Ôi” Cô sợ hãi, muốn thoát khỏi cánh tay hắn nhưng hắn quá khỏe. Hắn ép cơ thể cô chặt đến nỗi không nhúc nhích được.

Không, lẽ nào hắn cứu cô ra khỏi động quỷ này lại đẩy cô vào động quỷ khác?

Cô ngước đầu lên, vừa định phản đối. Nhưng hắn đã đón lấy , phủ lên cô bằng đôi môi

“A”, toàn thân cô run rẩy, không phải thế, đây không phải là điều cô muốn. Cô đối tốt với hắn trước giờ vốn chỉ là do thấy hắn vì mình bị thương mà không nỡ mặc kệ hắn. Cô tin tưởng hắn như thế mà, sao hắn có thể…

Cô gắng sức tránh đôi môi đang ép sát vào mình. Nhưng tay hắn đang giữ chặt đầu cô, sự phản kháng của cô chỉ có thể tạo thành tiếng ú ớ không rõ ràng. Mà hắn lại không có ý định sẽ buông tha cô, hắn đưa lưỡi muốn xâm nhập vào miệng cô, cô khép chặt miệng không cho hắn có cơ hội. Cô muốn la lên nhưng miệng bị bịt kín, cô chỉ còn cách cố gắng giãy giụa, hai tay dùng sức đẩy ra cố thoát khỏi vòng vây của hắn, nhưng cánh tay hắn như được niệm bùa chú vẫn siết chặt, cô càng vùng vẫy, vòng càng sít lại.

“A”, hắn đã thực sự hành động, cô mở trừng mắt, nhìn vào đôi mắt đang điên cuồng kia, cứ vậy ép sát mình. Cô không kìm được sợ hãi hét lên.

Không, tôi không muốn, cô khó chịu lắc đầu, vặn vẹo eo, nhưng dù có vẫy vùng đến đâu cũng không thoát được sự khống chế của hắn. Trong miệng cô đã cảm nhận đầy đủ mùi vị của hắn, mùi thuốc lá, hỗn tạp pha trộn vào nhau đang tràn ngập miệng cô.

Một tay hắn ghì chặt cơ thể cô vào tường, tay còn lại suồng sã khám phá cơ thể cô dưới lớp áo, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bầu ngực cô.

Minh Minh, cứu em, giọt nước mắt tuyệt vọng không kìm được lăn dài trên má.

Hắn không nên làm thế, người mà cô quen biết không như vậy. Tại sao, tại sao hắn lại đối xử với cô thế này. Tại sao?

Những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, nhòe nhoẹt đôi mắt, nhòe nhoẹt gương mặt, mờ mịt, hy vọng đây chỉ là một giấc mộng, mau tỉnh dậy đi.

Chính lúc cô đau khổ, cái người đang đè chặt lấy cô bỗng chốc dừng lại.

Cô đã khóc rồi ư, Vũ Minh cảm thấy vị mặn trên khóe miệng mình, thì ra đó là nước mắt của cô.

Hắn ngước lên nhìn vào đôi mắt người con gái đang khóc rấm rứt trước mặt mình, hắn hôn không nổi nữa, hắn đã làm gì thế này, hắn không muốn nhìn thấy cô khóc. Hắn luôn yêu thích nụ cười của cô, và cả vẻ dịu dàng mê đắm ấy nữa.

Nhưng… chúng đều đi đâu mất rồi. Chết tiệt, là do hắn, do hắn đã bức chúng đi sạch rồi.

Hắn rụt tay, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, vùi mặt mình vào sâu bên cổ cô. Hắn không muốn thế này, hắn không muốn cô khóc. Hắn không muốn…

Cứ như thế, một người với tấm lưng dài rộng ôm trong lòng mình cơ thể nhỏ nhắn, liên tục vỗ về lưng cô, đầu vẫn rúc vào vai cô hy vọng có thể truyền được chút ấm áp đến cơ thể

Đêm nay, hai đường thẳng vốn không có điểm chung, từ giây phút này đã định sẽ vướng mắc vào nhau.