You are here

Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 181-182

 

CHƯƠNG 18iPof1: NtNe9ÀNG LWdrzÀ AI? 

HWdrzai ngườitNe9 Wdrzcứ nhưiPof ttNe9hế, vhGRnui iPofđùa Wdrzầm tNe9ĩ mộtpedG pheniPof, ănpedG ciPofhút đồtNe9 ăn,tNe9 lipedGền ôtNe9m tNe9lấy nhhGRnau, từpedG từhGRn ngủ. 

ĐanpedGg mWdrzơ màngtNe9, ntNe9ghe đưiPofợc mộthGRn tiếngWdrz gọWdrzi, iPofY WdrzY pedGmở hiPofai Wdrzmắt Wdrzra, ngWdrzhe đượctNe9 KhâiPofu TiPofrạch đangtNe9 nhỏhGRn giọngtNe9 pedGnói mpedGơ, nhắWdrzm chặtWdrz mhGRni mắiPoft pedGrun rtNe9ẩy, toWdrzàn tiPofhân lWdrzạnh băng. 

ThtNe9ấy tNe9ác hGRnmộng? NàWdrzng nhpedGìn thấWdrzy bhGRnên gốiiPof cótNe9 mtNe9ột khăntNe9 hGRntay pedGtrắng tinhiPof, nộiiPof tpedGâm dânpedGg Wdrzlên mộttNe9 trậnhGRn iPofấm áp,tNe9 npedGhiều nămhGRn hGRnqua, hắnhGRn vẫnWdrz pedGduy thGRnrì tNe9thói qiPofuen hGRnnày, vìhGRn trướcpedG đâypedG nànWdrzg vẫnpedG thưhGRnờng iPofhay tNe9mơ tWdrzhấy nhữWdrzng giấcpedG mộnhGRng kìpedG quái. 

CầhGRnm pedGti qhGRnuyên, nhẹiPof nhàntNe9g chàtNe9 pedGlau pedGmồ hôtNe9i trênhGRn trániPof hắn,tNe9 đpedGột Wdrznhiên, nghWdrze đượctNe9 pedGmột iPofcâu, làWdrzm nàiPofng dừtNe9ng lạipedG Wdrzđộng tác. 

“NWdrzgân NhitNe9……” HắnhGRn rupedGn rẩyhGRn, hpedGai taiPofy nắmtNe9 chặt. 

NgâpedGn WdrzNhi, pedGlại làpedG iPofNgân WdrzNhi, rốthGRn cuộciPof NgânhGRn NhpedGi tNe9là apedGi? NàWdrzng thtNe9ùy hGRnhạ mWdrzi mắt,hGRn haWdrzi taWdrzy nắmWdrz pedGchặt tWdrzi quyên,tNe9 cWdrzắn cắhGRnn môipedG, khôiPofng rhGRnõ Wdrzvì siPofao trontNe9g mpedGiệng bọhGRnn họiPof iPofgọi hGRnđều pedGlà WdrzNgân Nhi. 

Khâu TrạchpedG từtNe9 nhGRnhỏ cùnpedGg nWdrzàng lớWdrzn ltNe9ên, ngotNe9ại tWdrzrừ nàngWdrz, rpedGất iPofít khiPofi pedGtiếp xiPofúc iPofvới nữpedG tử,hGRn nhưpedG vậy,hGRn trtNe9ong pedGmiệng hắn,tNe9 ‘NiPofgân NhhGRni’ npedGày lạitNe9 tNe9từ đâuhGRn iPofmà đến? 

tNe9Còn vềiPof iPofphần MẫWdrzn HáchiPof tNe9yêu nam……hGRn HWdrzắn còpedGn hGRntừng gọiiPof mìnhiPof làWdrz “NgânWdrz hGRnNhi”, tNe9làm nàpedGng ngpedGhi iPofngờ rằnghGRn, phảpedGi chăiPofng nànWdrzg tNe9ta cùiPofng nànhGRng, cùntNe9g SầpedGm NiPofhi, phảtNe9i chWdrzăng đềuWdrz cpedGó chupedGng mộtiPof bộtNe9 dángiPof hapedGy không? 

“Ngân tNe9Nhi, khpedGông cầnhGRn hGRnrời đi……”tNe9 LúiPofc này,Wdrz KpedGhâu TrạchpedG rtNe9ốt cuiPofộc khônhGRng átNe9p ctNe9hế điPofược nộiPofi tâmWdrz sợtNe9 hãi,Wdrz hôpedG iPofto hGRnmột tiPofiếng rồihGRn iPofngồi bậtiPof dậiPofy, mhGRnở mtNe9i mắthGRn, hạhGRn xupedGống mộthGRn gipedGọt hGRnthanh lệ. 

“CiPofhàng thtNe9ấy átNe9c mộng.”iPof pedGY iPofY hGRnôn ntNe9hu ntNe9ói, pedGchà laWdrzu sạchhGRn sẽpedG nhGRnước miPofắt pedGcủa hắn. 

TỉntNe9h hGRntáo Wdrzlại, hắpedGn độthGRn pedGnhiên cpedGhế ttNe9rụ ciPofổ Wdrztay nWdrzàng, hGRnsắc mặtiPof Wdrzcó chiPofút sốthGRn ruột,Wdrz cWdrzũng manpedGg thiPofeo mộtpedG hGRntia lạiPofnh nhpedGư băng: 

“TrẫmpedG, vừaWdrz rồipedG iPofnói cáihGRn gtNe9ì, nàhGRnng ciPofó nghWdrze đưpedGợc hahGRny không!” 

Ngay lúchGRn từiPof triPofong hGRnmộng pedGtỉnh Wdrzlại, hắhGRnn tNe9tựa htNe9ồ hôpedG lêtNe9n tNe9một tiếtNe9ng, nhGRnhưng màiPof, lạitNe9 khtNe9ông dámWdrz xácWdrz đWdrzịnh, chíniPofh mìnhGRnh rốWdrzt cuộpedGc ctNe9ó thốhGRnt thànhpedG tiếtNe9ng pedGhay không. 

NàpedGng, iPofrốt ctNe9uộc cóhGRn nWdrzghe pedGđược cáipedG gìtNe9 haiPofy không? 

“……”iPof hGRnNàng quyệtpedG pedGmi, npedGhìn tNe9thoáng qpedGua tNe9cổ tNe9tay bịhGRn hắiPofn bóptNe9 pedGchặt, tWdrzhoáng hGRnđau đớpedGn, “CtNe9ái gìhGRn Wdrzcũng khôngiPof ngWdrzhe được,hGRn cáWdrzi gWdrzì ctNe9hàng cũngpedG khôngWdrz Wdrzcó nói.” 

tNe9Vì NgânpedG NhhGRni, hắhGRnn thhGRnế npedGhưng hGRnlại thươngpedG pedGtổn mìnhpedG mtNe9à khôWdrzng biết,tNe9 xpedGem Wdrzra, nữpedG ttNe9ử nhGRnày ởWdrz iPoftrong iPoflòng hắnhGRn Wdrzcó mộtiPof vpedGị hGRntrí pedGvô cùnghGRn tNe9quan trọng,tNe9 ntNe9ghĩ đpedGến pedGđây, lòngpedG củWdrza nàngtNe9 đpedGột nhitNe9ên đatNe9u đớn,hGRn chGRnhua tNe9xót khônWdrzg thôi. 

“CáWdrzi tNe9gì ctNe9ũng tNe9chưa nói…hGRn…” HiPofắn nhẹpedG ntNe9hàng tNe9hư pedGra Wdrzmột hhGRnơi, mapedGy Wdrzmắn, cpedGuối cùnWdrzg khôhGRnng lWdrzàm ciPofho nàWdrzng npedGghe được. 

“Ta đtNe9i phpedGân phóWdrz nhGRnữ hộpedG tNe9vệ đhGRnem đồpedG ănhGRn tipedGến pedGvào, đãpedG hGRntrưa rồi,tNe9 cũngWdrz nêtNe9n ăhGRnn iPofmột chúttNe9 gìpedG.” tNe9Nàng tNe9thùy hạtNe9 pedGmi mắt,pedG đWdrzem Wdrzti quyêtNe9n tNe9để vàohGRn ttNe9rong tpedGay hắntNe9, pedGxoay tNe9người xuiPofống tNe9giường, mặcWdrz hGRnquần áWdrzo đWdrzi rồihGRn đitNe9 rWdrza ngoài. 

TrướctNe9 cửa. 

“Hoàng tNe9phi, pedGHoàng ThGRnhượng chGRnó phảipedG lWdrzại thGRnhấy áiPofc mhGRnộng Wdrzhay không,Wdrz sapedGo ltNe9ại lớhGRnn pedGtiếng nhGRnhư tiPofhế.” mộtiPof niPofữ hiPofộ vệWdrz hGRncanh pedGgiữ ởiPof cửa,tNe9 pedGnhỏ gihGRnọng hỏi. 

“KhtNe9ông có.hGRn” NàntNe9g thảnWdrz nhiêWdrzn tNe9lắc đpedGầu, dặnpedG dòpedG nàWdrzng chuẩntNe9 bịiPof mộttNe9 ítWdrz thGRnhực pedGvật tahtNe9nh đạm,iPof tNe9tránh pedGcho miiPofệng vtNe9ết hGRnthương Wdrzcòn chưapedG khỏiWdrz htNe9ẳn hGRnbị cươngWdrz iPoflên, hGRnkhó khéppedG miệng. 

NữWdrz Wdrzhộ vhGRnệ lĩpedGnh mệnWdrzh tNe9mà tNe9đi, hGRnY iPofY nhìntNe9 theWdrzo thâpedGn ảnhWdrz củaWdrz nàng,Wdrz vụngpedG trộmpedG nhhGRnẹ nhànghGRn thởtNe9 hGRnra, hGRnmay mắtNe9n pedGnàng thGRna tNe9đè thấpWdrz tWdrzhanh âm. 

NhưiPofng mà,pedG tNe9vừa qWdrzuay ngWdrzười iPoflại, Wdrzlại nhìhGRnn thấypedG ktNe9huôn mtNe9ặt Wdrzcứng ngiPofắc củiPofa pedGhắn, lWdrzạnh lùnghGRn nghGRnhễ nànWdrzg, Wdrzkhông cóhGRn mpedGở hGRnmiệng, trầmhGRn mặchGRn xhGRnoay ngưpedGời Wdrzxốc lêntNe9 bhGRnức tNe9rèm chehGRn, khậiPofp khiPofiễng tNe9đi vào. 

Nàng cũntNe9g bướcpedG nhtNe9anh đuổiiPof kịphGRn, cWdrzẩn thậniPof giúppedG đỡ. 

“NànghGRn cáWdrzi gpedGì hGRnđều nghtNe9e đưhGRnợc, vìtNe9 satNe9o khôngtNe9 htNe9ỏi trẫm?”Wdrz HắntNe9 Wdrztận lựWdrzc iPofkhống chWdrzế âiPofm điệuWdrz củahGRn Wdrzchính mìniPofh, khótNe9 tránhWdrz Wdrzkhỏi riPofun run. 

tNe9“Các ngWdrzười, atNe9i cũntNe9g khWdrzông muốnWdrz nóihGRn pedGcho iPofta biếthGRn, iPofta hhGRnỏi thiPofì sẽpedG iPofcó iPofđáp ániPof sao?” 

Chua sótWdrz chGRnười, nàngWdrz pedGgiúp iPofđỡ hhGRnắn ngồhGRni pedGxuống gitNe9ường, vếtWdrz thươnpedGg khôpedGng pedGcòn Wdrzchảy máu,hGRn mapedGy Wdrzmắn, dượcWdrz hiệuWdrz nàWdrzy Wdrzcó vẻWdrz Wdrzhữu hiệiPofu, ciPofó hGRnthể cầmpedG máuhGRn, nhpedGưng tNe9mà, lênpedG hGRnmày lạiWdrz tNe9rất chậm,pedG chhGRnỉ cóiPof mộtpedG ltNe9ớp mỏng,pedG tựahGRn nhpedGư chỉtNe9 độngiPof mWdrzạnh mộtiPof chúWdrzt stNe9ẽ lạiiPof pedGvỡ ra. 

Mím môi,pedG hắnpedG nhhGRnẹ ntNe9hàng nắmhGRn lấtNe9y bàntNe9 tapedGy nhỏiPof béiPof, đôiPofi pedGmắt nhấhGRnt pedGthời nhhGRnu tNe9hòa xuốngWdrz dưtNe9ới, ngănpedG ýpedG cười. 

“NàntNe9g miPofuốn biếthGRn sao?” 

ÝtNe9 ttNe9ứ củaWdrz hắnhGRn làiPof, Wdrzcó thểpedG hGRnnói hGRncho pedGchính mìhGRnnh biPofiết? WdrzY WdrzY ntNe9gạc iPofnhiên tNe9ngẩng đầu,Wdrz đốtNe9i diệnhGRn vớiWdrz pedGtầm mắthGRn củahGRn Wdrzhắn, cótNe9 chútWdrz khôngtNe9 thểpedG tihGRnn, rtNe9ốt ciPofục hGRnhắn tNe9cũng chhGRnịu mởhGRn pedGmiệng nóiWdrz chpedGo mìnhhGRn biết. 

MộpedGt nữtNe9 tử,tNe9 tNe9vì tNe9sao cuốtNe9n Wdrzlấy tâiPofm củaWdrz haiPofi natNe9m nhân? 

“hGRnNếu niPofhư phảiiPof miễnWdrz cưpedGỡng, vWdrzề hGRnsau rồhGRni hpedGãy nói.”hGRn WdrzNàng cópedG tpedGhể nhìhGRnn rtNe9a được,iPof trêWdrzn mặtNe9t tNe9hắn mtNe9iễn pedGcưỡng cưhGRnời vui. 

RúpedGt hiPofai thGRnay tNe9ra, hGRnnàng iPofđi ngăWdrzn tpedGủ, lấWdrzy mộthGRn lọtNe9 dượchGRn lạiWdrz đâyhGRn, ngồWdrzi xtNe9ổm xuốngtNe9, cuốnhGRn ốnghGRn quầnpedG chGRnủa Wdrzhắn lên,tNe9 nhẹtNe9 nhtNe9àng mởtNe9 iPoflọ thuWdrzốc hGRnra, đổpedG hGRnra mWdrzột ítWdrz tNe9bột pedGmàu triPofắng, cẩniPof tpedGhận rắcWdrz hGRnlên vếWdrzt thương. 

“NgtNe9ân hGRnNhi khhGRnông phtNe9ải aitNe9i kháiPofc, iPoflà nàng.” 

Hắn mởiPof hGRnmiệng nópedGi, nhpedGìn nàiPofng ngạcpedG nhiPofiên, trừhGRnng lớntNe9 iPofmắt hạnhtNe9 nhìpedGn vàoiPof khuôniPof mặthGRn bìntNe9h thpedGản củaWdrz chhGRnính mìnhWdrz, ntNe9hất thờipedG hìniPofh thàntNe9h Wdrz2 trạntNe9g thiPofái đtNe9ối lập. 

“KhGRnhâu TrạchhGRn, ciPofhàng khôpedGng hGRnphải hồtNe9 điPofồ rồtNe9i chứ,hGRn iPofta lWdrzà hGRnY YtNe9, khôiPofng phảipedG NgâhGRnn NhitNe9, hGRntừ nhỏpedG đếnpedG lớn,iPof hGRnta cũpedGng chưhGRna từngWdrz ngiPofhe tháiPofi hopedGàng TháhGRni HậutNe9 nhắctNe9 tớipedG Wdrzhay bapedGn ciPofho ttNe9a tụWdrzc dahGRnnh nàyhGRn, ctNe9hàng pedGđang nóipedG iPofgiỡn phWdrzải khôiPofng?” NàhGRnng nộthGRn nộtWdrz nói,tNe9 nhìiPofn biểuiPof tìnhtNe9 tNe9trên mặpedGt hắpedGn ngtNe9hiêm túiPofc mpedGà thoápedGng ruWdrzng mình. 

Tuấn hGRnmi Wdrzkhinh longWdrz, hắpedGn iPofnhu nhhGRnu huyệtWdrz thiPofái dươnghGRn, hGRntất nhiêpedGn lhGRnà biWdrzết được,hGRn mìnhhGRn Wdrznói iPofnhư vậyWdrz iPofsẽ làtNe9m chiPofo nàntNe9g khhGRnông rõhGRn ràhGRnng, nhGRnhưng nếutNe9 iPofcứ hGRnim lặiPofng, tNe9chỉ shGRnợ, hắniPof Wdrzsẽ bịpedG hiiPofểu Wdrzlầm, trởtNe9 Wdrzthành htNe9oa pedGtâm nWdrzam tử. 

Wdrz“Nàng pedGthật tNe9sự iPoflà NgâniPof NpedGhi, khôtNe9ng đúngiPof, pWdrzhải nóiiPof, NgânpedG NhhGRni liPofà nànpedGg, iPoflà têiPofn pedGtrước hGRnđây chGRnủa nàng.” 

iPofđôi mắpedGt màuhGRn ttNe9ím dầtNe9n dầhGRnn chuyểntNe9 thàntNe9h thtNe9âm thúy,hGRn Wdrzyên lpedGặng niPofhìn duiPofng nWdrzhan cWdrzủa Wdrznàng,… nghGRnũ Wdrzquan khôtNe9ng đồhGRnng dạngiPof, giốiPofng nhauhGRn, chỉpedG Wdrzcó mộttNe9 nụWdrz cườiiPof iPofngọt tNe9ngào hGRnnhư hpedGoa tNe9lê đầuWdrz xuân,Wdrz còntNe9 tNe9có linhGRnh hồn. 

“tpedGên trướcpedG đâyiPof iPofcủa ta?” 

Nàng căiPofn pedGbản làhGRn khôngiPof hiểuhGRn hắniPof đangpedG nWdrzói tNe9cái ghGRnì, “ChẳWdrzng lẽ,hGRn tiPofa từpedGng bịpedG mấtNe9t trípedG nWdrzhớ?” NếuhGRn kpedGhông, Wdrznhư thếhGRn nàiPofo pedGlại khôntNe9g biếthGRn triPofước Wdrzkia mìnWdrzh kêtNe9u lhGRnà NgântNe9 Nhi? 

HơhGRnn ntNe9ữa, tNe9có điPofôi khGRnhi, ánWdrzh mắtNe9t hắnhGRn khiPofi niPofhìn nàngpedG, dưtNe9ờng nWdrzhư khôngWdrz Wdrzphải đWdrzang nhìnpedG nànhGRng, pedGmà đtNe9ang nhìnWdrz mộiPoft ngưhGRnời khác. 

“KtNe9hông phảipedG,” HắnhGRn nhGRnhẹ nhàpedGng tNe9lắc đầu,“ĐóiPof lhGRnà iPoftên tropedGng kiWdrzếp trướpedGc củtNe9a nàng!” 

đôWdrzi mắthGRn iPofmàu títNe9m lộtNe9 riPofa mộtNe9t pedGcỗ Wdrzkỳ tNe9quang kỳiPof dị,pedG hGRntrước mắtNe9t tựaWdrz hồtNe9 xuấtpedG hiệhGRnn mộthGRn thWdrzân ảniPofh xhGRninh đẹp,iPof thíchpedG Wdrzmặc hGRnmột Wdrzthân quầnhGRn áohGRn đơnpedG gpedGiản, hGRnmàu hpedGoa tNe9lê, bênpedG mtNe9ôi pedGluôn cpedGó tNe9ý cườiPofi pedGôn ntNe9hu, thườnWdrzg htNe9ay iPofthân miPofật tNe9ôm cátNe9nh ttNe9ay hắn,iPof giPofọi “ViêmiPof HiiPof, hGRnngươi làtNe9 VhGRniêm tNe9Hi củWdrza NghGRnân Nhi.” 

KpedGiếp trưWdrzớc? tNe9Nàng rtNe9õ ràngpedG Wdrzlà iPoftừ tpedGhế kỷhGRn tNe921 đWdrzến, tNe9bọn họ,tNe9 iPofcó phtNe9ải lầWdrzm rWdrzồi hiPofay khhGRnông? NàngiPof cắnWdrz Wdrzmôi dtNe9ưới, độtpedG nhiWdrzên pWdrzhát hiệntNe9, ntNe9àng thậtiPof sợiPof hãitNe9 iPofloại spedGai lầmpedG nàytNe9, pedGnếu niPofàng khôtNe9ng phảiiPof niPofgười iPofmà pedGbọn họtNe9 cpedGhờ mongiPof, vậyWdrz nàngWdrz iPofnên làpedGm tNe9cái hGRngì pedGbây giờ? 

“pedGkiếp hGRntrước củaiPof thGRna, ltNe9à ngườitNe9 nhưhGRn pedGthế nào?hGRn” NàniPofg pedGnột nộtpedG mởpedG mWdrziệng, rấtiPof lhGRnà sợtNe9 hãi. 

“là mộttNe9 ngườiiPof màpedG Wdrz3 ngườiWdrz chúiPofng tiPofa đềuhGRn iPofhết lònpedGg thươnghGRn yêu.” 

TipedGếng nWdrzói khàiPofn kpedGhàn xhGRnuống, thGRnựa hhGRnồ cóiPof chútpedG npedGghẹn hGRnngào, kýpedG Wdrzức Wdrzxa xưWdrza bấtWdrz chợiPoft tràniPof về,iPof Wdrzđau xiPofót, ngọtWdrz ngWdrzào, tNe9đan xiPofen tNe9vào nhau… 

Ba ntNe9gười? NgoạiiPof triPofừ tNe9hắn cWdrzùng MẫniPof tNe9Hách yêiPofu nWdrzam, còiPofn cóhGRn Wdrzai? NàtNe9ng tNe9giật mình. 

“VìtNe9 shGRnao, cáciPof ngưtNe9ời biếtpedG, NgânhGRn NpedGhi ntNe9hất đWdrzịnh làiPof ta?”iPof ĐâytNe9 mpedGới lWdrzà đtNe9iểm miPofấu chốtpedG Wdrz, nàngpedG qpedGuả thiPofực rấtWdrz Wdrzlà shGRnợ hãihGRn, đátNe9p áiPofn khôngWdrz nhưiPof mìnhGRnh nghĩWdrz, ltNe9ại khônpedGg tpedGhể khôpedGng hỏi. 

Wdrz“Chỉ Wdrzcần liếchGRn mắthGRn mtNe9ột cWdrzái, pedGta Wdrzliền chGRnó thGRnhể nWdrzhận tNe9ra nàng.” 

HpedGắn đWdrzột nhpedGiên nởpedG nụpedG cười,tNe9 ántNe9h mắWdrzt Wdrzvụt sáng,hGRn hWdrzai Wdrztay ômiPof hGRnchầm hGRnlấy thiêtNe9n hạWdrz biPofé nhỏ, 

“ChWdrzo tNe9dù lpedGà hóaiPof ttNe9hành iPoftro bụhGRni, Wdrzta tNe9cũng cóhGRn thểWdrz npedGhận Wdrzra nànWdrzg.” ÔmpedG vtNe9ào trotNe9ng iPoflòng, qhGRnuyến luytNe9ến hípedGt lấyWdrz hươngiPof thơWdrzm ngọttNe9 ngàotNe9 trhGRnên ntNe9gười nàng. 

TrêntNe9 ngưWdrzời nWdrzàng cũhGRnng ptNe9hát tNe9ra mùWdrzi hGRnhoa lê……hGRn tNe9Độc đpedGáo, khhGRnông iPofgì tpedGhay thpedGế đtNe9ược, pedGlà tNe9mùi hươpedGng củaWdrz Wdrzlinh hồpedGn nàng! 

 

CHƯƠNG 182tNe9: CẨNtNe9 THẬpedGN WdrzMIỆNG VẾtNe9T THƯƠNG

TùyWdrz ýiPof đểiPof hắnpedG ômiPof mWdrzình, hapedGi ngườiPofi độtpedG nhGRnhiên iPofim lặnhGRng, nànhGRng thaWdrzm luyếniPof hpedGơi iPofthở pedGlành lạnhGRnh miPofà thpedGoải hGRnmái trpedGong lòhGRnng, trWdrzong Wdrztim pedGđột Wdrznhiên trởWdrz nêpedGn bhGRnình thảtNe9n, mặtNe9c Wdrzkệ sựtNe9 thGRnình tNe9như pedGthế npedGào, hiệnpedG tạhGRni, hatNe9i ngườipedG btNe9ọn họhGRn pedGchỉ tNe9cần tNe9ở iPofcùng mộWdrzt chỗ,Wdrz cáihGRn hGRngì cũngtNe9 khônpedGg qhGRnuan trọngWdrz, vôiPof luậnhGRn làiPof Wdrzkiếp trướchGRn hhGRnay làtNe9 kiếiPofp sau. 

“iPofNàng, iPofkhông muiPofốn biPofiết chuyệnWdrz tìnhiPof pedGở kpedGiếp Wdrztrước sao?” 

BàWdrzn Wdrztay thGRno iPofcủa PpedGhù VâWdrzn hGRnKhâu TiPofrạch tNe9ôn ntNe9hu vuốttNe9 vupedGốt lưntNe9g nàWdrzng, gtNe9iống nhưhGRn đWdrzang vuốthGRn Wdrzve ciPofon mèhGRno Wdrznhỏ, điPofôi tNe9mắt màupedG pedGtím ttNe9hâm hGRný liếcWdrz iPofmắt nhWdrzìn kWdrzhuôn mặtiPof nhỏWdrz iPofnhắn tWdrzrấn địntNe9h mộtpedG cái. 

“TapedG kpedGhông muốiPofn biết.” 

pedGNàng chậmpedG rãipedG lắcWdrz đầu,hGRn tựaiPof hồ,tNe9 tWdrzừ vpedGẻ mpedGặt củpedGa hiPofắn cWdrzùng tNe9Mẫn HátNe9ch yêuWdrz ntNe9am, kiếhGRnp tiPofrước hẳnhGRn lpedGà riPofất pedGlà pedGphức tạiPofp, nếWdrzu làpedG iPofnhư thếiPof, chínhhGRn mìnhpedG hGRncăn pedGbản khGRnhông muốnhGRn biết. 

“Cho dùtNe9 nàhGRnng mutNe9ốn biếtpedG, hiệnhGRn tạiWdrz cũnWdrzg kiPofhông thGRnhể nhGRnói ctNe9ho npedGàng nghe.” 

Hôn nhẹWdrz vànhGRnh tNe9tai củapedG nànhGRng, hiPofắn ônhGRn ntNe9hu hGRnnói, ôhGRnm Wdrzeo nWdrzhỏ, bànWdrz tiPofay lạtNe9i bắtiPof đầutNe9 khpedGông hGRnan phậpedGn, pedGxoa Wdrzxoa mềmtNe9 mại. 

WdrzNói cácWdrzh khGRnhác, từiPof pedGđầu ttNe9ới đuôi,pedG pedGhắn pedGchỉ ttNe9ính ntNe9ói chWdrzo nWdrzàng bấyiPof nhiêpedGu màiPof thôtNe9i? NpedGàng chhGRnán npedGản, đãiPof pedGsớm iPofbiết niPofam nhânWdrz nàyiPof thtNe9ật ppedGhúc hWdrzắc, hGRngiang sơhGRnn dhGRnễ đổitNe9 bảnhGRn tíhGRnnh khiPofó dờiWdrz, pedGnhưng pedGmà, nàngWdrz lạpedGi tWdrzhích tNe9hắn nhưtNe9 thWdrzế, cWdrzó pedGphải tNe9nàng thGRnhích cuồnpedGg ngiPofược Wdrzhay không? 

hGRn“Không đượciPof, còiPofn iPofcó tNe9chút đau.” 

Kinh hGRnngạc nhtNe9ìn hGRnbàn thGRnay ttNe9o đãhGRn tháiPofo vạtWdrz áWdrzo trướcpedG ngựciPof pedGcủa mìnhiPof, nàngpedG thấpiPof giọngWdrz ntNe9găn ciPofản, sắpedGc miPofặt Wdrzhồng tpedGươi, hGRntựa nhpedGư mộttNe9 quWdrzả táotNe9 chítNe9n mọng. 

TuấntNe9 tNe9mi mộthGRn điềhGRnu, hắpedGn thGRnà pedGác tNe9nhu sátpedG, rWdrzất thícWdrzh xtNe9em bWdrzộ dáiPofng thhGRnẹn thùnhGRng củahGRn nàngtNe9, iPofbạc thầpedGn khinhGRnh dương,hGRn cổhGRn họntNe9g ttoáWdrzt iPofra cườiWdrz nhẹ. 

HưởngiPof thụtNe9 thiPofân mìiPofnh dầhGRnn diPofần mềmtNe9 mạiPofi, iPofcả nWdrzgười chohGRnàng lên. 

“Miệng vếWdrzt Wdrzthương, cWdrzẩn thậniPof pedGmiệng vếtpedG thươnghGRn củatNe9 chàng.” 

iPofNàng kinWdrzh hôiPof Wdrz, muốtNe9n đứngiPof dậhGRny xWdrzem cótNe9 đụnghGRn tpedGới htNe9ay khhGRnông, iPofnhưng hGRnbị hắntNe9 tNe9ôm chặhGRnt, khônpedGg dễtNe9 Wdrzdàng buôtNe9ng ra. 

“KhônghGRn cWdrzó đụniPofg tới,Wdrz iPofchỉ ciPofần ntNe9àng đừngtNe9 nháoiPof.” WdrzHắn đạmtNe9 cười,pedG kWdrzhông iPofkhỏi bịpedG phảnpedG ứngiPof đáiPofng yêuiPof pedGcủa nàniPofg hGRnlàm ấmpedG áiPofp pedGcả Wdrztrái tim. 

“hGRnTrước phảtNe9i băngpedG bótNe9 lạpedGi, bhGRnằng pedGkhông thWdrzật tNe9sự sẽpedG chạmpedG vàopedG vếiPoft thương,tNe9 hGRnthật vấtNe9t Wdrzvả mớiWdrz khéWdrzp lạiWdrz. ChàpedGng pedGkhẳng địtNe9nh sẽiPof trộmiPof pedGđi Wdrzđi stNe9át hiPofổ, iPofta mutNe9ốn cảntNe9 cũpedGng cảhGRnn khôhGRnng hGRnđược, nhanhGRnh lêniPof, đểiPof ttNe9a giúpedGp pedGchàng bătNe9ng bpedGó.” NàniPofg iPofcũng mặcpedG kệhGRn nhiiPofều nhGRnhư vậiPofy, iPofdùng sứWdrzc nghGRnăn hGRntay hắnWdrz, cầmpedG bạchhGRn Wdrzbố sạchWdrz Wdrzsẽ Wdrzsớm chuẩnWdrz iPofbị ttNe9ốt pedGbao bốiPof hGRnbao vtNe9ây tNe9đi lên. 

MộWdrzt tiPofay chốhGRnng khpedGuôn iPofmặt, hắniPof Wdrzim lặhGRnng nhìntNe9 khGRnhuôn mặttNe9 ônpedG nhuWdrz, màyhGRn lihGRnễu cohGRnng conghGRn. MtNe9ắt Wdrzto tNe9tròn, tpedGrong veotNe9, mũiPofi titNe9nh xảo,Wdrz cápedGnh mtNe9ôi điPofỏ hồhGRnng, căWdrzng mhGRnọng, chỉhGRn ciPofần nhpedGẹ pedGnhàng iPofkhẽ mhGRnở rahGRn, ttNe9ựa nhGRnhư mộhGRnt tráWdrzi chWdrzín Wdrzngon tNe9ngọt, làiPofm cpedGho ngườWdrzi thGRna kìhGRnm lòngpedG khiPofông đậutNe9 mhGRnuốn Wdrzcắn tNe9một ngụm. 

LưupedG liPofoát cộttNe9 mWdrzột Wdrzcái pedGnơ cpedGon bướm,tNe9 nàngiPof vỗpedG vỗhGRn pedGtay đứngiPof lên,pedG Wdrznhìn hGRnthấy hắntNe9 nhiPofìn chằmpedG chGRnhằm mìnhtNe9, cóiPof tNe9chút mạchGRn dapedGnh kỳpedG diệu,Wdrz chiPofẳng hGRnlẽ làtNe9 hGRnmặt mìpedGnh díWdrznh tNe9cái ghGRnì sao? 

“TriPofẫm sẽiPof khôWdrzng trộmtNe9 đitNe9 Wdrzsăn Wdrzhổ,” HắniPof đWdrzột nhiiPofên nóitNe9,“Cho nWdrzên pedGsẽ khôniPofg biPofỏ lạpedGi nnhGRnàng hGRnmột mình.” 

Hắn,Wdrz hiểpedGu đưpedGợc tâiPofm tiPofư củapedG niPofàng. pedGTrong mắtiPof hGRnY hGRnY liPofóe pedGra nWdrzhiều tiiPofa sángtNe9 tNe9mang ttNe9heo Wdrzý cườipedG pedGôn ntNe9hu, khôngtNe9 pedGbiết vìtNe9 saWdrzo, hiệWdrzn tWdrzại, chỉtNe9 cầniPof ởtNe9 bênWdrz iPofcạnh hắhGRnn, iPofnàng lạiiPof cóiPof thểWdrz cảmpedG nhậtNe9n điPofược thpedGật pedGsâu hạnWdrzh phúc. 

“Ân, vWdrzậy lúchGRn chàngWdrz điPofi tNe9săn bạchWdrz hổpedG tNe9phải mpedGang hGRntheo tiPofa.” NpedGàng tNe9yêu cầu. 

“pedGNàng ktNe9hông thểtNe9 điWdrz, nhiềtNe9u nhấthGRn chỉWdrz cpedGó thểhGRn đứpedGng ởpedG pedGxa xtNe9a nhìn.” 

Hắn iPofnghĩ ngtNe9hĩ, rpedGa Wdrzquyết địpedGnh này,Wdrz pedGchỉ cóhGRn ởtNe9 rấthGRn xWdrza nhìniPof, mớihGRn sẽtNe9 khôhGRnng tiếWdrzn vàhGRno, ciPofũng sẽtNe9 chGRnó hGRnnguy hiểm. 

“Nhưng mà,hGRn tiPofrên ngườhGRni hGRnta Wdrzkhông hWdrzề cóiPof thưtNe9ơng tổnhGRn, ngWdrzươi pedGxem, tWdrzrừ pedGbỏ iPofbị ngườiiPof nàpedGo đhGRnó lưuhGRn hGRnlại hGRnmột tNe9đống xanhGRnh tím,iPof trêtNe9n ngưhGRnời vtNe9ết thươngpedG nhGRnào cpedGũng khiPofông có.” 

NànghGRn letNe9o Wdrzlên giườhGRnng, kéopedG Wdrztay hGRnáo hGRnlên, lộpedG Wdrzra dấupedG htNe9ôn ngWdrzân cWdrzhi chpedGit tNe9trên cánWdrzh tayWdrz, aiziPof, chỉpedG làhGRn cánhGRnh pedGtay Wdrzthôi, đừtNe9ng nóWdrzi thGRnrên ngưpedGời. =]] 

ánh mắttNe9 PhpedGù iPofVân KhâWdrzu TtNe9rạch đhGRnột nhGRnhiên Wdrznóng ltNe9ên, lôiPofi bWdrzàn tahGRny trắngiPof niPofgần củaiPof pedGnàng lại,pedG nWdrzhẹ Wdrznhàng hôn. 

ÔhGRnn nWdrzhu vtNe9ùng tNe9vẩy, nàiPofng đãhGRn rơhGRni tNe9trong Wdrzlòng hắn,iPof hpedGắn khôiPofng ciPofần tNe9tốn nhGRnhiều sứcWdrz, qWdrzuả laatNe92 dWdrzễ nhưWdrz tpedGrở bànWdrz tay. 

“LầnWdrz nhGRnày, cònhGRn nhGRnói cẩnWdrz thậhGRnn mpedGiệng vếtiPof thươniPofg nWdrzữa không?” 

Hắn đắtNe9c iPofý niPofói, đãiPof Wdrzbiết tNe9nàng sẽhGRn khôiPofng tNe9nhu Wdrzthuận nhiPofư thếiPof, vìiPof miễWdrzn pedGcho tNe9nàng hGRncằn nhằntNe9 npedGói liêtNe9n miWdrzên khôngiPof tNe9dứt, cúiPofi đầupedG htNe9ôn pedGlên môiWdrz nàng. 

Nhưng,iPof hắnhGRn Wdrzvừa nóhGRni xongiPof, nànhGRng tNe9xấu hổtNe9 litNe9ếc liếctNe9 mắttNe9 mộtWdrz chGRnái, tiPofhùy hạhGRn Wdrzmi mắt. 

“NhWdrzưng mà,tNe9 ttNe9a còpedGn cóiPof miệngWdrz vếttNe9 thương.” 

“ChiPofỗ nào?”tNe9 HắnWdrz pedGgiật mìnhiPof, cònhGRn cópedG vWdrzết thươpedGng sao? 

“SángtNe9 pedGnay Wdrzmới thượhGRnng dưiPofợc, hiệnhGRn tạitNe9 đWdrzã quênhGRn sao?” 

NànhGRng dùngtNe9 tpedGay nhéiPofo nWdrzhẹ Wdrzvào ehGRno hắWdrzn, sắcpedG mặtiPof phiếhGRnm hồng. 

BừnpedGg ttNe9ỉnh pedGđại nghGRnộ, hắmhGRn pedGtà tứpedG miPofỉm cười,pedG ghGRniương mi. 

“VậWdrzy thGRnrẫm sẽhGRn giútNe9p nàiPofng xứhGRnc thuốcpedG mộthGRn lầhGRnn nữa?” 

Ân? tNe9Ý pedGlà, miPofuốn hGRnnàng iPofrồi xtNe9ức tNe9thuốc? TropedGng đầuiPof hGRnY pedGY ttNe9rực tiWdrzếp phiêWdrzn dịch,Wdrz đWdrzầu “oànhiPof” mộtpedG tiếnpedGg, mắttNe9 hGRnđỏ bhGRnừng lên… 

“ChWdrzàng khônhGRng hGRnthể pedGnhịn xuốngiPof siPofao?” WdrzNàng hGRnđè lạiiPof bàntNe9 tpedGay hGRnto đahGRnng rụctNe9 Wdrzrịch, bấtpedG đắctNe9 dĩpedG nói. 

GiWdrzống nhGRnhư pedGlà miPofột tiểutNe9 hpedGài tửiPof iPofthích iPofăn kẹtNe9o, ăhGRnn tNe9mãi cũngpedG pedGkhông Wdrzchán, htNe9ắn nũnWdrzg nịu” 

“VàiWdrz ngàynữhGRna, MiPofẫn HácpedGh phỏngtNe9 hGRnchừng sẽhGRn tiPofìm đượcpedG bạWdrzch htNe9ổ, đếniPof pedGlúc tNe9đó, tWdrzrẫm mWdrzuốn thânWdrz iPofcận pedGnàng cũnghGRn khGRnhông đhGRnược, tNe9nàng nWdrzhẫn tpedGâm đẩypedG iPoftrẫm rhGRna sao?”hGRn HắhGRnn Wdrzmân Wdrzthần, ởhGRn Wdrzmôi nànghGRn lạihGRn hGRnđặt iPofxuống mộtiPof hGRnnụ hônWdrz thậhGRnt sâu. 

Thì Wdrzra hắnWdrz đãWdrz sớmWdrz nghtNe9ĩ Wdrzđến mWdrzấy iPofthứ này,iPof kWdrzhó tráWdrzch lpedGại manhGRng mìntNe9h tpedGới tNe9nơi nàyWdrz, nhpedGưng màhGRn, nếutNe9 lpedGúc ấpedGy mìtNe9nh lựatNe9 chọniPof cưiPofỡi tpedGiểu iPofhồng mãpedG rờihGRn đWdrzi, bâhGRny giờWdrz cũntNe9g tNe9không xuấttNe9 iPofhiện lpedGoại tìnhhGRn hpedGuống nàtNe9y, chpedGo hGRnnên nói,hGRn muốnpedG iPoftrách cũpedGng ciPofhỉ cóhGRn thểpedG trápedGch cpedGhính mình. 

“Chàng sWdrzẽ gitNe9úp Wdrzta tNe9thượng dượciPof lầtNe9n niPofữa sao?” 

Nàng nhpedGỏ gWdrziọng Wdrznói, Wdrzbất đắcpedG dĩWdrz, vpedGừa npedGói xWdrzong lWdrzời này,iPof địtNe9a chưởnWdrzg cũngWdrz hGRnvửa ctNe9ởi bỏtNe9 Wdrzy phiPofục củahGRn nàng,iPof baiPofo lấyhGRn mềmtNe9 mại. 

Hắn thWdrzật sựWdrz lhGRnà rấtiPof pedGthích mềiPofm iPofmại, tròniPof iPoftròn củaWdrz npedGàng, tiPofhấy nànghGRn tWdrzhùy hạtNe9 hGRnmi mtNe9ắt, rupedGn rẩy,tNe9 cúipedG đtNe9ầu, iPoftầm mắthGRn dừngpedG ởiPof bàpedGn Wdrztay tWdrzo củaiPof mìnhpedG, biểuWdrz hiệnWdrz đápedGng yêuhGRn, stNe9ắc mặtiPof hGRnđà hồng. 

“XepedGm iPofra, nàtNe9ng cũnhGRng rpedGất hưởnghGRn thụWdrz nhtNe9a” HắhGRnn cưiPofời Wdrznhạo pedG, hGRnkéo hGRntay nàiPofng iPofqua, đặtiPof lêtNe9n ngựciPof mình,“hGRnThử iPofsờ spedGờ xpedGem.” DpedGùng ánhpedG mắtWdrz cổWdrz vpedGũ Wdrznhìn nàng. 

CápedGi Wdrzgì hưởnghGRn ttNe9hụ chhGRnứ, nàngWdrz cWdrzhỉ pedGlà tòtNe9 mWdrzò, iPoftò mòhGRn tiPofhôi! pedGVẻ iPofmặt bốpedGi rối,pedG nhWdrzìn đóapedG hhGRnồng mahGRni iPoftrước iPofngực bịpedG hắntNe9 mWdrza sáttNe9, vuốtWdrz veWdrz, luôpedGn hGRncảm thhGRnấy cóhGRn điểmtNe9 kỳiPof quápedGi, btNe9àn tNe9tay bịWdrz tNe9hắn kWdrzéo đhGRnến nghGRnực, nànghGRn mtNe9uốn khángiPof nghị,iPof nhtNe9ưng điPofã bịiPof hắniPof luốnhGRn vàohGRn qupedGần pedGáo iPofđơn bạtNe9c, cảWdrzm nhậtNe9n dWdrza Wdrzthịt lpedGạnh lpedGạnh, cpedGũng hGRnnhư cảmpedG giWdrzác rtNe9õ rànghGRn Wdrzdục vọngiPof ghGRniữa hapedGi chântNe9 Wdrzhắn iPofđã thứctNe9 tỉnh,Wdrz hGRncứng rắhGRnn htNe9ẳn lên. 

HắnpedG miPofỗi hGRnlân đềiPofu hGRncó thểiPof iPofphi iPoflễ nàngiPof, hGRnvì cWdrzái gtNe9ì nàntNe9g khôiPofng thểWdrz phiPofi lễWdrz hắnpedG ? 

Y Y nuốt nước miếng một cái, mười ngón run rẩy tham nhập vào vạt áo của hắn, sờ sở lên cái bụng bằng phẳng, lòng bàn tay non mềm cọ cọ vào da thịt trơn nhẵn, cái loại cảm giác này, thật sự khó có thể dùng ngôn từ nào để hình dung, thoải mái khiến nàng nàng si mê.

“Thoải mái sao?” hắn dùng thanh âm khàn khàn hỏi. 

Nàng chỉ có thể nói như vậy, rất sợ mình nói có bao nhiêu ái muội, suy nghĩ một hồi mới hồi mới đáp: 

“Thực…. kỳ quái…cảm giác thực kỳ quái.” 

“Phải không? Nhưng mà trẫm cảm thấy thực thoải mái.” đôi mắt màu tím đột nhiên phiếm thượng một tầng tơ máu mỏng manh, tràn ngập cả ánh mắt, “Này làm trẫm càng muốn yêu nàng.” 

“……” Nàng còn chưa mở miệng, đã bị đối phương hôn thật sâu. 

Nàng hứng thú dạt dào học theo bộ dáng giở trò của ai đó, vuốt ve thân hình rắn chắc, không ngờ đối phương hít sâu một hơi, chế ngự không được nội tâm khát vọng, so với lần xâm nhập trước còn dũng mãnh hơn. 

Cảm giác phong phú làm nàng gần như hóa thành hư không…