You are here

Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 181-182

 

CHƯƠNG YLHq181: 7ve2NÀNG LfaPsÀ AI? 

HakSA5i ngườikSA5 c7ve2ứ nYLHqhư thkSA5ế, vu7ve2i đùfaPsa ầmYLHq ĩkSA5 mộtkSA5 kSA5phen, kSA5ăn c7ve2hút đồ7ve2 ănfaPs, lYLHqiền kSA5ôm lấy7ve2 nhkSA5au, từfaPs faPstừ ngủ. 

Đang mơfaPs 7ve2màng, SzCQnghe đượckSA5 mộtSzCQ 7ve2tiếng YLHqgọi, SzCQY faPsY YLHqmở hafaPsi mắtYLHq raSzCQ, kSA5nghe đượcYLHq Khâ7ve2u TrfaPsạch đanYLHqg nhỏ7ve2 giọYLHqng nóiYLHq mơ,kSA5 YLHqnhắm chặtYLHq faPsmi 7ve2mắt rufaPsn rẩy,SzCQ toàfaPsn thâ7ve2n lạYLHqnh băng. 

ThSzCQấy ákSA5c mkSA5ộng? NàSzCQng nh7ve2ìn t7ve2hấy b7ve2ên gốikSA5 cókSA5 faPsmột kfaPshăn tafaPsy trắYLHqng tinh7ve2, nội7ve2 tâm7ve2 7ve2dâng l7ve2ên mfaPsột trậnfaPs 7ve2ấm áYLHqp, nhiềkSA5u năYLHqm SzCQqua, hắYLHqn vẫ7ve2n dkSA5uy tr7ve2ì th7ve2ói qu7ve2en nàYLHqy, vfaPsì trướcfaPs đâySzCQ nànfaPsg vẫnfaPs thườYLHqng hakSA5y kSA5mơ thấyYLHq nhữ7ve2ng giấcfaPs mộYLHqng faPskì quái. 

CầmSzCQ 7ve2ti quSzCQyên, nkSA5hẹ nhàkSA5ng ch7ve2à SzCQlau YLHqmồ 7ve2hôi trêkSA5n tYLHqrán hắnfaPs, độtYLHq nhiênYLHq, nghfaPse đưSzCQợc mộtYLHq câu,faPs l7ve2àm nàngfaPs dừSzCQng lYLHqại độYLHqng tác. 

“Ngân Nhi……”SzCQ HắkSA5n r7ve2un rẩy,7ve2 hSzCQai taYLHqy nắkSA5m chặt. 

Ngân NhkSA5i, kSA5lại lkSA5à faPsNgân Nhi7ve2, rkSA5ốt cuộc7ve2 NgYLHqân kSA5Nhi lYLHqà YLHqai? NànfaPsg YLHqthùy hSzCQạ mSzCQi mắt,7ve2 hafaPsi t7ve2ay nắmYLHq SzCQchặt t7ve2i quyênYLHq, cắn7ve2 cắnfaPs môYLHqi, kSzCQhông rõkSA5 vìkSA5 skSA5ao tro7ve2ng miệngYLHq bọnSzCQ hkSA5ọ gọiYLHq đềfaPsu kSA5là NkSA5gân Nhi. 

KhfaPsâu TrYLHqạch từSzCQ kSA5nhỏ cùkSA5ng kSA5nàng SzCQlớn lfaPsên, kSA5ngoại trSzCQừ nàngfaPs, rấtSzCQ 7ve2ít kYLHqhi tifaPsếp xfaPsúc vớifaPs nữYLHq tửSzCQ, nhkSA5ư vậy,SzCQ tfaPsrong miệSzCQng hắn,SzCQ ‘Ngân7ve2 NhYLHqi’ kSA5này lYLHqại tfaPsừ đâuSzCQ mà7ve2 đến? 

CYLHqòn kSA5về SzCQphần MẫnSzCQ HáchYLHq ykSA5êu namfaPs…… Hắn7ve2 còYLHqn từnfaPsg SzCQgọi 7ve2mình 7ve2là “faPsNgân Nhi”,faPs lSzCQàm nYLHqàng ngh7ve2i nYLHqgờ rằng,kSA5 7ve2phải YLHqchăng nfaPsàng tfaPsa c7ve2ùng nàng7ve2, cùngfaPs SầmkSA5 SzCQNhi, kSA5phải chă7ve2ng đềufaPs cóYLHq ckSA5hung 7ve2một 7ve2bộ dánYLHqg hafaPsy không? 

SzCQ“Ngân NhiYLHq, khôngSzCQ cầnfaPs rờYLHqi SzCQđi……” LkSA5úc nàyfaPs, KhYLHqâu Trạch7ve2 kSA5rốt cuộkSA5c khSzCQông ákSA5p 7ve2chế YLHqđược nộifaPs tâmfaPs sợfaPs hãikSA5, hSzCQô tSzCQo mộtYLHq tiến7ve2g YLHqrồi ngồikSA5 bật7ve2 dậkSA5y, faPsmở 7ve2mi kSA5mắt, hạfaPs SzCQxuống mộtSzCQ giYLHqọt thanfaPsh lệ. 

“SzCQChàng thấkSA5y kSA5ác mộng.7ve2” 7ve2Y YLHqY ôfaPsn nSzCQhu nóiYLHq, chàSzCQ laYLHqu sạchSzCQ YLHqsẽ nưSzCQớc 7ve2mắt củ7ve2a hắn. 

TỉnhfaPs tákSA5o lkSA5ại, hắfaPsn độfaPst nhfaPsiên chếfaPs trYLHqụ c7ve2ổ tkSA5ay nàng,kSA5 sắckSA5 mặt7ve2 cSzCQó chkSA5út sốt7ve2 YLHqruột, cũ7ve2ng mafaPsng faPstheo mộtYLHq tiSzCQa lạ7ve2nh nSzCQhư băng: 

“TrẫmSzCQ, vừaYLHq rồiSzCQ nóYLHqi kSA5cái YLHqgì, nkSA5àng có7ve2 ng7ve2he đượckSA5 faPshay không!” 

NgafaPsy lSzCQúc từSzCQ faPstrong mộSzCQng tỉnh7ve2 lYLHqại, faPshắn tựakSA5 hồkSA5 hô7ve2 YLHqlên mộYLHqt tiếng,7ve2 nhưfaPsng YLHqmà, lại7ve2 kSzCQhông 7ve2dám xáYLHqc 7ve2định, chính7ve2 mìnkSA5h SzCQrốt ckSA5uộc cófaPs thfaPsốt thàfaPsnh ti7ve2ếng kSA5hay không. 

kSA5Nàng, rốt7ve2 cuộfaPsc cóSzCQ nYLHqghe đ7ve2ược cákSA5i gYLHqì SzCQhay không? 

YLHq“……” NànfaPsg quykSA5ệt mikSA5, kSA5nhìn th7ve2oáng SzCQqua cSzCQổ tafaPsy bịSzCQ hắfaPsn SzCQbóp cfaPshặt, thoángfaPs đ7ve2au đớnSzCQ, “Cái7ve2 g7ve2ì cũ7ve2ng khYLHqông ngfaPshe được,SzCQ cákSA5i gYLHqì 7ve2chàng cSzCQũng kSzCQhông cYLHqó nói.” 

YLHqVì NfaPsgân NhfaPsi, hắYLHqn tkSA5hế nhưngSzCQ lạ7ve2i thkSA5ương tfaPsổn mìnfaPsh 7ve2mà khôkSA5ng biếfaPst, xeSzCQm r7ve2a, kSA5nữ tửYLHq 7ve2này ởYLHq tronSzCQg lònSzCQg hắ7ve2n SzCQcó mYLHqột vịfaPs tfaPsrí faPsvô SzCQcùng quafaPsn trọn7ve2g, SzCQnghĩ đếSzCQn đYLHqây, lòngfaPs SzCQcủa nàSzCQng độtkSA5 nhiênSzCQ đaukSA5 YLHqđớn, YLHqchua xYLHqót khYLHqông thôi. 

kSA5“Cái SzCQgì cũ7ve2ng chkSA5ưa SzCQnói……” HắfaPsn nhYLHqẹ nhànkSA5g 7ve2hư kSA5ra mộtkSA5 hkSA5ơi, maYLHqy mắnkSA5, cuốifaPs cù7ve2ng faPskhông làmSzCQ YLHqcho nàn7ve2g kSA5nghe được. 

“Ta đfaPsi phânfaPs kSA5phó 7ve2nữ hYLHqộ faPsvệ đemSzCQ faPsđồ ăSzCQn tSzCQiến và7ve2o, SzCQđã trưfaPsa rồi,faPs cũngkSA5 nêYLHqn SzCQăn mộ7ve2t chútYLHq gì.”kSA5 NàngfaPs faPsthùy hạ7ve2 mkSA5i mắt,kSA5 đemYLHq kSA5ti qfaPsuyên đểkSA5 vàofaPs tSzCQrong tYLHqay hắfaPsn, xoa7ve2y ngYLHqười xuố7ve2ng giYLHqường, faPsmặc quầnfaPs áoSzCQ SzCQđi 7ve2rồi đi7ve2 SzCQra ngoài. 

Tr7ve2ước cửa. 

“HoàfaPsng phikSA5, H7ve2oàng ThượngkSA5 ckSA5ó phảfaPsi lfaPsại thấYLHqy á7ve2c mộYLHqng haYLHqy khkSA5ông, sakSA5o l7ve2ại lớnfaPs tiếYLHqng nh7ve2ư thế.faPs” một7ve2 kSA5nữ hộSzCQ faPsvệ caYLHqnh g7ve2iữ ởSzCQ cửa,SzCQ nkSA5hỏ giọngkSA5 hỏi. 

“7ve2Không có7ve2.” faPsNàng thảnSzCQ n7ve2hiên lắcSzCQ đầu,faPs dặn7ve2 dfaPsò kSA5nàng chuYLHqẩn b7ve2ị m7ve2ột YLHqít thfaPsực vậtSzCQ tkSA5ahnh 7ve2đạm, tránfaPsh chfaPso mSzCQiệng vếtfaPs thươSzCQng kSA5còn chư7ve2a khkSA5ỏi hẳnSzCQ bkSA5ị cươngSzCQ lên7ve2, kh7ve2ó faPskhép miệng. 

Nữ kSA5hộ vệkSA5 kSA5lĩnh mệnhfaPs mà7ve2 đikSA5, kSA5Y faPsY n7ve2hìn thSzCQeo tYLHqhân ảfaPsnh củafaPs nfaPsàng, vụngSzCQ trộmfaPs nhẹSzCQ nhàngfaPs thởYLHq raSzCQ, ma7ve2y mắn7ve2 nà7ve2ng SzCQta đèSzCQ thfaPsấp faPsthanh âm. 

NhưnkSA5g màkSA5, vừaYLHq quaSzCQy ngYLHqười lạikSA5, l7ve2ại nhìkSA5n SzCQthấy khkSA5uôn mặtfaPs ckSA5ứng ngắcfaPs của7ve2 hắn,kSA5 YLHqlạnh SzCQlùng nghễfaPs nYLHqàng, khôYLHqng có7ve2 mở7ve2 miệnYLHqg, trầSzCQm kSA5mặc xokSA5ay kSA5người SzCQxốc lênkSA5 bứcSzCQ kSA5rèm kSA5che, khậpfaPs kSA5khiễng đSzCQi vào. 

N7ve2àng cũng7ve2 bướcYLHq nha7ve2nh đSzCQuổi kfaPsịp, cẩn7ve2 faPsthận faPsgiúp đỡ. 

“NàngkSA5 cákSA5i SzCQgì đfaPsều ng7ve2he được,kSA5 vìYLHq sSzCQao khôn7ve2g h7ve2ỏi trẫmYLHq?” SzCQHắn tậfaPsn YLHqlực khốngkSA5 chfaPsế kSA5âm điệu7ve2 củakSA5 YLHqchính mfaPsình, khkSA5ó trkSA5ánh khỏikSA5 7ve2run run. 

“SzCQCác người,YLHq a7ve2i cSzCQũng khôn7ve2g muốnkSA5 faPsnói kSA5cho faPsta 7ve2biết, t7ve2a kSA5hỏi thYLHqì sYLHqẽ cYLHqó đápfaPs áYLHqn sao?” 

faPsChua sótSzCQ cườiYLHq, 7ve2nàng giúkSA5p đfaPsỡ YLHqhắn ngồi7ve2 xuốn7ve2g giườnfaPsg, vếkSA5t thưSzCQơng khônfaPsg cYLHqòn chảySzCQ 7ve2máu, mSzCQay kSA5mắn, dkSA5ược hiệfaPsu SzCQnày có7ve2 YLHqvẻ hữfaPsu hiệu,kSA5 có7ve2 t7ve2hể cầmfaPs 7ve2máu, nhkSA5ưng mà,YLHq lYLHqên 7ve2mày lạiYLHq rấ7ve2t chậSzCQm, kSA5chỉ có7ve2 mộtYLHq lYLHqớp mỏngkSA5, tựafaPs nSzCQhư chỉYLHq YLHqđộng mạfaPsnh mộtSzCQ chkSA5út 7ve2sẽ lạiYLHq vỡkSA5 ra. 

Mím mkSA5ôi, hắnfaPs nhẹkSA5 nhà7ve2ng 7ve2nắm lYLHqấy 7ve2bàn takSA5y nhỏYLHq bé,SzCQ đYLHqôi mắt7ve2 nhấtYLHq thời7ve2 nfaPshu hòafaPs SzCQxuống dưới,SzCQ ngăn7ve2 kSA5ý cười. 

“NànYLHqg muốSzCQn biếtYLHq sao?” 

YLHqÝ tứSzCQ ckSA5ủa hkSA5ắn lkSA5à, c7ve2ó tkSA5hể 7ve2nói ch7ve2o SzCQchính faPsmình kSA5biết? SzCQY SzCQY ngYLHqạc nkSA5hiên ngẩng7ve2 đầu,7ve2 đốkSA5i dfaPsiện SzCQvới YLHqtầm mắtYLHq củaYLHq hắn,faPs faPscó chút7ve2 khôngfaPs thểYLHq ti7ve2n, faPsrốt cụkSA5c 7ve2hắn cYLHqũng chYLHqịu mSzCQở mYLHqiệng faPsnói chfaPso mSzCQình biết. 

MộtYLHq nSzCQữ tử,YLHq vSzCQì kSA5sao kSA5cuốn lấyYLHq kSA5tâm của7ve2 h7ve2ai naSzCQm nhân? 

“NếufaPs kSA5như phảikSA5 miễnkSA5 cưỡng,SzCQ về7ve2 sYLHqau rồifaPs faPshãy 7ve2nói.” NàngkSA5 cókSA5 SzCQthể nhYLHqìn r7ve2a đưfaPsợc, YLHqtrên mặtfaPs hắnfaPs YLHqmiễn cưỡngfaPs cườikSA5 vui. 

SzCQRút YLHqhai tkSA5ay raYLHq, nSzCQàng đ7ve2i nfaPsgăn tủ,kSA5 kSA5lấy 7ve2một lọfaPs d7ve2ược lạiYLHq đây,SzCQ nSzCQgồi xổmSzCQ xuSzCQống, cfaPsuốn ốngkSA5 q7ve2uần củaSzCQ hắnfaPs lênYLHq, SzCQnhẹ nhànkSA5g 7ve2mở 7ve2lọ thuốckSA5 raSzCQ, đổkSA5 7ve2ra mộtSzCQ faPsít bộkSA5t màufaPs trYLHqắng, cẩfaPsn th7ve2ận rắYLHqc 7ve2lên vếtkSA5 thương. 

“NgâfaPsn N7ve2hi khôngkSA5 phảiYLHq 7ve2aii khác,faPs kSA5là nàng.” 

HắnSzCQ SzCQmở miệSzCQng nkSA5ói, nhSzCQìn nkSA5àng n7ve2gạc nhfaPsiên, trfaPsừng lớnSzCQ mSzCQắt hạnh7ve2 nkSA5hìn và7ve2o SzCQkhuôn mfaPsặt bSzCQình thảSzCQn cSzCQủa chínfaPsh mìkSA5nh, nhấtSzCQ th7ve2ời hìSzCQnh t7ve2hành YLHq2 YLHqtrạng thá7ve2i đốiYLHq lập. 

“KhSzCQâu TfaPsrạch, chàYLHqng khôkSA5ng pfaPshải hồkSA5 đồ7ve2 rSzCQồi SzCQchứ, tSzCQa lkSA5à faPsY YkSA5, kYLHqhông pfaPshải NgânfaPs NhkSA5i, từkSA5 nhYLHqỏ đfaPsến lớkSA5n, tkSA5a cũkSA5ng chưYLHqa từngSzCQ kSA5nghe thákSA5i hoàng7ve2 7ve2Thái Hậu7ve2 nSzCQhắc tfaPsới hkSA5ay bakSA5n c7ve2ho tkSA5a tfaPsục SzCQdanh này,faPs cSzCQhàng đa7ve2ng nó7ve2i gSzCQiỡn phả7ve2i không?”7ve2 NàkSA5ng nộtfaPs nộtSzCQ faPsnói, nhìSzCQn SzCQbiểu tìn7ve2h trêfaPsn YLHqmặt hắn7ve2 nkSA5ghiêm túfaPsc mSzCQà thoákSA5ng runYLHqg mình. 

TYLHquấn m7ve2i khYLHqinh longYLHq, hắSzCQn YLHqnhu nfaPshu huyệtkSA5 thákSA5i dươngYLHq, tfaPsất nhifaPsên làkSA5 biếYLHqt YLHqđược, YLHqmình faPsnói nhưYLHq vfaPsậy sẽfaPs làkSA5m kSA5cho nàng7ve2 SzCQkhông faPsrõ SzCQràng, nhưnSzCQg nếSzCQu cứkSA5 faPsim lặngYLHq, cSzCQhỉ skSA5ợ, hSzCQắn kSA5sẽ bYLHqị hSzCQiểu lầm7ve2, SzCQtrở 7ve2thành hkSA5oa tâm7ve2 naYLHqm tử. 

“Nàng thYLHqật skSA5ự làSzCQ NgâkSA5n NhifaPs, khônfaPsg đ7ve2úng, phảYLHqi kSA5nói, NgâkSA5n NhSzCQi lYLHqà nàng,7ve2 làSzCQ tênfaPs tr7ve2ước đSzCQây c7ve2ủa nàng.” 

đkSA5ôi mYLHqắt kSA5màu t7ve2ím dầfaPsn dầnYLHq YLHqchuyển thàfaPsnh tfaPshâm th7ve2úy, y7ve2ên lặngkSA5 n7ve2hìn dYLHqung SzCQnhan củaYLHq nàng,…kSA5 faPsngũ qYLHquan SzCQkhông đồnfaPsg dSzCQạng, giSzCQống nhaSzCQu, chkSA5ỉ cófaPs mộSzCQt nụSzCQ 7ve2cười nkSA5gọt ngàofaPs nhSzCQư SzCQhoa l7ve2ê đSzCQầu faPsxuân, ckSA5òn cSzCQó lin7ve2h hồn. 

“YLHqtên trkSA5ước đSzCQây củakSA5 ta?” 

faPsNàng cYLHqăn 7ve2bản lSzCQà khôngYLHq hiYLHqểu hắnSzCQ faPsđang nóSzCQi kSA5cái gfaPsì, “ChSzCQẳng lẽSzCQ, tSzCQa từnfaPsg bịfaPs mất7ve2 trkSA5í nhớ?”kSA5 NếuYLHq khônkSA5g, YLHqnhư thế7ve2 nYLHqào lạiYLHq khô7ve2ng biếkSA5t tfaPsrước kikSA5a mìn7ve2h YLHqkêu kSA5là NgânSzCQ Nhi? 

Hơn nữa,SzCQ 7ve2có đôi7ve2 khiSzCQ, ánkSA5h mYLHqắt hắnfaPs kh7ve2i nhìnkSA5 nSzCQàng, dfaPsường như7ve2 kh7ve2ông ph7ve2ải đangYLHq nhìnSzCQ faPsnàng, màkSA5 SzCQđang nhìnSzCQ mộtkSA5 nSzCQgười khác. 

“Không phải,”kSA5 kSA5Hắn nhẹ7ve2 SzCQnhàng lắcYLHq đầu,“ĐókSA5 làfaPs tSzCQên trYLHqong kiếYLHqp trướcSzCQ cYLHqủa nàng!” 

đ7ve2ôi mắtSzCQ màuSzCQ tímfaPs lộfaPs YLHqra mkSA5ột cfaPsỗ kỳ7ve2 quanYLHqg 7ve2kỳ SzCQdị, trướcSzCQ mYLHqắt tựSzCQa kSA5hồ xuấtSzCQ hiệnfaPs mộYLHqt thâ7ve2n ảSzCQnh xinYLHqh đẹp,kSA5 th7ve2ích mặYLHqc mộtSzCQ thâfaPsn quSzCQần áSzCQo đkSA5ơn giả7ve2n, 7ve2màu hofaPsa lYLHqê, bkSA5ên môSzCQi luônYLHq SzCQcó ýSzCQ kSA5cười faPsôn nhufaPs, thường7ve2 h7ve2ay SzCQthân mậYLHqt SzCQôm cánhfaPs tkSA5ay hắfaPsn, kSA5gọi “ViêkSA5m HSzCQi, ngươ7ve2i lSzCQà VYLHqiêm H7ve2i củ7ve2a NgfaPsân Nhi.” 

KiếYLHqp trước?7ve2 SzCQNàng kSA5rõ rànSzCQg kSA5là từ7ve2 7ve2thế kSzCQỷ 2kSA51 đến,YLHq bọn7ve2 7ve2họ, cYLHqó phảkSA5i l7ve2ầm rồikSA5 hSzCQay khôngYLHq? NànYLHqg cfaPsắn môfaPsi dưSzCQới, SzCQđột nhkSA5iên phá7ve2t hiệ7ve2n, nànYLHqg thậkSA5t sợ7ve2 7ve2hãi lofaPsại sfaPsai lầm7ve2 nàYLHqy, nếuSzCQ n7ve2àng khônSzCQg phảiSzCQ ng7ve2ười màfaPs bọnYLHq h7ve2ọ chờfaPs mofaPsng, SzCQvậy nYLHqàng nêSzCQn là7ve2m cáikSA5 gSzCQì bâykSA5 giờ? 

“kiếpYLHq trướcfaPs cfaPsủa kSA5ta, làfaPs ngườkSA5i nYLHqhư thếSzCQ nàokSA5?” NàSzCQng nộtkSA5 nộkSA5t YLHqmở mfaPsiệng, faPsrất làkSA5 sYLHqợ hãi. 

“là mộ7ve2t người7ve2 7ve2mà YLHq3 người7ve2 ch7ve2úng SzCQta đềufaPs hết7ve2 kSA5lòng thương7ve2 yêu.” 

TiếngfaPs SzCQnói YLHqkhàn kkSA5hàn SzCQxuống, tựfaPsa hồSzCQ kSA5có cfaPshút nghSzCQẹn SzCQngào, kkSA5ý ức7ve2 SzCQxa x7ve2ưa bấtkSA5 kSA5chợt trànkSA5 về,kSA5 SzCQđau xót,SzCQ ngọSzCQt ngSzCQào, đanSzCQ x7ve2en vSzCQào nhau… 

Ba người?faPs kSA5Ngoại trừ7ve2 hSzCQắn cùYLHqng MẫnYLHq Hác7ve2h yêfaPsu YLHqnam, cSzCQòn SzCQcó 7ve2ai? NàfaPsng giậfaPst mình. 

“VSzCQì sa7ve2o, cáSzCQc ng7ve2ười SzCQbiết, NgânSzCQ SzCQNhi SzCQnhất địnhSzCQ lkSA5à tfaPsa?” ĐâyYLHq mớifaPs là7ve2 điểmYLHq 7ve2mấu cSzCQhốt faPs, nàfaPsng YLHqquả thựfaPsc SzCQrất l7ve2à sYLHqợ faPshãi, đá7ve2p ánkSA5 khôngYLHq SzCQnhư mìnhfaPs faPsnghĩ, l7ve2ại khôSzCQng kSA5thể khô7ve2ng hỏi. 

“ChkSA5ỉ cSzCQần liếcfaPs kSA5mắt mkSA5ột cái,faPs faPsta 7ve2liền c7ve2ó thể7ve2 nkSA5hận YLHqra nàng.” 

HSzCQắn đSzCQột nhiêfaPsn nở7ve2 kSA5nụ cfaPsười, kSA5ánh mắtYLHq vfaPsụt sáYLHqng, haYLHqi takSA5y ômfaPs cfaPshầm lấyYLHq thYLHqiên SzCQhạ faPsbé nhỏ, 

“CkSA5ho dSzCQù YLHqlà h7ve2óa thàn7ve2h tfaPsro bkSA5ụi, faPsta cũ7ve2ng 7ve2có t7ve2hể n7ve2hận rSzCQa nàng.”faPs ÔSzCQm vàofaPs trokSA5ng lònfaPsg, quyếkSA5n l7ve2uyến hfaPsít SzCQlấy hươngSzCQ th7ve2ơm YLHqngọt ngà7ve2o trênfaPs ngườYLHqi nàng. 

T7ve2rên ngưfaPsời nàng7ve2 cũngSzCQ pYLHqhát rfaPsa mùfaPsi kSA5hoa lê……YLHq ĐộcSzCQ 7ve2đáo, không7ve2 gìYLHq thSzCQay thkSA5ế đượfaPsc, SzCQlà mùi7ve2 hươngfaPs của7ve2 lSzCQinh hkSA5ồn nàng! 

 

CHƯƠNG 18YLHq2: YLHqCẨN faPsTHẬN kSA5MIỆNG faPsVẾT THƯƠNG

kSA5Tùy ýfaPs đểfaPs hắnkSA5 ôm7ve2 mình,faPs hfaPsai ngườiYLHq đ7ve2ột nYLHqhiên faPsim YLHqlặng, nkSA5àng t7ve2ham lYLHquyến SzCQhơi thSzCQở là7ve2nh lạnhYLHq mSzCQà thoả7ve2i mákSA5i t7ve2rong lònYLHqg, trSzCQong tifaPsm độtfaPs nfaPshiên SzCQtrở 7ve2nên 7ve2bình thản,SzCQ 7ve2mặc kệfaPs sựYLHq tìYLHqnh nhưfaPs thếkSA5 nkSA5ào, hiSzCQện tại,YLHq hYLHqai ngưfaPsời bYLHqọn h7ve2ọ chỉYLHq cầnSzCQ faPsở cùngkSA5 mộtfaPs chỗkSA5, c7ve2ái faPsgì c7ve2ũng faPskhông kSA5quan trYLHqọng, vSzCQô lufaPsận SzCQlà kfaPsiếp trkSA5ước hYLHqay làYLHq kiếpYLHq sau. 

“7ve2Nàng, khôSzCQng muốSzCQn biếfaPst SzCQchuyện tìnkSA5h ởkSA5 kiếp7ve2 trướckSA5 sao?” 

Bàn taYLHqy t7ve2o củ7ve2a Phù7ve2 VânYLHq KhâkSA5u Trạc7ve2h ô7ve2n kSA5nhu vkSA5uốt vuốtfaPs lYLHqưng nàng,kSA5 giốngSzCQ kSA5như đafaPsng vu7ve2ốt faPsve cfaPson 7ve2mèo nhfaPsỏ, đôkSA5i mkSA5ắt mYLHqàu tYLHqím thâkSA5m faPsý liếc7ve2 mắtYLHq kSA5nhìn khuYLHqôn kSA5mặt nhỏkSA5 nhắn7ve2 kSA5trấn địnhYLHq kSA5một cái. 

“7ve2Ta kfaPshông muốnYLHq biết.” 

7ve2Nàng chậSzCQm r7ve2ãi 7ve2lắc đầu,kSA5 tYLHqựa hồ,7ve2 từYLHq vẻYLHq mặtSzCQ củaYLHq SzCQhắn cùnSzCQg MẫnfaPs HáSzCQch yfaPsêu faPsnam, kiếYLHqp tSzCQrước hẳnfaPs làkSA5 rấ7ve2t lfaPsà phứckSA5 tạYLHqp, nếukSA5 faPslà nhfaPsư thếSzCQ, chínkSA5h mìfaPsnh cănYLHq bảnYLHq khôngkSA5 SzCQmuốn biết. 

“ChoSzCQ dùYLHq 7ve2nàng mufaPsốn bifaPsết, hikSA5ện SzCQtại cũngSzCQ khYLHqông thkSA5ể nfaPsói 7ve2cho nàfaPsng nghe.” 

HôYLHqn nhẹSzCQ vfaPsành tkSA5ai cSzCQủa nfaPsàng, hắSzCQn ônkSA5 nSzCQhu nóiYLHq, ôkSA5m efaPso n7ve2hỏ, bàn7ve2 ta7ve2y lYLHqại bắt7ve2 đkSA5ầu kSzCQhông YLHqan ph7ve2ận, xfaPsoa xokSA5a mềmYLHq mại. 

NóiYLHq 7ve2cách khákSA5c, tfaPsừ đầkSA5u kSA5tới đuô7ve2i, hắ7ve2n chỉSzCQ tfaPsính nYLHqói cSzCQho nànSzCQg bấySzCQ nhiêuYLHq SzCQmà 7ve2thôi? faPsNàng cYLHqhán nảnSzCQ, đãSzCQ sớmkSA5 bYLHqiết nSzCQam SzCQnhân nàSzCQy faPsthật phfaPsúc hắc,kSA5 giSzCQang sơfaPsn dfaPsễ đSzCQổi bảnYLHq 7ve2tính kYLHqhó 7ve2dời, như7ve2ng màkSA5, faPsnàng lạiSzCQ thífaPsch hắfaPsn như7ve2 YLHqthế, SzCQcó phYLHqải nàYLHqng 7ve2thích kSA5cuồng ngượYLHqc haSzCQy không? 

“Không7ve2 được,YLHq cfaPsòn c7ve2ó chkSA5út đau.” 

Kinh kSA5ngạc nhkSA5ìn bàYLHqn tafaPsy YLHqto đkSA5ã tháYLHqo v7ve2ạt kSA5áo trướcfaPs ngSzCQực cfaPsủa mìnfaPsh, kSA5nàng thấp7ve2 faPsgiọng nYLHqgăn cản,faPs SzCQsắc mặtkSA5 hkSA5ồng tfaPsươi, tựaYLHq SzCQnhư mộfaPst qufaPsả táfaPso chíkSA5n mọng. 

TuấSzCQn YLHqmi 7ve2một điề7ve2u, hắn7ve2 faPstà faPsác nh7ve2u faPssát, rSzCQất th7ve2ích xfaPsem bkSA5ộ dánfaPsg YLHqthẹn thùngSzCQ ckSA5ủa n7ve2àng, bSzCQạc thầkSA5n khinSzCQh kSA5dương, cổfaPs họSzCQng ttoáSzCQt r7ve2a kSA5cười nhẹ. 

Hưởng faPsthụ kSA5thân mìkSA5nh dầnSzCQ dkSA5ần mềmSzCQ mại,YLHq cảSzCQ nfaPsgười choàngSzCQ lên. 

“Miện7ve2g vếYLHqt kSA5thương, cẩnkSA5 faPsthận miệ7ve2ng vếtSzCQ thư7ve2ơng của7ve2 chàng.” 

NàngkSA5 kSzCQinh h7ve2ô YLHq, 7ve2muốn đứkSA5ng faPsdậy xSzCQem cYLHqó đụngkSA5 tớiSzCQ kSA5hay không,faPs nhưnYLHqg bYLHqị hắnkSA5 ô7ve2m chặt,7ve2 khôkSA5ng dễSzCQ dàkSA5ng buôSzCQng ra. 

“KhôngkSA5 cYLHqó đụnkSA5g tớikSA5, chỉSzCQ cSzCQần nànkSA5g faPsđừng nháo.faPs” 7ve2Hắn kSA5đạm cườSzCQi, khkSA5ông kfaPshỏi faPsbị phảkSA5n ứngfaPs đánYLHqg yêu7ve2 củaSzCQ nàngkSA5 lSzCQàm YLHqấm áSzCQp cfaPsả tráiYLHq tim. 

“TrướcYLHq p7ve2hải bănYLHqg faPsbó lạSzCQi, YLHqbằng khônSzCQg thậtSzCQ sựSzCQ sSzCQẽ chạmSzCQ vfaPsào vkSA5ết thươnSzCQg, thậtYLHq vfaPsất 7ve2vả mSzCQới khépYLHq lạ7ve2i. CYLHqhàng khẳnfaPsg SzCQđịnh sẽfaPs tfaPsrộm đifaPs đi7ve2 sátkSA5 h7ve2ổ, t7ve2a muốnfaPs ckSA5ản cYLHqũng cảnkSA5 khôngkSA5 đượkSA5c, nhakSA5nh lên,SzCQ đểSzCQ tfaPsa giYLHqúp chàng7ve2 bănSzCQg bófaPs.” kSA5Nàng ckSA5ũng YLHqmặc YLHqkệ nhiềuSzCQ nhfaPsư vậy,kSA5 dùngSzCQ faPssức ngfaPsăn tkSA5ay hắn,kSA5 cầSzCQm bạkSA5ch bốfaPs SzCQsạch 7ve2sẽ sớmkSA5 chuẩnSzCQ bịfaPs tốkSA5t baYLHqo SzCQbố 7ve2bao vâYLHqy kSA5đi lên. 

MộkSA5t 7ve2tay chốngSzCQ kh7ve2uôn mặYLHqt, hắnYLHq iSzCQm lặnfaPsg nhkSA5ìn khuôkSA5n mYLHqặt ôYLHqn SzCQnhu, màSzCQy lfaPsiễu cokSA5ng congfaPs. MSzCQắt tSzCQo faPstròn, kSA5trong vkSA5eo, mũkSA5i tinkSA5h xYLHqảo, YLHqcánh môiSzCQ đỏkSA5 hồnSzCQg, cănSzCQg mọnYLHqg, chỉYLHq ckSA5ần nfaPshẹ nhà7ve2ng khẽSzCQ m7ve2ở rafaPs, tYLHqựa YLHqnhư 7ve2một kSA5trái chínfaPs YLHqngon ngọfaPst, kSA5làm ckSA5ho ngườiSzCQ faPsta kìSzCQm YLHqlòng khYLHqông đậukSA5 mukSA5ốn cắnYLHq mộtfaPs ngụm. 

LưSzCQu SzCQloát cộtkSA5 7ve2một 7ve2cái nYLHqơ ckSA5on bư7ve2ớm, nàngkSA5 kSA5vỗ vỗYLHq t7ve2ay đứngfaPs lêYLHqn, n7ve2hìn thkSA5ấy 7ve2hắn nhìnSzCQ chằfaPsm chằmSzCQ m7ve2ình, SzCQcó cSzCQhút 7ve2mạc dakSA5nh 7ve2kỳ diệSzCQu, chẳn7ve2g lẽkSA5 làfaPs mặkSA5t YLHqmình dfaPsính cfaPsái gì7ve2 sao? 

“TrẫkSA5m sẽfaPs khônfaPsg trộSzCQm kSA5đi sănYLHq hổ,7ve2” faPsHắn độtSzCQ kSA5nhiên nói,“CYLHqho SzCQnên YLHqsẽ kh7ve2ông b7ve2ỏ lạkSA5i nkSA5nàng mộtfaPs mình.” 

Hắn, hiểu7ve2 đượcYLHq tâkSA5m tưfaPs 7ve2của nànkSA5g. TrkSA5ong mắtSzCQ faPsY 7ve2Y SzCQlóe rSzCQa nhiềufaPs tiSzCQa sángkSA5 YLHqmang tfaPsheo ýkSA5 cườiSzCQ ônfaPs nhuYLHq, YLHqkhông biếtfaPs YLHqvì sa7ve2o, hiệnfaPs YLHqtại, chỉfaPs cYLHqần ởkSA5 bêSzCQn cạnhfaPs hắnSzCQ, YLHqnàng lfaPsại c7ve2ó thSzCQể cảmkSA5 nhậfaPsn được7ve2 YLHqthật kSA5sâu SzCQhạnh phúc. 

“Ân,7ve2 vYLHqậy lúfaPsc c7ve2hàng đifaPs sănfaPs bạc7ve2h hổkSA5 phả7ve2i man7ve2g th7ve2eo t7ve2a.” Nà7ve2ng yêuSzCQ cầu. 

“NfaPsàng kh7ve2ông tSzCQhể đi,SzCQ nhi7ve2ều 7ve2nhất kSA5chỉ SzCQcó tfaPshể đứngfaPs SzCQở SzCQxa xYLHqa nhìn.” 

Hắn nghĩfaPs n7ve2ghĩ, rSzCQa quyếfaPst địYLHqnh nàySzCQ, chỉfaPs faPscó ởkSA5 rấtkSA5 YLHqxa 7ve2nhìn, YLHqmới kSA5sẽ khôngkSA5 tiếnfaPs vào,faPs SzCQcũng sẽSzCQ cófaPs YLHqnguy hiểm. 

“NhưnfaPsg mSzCQà, trênkSA5 ngườiYLHq faPsta YLHqkhông hkSA5ề có7ve2 thfaPsương tổkSA5n, ngươiYLHq faPsxem, SzCQtrừ bfaPsỏ bịSzCQ ngư7ve2ời nàSzCQo 7ve2đó lưukSA5 lại7ve2 faPsmột đống7ve2 SzCQxanh tímYLHq, trê7ve2n ngườYLHqi vếtSzCQ thfaPsương nfaPsào cũngkSA5 kh7ve2ông có.” 

NkSA5àng leSzCQo lfaPsên giường,7ve2 SzCQkéo faPstay 7ve2áo lênfaPs, lộYLHq kSA5ra dấukSA5 hôn7ve2 ngân7ve2 SzCQchi cSzCQhit trênSzCQ cánfaPsh tkSA5ay, aikSA5z, cfaPshỉ làYLHq cánkSA5h taYLHqy YLHqthôi, đừng7ve2 nófaPsi tYLHqrên n7ve2gười. =]] 

án7ve2h faPsmắt PhùfaPs VâSzCQn KhâukSA5 TrạcYLHqh đkSA5ột nhkSA5iên nónkSA5g YLHqlên, lô7ve2i bànYLHq tYLHqay trfaPsắng ngầnYLHq SzCQcủa nàn7ve2g lạiSzCQ, 7ve2nhẹ nkSA5hàng hôn. 

faPsÔn nSzCQhu kSA5vùng vẩy,SzCQ nfaPsàng faPsđã faPsrơi tSzCQrong lòYLHqng hắn,7ve2 faPshắn SzCQkhông SzCQcần tố7ve2n nhiềuSzCQ sứ7ve2c, quảfaPs laafaPs2 SzCQdễ nh7ve2ư trởSzCQ faPsbàn tay. 

“Lần7ve2 nàykSA5, còn7ve2 nfaPsói cYLHqẩn thậnYLHq kSA5miệng vếtkSA5 thươngkSA5 nSzCQữa không?” 

Hắn đắkSA5c faPsý nSzCQói, đã7ve2 biế7ve2t nàn7ve2g sSzCQẽ khônfaPsg nfaPshu th7ve2uận nYLHqhư thếkSA5, vYLHqì faPsmiễn kSA5cho nYLHqàng c7ve2ằn nhYLHqằn kSA5nói liênfaPs mSzCQiên SzCQkhông dứfaPst, cúkSA5i đầufaPs hkSA5ôn lfaPsên faPsmôi nàng. 

N7ve2hưng, hắnYLHq vừfaPsa nóifaPs xYLHqong, nYLHqàng xấ7ve2u hfaPsổ YLHqliếc liếYLHqc mkSA5ắt mộkSA5t SzCQcái, 7ve2thùy hạ7ve2 kSA5mi mắt. 

“NhưngfaPs mà7ve2, tYLHqa kSA5còn cóYLHq miện7ve2g vếtfaPs thương.” 

faPs“Chỗ nàfaPso?” HSzCQắn SzCQgiật mìnhkSA5, cfaPsòn ckSA5ó vSzCQết tkSA5hương sao? 

“SáSzCQng 7ve2nay 7ve2mới thưkSA5ợng dược,faPs hiSzCQện tạiSzCQ đ7ve2ã quSzCQên sao?” 

NàngYLHq dSzCQùng tSzCQay nhkSA5éo nhẹfaPs vàkSA5o e7ve2o hắn,kSA5 sắkSA5c mặfaPst 7ve2phiếm hồng. 

BừngYLHq faPstỉnh đYLHqại faPsngộ, faPshắm tYLHqà tứkSA5 kSA5mỉm ckSA5ười, giươngfaPs mi. 

“Vậy kSA5trẫm SzCQsẽ SzCQgiúp nànkSA5g SzCQxức thuốkSA5c mộfaPst lầYLHqn nữa?” 

ÂnSzCQ? Ý7ve2 kSA5là, m7ve2uốn nYLHqàng r7ve2ồi xYLHqức YLHqthuốc? TrkSA5ong đYLHqầu faPsY SzCQY trự7ve2c tiếpkSA5 p7ve2hiên dịchkSA5, đầu7ve2 “ofaPsành” mYLHqột tSzCQiếng, YLHqmắt đỏ7ve2 faPsbừng lên… 

“ChàngYLHq kSA5không SzCQthể SzCQnhịn xuốYLHqng 7ve2sao?” Nàn7ve2g đ7ve2è lạ7ve2i bàSzCQn faPstay 7ve2to đa7ve2ng rục7ve2 rịchfaPs, bYLHqất đắ7ve2c dYLHqĩ nói. 

GiốngSzCQ nYLHqhư YLHqlà mộtfaPs tiểukSA5 7ve2hài tSzCQử thíchSzCQ ăkSA5n kSA5kẹo, ăkSA5n mfaPsãi cũngSzCQ kh7ve2ông chán,faPs hắnfaPs nũn7ve2g nịu” 

“Vài ngàynữa,faPs MẫnYLHq faPsHách phỏngYLHq chừnSzCQg 7ve2sẽ tìm7ve2 đượ7ve2c bạfaPsch 7ve2hổ, đếnSzCQ lúYLHqc đó,SzCQ t7ve2rẫm muốnYLHq SzCQthân cSzCQận n7ve2àng cũkSA5ng không7ve2 được,kSA5 nàSzCQng nhkSA5ẫn SzCQtâm đẩy7ve2 trẫmYLHq rSzCQa sao?”YLHq HkSA5ắn mâkSA5n thầnSzCQ, ởfaPs mkSA5ôi nfaPsàng lkSA5ại đkSA5ặt xSzCQuống mộtSzCQ nụfaPs hSzCQôn 7ve2thật sâu. 

Thì rkSA5a hắ7ve2n đkSA5ã sfaPsớm nghĩkSA5 đến7ve2 m7ve2ấy tYLHqhứ nàYLHqy, khSzCQó tYLHqrách lkSA5ại mSzCQang mìnSzCQh faPstới nơkSA5i kSA5này, nYLHqhưng YLHqmà, nếfaPsu lúc7ve2 kSA5ấy mìnYLHqh lựkSA5a chọnkSA5 cưỡikSA5 tiểukSA5 hkSA5ồng mãfaPs rờifaPs đi,7ve2 bâykSA5 gi7ve2ờ cũSzCQng khônfaPsg xuấYLHqt hfaPsiện loạfaPsi tkSA5ình huốngkSA5 nSzCQày, kSA5cho nênYLHq nfaPsói, mukSA5ốn trácYLHqh cũSzCQng chfaPsỉ cókSA5 thSzCQể tráchkSA5 ch7ve2ính mình. 

“Chàng 7ve2sẽ kSA5giúp YLHqta thượngSzCQ dượcfaPs lfaPsần nữaSzCQ sao?” 

NàngYLHq YLHqnhỏ gSzCQiọng nkSA5ói, bấtfaPs đắcSzCQ 7ve2dĩ, vừakSA5 nfaPsói x7ve2ong SzCQlời này,faPs địYLHqa chưởngSzCQ cYLHqũng vử7ve2a cởiYLHq bỏkSA5 kSA5y phfaPsục của7ve2 nàfaPsng, b7ve2ao lấyfaPs 7ve2mềm mại. 

Hắn thậtkSA5 YLHqsự làfaPs kSA5rất thYLHqích mYLHqềm kSA5mại, trò7ve2n faPstròn kSA5của nYLHqàng, thấyfaPs nànfaPsg thùyfaPs kSA5hạ kSA5mi m7ve2ắt, rfaPsun rfaPsẩy, SzCQcúi đầYLHqu, YLHqtầm mắSzCQt dừngSzCQ ởfaPs bànkSA5 tfaPsay kSA5to củafaPs faPsmình, biểu7ve2 kSA5hiện đánfaPsg faPsyêu, sắckSA5 mặtkSA5 đàfaPs hồng. 

“XkSA5em ra7ve2, nàngYLHq SzCQcũng rấYLHqt hưởYLHqng thụ7ve2 nhSzCQa” 7ve2Hắn 7ve2cười nhSzCQạo SzCQ, kéSzCQo ta7ve2y nàng7ve2 q7ve2ua, đặtfaPs lêYLHqn ngSzCQực mfaPsình,“Thử SzCQsờ sfaPsờ xem.”SzCQ DùkSA5ng SzCQánh mYLHqắt cYLHqổ kSA5vũ nfaPshìn nàng. 

kSA5Cái SzCQgì hưởfaPsng thụkSA5 ckSA5hứ, nànYLHqg faPschỉ YLHqlà tòfaPs m7ve2ò, tò7ve2 7ve2mò thôi7ve2! VẻfaPs mkSA5ặt bốiSzCQ r7ve2ối, nhSzCQìn kSA5đóa hồng7ve2 YLHqmai trước7ve2 ngSzCQực bịkSA5 hắnkSA5 mYLHqa sYLHqát, vuốt7ve2 veSzCQ, 7ve2luôn cảmkSA5 kSA5thấy YLHqcó điểm7ve2 kỳSzCQ quáikSA5, YLHqbàn tSzCQay 7ve2bị hắnfaPs k7ve2éo đếSzCQn ngực,7ve2 nàngfaPs muốnkSA5 faPskháng nkSA5ghị, nhưngYLHq đãfaPs bịYLHq hắYLHqn luốSzCQn kSA5vào qu7ve2ần kSA5áo YLHqđơn bạcYLHq, cYLHqảm nhậnkSA5 faPsda t7ve2hịt lạnYLHqh lạnSzCQh, cũng7ve2 nhfaPsư cảmkSA5 gYLHqiác rõYLHq ràkSA5ng dụcSzCQ vọfaPsng gfaPsiữa hYLHqai c7ve2hân hắnYLHq faPsđã thứcSzCQ tỉnYLHqh, cứYLHqng rắnfaPs hSzCQẳn lên. 

Hắn faPsmỗi SzCQlân SzCQđều c7ve2ó thểSzCQ kSA5phi lSzCQễ nàkSA5ng, YLHqvì cáikSA5 YLHqgì nàSzCQng không7ve2 thểkSA5 phSzCQi lễkSA5 hắfaPsn ? 

Y Y nuốt nước miếng một cái, mười ngón run rẩy tham nhập vào vạt áo của hắn, sờ sở lên cái bụng bằng phẳng, lòng bàn tay non mềm cọ cọ vào da thịt trơn nhẵn, cái loại cảm giác này, thật sự khó có thể dùng ngôn từ nào để hình dung, thoải mái khiến nàng nàng si mê.

“Thoải mái sao?” hắn dùng thanh âm khàn khàn hỏi. 

Nàng chỉ có thể nói như vậy, rất sợ mình nói có bao nhiêu ái muội, suy nghĩ một hồi mới hồi mới đáp: 

“Thực…. kỳ quái…cảm giác thực kỳ quái.” 

“Phải không? Nhưng mà trẫm cảm thấy thực thoải mái.” đôi mắt màu tím đột nhiên phiếm thượng một tầng tơ máu mỏng manh, tràn ngập cả ánh mắt, “Này làm trẫm càng muốn yêu nàng.” 

“……” Nàng còn chưa mở miệng, đã bị đối phương hôn thật sâu. 

Nàng hứng thú dạt dào học theo bộ dáng giở trò của ai đó, vuốt ve thân hình rắn chắc, không ngờ đối phương hít sâu một hơi, chế ngự không được nội tâm khát vọng, so với lần xâm nhập trước còn dũng mãnh hơn. 

Cảm giác phong phú làm nàng gần như hóa thành hư không…