You are here

Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 181-182

 

CHƯƠNG 181oRoW: NÀoRoWNG LaUL3UJvnÀ AI? 

aUL3UJvnHai ngaUL3UJvnười caUL3UJvnứ nhưsRa732Nq aUL3UJvnthế, vaUL3UJvnui aUL3UJvnđùa ầaUL3UJvnm ĩaUL3UJvn oRoWmột oRoWphen, ănsRa732Nq chútaUL3UJvn aUL3UJvnđồ ăaUL3UJvnn, liềnoRoW sRa732Nqôm lấaUL3UJvny nhasRa732Nqu, từoRoW từsRa732Nq ngủ. 

Đang moRoWơ màsRa732Nqng, naUL3UJvnghe đượcaUL3UJvn mộoRoWt tiếaUL3UJvnng gọaUL3UJvni, oRoWY oRoWY mởaUL3UJvn sRa732Nqhai oRoWmắt roRoWa, nsRa732Nqghe đượcaUL3UJvn KhâusRa732Nq TraUL3UJvnạch đaUL3UJvnang nhỏsRa732Nq aUL3UJvngiọng aUL3UJvnnói mơ,aUL3UJvn nhắmaUL3UJvn csRa732Nqhặt oRoWmi mắaUL3UJvnt aUL3UJvnrun raUL3UJvnẩy, taUL3UJvnoàn thâsRa732Nqn aUL3UJvnlạnh băng. 

aUL3UJvnThấy oRoWác sRa732Nqmộng? sRa732NqNàng nhsRa732Nqìn thấsRa732Nqy bêaUL3UJvnn gốioRoW csRa732Nqó mộtsRa732Nq khăoRoWn taoRoWy toRoWrắng tioRoWnh, oRoWnội taUL3UJvnâm aUL3UJvndâng sRa732Nqlên mộsRa732Nqt troRoWận ấoRoWm oRoWáp, nhsRa732Nqiều nămoRoW qaUL3UJvnua, sRa732Nqhắn voRoWẫn aUL3UJvnduy traUL3UJvnì toRoWhói qoRoWuen aUL3UJvnnày, vsRa732Nqì trướcoRoW đâsRa732Nqy nàngoRoW vẫnsRa732Nq thườngaUL3UJvn aUL3UJvnhay maUL3UJvnơ aUL3UJvnthấy nhữnsRa732Nqg oRoWgiấc mộngoRoW sRa732Nqkì quái. 

CaUL3UJvnầm taUL3UJvni quyên,sRa732Nq nhẹoRoW sRa732Nqnhàng chàoRoW oRoWlau oRoWmồ sRa732Nqhôi taUL3UJvnrên trásRa732Nqn hắn,sRa732Nq độtsRa732Nq nhiên,sRa732Nq nghsRa732Nqe đưaUL3UJvnợc mộtsRa732Nq oRoWcâu, oRoWlàm nàsRa732Nqng dsRa732Nqừng lsRa732Nqại độngaUL3UJvn tác. 

“NgânsRa732Nq Nhi……”sRa732Nq HắnsRa732Nq raUL3UJvnun rẩysRa732Nq, haUL3UJvnai aUL3UJvntay nắmaUL3UJvn chặt. 

NgâoRoWn NhoRoWi, lạoRoWi làoRoW NoRoWgân aUL3UJvnNhi, rsRa732Nqốt cuộcsRa732Nq NaUL3UJvngân NsRa732Nqhi làoRoW aaUL3UJvni? NàngsRa732Nq sRa732Nqthùy hạoRoW maUL3UJvni mắtaUL3UJvn, sRa732Nqhai tsRa732Nqay oRoWnắm sRa732Nqchặt sRa732Nqti quysRa732Nqên, cắoRoWn cắnoRoW môi,aUL3UJvn khônaUL3UJvng rõoRoW vìoRoW aUL3UJvnsao tronoRoWg miệngaUL3UJvn bọsRa732Nqn họsRa732Nq goRoWọi đềusRa732Nq sRa732Nqlà NgaUL3UJvnân Nhi. 

sRa732NqKhâu TrạsRa732Nqch từaUL3UJvn nhoRoWỏ cùngaUL3UJvn nàaUL3UJvnng laUL3UJvnớn sRa732Nqlên, ngooRoWại trừsRa732Nq aUL3UJvnnàng, aUL3UJvnrất sRa732Nqít khsRa732Nqi tsRa732Nqiếp xúaUL3UJvnc vsRa732Nqới nữsRa732Nq tử,sRa732Nq nhưaUL3UJvn vậsRa732Nqy, oRoWtrong miệngsRa732Nq sRa732Nqhắn, oRoW‘Ngân NsRa732Nqhi’ aUL3UJvnnày lạsRa732Nqi từsRa732Nq đoRoWâu msRa732Nqà đến? 

CoRoWòn vsRa732Nqề phầnoRoW MoRoWẫn HáoRoWch aUL3UJvnyêu nam……oRoW HắnaUL3UJvn oRoWcòn taUL3UJvnừng aUL3UJvngọi mìnhaUL3UJvn laUL3UJvnà “NgânoRoW NhaUL3UJvni”, oRoWlàm sRa732Nqnàng sRa732Nqnghi naUL3UJvngờ rằng,oRoW psRa732Nqhải choRoWăng sRa732Nqnàng tsRa732Nqa oRoWcùng nànsRa732Nqg, caUL3UJvnùng SầmoRoW aUL3UJvnNhi, phảiaUL3UJvn chăngoRoW đềsRa732Nqu aUL3UJvncó caUL3UJvnhung sRa732Nqmột sRa732Nqbộ daUL3UJvnáng aUL3UJvnhay không? 

“NgâoRoWn NoRoWhi, khôsRa732Nqng cầnoRoW rờoRoWi đi……”aUL3UJvn LaUL3UJvnúc này,sRa732Nq KsRa732Nqhâu TraUL3UJvnạch rốtaUL3UJvn cuộcoRoW khôngoRoW sRa732Nqáp chaUL3UJvnế đượcsRa732Nq sRa732Nqnội tâmoRoW oRoWsợ hãiaUL3UJvn, hsRa732Nqô oRoWto mộtsRa732Nq tsRa732Nqiếng raUL3UJvnồi ngồisRa732Nq aUL3UJvnbật sRa732Nqdậy, mởsRa732Nq oRoWmi mắtoRoW, oRoWhạ xuốngoRoW mộoRoWt giọtsRa732Nq tsRa732Nqhanh lệ. 

“ChaUL3UJvnàng sRa732Nqthấy ásRa732Nqc mộng.oRoW” sRa732NqY oRoWY ônsRa732Nq nhsRa732Nqu nsRa732Nqói, coRoWhà laaUL3UJvnu sạchaUL3UJvn ssRa732Nqẽ nướsRa732Nqc moRoWắt coRoWủa hắn. 

Tỉnh oRoWtáo lại,oRoW hắaUL3UJvnn độtaUL3UJvn nhoRoWiên chaUL3UJvnế oRoWtrụ cổaUL3UJvn taUL3UJvnay nàngsRa732Nq, sRa732Nqsắc mặaUL3UJvnt oRoWcó chaUL3UJvnút sốtaUL3UJvn ruột,oRoW caUL3UJvnũng maoRoWng aUL3UJvntheo maUL3UJvnột oRoWtia sRa732Nqlạnh nhoRoWư băng: 

“Trẫm,sRa732Nq vaUL3UJvnừa raUL3UJvnồi nóoRoWi oRoWcái gìaUL3UJvn, naUL3UJvnàng sRa732Nqcó naUL3UJvnghe đượcoRoW hoRoWay không!” 

NoRoWgay lúoRoWc taUL3UJvnừ oRoWtrong mộoRoWng aUL3UJvntỉnh laUL3UJvnại, oRoWhắn tsRa732Nqựa hsRa732Nqồ haUL3UJvnô lêoRoWn mộtoRoW taUL3UJvniếng, nhưngaUL3UJvn maUL3UJvnà, lsRa732Nqại oRoWkhông dásRa732Nqm xácsRa732Nq định,oRoW chínsRa732Nqh moRoWình rốtaUL3UJvn cuộcsRa732Nq cóaUL3UJvn thốtsRa732Nq toRoWhành taUL3UJvniếng sRa732Nqhay không. 

Nàng, rốaUL3UJvnt cuộcoRoW aUL3UJvncó nghoRoWe đượcoRoW cáiaUL3UJvn gìsRa732Nq oRoWhay không? 

“……”sRa732Nq aUL3UJvnNàng quysRa732Nqệt mioRoW, nhìsRa732Nqn sRa732Nqthoáng sRa732Nqqua cổaUL3UJvn taUL3UJvnay baUL3UJvnị sRa732Nqhắn bóaUL3UJvnp sRa732Nqchặt, thoángsRa732Nq đsRa732Nqau đớn,sRa732Nq sRa732Nq“Cái gaUL3UJvnì aUL3UJvncũng koRoWhông naUL3UJvnghe được,aUL3UJvn cáaUL3UJvni sRa732Nqgì aUL3UJvnchàng cũnsRa732Nqg khônaUL3UJvng cóoRoW nói.” 

VoRoWì NgânsRa732Nq NhioRoW, hsRa732Nqắn thếoRoW nhưnoRoWg loRoWại thươngoRoW tổoRoWn mìsRa732Nqnh moRoWà aUL3UJvnkhông boRoWiết, xsRa732Nqem aUL3UJvnra, nữoRoW oRoWtử sRa732Nqnày ởsRa732Nq taUL3UJvnrong oRoWlòng hắaUL3UJvnn cóaUL3UJvn maUL3UJvnột oRoWvị taUL3UJvnrí vaUL3UJvnô cùngoRoW quaUL3UJvnan trọng,oRoW aUL3UJvnnghĩ đếnsRa732Nq đâoRoWy, lòsRa732Nqng oRoWcủa nàsRa732Nqng độtsRa732Nq nhiêaUL3UJvnn đsRa732Nqau đớn,aUL3UJvn chusRa732Nqa aUL3UJvnxót khôngsRa732Nq thôi. 

“Cái gìoRoW oRoWcũng choRoWưa nsRa732Nqói……” HắnaUL3UJvn oRoWnhẹ noRoWhàng oRoWhư roRoWa mộsRa732Nqt aUL3UJvnhơi, maoRoWy mắn,oRoW cuaUL3UJvnối aUL3UJvncùng khôngoRoW làoRoWm csRa732Nqho nàngoRoW aUL3UJvnnghe được. 

sRa732Nq“Ta aUL3UJvnđi phânsRa732Nq phaUL3UJvnó sRa732Nqnữ hộsRa732Nq voRoWệ sRa732Nqđem đồaUL3UJvn ăoRoWn taUL3UJvniến vàoRoWo, đsRa732Nqã trưasRa732Nq rồi,sRa732Nq cũngsRa732Nq nsRa732Nqên ănsRa732Nq mộaUL3UJvnt chútaUL3UJvn gìoRoW.” NànoRoWg thoRoWùy hạsRa732Nq aUL3UJvnmi mắt,aUL3UJvn đemsRa732Nq sRa732Nqti qusRa732Nqyên đểsRa732Nq vaUL3UJvnào traUL3UJvnong tsRa732Nqay hắn,oRoW xooRoWay ngưoRoWời xuốsRa732Nqng giườngoRoW, mặcaUL3UJvn sRa732Nqquần áooRoW đioRoW sRa732Nqrồi điaUL3UJvn raUL3UJvna ngoài. 

TrướcoRoW cửa. 

“HoàngsRa732Nq paUL3UJvnhi, HoàsRa732Nqng ThưsRa732Nqợng cóoRoW phảiaUL3UJvn oRoWlại tsRa732Nqhấy sRa732Nqác mộsRa732Nqng sRa732Nqhay khôngsRa732Nq, soRoWao lạisRa732Nq loRoWớn tiếngsRa732Nq sRa732Nqnhư thế.”aUL3UJvn mộsRa732Nqt nữaUL3UJvn hộaUL3UJvn vệoRoW csRa732Nqanh aUL3UJvngiữ ởaUL3UJvn cửaaUL3UJvn, nhỏsRa732Nq giọngsRa732Nq hỏi. 

“KhôngoRoW sRa732Nqcó.” NàoRoWng thaUL3UJvnản noRoWhiên oRoWlắc đầu,oRoW doRoWặn dsRa732Nqò nàngoRoW choRoWuẩn oRoWbị moRoWột íoRoWt sRa732Nqthực vậtsRa732Nq sRa732Nqtahnh đoRoWạm, aUL3UJvntránh aUL3UJvncho miệnaUL3UJvng aUL3UJvnvết thaUL3UJvnương coRoWòn chưaUL3UJvna khỏsRa732Nqi hoRoWẳn bịaUL3UJvn cươsRa732Nqng lêaUL3UJvnn, khaUL3UJvnó khaUL3UJvnép miệng. 

NoRoWữ haUL3UJvnộ vaUL3UJvnệ sRa732Nqlĩnh sRa732Nqmệnh maUL3UJvnà đisRa732Nq, aUL3UJvnY oRoWY nhoRoWìn tsRa732Nqheo tsRa732Nqhân ảnoRoWh củoRoWa nsRa732Nqàng, vụnoRoWg trộmoRoW nhaUL3UJvnẹ nhàaUL3UJvnng thoRoWở rasRa732Nq, aUL3UJvnmay aUL3UJvnmắn nàngaUL3UJvn sRa732Nqta aUL3UJvnđè thấaUL3UJvnp thaoRoWnh âm. 

sRa732NqNhưng mà,aUL3UJvn vaUL3UJvnừa qsRa732Nquay ngưoRoWời lại,oRoW lsRa732Nqại nhìsRa732Nqn toRoWhấy khusRa732Nqôn maUL3UJvnặt cứngsRa732Nq ngắoRoWc củasRa732Nq hắnaUL3UJvn, oRoWlạnh lùnsRa732Nqg ngsRa732Nqhễ nànoRoWg, khsRa732Nqông cósRa732Nq sRa732Nqmở mioRoWệng, aUL3UJvntrầm mặaUL3UJvnc xooRoWay ngườiaUL3UJvn aUL3UJvnxốc lsRa732Nqên bứcoRoW rèoRoWm chesRa732Nq, sRa732Nqkhập khioRoWễng oRoWđi vào. 

NànoRoWg cũngoRoW bướcsRa732Nq nhoRoWanh đuổioRoW kịpaUL3UJvn, cẩnaUL3UJvn thậnoRoW sRa732Nqgiúp đỡ. 

“NàngsRa732Nq aUL3UJvncái gìoRoW đềusRa732Nq sRa732Nqnghe được,sRa732Nq vìaUL3UJvn oRoWsao koRoWhông aUL3UJvnhỏi trẫm?”oRoW HắnaUL3UJvn sRa732Nqtận lựcoRoW sRa732Nqkhống oRoWchế aUL3UJvnâm đisRa732Nqệu csRa732Nqủa aUL3UJvnchính oRoWmình, khsRa732Nqó troRoWánh khỏiaUL3UJvn rsRa732Nqun run. 

“Các người,oRoW asRa732Nqi aUL3UJvncũng sRa732Nqkhông muốsRa732Nqn oRoWnói caUL3UJvnho toRoWa biếoRoWt, aUL3UJvnta hỏioRoW thìsRa732Nq sẽoRoW cósRa732Nq đápsRa732Nq áoRoWn sao?” 

ChusRa732Nqa sótoRoW cười,oRoW naUL3UJvnàng aUL3UJvngiúp aUL3UJvnđỡ hắnoRoW ngaUL3UJvnồi xuốngoRoW giường,oRoW vếtoRoW aUL3UJvnthương khoRoWông còaUL3UJvnn chảysRa732Nq oRoWmáu, oRoWmay mắn,sRa732Nq dượcoRoW hioRoWệu naUL3UJvnày sRa732Nqcó vẻoRoW hữaUL3UJvnu hiệaUL3UJvnu, csRa732Nqó taUL3UJvnhể cầmoRoW msRa732Nqáu, sRa732Nqnhưng msRa732Nqà, lênoRoW oRoWmày lạioRoW rấtsRa732Nq choRoWậm, chỉoRoW aUL3UJvncó mộaUL3UJvnt sRa732Nqlớp maUL3UJvnỏng, taUL3UJvnựa nhưoRoW sRa732Nqchỉ sRa732Nqđộng maUL3UJvnạnh mộsRa732Nqt aUL3UJvnchút sẽoRoW aUL3UJvnlại aUL3UJvnvỡ ra. 

oRoWMím maUL3UJvnôi, hoRoWắn naUL3UJvnhẹ nhànaUL3UJvng nắmoRoW lấyaUL3UJvn bànsRa732Nq taoRoWy noRoWhỏ oRoWbé, sRa732Nqđôi sRa732Nqmắt nhấtsRa732Nq thờoRoWi nhsRa732Nqu hòasRa732Nq xuốnsRa732Nqg dưới,oRoW ngăaUL3UJvnn aUL3UJvný cười. 

“NsRa732Nqàng msRa732Nquốn boRoWiết sao?” 

Ý tứsRa732Nq sRa732Nqcủa hsRa732Nqắn aUL3UJvnlà, coRoWó taUL3UJvnhể nósRa732Nqi caUL3UJvnho chísRa732Nqnh msRa732Nqình biếtaUL3UJvn? sRa732NqY sRa732NqY ngoRoWạc nhiênaUL3UJvn ngẩoRoWng đầu,aUL3UJvn đốisRa732Nq diệnoRoW vớaUL3UJvni tầmoRoW mắtaUL3UJvn sRa732Nqcủa hắn,aUL3UJvn csRa732Nqó chútsRa732Nq khôoRoWng taUL3UJvnhể tioRoWn, rốoRoWt coRoWục hắoRoWn cũsRa732Nqng aUL3UJvnchịu aUL3UJvnmở miệngoRoW noRoWói sRa732Nqcho oRoWmình biết. 

MộtaUL3UJvn nữoRoW tử,aUL3UJvn voRoWì sRa732Nqsao cuốaUL3UJvnn lấyoRoW taUL3UJvnâm củaoRoW haoRoWi noRoWam nhân? 

sRa732Nq“Nếu nhưaUL3UJvn oRoWphải miễnsRa732Nq cưỡng,oRoW vềoRoW ssRa732Nqau rồsRa732Nqi aUL3UJvnhãy nóoRoWi.” sRa732NqNàng caUL3UJvnó thaUL3UJvnể nhsRa732Nqìn oRoWra đaUL3UJvnược, oRoWtrên mặtsRa732Nq hắnoRoW mioRoWễn cưỡnsRa732Nqg cườisRa732Nq vui. 

Rút aUL3UJvnhai taaUL3UJvny oRoWra, nàoRoWng đsRa732Nqi noRoWgăn tủaUL3UJvn, lấaUL3UJvny aUL3UJvnmột lọsRa732Nq dượcaUL3UJvn lạisRa732Nq đâaUL3UJvny, nsRa732Nqgồi xaUL3UJvnổm xuốaUL3UJvnng, cuốnsRa732Nq ốngsRa732Nq sRa732Nqquần aUL3UJvncủa hắaUL3UJvnn loRoWên, nhẹoRoW nhàoRoWng msRa732Nqở lọsRa732Nq thuốoRoWc rsRa732Nqa, aUL3UJvnđổ aUL3UJvnra aUL3UJvnmột sRa732Nqít bộtoRoW oRoWmàu tsRa732Nqrắng, cẩaUL3UJvnn thậoRoWn rắaUL3UJvnc lêsRa732Nqn voRoWết thương. 

“Ngân oRoWNhi koRoWhông phảiaUL3UJvn sRa732Nqaii khác,aUL3UJvn làsRa732Nq nàng.” 

HaUL3UJvnắn mởoRoW miệoRoWng nói,sRa732Nq nhaUL3UJvnìn nànsRa732Nqg ngạcsRa732Nq sRa732Nqnhiên, trsRa732Nqừng lớnaUL3UJvn oRoWmắt hoRoWạnh naUL3UJvnhìn vàosRa732Nq khuônaUL3UJvn maUL3UJvnặt sRa732Nqbình oRoWthản oRoWcủa chínaUL3UJvnh mìaUL3UJvnnh, nhấtsRa732Nq thờioRoW hìsRa732Nqnh sRa732Nqthành sRa732Nq2 trạngoRoW sRa732Nqthái đsRa732Nqối lập. 

sRa732Nq“Khâu TrạchaUL3UJvn, chànoRoWg khôoRoWng phảaUL3UJvni hồsRa732Nq sRa732Nqđồ rồioRoW chứaUL3UJvn, toRoWa loRoWà sRa732NqY oRoWY, khôngsRa732Nq phảisRa732Nq sRa732NqNgân NhoRoWi, từsRa732Nq nhỏaUL3UJvn đsRa732Nqến lớn,sRa732Nq sRa732Nqta cũsRa732Nqng chưaoRoW từnoRoWg nghsRa732Nqe thoRoWái hoaUL3UJvnàng TháisRa732Nq HậuoRoW nhắoRoWc sRa732Nqtới hoRoWay baUL3UJvnan oRoWcho tsRa732Nqa tụcsRa732Nq dsRa732Nqanh naUL3UJvnày, coRoWhàng sRa732Nqđang aUL3UJvnnói aUL3UJvngiỡn oRoWphải không?”oRoW NànsRa732Nqg nộoRoWt nsRa732Nqột nóioRoW, nhsRa732Nqìn bisRa732Nqểu tsRa732Nqình toRoWrên mặaUL3UJvnt oRoWhắn nsRa732Nqghiêm túcaUL3UJvn moRoWà thoánoRoWg runaUL3UJvng mình. 

TuaUL3UJvnấn msRa732Nqi ksRa732Nqhinh lsRa732Nqong, hắnoRoW aUL3UJvnnhu aUL3UJvnnhu huyệtsRa732Nq sRa732Nqthái dươngsRa732Nq, sRa732Nqtất noRoWhiên loRoWà biếtsRa732Nq được,aUL3UJvn mìsRa732Nqnh nóisRa732Nq sRa732Nqnhư vaUL3UJvnậy ssRa732Nqẽ laUL3UJvnàm chaUL3UJvno nànaUL3UJvng khônoRoWg rõaUL3UJvn ràng,oRoW nhsRa732Nqưng nếoRoWu cứsRa732Nq iaUL3UJvnm lặng,aUL3UJvn choRoWỉ sợ,oRoW hắnsRa732Nq sRa732Nqsẽ baUL3UJvnị hiểsRa732Nqu lầm,sRa732Nq troRoWở sRa732Nqthành sRa732Nqhoa tâmaUL3UJvn aUL3UJvnnam tử. 

“NàoRoWng thậtaUL3UJvn saUL3UJvnự làoRoW oRoWNgân NhoRoWi, khônoRoWg đsRa732Nqúng, poRoWhải sRa732Nqnói, NgânaUL3UJvn NhsRa732Nqi làsRa732Nq oRoWnàng, làsRa732Nq sRa732Nqtên oRoWtrước đâyaUL3UJvn caUL3UJvnủa nàng.” 

đsRa732Nqôi msRa732Nqắt msRa732Nqàu aUL3UJvntím daUL3UJvnần aUL3UJvndần chuyểsRa732Nqn aUL3UJvnthành oRoWthâm thúysRa732Nq, yêaUL3UJvnn loRoWặng nhìaUL3UJvnn duaUL3UJvnng nhaoRoWn aUL3UJvncủa naUL3UJvnàng,… ngũaUL3UJvn quoRoWan khôngoRoW đsRa732Nqồng doRoWạng, sRa732Nqgiống nhsRa732Nqau, sRa732Nqchỉ coRoWó mộtoRoW nụaUL3UJvn sRa732Nqcười ngọtsRa732Nq sRa732Nqngào nhsRa732Nqư haUL3UJvnoa lêsRa732Nq đaUL3UJvnầu aUL3UJvnxuân, còsRa732Nqn coRoWó loRoWinh hồn. 

“tên aUL3UJvntrước đâoRoWy sRa732Nqcủa ta?” 

Nàng sRa732Nqcăn bsRa732Nqản oRoWlà khoRoWông hisRa732Nqểu oRoWhắn đansRa732Nqg naUL3UJvnói coRoWái oRoWgì, “ChẳnsRa732Nqg lẽoRoW, tsRa732Nqa từoRoWng aUL3UJvnbị mấtsRa732Nq trísRa732Nq nhớ?sRa732Nq” NoRoWếu không,aUL3UJvn sRa732Nqnhư toRoWhế naUL3UJvnào loRoWại kaUL3UJvnhông biếtoRoW trướsRa732Nqc ksRa732Nqia moRoWình aUL3UJvnkêu loRoWà NgâaUL3UJvnn Nhi? 

Hơn nữaUL3UJvna, aUL3UJvncó aUL3UJvnđôi kaUL3UJvnhi, oRoWánh mắtaUL3UJvn hắsRa732Nqn khsRa732Nqi aUL3UJvnnhìn nàaUL3UJvnng, dườngoRoW nhoRoWư sRa732Nqkhông phảioRoW đaoRoWng oRoWnhìn nsRa732Nqàng, aUL3UJvnmà đanoRoWg nhìoRoWn mộaUL3UJvnt noRoWgười khác. 

“KhôngoRoW poRoWhải,” HắaUL3UJvnn nhsRa732Nqẹ nhsRa732Nqàng lắcaUL3UJvn đầuaUL3UJvn,“Đó loRoWà taUL3UJvnên trooRoWng kiếpoRoW aUL3UJvntrước củaoRoW nàng!” 

đôi mắsRa732Nqt sRa732Nqmàu tsRa732Nqím oRoWlộ roRoWa mộtsRa732Nq cỗaUL3UJvn kỳsRa732Nq sRa732Nqquang kỳaUL3UJvn dị,aUL3UJvn taUL3UJvnrước mắsRa732Nqt tựasRa732Nq oRoWhồ aUL3UJvnxuất hsRa732Nqiện mộtaUL3UJvn thoRoWân ảaUL3UJvnnh xisRa732Nqnh đẹp,sRa732Nq thícoRoWh moRoWặc mộtsRa732Nq toRoWhân quầnaUL3UJvn sRa732Nqáo đơnoRoW oRoWgiản, màusRa732Nq sRa732Nqhoa lêoRoW, bênsRa732Nq môsRa732Nqi lusRa732Nqôn sRa732Nqcó ýoRoW cườioRoW ônoRoW sRa732Nqnhu, thườnoRoWg hoRoWay thânaUL3UJvn mậtsRa732Nq oRoWôm caUL3UJvnánh taoRoWy hoRoWắn, gọisRa732Nq “ViêmaUL3UJvn oRoWHi, ngươioRoW làoRoW ViêaUL3UJvnm HoRoWi củasRa732Nq NgsRa732Nqân Nhi.” 

Kiếp trướcoRoW? NàoRoWng roRoWõ raUL3UJvnàng làaUL3UJvn aUL3UJvntừ thoRoWế oRoWkỷ 2oRoW1 đếnaUL3UJvn, bọsRa732Nqn sRa732Nqhọ, cóoRoW phaUL3UJvnải aUL3UJvnlầm oRoWrồi aUL3UJvnhay khôoRoWng? NoRoWàng csRa732Nqắn maUL3UJvnôi dưới,oRoW độoRoWt nhisRa732Nqên phásRa732Nqt hiện,sRa732Nq noRoWàng taUL3UJvnhật sợaUL3UJvn hãiaUL3UJvn oRoWloại ssRa732Nqai lầoRoWm này,oRoW nếusRa732Nq nàngsRa732Nq khônaUL3UJvng phảisRa732Nq ngườaUL3UJvni sRa732Nqmà bọnoRoW hsRa732Nqọ chờoRoW moaUL3UJvnng, vaUL3UJvnậy aUL3UJvnnàng naUL3UJvnên làaUL3UJvnm caUL3UJvnái goRoWì bâysRa732Nq giờ? 

“kiếpaUL3UJvn trướcoRoW củaUL3UJvna toRoWa, làsRa732Nq ngườisRa732Nq naUL3UJvnhư thếoRoW nào?”sRa732Nq oRoWNàng nộaUL3UJvnt noRoWột aUL3UJvnmở miệnaUL3UJvng, rấsRa732Nqt làaUL3UJvn sợoRoW hãi. 

“là maUL3UJvnột oRoWngười màoRoW sRa732Nq3 noRoWgười chúngsRa732Nq tsRa732Nqa đềusRa732Nq hếsRa732Nqt laUL3UJvnòng thươnoRoWg yêu.” 

Tiếng oRoWnói khoRoWàn khànoRoW xsRa732Nquống, taUL3UJvnựa sRa732Nqhồ sRa732Nqcó caUL3UJvnhút sRa732Nqnghẹn ngoRoWào, aUL3UJvnký oRoWức xaUL3UJvna xsRa732Nqưa baUL3UJvnất caUL3UJvnhợt troRoWàn vaUL3UJvnề, đaUL3UJvnau xóoRoWt, ngọtoRoW sRa732Nqngào, đansRa732Nq xoRoWen vàoRoWo nhau… 

BoRoWa nsRa732Nqgười? NgoạoRoWi trsRa732Nqừ hắnoRoW cùsRa732Nqng MsRa732Nqẫn HáchaUL3UJvn yaUL3UJvnêu sRa732Nqnam, coRoWòn cósRa732Nq aiaUL3UJvn? NàsRa732Nqng giậsRa732Nqt mình. 

“Vì saoaUL3UJvn, cáaUL3UJvnc nsRa732Nqgười biếsRa732Nqt, NgânsRa732Nq NsRa732Nqhi sRa732Nqnhất địnhaUL3UJvn làoRoW ta?sRa732Nq” ĐâyaUL3UJvn moRoWới oRoWlà aUL3UJvnđiểm mấusRa732Nq oRoWchốt aUL3UJvn, noRoWàng quảoRoW thựcaUL3UJvn rấtsRa732Nq làsRa732Nq sợoRoW hãisRa732Nq, đáaUL3UJvnp aUL3UJvnán khônaUL3UJvng oRoWnhư mìsRa732Nqnh ngaUL3UJvnhĩ, lạaUL3UJvni khsRa732Nqông oRoWthể khôngoRoW hỏi. 

“ChỉoRoW cầaUL3UJvnn aUL3UJvnliếc mắtaUL3UJvn aUL3UJvnmột cái,oRoW tsRa732Nqa oRoWliền cósRa732Nq thaUL3UJvnể nhsRa732Nqận rsRa732Nqa nàng.” 

HắsRa732Nqn đoRoWột sRa732Nqnhiên nởaUL3UJvn sRa732Nqnụ csRa732Nqười, ánoRoWh mắtoRoW voRoWụt sásRa732Nqng, haaUL3UJvni taoRoWy ômaUL3UJvn csRa732Nqhầm lấsRa732Nqy sRa732Nqthiên haUL3UJvnạ béaUL3UJvn nhỏ, 

“CaUL3UJvnho aUL3UJvndù laUL3UJvnà hósRa732Nqa taUL3UJvnhành traUL3UJvno aUL3UJvnbụi, tsRa732Nqa cũngoRoW cóaUL3UJvn sRa732Nqthể nhậnaUL3UJvn oRoWra nàngoRoW.” sRa732NqÔm oRoWvào trosRa732Nqng laUL3UJvnòng, quyếoRoWn luyếoRoWn haUL3UJvnít lấaUL3UJvny aUL3UJvnhương thoRoWơm aUL3UJvnngọt ngsRa732Nqào trsRa732Nqên ngườioRoW nàng. 

Trên ngườsRa732Nqi nànoRoWg cũngaUL3UJvn sRa732Nqphát roRoWa aUL3UJvnmùi hoaUL3UJvna sRa732Nqlê…… ĐộcsRa732Nq đáosRa732Nq, khôngoRoW gaUL3UJvnì thasRa732Nqy thếaUL3UJvn được,oRoW làaUL3UJvn mùiaUL3UJvn hưoRoWơng củaaUL3UJvn oRoWlinh hsRa732Nqồn nàng! 

 

CHƯƠNG oRoW182: CẨNsRa732Nq TaUL3UJvnHẬN MoRoWIỆNG VẾTsRa732Nq THƯƠNG

TsRa732Nqùy ýaUL3UJvn đểsRa732Nq sRa732Nqhắn ômsRa732Nq mìnhoRoW, hsRa732Nqai ngườiaUL3UJvn độtoRoW nhoRoWiên aUL3UJvnim lặngaUL3UJvn, nàoRoWng oRoWtham luyếnoRoW hơisRa732Nq aUL3UJvnthở lànaUL3UJvnh lạnoRoWh màaUL3UJvn thoảiaUL3UJvn aUL3UJvnmái trooRoWng sRa732Nqlòng, troaUL3UJvnng oRoWtim độtoRoW nhaUL3UJvniên trởaUL3UJvn naUL3UJvnên sRa732Nqbình thảnsRa732Nq, mặaUL3UJvnc kệsRa732Nq saUL3UJvnự tìsRa732Nqnh oRoWnhư thếoRoW nàooRoW, hsRa732Nqiện tsRa732Nqại, hasRa732Nqi sRa732Nqngười bọnoRoW họoRoW oRoWchỉ oRoWcần aUL3UJvnở coRoWùng mộtaUL3UJvn chaUL3UJvnỗ, cáoRoWi sRa732Nqgì cũnoRoWg oRoWkhông quaaUL3UJvnn toRoWrọng, vsRa732Nqô lsRa732Nquận oRoWlà sRa732Nqkiếp trướcsRa732Nq sRa732Nqhay làsRa732Nq kiếpaUL3UJvn sau. 

“Nàng,aUL3UJvn khôngaUL3UJvn sRa732Nqmuốn biếtoRoW chuyệnoRoW tìnoRoWh oRoWở kiếpoRoW oRoWtrước sao?” 

BànsRa732Nq tasRa732Nqy oRoWto sRa732Nqcủa PhùsRa732Nq VâoRoWn KhâaUL3UJvnu TaUL3UJvnrạch ônsRa732Nq noRoWhu aUL3UJvnvuốt vuốaUL3UJvnt oRoWlưng nàoRoWng, giốnaUL3UJvng nhưaUL3UJvn đanoRoWg vuốoRoWt oRoWve sRa732Nqcon mèooRoW nhỏ,aUL3UJvn sRa732Nqđôi sRa732Nqmắt moRoWàu tímaUL3UJvn aUL3UJvnthâm sRa732Nqý liaUL3UJvnếc sRa732Nqmắt oRoWnhìn khuoRoWôn mặsRa732Nqt nhỏoRoW oRoWnhắn toRoWrấn địnhsRa732Nq moRoWột cái. 

sRa732Nq“Ta khôngoRoW muốnoRoW biết.” 

sRa732NqNàng caUL3UJvnhậm raUL3UJvnãi aUL3UJvnlắc đầu,sRa732Nq tsRa732Nqựa oRoWhồ, từoRoW vẻaUL3UJvn mặtsRa732Nq caUL3UJvnủa haUL3UJvnắn caUL3UJvnùng MẫnsRa732Nq HáoRoWch oRoWyêu namsRa732Nq, ksRa732Nqiếp trướcsRa732Nq hẳaUL3UJvnn loRoWà rấtaUL3UJvn lsRa732Nqà paUL3UJvnhức tạp,oRoW nếsRa732Nqu loRoWà nhưoRoW thoRoWế, oRoWchính mìnsRa732Nqh căaUL3UJvnn bảoRoWn khônsRa732Nqg msRa732Nquốn biết. 

“ChooRoW aUL3UJvndù noRoWàng muốnaUL3UJvn boRoWiết, hiệoRoWn oRoWtại cũoRoWng khônoRoWg thểoRoW nóaUL3UJvni chaUL3UJvno nàngsRa732Nq nghe.” 

Hôn nhẹaUL3UJvn aUL3UJvnvành sRa732Nqtai aUL3UJvncủa nàng,oRoW hắnsRa732Nq ônaUL3UJvn nhoRoWu nóaUL3UJvni, ôsRa732Nqm sRa732Nqeo nhỏ,sRa732Nq bàoRoWn taUL3UJvnay aUL3UJvnlại boRoWắt aUL3UJvnđầu ksRa732Nqhông asRa732Nqn phậaUL3UJvnn, aUL3UJvnxoa xooRoWa mềmoRoW mại. 

NóaUL3UJvni csRa732Nqách kháaUL3UJvnc, từaUL3UJvn đầusRa732Nq tsRa732Nqới đuôi,aUL3UJvn hắnsRa732Nq coRoWhỉ tínaUL3UJvnh nóisRa732Nq chaUL3UJvno nàngoRoW bấyoRoW nhiêuoRoW maUL3UJvnà toRoWhôi? NàngoRoW chaUL3UJvnán nsRa732Nqản, đãaUL3UJvn soRoWớm biếtsRa732Nq sRa732Nqnam nhânoRoW nàoRoWy sRa732Nqthật poRoWhúc hsRa732Nqắc, giasRa732Nqng sơnsRa732Nq dễsRa732Nq oRoWđổi bảnaUL3UJvn tsRa732Nqính khsRa732Nqó dờioRoW, aUL3UJvnnhưng sRa732Nqmà, nànoRoWg lạiaUL3UJvn thícoRoWh hắnsRa732Nq nhưoRoW taUL3UJvnhế, sRa732Nqcó phảioRoW noRoWàng thícsRa732Nqh csRa732Nquồng ngưoRoWợc sRa732Nqhay không? 

“KhôngsRa732Nq được,oRoW caUL3UJvnòn cósRa732Nq chútoRoW đau.” 

Kinh ngạcoRoW nhìoRoWn boRoWàn sRa732Nqtay taUL3UJvno đãaUL3UJvn tháooRoW vạaUL3UJvnt áooRoW trướaUL3UJvnc sRa732Nqngực củaUL3UJvna mình,aUL3UJvn nànoRoWg oRoWthấp gioRoWọng ngăsRa732Nqn cản,sRa732Nq sắcoRoW aUL3UJvnmặt hồnoRoWg tươi,aUL3UJvn tựaaUL3UJvn nhưaUL3UJvn aUL3UJvnmột sRa732Nqquả táaUL3UJvno chíaUL3UJvnn mọng. 

TuấnaUL3UJvn oRoWmi oRoWmột điều,oRoW hắnaUL3UJvn tàaUL3UJvn ásRa732Nqc sRa732Nqnhu oRoWsát, rấoRoWt thsRa732Nqích xaUL3UJvnem bộaUL3UJvn dángsRa732Nq aUL3UJvnthẹn thùnsRa732Nqg củasRa732Nq sRa732Nqnàng, bạcoRoW aUL3UJvnthần ksRa732Nqhinh dương,oRoW oRoWcổ họngsRa732Nq ttoátsRa732Nq raUL3UJvna cườiaUL3UJvn nhẹ. 

HưởngsRa732Nq thụoRoW thsRa732Nqân mìsRa732Nqnh aUL3UJvndần dsRa732Nqần mềoRoWm mại,aUL3UJvn csRa732Nqả ngườiaUL3UJvn choàngoRoW lên. 

“oRoWMiệng vếtsRa732Nq toRoWhương, cẩnoRoW taUL3UJvnhận miệngsRa732Nq vếaUL3UJvnt toRoWhương củasRa732Nq chàng.” 

sRa732NqNàng koRoWinh hôsRa732Nq aUL3UJvn, msRa732Nquốn đứngsRa732Nq dậysRa732Nq oRoWxem csRa732Nqó đụngsRa732Nq tớioRoW haoRoWy sRa732Nqkhông, nhsRa732Nqưng sRa732Nqbị haUL3UJvnắn aUL3UJvnôm csRa732Nqhặt, khônoRoWg dsRa732Nqễ dàngsRa732Nq boRoWuông ra. 

“aUL3UJvnKhông cóoRoW đụngaUL3UJvn tới,aUL3UJvn caUL3UJvnhỉ cầaUL3UJvnn nàoRoWng đừnaUL3UJvng nháo.”oRoW HắnsRa732Nq đạmsRa732Nq csRa732Nqười, khôngaUL3UJvn khoRoWỏi bịaUL3UJvn phảnsRa732Nq aUL3UJvnứng đángoRoW aUL3UJvnyêu csRa732Nqủa nàngoRoW làaUL3UJvnm ấmsRa732Nq oRoWáp oRoWcả tráaUL3UJvni tim. 

oRoW“Trước phảisRa732Nq băsRa732Nqng sRa732Nqbó lại,oRoW bằoRoWng khôaUL3UJvnng thậaUL3UJvnt sựoRoW sẽoRoW chạmaUL3UJvn aUL3UJvnvào vếtsRa732Nq thoRoWương, toRoWhật vaUL3UJvnất vảsRa732Nq mớsRa732Nqi koRoWhép lạisRa732Nq. ChàsRa732Nqng sRa732Nqkhẳng địnoRoWh sẽaUL3UJvn trộmaUL3UJvn aUL3UJvnđi aUL3UJvnđi oRoWsát hổ,aUL3UJvn oRoWta muaUL3UJvnốn cảsRa732Nqn cũnoRoWg cảsRa732Nqn khônsRa732Nqg đsRa732Nqược, nsRa732Nqhanh lêoRoWn, đểsRa732Nq aUL3UJvnta giúsRa732Nqp caUL3UJvnhàng bănaUL3UJvng bóaUL3UJvn.” NànoRoWg csRa732Nqũng moRoWặc ksRa732Nqệ nhiềuoRoW aUL3UJvnnhư sRa732Nqvậy, dùnaUL3UJvng sứsRa732Nqc naUL3UJvngăn aUL3UJvntay oRoWhắn, cầmsRa732Nq bạcaUL3UJvnh bốoRoW sạchaUL3UJvn sẽsRa732Nq sớsRa732Nqm chuẩnoRoW oRoWbị tốtsRa732Nq sRa732Nqbao boRoWố boRoWao oRoWvây sRa732Nqđi lên. 

Một oRoWtay chốoRoWng sRa732Nqkhuôn mặt,oRoW hắaUL3UJvnn sRa732Nqim lặsRa732Nqng aUL3UJvnnhìn khuôsRa732Nqn mặtoRoW sRa732Nqôn nhaUL3UJvnu, màyoRoW lsRa732Nqiễu sRa732Nqcong cosRa732Nqng. MắtsRa732Nq sRa732Nqto toRoWròn, oRoWtrong sRa732Nqveo, mũiaUL3UJvn sRa732Nqtinh xảo,oRoW aUL3UJvncánh môisRa732Nq đỏaUL3UJvn hồngaUL3UJvn, coRoWăng mọng,sRa732Nq sRa732Nqchỉ cầsRa732Nqn aUL3UJvnnhẹ aUL3UJvnnhàng ksRa732Nqhẽ aUL3UJvnmở rsRa732Nqa, tựaaUL3UJvn oRoWnhư mộsRa732Nqt trsRa732Nqái csRa732Nqhín ngosRa732Nqn ngọtsRa732Nq, làmaUL3UJvn coRoWho ngườoRoWi toRoWa kìsRa732Nqm loRoWòng kaUL3UJvnhông đậaUL3UJvnu musRa732Nqốn oRoWcắn maUL3UJvnột ngụm. 

LưuoRoW loátsRa732Nq cộtoRoW maUL3UJvnột cásRa732Nqi sRa732Nqnơ coaUL3UJvnn bướm,oRoW nàaUL3UJvnng vỗaUL3UJvn vsRa732Nqỗ aUL3UJvntay đứngaUL3UJvn lên,sRa732Nq nsRa732Nqhìn thấsRa732Nqy hắnaUL3UJvn nhoRoWìn coRoWhằm choRoWằm mìnhaUL3UJvn, cóoRoW oRoWchút mạcaUL3UJvn doRoWanh oRoWkỳ diệu,sRa732Nq choRoWẳng lẽaUL3UJvn làoRoW mặaUL3UJvnt aUL3UJvnmình dínhaUL3UJvn csRa732Nqái aUL3UJvngì sao? 

“Trẫm sRa732Nqsẽ khôngsRa732Nq trộmaUL3UJvn đaUL3UJvni soRoWăn sRa732Nqhổ,” HắnaUL3UJvn độtoRoW nhiênoRoW nói,“ChaUL3UJvno oRoWnên sẽsRa732Nq ksRa732Nqhông baUL3UJvnỏ lạiaUL3UJvn nnàoRoWng maUL3UJvnột mình.” 

Hắn,sRa732Nq hiểuaUL3UJvn đượcsRa732Nq oRoWtâm tsRa732Nqư caUL3UJvnủa nàng.sRa732Nq TaUL3UJvnrong mắaUL3UJvnt aUL3UJvnY oRoWY loRoWóe sRa732Nqra noRoWhiều aUL3UJvntia oRoWsáng mansRa732Nqg taUL3UJvnheo oRoWý cưoRoWời ônoRoW oRoWnhu, khônaUL3UJvng bisRa732Nqết vìoRoW saaUL3UJvno, hiệsRa732Nqn toRoWại, chaUL3UJvnỉ caUL3UJvnần aUL3UJvnở boRoWên cạnoRoWh hắnoRoW, nàoRoWng lạaUL3UJvni caUL3UJvnó taUL3UJvnhể cảmoRoW nhậnoRoW đượcaUL3UJvn sRa732Nqthật sâsRa732Nqu hạnhsRa732Nq phúc. 

“Ân,sRa732Nq vậyoRoW lúsRa732Nqc chàsRa732Nqng đisRa732Nq sănaUL3UJvn baUL3UJvnạch hổoRoW phảisRa732Nq moRoWang thesRa732Nqo ta.aUL3UJvn” NàaUL3UJvnng yêsRa732Nqu cầu. 

“NàngsRa732Nq khaUL3UJvnông toRoWhể đsRa732Nqi, oRoWnhiều oRoWnhất sRa732Nqchỉ csRa732Nqó thaUL3UJvnể aUL3UJvnđứng ởaUL3UJvn aUL3UJvnxa oRoWxa nhìn.” 

HắnsRa732Nq ngaUL3UJvnhĩ naUL3UJvnghĩ, raUL3UJvna quyếtsRa732Nq địnhsRa732Nq oRoWnày, sRa732Nqchỉ csRa732Nqó ởsRa732Nq rấoRoWt aUL3UJvnxa noRoWhìn, aUL3UJvnmới saUL3UJvnẽ ksRa732Nqhông tiếoRoWn vàooRoW, aUL3UJvncũng sẽsRa732Nq csRa732Nqó oRoWnguy hiểm. 

“NhưngsRa732Nq aUL3UJvnmà, traUL3UJvnên ngườsRa732Nqi sRa732Nqta khônsRa732Nqg hềoRoW cóaUL3UJvn thsRa732Nqương tổn,oRoW ngươiaUL3UJvn xesRa732Nqm, trừsRa732Nq aUL3UJvnbỏ bsRa732Nqị ngsRa732Nqười nàaUL3UJvno đósRa732Nq lưaUL3UJvnu oRoWlại mộoRoWt đaUL3UJvnống xoRoWanh tímoRoW, trênaUL3UJvn ngườioRoW vếtaUL3UJvn thươngoRoW nàoRoWo cũsRa732Nqng oRoWkhông có.” 

aUL3UJvnNàng sRa732Nqleo lêoRoWn giườngaUL3UJvn, késRa732Nqo toRoWay áoRoWo lênsRa732Nq, lộoRoW rsRa732Nqa dấuaUL3UJvn hôaUL3UJvnn ngsRa732Nqân coRoWhi caUL3UJvnhit trêoRoWn oRoWcánh tayoRoW, aizaUL3UJvn, caUL3UJvnhỉ loRoWà cásRa732Nqnh tsRa732Nqay tsRa732Nqhôi, đừngoRoW nóaUL3UJvni trsRa732Nqên oRoWngười. =]] 

áaUL3UJvnnh mắtoRoW PhùaUL3UJvn VâoRoWn KaUL3UJvnhâu TrạcsRa732Nqh đsRa732Nqột nhioRoWên nóngsRa732Nq lên,aUL3UJvn sRa732Nqlôi bànsRa732Nq aUL3UJvntay trắngaUL3UJvn ngầnoRoW củsRa732Nqa nsRa732Nqàng lsRa732Nqại, nhoRoWẹ oRoWnhàng hôn. 

ÔoRoWn nhoRoWu vùngaUL3UJvn vẩyoRoW, nàaUL3UJvnng đoRoWã rơsRa732Nqi tronoRoWg lòoRoWng hắsRa732Nqn, hắoRoWn khoRoWông cầnoRoW tốnaUL3UJvn nhiềuoRoW sứaUL3UJvnc, quảaUL3UJvn aUL3UJvnlaa2 dễoRoW naUL3UJvnhư taUL3UJvnrở oRoWbàn tay. 

“LầnsRa732Nq nàysRa732Nq, cònsRa732Nq nsRa732Nqói oRoWcẩn thậnoRoW miệnoRoWg vếaUL3UJvnt thươnsRa732Nqg nữaaUL3UJvn không?” 

oRoWHắn sRa732Nqđắc ýaUL3UJvn nóisRa732Nq, oRoWđã biếtoRoW oRoWnàng oRoWsẽ khôngaUL3UJvn oRoWnhu tsRa732Nqhuận nhưoRoW thế,aUL3UJvn aUL3UJvnvì miễsRa732Nqn oRoWcho nàngsRa732Nq coRoWằn nhằnsRa732Nq nóoRoWi liênoRoW miêsRa732Nqn khoRoWông dứt,aUL3UJvn oRoWcúi đầaUL3UJvnu aUL3UJvnhôn oRoWlên môiaUL3UJvn nàng. 

NhưaUL3UJvnng, hắoRoWn vừaUL3UJvna nóioRoW aUL3UJvnxong, nànoRoWg xấoRoWu hsRa732Nqổ liếcoRoW liếcaUL3UJvn moRoWắt mộoRoWt caUL3UJvnái, aUL3UJvnthùy hạsRa732Nq sRa732Nqmi mắt. 

“NhưnaUL3UJvng mà,sRa732Nq toRoWa cònsRa732Nq caUL3UJvnó miệngoRoW vsRa732Nqết thương.” 

“ChỗoRoW noRoWào?” HắaUL3UJvnn giậtsRa732Nq msRa732Nqình, còaUL3UJvnn cósRa732Nq vếoRoWt thưsRa732Nqơng sao? 

sRa732Nq“Sáng nsRa732Nqay mớisRa732Nq thsRa732Nqượng dược,sRa732Nq oRoWhiện toRoWại đãaUL3UJvn quêaUL3UJvnn sao?” 

NàngaUL3UJvn dùsRa732Nqng tasRa732Nqy nhéaUL3UJvno nhsRa732Nqẹ oRoWvào aUL3UJvneo oRoWhắn, sắcsRa732Nq oRoWmặt phoRoWiếm hồng. 

BừngaUL3UJvn tỉnhsRa732Nq đạaUL3UJvni ngộ,sRa732Nq aUL3UJvnhắm tàaUL3UJvn tứaUL3UJvn mỉmaUL3UJvn cười,sRa732Nq giươoRoWng mi. 

sRa732Nq“Vậy taUL3UJvnrẫm sẽoRoW goRoWiúp nànoRoWg xứcaUL3UJvn aUL3UJvnthuốc mộtaUL3UJvn aUL3UJvnlần nữa?” 

sRa732NqÂn? sRa732NqÝ làoRoW, muaUL3UJvnốn nsRa732Nqàng rồioRoW sRa732Nqxức thuốc?sRa732Nq ToRoWrong oRoWđầu oRoWY aUL3UJvnY taUL3UJvnrực sRa732Nqtiếp phiêsRa732Nqn dịchsRa732Nq, đoRoWầu “oànoRoWh” mộtoRoW tiếoRoWng, sRa732Nqmắt đỏsRa732Nq boRoWừng lên… 

“aUL3UJvnChàng khônsRa732Nqg taUL3UJvnhể oRoWnhịn xsRa732Nquống ssRa732Nqao?” NàoRoWng đsRa732Nqè loRoWại bànaUL3UJvn taaUL3UJvny sRa732Nqto đaaUL3UJvnng rụaUL3UJvnc rịchoRoW, boRoWất đắoRoWc oRoWdĩ nói. 

GisRa732Nqống nhoRoWư loRoWà mộtsRa732Nq tiểuaUL3UJvn sRa732Nqhài sRa732Nqtử thíoRoWch ăsRa732Nqn sRa732Nqkẹo, ăaUL3UJvnn msRa732Nqãi cũoRoWng oRoWkhông chásRa732Nqn, hắnsRa732Nq nũsRa732Nqng nịu” 

“VàisRa732Nq noRoWgàynữa, oRoWMẫn HsRa732Nqách phỏngaUL3UJvn caUL3UJvnhừng soRoWẽ tìaUL3UJvnm đượcsRa732Nq aUL3UJvnbạch haUL3UJvnổ, aUL3UJvnđến loRoWúc đó,sRa732Nq trẫmsRa732Nq moRoWuốn taUL3UJvnhân cậnaUL3UJvn noRoWàng cũsRa732Nqng khoRoWông được,oRoW nànaUL3UJvng naUL3UJvnhẫn tsRa732Nqâm đẩyoRoW trẫmsRa732Nq sRa732Nqra sao?”oRoW oRoWHắn mânaUL3UJvn thầnsRa732Nq, ởsRa732Nq msRa732Nqôi nsRa732Nqàng lạaUL3UJvni đặtsRa732Nq xuaUL3UJvnống mộaUL3UJvnt sRa732Nqnụ hônsRa732Nq thậtoRoW sâu. 

Thì roRoWa hắnsRa732Nq đãaUL3UJvn sớaUL3UJvnm ngaUL3UJvnhĩ đếnsRa732Nq mấoRoWy sRa732Nqthứ nàyoRoW, ksRa732Nqhó troRoWách lạiaUL3UJvn manaUL3UJvng mìoRoWnh taUL3UJvnới nơsRa732Nqi nàsRa732Nqy, sRa732Nqnhưng mà,aUL3UJvn nếusRa732Nq lúcsRa732Nq ấaUL3UJvny maUL3UJvnình lựoRoWa coRoWhọn cưỡiaUL3UJvn tiểaUL3UJvnu aUL3UJvnhồng aUL3UJvnmã rsRa732Nqời oRoWđi, boRoWây gaUL3UJvniờ sRa732Nqcũng oRoWkhông xusRa732Nqất oRoWhiện loạsRa732Nqi sRa732Nqtình hsRa732Nquống này,sRa732Nq chaUL3UJvno nêsRa732Nqn aUL3UJvnnói, muốnaUL3UJvn tráchoRoW csRa732Nqũng chỉaUL3UJvn cóoRoW thểoRoW troRoWách aUL3UJvnchính mình. 

“ChànaUL3UJvng sẽoRoW giúoRoWp aUL3UJvnta sRa732Nqthượng aUL3UJvndược sRa732Nqlần noRoWữa sao?” 

NsRa732Nqàng nhỏoRoW giọsRa732Nqng nsRa732Nqói, sRa732Nqbất đaUL3UJvnắc aUL3UJvndĩ, vừaoRoW aUL3UJvnnói xoRoWong lờaUL3UJvni naUL3UJvnày, địaaUL3UJvn caUL3UJvnhưởng cũaUL3UJvnng vửsRa732Nqa cởsRa732Nqi bỏoRoW sRa732Nqy paUL3UJvnhục caUL3UJvnủa nàng,sRa732Nq oRoWbao lấysRa732Nq maUL3UJvnềm mại. 

HắnoRoW thậtsRa732Nq saUL3UJvnự làaUL3UJvn sRa732Nqrất thíchaUL3UJvn maUL3UJvnềm mạisRa732Nq, troRoWòn toRoWròn củaUL3UJvna nàsRa732Nqng, thấyaUL3UJvn nàngoRoW thsRa732Nqùy aUL3UJvnhạ oRoWmi mắtaUL3UJvn, rsRa732Nqun raUL3UJvnẩy, cúsRa732Nqi đầu,oRoW tầmaUL3UJvn mắtsRa732Nq dừnsRa732Nqg oRoWở bàaUL3UJvnn aUL3UJvntay tsRa732Nqo aUL3UJvncủa mìnsRa732Nqh, biểuoRoW aUL3UJvnhiện đáaUL3UJvnng yêuaUL3UJvn, sắcaUL3UJvn mặtoRoW oRoWđà hồng. 

“sRa732NqXem oRoWra, sRa732Nqnàng cũngoRoW rấtsRa732Nq aUL3UJvnhưởng tsRa732Nqhụ oRoWnha” sRa732NqHắn cườsRa732Nqi nhạoRoWo sRa732Nq, kéaUL3UJvno taUL3UJvnay nàoRoWng oRoWqua, đặtsRa732Nq lênoRoW ngoRoWực mình,“ThsRa732Nqử sờoRoW sờsRa732Nq xem.”oRoW sRa732NqDùng ánhaUL3UJvn maUL3UJvnắt cổoRoW vũsRa732Nq nhaUL3UJvnìn nàng. 

CsRa732Nqái oRoWgì hưởngoRoW oRoWthụ chứ,aUL3UJvn nànaUL3UJvng chaUL3UJvnỉ sRa732Nqlà tòoRoW oRoWmò, tòsRa732Nq msRa732Nqò thôoRoWi! sRa732NqVẻ oRoWmặt bốaUL3UJvni rối,oRoW nhoRoWìn đóoRoWa hồngaUL3UJvn aUL3UJvnmai trướcoRoW ngựcoRoW oRoWbị hắnaUL3UJvn moRoWa sáoRoWt, voRoWuốt veaUL3UJvn, oRoWluôn oRoWcảm thấoRoWy csRa732Nqó điểmoRoW kỳaUL3UJvn qusRa732Nqái, bàsRa732Nqn taoRoWy sRa732Nqbị hắsRa732Nqn ksRa732Nqéo oRoWđến nsRa732Nqgực, nànsRa732Nqg muốoRoWn khángoRoW nghịaUL3UJvn, nhưsRa732Nqng đãsRa732Nq aUL3UJvnbị hắnaUL3UJvn luaUL3UJvnốn vàsRa732Nqo oRoWquần oRoWáo đơnaUL3UJvn bạc,oRoW csRa732Nqảm sRa732Nqnhận aUL3UJvnda oRoWthịt loRoWạnh lạoRoWnh, cũngoRoW oRoWnhư coRoWảm gioRoWác sRa732Nqrõ ràngsRa732Nq dụcsRa732Nq vọngaUL3UJvn giữaoRoW hsRa732Nqai chânaUL3UJvn hoRoWắn đãaUL3UJvn thứcsRa732Nq tsRa732Nqỉnh, csRa732Nqứng raUL3UJvnắn aUL3UJvnhẳn lên. 

Hắn sRa732Nqmỗi lâsRa732Nqn đềusRa732Nq aUL3UJvncó thểoRoW psRa732Nqhi sRa732Nqlễ nànaUL3UJvng, aUL3UJvnvì cáioRoW gìsRa732Nq oRoWnàng aUL3UJvnkhông tsRa732Nqhể phaUL3UJvni lễsRa732Nq hắnaUL3UJvn ? 

Y Y nuốt nước miếng một cái, mười ngón run rẩy tham nhập vào vạt áo của hắn, sờ sở lên cái bụng bằng phẳng, lòng bàn tay non mềm cọ cọ vào da thịt trơn nhẵn, cái loại cảm giác này, thật sự khó có thể dùng ngôn từ nào để hình dung, thoải mái khiến nàng nàng si mê.

“Thoải mái sao?” hắn dùng thanh âm khàn khàn hỏi. 

Nàng chỉ có thể nói như vậy, rất sợ mình nói có bao nhiêu ái muội, suy nghĩ một hồi mới hồi mới đáp: 

“Thực…. kỳ quái…cảm giác thực kỳ quái.” 

“Phải không? Nhưng mà trẫm cảm thấy thực thoải mái.” đôi mắt màu tím đột nhiên phiếm thượng một tầng tơ máu mỏng manh, tràn ngập cả ánh mắt, “Này làm trẫm càng muốn yêu nàng.” 

“……” Nàng còn chưa mở miệng, đã bị đối phương hôn thật sâu. 

Nàng hứng thú dạt dào học theo bộ dáng giở trò của ai đó, vuốt ve thân hình rắn chắc, không ngờ đối phương hít sâu một hơi, chế ngự không được nội tâm khát vọng, so với lần xâm nhập trước còn dũng mãnh hơn. 

Cảm giác phong phú làm nàng gần như hóa thành hư không…