Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 177- 178

 

CHƯƠNG 177: ĐÚT ĂN =]] 

Da thịt ấp áp chạm vào đại chưởng lành lạnh, hai tai nàng đỏ lên, nhìn đôi mắt hắn nổi lên hỏa diễm giống như ánh huỳnh quang giữa đêm tối, bất tri bất giác muốn đuổi theo ánh sáng đó, trầm mình vào nó… 

“Vậy ý của nàng là thế nào?” Hắn dùng khóe mắt nghễ nàng, răng nanh nhẹ nhàng vuốt ve vành tai phấn nộn. 

“Chàng rõ ràng biết, ta luôn luôn lo lắng cho chàng, cho nên mới muốn ngăn cản chàng đi mạo hiểm.” Nàng rụt cổ, lấy tay đẩy khuôn mặt ”yêu nghiệt” của hắn ra, nhẹ thở khẩu khí. 

Ánh mắt dừng ở trên mặt đỏ hồng của nàng, đôi môi khẽ nhếch lên, nhìn nàng ngượng ngùng, tươi sáng như một đóa hoa nở rộ, càng nhìn càng muốn trêu. 

Nghiêng người, ngã xuống phía trên nàng, đem giày đá bay, hai tay hắn ôm lấy eo nhỏ của nàng, nhẹ nhàng mà vuốt ve . 

“Rất nhiều thời điểm, trẫm đều là thân bất do kỷ, săn bắn lần này, cũng như vậy. Không chỉ là vì muốn tặng lễ vật cho nàng, còn vì biểu hiện năng lực của trẫm. Y Y, bên trong hoàng cung, rất nhiều người còn chờ xem kịch hay, muốn trẫm làm trò cười cho bọn họ, đợi trẫm làm ra sai lầm gì, bọn họ cũng sẽ mượn thời cơ, đục nước béo cò, hung hăng bồi thêm vài cước, Phù Vân hoàng thất từ nay về sau trong hoàng triều sẽ không thể sống yên, càng không nói đến việc kế thừa ngôi vị hoàng đế.” 

Đồng tử trong mắt thu liễm, hắn vi mân mê mi, nghĩ đến thế lực quan viên chống đối phía sau lưng, thập phần đau đầu. 

Nàng sửng sốt, không nghĩ tới hắn bên ngoài nhìn thoải mái, thì ra phải chịu nhiều áp lực như vậy. 

hai tay nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm đang nhíu chặt của hắn, theo lông mi hướng ên, ấn nhẹ lên huyệt Thái Dương, chỉ phúc non nớt, nhẹ nhàng đè nặng, thỉnh thoảng chuyển thượng hai vòng. 

“Tất cả những việc này, chàng chưa từng nói với ta.” ngữ khí của nàng có chút cô đơn. 

“Trẫm là sợ nàng lo lắng, mỗi lần trở lại Long Quân điện, nhìn vẻ mặt tức giận, hai má phình lên xep xuống của nàng, mọi chuyện phiền muộn đều tan biến, chỉ thầm muốn cùng nàng ngoạn 1 hồi.” Hắn cười nhẹ, tình dục trong mắt yếu đi một ít. 

“Tức giận cái gì phình lên xẹp xuống chứ, chàng cho ta là ếch sao?” ngón tay đang mát xa không khỏi tăng thêm một ít lực đạo, hai má cũng đỏ hồng lên. 

Bị bộ dáng của nàng chọc cười, hắn cui đầu, cách 1 lớp xiêm y, hôn lên cái bụng của nàng, vừa mới hôn đến rốn, lại vươn đầu lưỡi vẽ vòng tròn bề ngoài, liếm láp. 

“Đừng……” Nàng khinh suyễn một tiếng, gương mặt đỏ đến tận cổ. 

“Đừng cái gì?” Hắn dừng lại động tác, hai mắt thẳng tắp xem xét nàng, lộ ra tà mị cười. 

“Đừng liếm.” Nàng lấy tay che kín môi hắn, lại bị chế trụ, bạc môi lạnh lạnh lại hôn lên lòng bàn tay, làm cho người nào đó thẹn thùng một mảnh. 

Nàng ở hắn trước mặt hắn xưa nay đều là tranh cường háo thắng, không nghĩ tới, cũng có một mặt đáng yêu như thế. Lần trước ở bên trong sơn động, hắn chỉ mãi dẫn dắt nàng, cũng chưa kịp phát hiện, chỗ đáng yêu này của nàng. 

Nheo lại mi mắt, hắn chìa lòng bàn tay của mình ra, đưa tới môi của nàng. 

“Vậy nàng liếm của ta.” bộ dáng rất thành thật nha. (ack, pó tay ^^!) 

Xấu hổ giữ chặt bàn tay to của hắn, nàng có chút dở khóc dở cười: 

“Phù Vân Khâu Trạch, chàng cho ta là con chó nhỏ sao? Hơn nữa, ta lại không đói bụng, vì cái gì muốn liếm lòng bàn tay của chàng?” 

Không đói bụng? Hắn đột nhiên tà cười, đứng dậy, khập khiễng đi ra ngoài, quay về với một mâm hạt dưa trong tay, sau, lại nằm xuống đùi cùa nàng, tiếp tục làm bá vương. 

Có chút không rõ, nàng liếc mắt nhìn dĩa hạt dưa, tưởng hắn muốn ăn, lấy một hạt đặt ở bên miệng của hắn, lại nhìn thấy hắn lắc đầu. 

“Chàng không ăn thì lấy tới làm gì?” Nàng nghi hoặc, chịu đựng đau đớn đi ra ngoài, lấy đến để nhìn thôi sao? 

“Nàng cắn ra, dùng nơi này đút cho trẫm.” Hắn chỉ chỉ vào cánh môi hồng nhạt của nàng. 

Khóe mắt hơi hơi run rẩy, Y Y vươn tay bắt lấy gò má của hắn, dùng sức chợt cao chợt thấp vuốt ve , tựa như nhào bột, đến khi hai má trắng noãn đỏ ửng, mới vừa lòng buông tay. 

“Nàng khi dễ trẫm!” Hắn đột nhiên giống như đứa nhỏ lên án, hai tay chụp lên hai má bị đau của mình, nhẹ nhàng nhu sát. 

“Chàng mới khi dễ ta, lần trước còn làm bộ đáng yêu, rõ ràng đã hết sốt, Khâu Trạch, từ khi nào chàng lại biết diễn trò như vậy?” Nàng âm trầm cười. 

“Khụ,” Hắn mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng, đột nhiên ôm lấy eo nàng, nhắm ngay rốn, “Hảo, nàng không đút cho trẫm, vậy trẫm liền tiếp tục liếm.” Xem ai chịu thua ai. 

Thấy nàng nhất thời “hóa đá”, hắn quả thật vươn đầu lưỡi liếm đi lên, nhu nhu thấp ý, làm cho vải dệt ướt nhẹp, hiện ra hình dạng bên trong. 

“Dừng, ta đút chàng là được rồi đi, vô lại!” Nàng cuống quít xoay đầu của hắn lại, nhìn gương mặt tuấn tú cười đến thật đắc ý, có chút bất đắc dĩ. 

Đem hạt dưa mở ra, lấy nhân đặt hờ bên môi, nàng cúi đầu xuống. 

Nghĩ rằng, nếu cứ thế này mà đút hắn ăn hết dĩa hạt dưa, trời cũng tối mịt rồi đi. 

Hắn lại rất “tà ác”, nhìn gương mặt cúi gần của nàng, mím chặt môi, trong mắt lóe lên sắc thái nghịch ngợm, tựa như một hài đồng xấu tính muốn đùa dai. 

“Chàng!” 

Nàng đem hạt dưa ăn vào miệng, lại nhéo nhéo hai má hắn, 

“Còn gây sự nữa ta sẽ không đút cho chàng ăn, nếu không phải vết thương ở chân chàng vì ta mới vỡ ra, ta sẽ không chiều theo ý của chàng đâu.” 

“Được rồi,” Hắn nhún vai,“Trẫm sẽ ngoan ngoãn, ái phi hãy hảo hảo bồi thường trẫm đi.” Miệng ngọt chán ngấy mười phần, thấy Y Y trừng mắt, liếc mắt một cái, mới ẩn nhẫn ý cười nằm xuống. 

Tiếp tục tách hạt dưa, nhìn ai đó ý cười đầy mặt, nàng âm thầm nghẹn khí, đem hạt dưa đã tách vỏ đưa đến bên môi hắn, cánh môi mềm vừa chạm vào bạc thần, liền bật dậy tức thì. 

“Cái này tính là đút ăn sao?” Phù Vân Khâu Trạch nhếh mày, dùng lưỡi cuốn hạt dưa vào miệng. 

Ngay lúc Y Y còn đang kinh ngạc, hắn đột nhiên ôm lấy cổv, hướng về gương mặt phấn hồng, thổi một ngụm khí hương hoa lan lên đôi mắt trong veo. 

Không chịu nổi dòng khí va chạm vào đôi mắt, nàng không khỏi chậm rãi nhắm mắt lại. 

“Đút ăn thì phải như vậy.” Hắn bá đạo nói, bạc thần giương lên, hôn lên thần cánh hoa non nớt của nàng. 

Vuốt ve, bừa bãi liếm mút, cảm nhận được nàng quật cường, cắn chặt hàm răng, cúi đầu cười nhạo một tiếng, lấy tay tìm đến eo của người nào đó, chọc chọc, nhưng nàng tựa hồ đã sớm có chuẩn bị, hai tay nắm chặt, song chưởng gắt gao kẹp chặt mạn sườn, không có một khe hở, cho dù hắn muốn đưa tay tham nhập, cũng vô pháp thực hiện được. 

Y Y đắc ý mân thần mở miệng, nhưng lại bị đầu lưỡi mềm mại của hắn đảo qua, lại nhanh chóng khép lại, nhẹ nhàng mở mi mắt, dùng ánh mắt châm chọc nhìn người đang đè ép lên mình. 

Này có tính là nàng đang khiêu chiến với mình không? Phù Vân Khâu Trạch nheo lại mi mắt, giảo hoạt dùng hai ngón tay kẹp lấy mũi nàng, nhìn nàng trợn to hai mắt, vẻ mặt đắc ý dào dạt. 

“Còn như vậy,” Hắn cười khẽ, “Như vậy trẫm sẽ thữ xem, trên chiến trường, chỉ có thắng thua, trẫm thật ra muốn nhìn thử, xem nàng có thể chịu được bao lâu.” 

Nghe hắn nói vậy, nàng nhất thời nghẹn khí, dám không ra tiếng, mặt phấn hồng dần dần chuyển vì đỏ thẩm…… 

 

CHƯƠNG 178: ĂN DẤM CHUA 

Lẳng lặng rúc vào trong lòng hắn, tay nhỏ bé đặt vào vị trí trái tim, cảm nhận được nhịp đập trầm ổn, tựa hồ có chút vi diệu, cảm nhận hơi ấm tồn tại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng cả lên. 

Trái tim của nàng tựa như có cái gì đó thật ấm áp, phong phú mà ngọt ngào. 

“Thực thoải mái……” Nàng nhẹ giọng nói, giống như con mèo nhỏ, dùng hai má cọ cọ vào lồng ngực trơn nhẵn của hắn. 

Vòm ngực trơn nhẵn như tơ, lành lạnh như một khối bạch ngọc, màu da trắng noãn khỏe mạnh, làm cho người ta nhịn không được muốn tới gần chạm đến. 

“Đêm Mẫn Hách đánh vào nội điện, nàng cùng Lạc Dật đã làm gì?” Đột nhiên, Phù Vân Khâu Trạch thấp giọng hỏi, đôi mắt màu tím thoáng hiện lên một tia mất tự nhiên. 

“Cái gì?” Nàng nghi hoặc ngẩng đầu, nội tâm “Lộp bộp” Một tiếng, không biết hắn vì sao lại hỏi như vậy, trong tiềm thức dâng lên một dự cảm bất hảo. 

“Ngày ấy, cả đêm nàng không về, trẫm đợi nàng suốt đêm,” Tay hắn nhẹ nhàng vuốt vuốt trên lưng của nàng,“Hắn, có ..có khi dễ nàng không? Hay là… là, nói cái gì?” 

Không đề cập đến chuyện này, nàng cũng đem nó dần quên đi, phai nhạt theo thời gian, nhưng nhìn ngữ khí nói chuyện của hắn giờ phút này, dường như đang ngầm nghi ngờ giữa nàng cùng Lạc Dật ca ca đã xảy ra cái gì, ngày ấy, ở trong sơn động, nàng cùng hắn, lại xem như cái gì? 

“Chàng đang hoài nghi ta?” mặt của nàng nhất thời trầm xuống, hai tay chống trước ngực hắn, ngăn ra một chút khoảng cách. 

Khuôn mặt nhỏ nhắn như hoa đào, Y Y nâng mi, xem xét biểu tình của Phù Vân Khâu Trạch, mắt hạnh hiện lên một tầng hơi nước, nhưng quật cường cắn môi, không muốn làm cho nước mắt rơi xuống, lập tức lại thùy hạ mi mắt, lông mi thật dài run rẩy nhiễm một tầng sương mỏng, lung linh như giọt sương, lấp lánh như pha lê, tựa như sương mai ẩn đọng trên cành hoa sen, xinh đẹp động lòng người. 

“Trẫm cũng không phải hoài nghi nàng, chỉ là muốn biết, hai người đêm đó rốt cuộc đã xảy ra cái gì, hắn có nhân cơ hội……” Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng càng lúc càng có vẻ tái nhợt, hắn rốt cục im miệng, vươn bàn tay to, vốn muốn đem thân hình bé nhỏ của nàng ôm vào trong lòng, nhưng lực đạo đẩy ra trước ngực mình càng lúc càng lớn, nàng đột nhiên ngồi dậy, bắt đầu mặc quần áo. 

Hắn cả kinh, cuống quít đứng dậy, hai tay vòng qua, từ phía sau ôm chặt lấy nàng. 

“Nàng đang làm gì vậy? Trẫm đã nói trẫm không hề hoài nghi nàng.” 

Hắn lo lắng là Lạc Dật, rõ ràng ngày ấy chân nàng bị thương là được chính tay hắn băng bó, nghĩ đến việc này, hắn nhìn thoáng qua cổ chân của nàng, vô luận là làm sao, xảy ra việc gì, cũng không hy vọng có người chạm vào nàng, dù chỉ một ngón tay, dù người đó là Lạc Dật cũng không ngoại lệ, hơn nữa, người này còn có khả năng chỉ cần 1 câu nói, lại có thể làm Y Y bình tĩnh, ngoan ngoãn thuận theo. Hắn thực lo lắng, lo lắng Lạc Dật ở trong lòng của nàng có vị trí như thế nào. 

“Không phải hoài nghi?” Nàng lạnh lùng cười,“Vậy chàng còn hỏi cái này làm cái gì? Rõ ràng, cả thân cũng đã giao cho chàng, vậy mà, chàng còn dám hỏi… hỏi…, chàng, chàng tránh ra!” 

Nước mắt rốt cục nhịn không được rơi xuống, nàng muốn tháo bàn tay xiết chặt lấy eo mình ra, nhưng tầm mắt mơ hồ trái lại làm trở ngại hành động của nàng. 

Vòng tay xiết càng chặt, không cho nàng lay động mảy may.. đột nhiên, trên mu bàn tay, xúc cảm ấm áp ướt át, làm hắn sửng sốt, thùy hạ mi mắt, nhìn một giọt nước trong vắt, chảy dọc xuống…. 

Nàng, khóc…… 

“Y Y, trẫm lo lắng , là tâm của nàng, không phải thân của nàng, huống hồ, sơn động ngày ấy là lần đầu tiên của nàng, lẽ nào trẫm lại không rõ!” ngữ khí nhu hòa, nhưng vòng tay không hề thả lỏng lực đạo, trái lại còn khẽ nâng lên, kéo nàng lên phía trên đùi của nàng.

“Phù Vân Khâu Trạch, chàng tránh ra, cho ta xuống!” Nàng dùng hết khí cực, quay đầu đối với cánh tay hắn, hung hăng cắn xuống. 

Thét lớn một tiếng, bất đắc dĩ nhìn nàng, mỗi lần chỉ cần nàng sinh khí, dường như sẽ biến thành chuột nhỏ biết cắn người, hắn dần dần thả lỏng lực đạo hai tay, nhưng cũng không làm cho nàng đi xuống. 

“Phát giận xong chưa?” Hắn nhìn cánh tay mình như ẩn như hiện huyết sắc, không khỏi nhíu nhíu mày, “Nàng là tiểu ngu ngốc, sao không hiểu tâm ý của trẫm……” 

Cắn mấy cái, liền cảm thấy chính mình có chút quá phận, nhất là khi nhìn thấy da của hắn ẩn hiện lên tia máu màu đỏ. 

Nàng xấu hổ, chính là không tính mở miệng nói chuyện, cho dù khí giận có tiêu bớt, nhưng lời nói mới vừa rồi của hắn, không phải hoài nghi mình sao? 

“Coi như trẫm không có hỏi, ngủ đi.” 

Hắn cũng có chút sinh khí, chẳng qua là quá yêu nàng, quá chú tâm đến nàng, mới có thể chú ý nàng cùng Lạc Dật trong lúc đó thế nào, nhưng lại bị hiểu lầm như vậy, còn hung hăng cắn thượng một ngụm, đường đường là Hoàng Thượng, chí cao vô thương, mặt mũi gì cũng không còn! Không lẽ, phải nói thẳng ra, là hắn ghen tị, nàng cùng Lạc Dật ở gần làm hắn ăn dấm chua? Hừ! Nghĩ cũng đừng nghĩ! 

Hắn thẳng tắp ngã xuống, đương nhiên, người trong lòng cũng vô pháp ngồi, bị ôm ngã xuống, cả người kề sát vào hắn. 

“Chàng……” 

Nàng từ chối hai hạ, cảm giác được hắn vẫn im lặng, 

“Lạc Dật chỉ là ca ca của ta, ngày ấy giúp ta băng bó vết thương, còn đánh đàn cho ta nghe, Khâu Trạch, chàng thả ra, để ta đứng lên.” Nàng thở dài, chà lau thấp ý trên mặt. 

Đánh đàn? Thật đúng là phong nhã…… 

Hắn mím môi, nhắm lại mi mắt run rẩy, cũng không có động tĩnh. 

“Chàng… ghen tị?” 

Đột nhiên ý thức được điểm này, nàng kinh ngạc nới rộng cái miệng nhỏ, “Bởi vì ta cùng Lạc Dật ca ca ở cùng 1 chỗ, cho nên chàng ghen tị?” Nghĩ như thế nào, dường như chỉ có khả năng này. 

“Hừ!” Hắn hừ lạnh một tiếng, làm như trả lời, thân mình hơi chút co rụt lại, tựa đầu chôn vào mềm mại của nàng, nhẹ nhàng mà cắn thượng một ngụm tiết hận. =]] 

Khuôn mặt nhất quýnh, nàng phủng trụ hai má hắn, in xuống cái trán một nụ hôn. 

“Kỳ thật, lúc ấy ta cũng ghen tị, bởi vì chàng cùng Tiểu Thanh dựa vào gần như vậy, cho dù là diễn trò, nhưng nà, nàng lại y phục không chỉnh tề, chàng kại dán sát như vậy, cho nên, ngày ấy ta sinh khí, bất tri bất giác đi đến Tiêu Hiên viên, chân ngã bị thương cũng không biết, là Lạc Dật ca ca mang ta đi, còn giúp ta băng bó vết thương, ta lại mơ mơ hồ ngủ quên, tỉnh lại, liền vội vàng trở về, nhưng mà, lại nhìn thấy chàng cùng Sầm Nhi,… trong nhất thời, đầu óc trống rỗng……” Nói đến đây, nàng cũng hiểu được, nàng không phải cũng đã rất ghen tỵ sao? 

“Trẫm cùng nàng ta không có gì.” Hắn thấp giọng nói. 

“Chàng đã nói rồi,” Nàng nhẹ nhàng cười,“Bởi vì ta cũng từng biết được hương vị của sự ghen tuông, cho nên lần này tha thứ chàng.” Rất là rộng rãi nhéo nhéo hai má hắn, nhìn khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo biến hình, không khỏi “Phốc xích” Cười. 

“Còn cười được?” 

đôi mắt màu tím dần dần ảm đạm, nhìn chằm chằm tròn trịa mềm mại trước mặt rung dộng, tà mị liếm liếm khóe môi, 

“Xem ra trẫm còn chưa đem thể lực của ái phi tiêu hao hoàn toàn thì trẫm cũng ngủ không được, nàng cũng không được ngủ.” 

Ân? Hắn muốn ngủ cùng thể lực của nàng thì có liên quan gì đến nhau chứ? Nàng mờ mịt nghĩ. (=]] liên quan lắm chứ ^^ ) 

“A, đừng……” Ô ô, nàng rốt cục biết là vì cái gì rồi, này… sắc lang! 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/