You are here

Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 175 - 176

 

CHƯƠNG 175JmxM: KHÔNGJmxM THJmxMỂ MẤLPxaT ĐIynLt NÀNG

“MộcLPxa Hiệp!”nEt9 PnEt9hù VLPxaân KhâunEt9 TLPxarạch hénEt9t lLPxaớn ynLtmột tiếnEt9ng, SddLdùng chynLtân chưnEt9a bSddLị thươngnEt9 JmxMlàm điểmLPxa tựanEt9, búngynLt ngườiynLt ynLtphi thLPxaân LPxađến, tnEt9hân mìnynLth ynLtcấp LPxatốc baynLty vúSddLt JmxMmà đnEt9i, tựanEt9 nhưJmxM LPxachim yếnynLt, lLPxainh hoạtynLt xynLtuyên quLPxaa rừngJmxM câynLty, bJmxMôn tiếSddLn vnEt9ề phSddLía nàng. 

NhynLtưng mJmxMà, SddLdù SddLcó khinLPxah JmxMcông tnEt9hượng thJmxMừa, hắnnEt9 LPxavẫn đuổiJmxM khônnEt9g SddLkịp tJmxMốc đynLtộ rơiynLt xuốngSddL ngựynLta củLPxaa JmxMnàng SddLtừ JmxMmột khJmxMoảng cáchnEt9 xnEt9a nhưSddL thế,LPxa nhynLtưng vàoLPxa lSddLúc nàynEt9, mJmxMột thLPxaân ảnEt9nh mSddLàu đeJmxMn rốtLPxa ynLtcục ynLtxuất LPxahiện, nEt9vươn taLPxay rSddLa muốJmxMn ynLtcứu nàngynLt. KhynLti cJmxMác ngóLPxan tnEt9ay nEt9sắp chạLPxam đượcLPxa LPxaY YLPxa, tLPxahì khônSddLg biJmxMết từynLt chỗLPxa nàoLPxa phóLPxang tớiynLt SddLmột mũLPxai têLPxan, MộcnEt9 HJmxMiệp cảynLt kJmxMinh, thLPxaeo JmxMbản năngJmxM rụtJmxM tynLtay lại… 

“KnEt9hông!” PhynLtù VânSddL KhânEt9u TrạcSddLh rốngnEt9 giận! 

TrơJmxM mSddLắt nEt9nhìn nSddLàng nynLtgã JmxMxuống, hắynLtn cuốngSddL quýSddLt, ynLtlo lắnynLtg nhJmxMư JmxMmuốn xLPxaé toạcSddL lồngynLt ngực,nEt9 nEt9tay SddLnàng bJmxMị tJmxMhương, LPxangã nnEt9hư thếnEt9 SddLe rằng…! 

KhôngynLt LPxangờ, nEt9Y ynLtY lãiynLt kLPxahẽ xoanEt9y người,ynLt ynLtdùng JmxMtay chSddLưa bịJmxM thươngJmxM bắynLtt lấynLty cSddLương ngựa,SddL tunSddLg ngưnEt9ời mSddLột JmxMchút, LPxaan toynLtàn rơLPxai xuốngLPxa đất. 

SddL“Ngươi nEt9còn muốnnEt9 bỏnEt9 nEt9lại SddLta mynLtột mìnSddLh sao?” 

Không hJmxMề sSddLợ hãiLPxa JmxMquay đầu,LPxa JmxMnhìn vSddLề phíaLPxa hắJmxMn, nànnEt9g cườiynLt ynLtđến hJmxMết sứcynLt thoảnEt9i mái,nEt9 rốSddLt cụSddLc, JmxMhắn cũnLPxag ynLtbị nLPxaàng nEt9đùa gJmxMiỡn mộtnEt9 lầnSddL. (trờiLPxa nEt9ạ, nEt9làm paLPxan ynLtcứ tưởng,JmxM nEt9pó taSddLy vớiLPxa ynLtchị ) 

CSddLhậm rJmxMãi ổLPxan ynLtđịnh thâLPxan hìLPxanh, hJmxMắn thởSddL phynLtì LPxaphò, nhìnEt9n nynLtàng nnEt9ghịch ngynLtợm, tươiSddL cườiSddL, độtnEt9 nhiêynLtn thởynLt dàiJmxM nhnEt9ẹ nynLthõm mộtnEt9 hSddLơi, JmxMbàn LPxatay SddLto giaLPxang rnEt9a, đSddLem tnEt9hiên hynLtạ SddLkiều nhỏynLt JmxMkéo lạiLPxa, dùynLtng sứSddLc ynLtkhảm nhậnEt9p vLPxaào troLPxang lòng. 

“Nàng mJmxMới lLPxaà đạiynLt ngnEt9u ngốcynLt, dọSddLa đếnJmxM trẫm,SddL nJmxMàng ynLtcó biếtSddL làSddLm ynLtkinh nEt9động thánEt9nh giynLtá, thnEt9ì cóSddL 1JmxM0 cJmxMái đầynLtu cũngSddL khLPxaông đủLPxa ynLttrảm hLPxaay SddLkhông!” SddLTuy nEt9là lynLtời nynLtói cóynLt vẻLPxa LPxauy hLPxaiếp, nLPxahưng ngnEt9ữ khínEt9 lạiJmxM dìuLPxa dàSddLng, ôJmxMn nhJmxMu, sủngynLt áinEt9, cònnEt9 cóLPxa chútynLt bnEt9ất đắcSddL dĩ. 

MộcLPxa HiệpSddL thấyynLt hJmxMoàng pnEt9hi ynLtan toJmxMàn nEt9, nEt9ánh mắtynLt bLPxaén nhọnSddL bLPxaắn JmxMvề phíaJmxM mũiJmxM tynLtên đượcnEt9 bắnnEt9 tớSddLi, nJmxMhanh cLPxahóng JmxMphi thânEt9n đuổiLPxa theo. 

“TaynLt đynLtã tynLtính đượcSddL phJmxMải làmSddL nEt9thế ynLtnào nEt9rồi JmxMmà, cSddLhỉ JmxMtại mộtnEt9 LPxamũi tLPxaên từSddL đâunEt9 tynLthình lìnhynLt SddLlao nEt9ra làSddLm ynLtta gSddLiật mìnhSddL, ngươinEt9 muốynLtn trảLPxam LPxaliền trJmxMảm đynLti, dùnEt9 sanEt9o ynLtta cũngSddL nEt9không LPxacó mườJmxMi cLPxaái đầu.”SddL LPxaNàng nhynLtíu nhnEt9íu màLPxay, nhìynLtn nEt9mũi tênnEt9 bLPxaắn JmxMlén cắmynLt phậpLPxa nEt9vào đạLPxai thynLtụ gầSddLn đó. 

“Nàng chLPxao rằJmxMng nànynLtg mJmxMuốn bịJmxM trảJmxMm liềynLtn tLPxarảm synLtao? NếuynLt trẫLPxam ynLtmuốn nàJmxMng chết,ynLt cònnEt9 cLPxaó thểynLt SddLliều mạngSddL chạyJmxM đếnSddL nEt9đây cSddLứu nàngJmxM sJmxMao? ynLtY JmxMY, chẳngLPxa lẽLPxa nàLPxang khônnEt9g biJmxMết, JmxMtrẫm, khôngynLt thểLPxa mấJmxMt JmxMđi nàSddLng sao?!”SddL hắnnEt9 nhẹSddL nEt9nhàng nóiynLt, giọnLPxag nóSddLi thJmxMân tìynLtnh, cóJmxM cynLthút nEt9ai oáynLtn, áLPxanh mắnEt9t sâuSddL nLPxahư biểSddLn, LPxadào dLPxaạt nnEt9hu tìnEt9nh nynLthìn chằLPxam chằmJmxM nEt9khuôn mặJmxMt nEt9nhỏ nhLPxaắn củaynLt nàng. 

“ChànLPxag nEt9nói thLPxaật saoJmxM?” (LPxapan đynLtổi xưnLPxag nEt9hô từLPxa đâySddL nynLthe, cLPxaứ “ngưLPxaơi, ta”ynLt nSddLghe kìnEt9 ynLtkì, JmxMkhi LPxa2 ngườiynLt ởnEt9 riêngSddL, paynLtn sJmxMẽ đổinEt9 thànynLtg “chàng-ta”SddL ^^) 

NSddLàng độtSddL nSddLhiên câynLtu tLPxahần cười,JmxM JmxMhai nEt9tay ôJmxMm cSddLhầm lấynEt9 nEt9hắn, mộLPxat SddLlúc sanEt9u, mớinEt9 nâJmxMng đLPxaầu, ánhynLt mắtnEt9 trJmxMong vLPxaeo nhưLPxa nướcJmxM nEt9hồ thnEt9u nynLthìn hắn. 

ynLt“Nàng……” nàSddLy, nEt9nàng đaynLtng ynLtlàm nũnSddLgvới hắnnEt9 sao? 

Hắn kJmxMhinh ngạcLPxa kynLthông nynLtói đưLPxaợc ynLtmột lời,SddL mởynLt SddLto SddLmắt nJmxMhìn SddLnàng JmxMý cườinEt9 lLPxaan rynLta JmxMcả khuJmxMôn mnEt9ặt xLPxainh xắnJmxM, nàSddLng tựaSddL ynLthồ đãSddL synLtớm đoánSddL cSddLhắc đượcynLt hJmxMắn sẽynLt cLPxaó bnEt9iểu tLPxaình LPxathế này. 

Khuôn mLPxaặt nEt9nhỏ nEt9nhắn nhưynLt trnEt9ái đào,nEt9 ýnEt9 cưJmxMời LPxasáng lạn,JmxM đôSddLi mynLtắt LPxato trJmxMong LPxaveo JmxMnhìn hắnEt9n, hàLPxang JmxMmi vừLPxaa coSddLng vừaSddL dSddLài laSddLy LPxađộng, chớpLPxa SddLchớp, cáJmxMnh môiynLt hồngSddL chúynLtm chínEt9m SddLmang néJmxMt cười…nàngnEt9 LPxanhìn hắnEt9n, nhưngLPxa sLPxaao SddLhắn cnEt9ứ trầmSddL mJmxMắt khônSddLg nLPxaói gnEt9ì cả,SddL LPxasốt ruộynLtt JmxMlàm SddLnàng JmxMphải lnEt9ên tLPxaiếng hỏi: 

“PhùSddL nEt9Vân KhnEt9âu TrạcLPxah,làm chàSddLng nEt9sợ hãiJmxM LPxarồi sao?” 

BànEt9n tJmxMay LPxanhỏ nEt9đưa lên,nEt9 quJmxMơ ynLtqua ynLtquơ lSddLại trướcLPxa mặSddLt hắSddLn, hắJmxMn JmxMlàm saSddLo ynLtvậy, độnJmxMg cJmxMũng SddLkhông độngnEt9, binEt9ến thàLPxanh LPxađầu gỗSddL LPxarồi đi? 

“SợLPxa hãi!”JmxM HắnJmxM độtnEt9 ynLtnhiên xSddLuy thaynLtnh, tiếngynLt nynLtói tynLthoáng LPxakhàn kJmxMhàn,“Nàng phnEt9ải bnEt9ồi thườJmxMng chJmxMo trẫm?” 

Bồi thường?nEt9 LPxaAi JmxMnha, nàJmxMng hiệSddLn tJmxMại LPxachỉ SddLcó hSddLai LPxabàn taJmxMy trắng,nEt9 liềJmxMn ngSddLay cảLPxa LPxatrang sứcSddL quynLtần áonEt9 đềJmxMu LPxalà củaSddL ngưnEt9ời khácnEt9, đếLPxa vươngSddL ynLtnhư hắnLPxa, qnEt9uyền nEt9khuynh thiênEt9n hạ,JmxM lạJmxMi mSddLở miệLPxang muốLPxan nàJmxMng ynLtbồi thườngLPxa? nEt9Nàng cynLtó gLPxaì đểnEt9 bồynLti tLPxahường ynLtcho hắnnEt9 đây? 

“ChSddLàng muynLtốn cynLtái gì?”nEt9 NgẫnEt9m lạiLPxa, hìnhnEt9 nnEt9hư mnEt9ình cũngLPxa đãJmxM dọaSddL hắynLtn JmxMthật, đànhLPxa phảSddLi mởynLt JmxMmiệng hỏi. 

“NơiLPxa nàyJmxM” hắnynLt LPxadùng JmxMngón taSddLy làLPxanh SddLlạnh ynLtcủa mìnLPxah vuốtLPxa JmxMnhè nhLPxaẹ lênJmxM cánynLth môiJmxM củaSddL nàng,JmxM ynLtsau đJmxMó cònEt9n “vônEt9 lại”ynLt dờynLti xuốngnEt9 ngựJmxMc, “CònJmxM SddLcó ynLtnơi này.” 

“Hạ…ynLt hạLPxa lưu!” 

LPxaMặt nEt9nàng JmxMđỏ SddLlên tựaLPxa nLPxahư mônnEt9g khỉ,nEt9 mộtLPxa JmxMtay dnEt9ùng sứcSddL cốSddL đẩSddLy SddL“bàn SddLtay sói”SddL trnEt9ên ngựLPxac củJmxMa mynLtình nEt9ra, nEt9vừa đynLtô đôJmxM hét, 

“ĐynLtầu củaSddL cSddLhàng ngoạLPxai trLPxaừ mấyLPxa ynLtthứ này,JmxM JmxMcũng kJmxMhông LPxanghĩ JmxMra cáiJmxM gnEt9ì đứnSddLg đắnynLt SddLsao?” HJmxMuống cynLthi, nEt9nơi nynLtày làJmxM bãiLPxa ynLtsăn, mJmxMuốn cJmxMái ynLtgì cũngynLt khJmxMông được,ynLt nếuJmxM bịLPxa ngườinEt9 nEt9khác nhìnnEt9 tSddLhấy, ynLtliền khôngnEt9 xoynLtng . 

Ác?ynLt NàJmxMng dJmxMám cSddLự tuLPxayệt hắn?SddL LạnhSddL lùnJmxMg SddLnhíu màSddLy, cSddLúi đầLPxau nhìJmxMn đầuJmxM gốSddLi củJmxMa mynLtình đỏLPxa tưSddLơi LPxamột LPxamảng, lạiLPxa dùngLPxa nEt9ánh mắtLPxa tJmxMrách LPxacứ LPxanhìn ynLtvề pynLthía nàng. 

[] 

LPxaĐược rồJmxMi, nànSddLg tnEt9hật sựSddL cóLPxa lỗi,ynLt nhynLtưng mLPxaà nàngJmxM khSddLông phảiJmxM cốnEt9 nEt9ý mà,JmxM chỉnEt9 SddLlà “vôynLt tinhynLt”, ừ,nEt9 cynLthỉ làSddL vônEt9 SddLtình thôi. 

NàngnEt9 cắnSddL cắLPxan môSddLi dưới. 

“Sẽ……ynLt SLPxaẽ bSddLị ngườiLPxa kháJmxMc nhnEt9ìn thấyJmxM.” TLPxahùy hnEt9ạ mnEt9i mnEt9ắt, nnEt9àng nnEt9hỏ giLPxaọng nói. 

NếunEt9 nhưJmxM SddLcó JmxMthể ngăynLtn cSddLản hắynLtn đynLti sLPxaăn bạcLPxah hổJmxM thì…… 

“YnEt9 YSddL, nLPxaàng cLPxaó binEt9ết sănSddL bắnynLt lầnynLt nJmxMày kéoLPxa dàiSddL mấSddLy nynLtgày LPxahay không?ynLt” HLPxaắn LPxađột nhiênSddL đặSddLt câuynLt hỏi. 

“KhôLPxang pSddLhải chỉynLt nEt9có hynLtôm nanEt9y sao?” 

SddLNàng cJmxMăn JmxMbản ynLtlà chJmxMưa từLPxang JmxMtham giLPxaa lễynLt hộSddLi săLPxan bắnJmxM, nêLPxan cynLtho rằngJmxM, ynLtlễ hộiJmxM nàynLty LPxađơn giảnLPxa cSddLhỉ kJmxMéo dàSddLi tJmxMrong LPxa1 ngàyynLt, nhSddLưng nnEt9hìn ynLtvẻ mặtLPxa dnEt9ở khónEt9c dởSddL ynLtcười ynLtcủa hắSddLn LPxathì kinLPxah ngạcnEt9 hỏi, 

nEt9“Chẳng lẽynLt SddLcòn kJmxMéo dJmxMài tSddLhêm LPxavài ngynLtày nữa?” 

VànEt9i nLPxagày? ƯớcSddL chừnJmxMg làLPxa JmxMnửa thnEt9áng! QuêLPxan JmxMđi, dSddLù saynLto nànSddLg đnEt9ã đáJmxMp ứngnEt9 vớJmxMi LPxamình rồnEt9i, mặcynLt kệ,LPxa… hắnLPxa nEt9kéo taynLty nhỏynLt bSddLé cSddLủa nEt9người nàJmxMo nEt9đó, hướngynLt SddLtới mộSddLt lốiynLt qynLtuen thuộc. 

XuyêLPxan qSddLua mLPxaột đánEt9m cỏnEt9 nEt9dại SddLcao cSddLỡ đầynLtu gối,JmxM LPxatrước mặnEt9t ynLtlà mynLtột cáiLPxa hồJmxM nướJmxMc xanynLth bSddLiếc, phảnLPxa chinEt9ếu trờiLPxa xSddLanh, LPxahai ynLtbên hnEt9ồ, hLPxaoa nLPxaở rựcLPxa rỡ,JmxM bưJmxMớm LPxalượn chậpnEt9 chờnnEt9, thLPxaật đúngynLt lLPxaà mộtnEt9 nơiLPxa thếnEt9 ngoạinEt9 SddLđào viên. 

“ChúngJmxM JmxMta LPxamuốn SddLđi đnEt9âu?” nEt9Nàng LPxanắm JmxMtay hắynLtn, nhnEt9ìn bốnnEt9 JmxMphía, coynLtn đườngJmxM nàyLPxa dườngLPxa ynLtnhư KSddLhâu TrạcSddLh rấtLPxa qynLtuen thuộc. 

NàLPxay cynLtó ynLtchút kinLPxah ngạc. 

“Đợi lánEt9t nJmxMữa nàngynLt ynLtsẽ biết.”nEt9 HắnynLt ynLtcòn LPxacố LPxaý lynLtàm rSddLa vnEt9ẻ JmxMthần bí. 

Hai nnEt9gười điynLt đynLtến cạnEt9nh hồLPxa SddLnước, điLPxa vynLtòng thSddLeo méynLtp ynLthố, trướcLPxa nEt9mặt liềnSddL hiệnnEt9 ynLtra mnEt9ột váchLPxa SddLnúi, hắnynLt ynLtvươn nynLtgón trJmxMỏ, ởnEt9 mộtnEt9 nEt9khối LPxahoàng thạchSddL gõynLt vàLPxai cái,ynLt cóSddL LPxanhanh cónEt9 chậm. 

ĐộtLPxa nhiên,nEt9 vánEt9ch núinEt9 “ẦmJmxM JmxMvang longnEt9” mộLPxat tiếng,SddL ynLtvách JmxMnúi sừngnEt9 sữnJmxMg độtLPxa JmxMnhiên tácnEt9h LPxara, ynLtlộ rynLta mộtJmxM độnEt9ng khẩu. 

BốnynLt SddLbề vắngnEt9 lặng,LPxa ynLtPhù VynLtân ynLtKhâu TJmxMrạch rấSddLt SddLnhanh nSddLắm taSddLy LPxanàng nEt9kéo vJmxMào, nEt9cầm lấJmxMy cSddLây đuốcSddL LPxađặt SddLsẳn ởnEt9 cLPxaửa động,ynLt LPxatiến SddLvào nEt9trong. KhSddLi haynLti ngnEt9ười vJmxMừa tynLtiến vào,LPxa JmxMvách đánEt9 lnEt9ại ầynLtm ynLtầm ruynLtng chuyểLPxan ynLt1 JmxMlần nữa,ynLt chớpynLt mắtnEt9 nEt9động khẩuSddL đãLPxa biếnnEt9 mynLtất, kLPxahông lộLPxa nEt9ra nEt91 khnEt9e hở. 

“HoàngJmxM Thượng!” 

MộtynLt ynLthoàng ynLty thịJmxM ynLtvệ ynLt( JmxMthị vệnEt9 mặcynLt áoynLt vàynLtng) cầynLtm câynEt9 ynLtđuốc ynLtchạy đếnEt9n, tựaJmxM LPxahồ đynLtã JmxMsớm đợiLPxa LPxaở đâynLty, “HoàngnEt9 phLPxai nươngnEt9 nương.” 

“tìnSddLh JmxMhuống hinEt9ện tạJmxMi nhưynLt thếLPxa nàLPxao?” HLPxaắn liếJmxMc nEt9mắt nSddLhìn bộJmxM LPxadáng ngạynLtc nhJmxMiên củanEt9 nàng,ynLt cườiSddL nEt9nhẹ, mộtynLt taJmxMy ômSddL nEt9lấy eLPxao nhynLtỏ củaynLt nLPxaàng, sSddLợ đườnnEt9g ynLtđi nhnEt9ỏ SddLhẹp, LPxada thịnEt9t noJmxMn LPxamịn sẽLPxa nEt9bị đáynLt nhọnSddL làJmxM nEt9tổn thương. 

“JmxMBạch hynLtổ đaLPxang ởnEt9 hướngynLt TynLtây NnEt9am củaSddL cáynLtnh SddLrừng, nónEt9 đaJmxMng ởnEt9 tronLPxag độngynLt nghỉnEt9 ngnEt9ơi, MẫnnEt9 HácLPxah JmxMVương gJmxMia mnEt9ới vừSddLa xuynLtất hJmxMiện nEt9ở phLPxaía đôJmxMng bắcSddL cLPxaủa cnEt9ánh rừng,LPxa tynLtạm thờinEt9 cùynLtng bạcnEt9h hynLtổ kLPxahông LPxathể chạJmxMm ynLtmặt, đợLPxai vươnynLtg JmxMgia tJmxMìm đưJmxMợc phươnEt9ng hướLPxang, hẳnnEt9 cũnJmxMg SddLphải tốnSddL bynLtốn, SddLnăm ngàLPxay thờiLPxa giaSddLn, cSddLòn quLPxaốc sưLPxa nEt9thì đLPxaang đLPxaánh cSddLờ cùngnEt9 mộtynLt vJmxMài đLPxaại thSddLần nEt9lớn ynLttuổi bênLPxa nSddLgoài LPxabìa rừng.”ynLt TnEt9hị JmxMvệ cườiSddL đáp. 

Cái gìynLt, nSddLgay cảynLt bạchnEt9 hổnEt9 đaJmxMng JmxMở đâynLtu cynLtũng SddLbiết ynLt? ynLtY SddLY nLPxahìn sơJmxMn độngnEt9 bnEt9í ẩSddLn này,nEt9 pJmxMhía tLPxarên SddLmột cJmxMầu tJmxMhang hìSddLnh xoắnnEt9 ốnEt9c chậmSddL rSddLãi nEt9uốn lượn,ynLt tnEt9ỏa rLPxaa xynLtung quanLPxah, cnEt9ó SddL1 gLPxaian làmLPxa tJmxMrung nEt9tâm, xJmxMung qSddLuanh cònLPxa rấynLtt nhiềuSddL haynLtng nhLPxaỏ, khônynLtg, hìnJmxMh nhynLtư lnEt9à phòng. 

nEt9Phía trênSddL cóSddL ynLt5 hoSddLàng LPxay thSddLị vnEt9ệ nEt9chay ynLtqua LPxachạy lạiLPxa, tựnEt9a nEt9hồ, LPxađang trJmxMuyền đạtSddL tiJmxMn tức. 

“TốLPxat lắynLtm, ngươiLPxa lJmxMui raynLt, đợinEt9 MẫnynLt HáchynLt VươJmxMng giynLta cùnynLtg ynLtlão hổJmxM đáSddLnh nhSddLau đếnSddL nEt9chết nEt9sống khôngLPxa synLtai biệnEt9t lắm,JmxM ngươiynLt lạJmxMi đếnnEt9 bẩSddLm LPxabáo,” LPxaHắn LPxavỗ vỗynLt LPxabả nEt9vai thịSddL vLPxaệ, “VấtynLt vảJmxM .” 

Cái vỗnEt9 vJmxMai đơnEt9n giảynLtn nLPxahưng dườnJmxMg nLPxahư nEt9tiếp thnEt9êm sứcJmxM mJmxMạnh ủngJmxM LPxahộ cưLPxaờng đSddLại, tSddLinh thLPxaần thịynLt vệSddL runEt9n lên,SddL kSddLhom ngườiJmxM hàSddLnh lễSddL, ngẩngynLt đầuLPxa ưnEt9ỡn ngựJmxMc rờiLPxa đi,nEt9 SddLmà nhómLPxa LPxathị ynLtvệcho dnEt9ù nEt9không bnEt9ận rộnLPxa, cũnEt9ng khôngSddL hềLPxa SddLđến quấyLPxa rầyLPxa hLPxaai người,JmxM LPxaai nEt9lo vnEt9iệc này,ynLt ynLtxem JmxM2 ngườiLPxa dưSddLờng nhưSddL vôLPxa hình,ynLt ynLtbiến thàynLtnh trynLtong suốt. 

“NơSddLi nLPxaày làJmxM …?”nEt9 Hắn,LPxa đếnynLt tộtnEt9 cùLPxang cLPxaó JmxMbao nhiêuLPxa vynLtiệc dấuSddL diếmnEt9 nàng? 

Y LPxaY trJmxMong mắSddLt, mộtnEt9 mảLPxanh mờJmxM mịt. 

 

CHƯƠNG 17JmxM6: THnEt9ỰC nEt9HIỆN ƯỚCnEt9 ĐỊNH 

“NynLtơi này,LPxa chínJmxMh JmxMlà lễnEt9 vậtynLt cuốiSddL cSddLùng màSddL thnEt9ái JmxMhoàng ThLPxaái HậunEt9 đểynLt JmxMlại LPxacho trẫnEt9m.” dnEt9ung nhSddLan lạnhSddL nhJmxMư bJmxMăng củaJmxM hắnLPxa từJmxM từynLt hòaSddL taLPxan, cSddLòn lạiJmxM LPxa, SddLchỉ làJmxM khSddLuôn mặtnEt9 ônSddL nhynLtu, dịuLPxa dàng. 

TJmxMhái hJmxMoàng TháinEt9 Hậu…ynLt… ynLtY LPxaY bnEt9ừng tnEt9ỉnh đạiSddL ngLPxaộ, nóiynLt JmxMcách LPxakhác, nơiynLt nàLPxay hẳSddLn LPxalà căSddLn cứnEt9 nEt9của JmxMđội hộSddL vệnEt9 quLPxaân vưynLtơng tnEt9rong truyềnJmxM thuyếtnEt9? JmxMNghe nói,ynLt bSddLọn JmxMhọ ynLtngoại trừLPxa việcynLt làynLt sLPxaát tnEt9hủ hạngLPxa nhất,nEt9 cònEt9n JmxMcó tìLPxanh báynLto khJmxMắp mọiLPxa nơiynLt, LPxađể bảoynLt vệynLt đếSddL vương,nEt9 ngườiynLt đLPxaược tuyểynLtn chọnSddL LPxađều làLPxa nhJmxMân vậynLtt nổiSddL tiếngLPxa, kynLthông cnEt9hỉ tinynLth thôngJmxM LPxavõ học,SddL thuậynLtt pháp,SddL hơnJmxM nữanEt9 thLPxauật kỳynLt nEt9môn bátnEt9 quLPxaái khônLPxag chnEt9ỗ nàonEt9 khôngLPxa thônSddLg, nhSddLưng mnEt9à, tJmxMất cảnEt9 SddLnhững tJmxMhứ ynLtnày cnEt9ũng SddLchỉ JmxMlà truyềnynLt tSddLhuyết, ynLtkhông anEt9i từngSddL nnEt9hìn thấynLty quá. 

“ynLtBọn hynLtọ, SddLđều SddLlà tiSddLnh nEt9anh mSddLà quLPxaốc sưSddL 2ynLt0 năLPxam trướcSddL bồiJmxM dưỡnnEt9g ranEt9, vìnEt9 TháinEt9 nEt9hoàng thSddLái hnEt9ậu cũJmxMng nEt9cố triềuJmxM cương” 

NóJmxMi đếnJmxM đâJmxMy, hSddLắn nghiênnEt9g đầu,SddL JmxMhai mSddLắt diệSddLu diLPxaệu nhynLtìn chămynLt chúJmxM vynLtào nàng, 

“TrnEt9ẫm cSddLũng khônnEt9g phảinEt9 cốynLt SddLý nEt9muốn dấSddLu nànynLtg, đâSddLy lynLtà ướcLPxa địnhLPxa củLPxaa tynLtrẫm cùnLPxag nEt9thái hoàngynLt LPxaThái Hậu,LPxa ngườSddLi LPxanói, phJmxMải đợinEt9 cJmxMho nynLtàng cùSddLng trẫmSddL SddL‘long SddLphụng LPxahòa SddLminh’, mớiynLt đynLtược nónEt9i cSddLho nàJmxMng biết.” 

GòynLt LPxamá LPxacủa JmxMY LPxaY nháSddLy LPxamắt lạnEt9i đỏLPxa hồngnEt9 JmxMlên, nhìnnEt9 hLPxaắn tynLtựa hồLPxa ẩLPxan nhẫJmxMn JmxMý cưLPxaời, chàynLt cLPxahà JmxMchân, ởLPxa trướSddLc mSddLặt mSddLọi ngườiSddL lạSddLi khôngLPxa tLPxahể đẩLPxay hắnEt9n ynLtra, chỉJmxM phảiLPxa chnEt9ịu đựJmxMng, thầLPxam nEt9nghĩ, JmxMnói nhJmxMư vậy,JmxM khônSddLg phảiLPxa nEt9khiến cLPxaho nhómynLt hộnEt9 vệSddL biết,LPxa nàngnEt9 cùnnEt9g hắnSddL đã……. 

“ĐiynLt thôLPxai, tnEt9rẫm nEt9mang nànynLtg đJmxMi vàJmxMo phòng.nEt9” HJmxMắn ynLtkhập khiễnnEt9g JmxMkéo taynLty củJmxMa SddLnàng, cắmynLt JmxMcây đuốcSddL vàynLto mộSddLt giáynLt đỡJmxM trLPxaên cầuLPxa tynLthang, synLtau đóLPxa mLPxaới tiếpynLt ynLttục nEt9đi vàSddLo mộJmxMt “cáiSddL hanEt9ng” ngnEt9ay JmxMgian truLPxang tâm. 

Không nSddLghĩ tnEt9ới, nEt9bên troJmxMng “cáiJmxM haynLtng” kJmxMia đúngnEt9 làJmxM mộSddLt giynLtan phSddLòng khiếnJmxM ngườiLPxa ynLtkhác ‘kinhJmxM tnEt9hiên độnJmxMg địSddLa’ nhaynLt, rộngSddL rãinEt9 màLPxa LPxasáng nLPxagời, cùngLPxa cáSddLch bốJmxM trLPxaí ynLttrong LonEt9ng QynLtuân đLPxaiện cJmxMó hơnSddL chLPxaứ khônSddLg kém,LPxa khiếnynLt nnEt9àng ngânEt9y ngẩnnEt9 cynLtả người. 

VSddLén bứcLPxa SddLrèm cheSddL, nEt9đi JmxMvào nộnEt9i phòng. 

“KhiynLt trẫmLPxa LPxara ngnEt9oài săLPxan bSddLắn, ngẫunEt9 nhSddLiên ynLtthường muLPxaốn tớiJmxM JmxMnơi nàynEt9, cynLtho nênynLt liềnLPxa phânLPxa pnEt9hó xuLPxaống, ynLtcho bọJmxMn SddLhọ bốJmxM tynLtrí nynLtơi nànEt9y cùJmxMng nộSddLi điệnynLt JmxMgiống nhauynLt, LPxacó thíLPxach không?”ynLt HắnEt9n mỉmynLt cườiLPxa, SddLđem nJmxMàng LPxaôm vàLPxao lòngynLt, cSddLhóp nEt9mũi SddLcọ cọnEt9 ynLtvào chóLPxap mJmxMũi củynLta nàng. 

BnEt9ức rèmnEt9 bằngynLt trnEt9ân chJmxMâu runynLtg rLPxainh, nhữngJmxM hạtnEt9 chânEt9u sSddLáng JmxMbóng LPxachạm JmxMvào nLPxahau, phLPxaát rSddLa tiếngLPxa SddLvang “dinhJmxM đang,ynLt điSddLnh đươnJmxMg, đinhSddL đươngJmxM” tynLthanh thúy……. 

“Ân.”SddL NLPxaàng SddLgật SddLnhẹ đầu,JmxM LPxanói khônnEt9g cảynLtm độnJmxMg, lSddLà gnEt9ạt ngườLPxai. NhSddLưng ynLthơi thởSddL đầySddL dụcnEt9 ynLtvọng cnEt9ủa hSddLắn cứJmxM JmxMphả vLPxaào mặynLtt ynLtliên SddLtục, khiếnLPxa JmxMnàng thậtnEt9 bLPxaối rốinEt9, SddLgương nEt9mặt JmxMđã hồJmxMng lạinEt9 càngynLt đỏJmxM tươi. 

“NnEt9àng hJmxMình JmxMnhư vẫnnEt9 nEt9còn thinEt9ếu tynLtrẫm cáiLPxa ynLtgì SddLđó.” SddLHắn trầmJmxM giọngJmxM nhắLPxac nhSddLở nói. 

“Thiếu… thiSddLếu cLPxaái gì?” 

NànJmxMg nháynLty mắSddLt, mơJmxM hynLtồ, nSddLhưng lạiSddL ngynLthĩ tớiSddL cJmxMái gì,ynLt SddLsắc mnEt9ặt ynLtcó chLPxaút sốSddLt ruột, 

“Không đưJmxMợc, chàSddLng ynLtngồi JmxMxuống tynLtrước đi,LPxa tJmxMa nEt9đi tìmynLt ynLtdược gSddLiúp cJmxMhàng LPxarửa sLPxaạch SddLmiệng vếtSddL thương,JmxM khônEt9ng cLPxaần lộJmxMn xộn.” 

SddLĐi mnEt9ột quảngSddL đLPxaường SddLxa nhJmxMư vậyynLt, hắnLPxa chắnEt9c lLPxaà phSddLải SddLnhịn đauLPxa rnEt9ất nhLPxaiều. VếtynLt ynLtthương lầnynLt trnEt9ước nghiJmxMêm trSddLọng ynLtnhư vynLtậy, đãynLt SddLliền mặJmxMt đượcJmxM haJmxMy cnEt9hưa, nànLPxag mộtSddL chynLtút cJmxMũng khôngJmxM biêJmxMt. ynLtNhưng bâynEt9 giờ,ynLt LPxanhìn thấynEt9 đầuSddL gốJmxMi củaSddL nEt9hắn đỏLPxa tươiSddL SddL1 mSddLảng, lònnEt9g củaSddL nàynLtng rSddLất xótnEt9 ynLtxa, thậtnEt9 ynLtrất LPxalo lắng. 

NSddLàng JmxMsợ máJmxMu, nnEt9hưng nhiềuSddL lúynLtc, vnEt9ì JmxMkhông mJmxMuốn tJmxMỏ rSddLa yếuSddL đuLPxaối, đSddLều phảLPxai tậnnEt9 lựcnEt9 ẩnSddL nhẫynLtn. CSddLho nEt9nên nLPxaàng SddLrất SddLít mặcJmxM hồngynLt yLPxa, nEt9mà SddLlúc cynLtùng SddLMẫn HáchynLt yJmxMêu nynLtam tynLtỷ JmxMthí, cũngJmxM nEt9vì sợJmxM nhLPxaìn thấySddL trLPxaên ngườiJmxM mìnnEt9h toánEt9t rLPxaa máynLtu tươi,ynLt mnEt9ới cốLPxa ynLttình nEt9mặc hJmxMồng nEt9y, chJmxMe dấuLPxa sợnEt9 hynLtãi củSddLa chínhSddL mình. 

NynLtếu ynLtnơi nàyynLt thậtnEt9 sựLPxa bốynLt trnEt9í ynLtgiống nEt9y SddLLong QuâLPxan JmxMđiện, nhưJmxM vSddLậy, hòmSddL thuốSddLc sLPxaẽ đnEt9ặt tronEt9ng nJmxMgăn kéonEt9 cuốJmxMi cJmxMùng củLPxaa bàJmxMn SddLtrang điểm. 

Nàng đẩynEt9 vònnEt9g tJmxMay ônEt9m ấpLPxa củaynLt hắnJmxM SddLra, nEt9đi đếLPxan trướLPxac nEt9bàn tynLtrang điểmJmxM, kLPxaéo hộnEt9c bàSddLn nEt9ra, quảynLt nJmxMhiên nhìnEt9n thJmxMấy hòLPxam thuốc. 

“YLPxa YnEt9, nSddLàng muốnJmxM nnEt9uốt lynLtời sao?LPxa” thânEt9n thểSddL ấnEt9m ánEt9p, mềmLPxa mạiJmxM tronEt9ng SddLlòng rờiynLt SddLđi, SddLkhông khynLtí lạnhynLt nEt9lẽo xâmLPxa nhập,SddL hắnJmxM bấtSddL mãSddLn lJmxMên án. 

ThấynEt9 nàngLPxa nEt9đi ynLtđến lonnEt9g synLtàn, tynLtừ từnEt9 tọaLPxa hLPxaạ, hnEt9ắn SddLrất sợynLt nànEt9ng nEt9giống lầnnEt9 tLPxarước, thSddLô lỗynLt kJmxMéo phắngLPxa thSddLục khốnEt9 củLPxaa mình,LPxa nSddLghĩ nghĩJmxM, vẫSddLn nEt9là chíSddLnh nEt9mình cuSddLốn ốngnEt9 quầnJmxM lênnEt9 ynLtthì tốtJmxM SddLhơn. (^LPxa^ JmxMtự nhSddLiên thấySddL buồnJmxM cườinEt9 ghnEt9ê =LPxa]] ) 

LPxa“Có nEt9phải rấtLPxa đaLPxau haLPxay không?” 

NàJmxMng LPxacầm hòmynLt thynLtuốc đynLti SddLqua, ynLtngồi xổmLPxa xuống,JmxM nhìnSddL SddLvết SddLthương, khynLtông khỏinEt9 nhíLPxau mày, 

“TuSddLy ynLtkhông làmynLt độc,SddL nhưnnEt9g ynLtmà, vếSddLt thươngSddL saynLto lạiynLt ynLtlâu nEt9khép JmxMlại ynLtnhư vậy?” 

“ThờLPxai tiếSddLt LPxacó nEt9chút lãnh.”ynLt HJmxMắn JmxMđáp, nhJmxMìn nànSddLg thậtLPxa JmxMcẩn thậSddLn lLPxaau đJmxMi JmxMvết mLPxaáu tnEt9rên SddLmiệng vếtSddL thương. 

[] 

“JmxMThân LPxanhiệt nEt9của cJmxMhàng snEt9o vớiJmxM ngườinEt9 thườngSddL lSddLuôn thấpynLt hơnnEt9, binEt9ết trờiLPxa lnEt9ạnh, nEt9sao kJmxMhông cSddLho LPxacung nữJmxM đnEt9ốt thênEt9m hỏSddLa JmxMlò, nhJmxMư vậyLPxa tJmxMhân thểLPxa mớiynLt ấynLtm hơn,JmxM nEt9miệng vếtLPxa thươSddLng cnEt9ũng khéLPxap lSddLại maLPxau chút.” 

DùnynLtg vJmxMải mềmynLt, tynLthấm ướnEt9t, rửanEt9 nEt9sạch miệngynLt vếtynLt LPxathương, nàJmxMng nhẹynLt nhàLPxang thổLPxai thổi,SddL đợiLPxa nLPxaước ynLtkhô đi,JmxM mớinEt9 lấSddLy tJmxMhuốc thnEt9oa lênEt9n, JmxMdùng bạchJmxM bốLPxa sạcJmxMh snEt9ẽ bSddLao lấynLty, LPxacuối cùnSddLg thJmxMắt mộtSddL cáSddLi nynLtơ conEt9n bướm. 

“KhôngSddL ynLtcó nàngnEt9 bêynLtn cạnh,nEt9 mSddLột LPxamình trẫJmxMm cJmxMho SddLdù cóLPxa đắpJmxM thêmJmxM mấyJmxM tLPxaấm chănnEt9, nEt9đều ynLtcảm tJmxMhấy cảnEt9 ngườynLti rLPxaét run.ynLt” HSddLắn thJmxMấp nSddLam nói. 

JmxM“Miệng lưỡinEt9 trơnJmxM tru.nEt9” NSddLàng lSddLiếc liSddLếc JmxMmắt mộtLPxa cáJmxMi, cườiynLt khẽ. 

Cho tớiJmxM nanEt9y, nàngSddL đnEt9ều cảmnEt9 tJmxMhấy hắynLtn chỉLPxa bynLtiết khJmxMi ynLtdễ ynLtmình, mỗiLPxa lSddLần nóJmxMi chuyệnEt9n đềuSddL gynLtiống nhJmxMư JmxMđang cãSddLi nEt9nhau, LPxanhưng mà,SddL tynLtừ khJmxMi rờiynLt khJmxMỏi loLPxang quânEt9n đJmxMiện, nnEt9àng mớiJmxM phátJmxM ynLthiện, nàngLPxa nynLtgược lạiSddL rấLPxat làynLt thíLPxach lờJmxMi nóynLti bénSddL nhọncủaLPxa hắynLtn, LPxathích cùngynLt hynLtắn tSddLranh trannEt9h nEt9luận luận. 

“MiệngynLt lưỡJmxMi trSddLơn tnEt9ru snEt9o vớSddLi vôJmxM lạiLPxa tynLtốt hơn.JmxM” HắJmxMn qynLtuả thLPxaực SddLlại bắtnEt9 đầLPxau “mồmynLt mép”. 

Khóe LPxamôi coynLtng lênSddL, nLPxaụ cườiynLt tnEt9ươi tắnynLt nJmxMhư nLPxaắng mLPxaai, cJmxMảm giácnEt9 quSddLen thuộcJmxM nEt9này SddLlàm tếLPxa SddLbào toànJmxM thânJmxM nSddLàng đềuSddL nEt9ở thảJmxM lỏng,ynLt nEt9thư sưnEt9ớng ynLtvô cùng. 

“ChnEt9àng, vLPxaẫn mJmxMuốn điynLt nEt9săn ynLtlão hổnEt9 sao?” 

NynLtàng tnEt9hu LPxadọn LPxaxong nEt9hòm thuốcSddL, nynLtgồi vJmxMào vịLPxa trnEt9í bynLtên cạnSddLh hắn,LPxa nhynLtẹ nhànynLtg SddLống quầnLPxa tynLthả xuống. 

“JmxMTrẫm thầmJmxM nghSddLĩ, sẽLPxa tnEt9ặng nEt9cho nàngynLt lSddLễ vậtynLt mLPxaà trẫynLtm cSddLho làLPxa trynLtân qynLtuý nhất,JmxM JmxMY YnEt9, nàngLPxa hãynEt9 tinEt9n tưJmxMởng tJmxMrẫm cónEt9 năJmxMng lựcynLt nSddLày, mSddLặc dùLPxa nEt9không dựaynLt vànEt9o thuLPxaật pSddLháp, trnEt9ẫm cũnEt9ng synLtẽ làJmxMm được.” 

JmxMHắn soLPxaạn minEt9, bàSddLn tynLtay tSddLo nhẹynLt nhSddLàng vuốtnEt9 lSddLên đôiLPxa mSddLá phấnnEt9 hồynLtng, “Trẫm,nEt9 cSddLũng khôynLtng JmxMphải LPxamột quânSddL vươnJmxMg vJmxMô nănEt9ng, nhữngnEt9 nEt9gì cnEt9ủa trẫm,ynLt nJmxMhất LPxađịnh trnEt9ẫm sẽynLt JmxMthu hồi,SddL baLPxao ynLtgồm LPxacả nàng!” 

kLPxahuôn ynLtmặt trắnynLtg noãn,ynLt SddLhoàn mỹynLt nSddLhư mộSddLt ynLttác phynLtẩm nghệLPxa thJmxMuật, khóeSddL ynLtmôi mSddLỏng, coJmxMng conLPxag mLPxaột nụSddL cườiLPxa, đôiJmxM mắtynLt mànEt9u LPxatím thâmLPxa sâLPxau ynLtnhư đnEt9ại dSddLương,…nàng xeSddLm đếnLPxa ngâyJmxM ngSddLốc ynLtcả người. 

MLPxaãi ngắmnEt9 SddLmỹ LPxanam, SddLY JmxMY mộtnEt9 cnEt9hút cũngSddL knEt9hông pháSddLt gSddLiác, mộtnEt9 bànSddL tynLtay đynLtang lặynLtng JmxMyên cnEt9ởi bynLtỏ vạynLtt JmxMáo củaJmxM nànynLtg. ^^! 

MãiynLt đếnLPxa nEt9khi chỉnEt9 pLPxahúc lLPxaạnh nJmxMhư băynLtng bLPxaàn chạLPxam đếnynLt tròSddLn tròynLtn mềmLPxa mạJmxMi, cảSddL ngJmxMười JmxMY ynLtY rynLtun lêLPxan, bừnynLtg tnEt9ỉnh lạiLPxa đây,JmxM nhJmxMìn gưnEt9ơng mặtnEt9 LPxaôn nhuJmxM, JmxMnhu tìnhJmxM ynLtdạt LPxadào khôJmxMng biếtnEt9 kSddLhi LPxanào biynLtến tSddLhành vLPxaẻ mặtynLt đắcLPxa ynLtý tưnEt9ơi cườLPxai củSddLa LPxahắn, nEt9không khLPxaỏi âmnEt9 thầmnEt9 mắnynLtg mìnynLth quáynLt JmxMsơ ý.ynLt (LPxalà háSddLo sắcnEt9 mnEt9ới đúngynLt nynLtha ^^) 

“JmxMY nEt9Y, nynLtàng nnEt9ên thựcLPxa JmxMhiện ướcnEt9 địynLtnh cùnEt9ng trẫm.”ynLt HắnLPxa tJmxMhấp namJmxM, nhLPxaẹ nhynLtàng vỗnEt9 vLPxaề LPxađôi mJmxMá mềmSddL mại. 

ynLt“Ước định?ynLt SddLCái gìJmxM ướynLtc địnhSddL?” NàJmxMng tiếpSddL nEt9tục đánhLPxa SddLtrống lảng,JmxM ynLt“Không đJmxMược, cnEt9hân củaLPxa LPxachàng khônEt9ng JmxMthể lộnJmxM xộn.” 

“nEt9Ngày ấy,LPxa trẫSddLm bịLPxa thươynLtng JmxMso vnEt9ới SddLhôm nEt9nay cònJmxM nynLtghiêm nEt9trọng hơLPxan, nJmxMhưng kynLthông phảiLPxa LPxacũng dLPxaũng SddLmãnh dJmxMị tynLthường JmxMsao? HaSddLy làynLt, nJmxMàng cJmxMho đJmxMó làynLt hnEt9iệu lựJmxMc củaJmxM ynLtquả JmxMthôi tình?” 

HắnEt9n thổinEt9 mộtnEt9 ngụmynLt hynLtơi nEt9thở lạnhJmxM nhưSddL nEt9băn vàoynLt ynLttai nàng,JmxM nhynLtẹ JmxMnhàng gặmSddL JmxMlấy vynLtành tnEt9ai mẫnJmxM JmxMcảm cnEt9ủa nànnEt9g, đầuJmxM lưLPxaỡi cuốnEt9n, cảLPxam SddLgiác đJmxMược SddLthân nEt9thể mềnEt9m mạynLti đềunEt9 ynLtrun run, không khỏi cười nhẹ hai tiếng, 

“Xem ra, nàng cũng không phải là không có cảm giác.” 

“Chàng… hôm nay, chàng không phải nói muốn đi săn lão hổ sao, nếu cứ chậm trễ sẽ làm lỡ thời gian, cuộc đầu dừng lại đó.” bàn tay nhỏ bé yếu đuối vô lực cố gắng chống đẩy thân hình của hắn tới càng lúc càng tới gần, nhưng mà, thoạt nhìn lại lại dục cự còn thẹn thùng bộ dáng. 

Đau đớn xuyên thấu lần trước vẫn còn làm nàng kinh hãi, toàn thân một trận buộc chặt. 

Phù Vân Khâu Trạch dễ dàng chụp tới, ôm nàng vào trong lòng, khuôn mặt tuấn mỹ giơ lên một chút đắc ý chi cười: 

“trận đấu săn bắn vẫn còn kéo dài đến mười lăm ngày, không cần vội, nhưng mà, không nghĩ tới, vì để thoát khỏi trẫm, Y Y thật nhẫn tâm muốn cho trẫm tiến lên chịu chết sao?” 

“Ta không có ý đo……” Nàng nột nột mở miệng, đột nhiên kinh hô ra tiếng, quần áo tuy chưa bị cởi ra, nhưng bàn tay to của hắn đã len lõi vào trong, thuần thục bao lấy nơi mềm mại của nàng.