You are here

Ái Phi, Nghe Nói Nàng Muốn Trèo Tường - Chương 175 - 176

 

CHƯƠNG 175neahTb: KHÔNneahTbG THFNỂ MẤFNT ĐFNI NÀNG

“MneahTbộc H3PxCHGiệp!” PhFNù Vân3PxCHG neahTbKhâu Trạchrb7adm FNhét l3PxCHGớn mộtneahTb tiến3PxCHGg, dùngneahTb FNchân chư3PxCHGa bịrb7adm thưrb7admơng làmFN điểrb7admm tựrb7adma, búngneahTb ngườiFN ph3PxCHGi FNthân đến,neahTb thâ3PxCHGn mìnhrb7adm cFNấp tốcneahTb bneahTbay neahTbvút mneahTbà đ3PxCHGi, tFNựa nh3PxCHGư neahTbchim FNyến, lFNinh hoạneahTbt xuyênrb7adm quneahTba rừngFN câyrb7adm, bôneahTbn tiếrb7admn về3PxCHG phneahTbía nàng. 

Nhưng mà,rb7adm dneahTbù có3PxCHG khirb7admnh crb7admông thượngFN thừFNa, neahTbhắn vFNẫn đFNuổi FNkhông k3PxCHGịp FNtốc đ3PxCHGộ rneahTbơi xurb7admống ngựFNa cneahTbủa nàrb7admng tFNừ mneahTbột khoảngFN cFNách 3PxCHGxa như3PxCHG thếFN, nhFNưng và3PxCHGo lúcFN rb7admnày, m3PxCHGột FNthân ản3PxCHGh mFNàu đeFNn rốtFN c3PxCHGục xuấ3PxCHGt hiệFNn, neahTbvươn t3PxCHGay FNra muốFNn cneahTbứu nàng3PxCHG. Krb7admhi 3PxCHGcác ngónneahTb rb7admtay sắ3PxCHGp chạmneahTb đượcrb7adm rb7admY Y3PxCHG, FNthì không3PxCHG biếrb7admt trb7admừ chỗFN n3PxCHGào pFNhóng tớneahTbi mneahTbột mũineahTb têneahTbn, 3PxCHGMộc Hiệp3PxCHG cảFN kinhneahTb, trb7admheo brb7admản năFNng rFNụt tarb7admy lại… 

“Không!”rb7adm Phrb7admù rb7admVân KneahTbhâu Trạcrb7admh rốngrb7adm giận! 

rb7admTrơ mắtrb7adm nhìneahTbn nàng3PxCHG ngãneahTb xuốngrb7adm, hắneahTbn 3PxCHGcuống qFNuýt, lFNo neahTblắng nhưrb7adm muốneahTbn xrb7admé toneahTbạc lồFNng ngựrb7admc, rb7admtay nànrb7admg bị3PxCHG thư3PxCHGơng, ngãFN nhưFN thrb7admế neahTbe rằng…! 

Không ngờ,rb7adm neahTbY 3PxCHGY lFNãi FNkhẽ xoa3PxCHGy nrb7admgười, dùngFN FNtay ch3PxCHGưa bneahTbị thưneahTbơng brb7admắt lấFNy cư3PxCHGơng ngựa,rb7adm tuFNng ngưrb7admời mộtFN FNchút, aFNn toFNàn neahTbrơi xuốngrb7adm đất. 

“Ngươi còn3PxCHG muốneahTbn bỏFN lrb7admại tFNa một3PxCHG mìnhneahTb sao?” 

KhôneahTbng hềneahTb 3PxCHGsợ hFNãi quFNay đầu,3PxCHG 3PxCHGnhìn vềneahTb FNphía hắn,3PxCHG 3PxCHGnàng cườneahTbi đếnneahTb h3PxCHGết rb7admsức thoảiFN m3PxCHGái, 3PxCHGrốt cneahTbục, hắFNn cneahTbũng bịneahTb neahTbnàng đùarb7adm g3PxCHGiỡn mộtneahTb lneahTbần. (trờiFN ạ,rb7adm làFNm 3PxCHGpan cứ3PxCHG 3PxCHGtưởng, neahTbpó 3PxCHGtay neahTbvới chị3PxCHG ) 

ChậmFN neahTbrãi neahTbổn FNđịnh thâneahTbn hneahTbình, hFNắn thFNở ph3PxCHGì prb7admhò, neahTbnhìn nàngrb7adm nghịchrb7adm ngợmFN, tư3PxCHGơi cườirb7adm, đột3PxCHG nhiê3PxCHGn thởFN dà3PxCHGi FNnhẹ nhõmneahTb mộtneahTb neahTbhơi, bànneahTb trb7admay tneahTbo g3PxCHGiang rFNa, đeFNm thirb7admên rb7admhạ kiềuFN nhỏFN ké3PxCHGo lạ3PxCHGi, dneahTbùng sứcrb7adm khảmrb7adm nhFNập vàrb7admo tron3PxCHGg lòng. 

“Nàrb7admng mrb7admới FNlà đại3PxCHG ngrb7admu ngốc,FN dọaFN đến3PxCHG trFNẫm, n3PxCHGàng crb7admó biếtrb7adm lneahTbàm kinFNh độFNng thFNánh giá,3PxCHG thìrb7adm cFNó 13PxCHG0 3PxCHGcái đrb7admầu cũFNng khôFNng đủFN trảrb7admm neahTbhay khôneahTbng!” Turb7admy lrb7admà lờiFN FNnói crb7admó vẻrb7adm u3PxCHGy hiếpFN, nFNhưng ngữ3PxCHG khí3PxCHG l3PxCHGại dFNìu dàng,3PxCHG neahTbôn FNnhu, sủneahTbng neahTbái, neahTbcòn cFNó crb7admhút bấtrb7adm đắc3PxCHG dĩ. 

Mộc Hiệrb7admp thấneahTby hoànFNg neahTbphi arb7admn toànrb7adm FN, FNánh mrb7admắt bneahTbén nh3PxCHGọn b3PxCHGắn vềrb7adm phíaFN mũirb7adm tênneahTb đượneahTbc bắnrb7adm tFNới, nhrb7admanh neahTbchóng neahTbphi rb7admthân đuneahTbổi theo. 

3PxCHG“Ta đãFN tíFNnh đượcneahTb 3PxCHGphải FNlàm thếFN rb7admnào rFNồi m3PxCHGà, chỉFN tạirb7adm FNmột mrb7admũi tênFN tneahTbừ đârb7admu rb7admthình 3PxCHGlình lneahTbao 3PxCHGra rb7admlàm tneahTba gFNiật mì3PxCHGnh, ngưneahTbơi muneahTbốn tr3PxCHGảm FNliền trảmrb7adm đirb7adm, drb7admù s3PxCHGao 3PxCHGta c3PxCHGũng không3PxCHG rb7admcó mườFNi cá3PxCHGi đầu.”rb7adm NneahTbàng nh3PxCHGíu nhíFNu FNmày, nhìFNn mũineahTb neahTbtên bắneahTbn lénFN rb7admcắm phFNập vàoFN neahTbđại thụ3PxCHG neahTbgần đó. 

“NànneahTbg chrb7admo 3PxCHGrằng nàngneahTb m3PxCHGuốn rb7admbị trảmrb7adm lineahTbền trảmneahTb s3PxCHGao? Nế3PxCHGu trẫneahTbm mu3PxCHGốn nànrb7admg cFNhết, còFNn neahTbcó thểrb7adm liềuFN mạrb7admng ch3PxCHGạy đếneahTbn đâyFN cứu3PxCHG nFNàng FNsao? FNY rb7admY, chẳFNng 3PxCHGlẽ nànFNg khôFNng bi3PxCHGết, neahTbtrẫm, kh3PxCHGông thFNể FNmất rb7admđi nànFNg sao?FN!” hắnFN nhẹneahTb nhàrb7admng nórb7admi, giọngFN nói3PxCHG thâ3PxCHGn tìFNnh, 3PxCHGcó 3PxCHGchút 3PxCHGai oneahTbán, ánneahTbh mneahTbắt FNsâu nFNhư biển,rb7adm dneahTbào FNdạt nrb7admhu tìneahTbnh nhìrb7admn chằmrb7adm rb7admchằm khuôrb7admn mặtFN nhỏrb7adm nneahTbhắn củ3PxCHGa nàng. 

“Chàn3PxCHGg nórb7admi thneahTbật s3PxCHGao?” (paneahTbn đổneahTbi xưrb7admng hôrb7adm FNtừ đârb7admy nherb7adm, c3PxCHGứ “rb7admngươi, ta”neahTb ngrb7admhe kìneahTb kìneahTb, krb7admhi 3PxCHG2 người3PxCHG ởrb7adm riêng,neahTb FNpan sẽneahTb đổirb7adm thà3PxCHGng “chrb7admàng-ta” ^^) 

neahTbNàng đFNột nhiêFNn 3PxCHGcâu t3PxCHGhần 3PxCHGcười, haFNi 3PxCHGtay ôrb7admm chầmneahTb lấrb7admy hrb7admắn, mộFNt rb7admlúc saneahTbu, FNmới nânneahTbg đầu,neahTb FNánh neahTbmắt trorb7admng 3PxCHGveo neahTbnhư 3PxCHGnước hFNồ FNthu neahTbnhìn hắn. 

“Nàng……” nrb7admày, nànFNg đan3PxCHGg làmneahTb FNnũngvới hắnneahTb sao? 

Hắnrb7adm khineahTbnh nFNgạc neahTbkhông rb7admnói 3PxCHGđược rb7admmột lờirb7adm, m3PxCHGở t3PxCHGo mắtneahTb nh3PxCHGìn nàngneahTb ýrb7adm cFNười FNlan rrb7adma crb7admả khuônneahTb mặrb7admt xi3PxCHGnh xắn,3PxCHG nànneahTbg tựarb7adm neahTbhồ đãrb7adm sớmneahTb đoá3PxCHGn chắc3PxCHG đượcFN hắrb7admn sẽneahTb rb7admcó biFNểu tìnrb7admh rb7admthế này. 

KhFNuôn mặtneahTb 3PxCHGnhỏ nneahTbhắn rb7admnhư tFNrái đFNào, ýrb7adm cườrb7admi sángrb7adm l3PxCHGạn, đneahTbôi mắtFN 3PxCHGto tronneahTbg ve3PxCHGo 3PxCHGnhìn hắn,rb7adm hrb7admàng neahTbmi FNvừa cneahTbong vừaFN dneahTbài laneahTby độrb7admng, chớp3PxCHG chớFNp, cánFNh m3PxCHGôi rb7admhồng rb7admchúm chíFNm mrb7admang nétFN cười…nànrb7admg nhìFNn hắnneahTb, nhưrb7admng sa3PxCHGo hắrb7admn cứneahTb trầmneahTb mneahTbắt 3PxCHGkhông nóirb7adm gìFN c3PxCHGả, sốt3PxCHG ruộtFN làneahTbm nàngrb7adm 3PxCHGphải lêFNn tiếnneahTbg hỏi: 

“rb7admPhù VneahTbân Khârb7admu Trạch,lrb7admàm chFNàng sợneahTb hãi3PxCHG rneahTbồi sao?” 

Bàn taFNy nhỏ3PxCHG đFNưa lênneahTb, qneahTbuơ rb7admqua qu3PxCHGơ lFNại trướcrb7adm mặtneahTb neahTbhắn, h3PxCHGắn làrb7admm rb7admsao vậneahTby, neahTbđộng cũrb7admng 3PxCHGkhông động,3PxCHG biếnneahTb thànhrb7adm đầ3PxCHGu gỗFN rneahTbồi đi? 

“Sợrb7adm hãi!”FN Hắrb7admn độneahTbt nFNhiên 3PxCHGxuy tneahTbhanh, t3PxCHGiếng nrb7admói thneahTboáng khànneahTb khàn,“NFNàng phFNải bồrb7admi thường3PxCHG c3PxCHGho trẫm?” 

BồineahTb th3PxCHGường? FNAi nha3PxCHG, nàrb7admng hiFNện tạ3PxCHGi chFNỉ cóFN 3PxCHGhai FNbàn tneahTbay trắng,FN liề3PxCHGn ngrb7admay 3PxCHGcả tneahTbrang sFNức rb7admquần á3PxCHGo đềFNu lFNà củrb7adma ngườineahTb khác,rb7adm đếFN vương3PxCHG n3PxCHGhư hắnrb7adm, qneahTbuyền neahTbkhuynh neahTbthiên hạ,neahTb lFNại mở3PxCHG miệFNng muốrb7admn nànrb7admg 3PxCHGbồi thưrb7admờng? NànneahTbg 3PxCHGcó gì3PxCHG đneahTbể bồ3PxCHGi thường3PxCHG chFNo hắnneahTb đây? 

“Chàng m3PxCHGuốn cái3PxCHG gì?3PxCHG” NgẫmneahTb lạiFN, hìnhrb7adm như3PxCHG mFNình cneahTbũng đã3PxCHG dọarb7adm 3PxCHGhắn thậtFN, đ3PxCHGành phneahTbải mở3PxCHG mFNiệng hỏi. 

“Nơi nàFNy” hắnFN dùnFNg ngón3PxCHG tneahTbay lànFNh lạnhrb7adm củneahTba m3PxCHGình vuốtFN nhneahTbè nhẹFN lênneahTb cáFNnh 3PxCHGmôi của3PxCHG nàn3PxCHGg, sneahTbau đóneahTb rb7admcòn “vôFN lại”3PxCHG neahTbdời xuốngneahTb FNngực, “C3PxCHGòn FNcó nơrb7admi này.” 

“Hạrb7adm… hạ3PxCHG lưu!” 

Mặt3PxCHG neahTbnàng 3PxCHGđỏ lê3PxCHGn 3PxCHGtựa nhưFN môFNng kh3PxCHGỉ, mneahTbột taneahTby dùneahTbng 3PxCHGsức cFNố đẩy3PxCHG “bàn3PxCHG t3PxCHGay s3PxCHGói” trênneahTb n3PxCHGgực neahTbcủa mFNình FNra, vừaFN đrb7admô đneahTbô hét, 

“Đầ3PxCHGu của3PxCHG chFNàng ngorb7admại trừneahTb mấyrb7adm thứrb7adm nàyFN, cũFNng k3PxCHGhông n3PxCHGghĩ r3PxCHGa cneahTbái g3PxCHGì đứn3PxCHGg rb7admđắn sa3PxCHGo?” HuốnFNg chrb7admi, nơineahTb n3PxCHGày lneahTbà bãineahTb sneahTbăn, m3PxCHGuốn cái3PxCHG 3PxCHGgì neahTbcũng 3PxCHGkhông đ3PxCHGược, nrb7admếu bị3PxCHG ngườineahTb kh3PxCHGác nhneahTbìn FNthấy, 3PxCHGliền khFNông xon3PxCHGg . 

Ác? rb7admNàng dáneahTbm cự3PxCHG tuyệtFN hFNắn? Lạ3PxCHGnh rb7admlùng nFNhíu m3PxCHGày, cúFNi 3PxCHGđầu nhìrb7admn rb7admđầu FNgối củarb7adm mìnhFN đ3PxCHGỏ rb7admtươi mFNột mảng,3PxCHG lạineahTb FNdùng áneahTbnh mắtFN rb7admtrách cứrb7adm nhìneahTbn vFNề pneahTbhía nàng. 

[] 

ĐượcFN rồi,3PxCHG nàngrb7adm tFNhật neahTbsự córb7adm lỗi,3PxCHG nhưrb7admng rb7admmà nFNàng khôngneahTb neahTbphải cốFN ýrb7adm màFN, chneahTbỉ làrb7adm “vôFN trb7adminh”, ừ,neahTb chneahTbỉ lneahTbà vôrb7adm tìneahTbnh thôi. 

Nàng cFNắn cneahTbắn mFNôi dưới. 

rb7adm“Sẽ…… FNSẽ bị3PxCHG FNngười kháFNc nhìFNn neahTbthấy.” 3PxCHGThùy hạ3PxCHG FNmi mắt,3PxCHG FNnàng nhneahTbỏ giọngFN nói. 

Nếurb7adm nhFNư FNcó thểrb7adm nFNgăn FNcản hắnFN điFN sFNăn bạrb7admch hổneahTb thì…… 

“Y YneahTb, nneahTbàng crb7admó neahTbbiết sFNăn b3PxCHGắn lầrb7admn nàyFN kéoFN dài3PxCHG mấy3PxCHG ngrb7admày hFNay khôrb7admng?” neahTbHắn độtrb7adm nhiêFNn đặneahTbt câu3PxCHG hỏi. 

“KhôngneahTb phrb7admải chỉFN 3PxCHGcó hômFN n3PxCHGay sao?” 

Nà3PxCHGng rb7admcăn bản3PxCHG làrb7adm chưarb7adm từnneahTbg neahTbtham 3PxCHGgia lễrb7adm 3PxCHGhội săneahTbn bắnneahTb, nFNên rb7admcho rằng,3PxCHG lễneahTb hFNội nFNày đơnrb7adm 3PxCHGgiản 3PxCHGchỉ kéoneahTb rb7admdài tronFNg FN1 ngFNày, nhrb7admưng n3PxCHGhìn vẻneahTb mặt3PxCHG 3PxCHGdở khócneahTb dởneahTb cưneahTbời củneahTba hắn3PxCHG FNthì neahTbkinh FNngạc hỏi, 

neahTb“Chẳng lẽ3PxCHG crb7admòn kéFNo dài3PxCHG FNthêm neahTbvài ngrb7admày nữa?” 

VàneahTbi ngrb7admày? ƯớcFN chừneahTbng lFNà n3PxCHGửa neahTbtháng! QuneahTbên đineahTb, dùrb7adm s3PxCHGao nàngneahTb rb7admđã đrb7admáp ứnFNg vrb7admới mFNình rFNồi, mặc3PxCHG kệneahTb,… hắ3PxCHGn 3PxCHGkéo ta3PxCHGy nhỏ3PxCHG 3PxCHGbé của3PxCHG n3PxCHGgười neahTbnào đó,neahTb hướnneahTbg tFNới m3PxCHGột lối3PxCHG q3PxCHGuen thuộc. 

3PxCHGXuyên quFNa mrb7admột đrb7admám cỏrb7adm dạiFN ca3PxCHGo crb7admỡ đneahTbầu grb7admối, trướcFN mrb7admặt là3PxCHG mộtneahTb rb7admcái hồ3PxCHG nướcFN xrb7admanh biếc,3PxCHG p3PxCHGhản chiếurb7adm trờ3PxCHGi xaFNnh, haFNi brb7admên hồ,neahTb horb7adma n3PxCHGở rựcneahTb rỡ,FN bưFNớm lượrb7admn chậpFN ch3PxCHGờn, th3PxCHGật đúneahTbng lFNà mộtrb7adm nơi3PxCHG thếneahTb ngoại3PxCHG đà3PxCHGo viên. 

“Chúngrb7adm 3PxCHGta mrb7admuốn đ3PxCHGi FNđâu?” NàngFN nắmneahTb trb7admay hắn,rb7adm nh3PxCHGìn 3PxCHGbốn phíaFN, FNcon đưrb7admờng nFNày dườngneahTb nhưFN Khâurb7adm neahTbTrạch rấtrb7adm qFNuen thuộc. 

Này 3PxCHGcó chrb7admút kiFNnh ngạc. 

“Đợi3PxCHG l3PxCHGát nữa3PxCHG nFNàng sẽFN biết.”neahTb 3PxCHGHắn FNcòn cốneahTb 3PxCHGý lFNàm 3PxCHGra vẻ3PxCHG tneahTbhần bí. 

HFNai ngneahTbười đ3PxCHGi neahTbđến cạneahTbnh rb7admhồ nFNước, đneahTbi v3PxCHGòng trb7admheo 3PxCHGmép hố3PxCHG, trưFNớc neahTbmặt liềneahTbn hiệnrb7adm FNra mộtFN vác3PxCHGh rb7admnúi, rb7admhắn vrb7admươn ngónFN trỏneahTb, ởFN m3PxCHGột khốFNi hFNoàng thạchneahTb 3PxCHGgõ vàrb7admi cái3PxCHG, cóneahTb nh3PxCHGanh 3PxCHGcó chậm. 

Độtrb7adm nhiênrb7adm, vá3PxCHGch FNnúi 3PxCHG“Ầm vanneahTbg lneahTbong” mộneahTbt tineahTbếng, vác3PxCHGh núineahTb sừn3PxCHGg 3PxCHGsững đ3PxCHGột nneahTbhiên rb7admtách rFNa, lFNộ neahTbra một3PxCHG 3PxCHGđộng khẩu. 

Bốn neahTbbề vắngneahTb lặng,3PxCHG PhùFN Vân3PxCHG KhFNâu TFNrạch r3PxCHGất neahTbnhanh nắm3PxCHG rb7admtay nà3PxCHGng kéneahTbo v3PxCHGào, rb7admcầm rb7admlấy câFNy đuố3PxCHGc đặ3PxCHGt sẳrb7admn rb7admở cửaneahTb động,neahTb tiếnFN vàFNo trFNong. KhFNi h3PxCHGai ngư3PxCHGời v3PxCHGừa tiếnneahTb vào3PxCHG, neahTbvách đ3PxCHGá lạiFN ầmFN ầm3PxCHG r3PxCHGung neahTbchuyển 3PxCHG1 rb7admlần nữarb7adm, rb7admchớp mắtneahTb độngFN 3PxCHGkhẩu FNđã bineahTbến 3PxCHGmất, khôngFN lộ3PxCHG rneahTba rb7adm1 neahTbkhe hở. 

“Ho3PxCHGàng Thượng!” 

Một hoàn3PxCHGg FNy thneahTbị vneahTbệ neahTb( neahTbthị neahTbvệ mặcrb7adm 3PxCHGáo 3PxCHGvàng) cFNầm 3PxCHGcây neahTbđuốc chạy3PxCHG FNđến, tFNựa hFNồ đãrb7adm srb7admớm đợ3PxCHGi ởneahTb đây,3PxCHG “Hoàng3PxCHG phrb7admi nưFNơng nương.” 

“tình3PxCHG huốnFNg h3PxCHGiện trb7admại nneahTbhư 3PxCHGthế nneahTbào?” HắnFN liFNếc mắtFN nhneahTbìn 3PxCHGbộ dángrb7adm n3PxCHGgạc 3PxCHGnhiên củFNa nrb7admàng, cười3PxCHG nhẹ,rb7adm mộtrb7adm tFNay ôm3PxCHG lneahTbấy e3PxCHGo nhneahTbỏ củFNa nàngFN, s3PxCHGợ đường3PxCHG đFNi nFNhỏ hẹp,3PxCHG dFNa tFNhịt noFNn neahTbmịn sẽFN FNbị đ3PxCHGá nhọnFN neahTblà tổnFN thương. 

“Bạch hổFN rb7admđang ởneahTb hướngFN FNTây NneahTbam của3PxCHG cá3PxCHGnh rb7admrừng, nrb7admó FNđang ởFN tronFNg đ3PxCHGộng nghỉneahTb ngơi,3PxCHG MFNẫn Hácrb7admh Vư3PxCHGơng gi3PxCHGa mớ3PxCHGi vừarb7adm neahTbxuất hiệnrb7adm ởneahTb FNphía đôrb7admng bắcrb7adm FNcủa cánhFN rFNừng, tạmneahTb thờineahTb cùrb7admng neahTbbạch hổ3PxCHG không3PxCHG thểFN 3PxCHGchạm 3PxCHGmặt, rb7admđợi vươneahTbng rb7admgia tìneahTbm đ3PxCHGược pneahTbhương hưFNớng, hẳnrb7adm cneahTbũng neahTbphải tốnFN 3PxCHGbốn, nFNăm ngà3PxCHGy th3PxCHGời neahTbgian, còn3PxCHG quốcrb7adm sư3PxCHG trb7admhì 3PxCHGđang đáneahTbnh cờrb7adm cùFNng mộ3PxCHGt vrb7admài đạineahTb thầnFN lneahTbớn tu3PxCHGổi 3PxCHGbên rb7admngoài bFNìa rừrb7admng.” Th3PxCHGị v3PxCHGệ cư3PxCHGời đáp. 

Cái gì,FN ngarb7admy cneahTbả bạrb7admch hổrb7adm đangFN ởneahTb đâuFN 3PxCHGcũng biếtneahTb rb7adm? neahTbY FNY neahTbnhìn sơrb7admn độneahTbng neahTbbí ẩnneahTb nàFNy, phneahTbía neahTbtrên m3PxCHGột cầuFN thFNang hìneahTbnh xoneahTbắn ốcrb7adm chậ3PxCHGm rãi3PxCHG 3PxCHGuốn lượn,neahTb tỏaFN rneahTba xrb7admung quFNanh, cneahTbó 3PxCHG1 rb7admgian là3PxCHGm rb7admtrung tneahTbâm, xFNung qurb7admanh còneahTbn rấ3PxCHGt nhiềuneahTb hanFNg 3PxCHGnhỏ, kneahTbhông, hìn3PxCHGh neahTbnhư neahTblà phòng. 

Phía tr3PxCHGên có3PxCHG rb7adm5 neahTbhoàng 3PxCHGy t3PxCHGhị FNvệ crb7admhay rb7admqua chạyneahTb lại,rb7adm tựa3PxCHG hồ,rb7adm đang3PxCHG truyFNền đạtrb7adm tFNin tức. 

“TốtneahTb FNlắm, ngươrb7admi lrb7admui ra3PxCHG, đợirb7adm MẫneahTbn HneahTbách Vươnrb7admg g3PxCHGia cùngrb7adm lã3PxCHGo hổrb7adm đánFNh nrb7admhau đếnrb7adm chếFNt sốngneahTb neahTbkhông sFNai biệtneahTb neahTblắm, ngươneahTbi lạineahTb đếnrb7adm bẩmneahTb báo3PxCHG,” neahTbHắn vỗ3PxCHG rb7admvỗ bảrb7adm neahTbvai thịFN vệ,rb7adm “Vrb7admất vảrb7adm .” 

FNCái vrb7admỗ rb7admvai đơFNn gineahTbản FNnhưng dườngrb7adm 3PxCHGnhư tiếpneahTb thêFNm sứFNc mneahTbạnh ủngrb7adm hrb7admộ cneahTbường đ3PxCHGại, t3PxCHGinh thần3PxCHG thịrb7adm vneahTbệ rneahTbun lneahTbên, khneahTbom nneahTbgười hànhFN neahTblễ, ngẩngneahTb đầu3PxCHG ưỡrb7admn ngự3PxCHGc rời3PxCHG đFNi, mrb7admà nrb7admhóm t3PxCHGhị vệcFNho FNdù k3PxCHGhông 3PxCHGbận rộn,rb7adm cũrb7admng khrb7admông hneahTbề đếnFN quấneahTby rầrb7admy FNhai neahTbngười, aneahTbi lrb7admo rb7admviệc này,rb7adm xeneahTbm rb7adm2 người3PxCHG dưneahTbờng nhFNư vrb7admô rb7admhình, biến3PxCHG thà3PxCHGnh tro3PxCHGng suốt. 

3PxCHG“Nơi rb7admnày FNlà …?rb7adm” neahTbHắn, đrb7admến tộtFN cneahTbùng c3PxCHGó barb7admo nrb7admhiêu vneahTbiệc dấrb7admu diếmrb7adm nàng? 

3PxCHGY rb7admY tFNrong mneahTbắt, một3PxCHG mảnFNh mờFN mịt. 

 

CHƯƠNG 1763PxCHG: THỰCrb7adm rb7admHIỆN ƯỚCFN ĐỊNH 

rb7adm“Nơi neahTbnày, ch3PxCHGính làrb7adm lễneahTb vậtneahTb curb7admối c3PxCHGùng mrb7admà tFNhái neahTbhoàng TháFNi HậuneahTb rb7admđể lạFNi chFNo trẫm.”rb7adm rb7admdung nhFNan lạneahTbnh nneahTbhư bănFNg crb7admủa hắFNn tFNừ từneahTb neahTbhòa rb7admtan, cònneahTb neahTblại rb7adm, FNchỉ neahTblà k3PxCHGhuôn m3PxCHGặt ôn3PxCHG nhu3PxCHG, dneahTbịu dàng. 

TháFNi hrb7admoàng TháFNi Hậu…3PxCHG… 3PxCHGY rb7admY bừngFN tỉnrb7admh đại3PxCHG FNngộ, nóineahTb cáneahTbch khác,3PxCHG nơiFN rb7admnày hrb7admẳn neahTblà 3PxCHGcăn c3PxCHGứ cFNủa đrb7admội hộrb7adm vệ3PxCHG qFNuân vneahTbương trorb7admng truyrb7admền thu3PxCHGyết? Ngrb7admhe nóFNi, bọFNn neahTbhọ ngneahTboại FNtrừ việc3PxCHG lrb7admà sá3PxCHGt t3PxCHGhủ 3PxCHGhạng nhấneahTbt, cònrb7adm c3PxCHGó tFNình FNbáo 3PxCHGkhắp mọineahTb nơFNi, đểFN brb7admảo vệrb7adm đếrb7adm vưneahTbơng, người3PxCHG đượcFN tuneahTbyển neahTbchọn đềneahTbu là3PxCHG nFNhân vậtneahTb nổ3PxCHGi tiếng,FN khôFNng chỉFN tinneahTbh thôngneahTb vneahTbõ học,rb7adm 3PxCHGthuật neahTbpháp, hơnrb7adm nữneahTba thuậneahTbt kỳFN m3PxCHGôn bFNát qrb7admuái khônFNg chỗ3PxCHG nà3PxCHGo không3PxCHG neahTbthông, nhưngFN màFN, t3PxCHGất cneahTbả nhữngFN thneahTbứ n3PxCHGày c3PxCHGũng c3PxCHGhỉ 3PxCHGlà truyềrb7admn thu3PxCHGyết, khôrb7admng neahTbai từngneahTb nhìFNn tneahTbhấy quá. 

“Bọn3PxCHG họ,rb7adm đều3PxCHG là3PxCHG rb7admtinh neahTbanh màneahTb rb7admquốc sư3PxCHG rb7adm20 n3PxCHGăm tr3PxCHGước rb7admbồi dưỡngFN rarb7adm, 3PxCHGvì Tháirb7adm hoàFNng thái3PxCHG hrb7admậu cũngneahTb cố3PxCHG triều3PxCHG cương” 

Nó3PxCHGi đFNến đây,3PxCHG hắnrb7adm FNnghiêng rb7admđầu, haFNi mFNắt dirb7admệu drb7admiệu rb7admnhìn chăneahTbm neahTbchú và3PxCHGo nàng, 

“Trẫm cFNũng neahTbkhông phảiFN cốneahTb ýrb7adm FNmuốn FNdấu nàng,neahTb đâyneahTb làrb7adm ướ3PxCHGc rb7admđịnh neahTbcủa trFNẫm 3PxCHGcùng tneahTbhái hneahTboàng TháFNi 3PxCHGHậu, ngFNười nóineahTb, phảiFN đ3PxCHGợi crb7admho nàngrb7adm neahTbcùng trẫmneahTb ‘lFNong phụnFNg hò3PxCHGa miFNnh’, mới3PxCHG đ3PxCHGược nóneahTbi cFNho rb7admnàng biết.” 

Gò 3PxCHGmá của3PxCHG 3PxCHGY rb7admY nháy3PxCHG mneahTbắt lạFNi rb7admđỏ hồn3PxCHGg 3PxCHGlên, neahTbnhìn h3PxCHGắn tự3PxCHGa hồ3PxCHG ẩnrb7adm nhẫnFN ýneahTb cười3PxCHG, rb7admchà chrb7admà chânFN, ởrb7adm trước3PxCHG m3PxCHGặt neahTbmọi rb7admngười lạneahTbi khôngrb7adm thể3PxCHG đẩy3PxCHG hắ3PxCHGn rneahTba, rb7admchỉ phảirb7adm ch3PxCHGịu rb7admđựng, thầneahTbm nneahTbghĩ, neahTbnói nhưrb7adm vậy,rb7adm kneahTbhông prb7admhải khrb7admiến chneahTbo nhómneahTb hộ3PxCHG vệFN biết3PxCHG, nàngrb7adm rb7admcùng 3PxCHGhắn đã……. 

“neahTbĐi neahTbthôi, trẫmrb7adm ma3PxCHGng FNnàng đineahTb neahTbvào phòng.FN” Hắ3PxCHGn neahTbkhập k3PxCHGhiễng kFNéo neahTbtay củaneahTb nrb7admàng, 3PxCHGcắm câneahTby đneahTbuốc v3PxCHGào mộtneahTb giFNá đỡ3PxCHG t3PxCHGrên cFNầu tneahTbhang, neahTbsau 3PxCHGđó m3PxCHGới tiếprb7adm tụcrb7adm rb7admđi vàoFN mrb7admột “3PxCHGcái hang”rb7adm neahTbngay rb7admgian neahTbtrung tâm. 

KhônneahTbg FNnghĩ tới,neahTb brb7admên tron3PxCHGg “cáiFN hang”3PxCHG rb7admkia đúngrb7adm làrb7adm mFNột giarb7admn rb7admphòng khiếrb7admn ng3PxCHGười khrb7admác ‘3PxCHGkinh thiênrb7adm độngneahTb đFNịa’ nhaFN, rộng3PxCHG rFNãi mrb7admà neahTbsáng ngneahTbời, cùrb7admng cá3PxCHGch brb7admố trí3PxCHG tronneahTbg Lorb7admng Quân3PxCHG đFNiện cóneahTb hơ3PxCHGn neahTbchứ k3PxCHGhông kFNém, khiếnneahTb nrb7admàng ngâ3PxCHGy nrb7admgẩn c3PxCHGả người. 

rb7admVén neahTbbức r3PxCHGèm crb7admhe, 3PxCHGđi rb7admvào nội3PxCHG phòng. 

“Khrb7admi FNtrẫm rneahTba ngoàineahTb sănrb7adm bắnneahTb, ngẫuFN nhiêrb7admn thưrb7admờng mneahTbuốn t3PxCHGới FNnơi này,neahTb cFNho nneahTbên liềrb7admn ph3PxCHGân rb7admphó xFNuống, crb7admho rb7admbọn họFN bốrb7adm neahTbtrí neahTbnơi này3PxCHG cùngFN n3PxCHGội điFNện giốn3PxCHGg rb7admnhau, có3PxCHG thíchFN không?”rb7adm HắnneahTb FNmỉm cười,3PxCHG đem3PxCHG nàngFN rb7admôm FNvào lònrb7admg, chórb7admp mũirb7adm cọneahTb cọFN và3PxCHGo ch3PxCHGóp mneahTbũi củarb7adm nàng. 

Bức3PxCHG neahTbrèm bằFNng rb7admtrân chârb7admu rFNung rinhFN, những3PxCHG hạtFN châ3PxCHGu sneahTbáng bóFNng chạmrb7adm vneahTbào nhFNau, phrb7admát r3PxCHGa tiếnrb7admg vFNang “neahTbdinh đang,neahTb đFNinh đươrb7admng, đinneahTbh đương”neahTb thanrb7admh thúy……. 

“Ân.”3PxCHG FNNàng gậtneahTb rb7admnhẹ đ3PxCHGầu, nFNói krb7admhông cảmFN động,rb7adm FNlà gạneahTbt người.FN NhneahTbưng hneahTbơi thởneahTb đầy3PxCHG dục3PxCHG vọn3PxCHGg FNcủa hắnneahTb crb7admứ FNphả rb7admvào mặFNt l3PxCHGiên tục,FN khiến3PxCHG nàngneahTb rb7admthật bốiFN rốneahTbi, gươnrb7admg neahTbmặt đãrb7adm neahTbhồng lạ3PxCHGi cà3PxCHGng đ3PxCHGỏ tươi. 

“NàngFN hìFNnh nhneahTbư vẫnneahTb còn3PxCHG thiếuFN trẫm3PxCHG cáirb7adm 3PxCHGgì đórb7adm.” Hắnrb7adm trFNầm giFNọng nhắFNc nFNhở nói. 

“Thrb7admiếu… thiếFNu rb7admcái gì?” 

Nàng nhFNáy mắneahTbt, mơrb7adm hồ,FN nrb7admhưng lạneahTbi n3PxCHGghĩ tớ3PxCHGi cáFNi grb7admì, sắcFN mặtrb7adm có3PxCHG chútFN sốtFN ruột, 

“KhôngneahTb được,rb7adm chàFNng ng3PxCHGồi xuống3PxCHG trướcneahTb FNđi, 3PxCHGta đ3PxCHGi tìFNm dượneahTbc giúneahTbp ch3PxCHGàng rửaneahTb sạ3PxCHGch mrb7admiệng vếtrb7adm thư3PxCHGơng, k3PxCHGhông rb7admcần lFNộn xộn.” 

neahTbĐi một3PxCHG neahTbquảng 3PxCHGđường 3PxCHGxa nhưFN rb7admvậy, hắFNn chFNắc l3PxCHGà neahTbphải nhịnneahTb đaurb7adm rb7admrất nneahTbhiều. Vết3PxCHG thương3PxCHG lFNần neahTbtrước nghineahTbêm trọngneahTb nFNhư vậyFN, đãrb7adm liềneahTbn mặt3PxCHG đượcFN haFNy chưa,rb7adm nàngrb7adm mộFNt chútneahTb cũnrb7admg kh3PxCHGông birb7admêt. neahTbNhưng bneahTbây rb7admgiờ, FNnhìn 3PxCHGthấy đFNầu grb7admối củaneahTb hắn3PxCHG đỏFN tươiFN 3PxCHG1 mảnneahTbg, lòngFN rb7admcủa nàngrb7adm rấneahTbt x3PxCHGót xneahTba, thậ3PxCHGt FNrất lneahTbo lắng. 

NàngneahTb sợFN rb7admmáu, nhưFNng nneahTbhiều lúc3PxCHG, v3PxCHGì khô3PxCHGng muốnneahTb tỏrb7adm rrb7adma yếuneahTb đuốneahTbi, đều3PxCHG pneahTbhải rb7admtận lựcFN FNẩn 3PxCHGnhẫn. ChneahTbo nênneahTb nàng3PxCHG rấtneahTb 3PxCHGít mặcFN hồngFN yFN, neahTbmà rb7admlúc cùngneahTb MẫFNn Hácrb7admh yê3PxCHGu na3PxCHGm tFNỷ thí,neahTb cFNũng vìrb7adm srb7admợ nhìnneahTb thấyFN FNtrên ngườineahTb FNmình tFNoát 3PxCHGra máFNu tươi,neahTb mớiFN rb7admcố tìnrb7admh mặFNc hồngneahTb neahTby, crb7admhe dấu3PxCHG sợFN h3PxCHGãi 3PxCHGcủa chíneahTbnh mình. 

FNNếu rb7admnơi nàrb7admy thậneahTbt 3PxCHGsự bố3PxCHG tríFN giốFNng 3PxCHGy rb7admLong QuâFNn điện,3PxCHG nhrb7admư vFNậy, hòFNm thFNuốc sẽ3PxCHG đneahTbặt tro3PxCHGng ngă3PxCHGn krb7adméo crb7admuối cFNùng của3PxCHG brb7admàn trarb7admng điểm. 

NàngneahTb đẩy3PxCHG vòFNng tFNay ôFNm ấprb7adm crb7admủa hắFNn raneahTb, đneahTbi đếnFN trướ3PxCHGc bà3PxCHGn trrb7admang điểmrb7adm, 3PxCHGkéo hộFNc FNbàn ra3PxCHG, quảneahTb nFNhiên nh3PxCHGìn rb7admthấy hòFNm thuốc. 

rb7adm“Y FNY, FNnàng muốFNn nurb7admốt lờirb7adm srb7admao?” th3PxCHGân thể3PxCHG ấm3PxCHG á3PxCHGp, 3PxCHGmềm mạ3PxCHGi t3PxCHGrong lònFNg rờirb7adm đi,rb7adm khôngFN khí3PxCHG lạnhneahTb lẽo3PxCHG xFNâm nhập,FN hắFNn bấtneahTb mãFNn lên3PxCHG án. 

ThneahTbấy nFNàng rb7admđi đếnFN 3PxCHGlong sàn,rb7adm từFN từneahTb rb7admtọa neahTbhạ, FNhắn rấ3PxCHGt sợrb7adm nàngneahTb gFNiống 3PxCHGlần trneahTbước, thneahTbô lrb7admỗ kneahTbéo phắnrb7admg thneahTbục khốrb7adm củarb7adm m3PxCHGình, ngneahTbhĩ nghFNĩ, neahTbvẫn FNlà chínhneahTb mìnrb7admh rb7admcuốn ốn3PxCHGg quầFNn lêFNn tneahTbhì FNtốt hơnFN. (^neahTb^ tựrb7adm nhiênneahTb thấ3PxCHGy bu3PxCHGồn 3PxCHGcười ghrb7admê =]neahTb] ) 

“Có phneahTbải rấFNt rb7admđau ha3PxCHGy không?” 

NàFNng cneahTbầm hòrb7admm thu3PxCHGốc đ3PxCHGi FNqua, neahTbngồi xổrb7admm rb7admxuống, nFNhìn vneahTbết thương,3PxCHG khônrb7admg khỏFNi nneahTbhíu mày, 

“FNTuy FNkhông FNlàm độc,FN nhneahTbưng mneahTbà, neahTbvết thương3PxCHG sarb7admo lạiFN lâuFN kFNhép lạiFN rb7admnhư vậy?” 

“ThờineahTb tineahTbết cneahTbó 3PxCHGchút lrb7admãnh.” H3PxCHGắn đá3PxCHGp, 3PxCHGnhìn rb7admnàng tFNhật FNcẩn thậnrb7adm larb7admu đi3PxCHG vếtFN máFNu trb7admrên m3PxCHGiệng vếneahTbt thương. 

[] 

3PxCHG“Thân nh3PxCHGiệt c3PxCHGủa chneahTbàng 3PxCHGso vớ3PxCHGi ngư3PxCHGời thườrb7admng luôneahTbn t3PxCHGhấp rb7admhơn, bi3PxCHGết trờiFN lạnh,rb7adm sneahTbao kh3PxCHGông 3PxCHGcho cneahTbung n3PxCHGữ đốt3PxCHG neahTbthêm h3PxCHGỏa FNlò, nhFNư vFNậy tneahTbhân FNthể FNmới ấmFN rb7admhơn, neahTbmiệng vếtrb7adm FNthương c3PxCHGũng khrb7admép l3PxCHGại m3PxCHGau chút.” 

Dùng vảFNi m3PxCHGềm, thấm3PxCHG 3PxCHGướt, rửrb7adma sạchrb7adm miệng3PxCHG FNvết FNthương, nàngrb7adm nhẹneahTb nhànrb7admg thFNổi thổi,FN đợiFN nướrb7admc khFNô đi,neahTb mớFNi rb7admlấy thuốcFN FNthoa lêneahTbn, dùn3PxCHGg 3PxCHGbạch bốFN sạchneahTb sẽneahTb b3PxCHGao lrb7admấy, cuốFNi rb7admcùng thắFNt mộtrb7adm cá3PxCHGi 3PxCHGnơ cneahTbon bướm. 

“rb7admKhông cFNó nàn3PxCHGg bneahTbên cạnneahTbh, một3PxCHG mìneahTbnh tFNrẫm cFNho dneahTbù rb7admcó 3PxCHGđắp tFNhêm mấneahTby tFNấm chă3PxCHGn, đềurb7adm cả3PxCHGm thấyFN cảneahTb n3PxCHGgười rétFN rb7admrun.” HắneahTbn rb7admthấp narb7admm nói. 

“FNMiệng lưỡi3PxCHG trơneahTbn tru.”rb7adm neahTbNàng liếrb7admc liếrb7admc mắ3PxCHGt neahTbmột cái,neahTb cFNười khẽ. 

Cho t3PxCHGới naneahTby, nànneahTbg đềrb7admu cảneahTbm thấrb7admy hắnneahTb FNchỉ biếtFN khneahTbi dễ3PxCHG FNmình, mỗirb7adm lrb7admần nóineahTb churb7admyện đềurb7adm giố3PxCHGng nhFNư đanrb7admg cneahTbãi nFNhau, nhưnneahTbg mà,3PxCHG FNtừ rb7admkhi rrb7admời neahTbkhỏi neahTblong qurb7admân điện,rb7adm n3PxCHGàng 3PxCHGmới pFNhát hiệnFN, nàngrb7adm ngrb7admược FNlại rấFNt l3PxCHGà thí3PxCHGch lờiFN nóFNi 3PxCHGbén nFNhọncủa hắnFN, thícFNh cùFNng hắ3PxCHGn trarb7admnh tra3PxCHGnh lFNuận luận. 

“MiệngneahTb lưỡirb7adm neahTbtrơn trFNu s3PxCHGo vớineahTb vrb7admô 3PxCHGlại tốt3PxCHG hơ3PxCHGn.” HắFNn qurb7admả thrb7admực lrb7admại bắt3PxCHG 3PxCHGđầu “mồmFN mép”. 

Khóerb7adm mFNôi conrb7admg l3PxCHGên, nụFN cười3PxCHG tưneahTbơi t3PxCHGắn như3PxCHG nắneahTbng maFNi, cảFNm neahTbgiác qrb7admuen neahTbthuộc FNnày lneahTbàm tếrb7adm bàrb7admo toàrb7admn thânneahTb nànrb7admg đềuFN ở3PxCHG thảneahTb lỏng,neahTb tneahTbhư sưneahTbớng vôFN cùng. 

“ChàFNng, 3PxCHGvẫn muốnneahTb đi3PxCHG să3PxCHGn lãneahTbo hổ3PxCHG sao?” 

NàneahTbng thneahTbu dọ3PxCHGn xonrb7admg FNhòm thuneahTbốc, nFNgồi vàorb7adm vịneahTb trí3PxCHG bênFN FNcạnh h3PxCHGắn, nhFNẹ nhàngrb7adm ốnneahTbg quầneahTbn thảrb7adm xuống. 

“Trẫm rb7admthầm ng3PxCHGhĩ, sẽ3PxCHG tneahTbặng chFNo nàn3PxCHGg l3PxCHGễ v3PxCHGật m3PxCHGà FNtrẫm cFNho làrb7adm tr3PxCHGân qneahTbuý nhấneahTbt, 3PxCHGY neahTbY, nrb7admàng 3PxCHGhãy 3PxCHGtin tưởFNng tFNrẫm c3PxCHGó năFNng l3PxCHGực này,FN mặFNc rb7admdù khneahTbông dFNựa vàorb7adm thuậrb7admt pháFNp, t3PxCHGrẫm c3PxCHGũng sFNẽ là3PxCHGm được.” 

Hắnrb7adm srb7admoạn 3PxCHGmi, bàFNn tneahTbay tneahTbo nrb7admhẹ nhàng3PxCHG 3PxCHGvuốt lên3PxCHG đôineahTb mrb7admá phấnFN hồngrb7adm, “Trẫm,rb7adm cũnneahTbg kFNhông phảneahTbi mộneahTbt FNquân vươFNng vFNô năng,rb7adm nhrb7admững gìrb7adm của3PxCHG trẫrb7admm, nhấneahTbt neahTbđịnh trẫ3PxCHGm sneahTbẽ 3PxCHGthu h3PxCHGồi, ba3PxCHGo gồmrb7adm cảneahTb nàng!” 

khuôFNn mFNặt 3PxCHGtrắng noãn,FN hoàneahTbn mrb7admỹ nhrb7admư mộ3PxCHGt trb7admác p3PxCHGhẩm nneahTbghệ th3PxCHGuật, rb7admkhóe FNmôi m3PxCHGỏng, crb7admong c3PxCHGong một3PxCHG FNnụ cư3PxCHGời, đ3PxCHGôi mắtFN màneahTbu trb7admím thFNâm sâFNu rb7admnhư đạrb7admi dươnneahTbg,…nàng neahTbxem neahTbđến ng3PxCHGây ngốcneahTb FNcả người. 

Mãi ngắmneahTb 3PxCHGmỹ nFNam, FNY 3PxCHGY mộ3PxCHGt c3PxCHGhút cũn3PxCHGg khôngFN FNphát girb7admác, mFNột bàrb7admn tFNay 3PxCHGđang 3PxCHGlặng rb7admyên c3PxCHGởi neahTbbỏ vFNạt áoFN củrb7adma nànrb7admg. ^^! 

Mã3PxCHGi FNđến kneahTbhi 3PxCHGchỉ phFNúc lạnhFN nhFNư băFNng bà3PxCHGn rb7admchạm đrb7admến t3PxCHGròn trònrb7adm mềneahTbm mrb7admại, cảrb7adm ngườ3PxCHGi rb7admY rb7admY ru3PxCHGn 3PxCHGlên, bừFNng tỉnFNh lạneahTbi đây,3PxCHG nFNhìn gươn3PxCHGg mặ3PxCHGt ônFN nhurb7adm, neahTbnhu t3PxCHGình neahTbdạt dàrb7admo khôn3PxCHGg biếtFN rb7admkhi nàFNo rb7admbiến tFNhành vẻ3PxCHG mặtrb7adm đắneahTbc ýrb7adm t3PxCHGươi cườneahTbi FNcủa rb7admhắn, kFNhông khFNỏi ârb7admm thầ3PxCHGm mrb7admắng mìneahTbnh q3PxCHGuá FNsơ ýFN. 3PxCHG(là FNháo sắc3PxCHG mớineahTb đúng3PxCHG FNnha ^^) 

“YneahTb YneahTb, nrb7admàng nFNên thực3PxCHG rb7admhiện ướcneahTb địnhFN cneahTbùng trẫm.”3PxCHG Hắnrb7adm thấFNp narb7admm, nneahTbhẹ nhàngneahTb vFNỗ vềrb7adm rb7admđôi mneahTbá rb7admmềm mại. 

“Ước địFNnh? Cárb7admi gìFN ước3PxCHG định?”neahTb Nànrb7admg tineahTbếp t3PxCHGục đánhrb7adm rb7admtrống lảng,FN “KhôFNng được,FN cFNhân củaneahTb neahTbchàng kFNhông thrb7admể lộnrb7adm xộn.” 

“NgàyneahTb ấy3PxCHG, trFNẫm bị3PxCHG thư3PxCHGơng s3PxCHGo vớineahTb hneahTbôm nneahTbay 3PxCHGcòn ngrb7admhiêm 3PxCHGtrọng hơneahTbn, nrb7admhưng khrb7admông rb7admphải c3PxCHGũng dũn3PxCHGg mã3PxCHGnh rb7admdị tFNhường sarb7admo? Hrb7admay l3PxCHGà, nà3PxCHGng cFNho đó3PxCHG lneahTbà hiệu3PxCHG lneahTbực của3PxCHG qurb7admả trb7admhôi tình?” 

HắnFN thổFNi mộtFN ngụmneahTb hơirb7adm thrb7admở lạnhFN nhưneahTb băn3PxCHG vàorb7adm taFNi nàng,rb7adm 3PxCHGnhẹ nhàn3PxCHGg gặmFN lấyneahTb vànneahTbh t3PxCHGai mneahTbẫn rb7admcảm củ3PxCHGa nneahTbàng, đầurb7adm lưỡineahTb cuốnFN, cảm3PxCHG giá3PxCHGc đượcFN 3PxCHGthân thFNể mềrb7admm mneahTbại đều3PxCHG ruFNn run, không khỏi cười nhẹ hai tiếng, 

“Xem ra, nàng cũng không phải là không có cảm giác.” 

“Chàng… hôm nay, chàng không phải nói muốn đi săn lão hổ sao, nếu cứ chậm trễ sẽ làm lỡ thời gian, cuộc đầu dừng lại đó.” bàn tay nhỏ bé yếu đuối vô lực cố gắng chống đẩy thân hình của hắn tới càng lúc càng tới gần, nhưng mà, thoạt nhìn lại lại dục cự còn thẹn thùng bộ dáng. 

Đau đớn xuyên thấu lần trước vẫn còn làm nàng kinh hãi, toàn thân một trận buộc chặt. 

Phù Vân Khâu Trạch dễ dàng chụp tới, ôm nàng vào trong lòng, khuôn mặt tuấn mỹ giơ lên một chút đắc ý chi cười: 

“trận đấu săn bắn vẫn còn kéo dài đến mười lăm ngày, không cần vội, nhưng mà, không nghĩ tới, vì để thoát khỏi trẫm, Y Y thật nhẫn tâm muốn cho trẫm tiến lên chịu chết sao?” 

“Ta không có ý đo……” Nàng nột nột mở miệng, đột nhiên kinh hô ra tiếng, quần áo tuy chưa bị cởi ra, nhưng bàn tay to của hắn đã len lõi vào trong, thuần thục bao lấy nơi mềm mại của nàng.