Bí mật tình yêu phố Angel - Tập 08 - Chương 05.2

“Cậu là đồ...” Nhìn nụ cười “tiểu nhân đắc ý” của hắn, tôi tức đến nỗi suýt ói máu. 
Sao tôi lại đi nhận lời làm bạn gái loại người như hắn nhỉ? Tôi đúng là có mắt không tròng. Nhưng biết làm thế nào đây? Chẳng nhẽ để mọi người trên đường thấy cảnh mất mặt này. Thôi mặc kệ! Cứ xem như luyện tập thể dục, cố cõng cái tên nặng như bò mộng này đến trường vậy. Chỉ cần đi đến cửa trường là ổn rồi. 
Tôi nghĩ bụng rồi cắn răng cắn lợi cõng cái tên cao một mét tám đến trường. 
“Ồ! Hơ hơ hơ! Bé heo nè, sức mạnh của bé hãi hùng thật, cõng được tôi thật chứ chả chơi. Sau này tôi có say xỉn thì cũng đã có người cõng về nhà rồi. Bé heo ngốc của tôi sẽ cõng tôi về nhà! Hơ hơ hơ!” Thằng cha mặt dày đó hí hửng vỗ vai tôi. 
Tôi tức tối, định đá một cái cho hắn ngã sấp mặt xuống đất. 
“Nằm mơ!” 
“Đừng có như thế mà, Hựu Tuệ! Sao bé dễ nổi giận thế? Sau này chúng ta phải sống hoà thuận một nhà với nhau mà!” Kim Nguyệt Dạ ôm chặt cổ tôi, áp khuôn mặt hồ li tinh của hắn vào má tôi rồi cười khì khì. 
Hừ! Cái gì mà sống hoà thuận một nhà với nhau? Chính hắn gây sự trước với tôi đấy chứ. Tôi hậm hực lườm hắn, chẳng còn chút sức lực nào để đấu khẩu với hắn neã. 
“Hựu Tuệ! Bé phải chú ý đường đi chứ! Phía trước có hố nước to đùng thế kia!” 
“...” Tuy không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng tôi định hất tung hắn xuống cái hố nước cho bõ tức. Ai ngờ đột nhiên chuông di động reo ầm ĩ. Tiếng di động đã ngăn lại hành động “quá khích” đó của tôi lại. 
Reng reng reng! Reng reng reng! 
“A lô?” Kim Nguyệt Dạ nhảy xuống khỏi lưng tôi. Trong điện thoai vang lên giọng nói con trai. Kim Nguyệt Dạ vẫn mỉm cười, nhưng hình như nụ cười đó không được tự nhiên lắm. 
“Xin lỗi, tôi không có thời gian!” 
Giọng nói ở đầu bên kia rất nhỏ. Không biết họ đang nói chuyện gì với nhau, nhưng chưa gì Kim Nguyệt Dạ đã thẳng thừng cắt ngang lời. 
Tôi ngạc nhiên nhìn Kim Nguyệt Dạ khẽ nhíu mày. 
Kim Nguyệt Dạ dường như biết tôi đang nhìn hắn. Hắn quay ra nhìn tôi một lát rồi mỉm cười, lùi lại phía sau hai bước. Tôi không còn nghe thấy giọng nói trong di động nữa. 
Một lát sau, Kim Nguyệt Dạ gật đầu: “Được, tôi biết rồi... Chủ nhật gặp...” 
“Chuyện gì vậy?” Tôi đấm bóp cái vai đau nhừ của mình, giả vờ như không nghe thấy gì hết. 
“Bé Hựu Tuệ cũng biết mà!” Kim Nguyệt Dạ gãi đầu gãi tai, vờ vẫn thở dài khó xử, “Được hâm mộ quá đôi khi cũng khổ, suốt ngày có hàng dài nữ sinh muốn hẹn hò với tôi! Tuy tôi đã có bạn gái rồi nhưng cũng không thể để họ thất vọng được!” 
“Vậy hả...” Tôi khẽ nhếch mày, trong đầu là một trăm lẻ một dấu hỏi. 
Giọng nói vừa rồi là của con trai mà, lẽ nào tôi nghe nhầm... 
“Hơ hơ! Vậy nhé, bé Hựu Tuệ yêu dấu mau lên lớp đi!” 
“Ơ tôi...” Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị tên Kim Nguyệt Dạ lôi xềnh xệch đi như cái bao tải. 
Nhìn phía sau lưng Kim Nguyệt Dạ, tôi thấy cả người mình như bị mây đen bao phủ, dự cảm chẳng lành cứ lan dần ra... FOUR 

Cả ngày hôm nay tôi cứ thấp thỏm không yên. Vẻ mặt Kim Nguyệt Dạ khi nghe điện thoại sáng nay cứ hiện lên trong đầu tôi mãi, không xua đi được. 

Rõ ràng sáng nay có tên con trai nào đó gọi cho hắn, sao hắn lại nói dối tôi? Hắn đang giấu tôi chuyện gì chăng? 

Sun! 

Lạ thật, sao cái tên Sun lại loé lên trong đầu tôi nhỉ. Hay là người gọi điện sáng nay cho Kim Nguyệt Dạ chính là tên Sun đó? Ôi, mày làm trò gì vậy Tô Hựu Tuệ? Mày có phải là nhà tiên tri đâu cơ chứ? Trên đời này thiếu gì con trai mà mày cứ nhật định hải do tên Sun đáng ghét đó gọi nhỉ? 

Nhưng mà… nhưng mà… tối hôm qua ở quán bar Angel, Sun nói chuyện với Kim Nguyêt Dạ là “Cậu đừng có thử thách sự nhẫn nại của tôi!” và “Không còn nhiều thời gian nữa đâu!” ý thế nào nhỉ? 

Không ổn… Rõ ràng là có cái gì đó không ổn! 

Tốt nhất tôi nên đi tìm Kim Nguyệt Dạ hỏi cho rõ ràng. 

Tiếng chuông tan học vừa reo lên, tôi lao ngay đến thư viện. 

Vừa mới bước vào phòng đọc dành cho lớp 11, tôi thấy chỗ ngồi chất đầy sách và sổ ghi chép của Kim Nguyệt Dạ, nhưng chẳng thấy bóng dáng hắn ta đâu. 

Híc! Không ngờ cũng có lúc tên này chăm chỉ ghê. Gió khẽ thổi trang sách kêu sột soạt. Tôi tiện tay cầm lên một cuốn sách, bỗng nhìn thấy phía dưới cuốn vật lý có tập sách về các cung hoàng đạo. 

Cung hoàng đạo? Hắn độ này nổi hứng ngâm cứu về các cung hoàng đạo chắc? Mà thôi, tìm được hắn rồi tính sau. 

“Kim Nguyệt Dạ!” 

Tôi lượn một vòng trong thư viện, khẽ gọi tên hắn nhưng chẳng có ai trả lời cả. Lát sau tôi nhìn thấy sau giá sách địa lí xuất hiện ột bóng dáng quen thuộc. 

“Kim…” 

Xoạt! 

Hả? Chuyện gì vậy? Tôi há hốc mồm nhìn học sinh ưu tú của trường – tức Kim Nguyệt Dạ ngang nhiên xé một trang trong cuốn sách, vội vã đút vào túi quần. Hắn làm trò gì vậy? 
Tôi rón rén đi đến phía sau, đập bốp một cái vào vai hắn. Ai dè hắn giật bắn mình, mặt ngạc nhiên. 
“Là bé Hựu Tuệ à?” Kim Nguyệt Dạ mừng rỡ khi nhìn thấy tôi. Nhưng trước lúc đó, mặt hắn có chút hoang mang. 

“Tôi đến tìm cậu!” Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh, mỉm cười, chỉ vào cuốn sách Kim Nguyệt Dạ vừa đặt lên giá, “Sao cậu toàn đọc những sách kiểu này vậy? Nổi hứng nghiên cứu về các cung hoàng đạo à?” 

“À! Đúng thế! Dựa vào cung hoàng đạo có thể đoán được tính cách của người khác! Tôi đang muốn tìm hiểu kĩ hơn về bé Hựu Tuệ mà!” 

“Vậy hả?” Tôi mỉm cười nhìn lên giá sách, câu “Tại sao cậu lại xé một trang trong cuốn sách đó?” đành nuốt lại vào bụng, không hỏi nữa. 

Kim Nguyệt Dạ… Sao tôi lại cảm thấy bất an thế này? Tôi ngước đầu nhìn lên nhìn thẳng vào khuôn mặt đang cố điềm tĩnh của Kim Nguyệt Dạ. 

“Bé Hựu Tuệ có chuyện gì à? Mà đúng rồi, sao bé biết tôi ở thư viện?” Kim Nguyệt Dạ kéo tay tôi đi. Dường như hắn đang muốn trốn tránh điều gì đó, ngay cả bước đi cũng vội vã hơn. 

“Đương nhiên là tôi biết chứ! Lớp cậu đang có gián điệp đặc biệt do tôi cài cắm mà. Hành tung của cậu tôi rõ như lòng bàn tay!” 

“Hơ hơ! Công chúa Minh Đức có khác! Thong minh thật!” 

“Đúng thế! Tôi rất thông minh… Kim Nguyệt Dạ, nếu cậu đã thấy như vậy sao vẫn còn giấu giếm tôi?” Tôi nắm chặt tay Kim Nguyệt Dạ, mỉm cười nói. 

“Hả?” Kim Nguyệt Dạ vẫn giả vờ cười, “Bé Hựu Tuệ nói gì vậy? À, hay là bé nghi ngờ tôi lén lút hẹn hò với nữ sinh khác chăng? Không ngờ bé lại hay ghen thế! Hơ hơ hơ!” 

“Kim Nguyệt Dạ…” 

“Được rồi, cùng lắm thì tôi thề độc sau này không nói chuyện với nữ sinh nào nữa vậy, ngay cả nhìn cũng không, thế nào?” 

“Kim Nguyệt Dạ, tôi không… Này, cậu đi đâu thế?” 

Tôi định truy hỏi Kim Nguyệt Dạ cho rõ đầu đuôi thì ai ngờ thoắt một cái đã thấy hắn lặng mất tăm. Tôi co giò chạy về phía cửa thư viện. Nhưng lúc tôi nhìn thấy bóng dáng hắn thì hắn quay lại cười rạng rỡ với tôi, rồi tiếp tục rời khỏi thư viện. Tôi đứng nghệt ra ở cầu thang gần cửa lớn thư viện, nhìn bóng Kim nguyệt Dạ đi khuất dần. Lần đầu tiên tôi có cảm giác, thế giới của Kim Nguyệt Dạ vừa lạ lẫm lại vừa cách tôi xa vời vợi… 

Tại sao Kim Nguyệt Dạ lại xé trang nói về các cung hoàng đạo trong cuốn sách ở thư viện nhỉ? Nếu cần thì hắn có thể mượn cuốn sách đó về nhà xem cơ mà. Trừ khi hắn không muố ai phát hiện chuyện này. 

Nhớ lại cách trả lời ỡm ờ, khéo léo né tránh câu hỏi của hắn, lòng tôi đã cố bình lặng nay lại rối như tơ vò. 

Mất cả buổi tối ngồi suy ngẫm, thế mà tôi chỉ thấy rối trí thêm. 

Sáng nay cô Bạch Ngưng gọi tôi lên văn phòng nói chuyện, tôi cũng chẳng còn tâm trí tập trung xem cô nói những gì. 

“Hựu Tuệ… Em Hựu Tuệ…” 

“Dạ! Vâng… vâng!” 

Tôi giật mình tỉnh lại, vỗ nhẹ vào đầu, lấy lại tinh thần nhìn cô Bạch Ngưng ngồi trước mặt. 

Chết thật… Ngồi trước mặt cô Bạch Ngưng mà tâm hồn tôi lại treo ngược cành cây. Nhìn ánh mắt nghiêm nghị của cô Bạch, tôi ngại ngùng cúi đầu. 

Độ này kết quả học tập của tôi chắc khiến cô Bạch thất vọng lắm… 

“Tô Hựu Tuệ! Cô gọi em đến sớn thế này không phải để ngồi nhìn em ngẩn ngơ nghĩ chuyện ở tận đâu…” 

“Em xin lỗi cô ạ!” 

“Cô vừa nói với em về việc tranh quyền sở hữu căn biệt thự cổ số 23 phố Angel, em có hiểu cô nói gì không?” Cô Bạch nhấc gọng kính ở dưới sóng mũi lên, nhìn tôi đăm đăm. 

Thấy ánh mắt chờ đợi của cô Bạch, tôi vừa mới ngước đầu lên lại cúi vội xuống. Ban nãy cô Bạch nói những gì, tôi hoàn toàn chẳng nhớ tẹo nào. 

“Tô Hựu Tuệ! Cô biết gần đây xảy ra khá nhiều chuyện…” Giọng cô Bạch dường nhưn chùng xuống khiến tôi thót tim, “Nhưng em phải hiểu một điều, tuy trên danh nghĩa hai trường đã sát nhập làm một, nhưng cuộc thi đấu vẫn chưa kết thúc đâu. Tranh quyền sở hữu căn biệt thự cổ số 23 sẽ là cuộc thi đấu gay cấn nhất vì nó có liên quan đến việc ai là người đứng ra lãnh đạo trường Minh Dương trong tương lai.” 

“Vâng thưa cô Bạch, em hiểu rồi ạ!” Tôi thành khẩn gật đầu. 

“Chỉ có điều em…” Cô Bạch định nói gì đó nhưng lại thở dài não nề, “Cô nghĩ chắc em cũng nghe được tin từ thầy Nhã Văn, vì Lý Triết Vũ không may bị tai nạn thiệt mạng, nên nhà trường nghiêm cấm các học sinh trong trường tìm kiếm kho báu trong khu biệt thự.” 

“Vâng, em có nghe nói chuyện đó ạ!” 

“Có điều cô vừa nhận được tin, dạo này Kim Nguyệt Dạ đang tìm hiểu về bản đồ các cung hoàng đạo liên quan đến kho báu!” 

“Cô bảo sao cơ ạ? Là Kim Nguyệt Dạ ư?” Nghe tin sét đánh ngang tai đó, tôi há hốc cả mồm, khẽ rùng mình. 

“Em Tô Hựu Tuệ!” Cô Bạch chống cầm suy nghĩ, ánh mắt án lên vẻ nghiêm túc sau lớp kính dày cộp, “Cô biết em và Kim Nguyệt Dạ độ này rất thân thiết với nhau, nhưng cô mong em sẽ không liên quan đến chuyện này. Còn về vụ Kim Nguyệt Dạ đang tìm hiểu bản đồ các cung hoàng đạo, cô sẽ thong báo lại với thầy Thôi ngay!” 

“Em biết rồi ạ. Cô cứ yên tâm, em sẽ không vi phạm nội quy trường đâu!” 

“Thế thì tốt. Vậy trước khi cuộc thi đấu diễn ra, cô hi vọng em sẽ vứt bỏ khỏi đầu mình những suy nghĩ linh tinh, trở thành Tô Hựu Tuệ ưu tú trước đây. Liệu trong kì thi sắp tới, em có tự tin giành được quyền tham gia cuộc thi đấu đó không?” 

“Vâng, em sẽ cố gắng hết sức!” 

Nghe thấy câu trả lời của tôi, cô Bạch hài lòng gât gù. Vừa mới bước ra khỏi văn phòng, đầu óc tôi càng lúc càng mơ hồ. Kim Nguyệt Dạ đang điều tra bản đồ các cung hoàng đạo có lien quan đến kho báu ư? Phải rồi hôm đó ở thư viện, hắn xé một trang có hình các cung hoàng đạo, lại còn tìm cách né tránh các câu hỏi của tôi… 

Tôi phải làm thế nào bây giờ? Nên tin tưởng hay nghi ngờ hắn đây? 

“Hựu Tuệ, cô thông minh quá! Biết đâu chính là Kim Nguyệt Dạ làm thì sao?” 

“Vì kho báu thì có thể lắm chứ! Hựu Tuệ à, không chỉ một mình tôi muốn có kho báu đâu.”

Câu nói của Sun lại vang lên trong đầu tôi… Làm thế nào bây giờ?... Tôi hải làm sao đây? Tiếp tục tin tưởng Kim Nguyệt Dạ hay nghi ngờ hành động mờ ám của hắn? 

Kim Nguyệt Dạ! Rốt cuộc cậu còn giấu tôi nhũng gì nữa đây… 

Hựu Tuệ! 
Tôi hiểu em định hỏi tôi những gì… 
Hựu Tuệ à! 
Tôi cũng tự nhủ, tôi không thể kể hết mọi chuyện với em 
Nhưng… 
Xin em hãy tin tôi 
Bất kể lúc nào… 
Bất cứ nơi đâu… 
Bởi vì đó chính là động lực giúp tôi tồn tại… 

By: Kim Nguyệt Dạ 

HẾT TẬP 8