Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì? Chương 41-42

Chương 41

Ngày cưới đã định, đúng dịp nguyên đán.

Nhất Thế sắp làm cô dâu nhưng không thể vì kết hôn mà không đi làm. Cô vẫn công tác như ngày thường, một ngày đủ tám tiếng, tuần làm năm ngày. Triệu Cát Tường và Tiểu Trác Tử làm lành xong rồi, rất hứng thú với đề tài kết hôn, thỉnh thoảng lại hỏi một số chuyện riêng tư, hại Nhất Thế trả lời không được mà cũng không biết nên nói thế nào, quá khó xử.

“Thẹn cái gì chứ, đều là người đã kết hôn rồi, tớ chỉ đi thỉnh kinh thôi.” Triệu Cát Tường dựa vào xe đẩy, tay cầm bình dịch truyền, thản nhiên nói. Song Nhất Thế thật sự xấu hổ, cô cảm thấy, chuyện phòng the của vợ chồng tốt nhất là không nên nói.

Triệu Cát Tường thấy Nhất Thế ấp úng khó xử, cũng không hỏi tận gốc rễ nữa, sửa lại dáng đứng, đẩy xe chuẩn bị đi “tuần tra” phòng bệnh. Trước khi đi còn quay đầu lại cười hề hề “Nhất Thế, đợi tớ cưới xong chúng ta lại giao lưu học hỏi.”

Nhất Thế bực bội lườm cô “Háo sắc.”

“He he, nếm mùi ngon ngọt rồi mà.” Triệu Cát Tường tặng cho Nhất Thế một cái mi gió liền đẩy xe đi, để Nhất Thế ngồi lại một mình trong phòng trực. Nhìn chung quanh không có ai, Nhất Thế lại rút quyển “Chăm sóc sức khỏe y tế” trong ngăn kéo ra đọc giết thời gian nhưng sách còn chưa lật được mấy trang, một y tá khoa mổ từ ngoài cửa đi vào, tay cầm một hồ sơ bệnh án vội vàng đưa cho Nhất Thế “Đây là bệnh nhân chuyển từ bệnh viện Hiệp Hòa đến, trong này có ghi rõ bệnh sử cụ thể. Vốn dĩ ca này do trưởng khoa Vương cầm dao mổ chính nhưng lịch mổ của bác sĩ Vương đã dày đặc nên chuyển qua cho bác sĩ Tống, cô đi photo đưa cho bác sĩ đi.”

Nhất Thế cầm lấy hồ sơ gật đầu. Tuy vậy cô hơi bất ngờ, y tá khoa mổ sao lại bảo cô đưa cho Tống An Thần mà không tự mình đưa? Còn đang buồn bực suy nghĩ, y tá kia đột nhiên cúi đầu, má hơi đỏ mím môi nói: “Cái đó… y tá Diệp, chúc mừng cô.”

“Hả?”

“Thật hâm mộ cô có thể lấy được một người chồng như bác sĩ Tống.” Cô ta cười chua chát, gắng lấy lại tinh thần, miễn cưỡng cười cười: “Vậy tôi đi trước đây.”

Nhất Thế không hiểu, dở khóc dở cười với lời chúc mừng đó. Chẳng lẽ cô dữ dằn lắm hay sao mà các cô y tá khác không ai dám đến gần Tống An Thần?

Lúc Nhất Thế tới phòng khám của Tống An Thần, cô hết biết nói gì. Lần đầu tiên cô đến phòng khám của anh, tuy biết anh ưa sạch sẽ nhưng sau khi vào phòng khám, cô dám khẳng định, anh thuộc kiểu “chồng hiền lương”. Phòng khám của anh bố trí đúng kiểu cô thường thấy, cực kỳ chỉnh tề ngăn nắp. Từng chồng hồ sơ xếp cũng theo quy cách thường ngày.

Lúc này, Tống An Thần đang viết lia lịa, không ngẩng đầu lên, hỏi: “Sao em rảnh mà đến đây?”

Nhất Thế đi tới ngồi vào cái ghế trống đối diện anh, hai tay cầm hồ sơ đưa cho Tống An Thần. Anh chỉ liếc qua một cái, cau mày “Không phải anh đã trả lại rồi sao? Ca mổ này không nhận.”

Nếu Nhất Thế không nhớ lầm thì vấn đề chuyển giao này là do trưởng khoa Vương mà, hơn nữa cô y tá khoa mổ xinh đẹp kia còn căn dặn cô, sao lại thành ca mổ do Tống An Thần chuyển đi?

Hơn nữa, cẩn thận quan sát thì sắc mặt Tống An Thần rất khó coi.

Nhất Thế có chút khó hiểu, rõ ràng cô không làm gì, sao không khí kỳ lạ vậy?

Lúc này một y tá bước vào, thấy y tá Diệp “bà Tống tương lai” đang ngồi, có phần ngượng ngùng. Nhất Thế liếc mắt, không nói. Tống An Thần nhìn cô y tá đứng ở cửa chần chừ không vào “Sao thế?”

Y tá kia bước vào, cười cười với Nhất Thế, lại nói với Tống An Thần “Bệnh nhân phòng G13 nói muốn gặp bác sĩ.”

Tống An Thần nhíu mày, đôi mày lưỡi mác đẹp nhíu lại, có vẻ không muốn đi. Nhất Thế hơi buồn bực, với tinh thần yêu nghề của Tống An Thần, sao lại cự tuyệt yêu cầu của bệnh nhân chứ?

Không ngờ Tống An Thần lập tức cho Nhất Thế đáp án: “Đi thôi, đi cùng anh.”

Nhất Thế ngẩn ra, không hiểu gì cả nhìn anh. Song nét mặt Tống An Thần quá mức bình tĩnh, không cách nào đoán được suy nghĩ trong lòng anh. Sau khi Nhất Thế rầu rĩ đi theo Tống An Thần tới nơi, cuối cùng cô cũng biết vì sao anh bất thường như thế.

Trên giường bệnh cao cấp, mặt Lâm Nhược Hàm tái nhợt, đầu tóc thưa thớt càng lộ rõ tình trạng bệnh, cô ta nhìn họ vô hồn, cười như không cười: “Tới rồi?”

Nhất Thế sửng sốt tột độ, nhìn Tống An Thần, anh nói: “Ung thư tuyến giáp.”

Lâm Nhược Hàm cười: “Anh trai Tống, mạng này của em giao cho anh đó.”

Tống An Thần cười khẽ: “Tế bào ung thư chưa phát tán, mổ sẽ tốt lên.”

Lâm Nhược Hàm gật đầu, đưa mắt nhìn Nhất Thế “Nghe nói chị Diệp làm y tá ở bệnh viện này, sau này phải làm phiền chị rồi.”

Nhất Thế cứ ngơ ngác mãi. Cô không sao tưởng tượng được, cô gái ngang ngược ngày xưa sẽ có ngày bệnh tật nằm trước mặt mình thế này, giọng nói như gió thoảng, dường như có thể đứt hơi bất cứ lúc nào.

Có vẻ như Lâm Nhược Hàm cũng hiểu cảm giác của Nhất Thế, cô ta nhìn đi chỗ khác, ánh mắt xa xăm không biết là nhìn về nơi nào.

***

Sau đó, Tống An Thần giải thích, lúc cô ta vừa chuyển viện đến, ca mổ của cô ta do anh tiếp nhận. Chỉ là lúc thấy anh, cô ta không đồng ý cho anh mổ, trong lòng anh cũng có áy náy bèn nhờ trưởng khoa Vương làm. Không ngờ chuyển tới chuyển lui cuối cùng vẫn do anh làm. Có lẽ Lâm Nhược Hàm cũng biết chuyện này, lại thêm áp lực tâm lý nên thả lỏng hơn nhiều.

Vài ngày trước ca mổ của Lâm Nhược Hàm, mọi chuyện đều do Nhất Thế sắp xếp. Mới đầu Lâm Nhược Hàm không thèm nói tiếng nào, mặc Nhất Thế lo liệu nhưng ánh mắt thì cứ nhìn Nhất Thế chăm chăm. Nhất Thế ráng sức xem như không có gì, làm hết bổn phận của mình.

Mãi đến tối trước ngày diễn ra ca mổ, Nhất Thế và Tống An Thần cùng trực đêm, Nhất Thế rút kim giùm cô ta, Lâm Nhược Hàm nói: “Chị đúng là cô gái khiến người ta hâm mộ.”

Nhất Thế ngẩng lên nhìn cô ta.

Lâm Nhược Hàm ngước mắt, nhìn trăng tròn chiếu sáng trong đêm “Lần đầu tiên gặp anh Tống là ở sân bay, anh ấy theo ba đến đón tôi và mẹ. Từ xa, tôi nhìn thấy một cậu con trai rất đẹp, mắt to, liếc mắt một cái dường như tim tôi tan chảy. Tôi không tin nhất kiến chung tình, càng tự cho mình tài giỏi, gặp qua không ít người đẹp trai nhưng chỉ một cái liếc mắt ngày ấy, tôi liền bị mê hoặc.”

Nhất Thế không biết nói sao, cô không nghĩ có ngày lại được nghe chuyện cũ của Lâm Nhược Hàm.

“Đáng tiếc lại có cái gì mà thanh mai trúc mã, còn là một cô gái chẳng có gì, không điểm nào bằng tôi nữa.” Lâm Nhược Hàm nhìn Nhất Thế, không phải chế giễu mà là cười khổ.”

“Chẳng những vậy, lại là một cô gái ngốc nghếch nữa.” Lâm Nhược Hàm đột ngột ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà đăm đăm, nhưng từ khóe mắt cô ta, một giọt nước lăn xuống, nức nở: “Mỗi lần cô thân thiết với bạn nam khác, cô biết anh trai khổ sở thế nào không? Bản thân cô lại kiêu ngạo, kiểu gì cũng không chịu bộc lộ ra.” Cuối cùng Lâm Nhược Hàm cười giễu cợt “Cô đến nhà Hòa Tấn học bài, tên ngốc ấy đi theo sau cô, chỉ vì muộn quá, sợ cô gặp chuyện. Mà tôi chỉ biết theo sau, nhìn tên ngốc ấy, hèn mọn bảo vệ.”

“Có điều, anh Tống quả nhiên là anh Tống. Giữa trưa ngày hôm sau chặn đường Hòa Tấn đánh một trận. Tôi cho là để bõ tức, ai dè anh ấy lại nói với Hòa Tấn, sau này phải dẫn chị về không được ở lại quá khuya. Cho dù tối cũng phải đưa chị về nhà an toàn. Thế đấy, người đó có ý gì đây?” Lâm Nhược Hàm nhếch môi cười nhưng mắt lại đầy nước “Anh ấy bảo vệ chị thế đấy…” Lâm Nhược Hàm ngừng một chút, cười cười tự giễu “Tôi cho rằng chỉ cần tôi quật cường như chị, chọc tức anh ấy là được. Nhưng tôi quá xem trọng mình rồi, bất kể tôi ngang ngạnh thế nào, anh ấy đều bình thản nói không sao.”

“Chỉ có Diệp Nhất Thế mới khiến anh ấy đổi sắc, những cô gái khác trong mắt anh là cái gì chứ? Ánh mắt anh ấy chỉ đặt trên người Diệp Nhất Thế, bảo vệ chị thật kỹ càng.” Rốt cuộc Lâm Nhược Hàm cũng quay sang nhìn Nhất Thế “Ngay cả ngày sinh nhật của tôi, tôi nghĩ mình có thể dẫn dắt, anh ấy sẽ chú ý đến tôi một chút, kết quả…” Mặt Lâm Nhược Hàm xám như tro tàn, không nói nữa.

Ngực Nhất Thế nặng trĩu, hoảng hốt.

Một hồi, tất cả đều trầm mặc.

Lâm Nhược Hàm lại mở miệng “Chị nói nếu tôi quen anh Tống trước, chị là cái thá gì chứ?”

“Cô định nói gì cứ nói thẳng đi.” Lâm Nhược Hàm gây sự, cô bắt đầu muốn dứt khoát.

Lâm Nhược Hàm nhún vai tỏ vẻ vô tội: “Nghe nói hai người sắp kết hôn, chúc mừng thôi.”

Nhất Thế rùng mình. Lâm Nhược Hàm quăng trái banh vải trong tay, thản nhiên nằm ngửa trên giường cười cười “Anh Tống nói, nếu quen tôi trước, chị vẫn là chị, vẫn là bà xã mà anh ấy muốn. Anh ấy cần chị, hoàn toàn không phải vì trách nhiệm, cũng không phải vì thanh mai trúc mã. Chỉ có một lý do, anh ấy không tìm ra được một Diệp Nhất Thế thứ hai, cô gái trong tim anh ấy.”

“Câu đó thật sự là Tống An Thần nói?” Trong ấn tượng của Nhất Thế, Tống An Thần đâu phải người biết ăn nói lãng mạn như thế.

Lâm Nhược Hàm bật cười “Quả nhiên là thế.”

“…”

“Vẫn là chị hiểu anh Tống nhất… nguyên văn câu của anh ấy là, Diệp Nhất Thế sinh ra là để làm vợ Tống An Thần.”

Quả nhiên, vẫn là cái tên tự cho là nhất. Nhất Thế đen mặt, lại nhìn Lâm Nhược Hàm, cứ cảm thấy kỳ quặc. Sao Lâm Nhược Hàm lại tốt bụng nói với cô nhiều vậy?

Lâm Nhược Hàm nhận thấy ánh mắt dò hỏi của cô, nhẹ nhàng đáp “Biểu hiện của chị mấy ngày nay khiến tôi hiểu ra rất nhiều. Chuyện năm đó, ai cũng không muốn nó xảy ra. Chẳng những tôi là người bị hại, chị và anh Tống cũng thế. Chẳng qua trùng hợp, hai người đều có tình cảm với nhau, thuận nước đẩy thuyền mà thôi. Tôi cứ mãi canh cánh trong lòng mà tinh thần bị đả kích nghiêm trọng. Tôi luôn khó chịu với chị, cư xử chẳng ra sao. Vốn mấy chuyện lặt vặt đó không cần phải do chị làm, chị cũng gánh hết. Quả thật chị chăm sóc tôi từng li từng tí, khiến tôi không có mặt mũi nào mà đi so đo nhiều như vậy nữa.”

Nhất Thế cười cười “Xóa tan hiềm khích rồi?”

“Không có, tôi vẫn chưa làm được.” Lâm Nhược Hàm thở dài “Hôm nay nói nhiều như vậy, xem như bồi thường cho chị đi. Cũng không biết còn sống đi ra ngoài được không.”

“Bệnh của cô không nghiêm trọng như cô tưởng đâu.”

“Ha ha, tôi tự biết mà.”

Nhất Thế cũng không tiện nói thêm. Là y tá, cô không thể ngồi ở phòng bệnh mãi, bèn cười trừ, ra khỏi phòng. Lâm Nhược Hàm nhìn cô đi, mặt tức thì trắng bệch, đau đến đổ mồ hôi lạnh. Bệnh này, cũng chỉ có bản thân biết.

Trực hết một đêm tới giờ giao ca, Nhất Thế ra khỏi bệnh viện, thấy số xe năm con số 8… cô mở cửa vào, chỉ thấy Tống An Thần đang hút thuốc. Cô rút điếu thuốc nơi miệng anh ra “Sau này đừng hút nữa, tự sát từ từ đấy.”

“Cai không được.” Tống An Thần cười khẽ, nhéo má Nhất Thế. Khởi động xe, chuẩn bị lái, Nhất Thế lại túm lấy tay anh, “Cai thuốc đi mà.”

Tống An Thần nhíu mày, tỏ ý cô quản quá nhiều.

Nhất Thế lè lưỡi “Bởi vì em ở cạnh anh rồi.”

Tống An Thần không nói, lặng lẽ nhìn cô mấy phút, sau đó lái xe, về nhà…

Vừa dừng xe trong bãi đậu xe, Tống An Thần không để Nhất Thế kịp trở tay, bổ nhào qua ghì lấy cô mà hôn, hết sức hung hăng. Nhất Thế nhảy dựng lên, ú ớ mấy tiếng liền bị nụ hôn nóng cháy của anh bít mất.

Sức bùng nổ của cầm thú vĩnh viễn vượt xa người thường. Tống An Thần chính là đại diện điển hình cho cầm thú. Trên xe, anh chẳng để ý gì muốn trình diễn chuyện cầm thú, may mà Nhất Thế giữ vững lý trí, khó khăn lắm mới thở được, nói với anh “Không được ở đây.”

“Anh thấy được.”

“…”

Năm giờ sáng, phương đông còn tối om om, chính là thời gian tuyệt diệu để làm chuyện xấu, nhất là chuyện mà cầm thú ưa làm.

Chương 42

Đại khái Nhất Thế không nghĩ sẽ gặp lại mẹ Lâm Nhược Hàm lần nữa. Người phụ nữ này vốn dĩ rất diêm dúa, cho dù tuổi đã hơn năm mươi vẫn còn theo trào lưu. Ngày phẫu thuật, bà ta mặc một bộ đồ bằng vải nilon bó sát người, ngoài khoác áo lông cáo trắng đi tới, rất có dáng dấp của một phu nhân quý phái. Judy khoác cánh tay bà ta, hai người từ hành lang đi lại, khí thế lẫm liệt oai phong.

“Nhược Hàm, cậu đừng sợ nhé.” Judy tới cạnh giường Lâm Nhược Hàm, lộ vẻ lo lắng nhưng lại ra sức an ủi cô ta.

Lâm Nhược Hàm né cánh tay ân cần của Judy, đưa mắt nhìn bà Lâm “Mẹ, sao mẹ lại từ thủ đô đến đây?”

“Kêu con đừng đến thành phố B, cái chỗ không may mắn này, lại gặp phải kẻ xui xẻo.” Bà Lâm rất tức tối, bâng quơ liếc Nhất Thế, ánh mắt chán ghét cùng cực.

Nhất Thế làm như không nhìn thấy ánh mắt ác ý của bà ta, chỉ nói với Lâm Nhược Hàm: “Phẫu thuật lúc mười giờ rưỡi, sớm trước nửa giờ.”

Lâm Nhược Hàm gật đầu. Bà Lâm chen vào: “Bác sĩ chính là ai? Có lai lịch thế nào?”

Lâm Nhược Hàm hơi bất lực: “Mẹ ~”

Nhất Thế đáp: “Tống An Thần.”

Dường như bà Lâm rất bất ngờ, cứng ngắc quay đầu nhìn Lâm Nhược Hàm, bộ dạng hận không thể mài sắt thành kim “Con… chẳng lẽ còn chưa dạy dỗ đủ sao? Chẳng lẽ còn muốn mất mặt lần nữa?”

“Mẹ, anh ấy là bác sĩ, con là bệnh nhân, chỉ thế thôi.” Đột nhiên Lâm Nhược Hàm mệt mỏi miết trán, ánh mắt lộ vẻ bất lực.

Lúc này những y tá khoa mổ khác bước vào, xem ra bắt đầu chuẩn bị mổ rồi.

Những người còn lại bị mời ra ngoài chờ. Nhất Thế định đi, bà Lâm đột nhiên lên tiếng: “Ba mẹ cô khỏe chứ?”

Cũng không rõ là hỏi khách sáo hay là có dụng ý khác. Nhất Thế lấy thân phận hậu bối, đáp: “Mẹ tôi đã qua đời sáu năm trước rồi, ba tôi hiện tại rất khỏe.”

“Mẹ cô chết rồi? Ba cô được thả rồi?”

Nhất Thế hơi sửng sốt, sao bà Lâm biết ba cô bị đi tù? Cô gật đầu, còn chưa kịp hỏi thêm, Lâm Nhược Hàm đã bị đẩy ra. Sự chú ý của bà Lâm cũng dời đi, Nhất Thế thừa dịp này lặng lẽ đi về.

Nhất Thế trở lại vị trí làm việc, chờ tan tầm. Triệu Cát Tường đến giao ca cho cô cũng đã thay đồ, mặc đồ y tá ra ngồi xuống cạnh Nhất Thế: “Ba ngày nữa làm cô dâu rồi, có căng thẳng không?”

“Căng thẳng gì cũng qua rồi…”

“Nói cũng phải, kết hôn cũng hơn hai tháng rồi, nhiệt độ đều hạ hết.” Triệu Cát Tường sán lại gần, tám chuyện “Vừa nãy tớ nghe một y tá trong phòng thay đồ nói, bác sĩ Ngôn sắp về nước rồi.”

Nhất Thế ngạc nhiên nhìn Triệu Cát Tường, mới có ba tháng thôi, học xong rồi sao?

“Tớ nghĩ, nhất định là về dự lễ cưới của cậu.”

“Sư huynh không nói với tớ.” Nhất Thế có phần không yên tâm. Hình như dạo này cô hơi “thấy sắc quên nghĩa”, không đọc tin nhắn hoặc kiểm tra hòm thư. Đúng như Triệu Cát Tường nói, Nhất Thế trở về mở máy tính lên xem. Trong hộp thư có mấy bức chưa đọc, đều là của sư huynh. Nội dung đa số là hỏi thăm sức khỏe và tình hình gần đây, bức mới nhất mới nói cho Nhất Thế biết, anh trở về làm thủ tục di dân.

Ba của Ngôn Hoành là nhân viên ngoại giao, rất nhiều việc đều hợp logic. Nhất Thế cũng không ngoại lệ, chỉ cảm thấy quá đột ngột, nói đi là đi? Cô bèn viết cho sư huynh một bức thư, gửi xong Nhất Thế cũng không nghĩ nhiều, chui thẳng vào chăn chờ Tống An Thần về.

Sáng sớm ngày hôm sau, điện thoại của cô reo lên. Nhất Thế mơ mơ màng màng muốn mở mắt nhưng không cách nào hé ra được, mò loạn trên đầu giường, lại nghe thấy giọng nói thoải mái của người đàn ông bên cạnh: “A lô? Phải, tối qua cô ấy mệt quá, được, bye bye.”

Nhất Thế ngẩng đầu nhìn Tống An Thần đã tắm rửa sạch sẽ, cả người khoan khoái: “Ai gọi vậy?”

“Ngôn Hoành.” Tống An Thần đưa quần áo cho cô, Nhất Thế che chăn, bờ vai trắng nõn lộ ra, mặt mày hồng hào. Cô ho khẽ “Sao anh không để em nghe?”

“Thấy em còn ngủ.”

Cứt chó! Lúc đó rõ ràng cô hơi hé mắt nhìn anh, mà Tống An Thần còn nhìn cô cả buổi, chẳng lẽ có người mở mắt ngủ?

Nhất Thế giật lấy điện thoại, ấn số của sư huynh, đầu kia vang lên giọng nói ngờ vực: “A lô?”

“Sư huynh.” Cười tươi rói hỏi “Về nước rồi à?”

“Ừ, vừa xuống máy bay sáng nay, có điều hình như quấy rầy giấc ngủ của em rồi.” Giọng nói ôn hòa, mềm dịu như nước. Đầu này Nhất Thế cười thẹn thùng, hơi mắc cỡ “Không có đâu, tại em ưa nằm lì trên giường thôi.”

“Hôm nay có đi làm không?”

“Ơ.” Nhất Thế đột nhiên mơ hồ, không nhớ được rốt cuộc mình có đi làm không, lại thấy Tống An Thần ngồi trên giường nhìn mình không vui.

Nhất Thế che ống nghe, khẽ hỏi Tống An Thần “Anh xin nghỉ chưa?”

“Xin rồi.” Tống An Thần bực mình.

Nhất Thế nói vào điện thoại “Hôm nay không đi làm. Có điều định cùng Tống…” Nhất Thế chưa nói xong liền cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng của Tống An Thần, vội vàng nuốt mấy từ “Tống An Thần” sắp ra khỏi miệng xuống, hơi ấm ức sửa lại “cùng ông xã về kết hôn.”

Đầu kia trầm mặc hồi lâu “Lúc nào kết hôn?”

“Hai ngày nữa… bữa nguyên đán ấy.”

“Anh về đúng lúc thật, nhất định sẽ tham dự.” Giọng nói bên kia hơi xấu hổ “Tân hôn vui vẻ.”

“Cám ơn anh.” Dường như cuộc nói chuyện trở nên cứng ngắc, ngắt điện thoại cũng không rõ là cảm giác gì nữa. Tống An Thần ngồi bên cạnh hình như cảm thấy không khí hơi lạ lùng, sắc mặt giãn ra, xoa đầu Nhất Thế “Đi tắm đi, hôm nay đi thành phố A đón các ba.”

“Dạ.”

Hai người về đến thành phố A, mạnh ai về nhà nấy. Nhất Thế vừa mở cửa ra liền bất ngờ. Cô không tưởng được, trong nhà có khách, lại càng không ngờ người đó là Ngôn Hoành, sư huynh không hề quen biết gì với ba cô.

Ông Diệp thấy Nhất Thế về, nói với Ngôn Hoành đang ngồi trên sofa: “Vừa nhắc đã thấy, con bé này liền về.”

Ngôn Hoành mỉm cười nhìn Nhất Thế đang kinh ngạc. Nhất Thế bước lên, cười khẽ “Sư huynh, sao anh lại đến đây?”

“Hôm nay anh cũng không đi làm, rảnh rỗi không có việc gì chạy tới đây thăm bạn.”

“Bạn?” Nhất Thế ngạc nhiên nhìn ba, thấy ông ủy khuất nói: “Ba vô tội. Sư huynh con đem quà đến.”

Nhất Thế giật mình nhìn qua, Ngôn Hoành cười ấm áp: “Không lẽ anh không nên đến? Chịu thôi, hôm nay em bận mà.” Nói đến cuối, giọng có vẻ ấm ức. Nhất Thế khóc dở mếu dở.

Ông Diệp không quấy rầy họ nói chuyện, kiếm cớ chuồn qua nhà ông Tống.

Lúc trong phòng chỉ có hai người, Ngôn Hoành hỏi: “Hôn lễ tổ chức ở đâu?”

“Tống An Thần nói ở thành phố B, làm khá lớn, kỳ thật em thấy rất rườm rà.”

“Hôn lễ làm to mới tốt, để ai cũng biết hết. Nếu có gì ngoài ý muốn, không thể đòi ly hôn là ly hôn được.” Ngôn Hoành chọc, nháy mắt với Nhất Thế. Nhất Thế ngẩn ra, kế đó bật cười. Chuyện tương lai, cô cũng không biết có gì ngoài ý muốn không nữa.

Đột nhiên Ngôn Hoành cảm khái: “Tiểu sư muội, thời gian trôi qua nhanh thật. Nhớ năm đó lần đầu tiên gặp em, em còn ngây thơ như thế, hôm nay đã sắp gả cho người ta rồi.” Ngôn Hoành nhấc tay lên, theo thói quen xoa đầu Nhất Thế, không dè lại bị Tống An Thần vừa bước vào bắt gặp. Có điều lần này anh không có vẻ lạnh băng như ban sáng nữa, ngược lại mặt mày hòa nhã đi vào, nghênh ngang ngồi xuống cạnh Nhất Thế ôm cô, nói với Ngôn Hoành: “Bác sĩ Ngôn, học ở nước ngoài sao rồi?”

“Nhờ ơn cậu, có triển vọng.” Ngôn Hoành vẫn nói năng hòa nhã như cũ, mỉm cười.

Hiển nhiên, không ai vừa mắt đối phương, ngoài mặt không nói nhưng nghe giọng điệu là biết. Ngôn Hoành cũng thức thời, ông chủ không hoan nghênh vị khách là anh, anh ngồi lỳ ở đây làm gì? Tất nhiên là kiếm cớ chào từ biệt rồi.

“Sư huynh, sao đi sớm vậy?” Nhất Thế không biết hai người ngoài mặt thì hòa bình, trong bụng lại ngấm ngầm bài xích đối phương, còn cho rằng hết sức thân thiết.

“Tôi tiễn anh.” Tống An Thần lúc này hết sức nhiệt tình, bước lên chắn trước mặt Nhất Thế, cười cười với Ngôn Hoành.

Ngôn Hoành nhếch miệng cười, nói với Nhất Thế “Tiểu sư muội, anh đi đây.” Rồi nhìn Tống An Thần chằm chằm “Vậy làm phiền cậu.”

“Không có gì.”

Cái gọi là tiễn Phật tiễn tới Tây Thiên. Tống An Thần rất tin tưởng câu này. Đưa Ngôn Hoành xuống lầu, đột nhiên Ngôn Hoành mở miệng: “Chúng ta đi chỗ nào đó uống trà, nói chuyện đi.”

Tống An Thần nhíu mày, không đồng ý.

“Cưới người ta vào cửa tới nơi rồi, còn lo cái gì nữa?” Ngôn Hoành cười như không cười, có ý châm chọc. Lúc này Tống An Thần mới gật đầu, trả đũa lại “Chỉ sợ có người phá ngang.”

“Yên tâm, cả đời này tôi cũng không có khả năng.” Thình lình, giọng Ngôn Hoành hơi xót xa, khiến người ta khó mà đoán được, vừa bất lực vừa tiếc nuối. Tống An Thần bị tâm tình của anh làm cho thảng thốt.

Hai người tìm đại một quán trà ngồi xuống, mới đầu cả hai đều im lặng. Uống mấy hớp, miệng không còn khô nữa, không nói thì không ổn. Ngôn Hoành chủ động mở miệng trước “Cậu biết tôi gặp Nhất Thế lần đầu tiên ở đâu không?”

“Nhất Thế có nói, lúc đón sinh viên mới, anh đón cô ấy.”

“Thật ra không phải.” Ngôn Hoành hơi cười “Là ở bệnh viện.”

Tống An Thần sững sờ, ánh mắt không che giấu được kinh ngạc. Thông minh như anh, đương nhiên biết cô đến bệnh viện làm gì.

“Lúc ấy, tôi có một bạn học thực tập ở khoa sản, nhờ tôi đem đồ qua, tôi mới tới khoa sản. Một nữ sinh tay xách nách mang hành lý, nhìn không giống đi du lịch mà là đi dọn nhà. Cô bé ngồi trên dãy ghế trước hành lang khoa sản, tay cầm một tờ giấy, ánh mắt đầy bất an, hoảng sợ, giống như một con thỏ bị kinh hãi. Muốn phát điên, lo lắng hãi hùng.”

Tống An Thần không nói nên lời.

“Lúc đó tôi nghĩ, chắc cô bé này bị bệnh gì khó nói? Kết quả một y tá từ phòng nạo thai bước ra kêu cô ấy vào, tôi mới biết chẳng có gì.” Ngôn Hoành cười bất lực “Chuyện vốn là như vậy, chẳng có gì. Chỉ là chuyện kế tiếp, quá bất ngờ.”

Ánh mắt Tống An Thần nhấp nháy, thậm chí hơi căng thẳng. Chuyện Nhất Thế từng mang thai, Nhất Thế không muốn nói, anh cũng không đi chọc vào lỗ thủng ấy, chỉ biết đơn giản là cô từng mang thai, nhưng đứa nhỏ không có.

Đương nhiên là nghĩ đến, phá thai rồi.

“Nhất Thế theo cô y tá vào nhưng chưa tới nửa phút đã xông ra, xách đống hành lý vội vội vàng vàng bỏ đi.”

Tống An Thần sửng sốt, anh hiểu rồi. Lần ấy, Nhất Thế thay đổi ý định giữa chừng, không có phá thai.”

Ngôn Hoành nói tiếp càng khiến Tống An Thần đau xót: “Con của Nhất Thế, là sẩy tự nhiên.”

Tống An Thần ngây ngốc cười khổ nhìn Ngôn Hoành. Ngôn Hoành nói: “Lúc huấn luyện quân sự cho sinh viên mới, cô ấy cứ xin nghỉ. Sĩ quan huấn luyện bực lên, phạt cô ấy chạy quanh thao trường mười mấy vòng, cũng vì mười mấy vòng ấy mà đứa bé mất. Cô ấy là cô gái kiên cường, tự mình giải quyết chuyện sinh non, sau đó huấn luyện bình thường. Không ngờ sinh non không xử lý sạch sẽ, cuối cùng không thể không lén lút đi nạo tử cung.”

“Chuyện đó, cô ấy nói với anh?” Giọng Tống An Thần khàn khàn, anh chưa từng biết Nhất Thế không hề muốn bỏ con, càng không ngờ đứa bé ấy lại mang đến phiền phức cho cô như vậy.

“Không có, là bạn tôi, lúc đó thực tập ở khoa sản nói cho tôi biết.” Ngôn Hoành còn nhớ người bạn nhiều chuyện của anh khi nhắc tới Nhất Thế đã giật mình thế nào, còn nhớ rõ câu nói đó “Mấy ngày trước, có một cô bé tới nạo tử cung. Cậu không thể tưởng tượng được đâu, vì chạy bộ mà sinh non, còn tự mình giải quyết. Thế mà cô bé ấy nói rất thản nhiên, đi toilet, ra máu, đứa bé trôi ra theo, tôi tưởng không sao. Trời ạ, cô bé đó đúng là quá tự tin vào mình mà.”

Mà anh cũng bị Nhất Thế làm hoảng sợ, sao cô không biết yêu thương mình như thế? Nạo tử cung làm tử cung tổn thương rất lớn, vốn không cần phải nạo.

Tống An Thần cứ im lặng, cuối cùng lãnh đạm nói: “Cám ơn anh đã nói cho tôi biết.”

Ngôn Hoành mỉm cười, tận sâu trong đáy lòng còn một bí mật không ai biết.

 

 

[-([-([-( Thêm gacsach khi tìm truyện trên google để đọc bản ít lỗi chính tả hơn \:D/\:D/\:D/