Học Sinh Chuyển Lớp P2 - Chương 53

CHAP 53: ÂM MƯU LẬT ĐỔ.

Những ngày nghỉ Tết trôi qua nhanh chóng, thời gian ăn ngủ nghỉ ngơi, đi chơi chúc Tết cũng khép lại. Cái cảm giác thèm được đi học
trỗi dậy mãnh liệt, chắc là do học hành nhiều đã thành thói quen, nên thời gian nghỉ ngơi trở nên lạ lẫm.

Ngày đầu tiên đi học thì thể hiện bộ mặt ngược lại.

Sự ì ạch, triệu chứng cho những ngày hậu Tết vẫn còn nguyên. Trong giờ học, tôi thỉnh thoảng lỡ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm trời mây nắng gió, không tập trung được vào bài tập. Cảm giác cái không khí Tết vẫn còn quanh quẩn đâu đây.

-Ê mày, cái bài này giải sao?

-Tự giải đi mày, đừng phiền tao!-Tôi dụi mắt buồn chán đáp lời thằng Nhân đen.

-Không giải được mới nhờ mày chứ?

-Ồi, tự giải đi, mày giải được mà!-Tôi đưa tay che miệng đang ngáp vươn vai, không thèm nhìn cái bài tập thằng bạn đưa qua lấy một chút. Cảm giác đương đầu một bài toán khó, không hứng thú bằng việc đương đầu với những công việc đặt những viên gạch nền đầu tiên trong việc chinh phục Yên.

-Ê mày, đi đâu đấy?

-Ra ngoài!

Nói là làm, tôi đi ra khỏi lớp. Không có Yên ở đó, nhưng tôi vẫn tiến lại chiếc ban công ranh giới, ngồi nhìn xa vời những học sinh đang đi dạo trong khuôn viên sân trường. Một việc vô nghĩa, nhưng đó là cách mà tôi báo hiệu cho Yên biết.

-Tín!

-Ơ, sao vậy?

-Đi với Dung!

-Đi đâu?

Thằng Hà bước ra, và tôi biết cái địa điểm mà mình phải đi là đâu. Văn phòng Đoàn thẳng tiến.

Tôi chẳng ưa gì những cuộc họp, ở đó luôn luôn là không khí trang nghiêm, phải nghiêm túc chắp tay lên bàn hoặc phải làm ra vẻ suy tư, phải gật gật đầu như một thói quen để người khác biết bạn đang lắng nghe hoặc đồng tình. Những lúc như thế, chẳng khác nào mình là một con rô bốt không hơn không kém.

-À, 12A11 đây rồi!

Cái văn phòng Đoàn bé tẹo mà chật kín cả người, ai nấy cũng nín thinh, chờ xem những hoạt động gì sẽ diễn ra vào tháng Thanh Niên sắp tới.

-Đây là bản kế hoạch sơ bộ cho những phong trào hoạt động Đoàn sắp tới. Các em đọc qua rồi cho ý kiến!

Mỗi đứa một tờ giấy, đứa thì gật gù, đứa thì chăm chú vuốt cằm. Tôi chẳng quan tâm lắm, cố đưa tay dò từng dòng, từng dòng, và dừng lại ngay cái hoạt động bóng đá yêu thích. Đây là cơ hội để chúng tôi chạm tay vào chức vô địch mà hai năm cấp ba chúng tôi luôn lỗi hẹn.

Ấy vậy mà có một người không muốn chúng tôi hoàn thành giấc mơ ấy, và buồn hơn lại là người trong lớp, người cũng đã từng say sưa cổ vũ chúng tôi qua từng trận banh.

-Thưa Thầy, năm nay có thể để khối mười và mười một tham gia giải đá banh thôi, còn khối mười hai thì không nên được không ạ.

Tôi nghe mà không tin vào tai mình nữa, chẳng khác gì sét đánh ngang tai vào mùa Xuân yên bình.

-Lý do ?-Thầy bình tĩnh hơn tôi, hỏi ngược lại Dung.

-Năm nay là năm cuối cấp, hơn nữa năm ngoái cũng có một anh khối mười hai bị gãy tay trong giải rồi!

Mấy đứa lớp khác cũng gật gù tán thưởng. Tôi nắm chặt nắm đấm, lầm rầm trong bụng. Trong cái phòng này thì chủ yếu các cán bộ Đoàn các lớp là nữ, số nam còn lại ngoại trừ tôi và thằng Hà ra, e rằng chẳng có thằng nào đam mê cái môn thể thao hai mấy người trên sân tranh một trái banh cả. Tôi tính đứng dậy phản phé, nhưng thằng Hà nhìn sang tôi trấn an. Hiểu chuyện, tôi nuốt ấm ức vào trong lòng, nín thở chờ quyết định của Thầy.

-Vậy vấn đề này tạm gác lại và Thầy sẽ suy nghĩ thêm!

Với cái tình hình thực tại thì mong muốn của tôi thuộc về thiểu số, nên e rằng chuyện chúng tôi không được tham dự giải là điều khó tránh. Chán nản, tôi lại lơ đễnh nhìn ra ngoài, rồi lại nhìn chằm chằm vào biên bản, dù chẳng có chữ nào lọt vào được tầm mắt, mặc cho mấy đứa khác thì ý kiến tuôn trào loạn cả lên. Nào thì hội trại phải như thế nào, văn nghệ phải ra sao, rồi cải tiến gì mới không. Rốt cuộc cả cuộc họp, tôi chỉ nắm bắt được một vấn đề: “có thể chúng tôi sẽ không được tham dự giải”.

Giải tán cuộc họp, trên đường trở về lớp, tôi mới nói ra những bức bối trong lòng mình:

-Dung ý kiến vậy là sao?

-….?-Cô nàng nheo mắt nhìn tôi, không hiểu ý.

-Tại sao lại bảo là khối mười hai không được tham gia giải.

Giọng tôi gay gắt thấy rõ, nhưng Dung lại thản nhiên, thản nhiên một cách kì lạ. Cái cảm giác mình nghiêm túc mà người đối diện coi nhẹ, thật khó chịu, nó khiến tôi như muốn nổ tung là cho ra mọi lẽ.

-Chẳng phải là Dung nói rồi sao, thì tránh chấn thương cho học sinh cuối cấp!-Dung lại nhắc lại, nhưng đó không phải là lý do tôi muốn nghe.

-Dung không hiểu à?

-Hiểu gì?-Dung vẫn dùng cái tông giọng không có gì đáng để tìm hiểu trong cái chuyện này cả.

-Ai trong đội banh cũng muốn được vô địch một lần, là cái đam mê của mọi người, chấn thương nhưng mọi người vẫn chấp nhận, vì đó là đam mê!-Tôi gần như sẽ gào lên nếu thằng Hà không vịn tay lên vai tôi, kìm lại.

-Thế ai sẽ là người chịu lấy cái hậu quả, rồi sẽ như thế nào nếu có chấn thương tay hoặc chân, việc học sẽ ra sao, Tín có đảm bảo được hay không!-Dung kích động, đáp trả lại tôi với lý lẽ chặt chẽ.

-Thì sao, chẳng phải mọi người đã chấp nhận, rồi cũng sẽ cân nhắc việc học sao, ai cũng lớn hết rồi!-Tôi xuôi giọng lại, không mong cái không khí gay gắt này đi quá xa.

-Vậy Tín giải thích thế nào về việc phân bố thời gian học, nên nhớ học kì vừa rồi Tín không còn nằm trong top đầu của lớp. Hà cũng bị sụt hai bậc so với học kì năm ngoái!-Cô nàng lại dùng chính cái kết quả đả kích hai thằng con trai chúng tôi.

-Vậy thì đâu có nghĩa là không chăm học, hoặc lơ là!

-Vậy thì Tín chứng minh cho Dung xem!

-Chứng minh cái gì? Là Tín phải vào top năm của lớp, phải đứng trên Dung. Vậy lúc chứng minh xong thì cái giải bóng ấy nó là dĩ vãng rồi!-Tôi đuối lí trước cái kiểu lý luận viển vông, chỉ nở nụ cười cho rằng cái cô bạn đang ở trước mặt tôi là cực đoan trong suy nghĩ.

-Vậy thì giờ Tín chưa chứng minh được chứ gì?-Dung bỏ đi, không thèm đối đáp tôi lấy một câu.

Thằng Hà và tôi đứng sững lại. Kẻ bị tổn thương nặng nề hơn là tôi. Chưa chứng minh được không khác gì một lời thách thức. Một thằng con trai, vốn có chút bằng lòng với vị trí mình đang đứng trong lớp, bị một bạn nữ phủ nhận thách thức thì đó khác nào một sự sỉ nhục. Với tôi đó không khác gì một cú đâm chí mạng, nó khơi dậy tính tự ái, sĩ diện của một thằng con trai.

Trong kết quả của xóm nhà lá, tôi thuộc hàng cao nhất dù cho là nhỉnh hơn một chút so với mấy đứa bám sau. Kết quả đó giờ đây bị Dung cho là ếch ngồi đáy giếng. Cái kết quả hoành tránh đó cũng chẳng là gì trong mắt cô nàng cả.

-Mày nóng quá rồi đấy!-Thằng Hà có vẻ điềm tĩnh hơn tôi.

-Tao nóng, mày có thấy Dung ngang ngược thế còn gì?

-Thì Dung có cái lý của nó mà!-Thằng Hà nhún vai.

-Mày nữa, vậy sao mày không ủng hộ cái ý kiến về banh bóng luôn đi!-Tôi gằn giọng.

-Tao cũng muốn đá banh chứ, nhưng mày bình tĩnh mới giải quyết được chứ, cứ gay gắt thế chỉ làm to chuyện chứ được cái gì.

Tôi cau có tức lây sang thằng bạn. Nó không hiểu hay cố tình không hiểu rằng, dường như Đoàn trường cũng có phần đồng tình với Dung trong chuyện không cho học sinh cuối cấp tham gia. Đã thế, cô nàng còn muốn đem vị trí bảng xếp hạng ra so sánh để khiêu khích. Đó là điều mà tôi cảm thấy khó chịu hơn tất cả.

-Cái gì, mày đùa tao à?-Thằng Linh vẹo rú lên, như kiểu bị ai đó đá vào đít vậy.

-Không, mày đùa à, năm cuối thì sao?-thằng Hưởng coi như có suy nghĩ giống như tôi.

-Sao mày không nói hả Tín?-Thằng Hoàng chưa tham gia trận banh nào trong cái giải trường học, nên việc nó háo hức đến như thế nào tôi là thằng hiểu rõ nhất.

Bao nhiêu câu than vãn, rồi câu trách cứ, dồn với những điều Dung nói, nó không khác nào cây búa tạ giáng vào ngực tôi.

-Nói làm sao được khi bí thư một lớp ý kiến, rồi người khác ý kiến phản pháo lại-Thằng Hà tâm trạng, thở dài.

Cả lũ con trai lầm lũi bước ra khỏi cổng trường, chẳng thằng nào nói câu gì nữa, chỉ mong chờ kết quả sắp tới từ văn phòng Đoàn. Chúng tôi sẽ được sát cánh, được chạy trên sân cỏ khô rốc, có chỗ còn lởm chởm đất với đá, được vinh danh là những người đứng đầu. Được mặc bộ áo dành riêng cho những người vô địch.

Một tuần sau, văn phòng Đoàn cũng có thông báo chính thức. Tháng thanh niên, tháng ba, sẽ có những phong trào như cắm trại, văn nghệ. Riêng văn nghệ thì được đổi mới cho có chút hương vị bằng việc thêm màn diễn thời trang. Giải bóng đá vẫn được tổ chức, nhưng có điều những thằng học cuối cấp như tôi bị gạt ra không thương tiếc, phải gác lại niềm đam mê, trở thành những khán giả bất đắc dĩ.

-Chán quá!-Thằng Nhân đen hai tay vò đầu rối xù, khi nghe Dung thông báo các hoạt động Đoàn sắp tới trong bữa họp lớp.

-Bức xúc quá đê!-Thằng Phong mập phản ứng bằng cách nói to cho cả lớp nghe, Dung cũng chẳng thèm quan tâm tới nó, vẫn tiếp tục phổ biến chương trình.

Tôi không phản ứng gì cả, tức là tôi đang phản ứng với tất cả. Có điều không tiêu cực để bị gán ghép với cái biệt danh nổi loạn như thằng Phong. Tôi bị đánh bại dù có tâm phục khẩu phục hay không trong hoạt động Đoàn, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ để cho đối phương có thể nói với giọng khiêu khích như thế không học lực.

Mỗi khi tôi nổi cái tự ái lên, thì ngay cả bản thân tôi cũng phải sợ cả chính mình.

Việc đầu tiên tôi nghĩ tới là cắt đứt viện trợ kiến thức từ Dung và cả Yên. Bởi dù có muốn vượt lên đối phương, tôi cũng phải vượt lên bằng chính sức lực của mình, phải để cho đối phương tâm phục khẩu phục một cách triệt để. Yên chỉ là một đối tác mà tôi đơn phương phá huỷ giao kèo một cách có liên quan như vậy.

-Vậy là các bạn nắm hết rồi chứ? Giờ còn ai ý kiến gì không?

Mấy thằng trong đội banh đã buông cờ trắng xuôi xị trước hiện thực. Chỉ có một mình tôi đang âm thầm báo thù. Mà muốn báo thù, điều đầu tiên phải vạch sẵn cho mình chiến lược.

Tôi cầm kết quả tổng kết học kì một trên tay, trầm ngâm nghiên cứu nó khi về tới nhà. Rõ ràng điểm tổng kết tôi thấp hơn năm người đứng đầu do mấy môn mà tôi ỷ y “học cho qua”, nên hầu như môn nào cũng chỉ hơn 6.5 một chút. Rõ ràng nhiều môn điểm trung bình làm thoả mãn tôi trong quá khứ thì giờ đây nó là nguyên nhân tôi phải chịu lép vế trước Dung. Vậy thì ráng tập trung thêm một chút để nâng cao thành tích, khắc phục những môn này cũng là một nhiệm vụ quan trọng.

Những môn tự nhiên, tôi hoàn toàn trên cơ, dù chỉ là trên cơ một chút. Là điểm mạnh mà tôi có thể nâng cao hơn nữa, nếu cẩn thận và tỉ mỉ trong từng bài thi. Tôi hoàn toàn tự tin có thể đánh bại cô nàng trên chiến trường của những phép tính, những định luật, những công thức.

Chỉ còn hai môn Văn và Anh Văn thì là nhức nhối nhất, hai môn đa số gây khó khăn cho bất kì thằng con trai nào. Rõ ràng Văn thì là năng khiếu, phải có cảm xúc mới có thể phát huy hết khả năng. Tôi không phải là thằng nằm trong số đó nên bỏ qua. Môn Anh Văn thì càng khó hơn gấp bội, khi Dung luôn là cây Ngoại Ngữ hàng đầu của lớp, muốn lật đổ e rằng còn khó hơn lên trời.

-Chẳng sao cả, điểm tổng kết càng cao càng tốt!-Tôi đã đặt ra mục tiêu của mình trong học kì mới. Chẳng phải có phải vì quyết tâm cao độ quá hay không mà tôi còn muốn mình phải đứng thứ nhất, chứ không chỉ là hơn Dung đơn thuần.

Tôi tự tin với chiến lược nâng cao thành tích các môn xã hội, đạt mốc kỉ lục mấy môn tự nhiên, và không bị Dung bỏ quá xa trong hai môn Văn và Anh Văn, cộng với quyết tâm và nỗ lực để hạ bệ cô nàng. Chí ít từ giờ đến cuối năm, phải cho Dung bỏ cái giọng xấc xược vì dám coi thường tôi đi.

Những buổi học tiếp theo, cứ hễ ra chơi là cả lớp cắm cúi bàn luận khối thi, trường thi, chia sẻ kinh nghiệm những người đi trước, hay cắm cúi nghiên cứu cuốn Tuyển Sinh Đại Học thì tôi lặng lẽ mài kiến thức làm gươm kết liễu đối phương.