Học Sinh Chuyển Lớp P2 - Chương 36-37

CHAP 36: MỘT PHÚT GIÂY KHÁC.

Chẳng cần cô bí thư mở lời, tôi cũng đoán ra nội dung cuộc họp này là gì? Đông đủ, tề tựu toàn bộ “tai to mặt lớn ” trong lớp. Ngay cả các tổ trưởng từng tổ cũng được huy động hết. Chắc lại là 20-11, ngày Nhà Giáo Việt Nam. Dung hẹn tôi sau tiết học ở lại là vì việc công, không phải việc tư.

-Như các bạn đã biết, 20-11 đã gần kề.

-….!-Tất cả chăm chú nghe, còn tôi thì hơi mất tập trung vì những lời này quá khách sáo.

-Sáng nay mình đi họp trên văn phòng Đoàn có phổ biến nội dung kế hoạch như sau…!

Dung cầm một tờ giấy A4 chi chít chữ, phổ biến các phong trào thi đua học tập lẫn ý thức học sinh trong tháng mười một. Nào là chuyện trong giờ học ra sao, học sinh gương mẫu không mắc lỗi vi phạm. Dung vẫn đọc ở trên, còn tôi ngồi ở dưới ngó lơ ra ngoài khoảng trời đang xạm đen lại. Tháng mười một, tháng của mùa mưa đây mà:

-Chủ yếu là cả năm, chứ có phải đến tháng là phải chăm ngoan đâu.-Tôi lầm rầm với thằng Hà bên cạnh đủ cho hai đứa nghe.

-Ờ thì chào mừng cũng nên có chút thành ý chứ mày!-Thằng Hà tranh thủ không ai để ý đối đáp lại.

-Xì, không hứng!-Tôi chấm tay xuống bàn, rê ngón tay qua mấy cái hình vẽ được khắc lên bàn từ lớp đàn anh đi trước để lại.

Trên bục giảng, Dung vẫn tiếp tục. Tất cả sẽ chán ngắt nếu Dung không phổ biến chương trình cuối cùng.

-Cuối cùng, là chương trình làm báo tường!

Chỉ cần nghe đến thế thôi, những người còn lại xì xào bàn tán. Báo tường chào mừng 20-11 là một lẽ, nó là một thứ mà học sinh sẽ lưu lại trường Tôi cảm thấy hứng thú với nó ngay tức thì.

-Các bạn có ý kiến gì không?

-Theo mình nên bàn đến hình thức trước!-Thằng Hải nói trúng bóc.

Báo tường hầu như là tờ giấy cứng, được viết lên những cảm xúc, những câu châm ngôn hay, hoặc đại loại là những câu chuyện cười. Nhưng như thế thì ai cũng giống ai, lớp nào cũng giống lớp nào, làm gì đặc sắc riêng của lớp đấy chứ.

-Ý Hải là muốn tạo một hình thức khác biệt!

-Ừ, phải đặc biệt thì nhìn vào họ sẽ biết ngay lớp mình!-Thằng Hải hình như đã xâm phậm vào bộ não của tôi nên nói y chang.

-Vậy ai có ý tưởng?

Tôi trầm ngâm một lúc, suy nghĩ xem nên thiết kế cái báo tường ra làm sao cho thoả các tiêu chí “độc, lạ, đẹp”.

-”Làm theo cuốn sách thì không treo lên được, mà hình như cũng trùng rồi”.

Bao nhiêu cái đầu ngồi bóp trán suy nghĩ. Ai cũng đăm chiêu dồn hết chất xám.

-Tớ biết rồi!

-Cái gì mày?-Thằng Hà quay sang nhìn tôi như kẻ được hồi sinh.

-Đây này!-Tôi chỉ tay ra ngoài!

-Là sao hả Tín?-Mấy đứa khác vội hỏi.

-Cửa sổ đó, làm theo hình chiếc cửa sổ. Mở cánh cửa ra mới thấy được báo tường.

Cuối cùng cái đầu tôi cũng có chút hữu dụng. Mấy đứa bạn gật gù tán thành coi như thoả mãn tiêu chí đặt ra. Chỉ có Dung bổ sung thêm chút ý tưởng:

-Vậy bên trong mình sẽ thiết kế như cái bảng này, có khung lớp, sĩ số, và học sinh vắng luôn. Như vậy thì sẽ biết số lượng lớp mình là bao nhiêu!

Tất nhiên, với ý tưởng độc đáo như thế thì bao nhiêu cái đầu còn lại thi nhau mà gật gật. Coi như xong phần thiết kế, giờ chuyển qua phần nội dung.

-Nội dung thì mình sẽ bàn kĩ hơn một chút!

Đúng là kĩ hơn thì sẽ lâu hơn. Bao nhiêu ý kiến được đưa ra. Nội dung phân chia ra sao, ai chịu trách nhiệm mục gì, rồi còn lấy nội dung đó ở đâu cũng nhức đầu không kém.

-Theo mình thì các bạn ở đây ai có khả năng viết thì viết, còn nữa thì sưu tầm cũng được!

Một số gật đầu đồng ý, một số lắc đầu nguầy nguậy. Chỉ còn đúng mỗi mình tôi là cau mày khó chịu.

-Mình không đồng ý, tốt nhất là mỗi người gửi ít nhất một bài viết rồi tổng hợp lại, chọn lọc những bài viết hay đăng lên báo tường.-Thằng Hà phản bác.

Tôi gật gù với ý kiến của thằng bạn. Báo tường của lớp thì từ nội dung cũng phải từ lớp mà ra, có gì mà thú vị nữa.

-Mình biết, nhưng tuần này có thi giữa kì, có kiểm tra một tiết, thời gian các bạn rất hạn chế.

-Hạn chế nhưng không phải là không có, mình nghĩ trong lớp cũng sẽ sẵn lòng thôi.-Thằng Hà gay gắt phản ứng, chẳng hiểu sao tôi cảm thấy nó có phần còn hơn cả tôi nữa.

Ban cán sự lớp bắt đầu chia phe khi nghe hai người tranh cãi. Bên nào cũng có lý lẽ và lập luận nên dường như biểu quyết cân bằng. Tất nhiên tôi theo phe thằng Hà rồi.

-Một nửa đồng ý, một nửa không, vậy
thì cứ như mình nói mà làm.

Tôi và thằng Hà chết lặng nhìn nhau, không hiểu mình vừa nghe được câu gì từ Dung nữa, và có chắc mình có nghe đúng không. Rõ ràng Dung đã áp đặt một cách quá cứng nhắc.

-Giờ mình phân công nhiệm vụ!

-Vậy thì mình xin rút, không tham gia!-Tôi đứng bật dậy, vai đã đeo chiếc balo từ đời nào.

-Ơ, thằng Tín, sao lại thế?-Mấy đứa tổ trưởng xôn xao.

-Tớ cũng không!-Thằng Hà cũng như tôi.

Hai đứa tôi không hề gây sức ép cho một ai đó, chỉ biết rằng mình cảm thấy không phù hợp với sự kiện này, không thể làm việc dưới sức ép, khuôn mẫu dưới công việc đòi hỏi sự sáng tạo tạo ra nét riêng cho một tập thể. Mấy đứa còn lại nhìn hai thằng, rồi lại quay lên nhìn Dung.

-Hai bạn cảm thấy không có tinh thần trách nhiệm thì có thể ra về!

Bất ngờ, hụt hẫng và pha chút tự ái, tôi xách balo đi băng ra khỏi cửa lớp, thằng Hà theo sau để lại mọi ánh mắt ngơ ngác lẫn bàn tán:

-”Vô trách nhiệm!”.

Tôi co chân sút mấy cục đá trên sân trường. Cái móc khoá hình đồng xu kêu leng keng giờ đây thật khó chịu. Hai thằng chẳng ai nói ai câu gì, mặt đỏ gay, có vẻ chưa nuốt trôi cục tức.

-Tao không chấp nhận được!

Thằng Hà giộng cái ly nước mía xuống cái bàn, vẻ tức tối hằn rõ lên từng nét mặt. Tôi ngồi im vì tâm trạng có chút rối bời.

-Làm việc tập thể mà tự quyết không chấp nhận được!

Nó vứt cái ống hút, đưa ly lên miệng mà uống. Mấy cục đá khẽ chạm nhau khô rốc. Giờ đây không có viên đá nào có thể xoa dịu hai cái đầu nóng đang phừng phừng bốc khói:

-Còn nói mình không có tinh thần vì lớp nữa, tao tức không chịu được!

-Ừ!

-Mày cảm thấy phi lí không?

-Ừ!

-Thế giờ mày tính sao?

-…..!

Đáp lại câu hỏi của thằng bạn, tôi ngập ngừng chẳng tìm đâu ra câu trả lời. Nó nhìn tôi im lặng từ nãy đến giờ thì cũng có chút dịu lại, rồi im lặng theo. Người mà nó đang nhắc tới lại có tình cảm với tôi, và tôi mới là người cảm thấy bực bội nhất xen lẫn thất vọng quá nhiều. Dung bản lĩnh cương quyết hình như lần này biến thành có chút độc đoán mất rồi.

-Thôi, tao về, tao cóc thèm tham gia nữa, chiều đi học Hoá gặp sau.

-Ừ, thôi tao về!

Tôi leo lên xe, kiếm cái ghế trong góc hàng cuối cùng ngồi. Đưa tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật trôi nhanh về sau, loáng thoáng và mơ hồ. Cũng như tôi bỡ ngỡ vì những gì về Dung trôi qua thật nhanh. Khẽ thở dài rồi lại trở về trạng thái rũ rượi, khẽ cau mày và nhếch môi cười chua chát.

-”Hai bạn có thể về”

-”Có thể về”

-”Không có tinh thần trách nhiệm”!

-”Không có ư”?

-”Phải chăng mày và thằng Hà có chút ép Dung?”.

Tôi bị dày vò giữa hai luồng suy nghĩ. Một bên cảm thấy chúng tôi có chút quá đáng, và một bên là Dung quá đáng với hai thằng tôi. Quá khó nghĩ, nếu như bí thư lớp tôi là một người khác không phải Nàng, có lẽ tôi chẳng phải đắn đo như thế này mà mặc nhiên phần đúng về mình.

-Thằng Hà bị gì mà xị mặt ra thế?-Phong mập chặn tôi ngay cổng nhà cô dạy Hoá vào buổi chiều.

-…….!-Tôi buồn so chẳng trả lời nó, dựng chân chống xe rồi đi thẳng vào lớp.

-Ơ, hai cái thằng này, hôm nay bị bồ đá cả hai à?

-………!

Tôi chẳng nói gì, chẳng đáp trả như thường lệ làm mấy đứa bạn càng thêm thắc mắc.

-Mày làm cái gì mà mặt như đưa đám từ nãy tới giờ thế?-Thằng Hoàng xoay đầu xuống dò hỏi.

-Mày hỏi cái người bàn đầu kìa?

-Dung à, thế lại cái gì nữa?

-Học đi, tí thằng Hà nó nói cho!

-……!-Thằng bạn thân nhìn tôi lắc đầu rồi quay lên, cắm cúi lấy cuốn sách ra đọc.

Sau thằng Hoàng, đến lượt Ngữ Yên cũng thấy cái mặt tôi “bất bình thường”.

-Tín bị sao thế?

-…………!

-Tín!-Ngữ Yên lay tay tôi.

-Ơ, sao vậy?

-Bị gì mà đăm chiêu quá vậy?

-Ơ, không, không có gì?

Ngữ Yên hiển nhiên biết đó là cách chống chế của tôi mà thôi. Nhưng vẫn như thường lệ, nhường tôi một chút.

-Cuốn Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm đọc hay ghê!

-Ừ, Yên thích không?

-Có, Yên đọc thấy thích lắm!

-Vậy à?

-Vậy à là sao?

-À, không……!

-Tín chắc là bị gì rồi?

Tôi cười và lãng tránh, cắm cúi vào cuốn vở nháp mà giải đề thi. Ngữ Yên cũng không hỏi thêm để tránh tôi khó xử. Cứ như thế, cái bàn cuối trở nên yên ắng đến lạ thường. Tôi cảm thấy thỉnh thoảng một đôi mắt bên cạnh nhìn tôi, nhẹ nhàng và đầy quan tâm. Định hỏi rất nhiều, nhưng chỉ im lặng, dịu dàng.

Và cũng có một người khác như vậy. Không im lặng, không dịu dàng, mà đầy cương quyết, mãnh liệt.

-Tín, ra nói chuyện với Dung một chút!

Dung cương quyết đến nỗi tôi phải rời khỏi gần chục chiếc xe đạp đang tụm lại với nhau sau giờ tan học.

-Ra chỗ cũ trước đi, nhớ để phần tao nhé-Tôi quay lại đẩy lũ bạn đi trước.

Giữa cái đêm tối tĩnh mịch ấy, hai chiếc xe đạp được dắt bộ thong dong với nhau. Ánh trăng khẽ đưa xuống, làm cho khung cảnh thêm chút lãn mạn. Nhưng đó là vào phút giây khác, còn phút giây này đây, nó chỉ làm tăng thêm vẻ u uất mà thôi.

-Tín giận Dung lắm nhỉ?

-…….!

-……!

-Chút chút!

-Từ vụ thi Văn?

-Không!

-Hay là vụ báo tường!

-Ừ!

-Tại sao lại giận?

Tôi dừng lại, chiếc xe đạp của tôi cũng dừng theo, và nó thua chiếc xe đạp của Dung nửa vòng bánh. Tôi thở dài:

-Không thấy nó quá độc đoán hay sao?

-Độc đoán?

-Ừ, kiểu như Dung đang tự một mình quyết hết ấy!

-Thế không phải là tốt ư?

-Không biết nữa, nhưng như thế là không công bằng với mọi người!

-Và không công bằng với cả Tín!

Tôi chẳng nói gì. Im lặng với Dung là thừa nhận hay phản đối cũng vậy mà thôi. Với tôi, im lặng là không muốn nói gì thêm nữa.

-Vậy Dung trách nhiệm với tập thể là sai ư, là độc đoán vì tập thể là sai ư?

Giọng Dung hình như nghẹn lại, có chút gì đó khiến tôi chùn lòng. Tôi im lặng, và cảm thấy có chút gì đó đỗ vỡ.

-Tín nói gì đi?

-Mình về đi!

Tôi dắt xe đi lên ngang với Dung, khuôn mặt dưới ánh trăng vàng khẽ đanh lại. Cái mũi cao càng làm cho khuôn mặt ấy kiên quyết hơn với người đối diện.

-Tín nói hết đi?

-Ừ, tập thể làm nên cá nhân, chứ cá nhân không thể tạo nên tập thể!

Tôi thở dài sau câu nói, vì linh cảm cho tôi thấy, khi câu nói này thốt ra, nó như cái mỏ neo níu giữ con tàu trước sóng gió bị nhấc bổng. Và con tàu ấy sẽ trôi đi vô phương.

-Vậy Dung về!

Tôi không níu giữ, không gọi với theo. Chỉ im lặng mà nhìn Dung từ đằng sau. Bóng đêm dần dần ôm trọn Dung vào lòng, và từ từ cái bóng hình ấy hoà vào hư không biến mất. Chỉ còn lại tôi, trơ trọi với một màu đen.

-À, quên, còn mày nữa!-Tôi đưa cái móc khoá hình đồng xu lên thì thầm.

CHAP 37: VỀ NÀO CÔ NƯƠNG!

Chiếc móc khoá hình đồng xu là thứ đi cùng chúng tôi gần hết những năm phổ thông, nó đã từng chứng kiến tình cảm của tôi và Dung lớn lên như thế nào. Những lần lòng đầy tâm trạng tôi vẫn nắm lấy nó như một nơi để tâm sự. Và giờ đây nó nằm gọn trong tay tôi, bất động.

Tôi đạp xe theo chiều ngược lại, cố gắng nhìn ra sau lưng lần cuối, hi vọng mang chút mong manh xem có ai sẽ đạp xe ngược theo không. Có lẽ tôi quá tự cao, khi con trai mới thường làm như vậy. Con đường tối dài hun hút không một bóng người. Tôi thở dài, nhấn mạnh pê-đan. Một lúc sau, ánh sáng đèn đường cũng hiện ra, vàng nhạt, yếu ớt. Co người khẽ run trong gió lạnh, xe tôi lăn chậm. Chỉ đơn độc một người con trai đang gặm nhấm màn đêm.

-Sao lâu thế mày?-Thằng Hoàng nghe tiếng đá chân chống, quay ra hỏi.

-À, à, có nhiều vấn đề ấy mà!-Tôi vẫn trả lời như bình thường, chẳng tỏ vẻ gì cả.

Ngồi xuống cái ghế dài, chen vô cái đám bạn đang chụm đầu vào cái dĩa bánh nóng hổi. Với tay tôi lấy một cái, đưa lên miệng cắn khẽ. Hơi nóng bốc lên mang theo mùi hương ngào ngạt. Ngọt ngào nhưng khô khan.

-Tụi tao nghe thằng Hà kể hết rồi!

-Ừ, hồi sáng chứ gì?

-Nãy Dung gọi mày ra là để nói vụ lúc sáng.

-Ừ!

-Thế rốt cuộc ra sao?

-Thì bình thường, chỉ là tao lo bên thiết kế thôi, còn nội dung thì không tham gia!

Tôi từ tốn nuốt miếng bánh, chuẩn bị trả lời câu tiếp theo của lũ bạn.

-Thế hai đứa mày lại cãi nhau nữa chứ gì?-Thằng Hoàng hình như mặc định cho tôi với Dung là một đôi thích gây gổ rồi hờn dỗi lắm thì phải. Câu hỏi của nó làm bao nhiêu ánh mắt chụm lại nhìn. Còn tôi thản nhiên với tiếp chiếc bánh thứ hai.

-Không, chẳng sao cả!

-Chẳng sao cả, tao không tin!

-Tao cũng thế, nghe cứ như truyện cổ tích ấy!

Tôi cười trước cái thái độ phản ứng của lũ bạn. Tiếp tục vừa ăn vừa giảng giải:

-Ừ, thì có gì đâu, ra thống nhất ý kiến lại, rồi doạ kèm Văn tao ấy mà!

-Ơ,lạ nhỉ?-Kiên cận nhấc gọng kính, rồi với tay lấy thêm chiếc bánh nữa.

-Lạ gì? Tình cảm thế mà còn chê à?

Vừa cười vừa nói, bọn bạn ít nhiều cũng giảm đi mối nghi ngờ. Xoa tay đứng dậy, vươn vai cho người thoải mái, tôi nhìn cái đồng hồ:

-Thôi trễ rồi về đi!

-Ơ, Tín mới tới mà!-Nguyệt níu tôi lại.

-Thôi, về học bài đi, trễ rồi đó.

Tôi bước ra phía xe đạp, thở ra làn hơi mỏng. Trời se se lạnh, tôi định mở balo lấy chiếc khăn len, nhưng rồi dừng lại. Kéo khoá áo khoác ngang cổ, cho tay vào túi và chờ đám bạn về chung. Loáng thoáng nghe giọng thằng Hoàng:

-Hẳn là có chuyện gì rồi?

Chỉ có thằng Hoàng là biết rõ tính tôi nhất, bởi thế nó chẳng lưu tâm cái bộ dạng “cực giống ngày bình thường” của tôi. Vẫn cười nói, vẫn tếu táo, nhưng hồn thì phiêu bạt tới tận đâu mất rồi.

-Không có chuyện gì thật chứ mày!-Nhân đen ngoái lại hỏi tôi một câu cuối trước khi tôi quẹo vào ngõ để về nhà.

-Chuyện gì là chuyện gì, tao hay nói dối lắm à?-Tôi há mồm với thằng bạn.

-Ờ, thôi về đi, học bài rồi mai đi học nữa!

-Ờ, chở Nguyệt về cho cẩn thận!-Tôi quẹo xe vào cái ngõ quen thuộc, trở về nơi bình yên nhất.

Tôi đã không nói thật với tụi bạn. Đúng, nhưng tôi không nói dối. Tôi chỉ nói lên những gì mà mình kì vọng, những gì sẽ diễn ra vào thời gian sắp tới. Hi vọng tối nay chỉ là một cuộc nói chuyện bình thường. Qua một giấc ngủ nó sẽ biến mất như chưa từng xảy ra. Hi vọng là thế.

Dưới ánh đèn bàn học, tôi gấp cuốn đề thi Toán dày cộm. Đồng hồ chỉ một giờ kém. Uể oải leo lên giường, suy nghĩ trằn trọc rồi chìm vào giấc ngủ. Một ngày mệt mỏi cũng khép lại, nhưng dư âm của nó liệu có còn vương vấn không?

-Reeng, reeng!-Tiếng đồng hồ
báo thức vang lên.

Tôi ngái ngủ với tay ấn mạnh chiếc đồng hồ. Chẳng hiểu ai lại đặt cái thứ inh tai nhức óc này làm mất cả giấc ngủ nướng của tôi không biết. Chợt tôi bật dậy, dụi dụi mắt.

-Ờ, hôm qua mình đặt mà quên.

Đồng hồ chỉ năm giờ sáng, và tôi chấp hành một cách nghiêm chỉnh. Đi thẳng xuống nhà dưới vệ sinh cá nhân. Nhìn ra ngoài trời còn lờ mờ hơi sương, tôi ngáp vài cái, vươn vai duỗi thẳng người coi như vừa tập thể dục sáng.

-Dậy sớm vậy con!-Mẹ tôi còn dậy trước cả tôi, đang nấu ăn dưới bếp.

-Dạ, dậy sớm học bài!-Tôi che miệng ngáp tiếp.

-Chà, tự giác nhỉ, mệt thì ngủ tiếp đi!

-Dạ thôi.

Tôi cười trừ rồi cho qua lệ. Khẽ vục tay hất nước vào mặt cho tỉnh táo, một cảm giác lạnh tràn khắp người. Có lẽ lâu nay tôi vẫn quên đi những lần Mẹ thức khuya dậy sớm lo cho tôi những bữa ăn sáng đi học. Thường những thời gian như thế này, tôi còn đang nằm cuộn tròn trong chăn, hoặc đang chìm trong giấc mơ nào đó. Tôi bưng đồ ăn sáng lên bàn, bật cái đèn học rồi cặm cụi vừa ăn vừa đọc.

-Uầy, đi học sớm mày?

-Ờ, tối qua về ngủ luôn mà!-Tôi vỗ vai thằng Kiên đi thẳng xuống chỗ ngồi.

-Giải bài Lý thầy cho về chưa?

-Rồi, hơi dài!

-Ừ, tao nặn óc mãi mới ra đấy!

Tôi để cái balo ngay ngắn vào trong hộc bàn. Mở khoá lôi máy tính, vở nháp và cuốn đề thi ra. Ngay ngắn, nghiêm chỉnh một cách lạ kỳ, và bắt đầu cắm cúi ghi ghi chép chép. Việc làm của tôi chẳng khác nào tiếng sét đánh giữa buổi trưa.

-Tao, tao…mơ ngủ hả Kiên!-Thằng Hưởng ôm thằng Kiên, giả bộ mặt tái xanh sợ hãi.

-Mày cũng..mơ giống tao à, thằng Tín…nó..học bài kìa!

-Ơ, cái gì thế, con ngoan trò giỏi à!-Thằng Phong mập vừa bước vào cửa lớp miệng đã ồn ào ngay.

Chúng nó bắt đầu xúm quanh thằng con trai buổi sáng đã học bài. Sờ vào mặt, bẹo má, nắm bàn tay như được chứng kiến thần tượng. Mặt thằng nào thằng đấy đểu thì phải nói.

-Đại ca, xin nhận của em một lạy!

-Trời ơi, thần tượng của lòng em!

-Biến, biến cho tao học bài không tao cho mỗi thằng một dép bây giờ!-Tôi cắm cúi làm tiếp, không quên đuổi mấy đứa phá rối sang chỗ khác.

Nhưng tất cả chỉ là phí công, thằng Hưởng đù giật cuốn đề thi của tôi, phóng thẳng ra khỏi lớp:

-Ê, thằng Tín xem ảnh nóng này, tụi bây, có ảnh nóng này!

-Nóng cái đầu mày, trả tao!-Tôi bay qua bàn, hất tung mấy chướng ngại vật rượt theo. Vừa đến cửa lớp thì chạm mặt Dung đang lầm lì đi tới. May mà tôi phanh kịp, tạo nên cảnh ngượng nghịu cho cả hai.

Dung khẽ nhìn tôi, còn tôi nhìn Dung. Định mở miệng chào nhưng có gì đó chẹn ngang cổ nên thành ra một tràng dài ấp úng.

-Bạn tránh ra cho mình vào được không?

-À, ừ, xin lỗi!-Tôi nghiêng mình qua một bên nhường chỗ cho cô bạn “bước vào”.

-Thằng khốn, trả sách cho tao!-Rồi tôi lại rượt theo thằng bạn đang đứng ở hành lang. Trong đầu vẫn in hằn câu nói:

-”Bạn tránh ra cho mình”!

-”Bạn tránh ra….”!

-”Bạn..”!

Tôi tóm được thằng Hưởng, không quên tặng cho nó mấy cái đá đít rồi ôm cuốn đề thi trở về lớp. Thở hồng hộc vì mệt, tôi lần mò mở lại cái trang lúc nãy.

-Uống nước mày!-Thằng Kiên nổi hứng.

-Mua giùm tao đi, CaCO3 kết tủa này..!

-Ơ cái thằng, chăm vừa thôi, đi uống nước, tí học sau..

-Mua giùm đi, tao đang bận!-Tôi vẫn không ngước khỏi trang sách!

-Ơ, bố mày làm osin cho mày à?

-Nhờ tí, căng thế, cà phê đen nhá?

-Ơ, sĩ, tập tành à?

-Không, cho đỡ buồn ngủ!-Tôi nhìn nó cười hềnh hệch.

Cái kiểu học hành chăm chỉ “đột ngột” của tôi gây nên một làn sóng tò mò cho bao đứa xóm nhà lá. Chúng bạn cứ nhìn tôi xì xào, và đồng tình với phát biểu của thằng Hoàng hôm qua. Nhưng chí ít, cái vẻ đùa giỡn, cái bộ mặt đầy âm hiểm lắm trò nghịch vẫn còn, vậy thì cú sock nào biến tôi thành như vậy.

-Bốp!

-Cái…. Thằng nào vừa gõ đầu tao đấy!

-Tao, nhắc mày đeo phù hiệu Đoàn vào, anh em gọi bao nhiêu lần rồi không nghe à?

-Ơ vậy à!

-Vậy cái đầu mày, may mà gặp bé cờ đỏ dễ thương đấy!-Thằng Hà tự hào lắm.

Tôi quay ra phía cửa sổ thì bé Uyên đã đứng đó bụm tay che miệng cười. Tôi quay lại lườm thằng bạn đang nhe răng cười hớn hở.

-Mày thì cũng chỉ mèo khen mèo dài đuôi thôi!

-Kệ tao, không dễ thương tao bảo trừ điểm nhé!

-Uầy, ừ thì dễ thương!

Tôi lấy huy hiệu Đoàn đeo lên trước ngực rồi lại cắm đầu vào cái đề thi. Thỉnh thoảng ngước lên nhìn thẳng. Dung vẫn bình thường, vẫn lạnh lùng đang đọc sách. An tâm, tôi lại cắm cúi tiếp.

-Ra uống nước mày!

-Ờ, chờ tí, tao đi dép đã!

Như thói quen đã định sẵn, xóm nhà lá lại tụ tập ở căn-tin. Đôi ba câu chuyện vui, ngồi tán gẫu và không quên ngắm những cô nữ sinh đi ngang qua. Con trai thường là vậy mà. Hết chủ đề thì quay qua xóc xỉa nhau.

-Thằng Tín hôm nay chơi trội mày!

-Trội gì?

-Đến lớp là học bài, anh em khâm phục mày quá!

-Cái đầu mày, sắp thi rồi thì ôn đi còn kịp.

-Hay là sợ mất mặt với Dung vì dở tài liệu văn-Kiên cận vẫn là đứa nhạy bén hơn tất cả.

Thằng bạn quân sư bốn mắt có lẽ hiểu tôi chỉ sau thằng Hoàng trong đám con trai. Mất mặt với Dung cũng đúng, nhưng tôi muốn chứng minh rằng, mình vẫn là đứa biết nghĩ, vẫn lo học hành dù cho nghịch ngợm đến thế nào đi chăng nữa. Hay là trong tôi, giờ cảm thấy cần phải tích cực dành thời gian cho bài vở là cần thiết hơn, để quên đi một chuyện gì đó.

-Khai thật đi, tối qua có chuyện gì?

-Không có gì cả, chỉ là vụ tao với thằng Hà trưa qua thôi!

-Thế vụ đó thế nào?

-Tao với thằng Hà bỏ về, còn quyết định thì chắc như cũ thôi!-Tôi thừa nhận và cảm thấy có chút có lỗi với đám bạn.

-Thôi, thế càng khoẻ, tính tiền cho thằng bạn con nhé cô ơi!-Hưởng đù vỗ vai thằng mập rồi chạy tót ra khỏi căn-tin. Đám bọn tôi chạy theo, để mặc thằng Phong ngơ ngác, vừa gọi vừa chửi inh ỏi.

Nếu như sự kiện ” chăm chỉ” đột xuất của tôi là tiếng chuông báo một ngày đầy bất ngờ dành cho 12a11 thì việc Dung đứng giữa lớp vào giờ ra về là tiếng trống kết thúc ngày đó.

-Lớp mình sẽ nộp bài làm báo tường. Ai cũng phải có bài viết, hạn cuối là tuần này.!

Tiếng la ó, tiếng xì xào vang lên ồn ào. Chỉ có tôi và thằng Hà là nhìn nhau.

-Các bạn ban cán sự lớp sẽ chọn bài viết xuất sắc để tổng hợp lên báo tường. Các bạn khéo tay thì sẽ được phân công làm báo. Giờ cả lớp đề xuất cho mình một bạn nam viết báo cùng với mình. Vì bài báo sẽ do một nam và một nữ cùng viết!

Cuối cùng, sau bao nhiêu cái đùn đẩy, tôi lĩnh trách nhiệm. Im lặng, không phản ứng, không đồng tình, tôi vẫn giữ nét mặt bình thường.

-Trong lớp, ai không có hứng tham gia thì không ép buộc!-Dung khẳng định, có chất thép trong lời nói. Tôi và thằng Hà lại nhìn nhau lắc đầu. Câu nói đó ám chỉ ai, đã quá rõ ràng.

Cả lớp tôi nghe thông báo xong là ùa nhau mà ra về. Thằng Hưởng bị lũ bạn xô dúi dụi vào Hằng bán chanh, làm cô bạn nổi cơn tam bành chửi thằng bị hại thậm tệ:

-Đồ dê xồm, tính sàm sỡ tôi hả?

-Mơ à, cho cũng không thèm!

Bạn bè lũ lượt ra về từng người để lại trong lớp có một nam một nữ đang gom sách vở. Nam sinh tiến đến bên nữ sinh:

-Ờ..chuyện hôm qua!

-Không sao, không cần xin lỗi, dù sao bạn cũng đúng mà!-Nữ sinh không ngước nhìn lấy một cái, vẫn cắm cúi xếp sách vở gọn gàng vào cặp.

-Ờ, Tín sẽ làm báo tường!

-Cái đó là tuỳ mỗi người, chỉ là báo sớm nếu không thích để mình tìm người thay thế. Giờ mình về đã!

Nữ sinh tóc ngang vai, dáng nhỏ nhắn nhưng đầy kiên nghị cất bước đi ra khỏi lớp. Còn tôi-thằng nam sinh duy nhất còn lại trong lớp trống vắng, nở nụ cười hụt hẫng trống vắng. Cảm giác như tôi đang phải bắt đầu lại từ đầu, từ ngày mà tôi với Dung chưa quen nhau.

-”Về nào cô nương”!-Câu nói này đành phải cất lại thôi.