Đừng yêu tôi! đồ ngốc! - chương 06->10



Chap 6
Ngày...tháng...năm...
Hôm nay là một ngày trong xanh, chim hót líu lo.
Ông mặt trời từ từ ló dạng ban phát những tia nắng ấm áp xuống mặt đất.
Sáng sớm, tiếng xe cộ chạy ngoài đường ầm ĩ, tiếng con nít vui cười ríu rít... thì trong một căn phòng nhỏ ở tầng hai, có một con nhỏ...
"IM LẶNG HẾT COI!": nó la lên, lấy 2 tay ôm đầu lại, típ tục "sự nghịp" ngủ nướng.
"rầm!" anh nó đạp cửa xông vào phòng nó.
" em còn chưa dậy hả? hôm nay là khai giảng đó!" anh nó tức tối khi mới sáng sớm nó đã la om sòm. Anh nó đang muốn nó đi học để trả lại yên tĩnh cho căn nhà này![ ra vậy! cũng chẵng tốt lành j! keke]
" ko! Ko muốn đi học đâu:...hờ hờ hờ!" nó than vãn! Thật sự nó còn luyến tiếc mùa hè!
"dậy mau!" anh nó tiến tới giật chăn ra khỏi nó. Khẽ lạnh, nó co người lại...xong ngủ típ!
"bộp"
"dậy chưa hả?" anh nó đánh mạnh vào mông nó.
Giật mình nó ngồi dậy gào thét
"aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!ngủ ko yên là sao! Còn bị đánh nữa! ko phải là con người mà! Đồ dã man! Đồ ác độc! Đồ chủ nghĩa bạo lực! đồ tư sản bắt nạt vô sản! đồ CHÍ PHÈO...#^&*$%@!#^**$%^##...:" nó tuông ra một hơi ko ngừng nghỉ.
Anh nó thì bịt tai lại tránh tiếng ồn của nó làm thủng màng nhỉ, nó thì sau khi c-hử-i xong thì thở lấy lại hơi và...tỉnh ngủ luôn!
Nó lườm anh nó một cái rồi lạnh lùng:" BIẾN!"
Quá sợ nó, anh nó liền 3 chân 4 cẳng chạy ra khỏi phòng nó với tốc độ tên lửa!
Nó lơ tơ mơ bước xuống giường và " RẦM", nó té chổng cả mông lên trời...
1s...2s...3s...
" aaaaaaaaaaaaaaaaa!" nó hét lên một cách giận dữ như rung chuyển cả mặt đất!
Đó là cách nó bắt đầu một ngày mới! [kekekeke! Một ngày mới đc bắt đầu một cách ấn tượng!]
...
Tại trường, trong lớp của nó, trong khi bao nhiu hs tìm kiếm chỗ để ngồi 8 thì nó ngồi trong một góc khuất ngồi ngủ ngon lành!
Nó học lớp 11b15 là lớp... ngu nhất khối![ker ker! Mình nói trìh độ học cuẩ nó chưa ta? Keke!]
"rengggg!"
Chuông báo tiết 1 bắt đầu!
Nó cũng cố gắng ngoi cái đầu dậy để coi ai là chủ nhiệm lớp nó năm nay!
"roẹt" cửa lớp mở ra!
Nó giật mình, hs trong lớp ai cũng giật mình! Là...là...bà cô HƯƠNG! Bà cô nổi tiếng dữ nhất trong số giáo viên dữ!
Tụi hs trong lớp liền than la dữ dội... Có đứa còn thút thít khóc...[ giả bộ thui nhaz!]
*ashhhhhhhhhhhhhhh! Năm nay gặp chằn tinh rồi!* nó nghĩ.
"rầm" cái cây thước mỏng manh trên tay bà cô theo góc 90 độ " lao" thẳng xuống bàn làm đứa nào yếu tim cũng mém xỉu, còn đứa ko bị yếu tim cũng xém thành người bị bệnh tim!
" cán bộ lớp như năm ngoái! Quy định như cũ! Có j thắc mắc thì hỏi! ko có thì im lặng, lấy toán ra ôn lại cho tôi! Ai mà bép xép là..." bà cô nói tới đó liền đưa cái cây roi mây " bé bé xinh xinh" lên nhè nhẹ quơ qua quơ lại... như vậy cũng đủ hiểu!
Trong lớp ai cũng xanh mặt sợ hãi run lên vì pà cô "chằn tinh"...nhanh chóng...giả bộ lật lật quyển sách toán ra ra vẻ ôn bài!
Nhưng có lẽ tiết mục hay vẫn chưa đến...keke...trở lại thời điểm nó chưa vào lớp.
30 phút trước...
"nó tới chưa?" TRANG, thành viên trong lớp nó hỏi nhỏ.
" chưa!" NHI nhìn ra cửa trông ngóng...
" roẹt" cánh cửa mở ra.
Nó bước vào với bộ dạng buồn ngủ, xiêu vẹo trông đến tức cười.
" con nhỏ kia! Sao giờ mới đến!" TRANG lên tiếng. thì ra người TRANG chờ đợi là nó.
"bình tĩnh!" NHI nhìn TRANG trấn an, rồi quay qua nó " bà có mua cái đó ko?"
"keke! Sao ko! DƯƠNG TINH MI mà! làm sao bỏ qua đc mấy trò này!" rồi nó lấy ra trong cặp 3 chai keo 502. [ hé hé! Chắc mọi người phần nào đoán đc nó tính làm j!]
Xong TRANG và nó chạy lại ghế giáo viên đổ hết mấy chai keo lên.
Còn NHI thì đứng canh giáo viên!
Chai keo đc nó cho thêm mấy " thành phần" để keo ko bị khô khi ko có vật thứ hai típ xúc!
"xong" nó nói! Gương mặt đầy phấn khởi!
Đó là cách tụi nó " chào mừng" giáo viên mới!

Trở lại hiện tại!
Bà cô "chằn tinh" nhìn quanh, thấy đứa nào cũng cầm quyển sách toán học bài, yên tâm ngồi xuống thì...
"mời tất cả các giáo viên về phòng họp"
Loa phát lệnh thông báo.
"các người im lặng cho tôi! ồn ào là tôi phạt nguyên lớp!" bà cô đứng dậy sau khi đe dọa thì phát hiện... mông và ghế đã trở thành một "cặp" ko thể tách rời từ khi nào!
Bằng chứng là khi pà cô đứng, chân ghế cũng rời khỏi mặt đất...!
Biết mình bị chơi khăm, bà cô tức đỏ cả mặt ngồi xuống luôn ko đứng lên nữa.
Ở dưới tụi hs cười khúc khích rồi đưa mắt "ngưỡng mộ" nhìn nó.
Nó khẽ hất mặt như ý nói: " TINH MI mà!"



Chap 7
Sau một hồi vất vả với cái ghế... Bà cô đuổi hết hs ra ngoài rồi âm thầm gọi điện cho giám thị lên " giúp đỡ"!
Trong căn-tin nhà trường,
"ha ha ha ha! Nhìn mặt pà cô... Mắc cười quá!...ha ha ha...chắc chết mất! ha ha... đau bụng quá!" nó cười một cách nghiệt ngã!
" hừ! tao thì đang tức nè" TRANG hậm hực.
" ha...ha... Tức j?" nó lấy tay quệt nước mắt, mặt nó méo đi trông thấy vì cười nhìu!
" hồi nãy tao quên cho mắt mèo vào cái đống keo đó!" TRANG nói ko quên đưa lên bàn một đống mắt mèo. lưuý:mắtmèolàtênmộtloạitráigâyngứa!chứđừngtưởngmắtmèothậtmànóit
"sặc! tránh xa ra! Đừng để cái đống đó trước mặt tao!" nó quơ quơ cái tay.
"mày thích ko? Nè...nè..." TRANG nói, chớp chớp mắt, giả bộ hất mắt mèo vào người nó.
"aaaaaa! TRANG tỉ tỉ tha mạng!" nó vừa la làng vừa chạy. TRANG thấy vậy cũng dí theo.
...
" mời bạn DƯƠNG TINH MI về phòng hội trưởng hội hs!" loa thông báo.
" ê! Lên hẹn hò vs hotboy kìa mày!" TRANG nháy mắt với nó.
" hẹn hò cái con khỉ! Haizzz! Chắc là hắn biết rồi!" nó gãi đầu xong bỏ đi một mạch để lại con TRANG mặc dù bên ngoài vẫn cười nhưng bên trong, cơn ghen lại bùng lên!
Bởi...TRANG thích cái tên hotboy đó! Hotboy mờ, sao lại ko có fan chứ? Và TRANG là một trong số đó!
TRANG thở dài xong cũng quay lại căn-tin.
...
LONG ĐĂNG ngồi trong phòng hội trưởng đợi nó. Mới vô năm học mới, nghe tin bà cô HƯƠNG bị " dính" với cái ghế là cậu đã biết 99.99999999% là do nó làm.t
"hề hề! chào bạn LONG đẹp zai!" nó nham nhở.
" hề hề j chứ? Ngồi xuống!" cậu giả bộ nghiêm túc.
Hai người này là vậy đấy, khi ở ngoài thì nó là người có quyền hơn, ko những vậy còn ăn híp ĐĂNG. Nhưng ở tình trạng này thì khác, nó thiết nghĩ nó nên tỏ ra ngoan ngoãn một tí để nhận đc " sự khoan hồng"!
Nhìn gương mặt " giả bộ hiền ngây thơ vô số tội" của nó, ĐĂNG ko nhịn đc cười. cậu cuối đầu xuống, khúc khích, run run cái vai!
Nó ngớ mặt ra.
*dễ khóc vậy sao? Bộ thất vọng về mình lắm à?* nó băn khoăn suy nghĩ!
"nè! Đừng khóc nữa mờ! tui xin lỗi! tha lỗi cho tui!tui biết... Tui làm cậu khó xử vì phải sử dụng cái chức danh hội trưởng hội hs để " bảo kê" tui...nhưng bạn bè mờ! đừng nhỏ nhen vậy chứ! Tha cho tui lần này đi! Tui biết lần này tui " chơi" hơi nặng tay... Lần sau tui sẽ giảm level...nhaz...nhaz!" [ hở? còn lần sau?]
Cái câu nói vế đầu là van xin tha thứ, vế hai là trách móc, vế ba là "xin hứa" của nó khiến ĐĂNG cười muốn té ghế!
Mặt nó ngu ra...hắn...hắn ko khóc... ra là...nãy giờ nó tốn nước bọt vì cái j chứ?
Nó giận lắm...nhưng vì đại sự nên nó ko dám đánh ĐĂNG.
"e hèm" ĐĂNG hắng giọng " vào vấn đề chính...ừm... đổ keo lên ghế giáo viên à..." ĐĂNG tỏ ra đang suy nghĩ hình phạt cho nó.
Nó thì hồi hộp...
"ừm!...tội của cậu đáng bị chạy 10 vòng quanh sân! Hình phạt bắt đầu!" ĐĂNG chắc nịch.
10 vòng ko phải là quá lớn đối với nó... nhưng nó lén nhìn ra cửa sổ...nó thấy cái cây đầy bóng mát...rồi sau cái cây là cái sân trường...mà cái sân trường thì đang ngập đầy nắng...mà bây giờ là 10h!
Nó đưa mắt cún con nhìn ĐĂNG.
"hội trưởng à? Ko phải chứ, bắt tui chạy 10 vòng trong khi nắng gắt như vậy... chắc tui thành người CHÂU PHI quá!"
Rồi nó chạy qua, nắm tay ĐĂNG lay lay...
" please! Đổi hình phạt đi! Nhaz nhaz!"
ĐĂNG thoáng đỏ mặt bới thái độ đó của nó. Nhưng cũng lấy lại bình tĩnh nhìn nó.
"được thôi!" ĐĂNG nhìn nó, tuy ngoài miệng ko cười nhưng trong mắt có ý cười cái sự ngô nghê đáng yêu của nó!
Mắt nó sáng rực lên, chớp chớp mắt nhìn ĐĂNG.
" ưm... để tui nghĩ coi nên phạt bà làm j?"
ĐĂNG để tay lên cằm, ra vẻ suy nghĩ!
ĐĂNG nhìn nó...rồi xem xét lại mấy hình phạt...rồi suy nghĩ...đúng là một bài toán khó giải...bởi chưa có hình phạt nào là nó chưa "nếm" qua... và cũng bởi chưa có hình phạt nào làm khó đc nó![lợi hại taz!]
"tách" ĐĂNG búng tay.
"đúng rồi!" ĐĂNG thốt lên, gương mặt đầy biểu cảm!
"hơ...hơ...hở! sao sao?" nó đang lơ tơ mơ thì bị lời nói của ĐĂNG làm giật mình.
" hình phạt này cũng dễ thôi!" ĐĂNG cười nham hiểm!
Nó đưa đôi mắt thơ ngây thơ nhìn cậu, gương mặt ý nói " ko hỉu mô tê j cả?"
" e hèm! Chủ nhật tuần này, từ 5h đến 9h cậu phải làm osin cho tui!" ĐĂNG hất mặt " chỉ nhiu đó thôi!"
Mặt nó xám xịt...
" nè? Tự nhiên bắt tui làm osin là sao? Biết như vậy là vi phạm quyền làm người ko?" nó hét lớn![sặc! lôi cả quyền làm người ra nữa kìa! Keke!]
" ồ! Ra vậy! ok! Ko làm osin! ra ngoài chạy 10 vòng đi rồi muốn nói j thì nói!" ĐĂNG đắc chí, bởi cậu biết nó là đứa lóc chóc, ko thích nghe theo lời ai cả, ko thích bất kì sự ràng buộc nào, nên việc nó phải nghe lời người khác răm rắp sẽ làm nó... vô cùng ức chế! Kaka!
Nó xụ mặt xuống... nhìn ra ngoài sân đầy nắng... rồi nhìn ĐĂNG!
*tên chết bầm! lần này vì "làn da" nên ta tạm thời ko xử mi! đợi tới khi ra ngoài trường đi rồi biết tay pà!* mặt nó hầm hầm nhìn ĐĂNG như muốn ăn tươi nuốt sống!
" ok! Đồng ý!" nó hất mặt.
ĐĂNG cười thầm!
" vậy chủ nhật tui sẽ cho xe tới đón bà!...đừng lo! Công việc rất nhẹ nhàng!" ĐĂNG chậm rãi nói, gương mặt vô cùng bình thản, một gương mặt mà bây giờ nó chỉ muốn lao lên đấm cho hắn mấy phát rồi buộc hắn vào tên lữa... bấm nút "send" hắn lên chơi với UFO trên sao hỏa...
"hừ! tui đi!" nóithật! ở đó thêm phút nào nữa là nó sợ sẽ có án mạng...
" ok! Đi đi!" ĐĂNG nói vọng theo!
Nó bỏ đi một mạch ko quên đóng cửa một cách thô bạo...

Chap 8
" rengggg"
Sau khi nó bước ra khỏi phòng hội trưởng thì cũng là giờ ra chơi!
Bỗng nó thấy 1...2...3...nhìu và rất nhìu nữ sinh đi ngoài hành lang. sẽ chẳng là j ngạc nhiên nếu các nữ sinh đó ko đi một hướng và đang nói cùng một đề tài.
" đẹp zai lắm hả?" ns 1
"uk! Nghe tụi 11b1 nói vậy!" ns2
" tụi nó còn nói đẹp hơn hotboy trường mình nữa!" ns3
"éc! Hơn sao?" ns1
" ai biết!" ns3
" thôi! đi coi mới bik!"...
Rồi 3 ns đó dắt nhau đi... trong khi mắt nó sáng lên...trai đẹp![ ngoài mê tiền nó còn là một đứa mê zai! Keke!]
Ko suy nghĩ, chân nó vô thức " hòa nhập" với "binh đoàn" nữ sinh kia!
Tại 11b1,
Tụi con gái đứng ngoài cửa che hết cả tầm nhìn, nó chật vật lắm mới chen vô đc.[ hô hô! Sức mạnh mĩ nam! ]
Theo thông tin mà nó nghe lỏm đc từ tụi con gái trong lúc đi thì tên này là hs mới chuyển vào hồi sáng...học lớp 11b1, cái lớp dành cho hs giỏi nhất khối![ trong đó có ĐĂNG nữa!]
Bây giờ nó đang ở tâm trạng phấn khởi, hồi hộp chờ đc ngắm tên kia! Vừa đẹp vừa thông minh... Trên đời hiếm thấy!
Nó khẽ nhíu mày vì tên đó đang quay lưng về phía nó...
*quay lại coi! ừm...sao cái màu da quen quá...!...cái body nữa! hình như thấy ở đâu rồi? ở đâu ta? * nó gãi đầu tò mò
Bỗng một đứa con gái ở phía sau " vô tình" đẩy, làm nó ngã về phía trước.
Nó chỉ kịp la "a!" một tiếng, rồi...miệng nó "hôn" mặt đất!
Mũi nó bắt đầu chảy máu, nó ngồi dậy, lấy hai tay bịt mũi lại.
Mọi người xung quanh đều cười to làm nó xấu hổ đỏ cả mặt, chỉ mong có động đất hay sóng thần nào đó xảy ra cho mặt đất nứt nguyên một đường để nó nhảy vào!
Cái mắt kính rớt mất,nó nhìn thấy mờ mờ như có ai đó đi về phía nó!
Người đó càng lúc càng gần nó, gương mặt to hơn rõ hơn...
*quái! Sao mình lại thấy cái tên đáng ghét hồi hè vậy! ko phải chứ! Hồi nãy té làm mắt mình có vấn đề à?* nó khó hỉu.
" mắt kính của em nè!" người đó đeo mắt kính cho nó, bây giờ nó thấy rõ mọi thứ...kể cả người đang ngồi trước mặt...
" AAAAAAAAAAAAAAAA!" nó la lên.
" sao... sao...sao lại là you...you làm j ở đây?" nó hoảng hốt chỉ thẳng vào mặt hắn.
Hắn " tung" nụ cười lãng tử ra khiến bao nữ sinh đứng xung quanh xém nữa chảy máu mũi giống nó!
" chào!ko ngờ đc gặp lại em!" hắn để tay lên trán như kiểu chào trong quân đội!
Mặt nó đần ra trông ngu cực kì! Oan gia ngõ hẹp, nó vốn ko tin vào câu đó... nhưng chắc giờ nó phải suy nghĩ lại..
" nè! You làm j vậy? thả tui ra!" nó la lên khi hắn bế nó.
" im nào! Em đang chảy máu nhìu lắm để anh dẫn em vào phòng y tế!" hắn bình thản, ko biết rằng đằng sau có bao nhiu con mắt đang nhìn theo nó ghen tị!
Nhận ra đc sát khí, nó càng vùng vẫy mong là hắn thả nó xuống để đc hai chữ " bình yên" với đám con gái phía sau...
Hơi bực mình, hắn thì thầm vào tai nó
" nếu ko chịu yên thì tôi hun em đó!"
Mặt nó đỏ như gấc khi nghe đc câu đó, não đình trệ, ko vùng vẫy nữa!
" ừm! như vậy ko phải ngoan sao?" hắn cười hiền. nó cũng đơ vì nụ cười đó, hắn cười như một đứa con nít vậy!
Phòng y tế.
Giáo viên hiện giờ ko có ở đây, nên hắn tự tay sơ cứu cho nó, mũi nó ngưng chảy máu.
" xong!" hắn nói, cất hộp sơ cứu.
" ừm! cám ơn!" nó lí nhí.
" ko có j đâu! Chuyện nhỏ mà! Lần sau đừng để bị té như vậy nữa... nghe chưa!" vừa nói hắn vừa lấy tay xoa đầu nó, vẫn nụ cười đó trên môi.
Cảm giác như có dòng điện chạy từ đỉnh đầu đi thẳng xuống chân nó, bất chợt nó thấy thích cảm giác đc hắn xoa đầu...
"khoan!" nó hất tay hắn ra " you đang làm j vậy hả? sao lại xoa đầu tui! You lớp 11 cũng lớp 11 đấy nhé! Đừng có hành động như người lớn! còn nữa, đừng có xưng hô anh-em ngọt xớt như vậy! tui muốn nổi da gà hết rồi nè! Đừng tưởng đẹp trai thì mún làm j thì làm!" [ thiệt ko?]nó ném vào mặt hắn một tràng xanh rờn, khiến hắn bất ngờ.
" ha ha ha!" hắn bỗng cười lớn!
*trời! bị mình c-hử-i nên hắn lên cơn sao? Ko phải lúc này chứ! Phòng ko có ai hết! hic! Lỡ hắn giết mình thì sao? Ko đc! Chạy thôi!*

Nghĩ là làm, nó đưa chuẩn bị đứng dậy đi thì...
" nhóc à! Tôi lớn hơn em 1t đó!" trong tiếng cười khúc khích hắn nói lớn.
Vô thức, bước chân nó dừng lại...

Chap 9
...
" nhóc à! Tôi lớn hơn em 1t đó!" trong tiếng cười khúc khích hắn nói lớn.
Vô thức, bước chân nó dừng lại...
Nó ngạc nhiên nhìn hắn, " ha ha ha!" tới lượt nó cười...
Bỗng nó thấy... tự hào! Mặc dù học ngu, nhưng nó ko đến nỗi ở lại lớp! còn cái tên đứng trước mặt nó lại học dốt đến nỗi phải ở lại lớp...~> nó thông minh hơn hắn![ sặc]
Nhưng nó liền ngưng cười...vì nó thiết nghĩ nếu học ngu như vậy thì tại sao bây giờ hắn lại đc học trong cái lớp giỏi nhất chứ?
Nó nhăn trán, rồi nhíu mày, xong lẩm bẩm... trước cái bản mặt " biến đổi từng phút" của nó, hắn thấy thực sự muốn " bắt nạt" nó bởi cái sự ngô nghê đó!
"chóc!"
"nhóc! Đang nghĩ j đó?" hắn búng vào trán nó.
Đau, nó ôm trán
"tên kia! Sao lại búng người khác như vậy hả? hơn tuổi thì sao chứ? Cũng chỉ có 1 tuổi...tui ko gọi you là anh đó! Làm j đc nhau? Ble'!" nó tức giận, hất mặt còn lè lưỡi trêu hắn!
"uk! Nhóc thix thì chiều!" hắn cười tươi, như ném gáo nước lạnh vào người nó!
Cứ nghĩ là hắn sẽ cãi lại, nhưng ko ngờ hắn lại làm vậy nên nó bối rối nghĩ cách để " đối phó", ko những vậy hắn còn cười khiến nó thoáng đỏ mặt!
" vậy...vậy thì tốt!" nó quay mặt, bỏ đi vì nếu ở đây nó sợ hắn biết nó đang đỏ mặt...vì hắn!
"rầm!" nó đóng cánh cửa lại một cách thô bạo!
Đi đc chừng 10 mét thì nó nghe tiếng cười của hắn trong phòng y tế vọng ra!
Nó tức đỏ cả mặt... nó luôn chơi khăm người khác...vậy mà bây giờ nó lại phải bó tay trước tên này!
*mi đợi đó! Ta sẽ trả thù! Ko trả thù ta ko là DƯƠNG TINH MI!AAAAAAAAAA! tức quá mà!* nó nghĩ thầm trong bụng!
...
Một tuần trôi qua, nó luôn tìm cách " chơi" hắn... nhưng hầu như ko có j... "chơi" hắn đc.
Dọa ma hắn...hắn ko sợ!
Lấy cây chọc chân hắn...hắn ko té!
Lấy keo đổ lên ghế hắn...hắn ko dính!
...
Đương nhiên những điều đó làm nó vô cùng ức chế...!
*hừ! tốn tiền mua đồ giả ma, cây, keo "thượng hạng"...vậy mà hắn ko bị j! haizzzzzzzz! Mệt! hum nay chủ nhật... ngủ trưa thôi! Để mai tính vậy!*
"oáp!" ngáp một cái, nó thả mình xuống giường.
Hôm nay anh nó và con bạn thân của nó hẹn hò, nên ở nhà giờ chỉ có mấy chị giúp việc và nó, vì vậy ko gian cực kì yên tĩnh...nó nhanh chóng đi vào giấc mơ!
Trong mơ, nó thấy xung quanh thật nhìu thức ăn...và thật nhìu anh chàng đẹp trai!
Mọi người ăn uống thật vui vẻ, các chàng trai cứ đút nó ăn làm nó sung sướng đến ngây người... rồi cả đám chơi đuổi bắt trên đồng cỏ bao la rộng lớn...một chàng trai bắt đc nó, ôm eo nó...và gương mặt hai người càng lúc càng gần...nó khẽ nhắm mắt...bỗng..." cạp"!
Tiếng vịt kêu!
Nó mở mắt ra thì thấy anh chàng đẹp trai biến mất, thay vào đó là con vịt đang...ôm eo nó...chuẩn bị hun...
"aaaaaaaaaa!" nó la lên rồi xô con vịt khổng lồ đó ra!
Nó nhìn quanh thấy mấy anh chàng hồi nãy đều biến thành vịt!
Nó chạy đi rồi rơi vào vực sâu thăm thẳm...bên trên mấy con vịt cứ đứng đó... "cạp! cạp!"/> "aaaaaaaaaaaaaa! Cứu tôi!" vì giấc mơ quá "thực" nên nó la lên rồi lăn xuống giường."một con vịt xòe ra hai cái cánh!

Nó kêu rằng cáp cáp cáp cạp cạp cạp..."

Trong lúc đau ê ẩm nó nhận ra rằng cái đt thoại đang "ca" bài ca "con vịt"...hèn j giấc mơ của nó bị "nhiễu sóng"! từ một giấc mơ đẹp đẽ, nó biến tướng thành... mấy con vịt! thật là kinh khủng dưới mọi cấp độ và hình thức!
Nó rủa thầm cái tên ôn dịch nào gọi điện ngay lúc giấc mơ của nó cao trào! Nhưng cũng ôn hòa bắt máy!
" j?" nó uể oải, là ĐĂNG gọi nó. Quái! Tên đó giờ này gọi nó làm j chứ?
" còn j nữa hả? biết bây giờ mấy giờ chưa?" bên kia, ĐĂNG nói với giọng bực mình.
Nó nhìn đồng hồ, rồi trả lời "ừm... là 5p5! Thì sao? Tui đang ngủ, có j nói lẹ. oáp...! Tui ngủ típ!"
"này! Cậu quên lời hứa của cậu rồi hả?" ĐĂNG như mất kiên nhẫn!
" j? hứa j?" nó ngây thơ.
" ặc! hôm nay chủ nhật, cậu hứa hôm nay từ 5h tới 9h làm osin cho tui mà!" đến lúc này ĐĂNG nói với giọng như van nài... có lẽ đang tức đến muốn khóc![ tội nghịp!]
Nó lục lọi trong đám trí nhớ hỗn độn... chợt "kí ức" trào về!
"à há! Nhớ rồi! sặc! sao ko gọi sớm hơn!" nó trách móc.
" cậu coi lại đi! 11 cuộc gọi nhỡ đấy!"
" ờ...ờ! tui sr! đợi tui 30 phút nhaz!"
"ừ!"
ĐĂNG cúp máy, rồi khẽ thở dài!
Giờ cậu đang ở trước nhà nó, trong chiếc xe limo đen nhoáng!t
Hôm nay cậu mặc một bộ vest màu đen đầy lịch lãm nhưng ko kém phần trẻ trung.
30 phút sau, nó bước ra với quần bụi áo "rách" đầy cá tính! ĐĂNG cũng thoáng hết hồn! ko những vậy còn đỏ mặt!



Chap 10
"WOW"
Nó thốt lên ngạc nhiên. Mặc dù ko phải là lần đầu tiên nó thấy limo, nhưng cái limo này quả thực nhìn rất sang trọng! khiến nó nhìn hai con mắt muốn nhảy ra ngoài!
ĐĂNG khẽ lắc đầu, rồi lôi nó vào xe mặc cho nó kêu í ới!
Ngồi trên xe cậu chỉ im lặng, cậu tự trách mình vì đã ko nói cho nó biết là nó sẽ cùng cậu đi tới một party rất là sang trọng...chẵng lẽ cho nó đi với bộ dạng này sao?
Thôi thì cậu tự hành động vậy!
...
"nè! Vô đây làm j?"
Nó hỏi khi thấy ĐĂNG lôi nó vô một cái shop quần áo...hàng hiệu!
"cậu bây giờ là osin! Đừng hỏi nhìu!" ĐĂNG khẽ nhăn mặt.
*đồ chết bầm! đợi tới 9h đi! Cho mi ko thấy đường về luôn* nó hậm hực
ĐĂNG nhìn quanh, tay ko đụng bất cứ bộ đồ nào, cậu nhanh chóng chỉ tay về cái váy đang mặc trên manocanh.
"cái đó! Cậu mặc vào mau lên!" ĐĂNG đẩy nó về phía cái váy.
Nó ngố mặt ra nhưng cũng làm theo. Đó là một cái váy màu ngọc trai, phía sau có cột một cái nơ to màu hồng. thiết kế đơn giản nhưng lại rất đẹp!
Nó nhìn cái váy, khẽ nhăn mặt... bởi màu hồng là màu nó ghét vô cùng! Nhưng "ông chủ" đã ra lệnh thì nó làm theo thôi!
5 phút sau, nó bước ra trước sự trầm trồ của mọi người, cái váy thực sự tôn lên được dáng người "chuẩn ko cần chỉnh" và làn da "trắng ko tì vết" của nó!
ĐĂNG cũng bất ngờ, thoáng đỏ mặt, nhưng vẫn ko quên chạy lại phía nó, tự tay mang cho nó đôi giày cậu chọn.
Nhìn cảnh này, khiến ai cũng liên tưởng tới cảnh hoàng tử mang giày cho công chúa trong cổ tích. Mấy chị nhân viên liền có dịp ngồi mơ mộng với câu cửa miệng " ước j...", rồi thả hồn mình theo chín tầng mây!
Sau khi mang giày xong, nó nhìn vào gương... rồi liếc ĐĂNG!
*cái tên này! Bị j vậy chứ! Tính biến mình thành mấy con nhỏ yếu đuối hay sao...haizzzz...nhìn cái váy đã ko ưa rồi!* nó chép miệng![ sặc!]
Chưa kết thúc suy nghĩ, nó bị ĐĂNG kéo qua hair salon bên cạnh.
Nó bị ĐĂNG đẩy ngồi phịch xuống ghế, rồi cậu đi nói j đó với chị nhân viên làm tóc...
Nó ko biết j cả, ngồi nghịch nghịch những món đồ trên bàn... đến khi quay lên thì thấy 3 nhân viên làm tóc cùng... 2 bảo vệ!

...
"KOOOOOOOOOOOOOOO!" nó la lên!
ĐĂNG bây giờ đang ngồi ở phòng chờ đọc tạp chí, khi nghe tiếng nó la lên, cậu khẽ lắc đầu rồi chép miệng " đúng như mình nghĩ mà!"
Cậu típ tục đọc tạp chí, mặc cho trong kia...nó la hét long trời lở đất!
...
"thưa cậu đã xong rồi ạ!" một chị nhân viên bước ra cung kính, trên mặt còn vài vết cào còn mới! [dã man quá!]
ĐĂNG gật đầu một cái, liền có 2 người bảo vệ [ thương tích đầy mình!] " lôi" nó ra!
Mái tóc xù của nó giờ đc thay bằng mái tóc uốn bồng bềnh như một dòng suối hất sang một bên, gương mặt đc trang điểm nhẹ nhàng, tự nhiên...
ĐĂNG mỉm cười hài lòng.
"cười j chứ tên kia! Hu hu...oa oa...tui ko chịu đâu! trả lại tóc cho tui...tui ko chịu kiểu này đâu! Chết tiệt...oa oa!" nó bù lu bù loa khiến ai cũng khổ sở.
"im lặng nào osin!" ĐĂNG ra lệnh cho nó nhưng lại nói với thái độ trìu mến bởi cậu thích bộ dạng này của nó! À ko...ko chỉ bộ dạng...mà thật ra từ lâu cậu đã vốn thích nó.
Cậu mỉm cười, tiến tới chỗ của nó,nhẹ nhàng đặt lên đầu nó một cái nơ bằng bạc đính nhìu hạt đá lấp lánh, cái nơ đc đặt lệch qua bên trái một cách cố ý càng tạo nên sự tự nhiên!
Nhìn nó như một tiểu thư chân yếu tay mềm chứ ko ai nghĩ nó là người...đã gây ra thương tích cho các thợ làm tóc ở đây!
Lát sau, nó cũng hậm hực bước lên xe cùng ĐĂNG!
Xe chở tụi nó đi chừng 30 phút thì dừng lại trước một biệt thự...ko! Chắc phải gọi đây là lâu đài mới đúng!
Nó ngạc nhiên, sững sò rồi thích thú!
Nơi đây, nó đã xem trên TV rồi! một nơi để tổ chúc những party mà chỉ có những người cực kì giàu sang và quyền lực mới vô đc!
Nơi đây là của tỉ phú giàu có nhất nhì thế giới, HÀN TỊNH DÂN!


Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor