Thời gian trôi mãi - Chương 36 - part 01

Chương 36

 

Điền
Quân Bồi uể oải bỏ máy xuống, anh không biết, mấy phút trước, Nhâm Nhiễm ngồi
trên xe taxi, vừa đi ngang qua chỗ anh.

 

Hôm
qua ông Nhâm Thế Yến lại gọi điện thoại đến, giục Nhâm Nhiễm về nhà làm thủ tục
sang tên ngôi nhà, giọng rất nghiêm. Cô hơi do dự, “Luật sư Quý có đồng ý không
ba?”

 

“Đây
là tài sản trước hôn nhản, xét trên góc độ pháp luật, không có liên quan gì đến
cô ấy, không cần phải có được sự đồng ý của cỏ ấy”.

 

“Nhưng
nếu cô ấy biết, con sợ...”

 

“Căn
nhà mà ba và Quý Phương Bình mua sau khi lấy nhan đả đứng tên Quý Phương Bình,
thu nhập của ba bao năm nay về cơ bàn đều đưa cho cò ta, cô ta không còn có thể
phần nàn điều gì. Con không cần phải quan tâm đến việc Quý Phương Bình nghĩ thế
nào, Tiểu Nhiễm, con mau về nhà ngay”.

 


không thể thoái thác, đành phải nhận lời.

 


đã đật mua vé tàu, đang ở nhà thu dọn đồ đạc thì đột nhiên nhận được điện thoại
của Chương Dục: “Renee, anh đang ở Hán Giang, có một chúi việc anh muốn được
trao đổi với em”.

 

Theo
bản năng, cô liền đề cao cảnh giác ngay: “Có việc gỉ vậy anh?”.

 

Dường
như Chương Dục không để ý gì đến giọng cô mà nói hết sức thoải mái: “Gần đây
anh vẫn theo sát tập đoàn Ức Hâm, nắm được một số tài liệu về Trần Hoa, anh định
viết một bài nên muốn hỏi em một số vấn đề liên quan đến quá khứ cùa anh ấy”.

 

“Em
xin lỗi, em sẽ không hỏi gì, cũng không can thiệp gì về việc anh sẽ viết bài
như thế nào, nhưng em không nhận trả lời phỏng vấn về chuyện của anh ấy”.

 

“Renee,
đây cũng là cơ hội thanh minh cho em. Lẽ nào em không biết, mẹ kế của em đã chủ
động liên lạc với anh và các tờ báo khác hay sao…”

 

“Bà
ấy thích nói gì thì cứ để bà ấy nói. Nếu những chuyện cũ của em cũng đáng để tạp
chí kinh tế tài chính phải đăng thì em không có gì để nói cả”.

 

“Anh
không muốn thăm dò chuyện riêng tư của em đâu Renee, mà anh chỉ muốn tái hiện lại
vai trò của Trần Hoa trong vụ án chứng khoán gây chấn động dư luận hồi đó. Theo
như lời mẹ kế em thì thòi gian đó là thời gian em đang yêu Trần Hoa, điều này
có vai trò rất quan trọng trong bài viết của anh”.

 

“Em
xin lỗi, e rằng em không giúp được gì anh. Em phải ra ga ngay, tạm biệt anh”.

 

Thấy
đã đến giờ, Nhầm Nhiễm xách túi du lịch và laptop xuống tầng, đứng bên vệ đường
đợi taxi, nhưng lại nhận được điện thoại của Trần Hoa: “Nhâm Nhiễm, em đừng trả
lời phỏng vấn của anh chàng Chương Dục - phóng viên tạp chí kinh tế tài chính
nhé”.

 


vừa bực mình vừa tỏ vẻ ngán ngẩm, “Nhờ có anh mà thời gian này em lại thu hút
được sự chú ý của đám phóng viên. Anh có cần phải gửi cho em một bài viết chỉ đạo,
bảo em nên trả lời phỏng vấn của ai, nên nói những gì và không nên nói những gì
hay không?”

 

“Anh
xin lỗi, Nhâm Nhiễm, anh sẽ cố gắng không để phóng viên quấy rầy em. Những người
khác em đều có thể đối phó được, anh ta lấy tư cách là bạn em để phỏng vấn, anh
sợ em ngại từ chối anh ta”.

 


cười khẩy một tiếng: “Đúng vậy, ai bảo em tin người như thế, chẳng khác gì dán
hai chữ dễ lừa lên trên trán rồi”.

 

“Có
chuyện gì thế em, hôm nay tâm trạng em không được vui à?” Giọng Trần Hoa tỏ ra
nhẹ nhàng khác thường, kèm thêm ỷ dỗ dành, “ngày mai hết việc anh sẽ về…”

 

“Không
cần đâu''. Cô nghĩ một cách chán nản, vừa thể hiện tâm trạng, đã bị anh coi là
làm nũng, thật sự không còn gì để nói. Lúc này một chiếc taxi chạy đến, cô vội
vàng vẫy lại và lên xe, nói với lái xe đi ra ga, sau đó nói bằng giọng nghiêm
qua điện thoại: “Tống giám đốc Trần, anh lo xa quá. Đúng là Chương Dục có liên
hệ với em, anh ấy rất có hứng thú với quá khứ của anh, nhưng em thực sự không
biết gì nhiều về anh, không nói gì được nhiều với anh ấy, anh có thể hoàn toàn
yên tâm”.

 

Trần
Hoa liền cười: “Anh biết anh ta muốn khai thác chuyện gì, không có gì đáng lo cả.
Em ra ga làm gì vậy?”

 

“Em
về thành phố Z một chuyến. Bye bye”.

 

Trong
lòng cô cảm thấy rất bực bội, thực sự không muốn nối gì thêm, cúp máy rồi tắt
máy luôn.

 

Xe
chạy chưa được bao xa thì cô nhìn thấy Điền Quân Bồi đứng trước cửa quán cà phê
Lục Môn, theo bản năng cô liền ngả người vào tựa ghế.

 

Xe
chạy vút qua, giữa lúc xế chiều, chiếc bóng dài đó đã biến mất trước mắt cô. Cô
nghĩ, ngươi đã đưa ra sự lựa chọn, cứ như vậy, không cần ngoảnh đầu lại nữa.

 

Trong
đêm, tàu chạy xình xịch, dường như âm thanh đơn điệu lặp đi lặp lại này dễ làm
cho người ta ngủ thiếp đi nhưng lại không thể ngủ say.

 

Ánh
đèn ngoài cửa sổ lọt qua khe rèm cửa hắt vào bên trong, Nhàm Nhiễm nằm ở giường
dưới, thiếp đi được một lúc lại tỉnh, giữa lúc mơ màng, đột nhiên lại không nhớ
mình đang về đâu.

 

Lần
trước đi tàu như thế này, là năm từ Australia về nước. Cô cầm trong tay tấm thẻ
ngân hàng vừa mới được rót vào 2 triệu NDT, nằm trên chuyến tàu từ thành phố Z
về Bắc Hải, cả đêm không ngủ. Mặc đù cuộc chia tay đó đã được chứng thực là do
sự hiểu lầm gây nên, nhưng cũng chẳng để làm gì. Thời gian trôi qua, đến ngày
hôm nay, kể cả nằm trong vòng tay người đàn ông đã từng yêu và khiêu vũ cả đêm
giữa tiếng nhạc du đương, cũng không thể tìm được những khoảnh khắc quên mình
ngày xưa.

 

Đã
gần 5 năm cô không quay về nhà, thành phố Z mỗi lúc một gần hơn, một cảm xúc
trào dâng trong lòng, không còn thấy buồn ngủ nữa.

 

Sáng
hôm sau, tàu có mặt ở thành phố Z, ông Nhâm Thế Yến lái xe ra ga đón con gái.

 

“Sao
con cứ đòi đi tàu về nhỉ? Con nhìn sắc mặt con xem, chắc chán là cả đêm ngủ
không ra gì?”

 

“Biết
làm thể náo hả ba, con không thích đi máy bay”,

 

Ông
Nhâm Thế Yến liền nhớ ngay lại chuyện của con gái hồi nhỏ: “Năm con tốt nghiệp
cấp một, lần đầu tiên ba mẹ đưa con đi du lịch bằng máy bay, cả hành trình mặt
con nhợt nhạt, ba mẹ mỗi người ngồi một bên, trêu thế nào con cũng không tươi
được lên, tay lạnh ngắt, trán lấm tấm mồ hôi. Lúc quay về ba mẹ đành phải trả
vé để đi tàu. Không ngờ, bao nhiêu năm rồi mà con vẫn ghét đi máy bay”.

 


cười đáp: “Đúng vậy, chẳng có tiến bộ gì cả”.

 

“Thực
ra mẹ con cũng không thích đi máy bay”.

 

Nhâm
Nhiễm thấy hơi ngạc nhiên, đó là lần duy nhất cô đi máy bay với ba mẹ, nhìn mẹ
cô rất bình thản, “Vậy hả ba? Con chưa bao giờ nghe thấy mẹ nối thế”.

 

“Lần
đầu tiên mẹ con đi máy bay là khi đi công tác, về đến nhâ liền nói với ba rằng
rất mệt, nếu không vì việc công thì bà ấy thà đi tàu còn hơn. Lần đó đưa con đi
máy bay, cũng là do con đi học về nói bạn con được đi máy bay, con rất ngưỡng mộ,
ba mẹ mới muốn tạo cho con một niềm vui bất ngờ. Sau chuyến du lịch đó, mẹ con
còn đùa với ba rằng, hóa ra sức mạnh của di truyền bí ẩn đến vậy”,

 

Nhắc
lại chuyện cũ, vẻ mặt ông Nhâm Thế Yến đột nhiên trở nên trầm tư. Hai cha con
không nói gì thêm nữa.

 

Về
đến ngôi nhà nằm sau trường đại học Z, ông Nhâm Thế Yến đỗ xe và nói với Nhâm
Nhiễm: “Buổi sáng ba vẫn có giờ dạy. Ba có một học sinh ở phòng công chứng, ba
đã hẹn cậu ấy rồi, buổi chiều đi làm thủ tục cho tặng nhà và công chứng. Con cứ
ở nhà nghỉ ngơi đi, buổi trưa ba về đón con đến đó”.

 

“Ba,
tại sao ba lai giục con về làm thủ tục sang tên gấp như vậy?”

 

“Thủ
tục này không phức tạp, đấu tiên là đi làm thủ tục cho tặng và công chứng, sau
đó đến Cục quản lý nhà đất để sang tên thôi. Tranh thủ hiện tại còng việc của
con còn đang tự do, quay về làm thủ tục, sau này đỡ phải sắp xếp riêng thời
gian”.

 

Nhâm
Nhiễm vẫn hơi ngần ngừ,”Chỗ luật sư Quý…”

 

“Ba
và Quý Phương Bình không có vấn đề gì cả, dừng lo cho chuyện của người lớn”-
Ông Nhâm Thế Yến vỗ tay cô, dỗ như dỗ trẻ con, khiến cô khóc dở mếu dở. “Tiểu
Nhiễm, con vào nghỉ di, ba phải lên lớp đây”.

 

Nhâm
Nhiễm đành phải xách chiếc túi du lịch xuống xe, nhìn ông Nhâm Thế Yến lái xe
đi.

 


lấy chìa khóa ra, mở cổng, bước vào ngôi nhà mình đã sinh ra và lớn lên.

 

Hiện
tại đang là một buổi sáng mùa xuân trong lành, mặt trời vừa lên cao, hắt sớm nắng
xuống, cây long não cao to, rậm rạp đó dường như đã che kín hơn nửa sân, ánh nắng
lọt qua kẽ lá và in lốm đốm dưới mặt sân. Ngôi nhà hai tầng gạch đỏ ngói đen,
cây bà sơn hổ [1] xanh mướt bám kín bức tường phía tây, bệ cửa sổ màu trắng,
rèm cửa màu đỏ thẫm, chẳng khác gì năm cô 22 tuổi đi xa nhà - Sau khi được Kỳ
Gia Tuấn tu sửa lại, nhìn bề ngoài gọn gàng và xinh đẹp, không còn cũ kỹ như
trước nữa.

 

[1]
Bà sơn hổ: Loài câỵ leo trên đá, có vòi hút bám vào đất, tường hay vỏ cây. Lá
lúc khô màu đỏ, dẹp, đa dạng, lá ở trên thân có 3 lá chét, lá ở cụm hoa lại có
3 thùy.còn ở nhánh có một lá chét hỉnh tim, mép có răng to.

 

Ý
nghĩ này hiện lên trong đầu và không thể nào gạt đi được nữa.

 


mở cứa ra, từ tầng một lên tầng hai, cửa nào cũng được ở để thông gió, cô lần
lượt ngó tất cả các phòng. Nằm ngoài sự dự đoán của cô, bên trong rất gọn gàng,
sạch sẽ, không giống với lâu rồi không có người ở. Trên chiếc bàn nhỏ trong bếp
thậm chí còn đặt một hộp trà Phổ Nhĩ và một bộ ấm chén. Cò đoán, chắc là ba cô
đã cho người đến để dọn dẹp và chuẩn bị cẩn thận như vậy. Trước đây ông không
bao giờ để ý đến việc nhà, bây giờ lại tận tâm như vậy, cô thấy hơi nao lòng.

 


xách chiếc túi du lịch lên tầng, bước vào căn phòng mà cô sống từ nhỏ, đặt
khung ảnh nhỏ của mẹ và cuốn Xa rời đám đông bát nháo đó lên chiếc tủ nhỏ trên
đầu giường và xác nhận với mình rằng: về nhà rồi.

 


không muốn nghĩ gì thêm, lấy laptop mang xuống dưới, tìm ấm nước đun nước, pha
một ấm trà Phổ Nhĩ, sau đó ngồi vào bàn ăn, tiếp tục dịch tài liệu.

 

Buổi
sáng nhanh chóng trôi qua, ông Nhâm Thế Yến về đón cô đi ăn cơm, sau đó đi ra
phòng công chứng. Rõ ràng là ông đã nói trước với anh học sinh, đồng thời chuẩn
bị hết từ trước mọi tài liệu, thủ tục cho tặng nhà và công chứng tiến hành rất
nhanh, ông lại lái xe chở cô đến Cục quản lý nhà đất, trước đó ông cũng đã nhờ
một người bạn giúp, người đó đã đợi trước cửa đưa họ lên nộp tài liệu, nộp các
khoản chi phí, kiểm tra giấy tờ xong, nhân tiện liền nói với họ rằng, khoảng 10
ngày sau có thể đến lấy giấy chứng nhận nhà đất mới.

 

Mọi
thủ tục đều diễn ra rất thuận lợi, sau khi ra khỏi Cục quản lý nhà đất, ông
Nhâm Thế Yến liền thở phào nhẹ nhõm.

 

“Tiểu
Nhiễm, hôm tới có giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà chính thức thì ngôi nhà này
sẽ hoàn toàn thuộc về con. Nếu Điền Quân Bồi không làm việc ở Hán Giang thì thực
sự ba rất mong con quay về đây ở”.

 

Nhâm
Nhiễm không biết phải nói gì, ông Nhâm Thế Yến liền phát hiện ra ngay có điều
gì bất thường.

 

“Con
chưa giải thích rõ với Điền Quân Bồi à?”

 

“Con
và anh ấy quen nhau chưa lâu, chỉ mới thử thiết lập quan hệ thôi, hai bên chưa
hiểu nhiều về nhau. Chính vì thế.. “, Nhâm Nhiễm nổi một cách chật vật, nhưng
thực sự không tìm được từ ngữ nào để giải thích, cuối cùng hạ quyết tâm nói:
“Ba, bọn con chia tay nhau rồi”.

 

Ổng
Nhâm Thế Yến im lặng hồi lâu, Nhâm Nhiễm phát hiện ra sắc mặt ba trắng bệch,
tay hơi run run, cô sợ quá liền hỏi: “Ba, ba làm sao vậy?”

 

“Không
sao”. Ông Nhâm Thế Yến miễn cưỡng thốt ra hai chữ.

 

“Ba
đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, ba, yêu nhau chia tay là chuyện rất bình thường”.

 

“Ba
biết, thôi ta đi thôi”.