Thời gian trôi mãi - Chương 29 - part 01

Chương 29

 

Buổi
sớm một ngày đầu xuân, gió hiu hiu thổi, trời nắng đẹp, sân bay thành phố Hán
Giang vẫn vận hành một cách có trật tự, chiếc máy bay mà Điền Quân Bồi đang ngồi
vừa mới cất cánh, chuyến bay từ Bắc Kinh đến hạ cánh đúng giờ, Trần Hoa một
mình xuống máy bay.

 

Lần
trước anh đến Hán Giang là ngay sau tết.

 

Năm
ngoái Trần Hoa đã đưa ra kế hoạch đầu tư ở các tỉnh miền Trung, ít nhiều cũng
có phần vội vàng, nhưng dường như Hạ Tịnh Nghi đã có sự chuẩn bị từ trước, trình
lên ngay kế hoạch đầu tư cụ thể, trọng điểm là thu mua quặng sắt của thành phố
J, sáp nhập một xưởng luyện kim quốc doanh, tiếp theo đó sẽ thu mua tập đoàn
gang thép tư nhân Húc Thăng lớn nhất vùng đó, hình thành nên một chuỗi sản nghiệp
hoàn chỉnh, đồng thời thúc đẩy niêm yết cổ phiếu trên thị trường. Kế hoạch này
rất lớn, nhưng phù hợp với tư duy đầu tư mới của Ức Hâm, khiến phòng đầu tư và
hội đồng quản trị đều thán phục

 

Chỉ
có ánh mắt của Trần Hoa dừng lại ở địa danh thành phố J - nơi mà anh mới rời đó
không lâu, nếu không có cuộc dừng chân bất ngờ đó thì anh sẽ không có ấn tượng
với khu vực này.

 

Tổng
giám đốc Lưu Hy Vũ - người phục trách các hoạt động đầu tư khen: “Mấy năm nay Hạ
Tịnh Nghi làm rất tốt”.

 

Một
phó tổng giám đốc khác nói: “Hình như cô ấy sinh ra ở tỉnh đó. Nhưng đúng là cô
ấy luôn có sự chuẩn bị, rất đáng được khẳng định”.

 


từ trước đến nay thái độ của Trần Hoa rất thản nhiên nên ai cũng biết ý, không
nhắc đến quá khứ của Hạ Tịnh Nghi. Mấy năm qua, Hạ Tịnh Nghi đã đạt được rất
nhiều thành tích trong công việc, điều này đã được mọi người khẳng định, kế hoạch
này xem ra rất khả thi. Và thế là Hạ Tịnh Nghi đã nhanh chóng được bổ nhiệm,
nhưng điều khiến mọi người bất ngờ là, dự án đầu tư mà cô phụ trách lại diễn ra
không thuận lợi như dự đoán ban đầu.

 

Trước
tết, Hạ Tịnh Nghi quay về Bắc Kinh để báo cáo những gì mình đã làm được trong
thời gian trước đó, trong cuộc hội nghị hội báo công tác, cô vẫn tỏ ra rất tự
tin, khẳng định rất chắc chắn rằng sẽ hoàn thành việc sáp nhập xưởng luyện kim ở
thành phố J đúng kỳ hạn, sau đó sẽ thu mua tập đoàn Húc Thăng. Anh liền vặn lại:
“Nếu Viễn Vọng bất ngờ mua cổ phiếu của Húc Thăng thì sao? Tại sao anh chưa
nhìn thấy bản báo cáo điều chỉnh kế hoạch thu mua của em?”

 

Hạ
Tịnh Nghi hấp háy đôi mắt: “Tổng giám đốc Trần, em đã phân tích rồi, điều đó
không ảnh hưởng gì đến cả kế hoạch thu mua”.

 

Lưu
Hy Vũ cau mày nói: “Nhưng vẫn phải đòi hỏi tổng giám đốc Trần xuất hiện để trao
đổi với lãnh đạo thành phố J”.

 

Hạ
Tịnh Nghi cúi đầu, bướng bỉnh nói: “Khu vực miền Trung vẫn rất bảo thủ, có lúc
quan chức địa phương muốn gặp chủ tịch hội đồng quản trị để tạo dựng lòng tin đối
với kế hoạch đầu tư tiếp theo của Ức Hâm”.

 

Thành
phố J, anh lại nhìn lại địa danh này, “Em đi chốt lại hành trình với anh Bang
đi”.

 

Anh
Bang đã theo Trần Hoa nhiều năm nên rất hiểu phong cách làm việc của anh, hành
trình được sắp xếp rất kín và gấp, từ thành phố W đến thành phố J sau đó lại đến
Hán Giang, một loạt các buổi gặp gỡ, hội nghị, rồi cả chủ trì một buổi lễ khởi
động dự án ngắn gọn. Nhưng anh vẫn dừng lại ở thành phố J thêm một đêm.

 

Thành
phố gần vùng núi này cũng bị đợt lạnh hiếm gặp càn quét nửa đất nước Trung Quốc
bao trùm, tuyết vẫn chưa tan, thời tiết âm u. Đứng trên khách sạn Golden nhìn
xuống, tầm nhìn rất thoáng đãng, có thể nhìn thấy một tòa nhà năm tầng màu ghi
nằm cách đó không xa, đó chính là trụ sở công an thành phố J, gió Bắc lạnh giá
thổi mạnh khiến lá cờ trên sân thượng bay phần phật, nhìn lẻ loi một cách lạ
thường.

 

Nhâm
Nhiễm đã bất ngờ mất tích ở thành phố này. Đêm hôm đó hiện ra trước mắt anh khiến
lòng anh đau nhói.

 

Theo
sự phán đoán của anh, khả năng cô dừng chân lại ở thành phố này là rất thấp.
Nhưng cô cũng không quay về thành phố Z, rốt cục là cô đi đâu anh không có khái
niệm gì.

 

Trần
Hoa lái chiếc Land Rover đỏ và rời thành phố J, theo lộ trình mà hệ thống GPS
đã sắp xếp từ trước, xe chạy thẳng lên đường về thành phố Z.

 

Chiếc
xe này đã được Nhâm Nhiễm sử dụng hơn nửa năm, nhưng bên trong để nguyên như
khi mới giao nó cho cô, không có kệ đặt nước hoa, không treo các món đồ trang
trí nhỏ, không có nệm ghế, hoàn toàn khác với chiếc xe hai khoang được trang
trí rất nữ tính mà Nhâm Nhiễm mua ngày trước.

 

Nhưng
trong xe ít nhiều vẫn còn để lại những dấu ấn của riêng cô. Một bình nước nhựa
đặt trên giá để đồ, nửa gói giấy ướt và hơn nửa hộp kẹo cao su đặt trong hộp để
đồ vặt, các loại phiếu thu được xếp gọn gàng trong một chiếc ví, một chiếc kính
râm màu nâu sẫm đặt trên táp lô. Ngoài ra, thậm chí anh còn nghi ngờ mình đã ngửi
thấy một mùi thơm ngọt ngào nào đó - mùi thơm trên cơ thể cô.

 

Một
người đàn ông luôn cẩn trọng trong suy nghĩ, nhưng không phải là người tinh tế
trong chuyện tình cảm, đột nhiên lại có khả năng cảm nhận tỉ mỉ như vậy, có lúc
lại là một sự dày vò.

 

Đã
lâu lắm rồi anh không lái xe một mình chạy đường dài như thế này. Chặng đường lẻ
loi dài dằng dặc khiến anh nhớ lại lần mất tích đó của mình.

 

Sự
nghiệp đang ở trên đỉnh cao bỗng rơi xuống vực thẳm, tiếng tăm trở nên thảm hại
trong ngành phát hành riêng lẻ, không nhìn thấy tương lai - tuy nhiên cú sốc chẳng
khác gì phải đối mặt với sự hủy diệt đó không làm anh chán nản. Một mặt đối với
anh tiền bạc chỉ là quả cân dùng để thao tác, mọi sự tổn thất chỉ dừng lại
trong sổ sách; Mặt khác, sự đồng hành của Nhâm Nhiễm đã an ủi mọi sự phẫn nộ và
bất an kín đáo mà anh không thể hiện ra ngoài.

 

Trong
những tháng ngày xoay sở, bắt đầu từ con số không ở nơi đất khách quê người,
anh thường xuyên nhớ đến câu nói mà ông Lý nói với anh: Gia Thông, cậu còn đang
trẻ đã làm cho mình không phải vướng bận điều gì. Lúc đó anh cười và hỏi lại:
như thế này không tốt hay sao? Ông Lý thở dài nói, chỉ có tiểu thuyết võ hiệp
và tu thiền mới có truyền thuyết như vậy, trong lòng không vướng bận điều gì mới
có thể chuyên chú và đạt tới cấp độ cao nhất, nếu người bình thường trút bỏ mọi
sự vướng bận thì cũng có nghĩa là trút bỏ mọi niềm vui và sự trải nghiệm của cuộc
sống.

 

Chỉ
sau khi quen Nhâm Nhiễm, anh mới thực sự lĩnh hội được hàm ý trong câu nói này
của ông Lý.

 

Đến
thành phố Z, đúng như những gì anh dự đoán, anh không tìm được tung tích của
Nhâm Nhiễm, sau khi đợi gần một tuần, anh đã nhận được email của Nhâm Nhiễm.
Đây là lá thư email đầu tiên cô viết cho anh.

 


viết rất ngắn gọn và dứt khoát bảo cô không muốn dính dáng gì đến anh, anh
không nên tìm cô nữa.

 

Nhâm
Nhiễm đã lựa chọn cách biến mất. Cho dù sau khi đã cùng anh trải qua những giây
phút thân mật nhất, cô vẫn ra đi mà không hề do dự. Có phải cô đã quyết định từ
bỏ mọi sự vướng bận, gạt anh ra khỏi hẳn cuộc sống của cô hay không?

 

Theo
hành trình, sau khi rời khỏi thành phố J, Trần Hoa sẽ đến Hán Giang ngay, giải
quyết xong công vụ, sẽ quay về khách sạn Minh Châu, xuống dưới mới biết hôm đó
là ngày Valentine, khách sạn đã treo biển quảng cáo nói về bữa tối tình yêu của
nhà hàng Tuscan Sun trên tầng thượng. Từ trước đến nay không quan tâm gì đến những
chương trình như thế này nên đi thẳng về phòng, bê một cốc rượu đứng trước cửa
sổ ngắm cảnh đêm ở trung tâm thành phố Hán Giang.

 

Anh
nhớ đến lần gặp gỡ đầu tiên giữa anh và Nhâm Nhiễm diễn ra ở thành phố đang nằm
dưới chân này. Thời gian vô tình trôi qua, khuôn mặt trẻ trung đó như ở một tầng
mây khác, khác lạ, xa vời.

 

Từ
một thành phố đến một thành phố khác, ở đâu cũng có những ký ức liên quan đến
cô. Có thể là, hình ảnh cô đã được khắc sâu trong đáy lòng anh, anh không hề hay
biết, không thể xóa mờ được nữa.

 

Anh
đến rất vội vàng, sau khi giải quyết hết công vụ liền quay trở lại Bắc Kinh,
không dừng chân thêm ngày nào nữa, anh không hề biết rằng, anh và Nhâm Nhiễm lại
một lần nữa đi lướt qua nhau, cô đang sống dưới một ngọn đèn nào đó nằm trong tầm
nhìn của anh ở thành phố này.

 

Dự
án của Ức Hâm ở thành phố Hán Giang đã khởi động, có chi nhánh không nhỏ ở đây,
nhưng ngày dầu tiên sau khi nhận được điện thoại của Nhâm Nhiễm, Trần Hoa chỉ bảo
anh Bang đặt vé máy bay, không thông báo cho người nào biết, Ra khỏi sảnh đến cửa
sân bay; anh lên taxi và đến thẳng quán cà phê Lục Môn mà Nhâm Nhiễm đã hẹn.

 

Lúc
này đây quán cà phê vừa mới mở cửa, ánh nắng lọt qua cửa kính hắt chếch vào, tấm
khăn trải bàn với những ô vuông màu xanh trải trên bàn nhìn rất rõ nét. Nhâm
Nhiễm ngồi ở ghế sát cửa sổ, trước mặt có một cốc cà phê đang bốc khói, vừa
nghe thấy tiếng chuông gió vang lên, cô liền ngẩng đầu lên, mắt chạm ngay vào
ánh mắt của Trần Hoa.

 

“Chào
Tổng giám đốc Trần, anh muốn uống gì?” Cô hỏi anh, đồng thời vẫy tay gọi nhân
viên phục vụ đến, dường như đây là một buổi sáng rất đỗi bình thường, họ thường
xuyên không hẹn mà gặp nhau ở đây, cất tiếng chào nhau, ngồi xuống cùng uống cà
phê nói chuyện.

 

“Cà
phê đen, cảm ơn”.

 

Trần
Hoa ngồi đối diện với cô, đưa mắt nhìn sang bốn phía xung quanh, trong quán
chưa có khách nào, một nhân viên phục vụ đang xách bình phun để tưới nước cho
các cây lá rộng đặt xung quanh, tiếng nhạc dương cầm nhẹ nhàng vang lên trong
phòng.

 

“Đây
không phải là quán mà ông Lý để lại chứ”.

 

“Phải
đấy. Bà chủ hiện nay là Tô San, nhưng cô ấy đi du lịch xa, chắc là tuần sau mới
về”.

 

“Em
ở đây bao lâu rồi?”

 

“Sau
khi rời thành phố J em đi đến đây, chưa đi xa lần nào”.

 

“Em
quyết định định cư ở đây à? Trần Hoa nhướn mày lên, “Đứng trên một góc độ nào
đó mà nói, khí hậu của thành phố này không ôn hòa cho lắm”.

 

Nhâm
Nhiễm không nói gì, “Hiện nay em sống ở đây khá ổn, có một công việc mà em
thích, có bạn trai, trong thời gian ngắn em sẽ không đi xa đâu. Chính vì thế em
mong cuộc sống của em được yên ổn, không bị đảo loạn”.

 

Trần
Hoa vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, “Đây là lần thứ hai em nói với anh rằng em đã có
người yêu, hy vọng lần này anh có cơ hội được gặp anh ấy”.

 

Đương
nhiên là Nhâm Nhiễm nhớ lần đầu tiên cô nói mình đã có người yêu với Trần Hoa
là trong hoàn cảnh nào, ngay từ đầu cuộc nói chuyện đã bị anh đưa ra chủ đề,
nhưng cô không hề tỏ ra ngạc nhiên. “Không cần thiết phải như vậy”.

 

Lúc
này đây nhân viên phục vụ bưng lên cốc cà phê đen mà anh gọi, anh bê lên uống một
ngụm, “Ngon lắm, hương vị rất đậm đà”.

 

“Tổng
giám đốc Trần, em không muốn biết tại sao lại để tên em đứng tên cổ phiếu mà chỉ
mong anh nhanh chóng thu hết về”.

 

“Những
cái anh đã cho đi thì không bao giờ lấy lại”.

 

“Nhưng
trước khi cho ít nhất anh cũng phải hỏi em rằng em có nhận hay không”.

 

“8
năm trước, khi em đưa cho anh Bang 200.000 NDT, em có hỏi anh có muốn nhận hay
không?”

 

Nhâm
Nhiễm không biết trả lời thế nào, một lát sau, cô hạ giọng: “Tổng giám đốc Trần,
xin lỗi anh, hồi còn trẻ em đã từng làm rất nhiều chuyện ngu xuẩn mà chỉ một
mình mình muốn, nếu thời gian đã trôi qua lâu như vậy mà anh vẫn còn để tâm thì
em muốn chính thức xin lỗi anh, mong anh tha lỗi.. .”

 

Trần
Hoa lấy tay đè lên bàn tay cô đặt trên bàn, ngăn cô lại. Cô sửng sốt ngẩng đầu
lên, chỉ nhìn thấy anh hơi cười cười: “Nhâm Nhiễm, tháng 8 năm ngoái, đầu tiên
là em trốn khỏi Bắc Kinh, sau đó lại trốn khỏi thành phố J, thế đã là đủ lắm rồi,
em không cần phải thử chọc tức anh đâu”.

 

Nhâm
Nhiễm ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt gầy nhưng các nét rõ ràng trước mặt ánh mắt
anh vẫn sâu thẳm, sâu không thể đoán, nụ cười đó lại càng làm nổi bật khuôn mặt
lạnh lùng của anh. Trước ánh mắt của anh, cô đưa mắt nhìn ra chỗ khác, nhìn xuống
bàn tay anh, bàn tay đó giống như con người anh, gầy và dài, ngón tay được cắt
gọn gàng, mạch máu màu xanh nhạt nổi lên, tràn đầy sức căng không thể nhìn thấy,
che kín mu bàn tay của cô. Cô chỉ cảm thấy lòng bàn tay úp dưới tấm khăn trải
bàn kẻ ô vuông đang toát mồ hôi, còn bàn tay úp trên mu bàn tay của cô lại vẫn
giữ nguyên cảm giác trấn tĩnh, khô ráo.

 


rút mạnh tay ra, giọng rất dứt khoát: “Phóng viên của tạp chí tài chính kinh tế
đang điều tra, nghe nói còn có phóng viên của các tờ báo chứng khoán cũng đang
tìm em. Nếu anh không chịu thu hồi cổ phiếu về, dẹp yên chuyện này thì em đành
phải triệu tập tất cả các phóng viên có hứng thú với chuyện này để nói rõ tình
đầu câu chuyện, chính thức thông báo số cổ phiếu này không liên quan gì đến
em”.

 

Trần
Hoa không hề tỏ ra động lòng, “Không sao cả, em có thể đưa danh sách các phóng
viên mà em muốn mời cho anh Bang, anh khẳng định là họ sẽ có mặt đầy đủ, đăng
toàn bộ nội dung mà em muốn thông báo lên báo đồng thời anh không phản bác, giải
thích gì. Tuy nhiên, anh không cho rằng cách làm này giúp được gì cho cái mà em
gọi là cuộc sống bình thường mà em muốn sống”.