Thời gian trôi mãi - Chương 25 - part 01

Chương 25

 

Từ
xưa đến nay người Trung Quốc rất cẩn thận, không dính vào các vụ kiện tụng
trong thời gian nghỉ tết, chính vì thế văn phòng luật sư có được một kỳ nghỉ
khá thong dong, chỉ có điều Điền Quân Bồi không rảnh rỗi như mọi năm, trong
tay còn rất nhiều cồng việc phải hoàn thành.

 

Anh
quay về thành phố W, ngoài việc phải đến thăm họ hàng theo thông lệ, gặp gỡ
ông Tào Hựu Hùng và những người khác để bàn bạc công việc, anh chỉ ở nhà vùi
đầu làm việc. Bạn bè cũ gọi điện thoại nhiều lần mời anh đi uống rượu, anh nể
quá nên vẫn phải đi. Nhưng đến nơi anh thấy hơi hối hận, mấy tháng không gặp,
Trịnh Duyệt Duyệt lại chễm chệ ngồi đó, đang chơi oẳn tù tì với mọi người rất
vui vẻ.

 

Anh
chào cô như chào những người bạn khác, “Duyệt Duyệt, chúc mừng năm mới”.

 

Trịnh
Duyệt Duyệt chỉ gật đầu qua loa rồi tiếp tục chơi oẳn tù tì và uống rượu,
nhìn rất vui vẻ, anh cũng thấy yên tâm hơn, ngồi xuống và bắt đầu chuyện trò
với bạn bè.

 

Đến
cuối bữa tiệc, chuẩn bị ai về nhà nấy, đột nhiên Trịnh Duyệt Duyệt nói: “Quân Bồi,
anh đưa em về nhà được không?”

 

Trước
mặt mọi người, anh không thể nào từ chối nên đành phải gật đầu. Vì đi uống rượu
nên anh không lái xe, đành phải đứng trước cửa quán bar đợi xe taxi. Ở đây thời
tiết cũng lạnh giá khác thường, Trịnh Duyệt Duyệt lại ăn mặc phong phanh, gió Bắc
thổi đến, cô liền hắt xì hơi ngay, anh liền đưa áo khoác của mình cho cô. “Em mặc
vào đi, cẩn thận không lạnh đấy”.

 

Mãi
mới đợi được taxi, anh nói với lái xe địa chỉ của Trịnh Duyệt Duyệt hai người
lặng lẽ ngồi trong xe, không ai nói gì, đến nơi, Trịnh Duyệt Duyệt không trả
lại chiếc áo khoác đang mặc trên người cho anh và xuống xe, mà lấy ví tiền ra
trả tiền xe. Điền Quân Bồi cau mày nói: “Duyệt Duyệt, anh vẫn còn phải đi xe
mà”.

 

“Anh
lên nhà ngồi đã, em có chuyện muốn nói với anh”.

 

“Muộn
quá rồi, không tiện lắm”.

 

Trịnh
Duyệt Duyệt bĩu môi: “Thế thì phải xem là làm chuyện gì mới biết được có tiện
hay không”.

 

Câu
nói mờ ám này khiến lái xe cũng phải bật cười, anh ta dựng đồng hồ tính tiền
lên bằng động tác dứt khoát rồi trả lại tiền lẻ, “Hai vị xuống xe đi, tết tôi vẫn
phải đi làm đấy”.

 

Điền
Quân Bồi không biết làm thế nào, đành phải xuống xe.

 

Nơi
Trịnh Duyệt Duyệt ở là một căn hộ mà cha mẹ cô tặng cho cô, nằm ở trung tâm
thành phố, vị trí rất đẹp, mặc dù diện tích không lớn nhưng giá nhà ở khu vực
này không phải là rẻ. Dĩ nhiên đây không phải là lần đầu tiên Điền Quân Bồi đến
đây, nhưng chuyện lần trước diễn ra không mấy vui vẻ, anh thực sự không thể hiểu
rốt cục Trịnh Duyệt Duyệt có ý định gì, anh đi với cô vào tầng một rồi dừng
chân lại.

 

“Duyệt
Duyệt, anh lên đó không tiện, có chuyện gì nói ở đây cũng được”.

 

“Dưới
này không có lò sưởi, em sắp đông cứng lại rồi đây này”. Trịnh Duyệt Duyệt nhìn
anh từ đầu đến chân, cười cười nói: “Anh cứ lên nhà ngồi đi, đừng tỏ vẻ
nghiêm túc như vậy, em cam đoan là không cưỡng hiếp anh đâu”.

 

Điền
Quân Bồi cười khổ sở: “Anh phải nói thế nào em mới hiểu hả? Là bạn bè bình
thường phải giữ một khoảng cách nhất định”.

 

Nụ
cười trên môi Trịnh Duyệt Duyệt trở nên lạnh lùng: “Anh nói như vậy có nghĩa
là em đã bị anh đẩy vào tốp bạn bè bình thường rồi ư. Được, anh hãy nói cho
người bạn bình thường của anh được biết, Nhâm Nhiễm là ai? Có phải là một người
bạn bình thường khác hay không?”

 

Điền
Quân Bồi giật mình, “Ai nói cho em biết cái tên này vậy?”

 

Trịnh
Duyệt Duyệt nói như không có chuyện gì xảy ra: “Lúc ở quán bar, anh ra nhà vệ
sinh, điện thoại vứt trên bàn, em cầm lên xem. Trong những cuộc đã gọi gần đây
của anh chỉ có cô ấy là con gái, hơn nữa tối hôm nay còn nói chuyện gần mười
phút đồng hồ”.

 


lại dám mở điện thoại của anh ra xem trước mặt bao bạn bè, lại còn nói ra thẳng
thắn như vậy, Điền Quân Bồi thực sự không biết phải nói gì, anh thở dài một tiếng:
“Duyệt Duyệt, em làm như thế không hay đâu”.

 

“Nếu
em hỏi thẳng anh hiện tại anh đang quan hệ với ai thì anh có khai thật ra
không?”

 

Điền
Quân Bồi đưa tay bấm mũi tên đi lên của thang máy, “Dĩ nhiên là không rồi. Hiện
tại chúng ta không có nghĩa vụ thông báo cuộc sống cho nhau, còn về chuyện mở
điện thoại ra xem... lại càng quá đà, anh không muốn có lần sau nữa”.

 


ràng Trịnh Duyệt Duyệt không để ý đến lời nói của anh, chỉ hỏi lại: “Nhâm Nhiễm
là ai, là người yêu mới của anh ư?”

 

“Cô
ấy là một người bạn mà anh rất coi trọng. Từ sau đừng hỏi anh những câu hỏi
này nữa, anh sẽ không trả lời đâu, em vào thang máy đi, ở ngoài này lạnh lắm”.

 

Trịnh
Duyệt Duyệt cởi áo khoác ra, lặng lẽ đưa cho anh. Anh vừa đón lấy, đột nhiên
cô lại sà vào ôm chặt anh. Cơ thể cô mảnh mai, mềm mại, trên người chỉ mặc một
chiếc áo len mỏng, mùi rượu và mùi nước hoa cô thường dùng phả vào mũi anh, phảng
phất quyến rũ.

 

“Đừng
thử thách anh như vậy, Duyệt Duyệt”.

 

Trịnh
Duyệt Duyệt không thèm đếm xỉa gì đến anh, ghé sát đôi môi, trong lúc anh còn
đang sững sờ thì đầu lưỡi cô đã nhanh nhẹn len lỏi vào miệng anh, ướt mềm. Anh
chỉ có thể cố gắng gạt cô ra khỏi lòng mình, lùi ra sau một bước.

 

“Anh
vẫn có cảm xúc khi đứng trước em, Quân Bồi ạ”.

 

Anh
cười rầu rĩ: “Duyệt Duyệt, em nên hiểu rằng, có những lúc phản ứng sinh lý và
tình cảm của đàn ông là hai chuyên hoàn toàn khác nhau”.

 

“Tội
gì anh phải đối kháng khổ sở với ham muốn của mình như vậy, em đâu có phải là
loại đàn bà sau khi lên giường sẽ bắt anh phải chịu mọi trách nhiệm đâu”.

 

“Em
đừng nói mình buông thả như vậy, Duyệt Duyệt, bởi anh biết em không phải là
người buông thả. Còn về anh, nếu anh buông thả mình trong chốc lát thì bọn mình
lại quay về đường cũ, chẳng có nghĩa lý gì cả”.

 

“Cũng
có nghĩa rằng tình cảm của em và anh đã bị anh kết luận là không còn ý nghĩa gì
ư, không đáng nhắc đến nữa ư?”

 

“Em
đừng chấp nhặt câu chữ như vậy. Anh muốn được sống một cuộc sống đơn thuần,
bình lặng hơn, đối với em, có thể suy nghĩ của anh hơi cũ kỹ không phù hợp nữa”.

 

Trịnh
Duyệt Duyệt im lặng một lát, đột nhiên cười lớn, tiếng cười giòn tan vọng lên
trong không gian trống trải.

 

“Em
uống nhiều rồi, lên nhà nghỉ ngơi đi”.

 

“Em
không uống nhiều, nhưng thôi”, nụ cười trên môi Trịnh Duyệt Duyệt tắt ngấm, cô
nhìn anh một lúc, “em sắp đông cứng rồi, không thể tiếp tục dụ dỗ anh được nữa.
Anh đi đi, đi đi, anh nên nhớ rằng hiện tại em vẫn còn có cảm xúc khi đứng trước
anh, cảm xúc và tình cảm của em là một”.

 

Nhìn
cô bước vào thang máy, anh đành phải cười lắc đầu.

 

Nhưng
sự việc này vẫn chưa kết thúc, ngày hôm sau Điền Quân Bồi liên nhận được điện
thoại của ba Trịnh Duyệt Duyệt, giọng ông rất nhẹ nhàng: “Quân Bồi, sao tết mà
không đến nhà chú chơi?”

 

Điền
Quân Bồi vô cùng thiểu não, nhưng quyết tâm không thể tiếp tục ậm ở như thế này
nữa, “Chú Trịnh ạ, có lẽ Duyệt Duyệt đã nói với chú rồi, chúng cháu cảm thấy
tính cách hai đứa không hợp nhau nên đã quyết định chia tay Thời gian này
công việc của cháu rất bận, cháu chuẩn bị phải đi công tác ở thành phố J nên
không có thời gian đến chúc tết chú, mong chú thông cảm, đợi khi nào về cháu sẽ
đến thăm chú”.

 

Dường
như ba Trịnh Duyệt Duyệt cũng không cảm thấy bất ngờ, “Quân Bồi, chú đã nói
chuyện với Duyệt Duyệt rồi, nó vẫn còn tình cảm với cháu, cô chú chỉ có mỗi đứa
con gái này nên cũng nuông chiều, tính nó cũng rất bướng bỉnh, thích gì làm nấy.
Chú cảm thấy hai đứa không có mâu thuẫn gì là to tát cả, hay là hôm nay cháu đến
đây ăn bữa cơm, ngồi chuyện trò cho thoải mái”.

 

Điền
Quân Bồi không tiện nói nhiều với người lớn tuổi, đành phải bảo: “Cháu và Duyệt
Duyệt đều đã trưởng thành, khi đưa ra quyết định cả hai đều rất thận trọng. Hơn
nữa bọn cháu vẫn là bạn của nhau, lúc nào cũng có thể nói chuyện”.

 

“Quân
Bồi, hôm nay cháu cố gắng đến, chú còn một vấn đề về luật muốn hỏi cháu, chỉ sợ
sau hết tết, chú sẽ phải đối mặt với một vụ kiện”.

 

Nói
đến nước này, Điền Quân Bồi không thể từ chối được nữa.

 

Điền
Quân Bồi mua một hộp quà đến nhà Trịnh Duyệt Duyệt và bấm chuông. Trịnh Duyệt
Duyệt ra mở cửa cho anh, cười cười nói: “Được luật sư Điền giá lâm, thực sự
vinh hạnh vô cùng. Suýt nữa thì ba em bắt em đi đón anh giữa thời tiết lạnh
như thế này”.

 

Anh
đành phải đùa: “Chú Trịnh lúc nào cũng hóm hỉnh như vậy”.

 

Ba
Trịnh Duyệt Duyệt trợn mắt nhìn con gái, trách: “Lại nói linh tinh rồi”.

 

Mẹ
Trịnh Duyệt Duyệt cũng ra đón anh, luôn miệng trách lâu rồi không thấy anh đến,
đến rồi việc gì phải mang quà, thật khách khí quá, rồi bà lại bảo đã đích thân
vào bếp nấu các món mà anh thích ăn nhất.

 

Điền
Quân Bồi vội vàng hỏi về vụ kiện của ba Trịnh Duyệt Duyệt nhằm lảng sang chủ đề
khác, lúc đầu anh chỉ muốn nghe qua tình hình, sau đó giới thiệu một luật sư của
văn phòng Phổ Hàn cho nhà họ Trịnh. Nhưng nằm ngoài sự dự đoán của anh, không
phải là ba Trịnh Duyệt Duyệt tìm cớ. Ông làm về lĩnh vực văn hóa, xuất bản,
đúng là vì vấn đề bản quyền mà bị dính vào một vụ rắc rối không nhỏ, hơn nữa đối
phương lại là một công ty nằm ở Hán Giang, họ đã tuyên bố sẽ khởi tố ông.

 

Điền
Quân Bồi xem sơ bộ về các giấy tờ như hợp đồng mà ông đưa ra, đưa ra một số ý
kiến.

 

Trịnh
Duyệt Duyệt nói xen vào: “Quân Bồi, ba em chỉ tin tưởng anh, anh không nhận được
vụ này à?”

 

Anh
không biết phải thoái thác thế nào, “Thực ra liên quan đến luật quyền tác giả,
văn phòng Phổ Hàn có luật sư Trần nghiên cứu rất kỹ. Tốt nhất vẫn nên tìm anh ấy
để bàn bạc, anh có thể ủng hộ nếu có việc gì đó xảy ra ở Hán Giang”.

 

Đúng
lúc này, điện thoại di động của anh lại đổ chuông, anh bèn nói xin lỗi rồi nghe
máy, điện thoại của Thượng Tu Văn gọi từ thành phố J đến, giọng rất trầm, “Xin
lỗi, Quân Bồi, cậu về ngay thành phố J nhé. Có tình huống hết sức khẩn cấp cần
cậu giải quyết”,

 

Anh
biết trước tết, Thượng Tu Văn sang Braxin để giải quyết công việc, trước khi đi
còn gọi điện thoại cho anh hỏi mấy vấn đề về luật, quay về gấp gáp như vậy, chắc
chắn là do Húc Thăng đã xảy ra chuyện gì nghiêm trọng. Anh liền nhận lời ngay,
sau đó xin lỗi ba mẹ Trịnh Duyệt Duyệt, nói buộc phải về trước.

 

Không
đợi cha mẹ nói gì, Trịnh Duyệt Duyệt nổi trận lôi đình trước, “Điền Quân Bồi,
anh quá đáng lắm, tìm mọi cớ từ chối sau đó mới đến được, không chịu giúp ba
em, giờ lại đòi về trước. Anh tưởng rằng em không xa anh được hay sao? Anh về
đi, ra khỏi cánh cửa này, em sẽ cắt đứt hoàn toàn với anh”.

 


quay đầu chạy vào phòng mình. Điền Quân Bồi đành phải quay sang giải thích với
ba Trịnh Duyệt Duyệt, thực sự là khách hàng lớn xảy ra vấn đề nghiêm trọng nên
mới gọi anh gấp, đồng thời cam đoan sẽ tìm một thời điểm khác để giải quyết vấn
đề của ông. Ba Trịnh Duyệt Duyệt là người có giáo dục, ông chỉ nói thanh niên
coi trọng sự nghiệp là đúng, bảo anh đừng chấp tính cách tiểu thư của Trịnh
Duyệt Duyệt rồi đích thân ra tiễn anh.

 

Điền
Quân Bồi không kịp về nhà mà chỉ gọi điện thoại về, sau đó lái xe thẳng đến
thành phố J. Anh vào phòng làm việc của chủ tịch hội đồng quản trị, không thấy
ông Ngô Xương Trí đâu, chỉ có Thượng Tu Văn và mấy thành viên khác mặt mày căng
thẳng ngồi bên trong, Thượng Tu Văn báo cho anh biết một tin động trời.

 

Trước
tết, sự kiện chất lượng cốt thép do Húc Thăng sản xuất đột nhiên có sự thay đổi
lớn, Cục kiểm định chất lượng đã kiểm tra sản phẩm mà Húc Thăng cung cấp và đưa
ra kết luận rằng không có vấn đề gì về chất lượng, nhưng họ đã nhận được tài liệu
làm bằng chứng tố cáo, sau khi điều tra phát hiện ra rằng, Húc Thăng bị tình
nghi là đã cấu kết với xưởng luyện thép nhỏ, thu mua thép tái chế và các sản phẩm
cốt thép chất lượng thấp với giá rẻ, mạo xưng là sản phẩm đã qua kiểm tra chất
lượng và bán ra thị trường vật liệu.

 

“Hiện
nay chủ tịch hội đồng quản trị Ngô Xương Trí và mấy vị lãnh đạo đang bị điều
tra, chắc là báo chí sẽ đăng tin sớm thôi”.

 

“Cũng
có nghĩa rằng, sản phẩm cốt thép chất lượng kém đang được tiêu thụ trên thị
trường đúng là được đưa từ Húc Thăng ra ư?”

 

Thượng
Tu Văn gật đầu.

 

Điền
Quân Bồi nghĩ nhanh trong đầu. Từ trước đến nay ông Ngô Xương Trí là người rất
thận trọng, sẽ không vì cái lợi cỏn con này mà làm những việc tự hủy hoại
tương lai của công ty mình, ông nắm quyền lớn trong tay, các thành viên khác
trong hội đồng quản trị không có tiếng nói gì lớn, nghi phạm duy nhất là phó
tổng giám đốc thường trực Ngô Úy - người sau khi để lộ ra nhiều sơ hở đã bị
thu hồi quyền xét duyệt tài vụ. Anh nhìn Thượng Tu Văn bằng ánh mắt dò hỏi:
“Phó tổng giám đốc Ngô Úy đâu?”

 

Thượng
Tu Văn thở dài một tiếng rồi chứng thực cho lời dự đoán của anh, “Hiện tại
không tìm được anh ta, điện thoại của anh ta cũng tắt máy”.

 

Đối
với hành vi này, Điền Quân Bồi không hề cảm thấy phẫn nộ, anh liền đứng ngay
trên góc độ nghề nghiệp để xem xét vấn đề: “Cần phải làm rõ tài liệu làm bằng
chứng để tố cáo cụ thể bao gồm những gì”.

 

“Tôi
đã nhờ người tìm hiểu, bên trong thậm chí còn có bản photo các chứng từ với xưởng
thép nhỏ có chữ ký của Ngô Úy, có thể nói là chứng cứ rành rành. Chúng tôi đã
bàn với nhau, cũng đã nói chuyện qua điện thoại với chủ tịch hội đồng quản trị
Ngô Xương Trí, chú ấy đề nghị là chú ấy sẽ gánh trách nhiệm này và xin từ chức,
không làm chủ tịch hội đồng quản trị của Húc Thăng nữa” .