Thời gian trôi mãi - Chương 24 - part 01

Chương 24


Sau
khi về đến nhà, Nhâm Nhiễm đứng trước cửa sổ phòng ngủ trên tầng 28 nhìn xuống,
lúc này đã là nửa đêm, nền trời tối sầm, những bông tuyết lặng lẽ bay giữa
không trung, thành phố dưới chân được khoác một chiếc áo trắng, tạo ra một cảnh
tượng yên bình hoàn toàn không giống với ngày thường. Xa xa gần gần, trước mắt
đều là một màn trắng toát, tuyết mỗi lúc một dày, dường như mãi mãi không bao
giờ dừng lại. Trên đường vắng bóng xe cộ, ánh đèn đường leo lét, lác đác có mấy
người đi bộ tay cầm ô bước đi rất khó khăn.

 

Thờỉ
tiết này dĩ nhiên là rất thích hợp lên giường sớm, trùm chăn đọc sách, sau đó
ngủ ngon lành. Nhưng Nhâm Nhiễm không hề cảm thấy buồn ngủ, cuộc nói chuyện với
Hạ Tịnh Nghi ban nãy vẫn ám ảnh trong đầu cô.

 

"Lâu
lắm rồi không được gặp chị, sao chị lại ở đây?"

 


bình thản đáp: "Đến đây ăn cơm với bạn".

 

Cầu
trả lời tỏ ý né tránh này đã khiến Hạ Tịnh Nghi nhìn cô một lượt từ đầu đến
chân với vẻ khó hiểu. Cô không để tâm đến ánh mắt của cô ta, mà hỏi: "Hạ Tịnh
Nghi, chị đi công tác à?"

 

"Tháng
9 năm ngoái, đột nhiên tổng giám đốc Trần quyết đinh tiến quần vào các tỉnh miền
Trung, kế hoạch đầu tư mà em nộp lên đã được anh ấy duyệt, chính vì thế đã cử
em đến đầy để phụ trách dự án ở đây”.

 

"Chúc
mừng chị".

 

"Cảm
ơn chị. Em nghĩ chắc tổng giám đốc Trần không biết chị đang ở Hán Giang
đâu".

 

"Tôi
ở đâu không liên quan gì đến anh ấy".

 

Hạ
Tịnh Nghi nhìn cô chăm chú, ánh mắt sắc lạnh, nhưng giọng lai rất nhẹ nhàng:
"Nếu em đoán không nhầm thì có lẽ hiện giờ chị không muốn em nhắc đến chị
trước mặt anh ấy".

 


liền cười, "Cả hai đều như vậy mà. Tạm biệt".

 


sao Hạ Tịnh Nghi cũng ngại cô, "Đợi một chút đã, có một thông tin em có thể
báo cho chị, kế hoạch của tổng giám đốc Trần sau tết đã được đưa ra, anh ấy sẽ
đến Hán Giang để chủ trì buổi ký kết của mấy dự án quan trọng". Cô không
trả lời gì thêm nữa.

 


nhiên là Nhâm Nhiễm không quan tâm đến việc chạm trán với Hạ Tinh Nghi, nhưng
hiện tại cô không thể thản nhiên nếu phải đối mặt với Trần Hoa. Anh đến để chủ
trì công tác phát triển dự án của Ức Hâm chứ không phải đến vì nhà ngươi - tuy
nhiên ý nghĩ này không thể an ủi được cô, cô chưa bao giờ dự đoán được hành vi
của Trần Hoa, nhưng cô lại không đánh giá thấp sự kiên trì của anh. Thành phố
Hán Giang là thành phố lớn nhất ở miền Trung, hiện tại nhà ngươi và anh nằm ở
hai lĩnh vực hoàn toàn khác nhau, khả năng gặp nhau rất thấp - suy nghĩ này đã
xuất hiện trong đầu óc cô.

 

Hơn
nữa, cô tin rằng, chắc chắn Hạ Tịnh Nghi sẽ không tùy tiện nhắc đến cô trước mặt
Trần Hoa.

 

Năm
nay, Nhâm Nhiễm ăn tết ở Hán Giang.

 

Ông
Nhâm Thế Yến gọi điện thoại, không bảo cô về nhà đoàn tụ như mọi năm mà dặn dò cô
đừng về, cô liền hỏi bằng giọng lo lắng: "Có phải... có rắc rối gì không
ba?"

 

Ông
Nhâm Thế Yến phủ nhận bằng giọng nhẹ nhàng: "Không có gì cả, Quý Phương
Bình vẫn đang đàm phán với ba, nhưng chắc chắn phải đợi đến sau tết mới có thể
giải quyết. Tiểu Nhiễm, con cứ yên tâm ăn tết ở đó nhé".

 

Nhâm
Nhiễm không thể yên tâm, nhưng cũng không biết phải làm thế nào.

 

Trung
tâm đào tạo đã cho nghỉ tết, cô đến siêu thị mua sắm ít đồ rồi ở nhà dịch một
bài viết tiếng Trung mà Thái Hồng Khai gửi cho cô, do một quan chức viết, chuẩn
bị nộp để đăng trên một cuốn tạp chí tiếng Anh chuyên ngành, mặc dù ông này được
gọi là tiến sĩ tốt nghiệp ngành tài chính ở nước ngoài về, nhưng trình độ tiếng
Anh thực sự có hạn, không thể viết được bằng tiếng Anh nên đành phải nhờ đến phiên
dịch.

 

Khi
dịch bài viết này, Nhâm Nhiễm cảm thấy rất chật vật, ngoài việc phải sắp xếp lại
logic bài viết bằng tiếng Trung vốn diễn đạt không được trôi chảy cho lắm, cô
còn phải liên tục chỉnh sửa, sửa lại một số chỗ sai hoặc đa nghĩa về mặt chuyên
ngành, sau đó mới có thể bắt đầu dịch sang tiếng Anh.

 

Công
việc này vừa mất sức lại tẻ nhạt. Cô dịch đến chiều 30 tết, thực sự quá mệt,
đúng lúc nhận được điện thoại của Điền Quân Bồi, chúc mừng năm mới với cô, cô
cũng chúc anh ở nhà vui vẻ, sau khi cúp máy, cô quyết định ra khỏi nhà và đi
đâu đó, tiện thể đến quán cà phê Lục Môn để uống một cốc cà phê.

 

Cuối
cùng, trận tuyết rơi liền nhiều ngày rất hiếm có đối với thành phố này đã ngừng
rơi, nhưng thời tiết vẫn vô cùng lạnh giá, bên đường chất đầy những đống tuyết
chưa tan, dưới mái nhà có treo một cây cột băng rất dài. Không khí lạnh cóng,
dường như lạnh thấu tím gan. Thời gian vẫn còn sớm, nhưng xe cộ đi trên đường
ít hơn những ngày bình thường rất nhiều, trên vỉa hè dành cho người đi bộ cũng
chẳng có bao nhiêu người, gần xa thỉnh thoảng vọng lại tiếng pháo nổ, khiến cho
đường phố vắng lặng một cách lạ thường.

 

Nhâm
Nhiễm thu mình trong chiếc áo phao dài, đi đôi bốt ấm và bước trên tuyết lạnh,
chậm rãi bước đến cửa quán cà phê Lục Môn, nhưng rồi cô phát hiện ra rằng tấm
biển cửa hàng thắp đèn neon không bật như mọi bận, rèm cửa đều được buông xuống,
cửa cuốn hạ rất thấp, bên trong có ánh đèn, chỉ có điều không sáng như bình thường,
loáng thoáng còn có tiếng nhạc vọng ra.

 


liền đưa tay đẩy cánh cửa kính kẻ ô màu xanh in hoa ra, cửa liền mở ra, bên
trong có bật điều hòa, tiếng nhạc hòa vói hơi nóng của lò sưởi và điều hòa tỏa
ra khiến cô lập tức sững người.

 

Em
không đặc biệt như những gì anh tưởng tượng

 


được em, phải chăng anh cũng không tìm được niềm vui như anh vẫn tưởng;

 

Nếu
anh chưa từng hứa với em,

 

Thì
em cũng sẽ không so đo về sự lấp lửng nước đôi của anh..

 

Mọi
thứ trước mắt dường như một giấc mộng được vớt lên từ tiềm thức sâu thẳm của
cô, nhưng tại sao giấc mơ lại rõ nét như vậy. Cả quán cà phê trống vắng, ánh
đèn lờ mờ, giọng hát mạnh mẽ tràn ngập trong không gian bình thường chỉ vang
lên những giai điệu nhẹ nhàng này, dường như có những năm tháng thuộc về quá khứ
đột nhiên phá vỡ xiềng xích của thời gian, không báo gì trước mà lao thẳng đến
trước mặt Nhâm Nhiễm.

 

Lời
bài hát cùng với giai điệu len lỏi từng chữ vào tận đáy lòng, một cảm giác nghẹn
ngào lan tỏa trong lồng ngực, chẳng mấy chốc đôi mắt cô đã ướt nhòe.

 

"...
Thế giới mà chúng ta sống ẩn dật hoang đường, hiểm ác như vậy

 

Tương
lai của chúng ta mờ ảo khó dự đoán như vậy

 

Nhưng
anh lại nói, mọi người đều phải học luật chơi của nó;

 

Ai
có thể nói cho em biết làm thế nào để quen với hết sự thỏa hiệp này đến sự thỏa
hiệp khác,

 


giảng hòa với tất cả những điều không như ý..

 

Trong
lúc cô đang thẫn thờ thì tiếng nhạc đột nhiên vụt tắt.

 


San đứng dậy ở sau quầy, nét mặt vô cùng kinh ngạc: "Nhâm Nhiễm, trong tết,
quán cà phê Lục Môn nghỉ bán hàng ba ngày, rất xin lỗi em".

 


liền "à" một tiếng theo bản năng, dừng một lát, bất giác nói:
"Không ngờ lại được nghe bài hát này".

 


San sững người: "Trước đây em đã từng được nghe à?"

 


liền gật đầu: "8, 9 năm về trước, khi em còn đang học đại học, ở.. Cô lục
lại ký ức, "Một quán bar mới khai trương ở vùng này, hình như tên là Truyền
kỳ thành phố thì phải, nghe một ban nhạc tên là Thâm Hắc hát bài hát này".

 

"Không
ngờ vẫn còn có người nhớ tên ban nhạc của họ", trên khuôn mặt xinh đẹp của
Tô San hiện thoáng qua vẻ bần thần, rồi cô khẽ nói, "và còn bài hát này nữa.
Mình tưởng rằng, đây chỉ là ký ức của riêng mình mà thôi".

 

"Tô
San, em rất thích bài hát này, chị có thể giúp sao cho em một đĩa được
không". Vừa nói ra câu này, Nhâm Nhiễm mới nghĩ đến mỗi quan hệ giữa Tô
San và một người nào đó trong ban nhạc, thấy mình hơi đường đột, bèn vội vàng
nói thêm: "Nếu không tiện thì thôi, coi như em chưa nói gì. Happy New
Year, tạm biệt".

 

"Đợi
một lát" - Tô San nói vọng ra, "Nhâm Nhiễm, ở nhà mình còn có mấy chục
đĩa CD của album này, chưa bóc gì cả. Thật may vì đến tận bây giờ vẫn có người
nhớ những bài hát mà họ từng hát và còn muốn xin. Hôm nào mình sẽ tặng bạn một
đĩa mới".

 

"Thế
thì cảm ơn chị rất nhiều".

 

"Sao
bạn không về nhà ăn bữa cơm tất niên mà còn ra đây uống cà phê?"

 

"Nhà
em không ở vùng này".

 


không hỏi Tô San tại sao lại ở một mình trong quán cà phê đã nghỉ bán hàng giữa
đêm 30 này, nhưng rõ ràng là Tô San không cảm thấy điều này có vấn đề gì, cô cười:
"Đúng lúc quá, Nhâm Nhiễm, mình không đun cà phê nhưng vừa mở một chai
vang đỏ, chuẩn bị uống say mới nghỉ. Bạn có muốn ngồi uống rượu cùng tôi rồi
nghe album này không?"

 

Nhâm
Nhiễm hơi bất ngờ nhưng lập tức vui vẻ gật đầu.

 

Nhâm
Nhiễm cởi áo phao ra ngồi xuống, Tô San chốt cửa lại, lấy ra một chai rượu vang
và hai ly rượu bước đến, sau đó chỉnh loa lên to hơn, bật từ bài đầu tiên, tiếng
nhạc rock mạnh mẽ lại một lần nữa vang lên trong quán cà phê.

 


rót ra hai ly rượu, đẩy một ly đến trước mặt Nhâm Nhiễm, cũng không mời cô hay
cạn ly với cô mà tự mình nâng ly của mình lên uống một ngụm lớn.

 

Nhâm
Nhiễm uống rất dè dặt như hồi còn đến quán bar ân Thượng, cô lắc chiếc ly, nhìn
rượu men theo thành ly từ từ chảy xuống, ngửi mùi rượu, không giống với mùi rượu
vang mới cất mà cô thường uống, lên men rất đậm, ngửi không còn mùi của hoa quả
mà rất đậm đà, cô nhấp một ngụm nhỏ, để mùi rượu xâm chiếm hết vị giác, cảm
giác hơi tê tê ngọt ngọt.

 

"Loại
rượu này chắc là được cất khá lâu rồi".

 

"Nhâm
Nhiễm, không ngờ bạn cũng là người am hiểu về rượu. Chai rượu này là do người
khác tặng, họ nói là loại Giải Bách Nạp [1] của năm nào đó, mình quên rồi, từ
trước đến nay mình chỉ biết uống, không để ý đến những chuyện đó lắm". Tô
San ngửa cổ lên uống một ngụm lớn, đúng là cô uống rượu như uống nước vậy, rất
thoải mái, không hề mang vẻ thưởng thức.

 

[1]
Thương hiệu rượu vang nổi tiếng của Trung Quốc.

 

Họ
lặng lẽ uống rượu và không nói thêm gì nữa. Dĩ nhiên, ngồi giữa tiếng nhạc inh
tai nhức óc này sẽ không thể nói được gì. Nhưng mặc dù bị âm thanh này bao vây,
nhưng hai người không cảm thấy sôi động như khi nghe nhạc rock bình thường, họ
ngồi lặng lẽ đối mặt với nhau, uống rượu vang, nhìn cũng thấy có cái gì đó là lạ.

 

Tuy
nhiên Nhâm Nhiễm và Tô San hoàn toàn không nhận ra được điều này, chỉ đắm mình
trong những ký ức khác nhau, gạt thế giới ngập tràn tiếng pháo nổ rộn ràng ra
ngoài cửa, tận hưởng khoảnh khắc của riêng họ.

 

"Em
không ấu tri, nhưng đúng là em vẫn rất trẻ con",

 

"Làm
một đứa trẻ thẳng thắn không có gì là xấu".

 

"Em
gái à, anh muốn cảnh báo em rằng, không nên tùy tiện đến quán bar cùng con
trai, như thế rất nguy hiểm".

 

"Không
hiểu tại sao, nhìn anh buồn tự nhiên em lại nghĩ thực sự là tội lỗi, vẫn phải dỗ
dành trước rồi tính sau".

 

"Cái
mà em thích là cảm giác bí ẩn mà một chàng trai lạ mặt đem lại cho em".

 

"Em
thực sự quá ngây thơ, quá non nớt, anh thích em nên quyết định từ bi đối với
em. Anh sẽ không dụ dỗ để em sa lầy sâu hơn đâu, càng không đưa em về khách sạn.
Đó không phải là cái em cần, cũng không phải là cái anh nên cho em".

 

Những
ký ức xưa đã tràn về như thủy triều theo tập album này. Lời bài hát như gào
thét, giai điệu mạnh mẽ, giọng hát xé trời và những tình cảm sôi nổi đó, hóa ra
chính là những tình cảm mãnh liệt của tuổi trẻ không thể che giấu. Khi cô không
còn trẻ nữa, không còn dũng khí để đối mặt với người đàn ông trong mối tình đầu
của mình, làm sao không cảm thấy bâng khuâng, nao lòng.

 

Đĩa
được nghe đi nghe lại, chẳng mấy chốc, một chai vang đỏ đã được họ uống không
còn giọt nào.

 


San lắc chai rượu, đứng dậy bắt đầu hát, đột nhiên quán cà phê chìm trong im lặng,
cô cười khúc khích: "Nhâm Nhiễm, nhìn bạn điềm đạm như vậy mà tửu lượng
cũng khá nhỉ".

 

Nhâm
Nhiễm chống tay lên đầu rồi cười. "Cũng tạm thôi chị, phải đến hơn nửa
năm, hàng tuần em đều đến quán bar uống rượu, chắc là cũng nghiện rồi".

 

"Trước
đây bạn nghe họ... Ý nói là ban nhạc Thâm Hắc biểu diễn ở quán bar, bạn có ấn
tượng với người nào nhất?"

 

"Ấn
tượng sâu sắc nhất đối với em là vào quán cà phê nghe thấy bài hát đó, còn về
các thành viên trong ban nhạc", cô nghiêng đầu nhớ lại, chỉ nhớ đó là một
ban nhạc gồm ca sĩ, người chơi ghi ta, người chơi bass, người chơi trống, bốn
thành viên đều ăn mặc theo phong cách Punk [2], tóc được bôi keo xịt tóc dựng
ngược lên, đeo khuyên tai, mặc áo jacket da và quần bò bạc màu, nhìn rất bốc,
nhưng nói đến dáng vẻ của từng người, cô đành phải khai thật, "em không nhớ
nổi nữa".

 

[2]
Punk: Loại nhạc rock dữ dội và mạnh (phổ biến từ cuối thập kỷ 1970). Người say
mê nhạc rock, người thích bắt chước phong cách, quần áo... của ca sĩ nhạc rock.

 

"Anh
Phượng là người viết lời cho bài hát đó, anh Hằng - người chơi ghi ta là người
phổ nhạc. Nếu nói về tài năng thì trong bốn người đó, hai người này là giỏi nhất.
Chỉ tiếc rằng họ đã giải tán ban nhạc từ lâu rồi, anh Phượng mở một xưởng sửa
chữa ô tô và quán bar, hiện giờ chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy anh ấy ôm đàn ghi ta
hát trong cửa hàng của mình, anh Hằng mở một công ty kinh doanh cây cảnh nội thất,
cậu Nhạc - người chơi trống đi du học nước ngoài và không quay về nước nữa".