Thời gian trôi mãi - Chương 08

Chương 8

 

Trần
Hoa đã quay trở lại với cuộc sống chỉ có một mình, một mình sống trong ngôi biệt
thự ở ngoại ô Bắc Kinh, anh không cảm thấy có gì khác biệt.

 

Sự
phát triển của tập đoàn Ức Hâm không hề phô trương, nhưng lĩnh vực đầu tư đã mở
rộng từ thị trường tư bản, bất động sản sang các ngành thực phẩm, nắm bắt cổ
phiếu của hai công ty đã niêm yết cổ phiếu trên thị trường, không ai có thể coi
thường thực lực của họ. Lúc này đây, doanh nghiệp gia công xuất khẩu đồ da của
ông Kỳ Hán Minh - cha anh đột nhiên bị rơi vào hoàn cảnh khó khăn. Cũng giống
như các doanh nghiệp tư nhân khác, vì gia tộc họ Kỳ gây dựng sự nghiệp, quản lý
doanh nghiệp theo mô hình gia tộc nên mô hình quản lý này cũng gây ra hàng loạt
vấn đề như kinh doanh bất ổn, tranh giành cổ quyền, kìm kẹp lẫn nhau. Sự qua đời
đột ngột của chủ tịch hội đồng quản trị - cha ông Kỳ Hán Minh đã khiến cho các
mối mâu thuẫn như vợ chồng bất hòa, anh em lục đục, chị em trở mặt với nhau...
xảy ra cùng một lúc. Công ty một thời nhìn tưởng phát triển đã rơi vào hoàn cảnh
khó khăn, khó có thể duy trì.

 

Từ
trước đến nay anh không quan tâm gì đến sự vận hành của công ty nhà họ Kỳ, thậm
chí không về dự lễ tang của ông nội, cũng rất hiếm khi liên lạc với người cha của
mình là ông Kỳ Hán Minh, khi bà Trần Trâm Trâm gọi điện thoại đến cầu cứu khẩn
cấp, anh cũng không quan tâm, chỉ nói rất thờ ơ rằng: "Cho người của công
ty mang một bản báo cáo tài chính đến để con xem rồi tính sau".

 

Bản
báo cáo đó đã được chuyển đến tay anh với một tốc độ nhanh nhất, ngay sau đó
ông Kỳ Hán Minh cũng gọi điện thoại đến. Lúc này anh mới biết mẹ anh không nói
quá sự thật, tình hình thực sự nghiêm trọng, nếu anh không ra tay, nhà họ Kỳ sẽ
phải đối mặt với sự phá sản.

 

Nhìn
những dãy số đó, người đầu tiên mà anh nghĩ đến là Nhâm Nhiễm - cuộc sống của
cô sẽ có ảnh hưởng gì, và còn đứa con của cô nữa?

 

Trần
Hoa đến thành phố Z để gặp Kỳ Hán Minh và Kỳ Gia Tuấn, nhìn cha con họ đều tiều
tụy. Kỳ Hán Minh thảo luận với anh khoản tiền mà công ty cần, từ đầu đến cuối Kỳ
Gia Tuấn cúi đầu nhìn tập giấy tờ trong tay mà không nói câu nào.

 

Anh
không tiện hỏi thẳng chuyện của Nhâm Nhiễm, tuy nhiên nằm ngoài sự dự đoán của
anh, đột nhiên Nhâm Nhiễm đẩy cửa bước vào, cô đi cùng với một cô gái xinh đẹp
trạc tuổi cô.

 

Nhìn
thấy anh, Nhâm Nhiễm không tỏ ra sửng sốt, dường như đây không phải là một cuộc
trùng phùng bất ngờ sau khi chia tay nhau đã lâu, cô chỉ liếc anh một cái, sau
đó lên tiếng chào cha con Kỳ Hán Minh.

 

Từ
cuộc đối thoại giữa họ, Trần Hoa ý thức ra một điều rằng, anh đã phạm phải một
sai lầm kinh khủng.

 

Sau
khi Nhâm Nhiễm gọi Kỳ Gia Tuấn ra khỏi phòng làm việc, anh hỏi Kỳ Hán Minh: "Cô
gái ban nãy đi cùng Nhâm Nhiễm là ai vậy ba?"

 

Kỳ
Hán Mình nhìn tập tài liệu trong tay với vẻ bất lực, "đó là Mẫn Nghi vợ của
Gia Tuấn".

 

"Họ
đã lấy nhau bao lâu rồi?"

 

"Đã
hai năm rồi, Mẫn Nghi là cô gái rất giỏi giang, hiện nay trong nhà may mà có nó,
vừa phải chăm lo cho mẹ chồng, vừa phải chăm con".

 

"Thế
còn Nhâm Nhiễm thì sao?"

 

"Nhâm
Nhiễm rất giỏi, sau khi đi du học về nước, vào làm việc trong một ngân hàng của
nước ngoài ở Bắc Kinh, hiện tại sang Hồng Kông học, Gia Thông con ạ". Ông
Kỳ Hán Minh không còn tâm trạng nào để nói những chuyện linh tinh, liền quay về
với chủ đề chính, gọi tên cũ của cậu con trai lớn, "Con cứ suy nghĩ thêm
đi, nhà họ Kỳ sẽ không yêu cầu con phải rót tiền liên tục đâu, chỉ cần số vốn
lưu động đủ để khôi phục lại hoạt động sản xuất là đã có thể vượt qua khó khăn
trước mắt rồi". Trần Hoa không thể ngồi thêm được nữa, "Con xin lỗi,
con ra ngoài trước một lát".

 

 

 

Kỳ
Gia Tuấn đang đứng nói chuyện với Nhâm Nhiễm ở đầu kia hành lang, cô đang
khuyên anh nhận tiền của cô.

 

"Về
cơ bản toàn bộ là là thu nhập đầu tư" - Cô đã giải thích như vậy với Kỳ
Gia Tuấn về nguồn gốc của số tiền. Trần Hoa đứng sững nguyên một chỗ.

 

Còn
chưa kịp kìm chế nỗi vui mừng cuồng nhiệt trong lòng, anh đã ý thức ra được rằng,
số tiền mà anh bảo anh Bang trả, e rằng đã khiến Nhâm Nhiễm bị tổn thương quá lớn.

 


đã gửi trọn niềm tin vào anh, anh chỉ để lại cho cô sự chia tay không kèm thêm
lời giải thích nào, cô đã nhận khoản tiền đó, coi nó là một khoản thu nhập đầu
tư, vậy thì làm sao cô còn có thể yêu anh nữa.

 

Anh
lắng nghe cuộc nói chuyện giữa Nhâm Nhiễm và Kỳ Gia Tuấn. Giọng cô hơi khản,
nhưng vô cùng dịu dàng và kiên định, phản đối sự né tránh của Kỳ Gia Tuấn,
khích lệ anh lấy lại tính thần, cùng cô ra ngân hàng rút tiền, chia sẻ gánh nặng
trong nhà.

 

Anh
chưa bao giờ nghĩ rằng, cô gái ngây thơ đó đã trở nên lý trí, bình tĩnh như vậy.

 

Sau
khi nhìn họ ra về, anh gọi điện thoại hỏi chuyến bay đi Hồng Kông, sau đó quay
về phòng họp, đồng ý chuyển cho Kỳ Hán Minh số tiền mà ông cần, anh dặn dò anh
Bang đến để làm thủ tục chuyển tiền rồi đi thẳng ra sân bay.

 

Nhâm
Nhiễm đang ngồi ngủ gật trên một chiếc ghế gần cổng lên máy bay, sắc mặt cô nhợt
nhạt, trên người đắp chiếc áo com lê của Kỳ Gia Tuấn. Anh ngồi xuống bên cạnh
cô, thấy ngạc nhiên vì cô lại có thể ngủ say ở nơi ồn ào như thế này.

 

Chắc
là cô đã quá mệt.

 

Ngoài
việc thỉnh thoảng đi ra để nghe điện thoại, từ đầu đến cuối anh ngồi im không
nhúc nhích. Thậm chí anh không nghiêng đầu nhìn cô, chỉ biết cô ngồi ở phía bên
trái của anh, dường như đã đủ rồi.

 

Đã
đến lần thông báo thứ hai lên máy bay, anh vỗ vào người cô, dưới ánh mắt kinh
ngạc của cô, nét mặt anh vô cảm, cố gắng kìm chế không nắm tay cô, đi vào cổng
lên máy bay trước.

 

Sau
khi cùng đặt chân lên đất Hồng Kông, không nằm ngoài sự dự đoán của anh, Nhâm
Nhiễm đã từ chối anh, đáp lại lời tỏ tình của anh bằng một câu rất không khách
khí: So what.

 

Đúng
vậy, thế rồi sẽ ra sao. Cô hoàn toàn có đủ lý do để bỏ qua những lời tỏ tình của
anh.

 

Anh
đã tìm hiểu tình hình của cô ở Hồng Kông trong khoảng thời gian ngắn nhất: công
việc của cô, sếp của cô, thói quen sinh hoạt của cô...

 


nói cô đã có bạn trai, anh không quan tâm. Anh không cho rằng một người bạn
trai với thời gian quan hệ chưa dài lại có thể trở thành một rào cản, nhưng khi
thực sự phải đối mặt với cô, anh không thể coi tất cả những chuyện đã xảy ra
trong quá khứ là một lỗi lầm chỉ cần nói ra là có thể sửa được.

 

Sau
khi cô đã từng yêu anh như vậy, anh không thể phán đoán được mình đã gây tổn
thương gì cho cô.

 

Bất
luận anh xuất hiện trước mặt cô trong hoàn cảnh nào, sự phản ứng của cô đều
không gay gắt, không có oán hận, không có những lời chất vấn, chỉ có sự đề cao
cảnh giác một cách bất lực.

 

Chính
sự đề cao cảnh giác này, đã khiến Nhâm Nhiễm sau khi kết thúc công việc học
hành ở Hồng Kông quay trở lại Bắc Kinh, vừa phát hiện ra anh đã sắp xếp chỗ ở
cho cô, liền chuyển nhà đi ngay.

 

Anh
còn chưa kịp tìm hiểu người bạn trai bí ẩn của cô là ai, người đó liền lặng lẽ
biến mất khỏi cuộc sống của cô, ở bên cạnh cô, vẫn là Kỳ Gia Tuấn.

 


không chịu có mối liên hệ mang tính chất cá nhân nào với anh, anh đành phải vắt
óc để sắp xếp được hợp tác với ngân hàng của Nhâm Nhiễm, hai người lại gặp nhau
một lần nữa trên đảo Vi Châu, anh định đưa cô đến Song Bình bằng ca nô. Anh tin
rằng, khi ở Song Bình, gần như ngày nào Nhâm Nhiễm cũng ngồi trên bờ nhìn mặt
trời lặn và tàu đánh cá trở về, ở đó có thể gợi lại mọi ký ức của họ. Tuy
nhiên, Nhâm Nhiễm đã chỉ trích gay gắt sự sắp đặt của anh "là cuộc trùng
phùng bất hợp lý, là chuyến thăm lại chốn xưa không hợp thời, là những cảm giác
lưu luyến kỷ niệm xưa vô cớ" và đã kiên quyết từ chối.

 

Lúc
này đây anh mới biết, hai năm trước, họ còn có một lần đi lướt qua nhau.

 

Ngày
thứ hai sau khi anh từ thành phố Z đến Song Bình, Nhâm Nhiễm đã nhận lấy số tiền
2 triệu NDT mà anh Bang chuyển, sau đó một mình đến Bắc Hải, bị giam chân trên
đảo Vi Châu vì gặp bão.

 

Trong
đêm mưa to bão lớn đó, họ chỉ cách nhau 10 hải lý. Sau khi bão tan, anh đi ra
vùng biển sâu với tàu đánh cá để bắt cá, còn cô đã trải qua nỗi tuyệt vọng buồn
thương cuối cùng, từ bỏ kế hoạch lên đảo, quay về Bắc Kinh, kể từ hôm đó, hạ
quyết tâm không nhớ về kỷ niệm cũ nữa.

 


một cậu con trai ngoài giá thú không được lựa chọn gia đình để chào đời, Trần
Hoa sống theo lối sống riêng của mình, anh lựa chọn nghề nghiệp, lựa chọn hướng
đầu tư, không bao giờ quan tâm đến sự huyền bí của số phận mà không nắm được
phương hướng. Nhưng giây phút đó, anh không thể không nghĩ, dường như kể từ
ngày anh chào đời, đã có một số phận luôn đối đầu với anh.

 

 

 

Tuy
nhiên, anh vẫn không có ý định khuất phục trước số phận.

 

Tiết
mục biểu diễn trên sân khấu đã đổi sang thành vũ điệu Flamenco, giữa tiếng nhạc
nhịp nhàng, vũ nữ Tây Ban Nha với thân hình gợi cảm, chiếc váy bồng bềnh rực rỡ,
khiến bầu không khí bên sân khấu lại một lần nữa nóng lên, càng làm cho góc đứng
của Trần Hoa trở nên mờ ảo.

 

Anh
lại ngồi xuống, châm điếu thuốc khác, trầm tư suy nghĩ.

 

Lần
này, anh đã có thể nhìn thấy sóng gợn trong đáy mắt Nhâm Nhiễm.

 

Anh
biết anh đã phá vỡ sự lạnh lùng của cô, nhưng điều này cũng chỉ đồng nghĩa với
việc cô sẽ đối mặt với anh bằng tư thái đề phòng hơn.

 

Khi
cô không còn tỏ ra si tình một cách vô điều kiện trước anh như ngày trước, với
thái độ kiên quyết của cô và sự bảo vệ của cô đối với Kỳ Gia Tuấn, cơ hội của
anh sẽ rất có hạn.

 

Trần
Hoa nhìn đám khói thuốc đang từ từ tỏa ra, anh bắt đầu nghĩ đến Kỳ Gia Tuấn một
cách bình tĩnh hơn, lý trí hơn. Thân phận của anh là đứa con ngoài giá thú khiến
nhà họ Kỳ mất mặt, còn Kỳ Gia Tuấn là người thừa kế sáng giá của nhà họ Kỳ,
ngay từ đầu khi biết được sự tồn tại của đối phương, họ đã không coi nhau là
anh em, tình cảm giữa họ còn nhạt nhẽo hơn cả người qua đường.

 

Bất
luận xét trên phương diện nào, anh chưa bao giờ coi Kỳ Gia Tuấn ra gì. Tuy
nhiên, anh không thể không thừa nhận, ít nhất hiện nay trong lòng Nhâm Nhiễm, Kỳ
Gia Tuấn chiếm một vị trí quan trọng. Không những anh ta đồng hành với cô trong
cả thời thiếu niên, thiếu nữ, mà trong quá trình cô từ một cô bé ngây thơ, nhút
nhát, sợ cô đơn trở thành một cô gái chín chắn, anh ta cũng luôn ở bên cô.

 

Sau
khi gặp lại Nhâm Nhiễm, Trần Hoa đã tìm hiểu đôi chút về tình hình của Kỳ Gia
Tuấn. Rõ ràng, mặc dù đã có được cậu con trai dễ thương, nhưng cuộc hôn nhân của
Kỳ Gia Tuấn vẫn rất có vấn đề, anh ta và người vợ Mạc Mẫn Nghi đã sống ly thân
với nhau. Chỉ có điều trong thời điểm nhà họ Kỳ phải đối mặt với sóng gió, anh
ta không lấy đâu ra được số tiền để đáp ứng được điều kiện ly hôn mà nhà họ Mạc
đưa ra, hơn nữa cha mẹ anh ta cũng kịch liệt phản đối việc họ ly hôn.

 

Không
cần Nhâm Nhiễm phải cảnh cáo, anh cũng sẽ không nhúng tay vào cuộc sống của Kỳ
Gia Tuấn, anh biết rất rõ, làm như thế sẽ chỉ phạm vào điều cấm kỵ của Nhâm Nhiễm,
sẽ càng đẩy cô ra xa hơn.

 

Nếu
Nhâm Nhiễm đã quyết định về Thâm Quyến làm việc, sang Hồng Kông học, chứ không
phải sang Australia - mảnh đất Kỳ Gia Tuấn đang sống, vậy thì điều mà anh có thể
làm là tiếp tục cố gắng.

 

Tuy
nhiên, số phận lại một lần nữa thể hiện ra sự bất xác định của nó.

 

Chỉ
cách một tuần, Trần Hoa đã nhận được điện thoại của ba Nhâm Nhiễm gọi từ thành phố
z đến:

 

"Tổng
giám đốc Trần, nhờ cậu tìm giúp hộ tôi Nhâm Nhiễm, tôi sợ con bé đã xảy ra chuyện
gì đó".

 

Sau
lời giải thích của Nhâm Thế Yến, anh mới biết, sáng sớm hôm đó Kỳ Gia Tuấn bị tấn
công bằng súng ở Melbourne và đã mất, Nhâm Thế Yến gọi điện thoại cho con gái
thông báo chuyện này, cuộc nói chuyện qua điện thoại chưa kết thúc thì nghe thấy
một tiếng va chạm lớn, sau đó mặc dù ông đã gọi rất nhiều lần nhưng đều không
có người nhấc máy, ông đã gọi điện thoại cho tất cả người quen, bạn bè ở Bắc
Kinh để nhờ giúp đỡ.

 

"Lúc
chú gọi cho Nhâm Nhiễm, cô ấy có nói là đang ở đâu không?" Anh ra hiệu cho
anh Bang quay đầu xe trở về thành phố.

 

"Lần
đầu chú gọi điện thoại cho Nhâm Nhiễm, nó đang ở trên đường từ Thiên Tân về.
Con bé đang lái xe, đương nhiên là chú không thể nói cho nó biết tin xấu này được.
Sau khi dừng xe, nó đã gọi điện thoại cho chú, chú mới nói".

 

Trần
Hoa vội liên lạc với cơ quan giao thông để tìm hiểu, đồng thời bảo anh Bang lái
xe đến đường cao tốc Tân Kinh Đường[1] đi về hướng Thiên Tân.

 

[1]
Là tuyến đường cao tốc nối liền ba điểm Thiên Tân, Bắc Kinh và Đường Cô.

 

Vừa
nhận được tin anh liền phi vội đến hiện trường, đến nơi mới thấy thực sự kinh
hoàng.

 

Từ
trước đến nay tuyến đường cao tốc Tân Kinh Đường vẫn nổi tiếng vì đường hẹp,
nhiều xe chở hàng.

 

Chiếc
xe ô tô loại nhỏ mà Nhâm Nhiễm lái đó đỗ ở dải đỗ xe khẩn cấp, bị một chiếc xe
chở hàng lớn đâm từ phía sau, lao thẳng vào hàng rào bên vệ đường, cả chiếc xe
trở nên biến dạng, nghiêng sang một bên, còn cô thì bị kẹt trong khoang lái đã
méo mó, người bạn đồng hành với cô và cảnh sát giao thông đã có mặt tại hiện
trường từ lâu vẫn không thể kéo được cửa ra để cứu cô, họ đang liên lạc với đội
phòng cháy chữa cháy để đến đây gấp.

 

Anh
vội vàng gạt mọi người sang một bên, leo lên chiếc xe đang nghiêng sang một
bên, chỉ nhìn thấy Nhâm Nhiễm đang ngồi trong một tư thế rất gò bó, ngực đè xuống
vô lăng, không thể nhúc nhích, hai mắt nhắm chặt, dường như đang ở trong trạng
thái nửa hôn mê, không có phản ứng gì.

 

Một
người đứng bên cạnh kéo anh: "Tổng giám đốc Trần, anh cứ bình tĩnh, nhân
viên cứu hỏa sẽ đến ngay thôi". Anh vội quay đầu lại, đứng bên cạnh là một
người đàn ông trẻ. Anh không biết tại sao đối phương lại biết, cũng không còn
thời gian để tỏ ra khách khí, chỉ gật đầu cảm ơn, sau đó lại nhìn vào trong xe.

 

Anh
gọi tên cô, đưa tay ra vuốt khuôn mặt nhợt nhạt của cô. Đột nhiên cô ho lên một
tiếng, khóe mép trào ra một chút bọt máu, đôi mắt mở ra một cách vô hồn.

 

Tim
anh đập thình thịch, anh cố gắng nói với giọng thật bình tĩnh: "Nhâm Nhiễm,
em có nghe thấy anh nói không? Cảnh sát cứu hỏa đến ngay bây giờ đây, em cố gắng
chịu một chút".

 

Anh
không biết là cô có nghe được hay không, chỉ thấy cô mở mắt ra một cách đầy khó
khăn, khoang lái đã biến thành một không gian chật hẹp, méo mó, gương chiếu hậu
nằm trên đầu cô chỉ cách mấy centimet, bên trên có treo một con rối nhỏ, đã bị
rách phần nào, cứ lắc qua lắc lại trước mắt cô.

 

Anh
thò tay vào kéo con rối rách việc đó, chỉ nghe thấy Nhâm Nhiễm thốt lên bằng giọng
khản đặc: "Không... đưa cho em".

 

Kèm
theo câu nói đó, một ngụm máu từ miệng cô phun ra. Anh đã hiểu được ý của cô:
"Anh sẽ cất cho em, Nhâm Nhiễm, em đừng động đậy".

 

Dường
như cô đã hết sức, lại một lần nữa ngất đi.


�i, em sẽ sống thế nào. Kết luận mà em rút ra
là, em không cần cơ hội đó. Cho dù đã từng phạm sai lầm hay đã từng yêu hết
mình, em đều không hối hận, nhưng điều này không có nghĩa rằng em muốn được trải
qua một lần nữa". Ánh mắt cô lướt qua mặt anh, quay đầu, "Xin lỗi vì
không tiếp anh được, em vào trước đây".