Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi - Chương 26

Chương 26: Năm năm

Trời vẫn mưa to, con đường nhựa đã bốc lên hơi nước trắng mờ che phủ trời đất, cả con đường dài và rộng mà chỉ có mỗi một người đang chạy, quần áo trên người đã ướt sũng từ lâu, mặc dù biết đến nhà Cẩu Đán có thể mượn quần áo của chị hắn để mặc, nhưng quần áo lót thì phải làm thế nào đây? Không thể chân không thả rông như thế mà đánh trận chứ? Cô cúi đầu nhìn nước mưa chảy ròng ròng trên quần áo, lại để ý các cửa hàng xung quanh, cách đó không xa có một dãy cửa hàng. Cô lập tức bước đến, trong đầu nghĩ có thể ở đó sẽ có một cửa hàng chuyên bán đồ lót cũng nên.

Quả nhiên, ông trời không phụ người tắm mưa, cửa hàng cuối cùng là chỗ bán đồ lót giải cứu cho cô.

Vừa mở cửa ra, một luồng khí nóng ập vào mặt, Nám Nám suýt chút nữa thì bị kinh sợ.

Cái tiệm nhỏ, rộng chưa đến hai mươi mét vuông nhét đến hơn ba mươi người phụ nữ, đủ thể loại, đủ sắc màu chen chúc nhau. Có lẽ toàn là người đến trú mưa cả, nếu trú mưa ở tiệm nhà người ta thì quả là ngại nên đành mua mấy thứ gì đó coi như là để bồi thường, vì thế hầu như ai trong đấy cũng đang lật qua lật lại chọn lựa. Chủ tiệm cũng vui sướng vì ngày mưa lại vớ được vụ làm ăn lớn, nghe thấy tiếng mở cửa thì chẳng thèm ngẩng đầu đã lên tiếng gọi: “Xin mời vào, cứ lựa chọn tự nhiên, nếu thích thì tôi giảm giá cho.”

Tiếp đó, bao nhiêu chị em trong tiệm đồ lót ngoảnh mặt lại liếc nhìn cô, nhìn suốt từ trên xuống dưới, từ đầu đến chân, ánh mắt như gai đâm khiến cô hổ thẹn, đi không được mà ở cũng không xong. Nhưng nghĩ đến sự bất tiện khi đến nhà bạn, cô đành nhắm mắt bước vào, vờ như không thèm để ý đến ánh mắt khinh thường của họ, đi vào sạp hàng phía bên trái chọn đồ lót.

Những chị em đang chọn đồ lót trong sạp phía bên trái nhanh chóng dạt sang bên phải, cả một nhóm di chuyển đi như thể đàn chim gặp thú dữ vậy. Việc những người xung quanh mình giảm ít đi, Nám Nám không hề hay biết gì cả, nhìn trên nhìn dưới nhìn trái nhìn phải một lượt, toàn là xanh xanh đỏ đỏ, cô cũng muốn thay đổi một chút, chọn lấy một cái, nhưng thật sự là không được, hôm nay áo ba lỗ thể thao cô mặc bên trong là màu trắng, nếu chọn màu lòe loẹt thì chắc chắn sẽ bị cả lũ cười nhạo chết mất.

Cô không cam tâm, bèn tiến sang sạp hàng phía bên phải, ngay khi cô vừa bước đến, những chị em vốn lúc nãy đang chọn đồ ở sạp bên trái chuyển sang đây lại đồng loạt dạt cả về chỗ cũ.

Bên này cũng không được, các cỡ B, C, D, E, F, G đều có cả, chỉ mỗi cỡ A là không có. Nám Nám ngại không dám hỏi bà chủ, ngại nhất là trước mặt bao nhiêu người ở đây để lộ ra số đo vòng một vô cùng khiêm tốn của mình, vì thế, cô lại lặng lẽ chuyển sang sạp bên trái.

Các chị em vừa chạy sang sạp bên trái này chưa kịp thở đã ngay tức khắc chạy cả sang sạp bên phải. Ngay khi đó thì Nám Nám lại nảy ra ý định đáng xấu hổ là chọn tạm lấy một cái cỡ B vậy, thế là cô lại quay sang sạp bên phải, khiến họ lại phải đi ngược lại.

Cô cứ đi đi lại lại ngập ngừng, do dự, vô tình chọc tức một nhóm chị em, khiến họ không quản thân mình chạy ra ngoài trời mưa và mang theo nỗi tức giận thà bị dính nước mưa cũng kiên quyết không chọn đồ lót cùng với tên đàn ông vô liêm sỉ trong cùng một nhà.

Đương nhiên, vẫn còn một nhóm chị em cũng tức giận như thế nhưng không chịu rời đi, bắt đầu đồng loạt công kích: “Này, cậu có thể ra ngoài đứng được không? Ở đây là chỗ bán đồ lót cho phụ nữ! Cậu mua gì mà mua?”

“Tôi? Sao tôi lại không được mua?”. Lại một lần nữa Nám Nám bị sự hiểu nhầm vô tình làm tổn thương. Trời ơi, lần đầu rồi lần thứ hai, lần thứ hai rồi lại lần thứ ba thì cũng thôi đi cho qua, không ngờ giờ lại bị cả nhóm chị em làm tổn thương. Hic, không biết hôm nay cô ra ngoài chưa thắp hương hay chưa dập đầu lạy đây, chỉ là chọn đồ lót thôi mà, việc gì mà phải làm um lên thế chứ?

“Cậu không đi thì chúng tôi đi!”. Ngọn lửa khởi nghĩa của nữ giới một khi đã đạt đến đỉnh cao cách mạng thì tất nhiên là khó có thể dập tắt được.

Nám Nám đang định trả lời một câu: “Các người có thích đi hay không thì mặc, dù gì thì tôi cũng không đi” thì bà chủ đã không thể kìm nổi sự tức giận trong lòng. Cũng không thể trách bà ta được, chỉ trong một giây, rõ ràng trong tiệm đầy chật những hơn ba mươi khách mà giờ chỉ còn lại có năm, sáu người. Trong tình hình doanh thu giảm như thế, đương nhiên bà chủ không thể khống chế nổi sự hung tợn trên khuôn mặt rồi, bà gào thét trước mặt Nám Nám: “Cậu kia, cậu ra ngoài được không? Tôi còn phải mở cửa làm ăn, cậu đường đường là một người con trai mà lại vào đây làm loạn lên thế hả?”

Nám Nám khóc ngay ở đó.

Thế là người đàn ông dung tục trong mắt mọi người cuối cùng phải bỏ chạy dưới sự công kích không ngừng của đội quân chính nghĩa.

Nám Nám trong cơn mưa vừa chạy vừa nghĩ: “Bà đây là con gái! Con gái hàng thật giá thật hẳn hoi! Các người là một lũ không có mắt, sớm muộn rồi cũng sẽ có ngày bị báo ứng thôi!”

Quả nhiên siêu nhân nữ chỉ có trong phim mà thôi, trong nhân gian thì nghe thấy được mấy lần chứ? Làm sao cô ta có thể dễ dàng sống và tồn tại ở thế gian này? Sao ông trời lại ghen tị với hồng nhan thế chứ?

Cùng lúc đó, Ninh Hạo Nhiên ngồi trong xe, mím chặt môi, suýt nữa thì anh không khống chế nổi bản thân, giận dữ định chạy ra, lôi con nhóc ngu ngốc này vào hỏi cho ra nhẽ, tại sao lại không đi trú mưa? Tại sao lại phải đội mưa chạy đi? Lẽ nào thằng cha đó tốt đến thế sao, đáng để cô ta chỉ hận một nỗi là không thể bay được đến đó, cam tâm tình nguyện đội mưa chạy đi hẹn hò với hắn, không muốn đến trễ cho dù chỉ là một tích tắc? Lẽ nào cô ta còn thấy mình khỏe quá hay sao, không sợ sẽ bị cảm cúm chắc? Mấy hôm trước, cô ta lại vừa mới bị ngã xong, sao lại không chịu chú ý gì cả thế chứ?

Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn cô tiếp tục điên cuồng chạy trong cơn mưa như trút nước, tay nhấn còi chỉ trong một giây rồi ngẩng lên, vỗ mạnh vào bên cạnh tay lái, phẫn nộ quay mặt đi không thèm nhìn Nám Nám.

Cô ta thích làm thế nào thì làm, anh làm sao mà quản lí được!

Bây giờ cô ta thế nào vốn dĩ không hề liên quan gì đến anh, cho dù là phải đội mưa đi hẹn hò với một tên đàn ông nào hay là đi đặt phòng cùng thằng cha nào đấy thì cũng đều không liên quan gì đến anh cả.

Đúng vậy, giờ anh dằn vặt, buồn bã cũng chỉ vì luôn cảm thấy hổ thẹn bởi sự việc năm đó chứ không hề có chút tình cảm nào xen vào trong đó cả. Nếu như tối hôm đó, anh đã từ chối cô thì bây giờ chẳng có tư cách đường hoàng chính đáng gì mà đứng ra can thiệp cả. Vì vậy, cô ta làm gì thì cũng không liên quan đến anh.

Dù sao thì cô ta cũng chẳng là gì của anh cả!

_

Nám Nám người ướt như chuột lột chạy đến, ra sức gõ cửa nhà Cẩu Đán, trong bụng thầm thề với bản thân, nếu lát nữa bọn họ ra mở cửa, nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của cô, ai mà dám cười ra tiếng thì cô sẽ vặt cổ tất cả bọn họ xuống làm bóng đá, làm cái bồn cầu mà ngồi lên.

Trong nhà có tiếng người trả lời, giọng nghe có vẻ không quen lắm, Nám Nám ngẩng đầu nhìn lên, thấy đằng sau cánh cửa là khuôn mặt mà trước kia đã từng đem lại cho cô biết bao nghi hoặc, cũng đồng thời cướp luôn nửa câu cô chưa nói hết.

“Cậu là kẻ vô lương tâm ấy… Phạm Dục Trân?”

Nám Nám dám cá với mọi người rằng, lúc đó cái miệng của mình có thể nhét nổi một quả trứng đà điểu. Cô đã từng tưởng tượng ra vô số hoàn cảnh gặp mặt Phạm Dục Trân, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng vừa gặp đã mắng anh là “kẻ vô lương tâm” như thế.

Biết nói gì đây nhỉ, lời mắng mỏ này nghe có vẻ rất mờ ám, nghe giống như kiểu một thiếu nữ bị người ta phụ tấm chân tình vậy, cuối cùng, tái ngộ sau bao nhiêu năm, trong lòng lại trào lên bao ai oán, hận thù.

Phạm Dục Trân cười nhạt: “Dương Nám Nám, cậu vẫn cứ ăn nói bồng bột như xưa, tốt nghiệp lâu như vậy rồi mà vẫn chẳng thay đổi gì cả.”

Nám Nám quả là thần kinh còn thô sơ hơn cả sợi dây điện vậy, cũng chẳng còn mặt mũi nào nói gì nữa. Hai má đỏ ửng lên, nóng ran, cô cúi đầu đi vào trong, vừa nhìn thấy Cẩu Đán liền túm lấy cổ áo cậu ta, lôi ra ngoài ban công, gầm gừ hung dữ tra hỏi: “Ông giải thích cho tôi, tại sao cậu ta lại có mặt ở đây?”

“Phạm Dục Trân là do Đôn béo đưa đến đấy”. Cẩu Đán đối mặt với sức mạnh của cả một đại binh, việc đầu tiên là đẩy trách nhiệm cho Đôn béo, chẳng có tinh thần anh em nghĩa khí gì cả, mà cũng không hề cảm thấy một chút nào gọi là áy náy.

Không thể nện cho Đôn béo một trận, như thế thì thu hút sự chú ý của mọi người quá. Nám Nám vô tình bị tổn thương, đành nhắm mắt bước vào phòng. Phòng khách rộng ba mươi mấy mét vuông nhà Cẩu Đán bị sáu bảy anh em cùng với bảy tám cái dây mạng lằng nhằng rối vào nhau, tưởng như nước có chảy cũng không thể thoát. Đã thế, hình ảnh Phạm Dục Trân ngồi ở góc phòng lại dễ dàng lọt vào tầm mắt của Nám Nám.

Anh ta cho rằng chỉ cần dùng ánh mắt nai tơ là cô sẽ tha thứ sao?

Cô đã từng oán hận anh ta như vậy đấy, chỉ tức là không thể đá cho hắn hai phát vào mông để rửa hận thôi.

Sau nụ hôn năm đó, trong kí ức của Nám Nám chỉ dừng lại ở thời điểm cô đuổi theo, chồm lên người cậu ta mà nôn thốc nôn tháo, còn các chuyện tiếp diễn thế nào nữa cô chẳng nhớ gì cả. Hôm sau đi học, thái độ hai người đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ, trở nên hoàn toàn lạnh nhạt với nhau. Nám Nám cho rằng cậu ta vừa muốn bảo vệ tình cảm bạn bè lại vừa muốn tránh khỏi sự phiền nhiễu của cô nên mới đành phải sử dụng phương pháp xử lí “lạnh”, thôi thì coi như lượng thứ cho cậu ta. Kết quả là vào cái ngày tốt nghiệp, lúc chụp ảnh, cô lấy hết dũng khí mời cậu ta chụp chung một bức ảnh thì bị những lời từ chối khéo làm cho đứt gan đứt ruột, tức điên lên mất.

Anh bất nhân thì đừng có trách tôi bất nghĩa, quân tử trả thù mười năm chưa muộn, vì thế, hôm đó, Nám Nám cũng tức giận, không thèm ngó ngàng gì đến cậu ta nữa.

Hồi đó, tuổi vẫn còn nhỏ, làm gì cũng không biết nhượng bộ cho người khác, bây giờ cô không thể nào làm được chuyện như vậy nữa. Vì thế, cô ngồi vào chỗ đã được sắp xếp trước đó, ngoảnh đầu vờ hỏi một câu vô ý: “Phạm Dục Trân, cậu có chơi không, tôi cho cậu mượn máy của tôi?”

Phạm Dục Trân cười nhạt, lắc đầu xua tay, cậu ta vẫn trầm lặng ít nói y như hồi cấp ba vậy, chỉ biểu đạt ý của mình bằng cách gật hoặc lắc đầu.

Bị anh ta im lặng từ chối, Nám Nám cảm thấy vô vị, liền quay người lại mở game, hét khẩu hiệu khi lâm trận với mọi người: “Khẩu hiệu của chúng ta là…”

“Không có Hán gian!”

Đúng vậy, chính là câu khẩu hiệu này.

Sau không biết bao nhiêu lần bị đồng bọn “giải quyết” trong lúc chiến đội thực hiện nhiệm vụ công kích, Nám Nám tức giận đề ra khẩu hiệu này. Mặc dù vẫn nói điều đau khổ nhất trong chinh chiến là xuất binh chưa giành được chiến thắng mà mạng đã mất, nhưng cũng không thể nào lại chết bởi tay người của mình, đó là nỗi đau lớn nhất trong những nỗi đau. Vì thế, cô một mực yêu cầu, trước khi chơi game phải nhắc nhở các chiến hữu không được hại người vô cớ, không được bức hại kẻ không may.

Vừa đổi súng vào trận, còn chưa tìm được chỗ trú ẩn thì Phạm Dục Trân đang ngồi im lặng bên cạnh bỗng nhiên đứng dậy, Nám Nám vốn đang căng thẳng bị giật mình một cái, và theo phản xạ có điều kiện, ngón tay trỏ nhấn chuột.

“Đại ca, sao lại nhắm trúng tôi thế?”. Cẩu Đán đang ngồi trên thảm bỗng kêu một tiếng bi thảm.

Nám Nám ho một tiếng: “Vớ vẩn, ai bảo ông trốn ngay trước họng súng của tôi làm gì? Bác bỏ lời cáo buộc!”

Một tên khóc cũng không phải là nhiều, cô lấy lại tinh thần khai chiến, trốn ở sau chiến hòm, lên đạn cho súng.

Phạm Dục Trân bước qua chân cô, bước qua dây mạng và đi ra khỏi phòng khách, Nám Nám cúi đầu, nhìn có vẻ như đang dán mắt vào chiếc máy tính nhưng thực tế thì hai con mắt cũng theo cùng đôi tất màu đen kia ra ngoài.

“Á, đại ca, tôi cũng bị bà giết chết rồi đây này!”. Đôn béo cắn môi, hai hàng nước mắt chảy dài quay sang nhìn Nám Nám.

Nám Nám bĩu môi, không thèm bận tâm nói: “Ai bảo cậu chắn đường của mọi người, đây là tôi đang trừ hại cho dân!”

Hiển nhiên những người còn lại không hề cảm kích chút nào, lần lượt quay người lại giơ ngón tay giữa trước mặt cô, điệu bộ vô cùng khinh thường, sau đó lại vùi đầu vào khai chiến.

Bình tĩnh, bình tĩnh, có gì đâu cơ chứ, chẳng phải chỉ là năm đó bị người ta hôn một cái thôi mà! Việc gì mà phải nhớ mãi thế chứ? Lớn thế này rồi, ai mà chẳng bị muỗi nó gặm vài miếng, cô cảm thấy hoang mang luống cuống như vậy vì là hổ thẹn năm đó hành động thất lễ quá chứ tuyệt đối không phải là vì cô vẫn còn thích cậu ta, nhất định không phải thế!

Đột nhiên trên đỉnh đầu bị một cái khăn to đoành phủ lên, tầm nhìn trước mắt bị che khuất, theo phản xạ, cô tiện tay lại nhấn chuột một phát, chỉ nghe thấy bên cạnh có người kêu “ui da” một tiếng, không biết lần này là kẻ nào đen đủi bị trúng đạn. Cô tóm lấy cái khăn ngẩng đầu lên nhìn, dưới bóng đèn, Phạm Dục Trân đang cười dịu dàng với cô: “Cậu xem, trên đầu cậu toàn là nước mưa, nhỏ cả xuống máy tính rồi, đừng có mà làm hỏng máy tính luôn đấy!

Lý do này thật xác đáng, xác đáng đến nỗi Nám Nám có hơi hoảng hốt, suýt nữa thì tin.

Đại ca, cậu cứ thế này thì tôi đánh tiếp thế nào được? Nám Nám thầm nói trong lòng, nhưng không dám nói to lên, nhiều lắm cũng chỉ nắm lấy cái khăn, lau tạm bợ cái mớ tóc ngắn bù xù trên đầu, sau đó tiện tay quẳng nó sang một bên, cười để lộ ra hàm răng trắng nhỏ: “Cảm ơn, cậu còn có lương tâm hơn mấy đứa xấu xa này nhiều.”

Lương tâm là dựa vào so sánh mà ra, có người vô lương tâm hơn thì mới làm nổi lên cái người vốn vô lương tâm nhưng lại rất lương tri.

Trên mặt cậu Phạm hiện ra thái độ gì đó mà không thể nói rõ ra được, cậu ta dừng lại một chút rồi mới nhặt chiếc khăn lên đặt lên đầu cô, mạnh tay xoa xoa: “Dương Nám Nám, cậu cứ chơi đi, tôi lau đầu giúp cậu.”

Cậu ta lau khiến đầu cô cứ đảo đi đảo lại, cô thấy hơi chóng mặt, ánh mắt hết nhìn trên nhìn dưới, lại liếc trái liếc phải, xem thái độ của các anh em, không biết có ai phát hiện ra đại ca của họ đang phải chịu sự giày vò trong im lặng mà rơi cả cằm xuống không. Kết quả là trong những anh em vô lương tâm ấy, chẳng có tên nào phát hiện ra điều không bình thường cả, chúng vẫn còn đang dán mắt vào màn hình máy tính của mình, toàn lực công kích.

Cũng đúng thôi, thường ngày thì cô và họ vẫn thế, Đôn béo đã từng thay tất cho cô, Cẩu Đán đã từng thắt dây giày cho cô, giữa bọn họ vốn chẳng bao giờ để ý đến sự khác biệt về giới tính cả.

Nhưng tại sao cũng với động tác như thế mà Phạm Dục Trân làm thì cảm giác lại hoàn toàn khác thế nhỉ?

Cô cúi đầu nói “cảm ơn” rồi giằng lấy chiếc khăn trong tay cậu ta, cúi đầu tiếp tục chiến đấu. Phạm Dục Trân bên cạnh có lẽ cũng phát hiện hành vi của mình hôm nay có vẻ hơi khác thường, khó khăn lắm mới gượng cười được rồi lại tắt luôn.

Trong phút chốc, không khí có vẻ gượng gạo, bên tai chỉ có tiếng gõ bàn phím, tiếng ầm ầm trong trò chơi và cả tiếng kêu bi thảm của ai đó bị trúng đạn. Chắc là lại có người làm Hán gian rồi.

Tối nay, trò chơi của các đồng chí kết thúc rất sớm (Đôn béo thầm nghĩ: “Không sớm không được, ai mà chống đỡ được đại ca cứ ngắm súng bắn quân ta cơ chứ, quả thật là dù có cố ý ngắm thì cũng không ai ngắm được chuẩn xác đến như vậy!”)

Cả nhóm người đói sắp chết đến nơi rồi, ra khỏi nhà Cẩu Đán tìm đồ ăn, đương nhiên Nám Nám là người đi đầu trong nhóm người đó, bước theo sau là các anh em và cả Phạm Dục Trân nữa. Gió lạnh, đường trơn, vừa mới ra ngoài, quần áo vốn được hong khô bởi nhiệt độ cơ thể cứ dính vào người, lúc này, cô bỗng cảm thấy lạnh tê cả người, toàn thân nổi da gà, Nám Nám chỉ quan tâm đến việc xoa ấm hai cánh tay mà không hề chú ý gì đến dưới chân mình, thế là trượt một phát, tí chút nữa là cô bị ngã.

Các anh em kia thì xưa nay đã quen nhìn thấy cô gặp nguy hiểm quá nhiều rồi, không có chút động tĩnh gì, duy nhất chỉ có Phạm Dục Trân giơ tay ra, vừa hay ôm eo cô, kéo cô vào lòng, Nám Nám quen miệng đáp lại: “Không sao, chuyện nhỏ ý mà”. Vừa ngoảnh đầu lại phát hiện thấy người ôm mình là Phạm Dục Trân, cô liền im bặt.

Bầu không khí tiếp tục im lặng, cô lập tức lảng tránh sự giúp đỡ của cậu ta, kết quả là động tác chưa kịp hoàn thành thì trước mặt đã tối sầm lại, không biết mình lại rơi vào vòng tay của một ai khác nữa.

Nám Nám ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt giận dữ, bốc lửa ngùn ngụt trên đầu mình, bỗng nhiên lanh lợi hẳn lên, nở nụ cười tươi đẹp nhất từ trước tới nay: “Ninh Hạo Nhiên, sao anh lại đến đây?”