Hoài bão và tình yêu - Chương 19

Quân ngồi đờ trong phòng làm việc. Anh và An đã không nói chuyện với nhau hai ngày rồi. Cô vừa về nước và đang chuẩn bị bảo vệ tốt nghiệp, anh rất muốn ở bên cạnh cô lúc này nhưng cứ thấy anh là cô lẩn đi chỗ khác. Anh biết mình có lỗi, rất muốn xin lỗi cô. Dù sao, từ trước đến nay, anh vẫn chỉ là anh hàng xóm của cô.

Quân di di chuột vào mục ảnh cá nhân, trong đó có một folder ảnh của An mà anh đã chụp hôm cả hai nhà đi Tam Đảo. Hình cô chụp rất gần, cô hơi quay đầu lại, mái tóc tung bay trong gió, nụ cười trong sáng vô ngần. Quân nhìn chằm chằm bức ảnh, anh nhíu mày trầm tư: “Em cứ hồn nhiên, vô tư như vậy thật khiến người ta phát điên”.

“Anh Quân, đây không phải là em gái anh đúng không?”.

Yến đã đứng sau lưng anh tự lúc nào, mặt cô đang xám xịt, khóe môi run run. Cô đã linh cảm rằng cô gái mà hôm gặp ở nhà hàng không phải em gái Quân, hôm nay nhìn anh đờ đẫn ngắm hình cô ấy, Yến lại càng chắc chắn.

Quân tắt bức ảnh đi rồi hơi quay đầu lại. Anh không trả lời mà nhìn vào tài liệu cô đang cầm trên tay hỏi: “Có việc gì hả em?”.

Yến không trả lời, cô để giấy tờ xuống bàn, nhìn Quân không chớp mắt, giọng cô có vẻ hơi méo đi: “Đây là lý do mà hết lần này đến lần khác anh từ chối em hả?”.

“Không liên quan gì đến cô ấy”.

“Em không tin. Em không tin”.

“Tùy em thôi”. Quân đáp gọn lỏn.

“Nhất định em sẽ không để thua con bé đó”.

Nói rồi, cô chạy nhanh ra khỏi phòng. Quân đau khổ lắc đầu. Yến là cháu gái của chủ tịch tập đoàn, ngay từ ngày mới vào làm ở công ty, cô đã bám lấy anh. Tính cô có phần hơi tiểu thư muốn gì phải được nấy, nóng nảy song  thẳng thắn, tốt bụng nên anh luôn coi cô như em gái. Không ít lần cô đã bày tỏ tình cảm với Quân, anh đều khéo léo từ chối.

“Tao không thể tin nổi, anh ấy lại thích con bé đó”. Yến đang ngồi trong quán cà phê với cô bạn, răng cô nghiến vào nhau ken két. “Nó có gì hơn tao đâu. Tao không tin nó có thể cướp mất anh ấy”.

“Mày có đa nghi quá không?”. Cô bạn ôn tồn nói.

“Tao chắc chắn, con bé đó là cái thá gì mà khiến anh ấy đau khổ vì nó như vậy. Nếu mày thấy ánh mắt anh ấy nhìn ảnh nó khi đó, mày sẽ hiểu”.

Đúng lúc đó, An và Phong bước vào quán. Sáng nay, nhìn cái bản mặt không vui của An, Phong biết cô đang có chuyện bực mình. Với cậu, cô rất ít khi giấu giếm cảm xúc. Phong liền đưa cô đến đây.

“Quán cà phê này rất yên tĩnh, cậu sẽ cảm thấy thích ngay”.  Phong nói và quàng tay vỗ vỗ vai An khi họ bước vào cửa.

Yến nhận ra An ngay lập tức, nhìn thấy vậy núi lửa trong cô lại phun trào dữ dội.

“Mày nhìn thấy chưa, nó có bồ rồi mà còn làm khổ anh Quân”. Nói dứt lời cô đứng dậy.

“Mày, định làm gì?”. Cô bạn kéo tay Yến.

“Bỏ ra, tao phải nói rõ ràng với con bé đó”.

An ngạc nhiên khi thấy Yến hùng hổ đi về phía cô, dáng điệu không có thiện chí chút nào. Cô tròn mắt:

“Ơ, chị Yến…”

“Ai chị em với cô”. Yến nóng này.

An ngây người ra, Phong đứng trước mặt Yến: “Xin lỗi chị…”

Yến đẩy Phong ra: “Không phải việc của cậu, cậu đi ra chỗ khác cho tôi”. 

Bao nhiêu ánh mắt trong quán đổ dồn về phía họ : “Sắp có kịch hay rồi”.

An nhíu mày. Yến chỉ tay trước mặt cô, quắc mắt: “Tôi cảnh cáo cô, nếu cô còn bám anh Quân, tôi sẽ không tha cho cô. Cô đã có bạn trai rồi, đừng làm khổ anh ấy nữa”.

Phong nhìn An, An sững sờ: “Chị nói gì? Em không hiểu”.

“Còn giả nai ư. Vì mày mà Quân từ chối tao, tao hận mày”.

“Bốp”, mặt An hứng trọn cái tát như trời giáng.

Vừa hay lúc đó, Đạt cùng bạn cũng bước vào. Anh biết cả An lẫn Yến, chưa hiểu đầu đuôi tai nheo gì nhưng thấy Yến tát An rất mạnh, anh vội chạy lại can ngăn.

“Bình tĩnh, bình tĩnh, có chuyện gì thế?”.

Phong đã đỡ lấy An. Cậu thấy mắt cô tóe lửa, cô gạt Phong ra, trong lòng vốn đang rất ấm ức Quân, cô đứng trước mặt Yến: “Tôi chẳng liên quan gì đến anh ta cả, chị không có bản lĩnh lại đổ thừa cho người khác. Người như anh ta có biếu tôi cũng chẳng thiết”.

Yến nổi điên: “Mày nói cái gì”.

Trong quán lao xao, chủ quán đang chạy lại phía họ.

Đạt giữ chặt Yến lại, nói với Phong: “Để anh giữ cô này, em mau đưa An ra đi”.

Phong gật đầu, kéo nhanh An ra khỏi quán. Ra đến cửa vẫn nghe thấy tiếng Yến tru tréo: “Anh buông tôi ra, tôi phải cho con bé đó bài học”.

An tức phát điên: “ Anh ta là cái quái gì. Dám nổi điên lên với mình giờ lại đến mấy cô nàng dở hơi này nữa”. Từ nhỏ đến lớn, cô sống ôn hòa, chưa gây sự với ai và cũng chẳng ai dám động đến cô. Thế mà hôm nay giữa bao nhiêu người lại bị đánh ghen vì một lý do trời ơi đất hỡi. An vừa tức, vừa xấu hổ, vừa ấm ức, cô cứ để Phong kéo đi.

“Cậu không sao chứ”.

 Phong dừng lại hỏi, xót xa khi thấy một bên má trái của cô sưng vù lên. Cậu đưa tay lên định xoa xoa chỗ đau cho cô nhưng An nhẹ nhàng đưa tay cậu ra, mắt cô rất đỏ.

“Phong, cậu về đi, tớ không sao”.

“Tớ không để cậu ở một mình được”. Phong lắc lắc vai An.

“Cảm ơn cậu, nhưng… tớ muốn ở một mình”. 

An cố nói bằng giọng bình tĩnh nhất. Cô chạy nhanh đến bến xe bus, Phong đứng lặng một chỗ. Trong cái nắng chói chang của mùa hè, bóng dáng cô đổ một vệt dài buồn bã trên đường.

………

Quân buông thõng điện thoại xuống, Đạt vừa gọi điện cho anh. Không nghĩ ngợi, anh đứng bật dậy lao ra cửa. Anh phải đi tìm An.

“Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc đươc…”.Quân sốt ruột, anh lái xe như bay: “Giờ này em đang ở đâu”.

Quân biết chắc chắn cô không về nhà nhưng anh vẫn gọi điện cho Dũng: “Chị em chưa về”. Quân hoang mang, anh đã cho xe chạy khắp trường cô cũng không thấy.

“Những lúc buồn, em muốn đến một nơi yên tĩnh, thoáng đãng”. Một ý nghĩ hiện lên trong đầu anh. Chỗ nào có thể để em trốn? Quân cho xe chạy về công viên gần nhà.

An đang ngồi thu lu trên bãi cỏ, phía sau những lùm cây, cô hay nằm đọc sách ở đây. Đầu gục xuống, hai tay ôm đầu gối, bờ vai rung lên từng hồi. Trông dáng điệu cô như vậy, thật khiến người khác đau lòng.

Quân ngồi xuống, vuốt nhè nhẹ mớ tóc rời bời của cô: “Còn đau không?”

An ngước lên, mặt cô ướt đẫm lệ, đôi mắt ầng ậc nước, Quân không khỏi xót xa. Cô gạt tay anh ra, nói gằn: “Không đau”.

“Anh xin lỗi”. Mặt anh hiện lên sự đau đớn, trông anh thật buồn.

An nhìn thẳng vào mặt Quân, cái nhìn khiến anh thấy tê buốt cõi lòng: “Tại sao lại nhằm vào tôi, tôi chẳng liên quan gì đến anh cả. Anh đi mà giải quyết với mấy cô nàng của anh.”

An lại gục xuống khóc tức tưởi. Quân nâng cánh tay lên, lưng trừng, lại hạ xuống, cô đang coi anh như một kẻ xấu xa, tệ hại.

Quân cứ ngồi đó, lặng lẽ nhìn An khóc, trong lòng chua xót: “Anh quan tâm đến em, ai nhìn cũng nhận thấy, tại sao em không hề cảm nhận được”.

Một lúc, dường như đã chán chê, An ngẩng đầu lên, không khóc nữa, đôi mắt đỏ ngầu vô hồn. Cô đứng bật dậy. Quân vội vàng níu tay An: “An, em định đi đâu?”.

An giật tay, không quay đầu lại, bước nhanh như bị ma đuổi: “Tránh xa anh ta, càng xa càng tốt”. An hoang mang.

Quân không dám đến gần, chỉ lặng lẽ đi sau cô. Họ cứ thế, người đi trước, kẻ theo sau.

An đi nhanh về nhà, leo lên lầu, Quân đứng ở cầu thang nhìn cô mở cửa. Cửa mở, An bước vào và “Rầm”, nghe như một tiếng sét đâm toạc vào tim anh, cánh cửa đóng lại. Quân bám chặt tay vào lan can.

…….

“Thế nào rồi hả mày?” Ngay tối hôm đấy, Đạt lao đến nhà Quân.

Quân im lặng, anh chỉ lắc đầu thiểu não.

“Mày làm gì mà Yến nổi cơn tam bành với An thế”. Đạt hỏi làm Quân chau mày.

“Đừng nhắc đến chuyện này nữa được không?”.

“Thôi được, thế mày định giải quyết thế nào đây?”. Đạt ngồi xuống, nhìn Quân.

Giải  quyết thế nào?. Quân không biết nữa.

An chưa bao giờ khóc như thế này. Bị ngã đến bầm dập chân tay, cô cũng chỉ nhăn mặt; khi nhớ bạn bè, cũng chỉ có rượu mới khiến cô rơi lệ, cô chưa bao giờ to tiếng hay gắt gỏng với ai.

Vậy mà lần này... Quân biết mình đã làm tổn thương cô rất nhiều.

“Cô ấy đã nhìn tao bằng một ánh mắt rất đáng sợ, ánh mắt ấy nói rằng: “Anh tránh xa tôi ra, tôi sẽ tốt hơn đấy””. Quân nói mà như đang ngồi ở đâu đó rất xa.

“Ai đang giận mà chả như thế. Mà đó đâu phải lỗi ở mày, chỉ tại Yến ghen tuông vớ vẩn”. Đạt an ủi.

“Trong lòng An không hề có tao. Dù tao có quan tâm đến cô ấy thế nào, tất cả cũng chỉ là sự quan tâm của một anh hàng xóm”.

“Mày không nói ra làm sao người ta biết”.

“Lúc đầu, tao sợ đến gần sẽ làm An tránh xa tao nên chỉ có thể từ từ lại gần cô ấy. Sau đó cô ấy sang Nhật. Và giờ, cô ấy đang chuẩn bị bảo vệ. Tao không muốn mình làm cô ấy bận tâm nhưng tao lại khiến cô ấy bị tổn thương rồi”.

Quân lại im lặng. Đạt nhìn thằng bạn thân đang lấy hai tay ôm trán, thầm nghĩ: “Nó luôn nghĩ đến cảm nhận của An. Lọ lem à, lẽ ra em phải biết điều này sớm hơn”. Rồi anh khẽ thở dài: “Hoàng tử ơi hoàng tử, bao nhiêu nàng công chúa xinh đẹp vây quanh, chàng lại chỉ yêu một mình lọ lem. Hỏi sao các cô ấy không phát điên cho được”.

Trong lúc hai anh chàng nói chuyện thì Kim Anh đứng thập thò ở cửa. Khi Đạt ra về liền bị Kim Anh túm gáy tra khảo. Đạt không giấu giếm, liền kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Kim Anh nghe xong liền phán: “Hừm, biết ngay hai ông bà này có chuyện mà. Anh Đạt, anh phải giúp em”. Đạt gật đầu.

Khi anh về rồi, Kim Anh chạy một mạch xuống tầng hai: “Mình phải đi tìm tên Dũng mới được”.

Vừa vào phòng, Kim Anh đã ngó trước ngó sau, chạy vào nhà tắm, chạy ra ban công, không thấy An đâu cả.

 “Tìm cái gì thế?”.

Dũng thấy Kim Anh sục sạo chỉ thiếu nước chui xuống gầm giường, phải bỏ bản đồ họa đứng dậy hỏi.

“Chị An đi đâu rồi?”. Kim Anh thở hổn hển hỏi lại.

“Đi từ sáng, đã thấy về đâu”.

Kim Anh lấy hai tay áp chặt má, lắc lắc đầu: “Nguy to rồi. Nguy to rồi”.

Dũng bực mình giằng tay Kim Anh xuống: “Chuyện gì liên quan đến chị An mà cứ úp mở thế hả?”.

Kim Anh thở mạnh một hơi, kể vắn tắt lại câu chuyện. Dũng nghe xong sầm mặt lại: “Bà Yến lại dám làm thế với chị tôi à, tôi phải xử bà này”.

Kim Anh nóng nảy nói: “Để sau đi, giờ phải tìm xem chị An ở đâu?”.

“Tôi đi gọi cho chị Bích”.

“Tôi đi gọi cho chị Lan và chị Chi”.

Nói xong, Dũng lao ra bàn cầm điện thoại, Kim Anh ngồi xuống giường An, sốt ruột tra danh bạ.

Vừa hay lúc đó thì An thất thểu đi về.

“Chị An”. Dũng vứt điện thoại chạy ra cửa. Kim Anh bật dậy khỏi giường.

An chỉ lướt đôi mắt trống rỗng về phía hai đứa em, chẳng nói chẳng rằng cô đi về phía ban công.

Dũng và Kim Anh chưa bao giờ thấy An xa cách như vậy, nhất thời nhìn nhau không biết làm gì.

Sau cùng, Dũng kéo Kim Anh ra khỏi phòng, khép cửa: “Để chị tôi bình tĩnh lại đã”.

Trong màn đêm tĩnh mịch, An ngồi lặng lẽ trên lan can, theo cái cách mà cô hay ngồi. Nhưng…

“Tại sao?”. An tự hỏi.

Những bông hoa  luôn có thể khiến lòng cô thấy thư thái, luôn giúp cô dịu lại mỗi khi có chuyện buồn.

Vậy mà lần này không thể làm cô nguôi bớt.

Trong thế giới của cô, dường như có một cái gì đó đã xâm nhập. Dường như có một cái gì đó cũng đang vỡ vụn.

….

Hôm sau gặp Yến ở cơ quan, mặt Quân lạnh tanh. Yến biết trước sau gì Quân cũng biết chuyện nên cô làm bộ hối lỗi: “Anh Quân, em…”

Quân nhìn cô: “Em nên đến xin lỗi An”.

Nghe đến đó, Yến lại bắt đầu nổi khùng: “Em thấy mình chẳng có lỗi gì cả, cô ta đã có bạn trai, cô ta không có quyền làm tổn thương anh. Em chỉ muốn cho cô ta một bài học”.

“Em quá đáng rồi đấy”. Quân gắt lên khiến Yến sững người, chưa bao giờ anh như vậy.

“Anh nói đi, em thua kém gì cô ta nào. Cô ta cũng đâu có thèm để ý đến anh”.

Quân quay người nhìn Yến, ánh mắt lạnh như băng: “Cô ấy chẳng hơn gì em cả, nhưng cô ấy…không bao giờ làm tổn thương người khác như em”.

Yến lại sững người.

“Chị nên đến xin lỗi chị gái em”.

Yến quay phắt người lại. Cậu em trai mà cô rất quý ở công ty đang treo một khuôn mặt không lấy gì làm vui vẻ.

“An… An là chị gái của em”. Yến không dám tin vào tai mình.

“Phải, và còn là bạn thân nhất của tôi nữa”. Bích cũng đã xuất hiện.

Lỗ tai Yến lại nổ bùng bùng. Lúc nổi giận thì đúng là không coi trời cao đất dày là gì, còn lúc bình thường thì Yến cũng là người biết trái biết phải. Ánh mắt của Quân cùng thái độ của hai người này khiến cô cảm thấy: “Có lẽ mình đã sai”.

……………

Trong các mối quan hệ tình cảm, vai trò của những người xung quanh rất quan trọng. Đôi khi, người trong cuộc lại trở nên thụ động. Với những người em trai và em gái nhiệt tình như Dũng và Kim Anh, đứng trước cuộc chiến tranh lạnh của ông anh, bà chị mình, họ không thể làm ngơ.

Sau khi “phân tích” tình hình, hai cô cậu ngấm ngấm lên kế hoạch, “huy động” sự giúp đỡ của bạn bè An và Quân. Nếu chẳng may sau này, An và Quân có cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt thì chỉ có thể trách là họ đã có những người bạn, người em “quá tốt”, “quá nhiệt tình”.

An là người đang nổi giận, thế cho nên, đối tượng nhắm đến là cô. Có lẽ, Quân chỉ là nhân vật nằm trong bước cuối cùng của kế hoạch.

Tất nhiên, phải tính đến trường hợp là không để ảnh hưởng đến lễ tốt nghiệp sắp diễn ra. Sau khi được bạn của An thẩm định rằng, bào vệ chẳng qua chỉ là một thủ tục để An tốt nghiệp vì cô đã đủ điểm được bằng giỏi, kế hoạch mới được triển khai.

Một cô gái dù có cứng rắn đến đâu cũng không thể không xao động khi người con trai có tình ý với mình được lòng tất cả bạn bè cô. Quân nếu biết anh chẳng tốn bao nhiêu công sức mà vẫn mua chuộc được bạn bè An, chắc anh sẽ sướng phát điên.

Chiến thuật áp dụng với một cô gái nhạy cảm, đó là phải phủ sóng mọi mối quan hệ của cô ta.

An rất ngạc nhiên khi các bạn cô xúm vào an ủi, hỏi han, còn nhắc đến anh chàng tên Quân với tần suất chóng mặt. Lan, Chi, Bích - những cô nàng mê trai đẹp thì không nói làm gì. Ngay cả Vũ, Thuấn, Phong cũng vô tình nhắc đến: “Anh chàng hôm ở bệnh viện, anh chàng tiễn mày ở sân bay…”

“Chúng mày có im hết cả không. Sao cứ mở mồm là nhắc anh ta thế”. An bực mình đứng dậy khỏi ghế. Buổi chiều, cả nhóm vừa lên nộp đồ án trên Viện, kéo nhau vào căng tin uống nước.

“Bình tĩnh An, nếu mày không thích bọn tao sẽ không nói nữa”. Linh vẫn là ôn hòa nhất.

“Cảm ơn bọn mày, tao về đây”. An cầm cặp ra về.

Cả bọn nhìn theo, lắc đầu. Một khi An nổi giận, cô có thể sẽ biến thành một người khác.

“Cách này không hiệu quả, đang tức mà cứ nghe nhắc đến người kia có phải càng điên không”. Chi thở dài nói.

“Mày cứ kệ nó, sau chuyện này biết đâu nó sẽ nhận ra tình cảm của mình với anh chàng kia”. Vũ béo cũng rất am hiểu tình trường. “Tao nghĩ không phải An không có cảm tình với anh Quân, chỉ vì nó còn nhút nhát, chưa tự tin vào bản thân nên mới vậy. Lan bảo Quân rất giỏi, được nhiều người theo đuổi, lại đẹp trai như vậy, có lẽ từ trong thâm tâm, An sợ phải đối diện với sự tranh chấp, nó luôn muốn một cuộc sống bình yên mà”.

Bọn Chi ngẩn ra nghe Vũ nói. Sau cùng, Thuấn lên tiếng: “Vũ, mày từng theo đuổi nó à, sao hiểu rõ thế”.

“Bọn mày dở hơi hết à, trong mắt tao, An đâu phải là con gái”

“Thế thì mày chết đi”. Chi và Linh mỗi đứa ở một bên, “thân mật” nhéo tai Vũ. “Dám bôi nhọ chị em tốt của tao à”.

Vũ đau đến chảy nước mắt, vẫn cố sống cố chết nói: “Cá sấu cũng biết bảo vệ bầy đàn a…a…”.

…………

An lang thang trên đường Trần Đại Nghĩa. Cô không biết nên đi đâu bây giờ . Về nhà sẽ phải đối diện với ánh mắt trông chừng của Kim Anh và Dũng, rồi lại phải đối diện với người kia. Bạn bè thì cứ mở mồm ra là nhắc đến Quân.

Tốc độ lan truyền tin tức thật nhanh. Mới qua một ngày mà mọi người đều biết. Phong biết rồi Linh biết. Linh biết rồi thì Chi, Thuấn, Vũ, Lan cũng biết. Bích thì chắc do Đạt kể lại.

Các bạn đều an ủi, nhưng sâu xa là cố nói tốt cho Quân. Dường như, “người bị hại” không phải là cô, mà là anh ta.

An chỉ muốn trốn vào một chỗ nào đó mà không phải nghe thấy mọi người nhắc đến tên Quân.

Không muốn bản thân lại yếu đuối, không muốn bản thân phải suy nghĩ, nhưng không thể ngăn được dòng nước mắt đang chảy xuống hai gò má.

Tại sao? Giờ ngay cả đến cái góc mà cô coi là yên bình nhất cũng không còn yên bình nữa. Thế giới dường như bị đảo lộn tất cả.

Giờ này chỉ có Thủy có thể an ủi được cô. Nhưng Thủy ở xa quá. Mà biết đâu Bích cũng đã thông báo cho Thủy rồi.

Nghĩ ra vẫn còn một người nữa, An gạt nước mắt, rút điện thoại ra nhắn tin: “Cậu rảnh không?. Đi uống nước với tớ”.

Một lúc lâu sau, đầu bên kia nhắn  lại: “Tớ vừa thi xong, hẹn cậu ở đâu?”.

“Kí túc kinh tế nhé”.     

“Ok”.

An tắt điện thoại, điều chỉnh nét mặt, không muốn để Minh nhìn thấy sự buồn bã của mình rồi đi nhanh về hướng kinh tế. Chưa đến năm phút thì Minh phóng xe đến.

“Đợi lâu chưa?”. Minh hỏi.

An cười, cố giữ sắc mặt vui vẻ nhất: “Cũng vừa đến thôi”.

“Chúng ta đi xem phim nhé”. Minh nêu ý kiến, với tay gỡ chiếc mũ ở xe đưa cho An.

“Ừ, lâu rồi tớ cũng chưa đến rạp”.

Hai người đến Vincom Center ở Bà Triệu. An đứng lặng lẽ chờ Minh gửi xe. Xe lên, xe xuống, tiếng nổ máy ầm ầm, tiếng người nói ong ong bên tai, càng làm An thấy quay cuồng.

Tại sao cảm giác trống rỗng này lại dai dẳng đến vậy?.

Chặng đường từ trường kinh tế quốc dân ra đây, không tính là xa, mà cô đã  thấy mệt mỏi vì cứ phải giả cười. Dù Minh nói chuyện rất hài hước cũng không làm An thấy vui. Tâm trí như đang ở một nơi nào đó rất xa. Người bạn cho cô cảm giác ấm áp nhất, cũng không thể lấy lại sự vui vẻ cho cô được.  

“An”. Minh khẽ gọi.

An giật mình, hình như cô đã quên mất là đang đứng chờ Minh. Thấy Minh nhìn mình dò xét, An lại làm bộ mặt tươi cười, giọng nói phấn chấn: “Gửi xong rồi à, bọn mình lên đi”.

Đôi chân mày của Minh nhíu lại, không nói gì để An kéo vào thang máy.

Thang máy dừng lại, An và Minh bước ra, nhìn thấy ngay tấm biển đề “Restaurant”, và rất nhiều người đang ngồi bên bàn ăn uống. Lâu rồi cả hai không lên Vincom, lại tưởng có thay đổi. Rẽ dọc, rẽ xuôi vẫn thấy chỉ toàn hàng ăn.

“Chết, tớ ấn nhầm tầng năm à?”. An rối rít nói.

Minh cười: “Chưa già đã lú rồi, rạp chiếu ở tầng sáu mà”.

“Quay lại…”. Câu “quay lại thang máy” của An tắc nghẹn trong cổ họng. Bởi vừa có hai người đàn ông đi ra từ quán cà phê gần đấy, trong đó có một người mà cô không hề muốn gặp. Anh ta một tay xỏ túi quần, một tay giơ lên, hơi khum lại, hứng thú thảo luận với người bên cạnh. Thì ra, người ta vẫn có thể điềm nhiên như thế.

“Anh nghĩ sao, nếu chúng ta…”. Câu nói của Quân cũng dừng lại nửa chừng. Ở khoảng cách 10m, cô gái mà anh đang rất muốn gặp lại đi cùng với cậu con trai hôm trước đã tặng hoa cho cô. Tay phải của cô đang níu trên tay áo của cậu ta. Nụ cười trên miệng anh đông cứng lại. Hình ảnh kia cứ như cây kim đâm vào mắt, nhức nhối, tê buốt. Thì ra, cô ấy lúc nào cũng có người bên cạnh như thế.

An gần như là chỉ lướt nhìn Quân, môi nhếch lên tẻ nhạt, rồi níu chặt tay áo của Minh, lạnh lùng xoay người: “Chúng ta đi”.

Quân nghe trái tim như đang có ai đó thắt lại, chân cũng như có người vô hình giữ lấy, bàn tay trong túi quần không tự chủ mà xiết chặt.

Rất muốn ở bên cạnh cô ấy, rất muốn cô ấy trút giận lên mình, như thế có thể cô ấy sẽ thấy nhẹ nhõm hơn. Nhưng, ngay cả đến gần cô ấy, hình như anh cũng không được phép.

………..

“Cậu uống nước đi”. Minh đưa cho An một lon Coca.

“Mua được vé rồi à?”. An đang ngồi trên ghế chờ. Hôm nay giữa tuần, lại vào tầm chiều, rạp Megastar cũng ít khách.

Minh không biết là gật đầu hay không, cậu khẽ nhìn An, rồi ngồi xuống bên cạnh.

“Tớ nghĩ cậu không còn tâm trí mà xem phim nữa đâu”.

Lon Coca trong tay An sóng sánh.

“Cậu…”.

“Uống đi, bình tĩnh rồi nói cho tớ biết”.

“Cậu… biết rồi sao?”. An ngập ngừng.

Minh khẽ nói: “Cậu rất hay cười, nhưng khi buồn, khi bối rối lại càng cười nhiều, nói lại càng nhanh. Dù cậu có ngụy trang giỏi đến mấy, thì ánh mắt của cậu cũng đã tố cáo tất cả”.