Trần Thế - Chương 37 Part 2

“Tôi bị tổn thương, theo bản năng lại đi làm tổn thương người khác để giải toả. Tôi cãi nhau với Utah, nói với anh ấy mục đích tôi tiếp cận anh ấy là gì, sau đó chúng tôi chia tay, tôi ra nước ngoài tự đày ải chính mình. Lúc đó chúng tôi còn trẻ, cả hai đã nói rất nhiều câu làm tổn thương đến đối phương”.

“Muốn xác nhận tình cảm của mình thật ra rất đơn giản, chỉ cần một cuộc chia ly, mặc dù cuộc chia ly này kéo dài tới vài năm. Tôi phát hiện ra tôi nhớ anh ấy, nhưng rồi nỗi nhớ nhung đó cũng nhạt dần theo thời gian”.

Lâm Tự từ đầu tới cuối vẫn im lặng nghe, uống hết ly này tới ly khác, đến đây mới xen vào một câu: “Tại sao lần nào cô cũng lựa chọn phương thức sai lầm để xuất hiện?’. Lâm Tự không trách móc gì, chỉ không hiểu sao cô ấy lại khiến mọi việc trở nên phức tạp như thế.

Hứa Quán Hoàn mỉm cười, “Sai lầm ư, cũng có thể. Tôi đã quá tự tin, tôi sợ bị từ chối. Tôi chỉ có thể cố gắng đến mức ấy, còn tiến hay lùi đều tuỳ thuộc quyết định của người khác”.

“Có đúng là cô chưa bao giờ nghĩ tới việc kết hôn với tôi không?”

“Chưa bao giờ” Hứa Quán Hoàn rất thẳng thắn, “Trong tình hình hiện nay, nếu anh có thể thu được lợi nhuận thì cứ tranh thủ đi”.

Lâm Tự biết là mình bị chơi, giờ đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nhưng không hiểu tại sao, trong lòng anh không hề có ý trách móc cô ấy, Hứa Quán Hoàn thẳng thắn tới mức này cũng không dễ dàng gì rồi. Nếu anh chỉ là vai phụ, có xảy ra chuyện gì thì cũng chẳng bị ảnh hưởng, anh cũng thấy nhẹ nhỏm hơn. Có thể xét ở góc độ này mà nói, anh cũng xem như đã giải quyết mọi chuyện thoả đáng rồi, việc công việc tư đều toàn vẹn, cũng không làm trái ý mẹ. Phần còn lại, anh sẽ phải tự mình giải quyết. nhưng anh không ngờ rằng, Lạc Trần lại không chịu ở yên đó đợi anh.

Lâm Tự ra ngoài bắt một chiếc taxi, hết sức tự nhiên nói ra địa chỉ nhà Lạc Trần. Thì ra anh vẫn luôn biết cô đang ở đâu. Từ khi biết được tin cô phải vào viện, Lâm Tự đã cưỡng chế không cho mình nghĩ tới lý do cô phải vào viện, rốt cuộc mắc phải bệnh gì. Trước khi tới thăm cô, anh không được nghĩ tới những điều này.

Xe chạy tới trước toà nhà Lạc Trần ở, không đợi xe dừng hẳn lại, anh đứ cho tài xế một tời giấy bạc rồi đẩy cửa lao xuống. Vừa đẩy cửa bước vào nhà, Lâm Tự đã nghe thấy ở phía sau có người hét: “Anh đứng lại, anh đứng lại!”. Lâm Tự không nghĩ rằng người đó gọi mình, vẫn giữ nguyên tốc độc cho tới khi có một bàn tay túm chặt anh kéo lại. Lâm Tự quay đầu lại, thì ra là Mông Mông.

Mông Mông chặn Lâm Tự lại, trong lòng nghĩ thầm hôm nay sao lại may mắn thế này, Lâm Tự đã tự chui mình vào rọ! Mông Mông chưa từng nghĩ tới việc nếu đắc tội với Lâm Tự thì nhỡ sau này họ tái hợp sẽ thế nào, giờ cô chỉ muốn thay Lạc Trần ra mặt. Lạc Trần là vì anh ta mới bị bệnh!

Thấy Lâm Tự dừng bước, Mông Mông cũng buông lỏng tay.

“Anh đến đây làm gì?”

“Chào em, anh đến thăm Lạc Trần”. Vì Mông Mông là bạn Lạc Trần, Lâm Tự vẫn cố gắng trả lời cô hết sức lịch sự.

“Cô ấy không muốn nhìn thấy anh, tốt nhất anh nên quay về đi”.

“Nếu đích thân cô ấy nói không muốn gặp tôi, tôi sẽ về ngay”.

Mông Mông vốn là người ruột để ngoài da, cho dù đang cực kỳ tức giận cũng không thể thốt ra những lời lẽ thô tục: “Anh có thời gian thì hãy chăm sóc cho vợ chưa cưới của anh đi. Lạc Trần đã có chúng tôi lo”, nói xong liền quay người đi lên nhà.

Lâm Tự ngập ngừng một lát rồi cũng đi theo cô,

“Anh có theo tôi cũng chẳng ích gì, sau khi tôi vào, quyết không mở cửa cho anh”. Mông Mông vừa chạy vừa hét, trong tay vẫn còn xách túi đồ đựng những thứ mà Sơ Kinh Dương dặn cô mua.

Cấm cửa sao? Lâm Tự lắc đầu, với những gì anh hiểu về Lạc Trần, cô ấy sẽ không làm thế. Gặp được Mông Mông thế này cũng là may mắn vì thực sự anh cũng không biết nhà cô cụ thể là căn nào, số nhà của các căn hộ kiểu cũ thế này đều đã hỏng cả rồi.

Mông Mông gõ cửa, vội vàng xông vào rồi đóng sập cửa lại khiến Lâm Tự chỉ kịp nhìn thấy cánh cửa trước mặt rung lên.

“Lạc Trần, Lạc Trần!” Mông Mông ném túi đồ vào trong bếp rồi chạy ngay vào phòng của Lạc Trần, nhìn thấy Lạc Sa ngồi trong đó liền nuốt những lời định nói xuống.

“Chuyện gì thế?”

“Ngoài đó, ngoài đó…” Mông Mông vẫn còn chưa kịp nói xong thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, Mông Mông chỉ ra ngoài nói: “Là Lâm Tự, mình gặp anh ấy ngoài kia”. Phải để Lạc Trần có thời gian chuẩn bị về mặt tâm lý mới được, “Mình nói rồi, sẽ không mở cửa cho anh ấy”.

Lạc Trần đột nhiên phá lên cười, cô nàng Mông Mông quả là rất trẻ con nhưng thành ý của cô ấy thật đáng quý, “Lạc Sa, em ra mở cửa đi, cứ nói chị không sao, cảm ơn anh ấy đã tới thăm”.

Lạc Sa gật đầu. Nhưng khi cậu đi ra thì Sơ Kinh Dương đã mở cửa rồi, hai người đó đang đứng ngoài cửa nhìn nhau chằm chằm, không ai nói gì. Thấy Lạc Sa đi ra, Lâm Tự bước vào trong rồi đóng cửa lại.

“Chị em đâu?”

“Chị ấy đang nghỉ ngơi. Chị không sao. Cảm ơn anh đã tới thăm”. Lạc Sa nói xong liền đi ra mở cửa, ý tứ rất rõ ràng.

Lâm Tự quy đầu lại nhìn cánh cửa đang mở rộng, lại nhìn hai người trước mặt mình, hình như anh đã trở thành mục tiêu công kích chung rồi thì phải. “Anh vào thăm một lát”. Nói xong, anh liền đi thẳng vào trong.

Sơ Kinh Dương không bày tỏ thái độ gì nhưng Lạc Sa rất kiên quyết kéo Lâm Tự lại: “Hôm khác anh hãy đến, chị em cần phải nghỉ ngơi”.

Lâm Tự cũng rất kiên định nhìn Lạc Sa, không nói gì, cũng không nhất quyết đòi đi vào trong.

Ba người cứ đứng như thế, Mông Mông đỡ Lạc Trần đi ra, “Sao không đóng cửa vào, lạnh quá!”.

Lạc Trần nhìn Lâm Tự. Đây là lần đầu tiên nhìn thấy anh kể từ sau khi họ chia tay, cô cũng không biết cảm gíac trong lòng mình lúc này là gì nữa. Anh ấy vẫn lạnh lùng như thế, chỉ gầy hơn một chút, khuôn mặt góc cạnh hơn. “Mời ngồi”, Lạc Trần nói.

Sơ Kinh Dương kéo Mông Mông vào bếp. Lạc Sa đóng cửa xong cũng trở về phòng mình. Mọi người đều rất giữ ý nhường không gian riêng lại cho hai người.

Lâm Tự cau mày, nhìn Lạc Trần có vẻ gầy đi rất nhiều, anh thật đau lòng, “Sao em phải vào viện, bệnh gì?” Anh là như vậy. Thái độ của anh khiến cho Lạc Trần cảm thấy cho dù tình trạng của cô đã đến mức này thì cũng là vấn đề của riêng cô, cô không nên khiến anh phải lo lắng.

Lạc Trần mỉm cười buồn bã: “Không sao cả, bác sĩ nói chỉ cần nghỉ ngơi một thời gian là khoẻ thôi”.

“Không có gì mà phải vào viện. Em còn tự ý bỏ về nhà. Em nên ngoan ngoãn ở đó dưỡng bệnh mới đúng chứ”

Lạc Trần nhìn thẳng vào Lâm Tự: “Vâng, em sẽ chú ý tới sức khoẻ của mình. Cám ơn anh đã đến thăm. Nếu không có chuyện gì nữa thì bọn em phải ăn cơm tối rồi”. Đối với người thân Lạc Trần sẽ không nói nhiều như thế, sẽ không tỏ ra khách sáo như thế, cô càng đối xử lễ phép thì càng chứng tỏ cô đã coi đó là người xa lạ.

Lâm Tự cũng rất thẳng thắn: “Em đang đuổi anh đi phải không?”

“Anh bận rộn thế, em lại không sao….” Lạc Trần vẫn còn chưa nói hết, Lâm Tự đã túm chặt lấy người cô.

“Không sao, em xem sắc mặt em trắng bệch ra thế này. Em mau cùng anh quay lại bệnh viện, kiểm tra kỹ lại một lần nữa xem sao”. Gặp được Lạc Trần rồi tất cả nỗi sợ hãi lập tức bùng phát, Lâm Tự có cảm giác tay mình không ngừng run lên, căn bản là không khống chế được sự hoang mang đang làm chủ bản thân.

“Lâm Tự, em sẽ chú ý giữ gìn sức khoẻ, sẽ chú ý hơn bất kỳ ai. Anh không cần phải lo. Ngày mai em sẽ tới bệnh viện để tiêm. Sau này, chuyện của em, anh không cần phải lo nữa đâu”. Mặc dù thấy Lâm Tự lo lắng cho mình, trái tim Lạc Trần cũng mềm nhũn nhưng anh ấy đã không còn là người thân của cô nữa, hà tất phải dây dưa với nhau làm gì?

“Lăng Lạc Trần, em đang làm gì vậy, muốn đẩy anh đi sao?” Lâm Tự không ngờ rằng Lạc Trần lại phản ứng như thế.

Lạc Trần im lặng. Ngữ khí anh ấy dùng, từ ngữ anh ấy chọn, đều có chút mập mờ.

“Đi thôi, về nhà với anh”.Lâm Tự kéo Lạc Trần đứng dậy. Anh nhất định phải nhìn thấy cô hàng ngày, có thế mới cảm thấy yên lòng.

Lạc Trần nhẹ nhàng giằng ra, “Lâm Tự, đây là nhà em. Em sẽ không đi đâu hết”.

“Em không thể tự chăm sóc được bản thân, anh sẽ đưa bác Vương đến, hai em hãy chuyển về đấy đi”.

Nghe Lâm Tự nói càng lúc càng lạc đề, Lạc Trần ngẩng đầu lên, “Lâm Tự, anh cho rằng em đang đùa sao, anh cho rằng việc em đi chỉ là do giận dỗi với anh sao?”.

Lâm Tự thoáng chút do dự, cho dù lúc này không phải là cơ hội tốt để giải thích nhưng anh cũng không bỏ lỡ: “Hôm nay, anh đã nói chuyện rõ ràng với Hứa Quán Hoàn rồi, việc kết hôn của bọn anh sẽ không thể thành hiện thực, vì vậy…” Lâm Tự chưa nói hết thì ánh mắt lạnh lẽo của Lạc Trần đã khiến anh không sao nói hết được.

“Cô ấy có kết hôn với anh hay không là việc của gia đình anh, anh không cần phải nói với em”. Lạc Trần chầm chậm nói, trong lòng cũng ngầm nhắc nhở bản thân không được kích dộng, phải bình tĩnh. Mặc dù cô giận tới mức phát điên lên nhưng vẫn kiên quyết không thể để lộ bất cứ điều gì, không thể mềm yếu. Nếu anh nghĩ tới tình cũ mà đến thăm hỏi cô lúc ốm đau cũng chẳng sao, nhưng việc hôn sự của anh bị đổ bể rồi mới nghĩ tới cô thì tuyệt đối chẳng còn gì để nói nữa cả.

“Em muốn thế nào mới chịu về nhà?”

Lạc Trần khoanh tay trước ngực, “Anh đừng phí công nữa, đây cũng không phải là phong cách của anh. Em sẽ không đi đâu hết, càng không đi với anh, anh về đi”.

Lâm Tự buông cô ra, ngồi xuống một bên. Bộ dạng của Lạc Trần cứ như cô không hề có quan hệ gì với anh vậy, không phải sự nguội lạnh sau khi bị tổn thương mà giống như từ đầu đến cuối chưa hề động lòng vậy. Một Lạc Trần vô tình như thế khiến Lâm Tự có cảm giác thật xa lạ. Một Lạc Trần như thế khiến anh không biết phải nói gì mới có thể khiến cô hồi tâm chuyển ý.

“Lăng Lạc Trần, đây chính là tình yêu của em sao?” Giọng Lâm Tự giống như tiếng kêu ai oán của một chú chim cô độc, “Chỉ cần phủi tay một cái là có thể vứt bỏ, đó là tình yêu à?”.

Lạc Trần nhìn thẳng vào mắt Lâm Tự, “Vậy anh hy vọng nó như thế nào? Tình yêu là chỉ được cho đi một cách vô điều kiện? Yêu rồi là suốt đời suốt kiếp phải đắm say? Tình yêu rốt cuộc là như thế nào em cũng không rõ, cũng không nghĩ mình có tư cách để định nghĩa nó. Nhưng tình cảm của em là như thế không nhận được sự hồi đáp, không thấy sự hy vọng thì tình cảm sẽ đơn thuần là việc riêng của em thôi, mặc nó thối rữa cũng được, mốc meo cũng được, đều chẳng liên quan gì tới người khác hết”. Lạc Trần càng nói, nước mắt càng không kiềm chế được mà rơi xuống. Cho dù cô có tỏ ra mạnh mẽ tới đâu, tự tôn tới đâu thì vết thương lòng cũng chưa khép lại được, sao có thể không đau?

Mặc dù nước mắt giàng giụa nhưng giọng Lạc Trần vẫn hết sức rõ ràng mạnh mẽ, thì ra đau đớn còn có tác dụng trấn tĩnh tinh thần: “Lâm Tự, anh đi đi. Quãng thời gian thuộc về hai chúng ta đã qua rồi, vĩnh viễn qua rồi”.

Lâm Tự gục đầu vào hai bàn tay, những lời Lạc Trần nói khiến anh không có cảm giác gì, nhưng điều khiến anh đau lòng chính là giọng điệu bình thản của cô, là thái độ hoàn toàn không muốn liên quan gì đến anh của cô.

Một lúc lâu sau Lâm Tự vẫn không nói được gì. Anh không biết lúc này có thể dùng thứ gì để lay chuyển được cô, tiền bạc? Sự nghiệp? Tình thân? Tình yêu? Anh có gì chứ? Hình như ngoài tiền ra anh chẳng có gì? Thứ mà anh không có sao có thể lấy ra mà mang tặng cho cô?

Qua thật rồi sao? Thì ra thứ tình yêu anh vẫn luôn không chịu tin, không chịu đi tìm hiểu đó đã trôi qua như thế! Lạc Trần đã thật sự mang tất cả tình cảm của cô đi. Sự say mê trong quá khứ, nỗi lo âu trước mắt, sự cự tuyệt ngay lúc này, tất cả đều dồn đến cùng một lúc, Lâm Tự có cảm giác cơ thể mình lúc nóng lúc lạnh, cuối cùng cơn chóng mặt ập tới, anh ngã xuống ghế sofa, ngất đi.