Hoài bão và tình yêu - Chương 17

Ba tháng sau.

Quân dong xe vào nơi để xe.

“Anh Quân, anh Quân”.

Anh sững lại, không dám tin vào mắt mình.

Cô gái anh thương nhớ đang chạy về phía anh, tay giơ lên cao vẫy vẫy, nụ cười rạng rỡ như hoa. Vẫn mái tóc dài bồng bềnh, vẫn khuôn mặt hiền hòa đáng yêu, cô đã gầy đi rất nhiều, nét bầu bĩnh đã thay bằng vẻ xinh đẹp, duyên dáng. Cô mặc một chiếc áo phông màu cam bó, quần dài ngang bắp chân.

Cô đã đứng trước mặt anh, khuôn mặt hiện lên sự vui mừng khôn xiết. Quân đứng nhìn cô một hồi mới nhoẻn miệng cười:

“An, em xinh ra nhiều quá. Suýt nữa anh không nhận ra”.

An cười lớn, dáng điệu cô vừa uyển chuyển, vừa tự tin: “Anh Quân cũng đẹp trai lên nhiều đó. Anh vừa đi làm về à?”.

Quân gật đầu: “Em về lúc nào?”.

“Em về đêm qua”.

An đáp, môi vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Cô nói mai mới về, muốn làm cho mọi người bất ngờ một chút.

Chưa bao giờ Quân thấy An vồn vã như vậy, cô mừng rỡ khi thấy anh, cảm giác đó vừa ngạc nhiên, vừa vui sướng.

“Anh Quân, em đây mà. Anh nhìn gì dữ vậy”. An huơ huơ tay trước mặt Quân.

“Ồ, anh vẫn không tin là em đã về”.

An mím môi cười, hai tay cô chắp đằng sau, làm bộ nghiêm mặt : “Anh Quân không thích em về rồi”. Rồi cười hì hì. Quân thích phong cách của cô lúc này.

“Em định đi đâu hả?’. Quân hỏi

“Em định đi siêu thị sắm ít đồ dùng, tiện thể mua thức ăn buổi tối nữa. Hôm nay anh và Kim Anh là khách mời đặc biệt”.

“Để anh đưa em đi nhé”.

“Anh vừa đi làm về mà, không mệt sao”.

“Em mới về, anh có rất nhiều chuyện muốn nghe em kể”. Quân nghiêng nghiêng đầu, làm động tác nhăn mặt, nhăn miệng rất đáng yêu.

“Thế thì tốt quá ạ”. An gật đầu, cô cũng có rất nhiều chuyện muốn kể cho anh.

Hai người vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ.

An cảm thấy trong việc thực tập tại Nhật của cô, Quân đã giúp đỡ cô rất nhiều. Khi xa nhà, anh cũng luôn động viên cô. Nhìn thấy anh, không hiểu sao cô thấy vui mừng khôn tả, cảm giác anh là một người vô cùng thân thuộc.

Họ ở trong siêu thị.

“Anh, nhanh lên nào”. An hớn hở kéo Quân đi.

“Úi, từ từ. Phải lấy giỏ đựng đã chứ”. Quân cười.

“Ừ nhỉ”. An gãi gãi đầu.

“Anh để em xách cho”.

“Thôi, để anh”.

Hai người tranh nhau cái giỏ. Cuối cùng, Quân dựa vào ưu thế chiều cao đã tranh được. Họ đi lòng vòng một hồi, An tham lam vơ hết những gì cô thích.

“Anh thấy cái này ngộ nghĩnh không?”.

An giơ giơ một chiếc khăn mặt với hình gấu trúc rất đáng yêu ở góc phải. Trông cô hồn nhiên như một đứa trẻ. Chỉ với người quen thân mới thấy bộ mặt đáng yêu đó của cô.

Quân một tay tì vào bệ hàng, một tay xách giỏ, nhìn cô lựa chọn đồ nãy giờ, anh gật gật đầu. Cô cười tít mắt, cho vào giỏ rùi lại chắp hai tay đằng sau, dáng bộ khoan thai đi trước, Quân thong thả theo sau.

Họ đi đến khu ẩm thực. An cầm túi bánh bao lên xem xét, Quân hơi cúi xuống nhìn, hai cái đầu chụm vào nhau khá thân thiết.

“Anh Quân, anh cũng mua hàng ở đây à”.

Hai người ngước mắt nhìn lên. Một cô gái dong dỏng cao, tóc dài lượn sóng, thân hình như người mẫu và khuôn mặt rất bắt mắt đang tiến về phía họ. Vừa đến gần, cô không ngại ngùng bám lấy tay Quân đầy tình cảm.

“Minh Hà, chào em”.

Quân mỉm cười rồi khẽ lách tay ra nhưng cô nàng không cho anh cơ hội.

Tay An vẫn cầm gói bánh bao, trố mắt ra nhìn. Cô gái quả thực rất duyên dáng, giọng nói dịu dàng, làn da trắng ngần, cách trang điểm tự nhiên làm toát lên vẻ nhu mì của khuôn mặt. Nhìn ánh mắt cũng có thể thấy cô ấy rất thích Quân.

Tay Minh Hà vẫn không rời khỏi tay Quân, nhìn thấy An, cô hơi nhăn mặt lại. Lúc nãy, cô thấy họ đứng rất gần nhau.

Cô nhìn Quân tỏ ý hỏi rồi đảo mắt về phía An: “Anh Quân?”.

Quân chưa kịp nói gì đã thấy An tuôn một tràng: “Ồ, chào chị. Em chỉ là… hàng xóm của anh Quân thôi. Anh Quân và chị nói chuyện đi, em đi xem hàng đây. Lát gặp lại anh chị sau ạ”.

Nói rồi mỉm cười, bỏ gói bánh bao lại, lách qua hai người, xách giỏ đi thẳng, không để ý đến vẻ mặt tối sầm của Quân. “Cái gì mà em chỉ là hàng xóm”. Câu nói vô tình của An làm anh khó chịu.

“Anh Quân, cô ấy thực là hàng xóm nhà anh đó chứ”. Minh Hà lắc lắc tay Quân tỏ ý nghi ngờ.

Quân khẽ gật đầu, mắt có vẻ hơi tối, anh gỡ tay Hà ra, rồi nói: “Em đi với ai?”

“Em đi một mình”. Minh Hà đáp, tỏ ý muốn anh đi cùng.

“Thế à, em đi xem hàng đi, gặp em sau nhé”. Rồi anh chạy theo hướng An đi lúc nãy, để Minh Hà đứng tần ngần đằng sau.

An đứng cách đó vài gian hàng. “Chị ấy thật xinh đẹp”. An vừa có cảm giác ngưỡng mộ, vừa thấy rất khó chịu. Trông họ tình cảm quá, nếu không có gì tại sao lại thân thiết thế được.

“Em mua cái này à”. Quân đã đứng sau cô.

“Ơ, anh không đi cùng chị ấy ạ”. An quay đầu lại.

“Sao phải đi cùng, cô ấy chỉ là…”

“Chị ấy thật xinh đẹp. Trông hai anh chị rất xứng đôi”.

Mặt Quân sa sầm, anh gắt lên: “Cô ấy không phải bạn gái anh”.

An giật mình: “Không phải thì thôi, làm gì mà gay gắt thế”. Nghĩ vậy nhưng nhìn bản mặt Quân, cô tỏ vẻ ăn năn: “Nếu không phải thì em xin lỗi”. Quân không nói gì, quay lưng xách giỏ đi. An nhún vai rồi chạy theo.

Từ lúc đó cho đến khi về nhà, Quân có vẻ không vui. Kể cả trong bữa cơm, anh cũng chỉ cười cười tham gia câu chuyện cho có lệ. An lâu lắm không gặp Kim Anh, chuyện trò cứ nổ như ngô rang nhưng cô vẫn nhận thấy sự trầm tư khó hiểu của Quân. “Mình không làm gì sai đó chứ?”

An đâu có biết câu nói vô tình và sự vui mừng tác hợp của cô khiến Quân rất buồn. Anh vừa nhe nhóm tia hi vọng khi thấy cô và anh trở nên gần gũi hơn thì lại bị cô dội gáo nước lạnh. Rốt cuộc, trong lòng cô, anh mãi chỉ là  “hàng xóm” thôi sao?.

…………..

Hôm sau, 8h sáng An đã có mặt ở trung tâm nghiên cứu. Nhìn tòa kiến trúc thân thuộc, rất xúc động, cảm giác đi xa được trở về căn nhà thân yêu của mình. Chân nôn nóng bước lên bậc thềm. Cánh cửa tự động đã mở ra, chỉ có hai bảo vệ bên bàn gác. An mỉm cười, nhớ lại ngày đầu tiên cùng Diệp Chi lên gặp thầy.

“Trời ơi, An hả? Lâu quá mới lại thấy em, anh cứ tưởng em bỏ học lấy chồng rồi”. “Chú” bảo vệ lên tiếng đầu tiên.

“Em còn chưa có người yêu thì lấy ai được ạ”. An cười. “Cháu chào bác, em chào anh”.

Bác bảo vệ nói: “Bao giờ bảo vệ hả cháu?”.

“Dạ, khoảng giữa tháng sáu ạ”.

Nói chuyện một lúc, An xin phép lên phòng. Tầng ba khá yên tĩnh, các sinh viên đã thực tập xong. Các phòng giờ chỉ còn lại các ah chị nghiên cứu sinh và cao học.

Hồi hộp đi đến phòng 307, An bước vào qua cửa phòng thí nghiệm, nhìn sang phòng thầy, không thấy ai. Trong phòng thí nghiệm cũng không một bóng người. “Quái, mọi người đi đâu hết rồi”.

Đi qua một dãy bàn, tủ đựng hóa chất, gần đến phòng PCR, An nhìn thấy Phong đang làm thí nghiệm trong đó, lưng quay lại. Nhìn thấy bạn, An rất xúc động, chỉ muốn mở cửa, chạy vào, hét lên: “Phong ơi, tớ về rồi này”. Làm thế thì Phong sẽ giật mình mà hỏng thí nghiệm mất.

Lại nhìn khắp phòng, đã có thay đổi, tủ cấy được quay sang hướng khác, máy ly tâm thì đặt gần máy lắc, hai chiếc tủ lạnh đông cũng không còn ở vị trí cũ. Chắc chị Hoài xem phong thủy rồi sắp xếp lại đây.

Hồi mới vào, nghe anh Hòa nói, phòng này là do thầy Trịnh Anh thiết kế, An vừa xuýt xoa, vừa tiếc nuối. Thầy “siêu” như vậy, lúc làm đồ án môn học, đề tài thiết kế phòng thí nghiệm mà được thầy hướng dẫn, chắc chắn khi bảo vệ, sẽ không bị một cô giáo trừng  mắt quát: “Em thiết kế phòng thí nghiệm hay trại nuôi gà” và không phải nhận một điểm B oan ức.

Chiếc bàn dài nằm giữa phòng, nơi mọi người hay tụ tập thảo luận, An bước đến và ngồi xuống. Một mình giữa phòng, những kỉ niệm hồi còn làm việc trong phòng ùa về. Box cấy thường xuyên bị chị Dung chiếm cứ, phòng PCR thì có anh Hòa, An và Phong “đóng đô”, Chi thì trung thành với khu vực điện di protein.

Trên bàn, chỉ có một quyển sổ và điện thoại của Phong. An đưa tay cầm lên xem. Trong sổ toàn là công thức, kết quả thí nghiệm. Lại cầm điện thoại lên, nhớ đến buổi chiều mình và Phong cùng đi mua. Lúc đó, cô đang có chuyện bực mình với Quân nên lúc Phong hỏi, liền chỉ bừa lấy cái điện thoại này. Hôm sau, người khen thì ít, người chê thì nhiều, Phong chỉ nói: “Em thích là được”.

Mở điện thoại ra, An ngạc nhiên. Màn hình nền có ảnh một cô gái, là Linh. “Ô, đã tiến triển tới mức này rồi cơ à?”.

Trước khi cô đi sang Nhật mấy hôm, Chi nói: “Vụ của Phong và Linh, để tao làm thay mày”. Một tháng trước nàng ta nhắn tin để lại trên face: “Đã hoàn thành nhiệm vụ”. An lúc đó đang mất ăn mất ngủ vì đề tài gặp rắc rối, đọc xong cũng không kịp nghĩ, thì ra là chuyện này.

 Đến giờ An vẫn không hiểu sao Chi lại biết, nhưng có lẽ Chi là bà mối “mát tay” hơn cô rồi. Nhìn Linh cười như thế này, thật hạnh phúc.

Nghĩ đến tào tháo thì tào tháo liền xuất hiện. Màn hình báo hiệu cuộc gọi đến, là của Linh. Phòng PCR cách âm rất tốt, Phong không nghe thấy rồi.

An nhếch miệng cười một cái, hắng giọng một tiếng, rồi ấn nút chấp nhận, ngọt ngào: “Alo, chị tìm anh Phong à”.

Bên kia im lặng mấy giây.

“Xin…xin lỗi, ai đang cầm điện thoại của Phong đấy”.

“Dạ, em là em gái của anh Phong ạ”.

Chắc Linh đang nhăn nhó nghĩ: “Phong bói đâu ra em gái”, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh “Vậy à, em là con nhà chú hay nhà cậu”.

“Dạ, em kết nghĩa ạ”. An vẫn ngọt nhạt.

“Ừ, thế anh Phong đâu hả em, cho chị gặp một chút”.

“Dạ, anh ấy đang tắm ạ”. An phải bặm môi nén cười một cách khổ sở mà vẫn cố rướn giọng “Anh ơi, quần của anh ở đâu”.

Bên kia lại im lặng.

An không nhịn được nữa, cười sằng sặc. “Linh hâm hấp, tao đây này”.

Linh bên kia ngẩn ra một lúc mới quát: “An kia, về từ bao giờ, tao tưởng mày hôm nay mới về mà”.

“Dạ, em nhớ anh Phong nên về sớm”. An tiếp tục trêu. “Không ngờ anh ấy lại bảo có hẹn với chị, làm em tủi thân quá, hichic”.

Linh cười: “Mày biết rồi à”.

An toét miệng cười: “Tất nhiên, mừng cho anh chị”, chợt nhìn thấy Phong đang đứng ngạc nhiên ở cửa phòng PCR, An giơ tay lên chào, miệng nói: “Này gặp Phong của mày này”.

Phong đỡ lấy điện thoại, tranh thủ hỏi An: “Về lúc nào thế, bất ngờ quá”. An chỉ mỉm cười nói: “Hôm qua, nghe đi, nàng chờ”.

“Ừ được, mình xong rồi, đến ngay đây”. Phong nói xong, tắt máy, quay ra nhìn An, vui vẻ nói: “Chúc mừng An An đã về”.

“An An”. Phong vẫn luôn gọi cô như vậy, cách gọi rất thân mật, ấm áp. Nhưng ánh mắt nhìn cô đã tự nhiên như hồi đầu.

An trong bụng nở đầy hoa, lại giả vờ nghiêm túc: “Tớ mới đi mới có mấy tháng đã lén lút yêu đương rồi, không chịu học hành gì cả”.

Phong nhăn nhó vẻ thiểu não: “Tớ bị lừa”.

An cười phá lên: “Thật á”.

Linh hiền lành thì không thể lừa được Phong rồi, chắc chắn là có sự can thiệp gián tiếp của chị Chi. Cô nàng này tư tưởng biến thái, đánh nhanh thắng gọn, không biết đã áp dụng chiến thuật gì, tò mò quá.

Phong chờ An cười xong mới nói: “Cậu về hôm qua à?. Đi có ba tháng nhìn đã khác quá”.

“Xinh hay xấu?”. An nghiêm mặt hỏi.

Phong đưa tay sờ mũi, thật thà trả lời: “Cả hai”.

An trợn mắt: “Muốn ăn đòn à?”, tay giơ nắm đấm về phía Phong.

Phong nhanh nhẹn bắt lấy, cười khì khì: “Gầy đi, xinh hơn”.

An cũng cười một cách thoải mái, giống như lần đầu họ làm quen ở phòng thí nghiệm này. Mọi vướng mắc đã tan biến. An thấy lòng thật nhẹ nhõm. Với Phong, cô chỉ là một cơn say nắng.

“Mọi người đi đâu hết rồi, sao chỉ có mình cậu ở đây”. An hỏi.

“Thầy đi hội thảo, các anh chị đi theo học tập, chị Hoài lên Viện, tớ lên làm giúp anh Hòa mẫu”. Phong nói, tay đang treo áo blue lên giá.

“Tiếc nhở, tưởng lên được gặp mọi người, cười nói một trận cho thỏa nhớ mong, lại gặp đúng người bận rộn hẹn hò”. An làm bộ mặt ỉu xìu.

Phong tủm tỉm: “Bạn cậu ở trên D8 hết đấy, có lên cùng không?”.

Mắt An sáng rỡ: “Cậu cũng lên đấy à, thế đi thôi”.

“Ừ, tớ lên giúp Linh chỉnh sửa đồ án”.

Hai người nhanh nhẹn rời phòng.

Nhoắng một cái đã đến cổng Trần Đại Nghĩa. Tốc độ di chuyển của An thật đáng nể. Phong đi theo thở phì phò. Hình như, đi nhanh cũng là một cái tật của dân Bách Khoa.

“ 5 năm học Bách Khoa, cái chất Bách Khoa ngấm vào người thì ai cũng như ai…”

Đúng vậy.

Chí ít thì với một cá nhân xuất thân từ dân Văn như An, phần nữ tính giảm bớt, phần cá tính thêm vào; tâm hồng bay bổng giảm một chút, tư duy logic tăng một chút; sự ngô nghê biến đi, sự biến thái xuất hiện.

An phải đi từ cổng Trần Đại Nghĩa đến giảng đường D8 gần cổng Parabol. Cả một chặng đường dài, D1, D3-5, D9, D8, xếp theo thứ tự lần lượt là giảng đường cô đã học trong năm năm.

Nhớ những ngày đầu mới bước chân vào đại học, leo lên tầng năm D1 vừa thở không ra hơi, vừa bị ngỡ ngàng bởi từ đây nhìn xuống, Bách Khoa hệt như một khu phố, một khu phố tuyệt đẹp. Càng học lâu, càng phát hiện bên trong cái vỏ ngoài khô cứng của một trường kĩ thuật, là những góc rất thơ mộng. Mùa xuân có hoa xưa, mùa hạ có hoa lau, bằng lăng, phượng vĩ, điệp vàng, thu sang có xà cừ thả sắc vàng trong gió, đông đến bên những hàng cây trơ trụi, lá khô rơi xào xạc lại mang một vẻ hiu hắt yên bình.

Những phép tính, những học thuyết của đại số, giải tích, vật lý, hóa học, hình họa… của hai năm đại cương dài đằng đẵng không làm An nhụt chí, một phần là do cô sớm đã cảm nhận được cái hồn của Bách Khoa.

Có lẽ sinh viên năm đầu thích khám phá những điều mới mẻ. Còn sinh viên năm cuối như An thường hoài niệm về trường lớp nhiều hơn.

Tiền sảnh của khu D8 hơi tối, do ở đây xây theo hệ thống kín. Phong bảo Linh đang chờ ở tầng hai. An thì đi về phòng đầu tiên tầng một, cô đoán bọn Chi đang ở đây. Đây là phòng dành riêng để dạy mấy môn vẽ nên bàn ghế rất đặc thù. Điều thú vị là phòng này thi thoảng mới được sử dụng để dạy học. Mỗi lần học nhóm, cả bọn lại vào phòng này. Vũ và Thuấn làm thiết kế, nên sẽ phải sử dụng bàn để vẽ.

Nhìn qua cửa sổ, An thấy ba đứa bạn đều ngồi đó. Vũ đang ngồi trong góc cùng, cả người cong như con tôm luộc, chắc đang vẽ đến chi tiết khó, thấy hắn mắt nhíu lại, tay tỉ mẩn tô tô kẻ kẻ.

Thuấn và Chi đang ngồi ở dãy bàn giữa. Chi một đầu bàn, Thuấn một đầu bàn, chắc Chi làm xong đồ án lên đây giúp Thuấn.

Vũ và Chi là hai chuyên gia hình họa của cả lớp. Thuấn thì sử dụng Autocad tốt hơn vẽ tay.

 An lặng lẽ đi vào phòng. Trong phòng cũng có một nhóm sinh viên khác. Mấy đứa bạn, đứa thì cúi thấp đầu, đứa thì quay lưng lại, nên không biết An đến.

An sợ làm bọn nó xúc động mà gạch mấy nét hỏng bản vẽ nên lên ghế giáo viên ngồi, chống tay lên bàn, nhìn lũ bạn, rồi quay mặt ra sân trường, thầm tiếc nuối thời gian tươi đẹp này đang chầm chậm trôi qua.

Ngoài kia, bằng lăng đã khoác trên mình chiếc áo mới. Gió thổi làm bay bay những tà áo thướt tha của các nàng liễu bên hồ, mặt hồ khẽ lay động, đắm mình trong ánh nắng vàng rực rỡ. Nơi này, sau cả ngày ôn thi căng thẳng, nhóm bạn của cô sẽ tụ tập tán gẫu. Dưới gốc đa kia, cô và Lan thường ngồi tâm sự. Xa hơn nữa, là con đường phượng vĩ, Minh đã từng hét ầm lên, nhặt từng chiếc lá phượng vương trên đầu cô. Thời sinh viên mang đến cho cô bao kỉ niệm, buồn ít, vui nhiều. Có những góc sân trường mà chỉ cần đi qua cũng thấy vấn vương, xao xuyến, có những người bạn chỉ cần nhắc đến tên cũng đã đủ ấm lòng.

“Chi tiết này không hợp lý”, Chi chỉ vào bản vẽ nói.

Thuấn ngẩng đầu lên: “Không hợp lý chỗ nào”.

Vũ béo cũng chạy lại, ngó bên nọ ngó bên kia: “Giữa các mặt chiếu chưa có sự tương thích”.