Hoài bão và tình yêu - Chương 14

An hối tiếc vì mình đầu tư cho tiếng anh quá muộn. An có khả năng nhớ lâu nên việc học ngữ pháp không phải vấn đề. Còn từ trước đến nay, kĩ năng nghe nói của cô chỉ bình thường. Việc tham gia nghiên cứu khiến cô không có thời gian đầu tư cho luyện âm. Kiếm một tấm bằng không khó nhưng để sử dụng trong cuộc sống hàng ngày, cần phải bỏ nhiều công sức hơn nữa. Đôi lúc, nghe một bài tiếng anh, An gục đầu xuống bàn, chán nản.

Đối với những sinh viên năm cuối, có hai sự lựa chọn: Một là thiết kế nhà máy, hai là tham gia nghiên cứu khoa học. Trong số các bạn của An, có Chi và Linh là cùng chí hướng với cô. Còn Thuấn và Vũ đều chọn thiết kế. Vũ thì không sao, còn Thuấn vẫn đủng đỉnh, kiểu như nước đến chân mới nhảy. Ngay từ năm thứ tư, An đã nhiều lần nhắc nhở mà Thuấn vẫn đâu đóng đấy.

Thời điểm giao mùa thật khó chịu. Đôi khi, những cơn mưa vô cớ ập đến. An rất ghét trời mưa, những ngày mưa tâm trạng cô giống như một quả bóng bị rút hết hơi.

Sau giờ học buổi sáng, ăn trưa ở trường xong, An lại lên phòng thí nghiệm. Tâm trạng nặng nề, mệt mỏi của một tuần thức khuya, lại thêm vẻ u ám của mấy ngày mưa khiến cô trông như một bông hoa héo úa. “Mày không thấy mày nóng nảy với tao quá đáng à, mày có con đường của mày, tao có con đường của tao”. Câu nói của Thuấn vẫn ám ảnh An. Gần đây, cô ít có thời gian tán gẫu với các bạn. Thuấn cũng không hay tâm sự với cô như trước nữa. Hắn còn đang bận cưa cẩm một em bên ngoại ngữ.

“Dạo này mày hay nhăn mặt lắm đấy”. Chi nhận xét.

An thiểu não: “Tao cũng không biết, bọn nó bảo tao giờ giống bà cô”.

“Mày cứ kệ bọn nó đi, chúng nó lớn cả rồi, tự lo cho mình được”.

“Tao không đồng ý. Giờ là lúc nào rồi mà còn game, còn yêu đương nhăng nhít. Tao thấy lo cho nó”.

“Thuấn vốn bảo thủ mà. Kệ nó tự tỉnh ra”.

An nhăn mặt, lặng lẽ đứng chờ thang máy. Nếu Thuấn muốn tiến tới một mối quan hệ nghiêm túc đã đành, đằng này dăm bữa nửa tháng lại nghe hắn kể về một em nào đó, An thực sự ngán ngẩm.

 “An An, sao lên muộn thế?”.Phong vui vẻ khi An xuất hiện.

An nhoẻn miệng cười. Phong rất tinh ý, cậu phát hiện ra An hôm nay có vẻ không vui, sắc mặt cũng não nề, song cậu không nói gì. Liến thoắng giải thích cho An những gì cậu đã làm. An gật gật, cố gắng để đầu óc tập trung. Nhìn vẻ mặt say sưa và rạng rỡ của Phong, cô thấy bớt căng thẳng. Phong giống Minh, luôn đem lại cho cô sự dễ chịu khi ở cạnh. Với cậu, cô có thể bộc lộ con người thật của mình.

An vào phòng vi sinh, bắt tay vào công việc dang dở, Phong đứng bên cạnh. Khi cô ngẩng lên, không hiểu sao Phong lại có vẻ giật mình, luống cuống nhìn đi chỗ khác. Từ sau hôm cả phòng đi liên hoan, An cảm thấy Phong có gì đó hơi khác với mình. Nhiều khi, đang nói chuyện, Phong đột nhiên nhìn cô rất chăm chú. An lờ mờ đoán ra một điều song cô luôn mong nó đừng xảy ra.

Hôm nay, kết thúc thí nghiệm sớm. Phong khoác vai An ra về, cả hai trông thật thân thiết.

“ Hazz, mưa dầm mưa dề, buồn chết đi được”. An than thở.

“Nè, về sớm, đi cùng tớ đến chỗ này”. Thấy bản mặt của An, Phong liền nêu ý kiến.

Họ đến một quán cà phê. Không gian ở đây rất ấm cúng, An ít khi đến những chỗ thế này. Ngồi đây, nghe tiếng nhạc, ngắm nhìn mưa rơi, An thấy trời mưa cũng không đến nỗi tệ.

Phong khuấy nhẹ ly cà phê, cười tủm tỉm: “ Mỗi khi trời mưa mà được ngồi trong nhà ăn cơm, nhìn thiên hạ bên ngoài, tớ cảm thấy rất hạnh phúc”.

An bật cười: “Cậu thật là ác!”.

Phong cầm ly cà phê lên, nháy mắt: “Không tin, cậu nhìn ra đường xem”.

An áp ly cà phê vào tay, cảm nhận hơi ấm, nhìn ra cửa sổ, cây cối nhạt nhòa trong màn mưa trắng xóa, dòng người hối hả trên đường đối lập với sự yên tĩnh và ấm cúng trong quán. Cô nhìn Phong, cười rạng rỡ: “Cảm giác thật thú vị”.

Nói xong, An có hơi giật mình, hình như Phong nhìn cô hơi lâu. Cái nhìn làm An thấy không tự nhiên chút nào. Cô đặt tách cà phê xuống bàn, hỏi Phong: “Sao cứ nhìn tớ như vậy?”.

Phong mỉm cười: “Cậu cười, trông đáng yêu quá”.

An không hề thấy vui. Trong lòng cô rối bời: “Phong ơi, đừng như vậy, cậu cứ vô tư như trước đây có phải hơn không”. Những hành động dạo gần đây của Phong, cô dù có ngốc nghếch đến đâu cũng không hiểu được thâm ý của cậu hay sao. Cô yêu quý cậu nhưng tất cả chỉ dừng lại ở tình bạn, không hơn. Làm thế nào để Phong hiểu được?.

Điều lo sợ nhất, An phát hiện, Linh đã bắt đầu có tình cảm với Phong. Mà người khơi mào ra chyện này, lại chính là cô.

Dạo gần đây, Linh thường xuyên phải lên phòng An mượn thiết bị. Cô nàng tính tình thân thiện, cộng thêm phòng 307 rất cởi mở, hiếu khách, nên chẳng mấy chốc mọi người đã xem Linh như một thành viên trong phòng.

Mỗi khi Linh nói hôm nay lên nhờ thiết bị gì, An sẽ khéo léo tranh việc với Phong, đẩy cậu chàng phải làm những việc ở gần Linh.

Vài bận phải sang bên Viện xin hóa chất hoặc mượn dụng cụ, nếu Phong không bận, An sẽ kéo đi cùng. Nếu An có thể giả bận, sẽ nhờ Phong giúp, lại còn dặn kèm, sang bên đó nhờ Linh là được.

Buổi trưa cả nhóm đi ăn cơm, Phong mà có ở phòng thí nghiệm, An sẽ gọi điện rủ đi ăn cùng, rồi cũng làm như vô tình để Linh ngồi cạnh Phong.

An không muốn Phong là một Minh thứ hai, càng không muốn Linh là một An thứ hai, đơn phương thích một người, nhất là bây giờ, thời điểm tốt nghiệp sắp đến. Nếu như cô là nhân tố thứ ba trong câu chuyện của hai người, thì cô nhất định phải dập tắt nó.

An cố cười thật tươi: “Cậu đúng là bạn tốt của tớ”.

Phong gặng hỏi: ‘Tốt à, tớ tốt đến mức nào?”.

An thất thần: “Cậu định hỏi xoáy đáp xoay tớ đấy à”.

Phong mỉm cười không nói gì.

Ngồi trên xe bus, An thấy lòng nặng trĩu. Chẳng nhẽ giữa một người bạn nam và một người bạn nữ, duy trì tình bạn khó vậy ư, ranh giới giữa bạn bè - tình yêu mong manh thế sao.

Nhìn mưa rơi, An thấy nhớ tụi bạn vô cùng. Đã có những ngày mưa, cô và Thủy cùng chung mảnh áo mưa đi học. Đã có những ngày mưa, Bích và cô đạp xe đến tiếp tế lương thực cho Thủy khi Hà Nội bị lụt. Và cũng trong một ngày mưa, ba đứa cô quây tròn trong một chiếc chăn, lặng nghe Bích tâm sự chuyện tình cảm.

Về đến nhà, cửa khóa, Dũng chưa về. An lục tung cặp sách, cô không mang chìa khóa. “Dạo này đãng trí quá” An tự trách mình rồi rút điện thoại gọi cho Dũng: “Em quên mất không bảo chị, hôm nay em về nhà bạn ở Đông Anh rồi, sáng mai em về”. Dũng nói trong điện thoại. Cậu em cô mải chơi thế đấy. An ậm ừ. Nhìn qua khoảng trời cuối hành lang, mưa vẫn nặng hạt, hình như càng về chiều mưa càng to. An ngao ngán: “Biết đi đâu bây giờ”. Lên phòng Kim Anh ư? Con bé nói hôm nay sẽ về quê. Ra nhà Linh ư? Nó ở với anh. Ra chỗ Chi ư? Cũng phải đến sáu cây. Cô giơ điện thoại lên, muốn gọi cho Lan, rồi lại hạ xuống. An ngồi phịch xuống cửa nhà, thấy lòng trống rỗng. Ngày hôm nay với cô thật tệ hại.

Bóng tối dần bao trùm lấy không gian.

Bên ngoài, mưa vẫn không ngừng rơi.

Hôm nay là thứ sáu, cư xá có phần vắng vẻ hơn mọi ngày. Mặc dù mưa, rất nhiều phòng đã về quê hoặc đi chơi.

Quân bước lên cầu thang, vừa đi vừa gạt những giọt nước vương trên mặt, trên tóc. Qua tầng hai, anh chợt sững lại. An đang ngồi bó gối trước cửa, đầu gục xuống, dây cặp đeo hờ hững bên vai bị tuột xuống cánh tay. Cô thu lu như một chú cún bị bỏ rơi, bóng cô chợt nhỏ bé và cô đơn đến tội nghiệp. Quân bước nhanh đến. Trong không gian vắng lặng của cư xá, tiếng chân anh nghe rất mạnh, rất rõ, cô cũng không ngẩng lên. Anh gập gối ngồi cạnh cô, khẽ nói: “Không có chìa khóa à?”.

Nghe tiếng nói, An từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn, khuôn mặt mệt mỏi. Nhìn thấy Quân, cô khẽ lắc đầu, miệng hơi cong lên, hình như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Quân xoa xoa đầu cô như một đứa trẻ: ‘Ngồi đây lạnh lắm. Đói không? Lên phòng anh ăn cơm”.

An mỉm cười, định lắc đầu đã thấy Quân đứng lên. Cô tặc lưỡi, dù sao hôm nay cũng không biết đi đâu. Cô đứng dậy, lững thững đi theo Quân, cảm thấy bụng cũng bắt đầu đói, hơi chóng mặt, toàn thân đau nhức, cái lạnh đang len lỏi khắp cơ thể.

Quân mở cửa, bước vào trong, An cũng tự động đi vào. Quân vào phòng cất cặp, thay áo, bước ra vẫn thấy An đứng lơ ngơ ở cửa, anh nói: “Sao? Không phải lần đầu em đến đây đó chứ?”.

An lắp bắp: “Kim Anh về quê rồi ạ?”.

“Ừ, nó về từ chiều nay rồi”.

An hơi ngây người đã bị Quân cốc cho một cái đau điếng: “Còn không mau đi cất cặp, nhìn bản mặt em như cái bánh đa mốc, chắc đói lắm rồi hả?”.

An nhăn mũi, đầu cô là do cha mẹ khó nhọc sinh ra, có phải cái mõ đâu mà thiên hạ thi nhau đập.

Quân đã vào trong bếp, An vội để cặp ở ghế rồi chạy theo, cô cũng đói lắm rồi, ăn xong đã rồi tính tiếp nên đi đâu.

Bữa cơm được hai cao thủ cùng nấu nên rất nhanh đã xong. An dọn cơm, Quân đủng đỉnh đi lấy bia.

“Em cũng uống chứ? Quân hỏi, nhưng tay anh đã cầm hai lon bia”.

An ngập ngừng. Quân tủm tỉm: “Không phải ngại, anh từng thấy em hạ ba cốc bia mà”.

An cười chống chế, đưa tay đỡ lon bia từ Quân. Quân giục An: “Đói thì ăn đi, anh ăn với bạn rồi”.

An ú ớ: “Sao anh không nói sớm, em nấu mì tôm ăn là được mà”. Quân chỉ cười. Anh mở nắp lon bia, từ từ uống. Ăn một mình, lại cảm giác không vui nên chẳng thấy ngon. An nhìn lon bia, rồi nhìn Quân, cô tặc lưỡi mở nắp và bắt chước anh, tu một hơi. Bia có cái vị đắng đắng, và khi nuốt vào lại cảm thấy tê tê nơi đầu lưỡi.  So với ăn cơm, uống bia lại dễ chịu hơn rất nhiều.

Quân tròn mắt, An hôm nay có vẻ bất thường. Anh nhìn An: “Thế nào? Bia ngon chứ?”.

An gật đầu: “Rất tuyệt anh ạ”.Tay lắc lắc lon bia, nó đã hết.

Quân khẽ cười: “Nếu muốn, em cứ lấy nữa mà uống”.

An hơi xấu hổ. Nhưng hôm nay, tâm trạng cô không như mọi ngày, tự dưng thấy muốn làm cái gì đó bùng nổ. Cô mỉm cười: “Em không khách khí đâu ạ”.

An đứng dậy, đi đến tủ lạnh, lấy vài lon bia. Quân nhìn cô, tủm tỉm, và ngạc nhiên. An bình thường có vẻ hiền lành, nhưng khi đã bộc phát ra thì thật thú vị. “Cô bé, để xem em uống được bao nhiêu?”. Một ý nghĩa “gian ác” lại lóe lên trong đầu Quân.

Giờ thì An đã hiểu phần nào khi buồn người ta hay tìm đến bia rượu như vậy. Cái vị cay xè, tê nồng của nó không lấn át được nỗi buồn song lại rất đồng điệu với những nhức nhối đang dâng trong lòng.

“Em vốn rất ghét rượu bia. Lần đầu thấy nó không hề đáng ghét chút nào”. An cười, đôi mắt buồn buồn nhìn lon bia trong tay.

“Người thích mà uống được nhiều thì không nói làm gì. Còn ghét mà uống được như em khá hiếm đấy. Nào, 50 % nhé”. Quân giơ cốc bia lên.

An nhoẻn miệng cười. Khi uống đến lon thứ ba, mắt cô có hơi mơ màng. Quân nhắc: “Ăn cơm đi, không ăn gì sẽ bị say đấy”. An vâng dạ rồi gẩy gẩy cơm trong bát. Quân nhìn An, anh khẽ hỏi: “Có chuyện buồn à?”.

An bất giác hơi gật đầu rồi lại lắc đầu, môi mím lại thiểu não. Quân nhấm nháp bia, mắt vẫn nhìn An rồi đột nhiên nhẹ nhàng : “Nếu nói ra, em sẽ thấy nhẹ nhõm hơn”. An đang ngậm đũa trong miệng, thấy Quân như vậy thì thất thần nhìn anh. Gương mặt Quân ấm áp lạ lùng, cái nhìn dành cho cô cũng vậy. Trên khuôn mặt đầy vẻ nam tính ấy là đôi mắt sâu lắng và cô có thể thấy rõ bóng hình mình trong đó. “Chẳng lẽ mình đã say?”.

An nuốt nước bọt, tự dưng buột miệng: “Anh, có bao giờ anh cảm thấy mình có rất nhiều bạn nhưng lại rất cô đơn không?”. An lại cầm lon bia lên, uống một cách vô thức, không chờ đợi câu trả lời của Quân.

Quân mỉm cười: “Có chứ. Con người là một loài động vật phức tạp. Dù bên cạnh có gia đình, rất nhiều bạn bè, thậm chí người yêu, đôi lúc ta vẫn phải hét lên: “Tôi cô đơn quá, sao không ai hiểu tôi”. Dù ta luôn cho mình may mắn thì những cảm xúc kia vẫn sẽ xuất hiện”.

Như nhận được sự đồng cảm, An thôi không uống bia nữa, cô nhìn Quân gật đầu, rồi thở dài. Cô đưa tay chống cằm, ánh mắt có vẻ mơ màng xa xăm.

“Em có khúc mắc với bạn ư?”. Quân hỏi.

An chầm chậm nhìn anh, khẽ cười: “Em không biết, cũng không lý giải nổi. Tình bạn hóa ra cũng thật phức tạp. Những người bạn cảm giác như là máu thịt vẫn có thể trở nên xa lạ, những người mà mình ngỡ là thân thiết, đến lúc phát hiện ra, hóa ra mình chẳng hiểu gì về họ”.

“Đó có thể người ta không coi em là bạn thân”.

An nhìn Quân sững sờ, một nỗi buồn dâng trào: “Lẽ nào lại như thế”. Quân biết mình đã lỡ lời.

“Chắc vậy, em tưởng em luôn hiểu bạn mình, nhưng có lẽ em hiểu bạn em quá ít”.

An đang nói về Thuấn. Nó có nhiều suy nghĩ riêng, còn cô cứ áp đặt ý của mình cho nó.

“Những người bạn thân thực sự, có thể có những hiểu lầm này nọ nhưng dù ở xa đến đâu, họ và em cũng sẽ luôn hướng về nhau. Trong bất kì mối quan hệ nào, cũng đừng trông mong quá nhiều. Khi em cho đi, có thể em không được nhận lại”.

Vẫn biết là thế, nhưng sao An lại buồn như vậy. Với An, các bạn cô giống như anh em một nhà, họ đã có rất nhiều kỉ niệm. Vậy mà, khi bận rộn với những toan tính riêng, lại thấy xa cách đến vậy. Có lẽ cô chưa quen với điều này. An cầm lon bia lên, nó đã là lon thứ tư. Tự dưng, nước mắt An trào ra. Quân sửng sốt.

Khi buồn, bia càng kích thích cho người ta buồn thêm. An ban đầu chỉ khóc bình thường, sau đó cô cứ thút thít như một đứa trẻ. Uống bốn lon bia không hẳn là nhiều, nỗi sầu tự dưng cứ bộc phát ra thôi. Trong đầu cô, chập chờn hình ảnh những đứa bạn, khi gần, khi xa…An bắt đầu kể cho Quân về từng người bạn, kể cả Minh, Phong, Linh, đến cả Thuấn, cả việc cô rất nhớ Thủy, nhớ Bích…Rồi lan man thế nào sang cả việc cô đã từng nhút nhát thế nào nên đã phải đơn phương thích một người suốt ba năm ra sao.

Quân cứ ngồi lặng yên nghe cô nói, anh cũng trầm tư: “Cô bé này vẫn còn ít va chạm lắm. Suy cho cùng, nếu không trải qua những tâm trạng như vậy, con người ta sẽ không lớn lên được. Ai cũng có những khoảng thời gian chơi vơi, bế tắc. Có nó, nhớ nó, mới có động lực để đẩy nó ra và sống tốt hơn. Sau những giây phút chán nản, thất vọng, em sẽ thấy cuộc sống tươi đẹp và nhiều màu sắc hơn, sẽ hiểu các bạn mình hơn, cô bé ạ.”

Một lúc, phần vì khóc đã mệt , phần vì bia đã ngấm, An gục đầu xuống bàn, rồi ngủ lúc nào không biết. An chỉ cảm giác có người lặng lẽ đến bên cô, rồi nhẹ nhàng bế cô lên, đặt xuống một nơi êm ái. Ai đó xoa xoa đầu, nói với cô: “Mạnh mẽ lên. Em còn phải gặp những chuyện đau lòng hơn thế này rất nhiều”.

Nhìn khuôn mặt An dịu dàng chìm vào giấc ngủ, vẫn còn vương nước mắt, Quân khẽ nhíu mày: “Đã đến lúc, em cần một người bên cạnh mình rồi”.

Một suy nghĩ hiện lên trong đầu, Quân liền xoay người, đi ra bàn, bật máy tính. Anh vào facebook, mắt dò tìm trong cửa sổ chat, cái tên anh mong đợi cũng đang online.

“Chào em. Online muộn vậy”. Quân chủ động bắt chuyện.

“Ôi, chào anh Quân”.

Bên kia đáp lại gần như ngay lập tức, còn cố ý thêm vào một loạt biểu tượng hài.

Đưa một tay lên xoa xoa cằm, Quân mỉm cười. Cô nàng này thật là nhiệt tình. Có vẻ anh đang nhờ đúng người rồi.

Sáng hôm sau.

Ánh sáng chói mắt khiến An tỉnh dậy, cô thấy đầu nặng như chì. “Sao lại chóng mặt thế này, sao cổ họng lại rát thế này”. An uể oải nghĩ.  Khi định thần được mọi thứ xung quanh, đập vào mắt cô là bức ảnh của Kim Anh và Quân để trên bàn. An giật mình: “Sao mình lại ở trên giường Kim Anh”. An sững sờ, lồm cồm bò dậy, chạy ra ngoài thấy Quân đang ngồi đọc báo.

“Anh, sao em lại ở đây”. An lắp bắp hỏi.

“ Dậy rồi à”. Quân hơi nghiêng tờ báo xuống, nhìn cô.

An đứng ở gần cửa phòng Kim Anh, hai tay xoa xoa vào nhau, mái tóc bù xù, mặt hơi đỏ, đôi mắt lộ rõ vẻ bối rối. Hiếm khi thấy bộ dạng đó của cô, Quân không nén được cười.

“Tối qua em ngủ ở đây, không nhớ gì sao?”.

An lắc đầu vô thức, tâm trạng bị xáo động. Cô chỉ mang máng là mình ăn cơm với Quân, uống bia gì đó nhưng sao lại ngủ lại đây.

“Tối qua em ăn cơm với anh, uống say, rồi ngủ quên. Dũng không có nhà, em không có chìa khóa, thế đấy”. Quân từ từ kể, anh rời ghế ra chỗ để nước, anh không nói chuyện cô đã khóc rất nhiều.

“Vậy ư?”. An nghi ngờ.

Quân không quay lại, anh chỉ khẽ gật đầu: “Ừ”.

An đứng như tượng ở giữa phòng, thấy đầu quay quay: “Không phải anh ta nghĩ mình uống bia, rồi giả vờ ngủ quên để khiến anh quan tâm đó chứ”. Cô vội phân trần: “Chắc tại em uống nhiều quá, không biết gì cả”. Lời nói vừa buông ra, cô liền thấy mình thật ngốc. Càng giải thích người ta càng tin là có thật.

Nhưng Quân lặng thinh, anh chậm rãi uống nước. Rồi anh đi đến, hơi cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt An, khuôn mặt anh lúc này nghiêm túc đến lạ lùng: “Nếu buồn thì em cứ nói ra, đừng giấu nó trong lòng”. Nói xong, anh ngẩng mặt lên, nói: “Đồ ngốc” rồi lại đi về phía bàn, ngồi xuống, chậm rãi cầm tờ báo.

An thấy anh đột nhiên hiền lành với cô như thế thì nhất thời cảm động, cô chỉ khẽ lẩm bẩm: “Anh Quân”.

Quân vẫn không đặt tờ báo xuống, thấy cô vẫn đứng một chỗ, anh hơi hé mắt nói: “Lần sau đừng uống rượu say trước mặt con trai vì…” giọng Quân bắt đầu hạ xuống, An bất giác chột dạ: “người ta sẽ nghĩ em quyến rũ họ”. Cái giọng châm chọc cố hữu không lẫn vào đâu được.

Mặt An tối thui: “Anh…”. Nắm chặt tay, hít một hơi thật mạnh, An khẽ cúi đầu: “Cảm ơn anh, em xin lỗi đã làm phiền anh, giờ em phải về ạ”.

“Cặp của em”. Quân chỉ về chiếc ghế.

An đang định bước đi, nghe thấy thế thì luống cuống chạy lại, nhặt chiếc cặp rồi lao nhanh ra cửa, đóng sập cửa lại.

Quân bật cười. Bỏ tờ báo xuống, nhìn ra cửa, anh trầm ngâm: “Rốt cuộc, em còn bộ mặt nào mà anh chưa biết”.

Ra đến cửa, An vẫn nghe thấy Quân cười, hai tay cô ôm trán rên rỉ: “Trời ơi, ta thành kẻ biến chất từ khi nào thế này”.

Mệt mỏi đi xuống phòng, lúc này An mới nhớ ra Dũng chưa về. Vậy là cô lại bị “giam” ở ngoài rồi. Đầu óc quay cuồng, mình mẩy đều đau nhức, lại có cảm giác buồn nôn, An ngồi bệt xuống cửa phòng. Tác dụng của cồn thật là đáng sợ.

Hơn 9h Quân mới đi ra khỏi phòng. Qua tầng hai, lại thấy An ngồi tựa đầu vào cửa, mắt nhắm nghiền, mặt đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi. Quân chạy lại, đưa tay lên sờ trán của An, cảm giác nóng bỏng truyền đến làm anh hốt hoảng.

Anh lay lay đôi vai của cô, rối rít gọi: “An, An”.

An yếu ớt mở mắt, cổ họng đau buốt, khó nhọc nói: “Anh…Quân, em …mệt…quá”.

“Em bị sốt rồi, anh đưa em đến bệnh viện”. Quân gấp gáp nói, anh đỡ An đứng dậy, nhưng cô không đủ sức đi nữa.

Anh gõ cửa nhà hàng xóm, gửi cặp của mình và của An, rồi bế cô lên, chạy ra ngõ gọi taxi, đưa thẳng cô đến bệnh viện.

“Cô bé có dấu hiệu bị sốt virus, có thể phải nằm viện từ 3-5 ngày”. Bác sĩ nói.

Quân lo lắng, hình như An sắp thi, lỡ trùng vào ngày thi thì lại phiền phức. Lấy điện thoại nhắn tin: “Bọn em bao giờ thi?”.

Đầu bên kia nhắn lại: “Thi giữa kì xong rồi, mười ngày nữa mới thi cuối kì anh ạ”. Lúc ấy Quân mới thở phào, tạm yên tâm.

 Lần đầu tiên nằm viện, mùi thuốc nồng nặc, không gian lạnh lẽo, lại ngày ngày phải truyền nước, tiêm, uống thuốc, An chỉ có thể  cầu trời khấn phật mau mau khỏi bệnh.

Bọn Chi không có cô lên ôn thi cùng, mất đi một cánh tay chủ chốt, vừa lo lắng, vừa sốt ruột không thôi. “Heo ngoan, cố gắng ăn uống, chữa trị cho tốt còn về với bọn tao”. Đọc tin nhắn mà An không nhịn được cười. Bọn nó nghĩ cô là tiểu thư lá ngọc cành vàng, chảnh chọe hay sao. Cô cũng mong mong chóng chóng thoát khỏi đây lắm chứ.

Trong bệnh viện, không ít người nhìn An mà ngưỡng mộ đỏ mắt. Hàng ngày luôn có một cô bé hoạt bát xinh xắn, một cậu bé mặt mày sáng sủa đến trông nom, rất vui tính, rất biết điều. Và một anh chàng vô cùng phong độ, vô cùng đẹp trai sáng 7h, chiều 6h có mặt bên cạnh. Có hôm đến giờ thăm nom bệnh nhân lại có một đoàn sinh viên kéo đến, trai gái đủ cả. Các cô cậu này cũng rất có ý thức, phân chia mỗi lần 2-3 người vào thăm, người chưa đến lượt thì ngồi ngoài chờ, chuyện trò khúc khích nhưng luôn kiểm soát ngữ âm, không ảnh hưởng người xung quanh. Y tá, bác sĩ đi qua nhìn An với ánh mắt đầy thiện cảm.

Thuấn cùng với bọn Vũ vào thăm, ra sức chém gió cho cô vui. An nhận ra, mình đã suy nghĩ quá nhiều. Đã là bạn tốt, sẽ mãi là bạn tốt, không phải dễ dàng mà “sông cạn đá mòn” được.

An đã nằm viện được ba ngày, tốc độ hồi phục của cô cũng rất nhanh, có lẽ chỉ hết hôm nay là được ra viện.

Buổi chiều, Kim Anh thì bận đi họp đoàn, Dũng có hẹn với khách hàng. Chỉ còn Quân ở lại với An.

An ái ngại nhìn anh: “Em khỏe rồi, anh về nghỉ đi, một mình em ở đây được mà”.

Quân nói: “Ừ, để anh mua cơm cho em đã”.

An đành gật đầu: “Vâng, anh giúp em với nhé”.

Quân đi xuống phía dưới thì nhận được tin nhắn: “Báo cáo, 15 phút nữa địch sẽ đến ạ”, bước chân đang bình thường liền đẩy nhanh tốc độ. Hay lắm, đúng lúc chỉ có mình anh ở đây với An.

Mẹ An gọi điện đến.

“Mai là ra viện à con?. Khỏi hẳn chưa?”. Tiếng mẹ vang vang trong điện thoại, đầy vẻ lo lắng. An cười thật tươi, nói lớn một chút: “Con khỏi hẳn rồi mà, mẹ đừng lo”.

“Ừ, nhớ ăn nhiều vào cho chóng khỏi nhé”. Mẹ ân cần dặn dò. Vài giây sau, mẹ lại hỏi: “Dũng có ở đấy với con không?”.

An thật thà trả lời: “Nó bận ạ. Giờ có anh Quân ở đây thôi”. Nói xong mới giật mình. Thôi xong rồi.

“A, Quân à”. Giọng mẹ rất vui. “Có nó chăm sóc con mẹ cũng yên tâm”.

An day day huyệt thái dương. Mẹ à, mẹ đừng nói như người ta là con rể của mẹ thế chứ. Cô lảng sang chuyện khác: “Vâng, bố mẹ đã ăn cơm chưa ạ?”.

Hai mẹ con nói chuyện một lúc, trước khi tắt máy, mẹ còn dặn thêm: “Cho mẹ gửi lời cảm ơn Quân, bảo nó hôm nào rảnh thì về nhà mình chơi”.

An: “Vâng, con biết rồi ạ” cho có lệ, rồi chào mẹ.

“Phù”. Cô thở mạnh một tiếng. Sao cứ có cảm giác mọi người muốn bán thống bán tháo mình ra khỏi nhà. Hết Dũng, hết Kim Anh, giờ lại đến mẹ nữa.