Hoài bão và tình yêu - Chương 03

An như cái cây, Minh lại như dòng nước mát, ngày ngày tưới cho cái cây khỏi ánh nắng cháy bỏng. Nhưng cái cây ấy quá vô tình, chỉ chăm chăm nhìn lên cao, kể cho dòng nước về mặt trời của mình. Mỗi lần nghĩ đến điều này, An lại thấy tim mình quặn thắt.

An buồn và sụp đổ, một người bạn thân lại thích mình. Mọi chuyện có thể đã khác rồi. Dù gì, khi Minh đã nói ra, cả hai sẽ đều ngại. An hiều những gì Minh làm cho cô cũng một phần vì thích cô. Còn Minh sẽ ngại vì để lộ lòng mình rồi. Không phải chuyện gì cậu cũng san sẻ với cô nữa. Đó là tâm lý đương nhiên mà.

“Có một lúc nào đó, tao nghĩ rằng mình thích Minh và tao cũng suýt nhận lời”. An nói.

“Ừ, mày đứng ở ranh giới giữa tình bạn và tình yêu, nhưng cán cân nghiêng về tình bạn lại lớn hơn và mày không dũng cảm vượt qua ranh giới ấy. Còn chuyện Minh thi lại kinh tế, mày đừng tự dằn vặt mình vì chuyện này. Trước đây, Minh thi Bách Khoa không hẳn là vì mày mà. Cậu ấy cũng thích ngành hóa dầu”.

“Ừ, tao hiểu. Có lẽ đến lúc ấy, Minh đã hiểu được đó không phải là lựa chọn phù hợp với mình. Cậu ấy đã tìm ra được con đường của mình, tao phải mừng mới đúng”.

Thật ra, An đã từng rất buồn vì điều này. Khi thi đại học, Minh nói với An rằng, cậu học giỏi môn hóa nhưng thích kinh doanh. Sau cùng vì An thi Bách Khoa, Minh nói: “Chúng ta sẽ cùng nhau là kĩ sư”.

Hai năm sau, Minh thi lại kinh tế. Dù nói gì đi nữa, An vẫn luôn cảm thấy có lỗi vì bản thân cũng là một nguyên nhân khiến Minh lỡ dở mất hai năm.

Từ khi Minh học kinh tế, An ít có cơ hội gặp cậu hơn. Cậu vẫn cởi mở, vẫn quan tâm đến cô, vẫn nghe cô nói. Vậy mà, cô luôn cảm thấy có gì đó - đã thay đổi.

Và bên cạnh Minh lúc này, có một người con gái khác. Mặc dù Minh luôn phủ nhận, nhưng An biết cậu đã xao động. An không buồn mà vui cho bạn, chỉ buồn vì Minh đã khác với cô. An đã chết lặng đi khi nghe Minh nói: “Khi nào tớ có người yêu, tớ sẽ không quan tâm đến cậu thế này nữa đâu”. Và: “Tình cảm của tớ dành cho cậu không còn được như trước nữa”.Vẫn biết, đó là điều đương nhiên. Dù không muốn tiến tới một mối quan hệ nghiêm túc- khác tình bạn- với Minh, thì nó vẫn như một cái tát, một cú sốc của An về Minh.

Có lẽ, nếu biết cách cư xử hơn, An vẫn giữ được tình bạn thân thiết với Minh. An giống như một con ốc, khi người ta cho cô cảm giác an toàn, cô sẽ không ngại trải lòng, còn khi đã mất niềm tin, cô sẽ co lại để bảo vệ mình. Có thể, trước mặt Minh, cô vẫn vui vẻ đấy, nhưng những cảm xúc buồn thì luôn giấu trong lòng. Con người luôn ích kỉ mà, dù đó có là tình bạn hay tình yêu, hơn nữa, tình cảm của An dành cho Minh, đã lớn hơn tình bạn. Thời gian đó, giữa An và Minh, đôi lúc, có một vách ngăn vô hình.

May thay, mọi thứ đã qua rồi.                

An nói: “Tình bạn cũng giống như tình yêu, có lúc thăng lúc trầm. Tao đã phụ thuộc vào Minh quá nhiều. Tao cũng nên tự đứng bằng đôi chân mình mà không có cậu ấy. Giờ là lúc tao hiểu rõ nhất ý nghĩa hai từ “bạn thân””.

Dù có rất nhiều chuyện xảy ra, An vẫn luôn tin tưởng Minh. Dù cả khi cô rất đau lòng khi Minh không còn quan tâm đến cô như trước, cô cũng không thể ghét Minh. Thực sự, cô cũng không hiểu tại sao tình bạn cô dành cho Minh lại lớn đến vậy.

An mỉm cười, nhìn Thủy: “Cảm ơn mày, đã luôn bên cạnh tao. Nhờ những người bạn như mày, tao đã thấy trưởng thành và yêu đời hơn rất nhiều”.

Thủy nhìn cô, ánh mắt chợt trở nên ấm áp hơn, bàn tay cũng xiết chặt hơn. Có những điều bình dị, không cần nói cũng có thể hiểu được.

Sắp sang năm cuối, An đã nhìn thấy con đường cô phải đi. Con đường sẽ không có Thủy, có Minh, có Thúy, Bích, Chi… bên cạnh nữa. Song lúc nào, họ cũng là những ngọn lửa giúp cô thêm vững tin và bước đi trên con đường đã chọn.

………..

Chia tay Thủy, An về kí túc. Vừa bước lên cầu thang thì Lan nhắn tin: “Về chưa, mua hộ 5 hộp cơm nhé”.

“Cái bọn này lại mải xem phim, lười biếng đây mà”. An không khỏi cười khổ một tiếng, xoay người quay lại nhà ăn. Trong các cuộc bốc thăm để chọn người đi mua cơm, An luôn thua cuộc. Mỗi lần như thế, phải đi mua cho cả phòng, lắm hôm hai tay xách 12 hộp cơm, hệt như người giao hàng.

Nhà ăn hôm nay không đông, phần lớn sinh viên đã thi xong nên về quê. Lúc An về kí túc, đi qua các phòng cũng thấy mấy người đang dọn đồ. Cuối tháng 6 phải trả phòng, nhường chỗ cho các em học sinh lên thi đại học.

-         Thưa các chị, em đã về.

An lễ mễ xách 6 hộp cơm đặt lên chiếc bàn dài giữa phòng. Năm đứa đang xúm lại xem một bộ phim của Châu Tinh Trì, Lan quay ra nhe răng cười: “Bé ngoan”.

An lườm một cái, chợt có điện thoại gọi đến. Là của em trai. Trong phòng cả bọn đang bình luận phim, tiếng loa bật quá to, An chạy ra ngoài nghe.

Bộ phim có những tình tiết rất hài hước, cả bọn cười ầm lên. Lan ngạc nhiên khi thấy An chỉ cười trừ, gẩy gẩy cơm trong bát. Bình thường, cô sẽ cười sặc sụa. Có vẻ hôm nay, An có tâm sự.

Ăn cơm xong, mấy đứa trong phòng lại xúm vào một chỗ xem phim. An ra ngoài hành lang, đứng tựa vào lan can. Từ kí túc xá B10, có thể nhìn bao quát gần hết các khu kí túc khác của Bách Khoa. Con phố Tạ Quang Bửu vào tầm này luôn nhộn nhịp hơn cả, những hàng ăn san sát đã thành thương hiệu Bách Khoa như bún đậu mắm tôm, bánh khoai, ốc…Nhà B3 bên cạnh, một anh sinh viên đang ngẫu hứng gẩy đàn và vài chị sinh viên đi đi lại lại giảm stress. Những hình ảnh này, vốn đã rất quen thuộc với cô. Từng góc sân, từng hàng cây, từng ngọn đèn, thì ra bấy lâu nay chúng vẫn luôn như vậy, chỉ có điều giờ cô mới chú tâm nhìn kĩ.

An ngồi trầm tư, Lan đứng cạnh lúc nào cô cũng không biết. Mãi sau nghe có tiếng thở mạnh, An mới giật mình quay sang bên phải.

“Hazz”. Lan lắc lắc đầu nhìn An. “Hiếm hoi mới thấy mày tâm trạng thế này. Bị anh chàng nào hớp hồn rồi ư?”.

An toét miệng cười: “Bản cô nương mà bị chinh phục dễ thế à?”.

Lan chu miệng, tặc lưỡi: “Phải rồi, tao còn tưởng mày bị vô cảm chứ. Nói mau, có chuyện gì?”

An nhìn Lan, trong đôi mắt có gì đó buồn buồn: “Em tao vừa gọi điện, nó muốn tao ra ở cùng”.

Đôi mắt đang ánh lên vẻ tinh nghịch của Lan, chợt trùng xuống. Vài giây im lặng. ‘Mày đồng ý à?”.

An gật đầu: “Đó cũng là ý của bố mẹ tao”.

An hiểu, bố mẹ cô lo lắng cho Dũng. Cậu em cô rất thông minh, ngay từ năm thứ hai đã bắt đầu đi làm thêm, đến năm thứ ba đã là trưởng nhóm sinh viên thiết kế đồ họa của công ty. Song với bố mẹ cô, việc học tập của con cái luôn là ưu tiên hàng đầu. Bố mẹ sợ Dũng vì mải kiếm tiền mà ảnh hưởng đến việc học nên muốn An ở cùng để đốc thúc. Hơn nữa, An sắp là sinh viên năm cuối, bố mẹ muốn tạo điều kiện tốt nhất cho cô.

Giọng Lan chợt nhỏ lại: “Bao giờ mày đi?”

Dũng đã tìm được nhà rồi. Cũng sắp phải dọn đồ để gửi, mai tao sẽ chuyển luôn, rồi về quê chơi mấy hôm”

“Gấp thế sao”.

Lan nói xong liền thở mạnh. Cả hai cùng nhìn về phía trước. An đã nghe bố mẹ nói về chuyện này từ lâu, nhưng khi phải thực sự chuyển đi, cô lại thấy buồn. Trước đây, nhiều lần Bích cũng rủ cô ra ở cùng, mỗi lần như thế, cô lại nhớ đến phòng 309. Từng khuôn mặt, từng kỉ niệm cứ hiện trong đầu, khiến những căn phòng đến xem lại lạnh lẽo và vô vị. Vì chuyện này, cô đã vài lần bị Bích mắng vì quyết định không dứt khoát. Sau cùng, cô nàng không thèm rủ An nữa.

Lan là một cô gái dễ vui, dễ buồn, thoắt một cái đã thay đổi nét mặt, trở nên sinh động như mọi khi: “Hì hì, thế là kế hoạch của tao sụp đổ”.

An tròn mắt: “Kế hoạch gì?’.

Lan nhún vai: “Mày biết đấy, tao luôn thích trêu chọc người khác, họ càng nổi giận, tao càng khoái chí…”

An cười ha ha: “Mày và Vũ quả là một cặp trời sinh”.

“Nhưng mày thì khác, tao làm cách gì cũng không thể khiến mày nổi nóng. Chỉ có điều, cái bản mặt ngô ngố của mày lại càng khiến tao hứng thú. Tao chỉ mong một lần có thể khiến mày nổi xung lên…”. An trề môi. Lan cười hì hì, đoạn nói tiếp: “Mày còn nhớ lời nguyền 309 không?”.

“Nhớ chứ”. An gật gật. Năm thứ nhất, mới chân ướt chân ráo vào kí túc, các cô đã được mấy chị khóa trên truyền rằng: “Ai ở phòng này, chỉ có mà ế dài, trừ khi ra khỏi phòng”. Y như rằng, suốt bốn năm, trong khi các phòng đồng lứa khác không phải cả phòng thì chí ít cũng hai phần ba có người yêu. Riêng phòng 309 của An thì chỉ dậm chân tại chỗ ở mức 2/12. Cứ người nọ đến, rồi lại người kia đi, cũng chẳng khiến các cô động lòng.

Lan tiếp tục: “Đó, tao thấy không công bằng. Mày là quân sư chuyện tao và Vũ từ đầu đến cuối. Tao thấy mình cũng phải có nghĩa vụ và trách nhiệm với mày. Giờ mày chuyển chỗ khác, nhỡ bị ai đó lừa gạt, tao làm sao mà xuất hiện kịp thời”.

An cười sặc sụa: “Haha, mày đoán xem, anh chàng của tao sẽ thế nào?”.

Lan gãi gãi cằm, suy nghĩ vài giây rồi reo lên: “A, số 10”.

An ngạc nhiên : “Số 10 là sao?”

“Anh ta là số 1, mày là số 0, ghép vào là số 10 - một con số hoàn hảo”. Lan hồn nhiên nói.

An lại bật cười, véo tay Lan: “Con ranh, mày muốn con cháu tao suy thoái giống nòi à!”.

Lan xoa xoa tay, rồi vỗ vỗ vai An: “Đùa tí!Tao rất tò mò về anh chàng của mày. Tao đoán anh ta phải là một người rất tâm lý, rất thoải mái, vì mày là một cô gái tốt”.

An nghiêng đầu về phía Lan, mỉm cười: “Cô nương quả là biết vừa đấm vừa xoa. Tại hạ chỉ mong được như cô nương và Vũ thôi”.

“Thế mày có gì mới chưa?”. Lan hỏi.

“Tao tôn thờ chủ nghĩa độc thân mà”. An lè lưỡi.

“Thôi đi cô. Dám giấu tao à”. Lan véo má An một cái đau điếng. “Tao hỏi thật, đã bao giờ mày chịu suy nghĩ nghiêm túc về tình yêu chưa?”.

An nhăn mặt, xoa xoa má, gật đầu: “Có chứ, tao đâu phải người vô cảm”.

“Cậu bạn cấp 3 chứ gì?”.

An cười: “Đó chỉ là tình cảm đơn phương thôi. Mày nhớ gặp tao hồi năm nhất chứ, trông tao hồi đó như con gà, còn cậu ấy...”. An ngập ngừng: “Cậu ấy và tao là hai thế giới khác hẳn nhau. Một thế giới sôi động, vui vẻ và một thế giới trầm lắng. Cậu ấy lúc nào cũng thu hút sự chú ý của mọi người”.

Đã từng hàng nghìn lần viết tên người đó trên giấy, đã từng hàng trăm lần nhìn thấy người đó trong giấc mơ, đã từng thức dậy lúc 3 giờ sáng vì nhớ người đó, đã từng đi học sớm hơn, về muộn hơn chỉ để nhìn người đó, đã từng… Vậy mà không có đủ dũng khí chỉ để nói một câu: “Tôi thích bạn”. Chỉ bởi cô giống như một cái cây nhỏ ven đường, còn người ta lại như mặt trời chói lòa trên cao, ngày ngày lặng lẽ đứng nhìn, mà không thể với tới. Đã có lúc cô tự ti như vậy.

Lan chép miệng: “Thế cho nên mày chỉ đứng ngắm mà không dám sờ vào hiện vật chứ gì. Mày tự ti quá đấy. Chẳng phải vẻ u sầu của mày cũng đã từng hạ gục đại ca Nam còn gì”.

“Hì, hồi đấy suýt thì tao đổ thật đấy. Nhưng chưa đi đến đâu anh ấy đã quan tâm thái quá khiến tao cảm giác mình như đứa trẻ bị quản lý vậy”. An nhún vai.

Lan chu miệng, lên giọng giảng giải: “Mày á, ai bảo mày mạnh mẽ quá, cái gì cũng thích tự giải quyết, cái gì cũng không sao đâu”. Cô lại quay sang An: “Tao thích tính cách đó của mày, mày luôn biết cách cân bằng mọi thứ”

“Nhưng…”Lan ngập ngừng : “Con gái mà, dù mạnh mẽ đến đâu cũng cần có người bên cạnh mình.

“Tao biết chứ. Tao cũng mong một người nào đó có thể giúp tao hoàn thiện hơn, có thể sống thật với con người mình và nhất là luôn làm tao cười”. An chia sẻ.

“Tình yêu đơn giản lắm, nó không phải là một cái gì to tát như cổ tích đâu. Chỉ đơn thuần là sự đồng cảm của hai con người hoặc người nọ bù đắp những thiếu sót cho người kia. Mày chưa yêu vì mày chưa chịu trải lòng, hiểu không?”.

An gật đầu: “Mày rất hiểu tao. Thực sự tao luôn trông chờ một mối quan hệ bình đẳng trong tình yêu. Không có chuyện áp đặt ý kiến của người này cho người khác, cùng nấu ăn, cùng làm việc nhà…Có lẽ, tao sợ sự thất bại. Chỉ khi nào tao đủ tự tin, đủ thông minh, tao mới chấp nhận một người nào đó. Dù tao thích được che chở, muốn người đó giúp mình hoàn thiện những thiếu sót, nhưng lại không muốn ai điều khiển mình, cái gì cũng nghĩ mình có thể tự làm được, tự vượt qua được”

Lan chăm chú lắng nghe An nói. An luôn là người nghe Lan tâm sự, rất ít khi cô nói về tình yêu.

“Mày lúc nào cũng mạnh mẽ thế đấy”.

Tình yêu chỉ có một, còn những thứ giả giả nó thì nhiều lắm. Có người đi hết cả cuộc đời cùng không thể tìm được tình yêu đích thực. Có người tìm thấy rồi mà vì danh tiếng, tiền tài nỡ buông tay ra, có người tìm ra ngay khi còn trẻ. An không mong mình may mắn như trường hợp thứ ba. Ước mơ của cô là đến Đà Lạt, Hà Lan. Xa gia đình, bạn bè, thật chẳng muốn chút nào. Thâm tâm cô vẫn luôn mong chờ một bàn tay nào đó níu giữ cô lại hoặc dang tay đón chờ cô đến. Trong những lúc khó khăn của tuổi trẻ, An hi vọng một người thực sự như vậy bên cạnh.

An thấy khóe mắt cay cay, bao kỉ niệm chợt ùa về như một cuốn phim quay chậm. Ánh đèn từ các phòng hắt ra dường như cũng dịu dàng hơn trước hai cái bóng tĩnh lặng. Lan cũng đầy tâm trạng. Người bạn ngồi bên cạnh cô là người duy nhất cô ngủ chung, ăn chung, người luôn vỗ vỗ vai những khi cô buồn, chia sẻ với cô mọi chuyện.

Sương đêm dần buông. An nhìn sang Lan, cô bạn bình thường luôn thích trêu chọc mọi người, lúc này khuôn mặt đã ướt đẫm nước mắt.

.............................

Hôm sau, dưới sự giúp đỡ của nhóm bạn, An cũng giải quyết xong việc chuyển đồ, kèm lời hứa: “Hôm khác mời tân gia sau nhé”.

Lúc đội quân “chưa thấy người đã thấy tiếng” ấy về hết, nghiêm túc ngắm căn phòng, An thấy rất hài lòng.

Căn phòng khá rộng, nhà bếp nhỏ xinh, nhà vệ sinh sạch sẽ, lại có ban công trông ra được công viên gần đó.

“Chị ngủ giường này, còn em giường kia”. Dũng phân chia.

An gật đầu không cần suy nghĩ, tâm trí cô dồn vào cái cửa sổ nhìn ra ban công nhiều hơn. “Tuyệt, tớ sẽ đặt vài chậu hoa ở đây”. An sung sướng ngồi lên bệ cửa, tiện đập đập tay xuống.

“Hihi. Em biết ngay chị sẽ có ý tưởng đó”.

“Cậu rất hiểu chị”.

“Quá khen. Nếu so với căn phòng trước chị ở, thì đúng là chị đã “lên đời” nhé”.

An gật đầu. Căn phòng này rộng rãi lại có không gian riêng. Đây là một cư xá mini năm tầng, mỗi tầng năm phòng. Tầng trệt được thiết kế làm nơi để xe, mỗi tầng đều có phòng loại bình dân và loại VIP và  có một khu vực "thừa" ra có thể để phơi quần áo. Lúc biết được điều này, An vô cùng phấn khích. Hổi còn ở kí túc, khu vực phía sau của phòng làm nơi phơi quần áo, để thau chậu cho 12 con người, An chỉ có thể để được vài chậu xương rồng be bé lên bệ hàng rào sắt. Còn bây giờ, cả một ban công 4 m2 tùy ý cho cô sử dụng.

“À, em quên chưa nói với chị, hôm nay nhà mình có khách. Sếp của em”. Dũng sực nhớ.

“Hả, thông tin này có vẻ bất ngờ”.

“Anh ấy là người giới thiệu cho em chỗ này. Tiện thể cho chị làm quen luôn, anh ấy cũng sống ở đây, tầng ba”.

“Nghĩa là hàng xóm của chúng ta. Được, em có biết anh ấy thích ăn gì không?”. An hỏi, cô muốn vị khách của mình cảm thấy rằng họ rất biết ơn anh.

“Anh ấy thích ăn canh cá, lần nào đi nhậu cùng cũng đều thấy gọi mấy món kiểu đó. Còn thì không rõ lắm”.

“Ok, chị có ý tưởng rồi”. An cười. “Cậu dọn dẹp đi, chị đi chợ”.

Việc đi chợ với An không mấy khó khăn. Ngoài việc thừa hưởng danh sách các món ăn tuyệt chiêu của mẫu thân ra, cô còn có khả năng cảm nhận mùi vị rất tốt. Các món canh lại là sở trường của cô. “Anh chàng kia chắc hẳn sẽ rất hài lòng” cô tự tin. An cũng không phải là cô gái cẩn thận, tỉ mỉ gì. Bình thường cô làm gì cũng chỉ qua loa, đại khái, không thích rườm rà. Việc ăn uống lại càng đơn giản, ăn gì cũng được, 10-20 phút là nấu xong bữa cơm, chỉ khi nào cảm hứng lên cao, cô mới thực sự “hành nghề”.

Đang định nếm thử món canh, An nghe thấy tiếng gõ cửa. Dũng đang chỉnh giùm cô giá sách, nói vọng ra: “Chắc anh ấy đến rồi, chị ra mở cửa đi”.

Cửa mở, khi chủ và khách bốn mắt chạm nhau, trong khoảnh khắc An nghe như có tiếng súng nổ bên tai. Khuôn mặt này…

“Em là…”

“Anh là…”

An nhớ lại ánh mắt kinh khủng đã khiến cô khiếp vía cách đây mấy hôm. Chính là anh ta. Đây là sếp của em trai cô?

“Anh Quân, anh đến rồi à? Chị, sao không mời anh ấy vào”.

Nhìn bộ dạng sững sờ của hai người, Dũng liền hỏi: “Hai anh chị quen nhau à?”

An chưa biết trả lời thế nào thì Quân đã nhẹ nhàng nói: “Cũng không hẳn. Chỉ là tình cờ gặp nhau một vài lần. Anh là Quân”.

“Tình cờ gặp một vài lần, sao mình không biết” An thắc mắc nhưng cô vẫn gật đầu: “Vâng, em là An”.

“Thật là bất ngờ, em lại là chị của Dũng”. Anh cười tươi nhìn cô.

“Vâng, quả là bất ngờ”. An cố nặn ra một nụ cười, trên mặt vẫn hiện hai chữ: “Không hiểu”. Nhìn cung cách của anh ta, khác hẳn với con người cô nhìn thấy hôm đó. Không hiểu tại sao anh ta lại nhìn mình như vậy?

Quân đã bước vào trong nhà, An vẫn đứng tần ngần ở cửa.

“Anh xuống xem có giúp gì được hai chị em không?”. Quân nhìn quanh căn phòng.

“Vâng, chị em mang về một đống lỉnh kỉnh. Anh qua đây giúp em một chút”.

“Ừ. À mà anh ngửi thấy mùi thức ăn thơm quá”. Quân không hề khách sáo, có vẻ anh và Dũng rất thân thiết.

An chợt nhớ đến nồi canh, cô chạy vội vào bếp. “Thiếu ngọt” cô nếm thử. “ Anh ta gặp mình lúc nào? Tại sao lại nhìn mình như vậy?”, An vẫn không sao đuổi được ý nghĩ đó. Tay với tìm lọ bột ngọt nhưng mắt cô vẫn để ý Quân. Anh đang kê bàn với Dũng, hoàn toàn không có dấu hiệu gì cho thấy anh áy náy vì đã gây ra mối bận tâm cho cô. Trong một tích tắc lơ là, An đã cầm nhầm… lọ muối.

Vẻ ngoài điềm nhiên như không, thực ra Quân cũng đang mang những suy nghĩ không kém gì An. Cô gái này mỗi lần gặp là khiến anh không khỏi bất ngờ và thật thú vị khi cô lại là chị gái của Dũng, trưởng nhóm sinh viên do anh phụ trách. Đồ đạc cô mang về có thể chất đầy một xe ba gác. Hoa, chậu cảnh vẫn xếp một góc trong nhà, chưa tiện bày trí. Riêng sách truyện phải đựng bằng bao, chưa kể những vật dụng linh tinh. Quân lật lật mấy quyển truyện đang để tạm ở đầu giường. Gần như mỗi quyển đều ghi vài dòng cảm nhận của cô trong đó.

Với “Trà hoa nữ”: “Rất thích tác giả Alexander Dumas cha, nên dù túi đang rỗng, vẫn nhắm mắt mua mày để xem Dumas con viết thế nào. Vui quá đến quên luôn mặc cả^^. Thật đáng đồng tiền bát gạo, giờ tao hiểu tại sao mày lại là tác phẩm kịch được diễn đi diễn lại nhiều nhất rùi...”. Với “Ruồi Trâu”: “Truyện này phải đọc đến một nửa mới hiểu tác giả viết cái gì. Rèn cho người đọc tinh thần “nhẫn nại”, “kiên cường”  không kém gì nhân vật trong truyện. Nhưng mà càng đọc càng hay...”.

Đọc vài cuốn, Quân kết luận: “Đúng là một cô gái “Thấy sách chưa được đọc bao giờ như được gặp người bạn tốt, Thấy sách mình đã đọc rồi như gặp người bạn cũ”. Mà sách của cô thì đủ các thể loại: tình cảm, trinh thám, khoa học, đông tây kim cổ, có lẽ chỉ trừ truyện ma là không có.

Bên ngoài đã có tiếng lạch cạch dọn cơm. Dũng kéo Quân đi rửa tay, bước ra đã thấy An dọn xong mâm cơm.

Phải công nhận, trình độ nấu ăn của cô không chê vào đâu được: canh cá rô thơm lừng, tôm tẩm bột vàng giòn, nộm thập cẩm nhiều màu sắc và cả thêm một đĩa thịt rang béo ngậy.

“Chị em nấu ăn rất ngon”. Dũng hết lời ca ngợi chị mình khi họ ngồi vào bàn ăn.

“Ừ, nhìn là muốn ăn rồi”. Quân nhìn An tỏ ý ca ngợi, cô mỉm cười đáp lại, mặc dù vẫn cảm thấy không được tự nhiên cho lắm.

Đúng như Dũng nói, Quân chọn món canh đầu tiên.

“Trông món này thật hấp dẫn”. Múc một ít vào bát, anh bắt đầu đưa lên miệng.

An ngẩng đầu lên đúng lúc đó, cô thấy anh nhăn mặt, cảm tưởng như đang cố nuốt.

An thoáng bối rối: “Sao thế nhỉ?”. Lúc nãy thêm mì chính cô chủ quan không nếm lại. Đang định múc một ít canh thì Dũng lên tiếng: “Anh Quân, hôm nay chị em em mới chính thức dọn đến đây ở. Cảm ơn anh đã giúp đỡ”.

“Cậu khách sáo từ bao giờ thế”. Quân cười nhưng hình như mặt anh có hơi tái.

Những món khác đều rất ổn. Không hiểu sao An cứ nhìn chằm chằm vào bát canh: “Nó có vấn đề”. Ngần ngừ một lát, cô múc một ít vào bát đưa lên nếm thử. “Ôi trời, mặn chát, không lẽ mình cho nhầm muối”. Thật không còn từ nào diễn tả cảm giác của An lúc này. Những lời ca tụng của Dũng và khuôn mặt tỉnh bơ của Quân làm cô chỉ mong có một cái lỗ nào để chui xuống. An cúi gằm mặt, nhặt từng hạt cơm trong bát, cảm giác nuốt không trôi.

“Nghe Dũng nói em đang học Công nghệ sinh học ở đại học Bách Khoa à?”.

An hơi giật mình khi Quân hỏi, cô lắp bắp: “Vâng, vâng, em sắp là sinh viên năm thứ 5”. An cười cười đáp lại, cố tránh ánh mắt của anh.

“Em gái anh cũng học ngành đó, nó kém em một tuổi”.

“Vâng, thế ạ”.

Như bình thường, một chủ nhà hiếu khách sẽ hỏi: “Em gái anh tên là gì? Em ấy có ở cùng anh không?...”. Song từ lúc gặp Quân, đầu óc An đã là một mớ bòng bong. Cô trả lời cho qua quýt, hi vọng không phải nói chuyện với anh ta quá lâu. Anh càng điềm nhiên như không, cô càng như ngồi trên đống lửa.

“Sax, cái gì mà mặn thế này”. Dũng cũng đã “dính chưởng”.

Quân và An bốn mắt nhìn nhau. Nụ cười đang nở trên môi cô tắt phụt, một đàn ong bay vo ve trong đầu.  Định sau khi Quân hỏi chuyện xong, cô sẽ đứng lên “chữa cháy” món canh. Anh ta không nói, cô không nói thì sẽ coi như không có chuyện gì. Nào ngờ…

Mặt An đã đỏ lựng, dáng điệu ấp úng giống như một học sinh đang ngủ gật bị cô giáo gọi dậy trả lời bài: “Thật ngại quá! Có lẽ em cho hơi quá tay”

“Cũng hơi mặn một chút”. Quân thật thà.

“Vậy để em đi chữa”.

Quân chưa kịp nói: “Không cần đâu em ạ” đã thấy An bê bát canh vào trong bếp. Trông điệu bộ của cô anh không khỏi phì cười. Dũng cũng nhăn nhở, ghé sát tai Quân thì thầm: “Có lẽ chị em bị anh làm cho hồn xiêu phách lạc mất rồi”.

 

 

 

 

 

 

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Sách giảm giá tới 50%: Xem ngay