You are here

Người vợ thay thế - Chương 67

Chương 67T8nG: MRkGHuốn z4ahcó đứaz4ah bé

Ông FtEUHạ cùT8nGng Bz4ahà HạRkGH giậtFtEU XySHmình nhìnT8nG bFtEUọn họ,T8nG sRkGHau đRkGHó vT8nGẻ mặRkGHt đầyFtEU phẫnz4ah T8nGnộ nói:

“Ông RkGHnói đFtEUùa gìXySH FtEUvậy? NếuT8nG CảnFtEUh HXySHiên mT8nGuốn cướiFtEU Tiểuz4ah TT8nGhần, nFtEUó sẽT8nG khRkGHông cưRkGHới ngườz4ahi XySHkhác, hơnXySH nữaT8nG cRkGHho T8nGdù hz4ahiện tạiRkGH hXySHai ngz4ahười cRkGHhịu cưXySHới, cXySHhúng tôiFtEU cũz4ahng T8nGsẽ khônT8nGg chịuFtEU gả.”

“Ông Hạ,FtEU haz4ahi nXySHgười đừz4ahng kRkGHích động,FtEU chT8nGúng tFtEUa bàz4ahn bạXySHc RkGHmột chRkGHút đượcFtEU khôngFtEU?” ÔngRkGH HFtEUàn T8nGvội z4ahvàng nói.

“Chính FtEUlà nhz4ahư RkGHthế z4ahnày, bT8nGà z4ahHạ, bFtEUà RkGHcần FtEUphải T8nGhiểu rFtEUõ, nếuz4ah T8nGhai T8nGngười z4ahcố z4ahý bắtXySH HạXySH ThFtEUần T8nGbỏ đứaz4ah nhT8nGỏ, vạchẳngRkGH mT8nGay xFtEUảy FtEUra chFtEUuyện RkGHgì ngoàT8nGi ýT8nG muXySHốn? NT8nGếu saXySHu nàyRkGH Hạz4ah Thầz4ahn khôXySHng thRkGHể maT8nGng tXySHhai lạiRkGH thXySHì lRkGHàm sT8nGau bâXySHy XySHgiờ? BàRkGH XySHhi vọT8nGng chT8nGuyện XySHnày xFtEUảy rXySHa sz4ahao?” BàFtEU RkGHHàn FtEUcố RkGHý XySHđem sựXySH tìnRkGHh nóiFtEU FtEUthật nghz4ahiêm trọng.

Sắc mặtXySH bT8nGà HạFtEU quảRkGH nhiXySHên thRkGHay đổiXySH mộtFtEU chúRkGHt, kFtEUhông kFtEUhỏi nhìT8nGn xz4ahem ônz4ahg Hạ.

“Ông z4ahHạ, ôngXySH T8nGbình tĩnhFtEU mộtFtEU RkGHchút, hãXySHy T8nGnghe tôiT8nG nói,z4ah CảT8nGnh FtEUHiên nhấtFtEU địnhz4ah z4ahlà thíz4ahch Hạz4ah TFtEUhần, bằnT8nGg kRkGHhông haRkGHi RkGHđứa cũT8nGng sẽT8nG RkGHkhông ởRkGH cùnRkGHg RkGHmột cXySHhỗ, khônz4ahg pz4ahhải saFtEUo?” ÔnRkGHg Hz4ahàn tùFtEUy thờiFtEU kXySHhuyên giải.

“Vậy RkGHý củaFtEU haT8nGi nz4ahgười lXySHà muốnFtEU CảXySHnh HiT8nGên FtEUly hRkGHôn rồz4ahi FtEUcưới HạXySH Thầz4ahn, CảFtEUnh RkGHHiên cXySHũng cXySHhịu làmRkGH RkGHvậy saXySHo?” NFtEUgữ khíFtEU củaXySH Ôz4ahng HXySHạ cũRkGHng dịuT8nG đT8nGi đXySHôi chút.

“Nhất địnhz4ah CảXySHnh HFtEUiên sẽz4ah cT8nGhịu, haRkGHi ngườiXySH FtEUyên tâmXySH, chuyT8nGện nT8nGày chúngFtEU tôRkGHi sẽT8nG giảT8nGi quyết,z4ah nhRkGHất đFtEUịnh T8nGsẽ chRkGHo FtEUhai XySHngười mộtz4ah đápRkGH z4ahán vừRkGHa lòRkGHng, XySHhai XySHngười FtEUhôm T8nGnay ởRkGH lạT8nGi FtEUđây T8nGăn cT8nGơm nha.”z4ah FtEUÔng HXySHàn FtEUvui FtEUvẻ, RkGHgiãn z4ahđuôi lôT8nGng mRkGHày, ônz4ahg đãRkGH cóT8nG cháT8nGu nộiXySH rồi.

“Không cz4ahần, T8nGchúng tôT8nGi khônXySHg XySHcần ănT8nG, chFtEUúng tôRkGHi điz4ah vềz4ah trướcz4ah đâyRkGH, hRkGHy vọnFtEUg hRkGHai ngưFtEUời chRkGHo chúngz4ah tôFtEUi mFtEUột câXySHu trảT8nG lờiFtEU thuyFtEUết phục.”

“Được, sẽz4ah rấtFtEU nhRkGHanh thôi.”

Ông RkGHHạ FtEUvà RkGHbà HFtEUạ T8nGđi T8nGrồi, ôFtEUng HàFtEUn cùz4ahng bàz4ah Hz4ahàn nhìnXySH FtEUnhau, XySHtrong lòFtEUng cRkGHó RkGHmột z4ahlinh RkGHcảm tốt.

Đới Tưz4ah DĩT8nGnh mT8nGở cửaT8nG raz4ah, nRkGHhìn thấRkGHy ngườiRkGH ngXySHoài cửRkGHa, sắcFtEU z4ahmặt cz4ahứng đờ,RkGH họXySH lạiFtEU RkGHtới nữa.

“Bác traz4ahi, báRkGHc gz4ahái, haFtEUi ngườiz4ah XySHtới rồiRkGH ạ.”z4ah VừaRkGH địnhT8nG kêuz4ah FtEUba mẹ,XySH độtFtEU nhiRkGHên nz4ahhớ tớiFtEU ngàz4ahy RkGHđó bàT8nG HànT8nG cóFtEU nóRkGHi quaRkGH, XySHcô vộT8nGi XySHvàng sửaXySH miệng.

Ông Hàz4ahn cùz4ahng bàFtEU HàXySHn vz4ahui FtEUvẻ điT8nG tới,RkGH RkGHngồi xFtEUuống T8nGghế z4ahsô phaFtEU, ĐớXySHi TT8nGư Dĩnhz4ah trz4ahong lònz4ahg T8nGsinh FtEUnghi hoặz4ahc, kz4ahhông lXySHẽ họRkGH đếnXySH đFtEUây bứcRkGH XySHcô RkGHly hôn.

“Tư Dĩnh,XySH cFtEUô chT8nGuẩn XySHbị kT8nGhi FtEUnào dọnFtEU đi?T8nG Chúngz4ah FtEUta muốnRkGH đez4ahm nRkGHơi nàyz4ah tT8nGrang hoànz4ahg z4ahlại mộtz4ah chúXySHt.” FtEUBà RkGHHàn nhXySHìn RkGHxung quanXySHh phònXySHg tựFtEUa hT8nGồ FtEUkhông vừFtEUa lòng.

“Cảnh HiênXySH nhấtFtEU đT8nGịnh nóiT8nG cz4ahho FtEUcô T8nGbiết RkGHrồi, Hạz4ah ThầnFtEU FtEUđang maFtEUng thT8nGai, đứaRkGH nhỏz4ah lFtEUà z4ahcon củz4aha Cz4ahảnh HiFtEUên? TRkGHa ngFtEUhĩ sẽFtEU đRkGHem nóz4ah đXySHến XySHđây đểRkGH z4ahchăm XySHsóc, dRkGHù gFtEUì nóT8nG T8nGcũng đaRkGHng manT8nGg cốtz4ah nhụcRkGH củaT8nG XySHHàn gRkGHia chúnRkGHg ta.”

Đới Tz4ahư RkGHDĩnh chấT8nGn độT8nGng, HạXySH ThầnRkGH manFtEUg thaz4ahi, RkGHđứa nT8nGhỏ làz4ah coXySHn cXySHủa CảnFtEUh HiRkGHên? FtEUĐiều nàyT8nG RkGHsao RkGHcó thXySHể? NT8nGếu Cảz4ahnh HiênT8nG cùT8nGng HạXySH RkGHThần XySHở cRkGHùng mộtXySH T8nGchỗ, nz4ahhư saT8nGo lạT8nGi khôFtEUng đồngT8nG ýT8nG cT8nGùng cT8nGô XySHly FtEUhôn, haz4ahy XySHlà RkGHông T8nGbà HRkGHàn FtEUcố ýT8nG nóiT8nG nRkGHhư vậy.

“Cô khôngT8nG tRkGHin XySHsao? ĐượcRkGH XySHrồi, z4ahta sẽT8nG chXySHờ FtEUCảnh Hiz4ahên trởFtEU về,XySH chúRkGHng RkGHta cùnRkGHg nhaRkGHu hỏFtEUi RkGHnó. CXySHô FtEUđi gọiRkGH điệnFtEU thoạRkGHi cFtEUho T8nGnó XySHđi.” BàFtEU Hànz4ah nT8nGhìn rXySHa hoFtEUài nXySHghi trRkGHong mắXySHt cô.

“Vâng.” ĐớFtEUi Tz4ahư RkGHDĩnh lấyXySH điệnRkGH thoT8nGại dRkGHi z4ahđộng bT8nGên ngườiFtEU RkGHra gọi.

“Tư DĩnFtEUh, T8nGcó việcFtEU gz4ahì sao?T8nG” z4ahHàn Cảz4ahnh Hiênz4ah XySHcầm lấyFtEU dz4ahi đT8nGộng vừaFtEU tRkGHhấy RkGHlà điệnXySH tz4ahhoại ởXySH nhàFtEU gFtEUọi đến.

“Bây giờz4ah T8nGanh cXySHó bFtEUận khônT8nGg? KFtEUhông phảRkGHi vội,z4ah nXySHhưng anRkGHh hFtEUãy tRkGHan RkGHsở sXySHớm FtEUmột chúFtEUt, eFtEUm cóRkGH việT8nGc z4ahmuốn hRkGHỏi anXySHh mà.”RkGH GT8nGiọng ĐớXySHi TưFtEU Dĩnz4ahh FtEUrất nhẹ.

Hàn CảnRkGHh HiêFtEUn nRkGHhìn xT8nGem z4ahđồng hồ,FtEU cFtEUòn cóXySH nFtEUửa giờT8nG cT8nGũng đFtEUã T8nGtan sFtEUở rRkGHồi, nóXySHi: “z4ahĐược, anz4ahh lậpT8nG tứFtEUc vz4ahề ngay.”

Đới TXySHư T8nGDĩnh cùnz4ahg ôngRkGH HàT8nGn, bXySHà HàFtEUn lẳngT8nG lặz4ahng ngồiXySH cXySHhờ CXySHảnh HXySHiên XySHtrở vềRkGH XySHchứng mT8nGinh z4ahhết thảy.

Chuông cXySHửa vừaFtEU RkGHreo, ĐớiFtEU RkGHTư DĩnhRkGH vộiRkGH vàXySHng đFtEUi mởFtEU cửa.

“Tư DĩnXySHh, chuT8nGyện gì,…”RkGH T8nGHàn Cảnz4ahh HT8nGiên tz4ahiến vàoz4ah nhz4ahà liềnXySH hỏi,XySH độRkGHt nhXySHiên thấXySHy cRkGHha mẹT8nG đaT8nGng nXySHgồi ởRkGH ghếz4ah sôz4ah XySHpha, sửnT8nGg z4ahsốt nói:

“Cha mT8nGẹ, z4ahtại saRkGHo haz4ahi ngz4ahười lXySHại đếnFtEU đây?”

“Xảy z4ahra chuyệRkGHn z4ahlớn nhưT8nG thRkGHế mFtEUà chXySHúng tRkGHa T8nGcó thểz4ah khFtEUông đếnT8nG đượcT8nG saoT8nG?” z4ahvẻ mặtT8nG ônFtEUg HàFtEUn nghiêmz4ah túcz4ah nói.

“Con cònz4ah z4ahgiả bXySHộ, đứaz4ah nhỏFtEU troz4ahng bz4ahụng Hz4ahạ ThXySHần cRkGHó pz4ahhải lXySHà củaT8nG cXySHon khz4ahông, z4ahcó phảz4ahi haXySHy kFtEUhông?” T8nGBà HXySHàn gRkGHõ XySHvào đầuFtEU anz4ahh T8nGmột cáiRkGH, tạiFtEU sRkGHao aT8nGnh cáiFtEU gz4ahì T8nGcũng kz4ahhông nóiRkGH cT8nGho hFtEUọ biếRkGHt chứ.

Hàn CảnRkGHh z4ahHiên cứngT8nG ngườRkGHi đứngRkGH z4ahđơ nơiRkGH đóFtEU, kFtEUhông z4ahbiết làz4ah nêFtEUn phủT8nG nhậnXySH haRkGHy thz4ahừa nhậnRkGH nữa,FtEU cz4ahha z4ahmẹ biếtT8nG đứaFtEU nhỏT8nG tXySHrong bụngz4ah HXySHạ ThầT8nGn lz4ahà z4ahcon cXySHủa chínFtEUh mRkGHình, T8nGcòn FtEUTư Dz4ahĩnh T8nGthì sXySHao, khônT8nGg khỏiT8nG XySHđưa mắRkGHt nhìT8nGn vềz4ah pRkGHhía cô.

“Cha mẹRkGH, tạz4ahi FtEUsao haz4ahi ngườiT8nG lạiT8nG biếtT8nG?” NXySHgữ khíXySH XySHcủa anz4ahh cóz4ah vẻRkGH bấz4aht đắcFtEU dĩz4ah tz4ahrầm trọngRkGH, RkGHchuyện tớiXySH nướcRkGH nàyz4ah cũnT8nGg kRkGHhông z4ahthể kT8nGhông thừXySHa nhận.

Sắc mặRkGHt ĐớXySHi Tưz4ah DĩnFtEUh thXySHay z4ahđổi, tT8nGrong đáyXySH RkGHmắt cT8nGó chúT8nGt XySHđau lònz4ahg, XySHcô cXySHó thểXySH kz4ahhông thèmT8nG đểRkGH ýT8nG đếXySHn chuFtEUyện tìnhz4ah củaT8nG Cảnhz4ah RkGHHiên vz4ahà HXySHạ ThầnFtEU, nhưnT8nGg cRkGHô XySHđể ýT8nG đếnz4ah việFtEUc aT8nGnh cFtEUư nhiêRkGHn RkGHdám lừXySHa mình.

“Chúng tFtEUa tT8nGại saXySHo lạiFtEU biếtFtEU, hômz4ah T8nGnay T8nGông T8nGHàn vFtEUới bàFtEU HàRkGHn nổRkGHi giậnRkGH đùngRkGH đùFtEUng FtEUchạy đếnT8nG chấFtEUt vấnz4ah chFtEUúng tFtEUa, bắtFtEU chúngXySH tT8nGa cXySHho bọnz4ah hz4ahọ mộtT8nG cáiXySH cônz4ahg đạoFtEU, hiệnz4ah tạiRkGH FtEUta muốnRkGH hz4ahỏi cT8nGon, T8nGcon T8nGtính lFtEUàm saz4aho z4ahbây giờ.”XySH ÔRkGHng HànT8nG thựcRkGH thôngFtEU miFtEUnh đFtEUem vấT8nGn đXySHề nàFtEUy đẩyFtEU sanT8nGg chz4aho anh

“Con…” HàFtEUn CảnFtEUh HiênT8nG chầnRkGH chờ,RkGH khRkGHông biếtz4ah FtEUlàm RkGHsao mớRkGHi phải.

“Rất khXySHó qT8nGuyết địnz4ahh saRkGHo? RkGHCó điềuXySH z4ahta nóiz4ah cRkGHho cT8nGon T8nGbiết, CảnT8nGh HiFtEUên, HạRkGH z4ahThần đangRkGH z4ahmang troFtEUng mìz4ahnh FtEUđứa coFtEUn củaT8nG conRkGH, hiz4ahện tạiT8nG viXySHệc XySHxảy RkGHra trướFtEUc FtEUmắt chỉT8nG T8nGcó mXySHột cácFtEUh gFtEUiải quT8nGyết đT8nGó cRkGHhính lFtEUà cướiRkGH Hạz4ah ThầnFtEU.” ÔRkGHng HXySHàn RkGHtỏ tháT8nGi độXySH FtEUkiên quyếtXySH nói.

“Cảnh HT8nGiên àFtEU, XySHHạ ThầnRkGH đaz4ahng z4ahmang thFtEUai cT8nGon củXySHa coXySHn, coXySHn nRkGHhẫn tâmFtEU mT8nGặc kT8nGệ FtEUnó sRkGHao.” BRkGHà HàT8nGn T8nGở bT8nGên cT8nGạnh cũngXySH đz4ahệm thêm.

Đới TưXySH DFtEUĩnh lẳngRkGH FtEUlặng đứRkGHng ởFtEU mộtXySH bêXySHn, trXySHong mắT8nGt lộRkGH z4ahbi thươz4ahng, hRkGHóa FtEUra đànT8nG ônXySHg đềuz4ah nhXySHư vậy,XySH CXySHảnh HiêXySHn cưT8nG nhiêT8nGn cũngz4ah XySHsau lưnT8nGg mz4ahình cùFtEUng HạFtEU Thz4ahần xảyT8nG RkGHra chXySHuyện đz4ahó, vậyFtEU z4ahtại sFtEUao cRkGHòn khôngz4ah chịT8nGu bz4ahuông FtEUtay cô.

“Cha mẹFtEU, hT8nGai ngưXySHời khôz4ahng cầnXySH épz4ah conT8nG, hRkGHai ngườiFtEU trởz4ah vz4ahề đi,RkGH coRkGHn sT8nGẽ suFtEUy nghz4ahĩ xT8nGem phảXySHi giảiT8nG XySHquyết chuyệnFtEU FtEUnày rXySHa saFtEUo.” Hàz4ahn XySHCảnh HiêXySHn thRkGHống kXySHhổ hT8nGét lớnT8nG, mọT8nGi nT8nGgười đềuT8nG XySHmuốn T8nGép anz4ahh, anRkGHh z4ahsắp FtEUđiên rồi.

“Vậy cT8nGon tốtT8nG T8nGnhất hãz4ahy nghĩT8nG kRkGHĩ XySHlại điz4ah, RkGHchúng T8nGta RkGHcho XySHcon 1XySH0 ngT8nGày FtEUsuy nghĩFtEU, cùnRkGHg TưXySH DĩRkGHnh RkGHly hôFtEUn, FtEUcưới HạRkGH Thần.”FtEU TronRkGHg mắtz4ah XySHÔng XySHHàn chứaFtEU đầyT8nG tFtEUức giận.

Bà HànT8nG FtEUcũng nhìnFtEU T8nGĐới RkGHTư DĩnT8nGh nói:

“Tôi z4ahhy vọnT8nGg FtEUcô hiểFtEUu được,RkGH đứaT8nG bRkGHé troRkGHng bụnXySHg z4ahHạ z4ahThần, chúngXySH tôiT8nG sẽT8nG khôFtEUng FtEUbỏ nó,FtEU côXySH nz4ahên biếtz4ah chínhRkGH mRkGHình phảiT8nG làmRkGH T8nGnhư thếT8nG nàXySHo? NếuRkGH côXySH cRkGHó thRkGHể RkGHsinh cT8nGho chXySHúng tT8nGôi z4ahmột đứaRkGH cháuRkGH, chúFtEUng FtEUtôi cũnT8nGg sẽz4ah XySHkhông vôT8nG tìnT8nGh bứT8nGc cô.”

“Cháu hiểuXySH được,T8nG cháuT8nG khôngT8nG T8nGcó trXySHách hT8nGai báz4ahc, cũngRkGH khôngFtEU cXySHó gìFtEU kỳRkGH lạ.”z4ah Đớiz4ah TRkGHư T8nGDĩnh cườiXySH kRkGHhổ, RkGHcô khôRkGHng z4ahcó tưFtEU cáRkGHch tz4ahrách XySHbọn họ.

“Chúng XySHtôi đXySHi z4ah, cz4ahhuyện còFtEUn lạiFtEU haRkGHi ngườiT8nG tựFtEU mìnFtEUh gXySHiải quyết,XySH chúz4ahng tXySHôi chỉRkGH cầnXySH kếRkGHt quả.”T8nG ÔngXySH Hz4ahàn lôT8nGi FtEUkéo bFtEUà Hàn,RkGH nRkGHém lFtEUại nhT8nGững lờiXySH nT8nGày, rồiT8nG xoFtEUay ngườiT8nG FtEUrời đi.

Anh XySHchọn em

Hàn CảnRkGHh Hz4ahiên nhìz4ahn z4ahĐới XySHTư DĩnhRkGH vT8nGẫn đRkGHang XySHbình tĩRkGHnh đứngz4ah ởRkGH RkGHbên cạnz4ahh, FtEUáy FtEUnáy nz4ahói: XySH“Tư Dĩnz4ahh, FtEUem T8nGnghe z4ahanh gRkGHiải thích,RkGH lRkGHần đóT8nG làRkGH vXySHì anT8nGh T8nGuống rượu,z4ah chT8nGo nêXySHn T8nGmới z4ahcó thểz4ah cùT8nGng HạFtEU ThầRkGHn XySHxảy rT8nGa XySHchuyện khôFtEUng nênRkGH xảyXySH raFtEU, RkGHai ngờFtEU cXySHô ấyFtEU FtEUlại manRkGHg thaiRkGH, anh……….”

“Cảnh RkGHHiên, z4ahchúc mừT8nGng az4ahnh, lênT8nG RkGHchức cha.XySH” Đớiz4ah TFtEUư DĩnRkGHh lz4ahại đT8nGột nhiênz4ah ngănXySH lờiXySH anh.

Mặt HXySHàn Cz4ahảnh HFtEUiên biFtEUến z4ahsắc, nóiT8nG: “Tưz4ah z4ahDĩnh, lờFtEUi ez4ahm z4ahnói cz4ahó RkGHý gìz4ah? TRkGHrong FtEUlòng z4ahem FtEUđang RkGHnghĩ gT8nGì thT8nGì RkGHnói T8nGra đi,XySH eFtEUm XySHcó thểXySH đz4ahánh aXySHnh, cFtEUó tFtEUhể mắXySHng RkGHanh nhưT8nGng xiT8nGn FtEUem z4ahđừng RkGHcó thXySHái độz4ah này.”

“Em vFtEUì RkGHsao phảiRkGH đánhT8nG aRkGHnh, mắngFtEU az4ahnh? z4ahEm khôngT8nG nXySHên FtEUchúc mừnz4ahg FtEUanh sao?”RkGH Khz4ahóe miệngz4ah T8nGĐới TưFtEU DĩFtEUnh manFtEUg tFtEUheo mRkGHột XySHchút cườiT8nG cười,RkGH làmT8nG RkGHcho aT8nGnh T8nGnhìn khôFtEUng RkGHra côRkGH đaFtEUng nXySHghĩ gì.

“Tư DĩT8nGnh, eFtEUm khôngT8nG trT8nGách anz4ahh XySHsao? ET8nGm XySHkhông oáz4ahn FtEUanh saoXySH?” TXySHrong lz4ahòng HXySHàn CảnhFtEU HiênRkGH vôRkGH cFtEUùng hoaFtEUng mangRkGH, XySHtại sXySHao RkGHcô lạiRkGH cóXySH z4ahthể bìnRkGHh tT8nGĩnh nhFtEUư thế?

“Em khôngFtEU trFtEUách, T8nGcũng kz4ahhông oánXySH, RkGHCảnh HiT8nGên, đâXySHy làRkGH viFtEUệc T8nGem khônz4ahg thRkGHể làmXySH cRkGHho aRkGHnh, FtEUcho z4ahnên chúngRkGH tFtEUa FtEUly hXySHôn đi.”XySH ĐớiFtEU TT8nGư DĩRkGHnh bT8nGiết mìnXySHh khôRkGHng cz4ahó tưT8nG cácT8nGh oán,XySH điềFtEUu cz4ahô cXySHó FtEUthể làXySHm lz4ahà thàFtEUnh toXySHàn FtEUcho XySHbọn họ.

“Ly hôFtEUn, T8nGly hônz4ah gFtEUì? T8nGEm vìT8nG điềuT8nG nz4ahày z4ahmà lFtEUy z4ahhôn FtEUsao?” RkGHHàn Cảnz4ahh HFtEUiên nXySHóng gFtEUiận z4ah, saz4ahu đóRkGH bắRkGHt lấz4ahy bảFtEU vFtEUai RkGHcủa côz4ah, nóiFtEU: “EmXySH RkGHcứ RkGHcoi RkGHnhư chz4ahúng RkGHta tìT8nGm đượcRkGH mộRkGHt nXySHgười đẻXySH thuz4ahê đượcXySH khôngz4ah? RkGHEm khôngXySH phT8nGải nRkGHói ez4ahm sẽT8nG khônT8nGg ngạRkGHi sao?”

Đới RkGHTư DĩnhRkGH nhìnT8nG aFtEUnh z4ahkích FtEUđộng, XySHhạ T8nGtay aXySHnh xuống,FtEU nói:z4ah “HRkGHạ Thầz4ahn lz4ahà mz4ahẹ củaz4ah coFtEUn anhFtEU, anz4ahh cXySHó thểRkGH xeFtEUm cFtEUô ấyFtEU nhFtEUư mộRkGHt ngườiXySH RkGHđẻ FtEUthuê saoz4ah? CoFtEUn củaFtEU cRkGHô ấRkGHy sẽXySH chFtEUịu cT8nGho chXySHúng tT8nGa saRkGHo? CảnhT8nG XySHHiên z4ahđừng tT8nGự lừaz4ah dốXySHi z4ahchính mìnRkGHh nữa.”

Hàn CảnhT8nG HiênFtEU z4ahcứng đờRkGH ngườFtEUi, lờRkGHi củaT8nG FtEUcô kz4ahhông chúz4aht lT8nGưu tRkGHình chXySHạm vRkGHào T8nGchỗ XySHđau cT8nGủa mìnhz4ah, mộT8nGt lúcXySH lâuz4ah sXySHau mớRkGHi nhFtEUìn côz4ah rồiT8nG nz4ahói: “AnRkGHh T8nGsẽ z4ahkhông T8nGly hRkGHôn T8nGvới emRkGH, tFtEUrước kT8nGia XySHanh cũngFtEU đRkGHã nT8nGói rồi,z4ah aT8nGnh tìT8nGnh nguyFtEUện FtEUkhông z4ahcó coz4ahn, cũnXySHg khFtEUông muFtEUốn mXySHất điRkGH emXySH, hz4ahiện tRkGHại aT8nGnh vẫnXySH mT8nGuốn nhưFtEU thế.”

“Cảnh Hiên,T8nG tộXySHi gT8nGì cT8nGhứ? FtEUAnh cóRkGH biT8nGết az4ahnh làz4ahm XySHnhư vậyz4ah thz4ahương tổXySHn FtEUbao nz4ahhiêu ngườT8nGi khT8nGông? FtEUCha z4ahmẹ củaz4ah RkGHanh, HạRkGH Thầz4ahn vz4ahà cFtEUon z4ahcủa RkGHcô ấy,FtEU aXySHnh nhFtEUẫn XySHtâm sao?RkGH” ĐớiFtEU T8nGTư XySHDĩnh vừT8nGa cảT8nGm độngT8nG, vz4ahừa đXySHau lòng.

“Tư Dĩnh,RkGH XySHem XySHkhông cầRkGHn nóiT8nG T8nGnữa, anXySHh bắXySHt buộFtEUc RkGHphải phụRkGH mộtT8nG bênz4ah, nT8nGếu chọFtEUn giữaRkGH đz4ahứa bz4ahé T8nGvà emXySH, XySHanh XySHsẽ chọnRkGH em.”T8nG XySHHàn CảnhXySH HiRkGHên T8nGnhìn côz4ah z4ahvới T8nGthái độz4ah cưz4ahơng quyết.

Đới TRkGHư Dz4ahĩnh bấz4aht đRkGHắc XySHdĩ T8nGthở z4ahdài, XySHcô bRkGHiết thuz4ahyết phụz4ahc CảnhXySH HiXySHên thựcRkGH z4ahsự rấtFtEU khóXySH RkGHkhăn, z4ahanh z4ahcần z4ahthời gz4ahian đểRkGH XySHsuy RkGHnghĩ cFtEUẩn thận.

Chuyện củaT8nG Hàz4ahn CảnhRkGH HiêT8nGn cùngz4ah HạXySH TXySHhần khRkGHông RkGHcòn làz4ah bíz4ah mậtRkGH, nhấtFtEU địT8nGnh FtEUmọi ngườiXySH cũngz4ah XySHđã biếtXySH rồi.

Đới TưFtEU GFtEUiai cùRkGHng TrịnXySHh XySHVũ VXySHăn T8nGmang vXySHẻ mặtT8nG tứT8nGc gFtEUiận bấtXySH bìFtEUnh FtEUđi vXySHào nhz4ahà TXySHư Dĩnh.

“Em XySHcòn khôFtEUng tứcFtEU giậnT8nG, hXySHai ngXySHười tứcXySH T8nGgiận làmz4ah chi?”FtEU RkGHĐới z4ahTư DFtEUĩnh nXySHhìn FtEUcác côz4ah cườiRkGH nói.

“Tư Dĩnh,RkGH RkGHở trướFtEUc mặFtEUt bọT8nGn chịRkGH kRkGHhông cầnT8nG kXySHiên cườnFtEUg XySHnhư vậRkGHy, nếuRkGH FtEUem muốnFtEU kFtEUhóc, z4ahhãy kFtEUhóc FtEUđi, bọRkGHn chịT8nG XySHcùng eXySHm T8nGchia sẻ.”

Đới TưFtEU GiT8nGai cũT8nGng hiz4ahểu đượcRkGH lòngz4ah cz4ahủa RkGHem gáz4ahi, FtEUsắc FtEUmặt FtEUcó chútz4ah trầmFtEU tXySHrọng hỏiT8nG: “Tưz4ah T8nGDĩnh, lRkGHần nXySHày cóz4ah pz4ahhải z4ahem quyếtT8nG địnhXySH lFtEUy hôn?”

“Ly hôXySHn? CRkGHậu T8nGcùng z4ahHàn FtEUCảnh HiRkGHên RkGHmuốn lz4ahy hôn?”XySH TrXySHịnh RkGHVũ RkGHVăn chấnXySH độngRkGH hỏi.

Đới Tưz4ah z4ahDĩnh RkGHtrầm mặcz4ah mộtFtEU chúFtEUt mớT8nGi RkGHnói: “TFtEUuy rằngz4ah CảnT8nGh FtEUHiên vẫnz4ah RkGHkhông FtEUđồng XySHý lT8nGy T8nGhôn, nhưXySHng z4ahem biếXySHt anXySHh T8nGấy tRkGHới mộtz4ah ngàyz4ah nT8nGào đóT8nG cT8nGũng sẽz4ah đồngFtEU FtEUý giảiz4ah quyếtz4ah T8nGchuyện nàyFtEU, RkGHtình yêT8nGu củT8nGa chúz4ahng z4ahem nếuRkGH RkGHso sánFtEUh cũz4ahng z4ahkhông bằngT8nG FtEUđược mXySHáu RkGHmủ tìnhFtEU XySHthâm XySHcốt nhụcFtEU củaRkGH T8nGngười thân,FtEU ez4ahm z4ahtin tưởngFtEU kXySHhi RkGHanh z4ahấy nRkGHhìn z4ahthấy T8nGcon z4ahmình, z4ahcũng XySHchính làXySH thT8nGời điểmz4ah chúnRkGHg eXySHm lRkGHy hôn.”

Nhìn cz4ahô cũXySHng khônRkGHg T8nGcó z4ahbiểu hT8nGiện cz4ahủa sz4ahự bRkGHi thưRkGHơng, TrXySHịnh Vz4ahũ z4ahVăn cũngFtEU FtEUđột nFtEUhiên hiểuFtEU được,FtEU FtEUTư Dĩnz4ahh vẫnT8nG yz4ahêu LFtEUong NgạoT8nG PT8nGhỉ, cRkGHho nênT8nG mớiT8nG bRkGHình tĩnz4ahh XySHnhư T8nGvậy, chFtEUính mìnhFtEU thFtEUật khôngz4ah biếtz4ah nêT8nGn thươngRkGH cT8nGảm cFtEUho cz4ahô haz4ahy HT8nGàn CảnhT8nG Hiên.

Hạ ThT8nGần lẳngRkGH lRkGHặng nT8nGgồi RkGHtrên sôXySH phaRkGH, FtEUchờ HàT8nGn XySHCảnh HRkGHiên mởXySH miệng,RkGH z4ahcô khôz4ahng ngT8nGhĩ tz4ahới cRkGHha mẹFtEU lạXySHi pz4ahhái ngườiz4ah điềuXySH trFtEUa XySHcô, cRkGHó điềz4ahu viz4ahệc nàyFtEU cũnz4ahg đúngT8nG vT8nGới XySHhy vọnz4ahg củaz4ah cô.

Hàn T8nGCảnh HiXySHên RkGHdo dựz4ah XySHđã FtEUlâu, rRkGHốt cụcFtEU ngẩngFtEU đầRkGHu z4ahnhìn côRkGH, hXySHạ quT8nGyết đT8nGịnh, qz4ahuyết XySHtâm RkGHnói: “HT8nGạ ThầnRkGH, FtEUanh RkGHxin lỗT8nGi, z4ahbất luậnRkGH eT8nGm quyếtz4ah địnz4ahh sXySHẽ lRkGHàm FtEUgì vớiT8nG cT8nGái thFtEUai, T8nGanh cT8nGhỉ cóz4ah thz4ahể nóFtEUi vớRkGHi z4ahem rằnT8nGg, anT8nGh sT8nGẽ XySHkhông cùnT8nGg TRkGHư XySHDĩnh lFtEUy hôn.”

“Anh CảnhFtEU Hiên,XySH eFtEUm cz4ahho XySHtới RkGHbây giRkGHờ đềuXySH khôFtEUng T8nGcó nghT8nGĩ tớiz4ah z4ahanh sẽz4ah RkGHly T8nGhôn, XySHanh cũngXySH khôz4ahng cFtEUần pRkGHhải cFtEUhịu tráchz4ah nhiệmRkGH, đứaFtEU bRkGHé nàyRkGH anXySHh cũngFtEU kT8nGhông z4ahcần pz4ahhải z4ahxen vàFtEUo.” NướFtEUc mắXySHt FtEUHạ thT8nGần chảyT8nG xuốnFtEUg, oánT8nG hRkGHận trT8nGong lòz4ahng lạiFtEU gT8nGia FtEUtăng tT8nGhêm FtEUvài phần.

“Hạ Thần,RkGH az4ahnh khRkGHông XySHnghĩ sẽXySH tổnT8nG thươnFtEUg T8nGđến FtEUem, XySHthật XySHsự aFtEUnh FtEUkhông muz4ahốn nhRkGHư FtEUvậy.” z4ahHàn Cảnhz4ah HiênXySH kRkGHhông biếtT8nG biFtEUểu đạtFtEU lờiT8nG XySHxin lỗiz4ah nhưRkGH XySHthế nào.

“Em bRkGHiết, CXySHảnh Hiên,z4ah aXySHnh đRkGHi đRkGHi, RkGHem khôngz4ah muốnz4ah FtEUgặp anFtEUh nữa.”z4ah HạFtEU ThầRkGHn tFtEUhật kRkGHhông RkGHngờ ngT8nGười đànFtEU ôngRkGH z4ahnày lạiRkGH bạcXySH tìnhFtEU bXySHạc nz4ahghĩa vớiXySH mìz4ahnh nhT8nGư vậy.

“Vậy eXySHm bảoXySH trọXySHng, aFtEUnh điz4ah đây.XySH” HànFtEU CFtEUảnh HT8nGiên chầT8nGn chờXySH XySHmột FtEUchút, đứngRkGH FtEUdậy nhìFtEUn côRkGH, rồiXySH xz4ahoay lưnT8nGg đi.

Hạ ThầT8nGn RkGHhung hăngz4ah nT8nGhìn tXySHheo bXySHóng dánRkGHg anhXySH, FtEUHàn Cảnz4ahh Hiz4ahên, mộtXySH ngàFtEUy nàoXySH đó,FtEU RkGHanh sẽT8nG phảiFtEU cT8nGầu xiFtEUn z4ahcô cFtEUho anRkGHh quXySHay tz4ahrở về.

Trong FtEUquán cafe.

“Tư DĩT8nGnh, eT8nGm cóFtEU FtEUkhỏe khônT8nGg?” z4ahLong NgXySHạo FtEUPhỉ XySHnhìn cT8nGô, T8nGquan tâmXySH hỏiRkGH, khônXySHg biếtXySH cT8nGô saz4ahu FtEUkhi z4ahbiết chRkGHuyện củRkGHa HạXySH ThXySHần sẽRkGH nghXySHĩ nXySHhư z4ahthế nào?

“Vẫn tốtFtEU, cònz4ah anhFtEU?” Đz4ahới Tưz4ah DĩnT8nGh nhẹFtEU nhz4ahàng uXySHống mộtT8nG ngụmT8nG càz4ah phRkGHê, XySHcà pz4ahhê cT8nGhua sótz4ah giRkGHống nhưRkGH lònFtEUg củaz4ah côFtEU z4ahbây z4ahgiờ vậy.

“Bây FtEUgiờ FtEUem địnhT8nG z4ahlàm gì?”z4ah LXySHong NgạFtEUo z4ahPhỉ quaz4ahn tâmFtEU hỏi.

“Làm cáiRkGH gì?XySH” Đớiz4ah TXySHư DĩnFtEUh FtEUsửng sốz4aht, khôz4ahng hiRkGHểu đượcT8nG ýXySH z4ahtứ củT8nGa anh.

“Chính làRkGH HRkGHạ Tz4ahhần FtEUđã XySHmang FtEUthai rồi,FtEU FtEUem địnXySHh T8nGlàm RkGHgì bâFtEUy giờ?z4ah” LoRkGHng Ngạoz4ah Phz4ahỉ nóXySHi rõXySH lại.

“Em T8nGcó thểRkGH làmXySH FtEUgì bâFtEUy giờT8nG?” ĐớiRkGH FtEUTư DĩnhXySH cưRkGHời khổ.

“Nếu XySHem khôngXySH RkGHmuốn cXySHùng Cảz4ahnh HiêFtEUn RkGHly z4ahhôn, nRkGHhư vậyT8nG z4ahanh gFtEUiúp eRkGHm gFtEUiải quFtEUyết cRkGHhuyện này.T8nG” LFtEUong NgạFtEUo PhỉT8nG z4ahtin tưởngz4ah thựcXySH lựz4ahc cRkGHủa aRkGHnh sẽFtEU gRkGHiải qRkGHuyết chRkGHuyện RkGHnày FtEUdễ dàng.

“Không cần,RkGH khôz4ahng cT8nGần tRkGHổn thươT8nGng đứaRkGH bé.”z4ah Đớiz4ah TưT8nG Dĩnhz4ah cuốngT8nG quítXySH ngăT8nGn cảXySHn, aRkGHnh khôz4ahng T8nGphải muốRkGHn XySHbỏ cáiFtEU FtEUthai T8nGcủa HạXySH ThRkGHần chứ.

Nhìn côz4ah bàyFtEU XySHra dáT8nGng vẻT8nG khẩnRkGH trươRkGHng nhưFtEU thếRkGH, FtEULong NgT8nGạo PhRkGHỉ cảmFtEU thấFtEUy lẫXySHn lz4ahộn nz4ahói: FtEU“Tư RkGHDĩnh, eT8nGm vFtEUì cáz4ahi RkGHgì FtEUphải z4ahchịu nRkGHhư vậy?”

“Em đXySHã T8nGkhông thRkGHể sinT8nGh cT8nGho CảFtEUnh HiRkGHên mộRkGHt z4ahđứa coFtEUn, saz4aho cóT8nG thểXySH điXySH tT8nGhương tổFtEUn RkGHtới coFtEUn FtEUcủa anFtEUh ấyz4ah chứz4ah?” ĐớiXySH TưFtEU RkGHDĩnh tXySHhầm thởz4ah dài.

“Tư Dĩnh,FtEU FtEUvì sRkGHao eT8nGm XySHvẫn thXySHay ngườiFtEU kháRkGHc RkGHsuy nghĩFtEU, khônz4ahg sFtEUuy nghĩRkGH z4ahgì cXySHho mìRkGHnh cả.FtEU” T8nGLong NXySHgạo z4ahPhỉ nhìnRkGH FtEUcô nXySHgồi tRkGHrước mXySHắt T8nGmà RkGHđau lòng.

“Em cũnT8nGg FtEUkhông cFtEUó tốT8nGt T8nGnhư vậyz4ah T8nGđâu. T8nGCũng khT8nGông còFtEUn sớmXySH nữXySHa, FtEUem phảiRkGH trởXySH RkGHvề, T8nGgặp RkGHlại sau.”FtEU ĐớiXySH TưRkGH FtEUDĩnh khôz4ahng biếtT8nG RkGHvì saT8nGo, T8nGcô khôngRkGH thểFtEU RkGHbình thảT8nGn đốiFtEU T8nGmặt vXySHới anXySHh được.

“Anh đưaRkGH FtEUem vT8nGề.” LonXySHg z4ahNgạo PhFtEUỉ biFtEUết troz4ahng lRkGHòng z4ahcô cònFtEU ngXySHại ngRkGHùng, FtEUanh phXySHải làT8nGm XySHgì chRkGHo đúngXySH đây?

“Cám ơT8nGn XySHanh, nhưnRkGHg khôz4ahng cầnXySH đâu,T8nG FtEUem tựRkGH láT8nGi FtEUxe về.”RkGH Đớz4ahi TFtEUư DRkGHĩnh kz4ahhách sXySHáo cFtEUự tuyệt,T8nG RkGHsau đT8nGó rz4ahời kRkGHhỏi quán cafe.