Midnight sun - Chương 07 Part 1

Chương 7: Bản nhạc 

Dịch bởi Ngalizi

Tôi phải chờ khi quay lại trường. Tiết học cuối cùng vẫn chưa kết thúc. Vậy cũng tốt vì tôi còn có nhiều điều phải suy nghĩ và cần thời gian ở một mình. 

Mùi hương của cô ấy vẫn còn lưu lại trên xe. Tôi để cửa sổ đóng, mặc cho mùi hương ấy giày vò mình, cố gắng quen với cảm giác chủ ý để cổ họng bị thiêu cháy. 

Sự hấp dẫn. 

Đó là vấn đề cần phải suy nghĩ xét trên nhiều mặt, nhiều ý nghĩa và cấp độ khác nhau. Điều đó không giống như là tình yêu nhưng cứ thắt vào mà không gỡ ra được. 

Tôi không biết Bella có bị hấp dẫn bởi tôi hay không. (Liệu tâm tư khép kín của cô có ngày càng làm cho tôi bực dọc cho tới khi phát điên? Hoặc giả có một giới hạn mà tôi bất ngờ chạm phải?). 

Tôi cố gắng so sánh phản ứng của cô ấy với những người khác, như cô thư ký và Jessica Stanley chẳng hạn nhưng cũng không mang lại được một kết luận. Các dấu hiệu giống nhau - sự thay đổi nhịp tim và nhịp thở - dễ dàng nhận thấy khi con người sợ hãi bị sốc hay bồn chồn cũng như khi họ thấy thích thú. Có vẻ như Bella không có cùng những ý nghĩ như Jessica Stanley thường có. Rốt cục, cô biết rất rõ rằng có điều gì đó không ổn với tôi ngay cả khi cô không biết chính xác đó là gì. Cô ấy đã chạm vào làn da lạnh lẽo của tôi và rụt mạnh tay lại khỏi sự giá lạnh đó. 

Tuy nhiên ... tôi nhớ rằng mình đâu tiếp cận được những ý nghĩ đó, nhưng hình dung đó là Bella trong những tưởng tượng của Jessica. Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp, ngọn lửa cháy bỏng đang cào cấu cổ họng. 

Sẽ thế nào nếu Bella tưởng tượng thấy đôi tay tôi vòng quanh cơ thể mỏng manh của cô ấy? Cảm thấy tôi áp chặt cô ấy vào ngực và rồi nâng cằm cô ấy? Vuốt mái tóc đen dầy trên gương mặt ửng đỏ? Ngón tay tôi mơn man đôi môi đầy đặn của cô? Nghiêng khuôn mặt mình gần khuôn mặt cô ấy hơn, nơi miệng tôi có thể cảm nhận được sức nóng hơi thở của cô ấy? Gần sát hơn nữa cho tới khi... 

Nhưng sau đó tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng ban ngày, tôi biết những điều Jessica đã nghĩ đến, biết điều gì sẽ xảy ra khi tôi đến gần cô ấy hơn. 

Sự lôi cuốn thật đã khiến tôi rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan bởi lẽ tôi đã bị Bella hấp dẫn theo cách tồi tệ nhất. 

Liệu tôi có muốn Bella bị mình lôi cuốn như một người phụ nữ bị hấp dẫn bởi một người đàn ông? 

Đó là một câu hỏi sai. Đúng ra phải là tôi có nên để Bella bị tôi hấp dẫn theo cách đó không, và câu trả lời là không. Vì tôi không phải là con người bình thường và điều đó thật không công bằng với cô ấy. 

Tôi khát khao đến từng tế bào trong cơ thể rằng mình là người bình thường, để tôi có thể ôm cô ấy trong vòng tay mà không đe doạ đến tính mạng cô ấy. Để tôi có thể tự do chìm đắm trong những tưởng tượng của mình mà không kết thúc với máu của cô ấy trên tay tôi, tuôn trào trong ánh mắt tôi. 

Việc tôi theo đuổi cô ấy là không thể biện hộ được. Tôi có thể có mối quan hệ nào với cô ấy đây, khi mà tôi không thể mạo hiểm chạm vào cô ấy? 

Tôi đưa tay ôm đầu. 

Mọi thứ trở nên rối rắm hơn vì tôi chưa từng biết tới cảm giác con người như vậy trong suốt cuộc đời - ngay cả khi tôi là con người, ký ức xa xăm mà tôi có thể hồi tưởng lại được. Khi còn là con người, ý nghĩ của tôi lúc nào cũng quanh quẩn với vinh quang của người lính. Cuộc Đại chiến diễn ra ngày càng khốc liệt trong hầu hết quãng thời gian tuổi trẻ của tôi. Dịch cúm bùng phát khi mà chỉ còn chin tháng nữa là tôi tròn mười tám tuổi... Tôi chỉ có những ấn tượng lờ mờ về những năm tháng đó, những kí ức âm u cứ phai nhạt dần theo từng thập kỉ trôi qua. Mẹ là người mà tôi còn có thể nhớ rõ nhất, những nỗi đau thường trực vẫn nhói lên mỗi khi tôi nghĩ đến gương mặt mẹ. Tôi láng máng nhớ rằng bà căm ghét cái tương lai mà tôi háo hức hướng tới như thế nào, cầu nguyện vào mỗi bữa tối "cuộc chiến kinh khủng" sẽ chấm dứt... Tôi tuyệt nhiên không có kí ức về một khát khao nào khác. Ngoài tình thương của mẹ, chẳng có tình cảm nào níu kéo tôi.. 

Tình cảm này hoàn toàn mới mẻ với tôi. Tôi không có điều gì tương đương để nhớ, không có gì để so sánh.

Tình yêu tôi dành cho Bella là thuần khiết, nhưng giờ đây nó đã bị vẩn đục. Tôi khao khát được chạm vào cô ấy. Liệu cô ấy có muốn vậy không? 

Đó không phải là vấn đề - tôi cố thuyết phục mình như vậy. 

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay trắng muốt của mình trong lòng dâng lên sự căm ghét, ghét sự cứng cáp, giá lạnh, sức mạnh phi thường của nó... 

Tôi giật nảy mình khi cửa xe mở. 

Ha, bất ngờ cơ à! Lần đầu tiên đấy, Emmet nghĩ khi anh ấy trượt thẳng vào chỗ ngồi . "Anh cá là cô Goff nghĩ em đang xài ma tuý, độ này em thất thường lắm. Hôm nay em đã ở đâu vậy?" 

"Em... làm việc tốt" 

Hả? 

Tôi cười tủm tỉm. "Chăm người ốm, đại loại là như vậy". 

Emmett bối rối ra mặt nhưng rồi anh ấy hít thật sâu và nhận thấy mùi hương trên xe. 

"Ồ. Lại cô gái đó hả?" 

Tôi nhăn mặt. 

Kỳ quặc rồi đây. 

"Nói em nghe xem" Tôi lầm bầm. 

Anh ấy hít vào lần nữa. "Hừm, cô gái này đúng là có mùi quyến rũ thật" 

Một tiếng gầm gừ thoát ra khỏi miệng tôi trước cả khi lời của anh kịp thốt lên tròn câu, một phản xạ tự động. 

"Bình tĩnh nào nhóc, anh chỉ nói thôi". 

Những người khác tới. Rosalie nhận thấy mùi hương đó ngay lập tức và quắc mắt nhìn tôi, vẫn chưa hết tức giận. Tôi tự hỏi chị ấy có vấn đề gì, nhưng tất cả những gì tôi nghe được từ chị là những lời lẽ cay nghiệt. 

Tôi cũng không thích phản ứng của Jasper. Giống như Emmett, anh ấy cũng nhận thấy sự hấp dẫn trong máu của Bella. Tuy rằng không ai trong hai người đó có thể bị hấp dẫn bởi mùi hương đó bằng một phần nghìn như tôi song tôi vẫn thấy buồn lòng bởi lẽ vì máu của cô ấy vẫn thơm ngon với họ. Jasper lại thiếu tự chủ... 

Alice tiến tới phía tôi và chìa tay ra lấy chìa khoá xe tải của Bella. 

"Em chỉ thấy có mỗi em" cô ấy nói đầy ẩn ý theo đúng thói quen. "Anh sẽ nói cho em biết lý do" 

"Điều này không có nghĩa-" 

"Em biết, em biết. Em sẽ đợi. Sẽ không lâu đâu" 

Tôi thở dài và đưa chìa khoá cho Alice. 

Tôi theo Alice về nhà Bella. Tiếng mưa rơi nặng hạt như có hàng triệu tiếng búa nhỏ, to đến nỗi chắc đôi tai con người của Bella không thể nghe thấy tiếng động cơ như sấm rền của chiếc xe tải. Tôi ngước nhìn lên cửa sổ nhưng không thấy cô xuất hiện. Có thể cô ấy không ở đó. Chẳng nghe được ý nghĩ nào cả. 

Tôi thấy rầu rĩ vì không thể nghe được điều gì dù chỉ là để kiểm tra xem cô ấy - để chắc rằng cô ấy đang vui, hoặc ít nhất là an toàn. 

Alice trèo lên cửa sau và chúng tôi lao về nhà. Con đường hòan toàn vắng vẻ nên chúng tôi chỉ mất vài phút. Chúng tôi vào nhà và bắt đầu những trò tiêu khiển của mình. 

Emmett và Jasper đang chơi một môn cờ phức tạp, dùng tám tấm bảng - trải dọc theo bức tường kính đằng sau - với luật lệ phức tạp mà họ tự đặt ra. Họ không cho tôi chơi, chỉ có Alice là người chơi cờ với tôi mà thôi. 

Alice tới chỗ máy tính đặt ngay góc phòng và tôi có thể nghe tiếng máy bật. Alice đang tiếp tục dự án thiết kế thời trang cho tủ quần áo của Rosailie, nhưng hôm nay chị ấy không tham gia cùng. Thường thì Rosailie đứng sau, trực tiếp cắt và chọn màu khi Alice phác hoạ trên màn hình cảm ứng (Carlisle và tôi đã phải điều chỉnh hệ thống một chút, do hầu hết màn hình kiểu này đều cảm ứng nhiệt). Rosailie nằm trên ghế sô pha với vẻ mặt u ám và bắt đầu liên tục chuyển hai mươi kênh một giây trên màn hình phẳng. Tôi có thể nghe thấy chị ấy đang cố quyết định xem có ra ngoài gara và chỉnh lại chiếc BMW của mình không. 

Esme đang ở tầng trên, bận bịu với bộ ảnh mới. 

Alice nghiêng đầu về phía tường một lúc sau và bắt đầu nhắc vở cho Jasper bước đi tới của Emmett - Emmett đang ngồi trên sàn quay lưng về phía Alice, còn Jasper thì cố giữ vẻ bình thản khi ăn mất quân cờ yêu thích của Emmett. 

Còn tôi, lần đầu cảm thấy xấu hổ trong suốt khoảng thời gian dài, tới ngồi vào cây đàn dương cầm lớn tuyệt đẹp đặt ngay gần lối đi. 

Tôi lướt nhẹ tay lên phím đàn, thử tiếng. Âm thanh vẫn hoàn hảo.  

Trên gác, Esme dừng công việc của mình và ngẩng đầu lên. 

Tôi bắt đầu chơi đoạn đầu của giai điệu nảy ra trong đầu mình khi ở trên xe hôm nay, thật mừng là nó còn hay hơn tôi nghĩ. 

Edward lại chơi đàn, Esme thích thú nghĩ, một nụ cười xuất hiện trên gương mặt mẹ. Bà rời bàn, nhẹ nhàng bước tới đầu cầu thang. 

Tôi thêm vào một đoạn hoà âm, để đoạn giữa của bản nhạc lướt qua nó. 

Esme thở nhẹ với vẻ mãn nguyện, ngồi ở bậc thang phía trên, và nghiêng đầu về phía thành cầu thang. Một bài mới. Thật dài. Một bản nhạc dễ thương. 

Tôi đưa bản nhạc theo một hướng mới, thêm vào những tiếng bass. 

Edward lại sáng tác? Rosalie nghĩ, hàm răng nghiến lại trong nỗi tức giận tột cùng. 

Đúng lúc đó, chị ấy đã phạm sai lầm, và tôi có thể đọc được tất cả những lời lẽ tức tối bên trong. Tôi có thể hiểu tại sao chị ấy lại tức giận với mình. Tại sao việc giết Isabella Swan không làm chị ấy bận tâm chút nào. 

Với Rosalie, lúc nào cũng là lòng tự kiêu phù phiếm. 

Tiếng nhạc đột ngột dừng, và tôi bật cười trước khi tự kiềm chế bản thân, một tiếng ho châm chọc sắc lẻm thoát ra thật nhanh khi tôi đưa tay che miệng. 

Rosalie quay lại nhìn tôi, đôi mắt toé lửa trong nỗi tức giận vì bị xúc phạm. 

Emmett và Jasper cũng quay lại nhìn và tôi nghe thấy sự bối rối của Esme. Esme xuống dưới trong thoáng chốc, dừng lại nhìn tôi và Rosalie. 

"Đừng dừng lại, Edward." Esme khích lệ sau một hồi căng thẳng. 

Tôi bắt đầu chơi đàn lại, quay lưng về phía Rosalie cố gắng một cách khó nhọc để kiềm chế nụ cười chực căng trên mặt. Chị ấy đứng dậy và bước ra khỏi phòng, có vẻ tức giận nhiều hơn là bối rối. Tất nhiên là có chút bối rối. 

Cậu mà nói bất kì điều gì thì tôi sẽ không tha cho cậu đâu. 

Tôi lại cười thầm. 

"Sao vậy Rose?" Emmett gọi với theo. Rosalie không quay lại. Chị ấy vẫn tiếp tục, đứng thẳng lưng, bước về phía garage và chui vào xe như để giấu mình trong đó. 

"Gì vậy?" Emmett hỏi tôi. 

"Em có biết gì đâu." Tôi nói dối 

Emmett cằn nhằn, chịu thua. 

"Chơi tiếp đi," Esme giục. Đôi tay tôi lại dừng lại. 

Tôi lại chơi tiếp, bà đứng sau tôi, đặt tay lên vai tôi. 

Bản nhạc hay, nhưng chưa hoàn chỉnh. Tôi thử một đoạn nối, nhưng có vẻ vẫn chưa được. 

"Thật tuyệt. Bản nhạc đã có tên chưa?' Esme hỏi. 

"Chưa ạ" 

"Có câu chuyện nào liên quan đến không?" bà hỏi, có tiếng cười trong giọng nói. Điều này làm bà rất vui, tôi cảm thấy có lỗi vì bỏ quên âm nhạc khá lâu. Thật là ích kỉ. 

"Đó là một bài hát ru, con nghĩ vậy". Tôi đã nghĩ ra đoạn nối ngay lúc đó. Nó dễ dàng dẫn đến một đoạn khác, làm bản nhạc liền mạch. 

" Một bài hát ru," bà nhắc lại với chính mình. 

Đúng là có câu chuyện liên quan đến bản nhạc này, và khi đó tôi đã thấy những nốt nhạc ghép lại với nhau thật dễ dàng. Câu chuyện về một cô gái đang ngủ trên chiếc giường nhỏ, với mái tóc dầy xoã ra, xoắn lại với nhau tựa hồ như rong biển trải trên gối... 

Alice rời khỏi Jasper để anh ấy tự xoay sở lấy và đến ngồi cạnh tôi trên chiếc ghế dài. Với giọng trong trẻo nhẹ như gió, cô ấy phác ra một đoạn không lời phía trên giai điệu hai quãng tám. 

"Anh thích nó đấy" Tôi thì thầm. "Nhưng thế này thì sao?" 

Tôi thêm đoạn của Alice vào đoạn hoà âm - đôi tay tối lướt qua các phím đàn giờ đây nối tất cả các đoạn vào với nhau - thay đổi đôi chút, đưa bản nhạc theo một hướng mới... 

Alice bắt được nhịp và hát cùng. 

"Đúng rồi. Hoàn hảo" Tôi nói 

Esme xiết chặt vai tôi. 

Nhưng tôi có thể thấy đoạn kết , cùng với giọng của Alice ngân cao hơn giai điệu và đưa nó đến một quãng khác. Tôi đã có thể thấy được bài hát ru sẽ kết thúc thế nào, vì cô gái đang ngủ thật tuyệt đẹp như vậy, và bất kì sự thay đổi nào cũng là sai lầm, là đáng buồn. Bản nhạc trôi qua chậm dần, thấp dần.

Giọng hát của Alice cũng thấp dần và trở nên nghiêm trang, như một bài ca ngân vang dưới thánh đường. 

Tôi chơi nốt nhạc cuối, và rồi cúi đầu xuống những phím đàn. 

Esme xoa đầu tôi. Mọi thứ sẽ ổn thôi Edward. Chuyện này sẽ kết thúc tốt đẹp nhất. Con xứng đáng với hạnh phúc con trai ạ. Số phận nợ con điều đó. 

"Cảm ơn mẹ", tôi thì thầm, ước gì mình có thể tin vào điều đó. 

Tình yêu có bao giờ đến dễ dàng. 

Tôi cười mà không thấy vui. 

Hơn ai hết trên thế gian này, con có được những thứ tốt nhất để đối đầu với những khó khăn như vậy. Con là người giỏi nhất và tài hoa nhất trong chúng ta. 

Tôi thở dài. Bà mẹ nào cũng nghĩ con trai mình như vậy. 

Esme vẫn cảm thấy tràn trề vui mừng khi trái tim tôi cuối cùng cũng rung động sau ngần ấy thời gian, dù cho chuyện này có thể là tấn thảm kịch. Bà đã từng nghĩ tôi sẽ mãi cô đơn... 

Cô ấy sẽ đáp lại tình yêu của con, bà bất chợt nghĩ, thấy tôi ngạc nhiên với nhứng ý nghĩ như vậy. Nếu cô ấy là người thông minh. Bà mỉm cười. Nhưng mẹ không thể tượng tượng ra ai mà ngốc nghếch không nhận thấy những điều tốt đẹp nơi con. 

"Thôi nào mẹ, mẹ làm con ngượng đấy" Tôi trêu chọc bà. Những lời lẽ của bà, dù không có khả năng thành hiện thực, cũng làm tôi thấy vui. 

Alice bật cười và hiểu phần nào đoạn hội thoại của "Trái tim và tâm hồn". Tôi mỉm cười và hoàn thành đoạn hoà âm đơn giản với cô ấy. Sau đó tôi làm vui lòng Alice bằng việc trình diễn bản nhạc "Chopsticks". 

Cô ấy cười khúc khích, rồi thở nhẹ " Em muốn biết sao anh lại cười Rose" Alice nói. "Nhưng em biết là anh sẽ không nói đâu". 

"Không đâu" 

Cô ấy nhéo tai tôi. 

"Thôi nào Alice," Esme khiển trách. "Edward là người lịch sự mà." 

"Nhưng con muốn biết". 

Tôi phì cười với giọng mè nheo của cô nàng. Rồi tôi gọi "Mẹ Esme tới đây nào" và chơi bản nhạc yêu thích của bà, một bản nhạc tình không tên dành cho tình yêu của bà với Carlisle tôi đã chứng kiến trong nhiều năm. 

"Cám ơn con". Bà xiết chặt vai tôi lần nữa. 

Tâm trí tôi không tập trung vào những nốt nhạc quen thuộc. Thay vào đó tôi nghĩ về Rosalie đang oằn mình với nỗi đau phù phiếm trong garage, và mỉm cười một mình. 

Khám phá ra nỗi hờn ghen lớn lao của chị ấy với mình, tôi cảm thấy hơi tiếc cho chị ấy. Thật bất hạnh khi nghĩ vậy. Tất nhiên, nỗi ghen tị đó nghìn lần nhỏ nhặt hơn nỗi niềm trong tôi. Kiểu như một sự ích kỉ tột cùng. 

Tôi tự hỏi cuộc sống và tính cách của Rosalie có khác đi nếu chị ấy không phải là người xinh đẹp nhất. Liệu chị ấy sẽ hạnh phúc hơn nếu sắc đẹp không phải là lợi thế lớn nhất của chị? Bớt coi trọng bản thân? Giàu lòng trắc ẩn hơn? Dầu sao thì nghĩ vậy có ích gì, vì quá khứ đã qua đi và chị ấy vẫn luôn là người xinh đẹp nhất. Thậm chí ngay cả khi còn là con người, chị ấy vẫn sống trong sự ngưỡng mộ đối với sắc đẹp của mình. Đó không phải là điều làm chị ấy bận lòng. Ngược lại - chị ấy mong mỏi sự hâm mộ hơn bất kì thứ gì khác. Điều này chẳng thay đổi gì khi chị ấy trở nên bất tử. 

Với khát khao đó không có gì là ngạc nhiên khi chị ấy cảm thấy bị xúc phạm bởi ngay từ đầu tôi đã không hề tôn thờ vẻ đẹp của chị như những người đàn ông khác. Chị ấy còn lâu mới phải lòng tôi nhưng lại cảm thấy tức tối khi tôi không có tình ý nào. Chị ấy đã quen với cảm giác được người khác khao khát. 

Điều này khác với Jasper và Carlisle - cả hai đã yêu. Còn tôi rõ ràng chẳng có ai, nhưng vẫn ngoan cố chẳng tiến thêm bước nào. 

Tôi đã nghĩ rằng sự oán giận ấy đã bị chôn vùi. Rằng chị ấy đã quên từ lâu. 

Và quả có như thế... cho đến ngày mà tôi cuối cùng cũng tìm được vẻ đẹp làm tôi rung động chứ không phải chị ấy. 

 

Mua sách giấy (nếu có) để ủng hộ tác giả và đọc bản có chất lượng tốt hơn <3

Tìm Mua Sách Này

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3

Tuyển Dịch giả/ Editor