Chuyện xảy ra trên con tàu tốc hành Phương Đông - Chương 29 + 30

Chương 29: Cuộc hỏi cung đại tá Arbuthnot lần thứ hai

Đại tá Arbuthnot tỏ vẻ bực mình khi được gọi vào toa ăn lấn thứ hai.
- sao? -Ông ta hỏi khi bước vào phòng.
- Xin lỗi đã làm phiền đại tá một lần nữa. Nhưng còn một vài chi tiết mà ông có thể làm sáng tỏ.
- Ông nghĩ thế, chứ tôi thì không.
- Chúng ta hãy bắt đầu bằng cái nạo ống điếu.
- Sao?
- Đây là cái nạo ống điếu của ông?
- Tôi không biết. Tôi đâu có inte6n tôi vào đây.
- Đại tá Arbuthnot, xin ông biết cho rằng, ông là người duy nhất trên tàu hút ống điếu.
- Nếu thế thì chắc cái nạo ống điếu này của tôi.
- Ông có biết, nó đã được tìm thấy ở đâu không?
- Tôi không hề biết.
- Gần giường của nạn nhân.
Đại tá Arbuthnot nhíu mày:
- Ông có thể giải thích lý do tại sao cái nạo ống điếu lại ở đó không?
- Nếu ông muốn ám chỉ là chính tôi đã để rơi trong phòng Ratchett, thì tôi xin nói ngay là ông nhầm rồi.
- Có lúc nào đại tá vào phòng Rachett không?
- Tôi chưa bao giờ biết hắn.
- Ông chưa bao giờ nói chuyện với hắn và không giết hắn chứ?
Lần này cặp lông mày của Arbuthnot nhíu cao hơn:
- Nếu tôi giết hắn thì chắc tôi cũng không nói cho ông biết ...Nhưng tôi không giết hắn.
- Ôi ... Điều đó cũng chẳng quan trọng gì?
- sao?
- Tôi nói điều đó cũng chẳng quan trọng.
- Ồ.
Sửng sốt và khó chịu Arbuthnot nhìn Poirot:
- Bời vì, cái nạo ống điếu chỉ là một chi tiết nhỏ. Tôi có thể cho đại tá lý do để giải thích tại sao lại nó lại ở cạnh tử thi.
Arbuthnot mở to mắt nhìn Poirot.
- Thật ra, tôi cho mời ông đến dçe63 nói một vấn đề khác, - Poirot nói. - Cô Debenham có lẽ đã nói cho ông biết mẫu đối thoại mà tôi đã nghe lỏm được giữa cô ta và đại tá ở ga Konya chứ?
Đại tá Arbuthnot không trả lời:
- Cô ta đã nói với đại tá: "Không, bây giờ không phải lúc. Khi tất cả đã xong xuôi, và trở thành dĩ vãng". Những lời này có ý nghĩ gì?
- Ông Poirot ạ tôi từ chối trả lời câu này .
- Vì sao?
- Tôi nghĩ ông nên hỏi thẳng cô Debenham.
- Tôi đã hỏi rồi.
- Và cô ấy đã không trả lời à?
- Phải.
- Nếu thế thì sự im lặng của tôi cũng dễ hiểu thôi.
- Ông không muốn tiết lộ bí mật của một phụ nữ.
- Ông muốn nghĩ gì tùy ông!
- Cô Debenham nói với tôi là câu chuyện giữa cô ấy và ông hoàn toàn có tính chất cá nhân!
- Câu trả lời này không làm ông vừa lòng à?
- Không, vì cô Debenham rất đáng nghi ngờ!
- Ông đùa đấy à?
- Không.
- Ông có chứng cớ nào buộc tội cô ấy?
- Cô ấy chẳng phải là quản gia trong gia đình Armstrong khi tấn thảm kịch xảy ra hay sao?
Một thoáng im lặng. - Poirot gật gù.
- Ông thấy không, chúng tôi biết nhiều hơn ông tưởng. Nếu cô Debenham vô tội, tại sao cô ta lại giấu chi tiết này! Tại sao cô ấy lại xác nhận là mình chưa bao giờ ở Mỹ?
Đại tá Arbuthnot hắng giọng:
- Có thể ông nhầm.
- Không, tôi chắc chắn điều này! Tại sao cô Debenham lại nói dối tôi.
Đại tá Arbuthnot nhún vai.
- Ông hãy hỏi cô ấy. Theo tôi thì ông đi sai đường rồi.
Poirot gọi một người nhân viên đến.
- Anh hãy đi mời hành khách người Anh ở phòNg số 11 đến đây.
- Thưa ông vâng.
Bốn người đàn ông ngồi bất động. Gương mặt sạm nắng của đại tá Arbuthnot đanh lại.
Người nhân viên trở lại và nói.
- Bà ta sẽ đến ngay, thưa ông.
- Cảm ơn.
Một hai phút sau Mary Debenham bước vào phòng.

Chương 30: Danh tính của Mary Debenham

Mary Debenham bước vào, đầu hất về phía sau như thách thức. Mái tóc đen để lộ vầng trán cao, nét mặt kiêu hãnh, tất cả dánh điệu đài các của Mary giống như những hình tượng được khắc trên những mạn tàu.
Mary liếc sang Arbuthnot trước rồi nói với Poirot.
- Ông muốn gặp tôi.
- Thưa cô, tôi muốn biết lý do tại sao cô đã nói dối tôi sáng nay?
- Tôi? Tôi nói dối ông? Tôi không hiểu ông muốn nói gì?
- Cô đã giấu với tôi rằng lúc thảm kịch xảy ra cho gia đình Armstrong cô đã nói là cô chưa bao giờ sang Mỹ.
Poirot thấy Mary sắp hốt hoảng nhưng cô ta trấn tĩnh lại ngay.
- Vâng, đúng thế!
- Thưa cô, không phải thế.
- Ông không hiểu rồi, tôi nói là tôi đã nói dối ông điều đó.
- À, cô nhận à?
Mary Debenham mỉm cười.
- Dĩ nhiên, vì ông đã làm tôi lộ tẩy.
- Ít ra lần này cô đã thành thật.
- Bắt buộc thôi!
- Cô cho phép tôi hỏi lý do của sự dè dặt này.
- Hình như cũng dễ hiểu thôi thưa ông.
- Đối với tôi thì không.
Bằng mộT giọng bình tĩnh Mary nói:
- Tôi phải kiếm ăn.
- Vậy thì sao?
Mary nhìn thẳng vào mặt Poirot.
- Như vậy là ông không biết đến sự khó khăn của một phụ nữ đi kiếm việc và sợ bị cho nghỉ việc sao? Bộ ông nghĩ rằng người ta sẽ dễ dàng trao con cái họ cho một người quản gia mà trước đây đã bị liên lụy đến một vụ án mạng và biết đâu đã có ảnh đăng trên báo.
- Sao lại không ...nếu người quản gia đó vô tội.
- Đây không phải là một vấn đề có tội hay không, mà là một hình thức... quảng cáo. Cho đến nay, tôi khá thành công ở đời. Tôi đã tìm được chỗ làm thoải mái và lương hậu hỉnh. Chẳng lẽ tôi lại phải hy sinh cả tương lai của tôi hay sao?
- Xin phép cô cho tôi được nhắc lại là chỉ có tôi là người có quyền đánh giá sự nói dối của cô thôi.
Mary Debenham nhún vai.
- Cô có thể giúp tôi nhận diện những hành khách.
- Bằng cách nào?
- Không thể chấp nhận được nếu cô lại không nhận ra bà Andrenyi là em gái bà Armstrong, cô học trò của cô ở New York .
- Bà Andrenyi à? Không, cho dù đó là việc khó tin, nhưng tôi không nhận ra bà ta. Thật ra thì gương mặt bà Andrenyi nhắc tôi một khuôn mặt quen thuộc...Nhưng tôi không tài nào đặt tên được cho khuôn mặt đó. Bây giờ bà ta giống người Á Đông nhiều, nên tôi không thể nào nhận ra cô học trò bé bỏng người Mỹ của tôi. Vả lại tôi cũng chỉ nhìn bà ta thoáng qua trong toa, và tôi lại chú ý đến cách trang phục của bà ấy hơn.
Mary mỉm cười và thở dài nói tiếp:
- Vả lại tôi còn chuyện của tôi nữa!
- Như thế là cô từ chối không cho tôi biết điều bí mật của cô!
Poirot hỏi giọng dỗ dành.
- Tôi không thể, không, không thể được.
Và bổng nhiên Mary Debenham bật khóc.
Đại tá Arbuthnot đứng dậy, vẻ lúng túng bước ra sau Mary.
- Tôi ...Hãy nghe tôi...- Arbuthnot ấp úng. Ông quay sang Poirot, vẻ giận dữ:
- Tôi sẽ đập nát xương ông ra.
- Thưa ông, - ông Bouc can thiệp.
Arbuthnot quay sang Mary và gọi khẽ:
- Mary ... Cô nín đi.
Mary ngẩng đầu lên và nói:
- Không sao... Tôi bình tĩnh rồi. Ông Poirot, chắc ông không còn cần đến tôi nữa! Nếu có chuyện gì, ông cứ gọi tôi. Thật tôi kỳ cục quá!
Mary Debenham hoàn toàn không biết gì về chuyện này ...Không biết gì hết, ông hiểu chứ? Nếu ông còn dằn vặt cô ấy nữa, ông sẽ biết tay tôi!
Arbuthnot bước nhanh ra khỏi phòng.
- Tôi thích thấy dân Anh mất bình tĩnh, khi họ hết lạnh lùng họ rất buồn cười. Càng xúc động bao nhiêu, họ lại càng mất bình tĩnh bấy nhiêu.
- Ôi! ông bạn thân mến, ông giỏi thật, - ông Bouc nói. - Ông đoán tài thật.
- Sao ông lại nhìn vào dĩ vãng của họ hay thế, - bác sĩ Constantine nói:
- Ồ, lần này thì tôi chẳng có công gì hết, bà Andrenyui đã cho tôi biết đấy.
- Sao? Có thể nào như thế?
- Các ông thử nhớ xem: Tôi đã hỏi bà Andrenyi về bà quản gia và cô hầu của chị bà ta. Tôi tự nhủ là nếu Mary Bebenham có liên quan đến vụ án thì cô ấy chỉ có thể giữ một trong hai nhiệm vụ thôi.
- Phải, nhưng bà Andrenyi đã cho ông hình dáng của một người nào khác hẳn.
- Phải...một người đàn bà đứng tuổi, to lớn, mái tóc đỏ...thật ra trái ngược hẳn với cô Debenham. Nhưng khi được hỏi đến tên của bà quản gia này, thì bà Andrenyi đã làm một việc liên hệ vô tình trong tư tưởng. Bà Andrenyi đã nói tên cô Freebody, các ông có nhớ không?
- Có, rồi sao?
- Chắc các ông cũng biết là ở London có một nhà tạp hóa đã giữ mộT cái tên từ nhiều năm nay trên hảng hiệu Debenham và Freebody. Bà Andrenyi đã nhớ ngay tên cô Debenham và vì sống ở London nên bà ta đã nhắc ngay đến tên Freebody.
- Lại một điều láo nữa. Với mục đích gì?
- Cũng do lòng chính trực. Với mong muốn làm xáo trộn các quân bài.
- Trời ơi! - Ông Bouc nói, - nếu thế tất cả các hành khách trên tàu này đều nói láo cả sao?
- Điều đó chúng ta sắp biết thôi, - Poirot nói.