Kế hoạch mai mối - Chương 48 - 49

Chương 48

Phá vỡ tình hình

Trong quán cà phê, Hạ Hà Tịch và một cô gái trang điểm cầu kỳ im lặng ngồi bên cửa sổ.

Nhìn những người qua lại bên ngoài cửa sổ, Hạ Hà Tịch đặt cốc cà phê xuống, lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng. Anh lạnh nhạt gọi: “Quả Quả.” Cô gái ngồi đối diện nghe thấy vậy, bàn tay đang khuấy cốc cà phê thoáng khựng lại, lát sau mới ngẩng lên nhìn Hạ Hà Tịch, cười tủm tỉm: “Anh Hạ, mấy năm nay anh vẫn khỏe chứ?”

Hạ Hà Tịch nhìn gương mặt tinh tế và đẹp đẽ kia, hơi nghẹn lời. Trước đây, Quả Quả cũng là một cô bé nhiệt tình, tốt bụng, lạc quan, nhưng cũng có sự mỏng manh, tùy hứng của tiểu như nhà giàu. Mấy năm không gặp, gương mặt vẫn như xưa, nhưng Quả Quả không còn là Quả Quả của trước đây nữa. Hai người đã từng là anh em thân thiết mà giờ lại trở nên xa lạ như thế.

Hạ Hà Tịch đan mười ngón tay vào nhau, khẽ cau mày nói: “Quả Quả, em tới thành phố C vì anh đã nộp đơn từ chức lên công ty mẹ, đúng không?”

Mục Quả đặt chiếc thìa trong tay xuống rồi mới đáp: “Anh, cuối cùng anh vẫn không tha thứ cho em nên mới bỏ Chính Uy đi phải không? Anh còn nhớ khi vừa tốt nghiệp đại học, anh đã dạy em những gì không? Anh nói… nếu đã chọn một công việc thì dù có xảy ra chuyện gì cũng không thể mang tình cảm cá nhân vào công việc. Hoặc là cố gắng làm việc, hoặc là xin nghỉ về nhà. Đạo lý đơn giản như thế, lúc ấy anh hiểu, tại sao qua một thời gian, anh đã quên mất rồi?”

Hạ Hà Tịch im lặng, rồi nhìn Mục Quả, khẽ nói: “Quả Quả, thực ra người thực sự không bỏ qua được chuyện ấy không phải là anh, mà là em.” Nói xong, Mục Quả kinh ngạc, trong lúc còn đang bàng hoàng thì nghe Hạ Hà Tịch nói tiếp: “Anh rời Chính Uy và nhà họ Mục, chẳng liên quan gì tới chuyện riêng tư cả, anh chỉ muốn thay đổi cuộc sống một chút thôi.”

Nghe tới đây, Quả Quả đột nhiên bật cười, nhìn thẳng vào Hạ Hà Tịch, chậm rãi nói: “Thay đổi cuộc sống hay thay đổi thân phận? Anh Hạ đắn đo lâu như thế, còn chuẩn bị quay về tự điều hành công ty Đỉnh Thịnh sao?”

Hạ Hà Tịch khẽ nheo mắt, nếu chuyện mình thành lập công ty Đỉnh Thịnh mà Hà Kiến Vũ có thể điều tra ra được, Quả Quả biết cũng chẳng có gì lạ, hơn nữa, cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lòi ra. Nghĩ đến đây, Hạ Hà Tịch nhìn Quả Quả, nói tránh đi: “Sắp tới, đúng là anh sẽ quay về công ty Đỉnh Thịnh. Nếu sau này quý công ty tin tưởng, chúng ta vẫn có thể tiếp tục hợp tác.”

Mục Quả lạnh lùng nhìn Hạ Hà Tịch, tác phong này đúng là của anh, dù bị người ta phát hiện chuyện gì cũng không hề hoang mang, dường như lỗi sai là ở đối phương. Mục Quả khẽ bật cười, lắc đầu: “Anh Hạ, em tới thành phố C không phải để hỏi tội. Em cũng chẳng hứng thú với việc rốt cuộc anh có lợi dụng tài nguyên của công ty để hợp tác với công ty Đỉnh Thịnh hay không? Từ lúc gặp anh em đã nói rõ rồi, em tới khuyên anh ở lại, mong anh sẽ không rời bỏ Chính Uy. Không chỉ thế, em hy vọng anh có thể quay về công ty mẹ ở thành phố A, rồi…”

“Quả Quả, em không hiểu.” Hạ Hà Tịch nhếch môi: “Anh nhớ trước đây anh cũng từng dạy em, trên thế giới này, có rời xa một người nào đó thì trái đất vẫn quay. Không có anh, có lẽ chuyện tranh chấp giữa các phe phái ở tập đoàn càng trở nên rõ ràng hơn.”

Mục Quả khuấy mạnh tách cappuchino tới khi trong tách nổi lên đám bọt màu trắng, trông có vẻ cô đơn. Thật lâu sau, Mục Quả mới thở dài trả lời câu hỏi của Hạ Hà Tịch, cô khẽ nói: “Không có một người nào đó ở bên cạnh thì ta vẫn có thể sống… Anh nói đúng, nhưng con người luôn có thời điểm yếu đuối nhất. Thực ra em đã nghĩ từ lâu rồi… ba năm trước, khi anh kết hôn em đã nghĩ, sớm muộn gì cũng có ngày anh hoàn toàn rời bỏ nhà họ Mục, rời bỏ Chính Uy. Bố cũng nói có nhiều chuyện không thể miễn cưỡng, nhưng…”

Mục Quả hít một hơi, cố kìm nén để giọng mình không run rẩy: “Nhưng anh Hạ, ít nhất anh đừng rời bỏ Chính Uy vào thời gian này, có được không?” Nói xong, Mục Quả cúi gằm gương mặt đau đớn, nước mắt cũng đã nhạt nhòa.

Thấy vậy, con cáo họ Hạ có chút hoang mang. Mấy năm nay, Quả Quả đã trưởng thành lên nhiều, không còn là cô gái tùy hứng làm bậy năm đó. Thế nên từ lúc anh kết hôn tới nay, Quả Quả chưa hề cố tình gây chuyện, nhưng bây giờ…

Hạ Hà Tịch đang định mở miệng hỏi ở thành phố A đã xảy ra chuyện gì rồi phải không, thì nghe thấy phía sau vang lên tiếng cười ha ha. Anh bèn quay đầu lại, rồi cứng đờ ngay tại chỗ. Bà mối đang đứng sau lưng hai người, một tay xách túi đồ, một tay cầm chiếc túi da mới mua, lắc đầu nhìn con cáo họ Hạ, nói:

“Không giới thiệu với em một chút à?”

Nghe thấy thế thì dù Mục Quả có ngốc mấy đi chăng nữa cũng biết người tới là ai, bầu không khí bỗng thoáng chút ngượng ngập. Nhưng bà mối đã thoải mái đặt chiếc túi da xuống, giơ tay về phía Mục Quả: “Chào cô, cô Mục, tôi là vợ của Hạ Hà Tịch, Tô Tiểu Mộc.”

Hạ Hà Tịch: “…”

Cuối cùng con cáo họ Hạ cũng hiểu tại sao trước đây bà mối lại khuyên anh đi gặp Mục Quả. Hóa ra… cô đã tính toán cả rồi.

-------------------------Tôi là đường phân cách chán nản--------------------------

Sau khi bà mối ngồi xuống, bầu không khí trầm đi không có gì là bất ngờ.

Tô Tiểu Mộc bắt chéo chân, thản nhiên nhìn sắc mặt khó coi của Mục Quả, trông cô có vẻ rất thích thú. Thực ra, cô không cố ý khiêu khích Mục Quả, càng không cố ý can thiệp vào cuộc sống riêng tư của chồng mình, dù trước đây nghĩ rằng Hạ Hà Tịch một mình đi gặp cô ta, bà mối cũng không nói nửa câu. Chuyện khiến cô phiền não thực sự là hành động của Mục Quả…

Cô ta điều tra mình, thậm chí đột ngột gọi điện thoại cho mình, nhưng thật sự, nếu Mục Quả có thể điều tra được số di động của mình, tin rằng việc điều tra ra hành tung của Hạ Hà Tịch cũng không có gì khó khăn. Nếu Mục Quả thực sự có ý muốn gặp mặt Hạ Hà Tịch, cô ta hoàn toàn có thể chặn anh ấy trên đường. Nhưng tới nước này, Mục Quả vẫn chọn cách gọi điện cho cô.

Bà mối thừa nhận, cô có chút nhỏ nhen. Nhưng sau khi nhận cú điện thoại ấy, bà mối càng nghĩ càng thấy Mục Quả cố ý chia rẽ quan hệ của cô và con cáo họ Hạ kia. Khuyên anh đi gặp cô ta, mình đúng là ngốc nghếch. Không khuyên anh đi gặp cô ta, thậm chí không nói chuyện ấy cho Hạ Hà Tịch biết, mình đúng là nhỏ nhen. Ngu ngốc hơn, nếu mình là một cái “bình giấm”, rất có khả năng sẽ cãi nhau với Hạ Hà Tịch vì cuộc điện thoại kia… Thế nên, nghĩ đi nghĩ lại, bà mối vẫn cảm thấy BOSS lớn này không thể khinh thường. Rồi nghĩ ra cách một mũi tên bắn trúng hai đích: phá vỡ tình thế.

Hiện tại, bà mối vững vàng ngồi ở đây, lấy hành động thực tế để nói cho Mục Quả biết, ai mới là vai nữ chính, ai là vai nữ phụ, sau này chỗ nào có con cáo họ Hạ thì chỗ đó có cô! Và cô cũng không sợ Mục Quả sẽ giở trò.

Đương nhiên, lúc này, cô không để tâm chồng mình ôn chuyện cũ với “em gái” ngay trước mặt cô.

Nhưng tình hình lúc này, bà mối đoán, hai người bọn họ đều chẳng còn tâm trạng mà tiếp tục tâm sự nữa. Từ lúc Tô Tiểu Mộc gọi trà, bao quanh ba người là sự trầm lặng khác thường. Mục Quả cúi đầu khuấy cà phê, Hạ Hà Tịch thì khoanh tay trước ngực, mặt mày bí hiểm nhìn bà mối uống trà.

Tới khi hết cốc trà, cuối cùng con cáo họ Hạ cũng mở miệng phá vỡ sự im lặng: “Uống xong chưa?”

Bà mối chột dạ, gật đầu. Giọng con cáo kia lạnh lùng như thế… cô có dự cảm không hay.

“Không cần uống thêm cốc nữa hả?”

Bà mối lại ngoan ngoãn gật đầu.

Giơ tay lên nhìn đồng hồ, Hạ Hà Tịch hạ câu chốt: “Thế chúng ta đi.” Nói xong, hai cô gái đều khẽ giật mình. Mục Quả đang ngơ ngẩn cũng lẩm bẩm lên tiếng: “Anh Hạ…”

Hạ Hà Tịch không để cô nói hết đã ngắt lời: “Bọn anh đi trước.” Nói xong, bèn kéo bà mối dậy đi thật, Mục Quả thấy vậy vội vàng nói: “Chuyện quay về thành phố A lúc nãy, em…”

Nghe tới đây, Hạ Hà Tịch đang rảo bước bèn dừng lại, quay người, nhíu mày đáp: “Quả Quả, anh cho rằng mình đã nói rõ ràng rồi.”

Đôi môi Mục Quả run lên: “Là ý gì?”

“Anh sẽ không quay về thành phố A, càng không thể tiếp tục ở lại tập đoàn Chính Uy. Giờ anh có cuộc sống của riêng mình, công việc của riêng mình.”

Nghe đến đây, nước mắt Mục Quả không kìm nén được nữa mà rơi xuống: “Anh tuyệt tình như thế thật sao? Em không muốn anh bán mạng cả đời này cho Chính Uy, chỉ là muốn khoảng thời gian này anh…”

“Quả Quả!” Hạ Hà Tịch ngắt lời cô, khẽ siết chặt bàn tay đang nắm tay bà mối: “Đừng để anh hối hận vì hôm nay tới gặp em. Anh đã quyết định thì sẽ không thay đổi. Nhóc, đi thôi.”

Nhìn theo bóng Hạ Hà Tịch cầm tay cô gái kia càng lúc càng xa, Mục Quả đột nhiên thấy rất buồn cười. Cô từ bỏ tất cả lòng tự trọng, tất cả thể diện để từ ngàn dặm xa xôi chạy tới thành phố C cầu xin Hạ Hà Tịch, hóa ra chỉ là để thấy màn kịch ân ái của anh và cô vợ mới sao?

Nghĩ đến đây, Mục Quả cười lớn, bất chấp mọi thứ đuổi theo Hạ Hà Tịch, tát Hạ Hà Tịch một cái mà không để hai vợ chồng nhà kia kịp phản ứng. Tô Tiểu Mộc kêu lên kinh ngạc, Mục Quả giận dữ hét lên: “Hạ Hà Tịch, đồ không có lương tâm! Dù em có ngàn vạn lần sai, nhưng bao nhiêu năm nay bố em đối đãi anh như con ruột, anh cho rằng anh ở ngoài mở công ty riêng là chuyện không ai biết sao? Ba năm trước bố đã biết rồi! Ông ấy vẫn hiểu anh, chăm sóc anh… Nhưng tại sao… tại sao anh không thể đi gặp ông ấy một lần trước khi ông mất? Dù nhà họ Mục không tốt đi chăng nữa, tại sao anh không thể cho một ông cụ trước khi chết một chút an ủi? Dù chỉ là lừa gạt thôi cũng được…”

Nói đến câu cuối cùng, Mục Quả khóc không thành tiếng. Tô Tiểu Mộc đang ở bên cạnh cũng nhìn tới ngẩn người ra. Còn Hạ Hà Tịch vừa bị ăn một cái tát lại là người phản ứng trước tiên, anh hoài nghi hỏi: “Em nói cái gì?”

Mục Quả cười mỉa mai: “Bố em bị ung thư trực tràng giai đoạn cuối, giờ bệnh đã tới mức không thể chữa được. Công ty mẹ ở thành phố A rối như tơ vò rồi. Chú em, là ông bố Mục Chính Thuần của cô vợ mới nhà anh kia, đang làm mưa làm gió với phe phái của mình, chuẩn bị thừa lúc này sẽ chiếm quyền. Đừng nói với em anh không biết những chuyện này… Ha ha, đúng, sao em lại ngốc như thế, lại chạy tới đây cầu xin anh? Sao em không nghĩ ra, nếu Mục Chính Thuần chiếm quyền, người được hưởng lợi nhiều nhất là con rể hiền như anh chứ?”

Bờ vai bà mối bất giác run lên. Dù thế nào cô cũng không ngờ, chuyện này lại dính dáng tới mình. Cô chẳng qua chỉ là tới để phá vỡ tình thế, gặp BOSS lớn chút thôi. Tại sao… lại trở nên như thế này?

Chương 49

Chuyện bí mật

Sau khi Hạ Hà Tịch về nhà thì nhanh chóng thu dọn hành lý, chuẩn bị quay về thành phố A.

Khi nộp đơn xin từ chức lên công ty mẹ, anh đã từng nghĩ, Mục Chính Uy có lẽ sẽ kinh ngạc, sẽ phẫn nộ, thậm chí mắng chửi anh là đồ vong ân bội nghĩa… nhưng trong tất cả các dự đoán của anh đều không có bệnh ung thư. Quả Quả nói đúng, dù nhà họ Mục có ngàn vạn lần sai đi chăng nữa, nhưng ở nhà họ Mục gần mười năm, Mục Chính Uy đối đãi với anh đúng là không hề bạc bẽo. Dù năm ấy anh kết hôn chớp nhoáng với Jamie ở Đức, làm tổn thương trái tim của con gái ông, Mục Chính Uy cũng không hề giận dữ, trái lại, còn tặng cho anh một món quà mừng rất lớn…

Đang ngẩn người suy nghĩ, Hạ Hà Tịch nhìn thấy đôi dép lê màu hồng. Bà mối mặc bộ đồ ngủ, lúng túng đứng trước mặt anh, tóc vừa mới gội vẫn còn ướt, vẻ mặt rất đáng thương. Bà mối cắn môi, xoắn tay vào chiếc khăn bông, hạ giọng hỏi: “Hạ Hà Tịch, có phải anh giận em không?”

Con cáo họ Hạ nhìn bà mối chằm chằm, vỗ vỗ lên giường. Tô Tiểu Mộc thấy vậy bèn loạt soạt lê bước ngồi xuống cạnh anh, hạ giọng xin tha: “Em… em thừa nhận em cố ý khuyên anh đi gặp Mục Quả, rồi sau đó xuất hiện. Nhưng em thực sự không biết chuyện sau đó sẽ trở nên như thế…” Nói tới đây, bà mối cau mày lắc đầu, lúc này mới cẩn thận nhìn Hạ Hà Tịch, nghiêng đầu hỏi: “Anh giận phải không?”

Hạ Hà Tịch thở dài, không trả lời câu hỏi của bà mối, anh cầm lấy chiếc khăn bông trên tay cô, dịu dàng giúp cô lau khô tóc, vừa lau vừa nói như dỗ trẻ con: “Gội đầu xong thì lau khô rồi hãy đi ra, không thì cảm lạnh mất.” Ngừng lại một lát, anh mới tiếp tục nói: “Nhóc, hôm nay em làm như thế là khiến anh… rất tổn thương. Anh có cảm giác em không tin tưởng anh.”

Tô Tiểu Mộc không còn gì để nói: “Xin lỗi, lần sau em…” Còn chưa nói xong, môi Hạ Hà Tich đã ép xuống, nhưng chỉ lướt qua rồi dừng lại, anh khẽ lắc đầu: “Giờ anh nhìn thấy em, hình như không giận nổi nữa. Nhóc này, anh phải về thành phố A mấy ngày.”

Nghe vậy, bà mối khẽ nhếch môi. Khi ở quán cà phê, thấy Mục Quả phát khùng lên trách cứ Hạ Hà Tịch, bà mối đã biết, chắc chắn Hạ Hà Tịch sẽ quay về. Chỉ là… trực giác của phụ nữ nói với cô rằng, chuyến đi này sẽ chẳng hề vui vẻ.

Hạ Hà Tịch vỗ vỗ đầu cô: “Vẫn chưa thể tin tưởng anh, phải không?”

Tô Tiểu Mộc nhắm mắt, lắc đầu. Cô muốn xua tan đi những dự cảm không hay ấy nhưng vẫn không thể bỏ qua sự lo lắng trong lòng: “Anh là con nuôi của ông ấy, về tình về lý, quay lại tiễn ông ấy đi nốt đoạn đường cuối cùng là chuyện nên làm. Chỉ là…” Bà mối do dự, nói tới câu cuối rồi lại không biết nên nói gì. Hạ Hà Tịch thấy vậy bèn ôm cô vào lòng, dịu dàng nói: “Ở nhà đợi anh, anh sẽ về nhanh thôi.”

Trong đầu bà mối lóe lên một tia sáng, cô giãy khỏi cái ôm của Hạ Hà Tịch, nghiêm túc nói: “Không, em không đợi anh về, chúng ta sẽ cùng nhau tới thành phố A.”

Hạ Hà Tịch sững lại trong giây lát, rồi đưa mắt nhìn vợ, nói: “Em chắc chứ?” Anh không ngại đưa cô nhóc đi cùng, chỉ là, thành phố A, nhà họ Mục… anh tin rằng với bà mối, đó không phải là những hồi ức tốt đẹp.

“Em chắc chắn.” Bà mối thản nhiên gật đầu, dù có xảy ra chuyện gì cô cũng muốn ở bên cạnh con cáo họ Hạ. Hơn nữa, cô còn có vài thứ muốn trả lại cho Mục Chính Thuần.

------------------------Tôi là đường phân cách sắp tới cao trào---------------------

Hôm sau, hai vợ chồng khởi hành quay lại thành phố A. Hạ Hà Tịch lái xe tới thẳng nhà họ Mục nhưng không ngờ, ở nhà chỉ có Trình Tinh Hải, mẹ của Mục Quả. Năm nay, Trình Tinh Hải đã tròn năm mươi, nhưng vì được sống trong sung sướng, lại biết chăm sóc bản thân nên trông bà ta chẳng khác nào phụ nữ tuổi bốn mươi tuổi.

Bà mối ngồi trên sofa cùng Hạ Hà Tịch, nhìn Trình Tinh Hải đang mệt mỏi ở trước mặt, cô cảm thấy hơi lúng túng. Nếu như… năm ấy, Mục Chính Thuần nhận mẹ con cô, liệu mẹ cô cũng có vẻ sang trọng, quý phái như thế không? Lịch sự nhưng mang theo chút khinh thường, trong khách sáo lại giấu chút xa lạ, ngay cả việc chồng mình mắc bệnh ung thư từ miệng bà ấy nói ra cũng có vẻ lạnh lùng.

Trình Tinh Hải bảo người giúp việc chuẩn bị trà cho hai người, sau đó thản nhiên nói: “Quả Quả vào bệnh viện chăm bố nó rồi, tình hình không khả quan cho lắm, có lẽ ông ấy đi chỉ là chuyện trong nay mai thôi.”

Bà mối hoang mang nhìn Trình Tinh Hải. Khi nói những câu ấy, đôi mắt bà ta thản nhiên, không hề sợ hãi, giống như đang kể lại một câu chuyện chẳng liên quan gì tới mình. Cô nhìn Trình Tinh Hải, bà ta cũng nhìn về phía cô, rồi như phát hiện ra điều gì đó, liền nhếch môi, gật đầu nói: “Cô là con gái của Tô Dung phải không? Tôi đã từng gặp cô ta một lần, cô và cô ta rất giống nhau.”

Nghe vậy, bà mối giật mình, trong chốc lát không biết nên trả lời thế nào. Mẹ cô theo Mục Chính Thuần bao nhiêu năm, gặp người nhà của ông ta cũng là chuyện bình thường. Nhưng giờ Trình Tinh Hải đột nhiên nhắc tới chuyện này, có phải đang ám chỉ tới mối quan hệ giữa cô và Hạ Hà Tịch, còn cả mối quan hệ với Mục Chính Thuần không?

Tô Tiểu Mộc đang suy nghĩ vẩn vơ, nhưng bỗng có cảm giác bàn tay đang nắm tay mình khẽ siết lại. Cô lặng lẽ ngẩng lên thì thấy ánh mắt kiên định của Hạ Hà Tịch, hiểu anh đang muốn giúp mình bình tĩnh lại. Từ đáy lòng, cô cảm thấy ấm áp. Còn Hạ Hà Tịch hình như đã quen với sự lạnh lùng của Trình Tinh Hải, cười cười trả lời: “Con nhóc này còn trẻ, cô đừng để tâm. Nếu chú và Quả Quả đều ở bệnh viện, cô có thể nói cho cháu biết là bệnh viện nào không? Cháu tới đấy thăm chú.”

Trình Tinh Hải im lặng uống trà, dường như không nghe thấy Hạ Hà Tịch nói. Thật lâu sau, bà ta mới khẽ liếc nhìn Hạ Hà Tịch, nói: “Trước khi hai đứa tới bệnh viện… cô muốn nói chuyện riêng với cháu một lát.”

Đây là muốn đuổi cô đi sao? Bà mối đảo mắt, đột nhiên cảm thấy ghét căn phòng xa hoa, tráng lệ này. Đúng là cô không chịu được vẻ phép tắc của tất cả những kẻ có tiền. Nghĩ đến đây, bà mối cười lạnh lùng, đứng dậy định đi nhưng lại bị Hạ Hà Tịch kéo giật lại, ấn cô ngồi xuống sofa.

“Cô có gì thì cứ nói thẳng, cô nhóc này là vợ cháu, cháu không có chuyện gì muốn giấu cô ấy cả.” Nói xong, Hạ Hà Tịch nhìn sang bà mối bằng ánh mắt tràn ngập ý cười, bà mối nghe vậy thì trong lòng cũng cảm thấy ấm áp, nhưng vẫn đáp trả anh bằng ánh mắt đáng ghét.

Trình Tinh Hải nhìn hai vợ chồng nhà nào đó đang liếc mắt đưa tình nhưng vẫn ngồi im, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười chế giễu nhàn nhạt: “Hà Tịch, tốt nhất cháu hãy suy nghĩ cho kỹ, có lẽ lát nữa cháu và vợ cháu không còn nghĩ như thế nữa đâu.”

Bà mối nhướn mày: “Cô Mục lo lắng quá rồi.” Hạ Hà Tịch cũng gật đầu đồng ý. Trình Tinh Hải thấy vậy, gọi điện thoại nói với đầu dây bên kia: “Cô Hà, cô mang Đồng Đồng đến đây.”

Một lát sau, “Đồng Đồng” mà Trình Tinh Hải nói được một người phụ nữ trung niên dẫn tới. Trông dáng vẻ của Đồng Đồng, có lẽ cậu bé chỉ bốn, năm tuổi. Cậu mặc chiếc áo khoác kiểu Anh, trong tay còn ôm một chú gấu bông, đôi mắt to, sáng lấp lánh… trông rất xinh xắn, đáng yêu. Nhưng chuyện khiến bà mối và Hạ Hà Tịch phải ngẩn người ra là, khuôn mặt của Đồng Đồng và Hạ Hà Tịch như được đúc từ một khuôn..

Cặp mày anh tuấn, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng lạnh lùng, và cả cặp mắt cong lên thì giống y như đúc. Đồng Đồng vừa xuất hiện, bầu không khí trong phòng đã trầm xuống. Bà mối nhìn cậu bé ấy chằm chằm với vẻ mặt không thể nào tin nổi. Ngoái đầu lại nhìn Hạ Hà Tịch, cô không kìm nổi mà hít một hơi thật sâu, thật sự, đứa trẻ này quá giống con cáo họ Hạ kia…

Chuyện này, là sao đây?

Cô Hà đưa Đồng Đồng tới ngồi bên cạnh Trình Tinh Hải. Có lẽ vì thấy người lạ nên cậu bé có chút sợ hãi, nép vào sau cô Hà không chịu buông tay. Đôi mắt đen sợ sệt nhìn Hạ Hà Tịch, có lẽ chính cậu nhóc cũng phát hiện ra ông chú này rất giống mình.

Bên này, Hạ Hà Tịch cũng hoang mang nhìn Đồng Đồng, rồi bối rối nhìn Trình Tinh Hải, nói: “Cô có ý gì? Cậu bé này là ai?”

Trình Tinh Hải thản nhiên chỉnh lại áo choàng, không thèm nhìn Hạ Hà Tịch, đáp: “Cô cũng rất muốn hỏi cháu, đứa trẻ này là ai?” Nói xong, bà ta nhìn lên gương mặt Hạ Hà Tịch như đang suy ngẫm, rồi nói tiếp: “Sau khi cháu kết hôn ở Đức, Quả Quả mang đứa bé này về, lấy thân phận là mẹ con, lại không hề nhắc tới bố đứa bé này. Đồng Đồng ngày một lớn… ha, nhưng cô và Mục Chính Uy cũng thấy, không nhắc tới nhưng cũng có thể đoán được ai là cha của đứa bé này. Cô Tô, cô có thấy thế không?”

Cuộc nói chuyện khiến bà mối toàn thân khẽ run rẩy, cô đứng dậy nói: “Rốt cuộc là cô muốn nói gì…”

“Thế còn chưa đủ rõ ràng sao?” Trình Tinh Hải khẽ đáp. “Hà Tịch, Đồng Đồng bị câm điếc bẩm sinh, tính cách lại kỳ lạ, từ nhỏ chỉ có một bà mẹ đơn thân… Hạ Hà Tịch, cháu làm bố nó mà không cảm thấy xấu hổ sao?”

Hạ Hà Tịch cau mày: “Cô đang nói vớ vẩn gì thế?”

Trình Tinh Hải không để ý tới Hạ Hà Tịch, tiếp tục nói: “Trước đây, Quả Quả không để cô nói chuyện này cho cháu biết, cô tôn trọng nó. Nhưng bây giờ, cháu lại vì con gái của Mục Chính Thuần mà phản bội tập đoàn Chính Uy, phản bội lại người cha đã coi cháu như con ruột, lương tâm cháu không thấy khó xử sao? Cháu nhìn Đồng Đồng đi, lương tâm cháu vẫn chịu đựng được sao?”

Nói xong, Trình Tinh Hải ra hiệu cho cô Hà ôm Đồng Đồng tới cạnh mình. Bà ta vỗ vỗ lên đầu cậu bé, Đồng Đồng như được cổ vũ mà nhìn về phía Hạ Hà Tịch và bà mối, nở nụ cười ngây thơ, trong sáng nhất. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nụ cười ngây thơ của cậu bé lại đâm thật sâu vào trái tim Tiểu Mộc. Chân mềm nhũn, cô ngồi phịch xuống sofa.

Tô Tiểu Mộc đột nhiên nhớ tới cuộc nói chuyện của hai người tối qua. Hạ Hà Tịch nói, anh bị tổn thương vì mình không tin tưởng anh. Lúc ấy bà mối xấu hổ vì tính tùy tiện và hay nghi ngờ của mình tới nỗi không dám ngẩng lên. Cô thầm hứa trong lòng, sau này sẽ tin tưởng người ở trước mặt mình, vì anh là chồng cô, là người sẽ ở bên cô suốt cuộc đời. Nhưng bây giờ, cô phải tin tưởng Hạ Hà Tịch sao đây?

Trình Tinh Hải hờ hững nhìn Tô Tiểu Mộc, mỉa mai: “Cô Hạ, tôi đã nói rồi, có lẽ cô sẽ hối hận vì ở lại mà.”

Nghe vậy, bà mối bật cười. Đây không phải là kết cục mà bà muốn hay sao?