Kế hoạch mai mối - Chương 45

Chương 45

Lựa chọn

Mấy hôm sau, Hạ Hà Tịch gửi đơn xin nghỉ việc lên công ty mẹ. Dù vẫn chưa nhận được câu trả lời, nhưng lấy cớ “sau tai nạn cơ thể vẫn chưa hồi phục hoàn toàn” bắt đầu nghỉ phép dài hạn.

Một viên đá làm nổi lên bao làn sóng. Mọi người trong công ty bàn tán xôn xao. Từ “cuộc hôn nhân giữa phò mã tương lai và Mục Quả bất thành” đến “Hà Kiến Vũ thâm hiểm độc ác, vụ tai nạn ô tô của Tổng giám đốc Hạ là do chị ta làm”… giả thuyết nào cũng có. Đúng lúc ấy, thân phận của Hà Kiến Vũ cũng dần được công khai…

Mọi người đều biết, tuy tập đoàn Chính Uy do một tay Mục Chính Uy gây dựng nên, nhưng vị cổ đông lớn nhất lại là em trai của ông ta, Mục Chính Thuần. Giờ công ty càng ngày càng phát triển, mâu thuẫn giữa hai anh em họ cũng ngày một dâng cao. Thị trường ở thành phố C nói lớn thì không lớn, nhưng cũng không phải là nhỏ, tóm lại, đây là một miếng thịt béo bở. Miếng thịt này, cả hai anh em nhà họ Mục đều muốn giành lấy. Vậy là Mục Chính Uy phái “rể hiền” tới bảo vệ, còn Mục Chính Thuần thì cử cô tình nhân bé nhỏ của mình tới phá hoại.

Cô tình nhân này chính là Hà Kiến Vũ. Phần lớn người trong công ty biết thân phận của Hà Kiến Vũ như thế đều tỏ vẻ khinh thường. Nhưng nghĩ khi Hạ Hà Tịch rời đi, cả công ty sẽ do Hà Kiến Vũ tiếp quản, ai cũng bất an, không ai dám lỡ lời, tất cả đều im lặng quan sát động tĩnh.

Một ngày trước khi Hạ Hà Tịch nghỉ dài hạn đã bàn giao lại công việc cho Hà Kiến Vũ. Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Hạ Hà Tịch ngồi trên ghế xoay, vẻ mặt thản nhiên liếc nhìn Hà Kiến Vũ đang ngồi phía đối diện.

Anh hừ mũi, nhưng ngoài mặt vẫn là vẻ ôn hòa giả dối: “Sau khi tôi đi, có lẽ không lâu sau Phó tổng giám đốc Hà sẽ chuyển từ phó sang tổng. Tôi chúc mừng cô trước.”

Hà Kiến Vũ mặc đồ công sở, trang điểm kỹ càng, cô ta nghe thế mà không hề vui vẻ, trái lại, còn nheo mắt, gằn từng chữ: “Anh cố ý.”

Hạ Hà Tịch nhướn mày, vẫn giữ vẻ mặt vô tội: “Tổng giám đốc Hà có ý gì, tôi không hiểu.”

Hà Kiến Vũ nghiến răng: “Buổi chiều hôm Tổng giám đốc Hạ đệ đơn xin nghỉ dài hạn, tôi nhận được đơn xin nghỉ việc của trưởng bộ phận thị trường và ba nhân viên cấp dưới khác. Hôm nay, thư ký An Địch của anh cũng nộp đơn xin nghỉ việc. Tôi muốn xin Tổng giám đốc Hạ tiết lộ một chút, anh còn chuẩn bị đưa những ai theo nữa.”

Hạ Hà Tịch lắc lắc đầu, làm như không để tâm tới lời của Hà Kiến Vũ, mãi sau mới thản nhiên “ừ” một tiếng: “Trưởng bộ phận thị trường và ba nhân viên cấp dưới trong lúc bắt đầu dự án mới thì vô cớ xin nghỉ. Còn An Địch lại là người đồn thổi về cuộc sống cá nhân của Phó tổng giám đốc Hà ở công ty. Những người này đều đắc tội với cô. Có cái gọi là một đời vua, một đời thần, bọn họ sợ khi cô lên đài sẽ sa thải họ, nên xin nghỉ trước cũng không có gì lạ.”

Hà Kiến Vũ phá lên cười: “Hạ Hà Tịch, anh cho rằng tôi là Tiểu Mộc sao? Tôi sẽ ngây thơ để anh quay như dế sao?” Hà Kiến Vũ vừa nói vừa đưa tờ giấy trong tay ra, đẩy tới trước mặt Hạ Hà Tịch, lạnh lùng nói:

“Cách đây vài năm, khi còn ở Đức anh đã đăng ký thành lập công ty Đỉnh Thịnh, điều khiển từ xa. Sau khi quay về thành phố C, anh lại lợi dụng quyền lực có trong tay để hợp tác các công trình với công ty Đỉnh Thịnh. Anh công tư lẫn lộn, trộm cắp tài nguyên của tập đoàn. Bỏ qua những thứ này, tôi chỉ hỏi anh, năm ấy thành lập Đỉnh Thịnh, mấy triệu lệ phí, anh lấy ở đâu ra? Tôi còn nhớ, tiền lương của Tổng giám đốc Hạ khi ấy không đủ để chi ra ngần ấy tiền mà?”

Nghe Hà Kiến Vũ nói thế, ánh mắt sắc bén của Hạ Hà Tịch lóe lên rồi tắt ngấm, cuối cùng hoàn toàn biến mất. Anh lạnh lùng nhìn Hà Kiến Vũ, im lặng không nói câu nào. Hà Kiến Vũ thấy vậy thì khóe miệng cong lên: “Hạ Hà Tịch, mấy năm nay anh cứ lượn qua lượn lại giữa Jamie và Mục Quả, lợi dụng tình cảm của họ, nếu như Tiểu Mộc biết tiền vốn ban đầu của Đỉnh Thịnh là dựa vào cuộc hôn nhân với Jamie mà có, nó sẽ nghĩ thế nào?”

Câu cuối cùng đã chọc giận Hạ Hà Tịch. Cái nhìn sắc bén lại hiện lên, Hạ Hà Tịch nhìn đối phương, lạnh lùng nói: “Tôi cảnh cáo cô, đừng quấy rầy vợ tôi nữa.”

Hà Kiến Vũ cười giễu cợt: “Tổng giám đốc Hạ đang sợ à?”

“Người đang sợ là cô.” Hạ Hà Tịch khẽ nhắm mắt. Khi mở mắt ra, gương mặt đã dịu đi, anh lại là Hạ Hà Tịch dịu dàng, thân thiện trước mặt người khác: “Chuyện giữa tôi và Jamie hay mối quan hệ với Quả Quả, cô bé ấy biết hết, sao cô phải hao tổn tâm trí, tự rước lấy nhục? Cô Hà, dù cô có làm nhiều chuyện đi nữa cũng không thể quay lại mối quan hệ với cô nhóc ấy và nhà họ Tô đâu. Tôi không muốn để cô gặp lại vợ tôi, vì giờ cô ấy rất vui vẻ, mà lần nào nhìn thấy cô thì khó chịu lần ấy, chắc cô cũng không vui đâu. Vậy thì cần gì phải làm mọi người cảm thấy không thoải mái?”

Trong lúc Hà Kiến Vũ hoảng hốt, Hạ Hà Tịch đan hai bàn tay lại, nhẹ nhàng nói: “Nếu ngày ấy cô đã chọn con đường như thế này thì không thể quay lại nữa.” Nói xong, Hà Kiến Vũ hoảng hốt tới mức run rẩy, đầu ngón tay vì siết chặt quá mà trở nên trắng bệch.

------------------------Tôi là đường phân cách chữ số thật mệt-------------------

Khi Hà Kiến Vũ ra khỏi phòng làm việc của Hạ Hà Tịch, trợ lý báo cho cô biết có anh Tô đã đợi cô rất lâu rồi. Nghe tới hai từ “anh Tô”, đôi mắt Hà Kiến Vũ sáng lên, tâm trạng vừa bị Hạ Hà Tịch dìm xuống đáy vực cũng dần dần hồi phục. Hà Kiến Vũ gật đầu bảo trợ lý mau mời khách vào phòng làm việc.

Khi cánh cửa mở ra, hai chữ “Khiêm Trình” còn chưa thốt ra, thì đã… cố nuốt lại. Anh Tô này chẳng phải anh Tô ấy, vừa bước vào phòng, Tô Cẩm Trình đã khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn Hà Kiến Vũ: “Xin lỗi đã làm chị thất vọng, thế nhưng, anh cả tôi không tới gặp chị nữa đâu.” Nghiêng đầu nghĩ ngợi một lát, Tô Cẩm Trình mới vận dụng tài ăn nói độc địa của mình, cười tủm tỉm: “Dù anh cả tôi đồng ý gặp chị, chắc chị cũng không đồng ý phải không?”

Hà Kiến Vũ thoáng giật mình, nhưng vẫn cố đứng vững. Mãi tới khi Tô Cẩm Trình rút ra một chiếc hộp đỏ, đặt ngay ngắn trên bàn, cô mới hoàn toàn sụp đổ, lảo đảo ngã xuống chiếc ghế xoay, chỉ nghe thấy tiếng ong ong vang lên trong đầu.

Đối với Hà Kiến Vũ, chiếc hộp này vô cùng quen thuộc. Mấy năm trước, đích thân cô đã đặt nó vào tay Tô Khiêm Trình, nói rằng trong này là miếng ngọc mình lên chùa trên núi cầu được, còn dặn anh khi đi làm nhiệm vụ phải chú ý an toàn. Vậy mà chỉ trong chớp mắt, cảnh còn người mất. Dù mấy năm trước, khi cô dứt khoát rời bỏ thành phố C, Khiêm Trình cũng không trả lại miếng ngọc cho cô, nhưng bây giờ…

Hà Kiến Vũ mở chiếc hộp ra, sợi dây đeo trên miếng ngọc do chính tay cô tết đâm vào mắt cô đau nhức. Tô Cẩm Trình thản nhiên nói: “Tôi tới tìm chị, một là giúp anh cả trả lại thứ này cho chị, hai là thay em gái nói với chị, ý tốt của chị, nó xin nhận.”

Nghe xong, Hà Kiến Vũ đột nhiên ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Tô Cẩm Trình, đôi môi run rẩy, hỏi: “Tại sao?”

Tô Cẩm Trình lắc đầu: “Không tại sao cả, chuyện đó không còn quan trọng nữa.”

Hóa ra, nguyên nhân lớn nhất để Mục Chính Thuần không chịu thừa nhận mẹ con bà mối năm ấy là vì trước đó, ông ta đã được chẩn đoán là tỷ lệ tinh trùng quá thấp, rất khó để có con. Trước khi Mục Chính Thuần và người vợ cũ ly hôn, hai người cũng không có con, và đương nhiên ông ta không tin mẹ Tô Tiểu Mộc có thể mang thai đứa con của mình. Lúc đó, vì giận quá hóa thẹn mà tạo nên tấn bi kịch sau này.

Hà Kiến Vũ đi theo Mục Chính Thuần đã lâu, đương nhiên cũng biết bí mật này. Cô cũng không nghĩ nhiều, mãi tới khi phát hiện mình mang thai. Khi đi nạo thai ở thành phố C, đúng lúc gặp Tô Khiêm Trình, mới nói cho anh biết suy nghĩ của mình. Nếu cô cũng có thể mang thai, nói không chừng…bà mối thực sự là con gái nhà họ Mục?

Cô biết bà mối coi mình như kẻ thù, đành mời Tô Khiêm Trình tới nhà, bảo anh chuyển lời tới Tiểu Mộc, nếu Tiểu Mộc theo mình về thành phố A làm xét nghiệm nhân thân với Mục Chính Thuần, có thể mọi chuyện sẽ được làm sáng tỏ. Nhưng cô không ngờ, Tiểu Mộc sẽ từ chối lời đề nghị đó.

Hà Kiến Vũ cau mày, lắc đầu: “Tại sao? Dù nó hận nhà họ Mục đi chăng nữa, nhưng nếu nhận người thân, ít nhất sau khi Chính Thuần chết có thể được hưởng tiền thừa kế…”

“Cô Hà”, không để Hà Kiến Vũ nói xong, Tô Cẩm Trình đã ngắt lời với thái độ chán ghét. “Không phải ai cũng ham tiền như cô đâu. Cô có thể vì tiền mà vứt bỏ vị hôn phu, lợi dụng em gái. Nhưng không có nghĩa người nhà họ Tô chúng tôi cũng như thế.”

Nghe xong, Hà Kiến Vũ cảm thấy rất khó xử. Thấy Tô Cẩm Trình quay người định đi, tâm trạng dồn nén bao lâu nay cuối cùng cũng trào ra. Cô nói với giọng không cam lòng: “Tôi có thể làm sao được đây? Các người có biết, khi ấy bố tôi bị ung thư, một ngày nằm viện tốn tới hơn mười nghìn tệ, dưới tôi còn có ba đứa em chờ tôi nuôi nấng… Cậu nghĩ tôi muốn làm tình nhân của người khác sao? Nếu là cậu, cậu có thể làm gì chứ…?”

Nói xong, Hà Kiến Vũ bỗng khóc òa. Năm ấy, khi lựa chọn rời bỏ thành phố C, tất cả mọi người đều phỉ nhổ, coi thường cô. Vậy có ai từng nghĩ thay cô chưa? Sinh ra trong sung sướng đương nhiên không biết để có được sung sướng khó tới cỡ nào. Nếu là Tiểu Mộc, Hạ Hà Tịch, thậm chí là Khiêm Trình, bảo bọn họ thử một năm ăn một bữa thịt, ngày nào cũng phải vượt qua nửa ngọn núi để đi học, ai mà chịu đựng được? Dù sớm biết không thể có được sự tha thứ của Tô Khiêm Trình và Tiểu Mộc, nhưng lần này quay lại thành phố C, cô thật sự không hề có ý xấu, chỉ muốn giúp Tiểu Mộc. Tại sao ngay cả như thế mà cô cũng không làm được?

Tô Cẩm Trình đã đi tới cửa, nghe Hà Kiến Vũ nói thế thì quay người lại, cười nhạt: “Chúng tôi không biết? Thế chị Hà có biết, để giúp chị lo tiền viện phí, thuốc men, anh cả tôi đã quỳ hai ngày hai đêm ở nhà để bố mẹ đồng ý bán căn nhà cưới hai bác đã chuẩn bị cho anh? Còn em gái tôi nữa, chắc chị vẫn chưa quên lần đầu tiên nó gặp Chính Thuần nhà chị như thế nào chứ? Chị tình cờ thấy nó đang uống cà phê với ông ta ở trong quán, chị có biết tại sao khi ấy em gái tôi tới tìm ông ta không? Chính là vì chị! Vì muốn giúp chị vay tiền, nó tự nguyện buông lòng tự trọng bao nhiêu năm qua của mình… Thật đáng tiếc, cuối cùng chị lại trở thành mẹ kế của nó, ha ha…”

Cuộc nói chuyện khiến Hà Kiến Vũ rơi thẳng xuống địa ngục. Nước mắt tràn trên gương mặt xinh đẹp. Cô khẽ mở miệng, nhưng lại không biết phải nói gì…

Tô Cẩm Trình nhếch môi, nói: “Chị Hà, chị hãy cất nước mắt của chị đi. Dù năm ấy không có Mục Chính Thuần, nhưng ai có thể đảm bảo sau này không có Trương Chính Thuần, Lý Chính Thuần chứ? Người như chị… Ha, tôi phải cảm ơn Mục Chính Thuần, không có ông ta, có lẽ anh cả và em gái tôi vẫn bị chị lừa nhiều năm nữa.” Nói xong, Tô Cẩm Trình bỏ đi không ngoảnh lại, chỉ còn lại Hà Kiến Vũ với tâm trạng trống rỗng trong phòng làm việc.

Dưới ánh nắng chiều, màn hình máy tính hiệu Apple phản chiếu gương mặt đầm đìa nước mắt của Hà Kiến Vũ. Dù có như thế, cô vẫn vô cùng xinh đẹp. Ánh mắt mông lung nhìn quanh căn phòng tráng lệ, đồ đạc bằng gỗ lim đắt tiền, sofa hàng hiệu nhập khẩu từ Pháp, còn nước hoa chỉ dành cho quý tộc mà Mục Chính Thuần mới gửi về từ Đức để lấy lòng mình… Nhìn tất cả, Hà Kiến Vũ đột nhiên bật cười thành tiếng.

Trang sức đẹp, công việc tốt, chẳng cần lo chuyện cơm áo gạo tiền, cuộc sống mà bao người ao ước, đây không phải là thứ mình vẫn theo đuổi từ nhỏ sao? Bây giờ, cô có hết rồi, còn khóc lóc gì chứ? Lau khô nước mắt, cô nghĩ, Hạ Hà Tịch nói đúng, nếu đã chọn con đường này, cô không thể quay lại nữa.

Trước khi ra khỏi phòng làm việc, Hà Kiến Vũ ném chiếc hộp gỗ cũ không hề hợp với mình vào thùng rác.