Kế hoạch mai mối - Chương 44

Chương 44

Khối u ác tính

Đây là lần đầu tiên bà mối nhắc tới chuyện gia đình, Hạ Hà Tịch đổi tư thế để vợ mình nằm thoải mái hơn rồi mới nghe cô chậm rãi kể: “Em vừa sinh ra đã mang họ mẹ, họ Tô. Lúc còn nhỏ, em vẫn nghĩ cậu hai, mợ hai mới là bố mẹ mình vì từ nhỏ em đã sống ở nhà họ Tô. Tới tận khi năm, sáu tuổi, em mới được gặp người mà mình gọi là mẹ đẻ.”

Bà mối hít một hơi thật sâu, nhắm mắt nói: “Bà ấy đúng là một người phụ nữ rất xinh đẹp, chỉ tiếc là trừ vẻ ngoài ra, đầu óc bà ấy không được tốt đẹp cho lắm. Dù em chưa bao giờ nhắc tới, nhưng có lẽ anh cũng đoán được rồi, em là con riêng của bà ấy và nhân tình. Ừm…, theo cách nói của người ta thì bà ấy là bồ nhí, là bà hai.

Lúc ấy em không biết gì hết, chỉ biết mỗi lần bà ấy trở về, ông bà ngoại đều chẳng vui sướng gì, lúc nào cũng đóng cửa lại rồi cãi nhau. Nhưng khi bà ấy đi thật rồi, thỉnh thoảng bà ngoại nhìn tấm ảnh chụp chung cả gia đình rồi khóc, bà nói với em, trong tấm ảnh này thiếu một người. Sau này em lớn lên, ông bà ngoại lần lượt qua đời, em mới dần dần hiểu được chuyện đại khái ra sao.

Trong tên em có họ của người đàn ông kia, ông ta họ Mục, là cậu hai trong một gia đình giàu có. Ông ta rất phong lưu, đa tình, theo cách nói của ông ngoại thì mẹ em ăn phải bùa của người đàn ông kia, sống chết cũng đi theo làm tình nhân của ông ta. Dù không được người nhà họ Mục thừa nhận nhưng mẹ vẫn sinh hạ em. Nhưng từ trước tới giờ, bà ấy chưa bao giờ làm hết trách nhiệm của một người mẹ. Sinh em chưa được nửa năm đã quay về bên người đàn ông ấy. Ngoài nhà họ Tô ở thành phố C này thì không ai biết bà đã sinh một đứa con gái. Sau này…”

Bà mối cắn môi, cau mày khó chịu. Hạ Hà Tịch hôn lên môi cô một cái, cô mới mỉm cười, tiếp tục nói: “Sau đó chắc anh đã được nghe anh hai kể rồi. Năm em mười ba tuổi thì bà mẹ rất hiếm khi về nhà này đột nhiên quay về thành phố C. Bà ôm em rồi vừa khóc vừa cười như phát điên, bà đã chờ hơn mười năm, cuối cùng cũng chờ được cái mà bà ấy cho là cơ hội. Người đàn ông ấy ly hôn, mẹ em cho rằng không có vợ cả, tình nhân như mình có thể đường đường chính chính ở bên ông ta rồi, hơn nữa, bà ấy còn có đứa con gái là em. Thế nên bà đưa em về nhà họ Mục…”

Nói đến đây, bà mối dụi dụi mấy cái vào lòng Hạ Hà Tịch, chắc chắn xung quanh đều là mùi hương quen thuộc rồi mới tiếp tục kể, nhưng người vẫn hơi run rẩy không thể kìm nén được. Những ký ức ở nhà họ Mục ngày nào, thực sự có thể coi là ác mộng của đời cô.

“Thực ra hôm ấy, mấy người nhà họ Mục cãi nhau về điều gì thì em không nhớ rõ, em chỉ nhớ người đàn ông ấy tát cho mẹ một cái rất mạnh. Bà không khóc cũng không làm ầm ĩ, ôm em xông ra ngoài, lên xe rồi vừa khóc vừa lái xe. Em chỉ nhớ xe chạy rất nhanh, rất nhanh… Rồi sau đó…”

Rồi sau đó, chiếc xe mẹ bà mối lái đâm thẳng vào một chiếc xe tải, một chết một bị thương, thậm chí, suýt chút nữa là bà mối tàn tật cả đời. Nói tới đây, Tô Tiểu Mộc không kể tiếp nữa, đôi tay run rẩy ôm siết lấy thứ ấm áp duy nhất. Thật bất ngờ, lần đầu tiên kể lại chuyện ấy sau bao năm mà cô vẫn bình tĩnh hơn so với tưởng tượng. Ngoài việc nỗi đau còn đọng lại khiến cô run lẩy bẩy thì cô không nhỏ một giọt nước mắt nào.

Hạ Hà Tịch kéo cô áp sát vào lồng ngực, chỉ sợ cô khó chịu. Bà mối đẩy anh ra, lắc đầu cười nói: “Ép nát túi chườm mất!”

Hạ Hà Tịch cắn nhẹ lên vành tai cô, nói như dỗ dành: “Nếu khó chịu thì không cần nói đâu.”

Tô Tiểu Mộc thở phào, ngồi dậy đáp: “Em không sao, em chỉ không hiểu tại sao bà ấy lại như thế. Hạ Hà Tịch, anh có biết không? Vụ tai nạn ấy không hề là sự cố, em tận mắt trông thấy bà nhấn ga đâm vào chiếc xe tải. Nếu không phải số em lớn, hay mạng em dai nhách, thì có lẽ, bà mối mà anh nhìn thấy ngày hôm nay là một đứa què chân, gãy cẳng…”

“Trong lòng bà ấy em là gì chứ? Bà ấy sinh em ra, ngoài việc mấy năm thì về đưa cho ông bà ngoại chút tiền, mua cho em mấy bộ quần áo, lại cãi một trận với ông bà ngoại rồi đi. Chỉ có một lần duy nhất bà ôm em, hôn em, nhưng cũng là vì em có thể trở thành quân át cho cuộc hôn nhân của bà ấy. Chỉ tiếc là… con át này không đủ nặng. Bà không đạt được mục đích, thế nên bà ấy mới phá hủy thứ không còn giá trị lợi dụng là em…”

Hạ Hà Tịch ngồi dậy, ôm chặt lấy cô, nói với cô bằng giọng dịu dàng nhất trên đời: “Nhóc, đấy không phải lỗi của em.”

Chỉ một câu nói đơn giản như thế, cuối cùng cũng xóa hết những ấm ức trong lòng Tiểu Mộc bao năm qua. Cô rúc sâu vào cái ôm ấm áp của anh, khóc lớn một trận cho thỏa, bụng thắt lại có chút đau đớn. Nhưng chuyện may mắn là giờ con cáo họ Hạ kia đang ở bên cạnh cô, vươn tay ra là có thể chạm tới được.

-------------------------Tôi là đường phân cách kể chuyện cũ----------------------

Bà mối dùng thực tế để chứng minh lý luận “kể chuyện cũ rất tổn hại tới sức khỏe”, sau khi khóc một trận đã đời liền bò dậy ăn hết hai cái cánh gà nướng, một cái hamburger, nửa cái pizza, ba cái bánh tart trứng, một bát cháo trứng muối thịt nạc và thêm hai bát canh đậm đà tình yêu của anh Hạ. Hạ Hà Tịch nhìn thấy mà nghẹn họng, bèn giấu khoai tây chiên và đùi gà đi để cô khỏi bội thực.

Với hành động keo kiệt của ông xã, bà mối khịt mũi, một tay cầm Coca, một tay vung vẩy cánh gà nướng New Orleans, lẩm bẩm: “Đồng chí Hạ Hà Tịch, anh đừng keo kiệt như thế được không? Em nói cho anh biết, dạ dày của em là loại có thể thay đổi hình dạng. Mỗi khi tâm trạng em không tốt thì mua một đống đồ ăn vặt về, ăn thật nhiều! Ăn no rồi đi ngủ, thế mới không cảm thấy khó chịu nữa!”

Hạ Hà Tịch cười mỉa: “Cách chữa bệnh của em rất giống loài động vật nào đó.”

Bà mối cong môi phản đối, quét mắt qua đống chiến lợi phẩm trên bàn, nói: “Hôm nay còn chưa là gì. Hôm sinh nhật hai mươi mốt tuổi của em, một mình em ăn hết sạch một cái bánh ga tô dành cho ba người, sau đó còn bị đưa tới bệnh viện rửa ruột, bị anh hai tát cho một cái rõ đau…”

Tô Tiểu Mộc vừa nói vừa hạ giọng, đó có lẽ là lần sinh nhật buồn nhất của cô. Hai người đã nói sẽ chúc mừng mình đều đã đi. Ninh Nhiên ra nước ngoài, mãn nguyện ôm người đẹp trở về. Hà Kiến Vũ cũng nhanh chóng từ chị dâu biến thành mẹ kế. Còn phải đón sinh nhật trong hoàn cảnh nào mới được coi là bi thảm hơn thế chứ?

Đang suy nghĩ miên man, Tô Tiểu Mộc cảm giác mu bàn tay nóng dần lên. Ngẩng đầu nhìn Hạ Hà Tịch đã cầm lấy tay mình, bà mối nở nụ cười: “Ôi trời, nói mới nhớ, tuần sau là sinh nhật em đấy, anh Hạ chuẩn bị tặng em gì nào?”

Hạ Hà Tịch nhướn mày: “Anh đã tặng em cả người anh rồi, em còn muốn thế nào nữa chứ?”

Bà mối khẽ trừng mắt lườm anh: “Em kệ, dù sao giờ em đã nhắc trước anh rồi đấy, nếu anh dám mua bừa thứ gì đó cho em, hay cứ tưởng chọn một món quà đắt tiền là em vừa lòng thì không xong với em đâu.”

Khóe miệng Hạ Hà Tịch bất giác nhếch lên, giờ cô vợ của anh đã rất biết cách giở trò làm nũng với anh rồi, biết mình không còn cách nào với cô ấy đúng không? Nhìn hai gò má đỏ ửng của bà mối, Hạ Hà Tịch còn chưa kịp làm gì thì đối phương đã nhào tới, nhẹ nhàng chạm vào môi anh.

Đôi mắt cô sáng lên, thủ thỉ: “Ông xã, cảm ơn anh!” Cảm ơn anh đã giúp em mở nút thắt trong lòng bao năm qua, khiến em có thể thẳng thắn đối mặt với khối u ác tính ấy, mở ra cho anh xem mà không cần giấu giếm. Bà mối cười tươi, vô cùng xinh đẹp và quyến rũ.

Trong phút chốc, trái tim Hạ Hà Tịch mềm nhũn, mặt hồ phẳng lặng khẽ gợn sóng. Dường như có nhành liễu nhẹ nhàng phất qua tim anh, khiến anh vừa ngứa ngáy vừa khó chịu. Hạ Hà Tịch siết chặt tay, nghiến răng: “Không được quyến rũ anh lúc này.”

Bà mối che miệng cười khúc khích, rồi ngẩng lên đổi bộ mặt nghiêm túc, thả lỏng nói: “Có phải từ lâu anh đã biết bố ruột em là Mục Chính Thuần, cũng là…” Bà mối đắn đo, gằn từng chữ: “Em ruột bố nuôi của anh, tức là chú hai trên danh nghĩa của anh?”

Mắt Hạ Hà Tịch lóe lên khi nghe thấy câu ấy, nhìn thẳng vào cô vợ của mình không chớp mắt. May là anh đã quen kiểu chuyển chủ đề không báo trước của cô nên mới không kinh ngạc. Anh im lặng một lát rồi gật đầu không hề do dự. Tô Tiểu Mộc im lặng hồi lâu, rồi thờ ơ nói: “Vậy anh có gì muốn nói với em không?”

“Có, anh chuẩn bị rời khỏi tập đoàn Chính Uy.” Vừa nghe xong, tay bà mối run lên, cánh gà rơi xuống bàn.

“Anh rời khỏi Chính Uy… là có liên quan tới em đúng không?” Nếu Hạ Hà Tịch đã biết thân phận của cô từ lâu, chuyện anh từ chức để sau này không còn mối liên hệ với Mục Chính Thuần cũng không phải không có khả năng, chỉ là…

Tô Tiểu Mộc cau mày: “Anh không cần phải vì em…” Cô còn chưa nói hết câu đã bị gõ một cái lên đầu. Ngước lên thì thấy con cáo họ Hạ đang nheo mắt, thản nhiên trêu chọc: “Cô Hạ đừng tự mình đa tình thế chứ, dù không có em, anh cũng sẽ rời bỏ Chính Uy.”

Vừa thu dọn đồ ăn trên bàn, Hạ Hà Tịch vừa thâm trầm nói: “Ba năm trước, khi anh kết hôn với Jamie thì đã tính đường rời đi.” Nói xong, Hạ Hà Tịch nhìn bà mối, trong đáy mắt ánh lên vẻ không hài lòng: “Nhóc, quan hệ giữa anh và nhà họ Mục không đơn giản chỉ dừng lại ở thân phận con nuôi đâu. Em có biết người đâm chết bố mẹ ruột của anh là ai không?”

Tô Tiểu Mộc kinh ngạc, đáp án đã hiện lên trong đầu: “Chẳng lẽ là…”

Con cáo họ Hạ gật đầu, vẻ mặt vẫn thản nhiên: “Là Quả Quả.”

“Năm ấy, sau khi nhận được tin dữ, anh lập tức quay trở lại thành phố A. Đúng lúc gặp Mục Chính Uy đang bị bà anh đuổi ra khỏi nhà. Mục Chính Uy vì bảo vệ con gái, một mực khẳng định người lái xe lúc ấy là tài xế nhà họ. Bà anh nhất quyết không chịu giải quyết riêng, sau đó…” Hạ Hà Tịch đưa mắt nhìn ra xa, im lặng một lát rồi mới hạ giọng nói: “Sau đó chẳng bao lâu thì bà cũng mất. Khi nhà có chuyện, anh mới mười bảy tuổi, anh không biết phải sống tiếp ra sao? Học phí cấp ba còn chưa trả xong thì lãnh đạo cơ quan bố anh đến bảo phải thu lại nhà… Sau này, anh đồng ý với đề nghị giải quyết riêng của Mục Chính Uy, không những thế… mà còn trở thành con nuôi nhà họ Mục. Mục Chính Uy cho anh đi học, ra nước ngoài. Sau khi anh tốt nghiệp cũng vào công ty của ông ta, thậm chí con gái ông ta cũng có tình ý với anh…”

Nói đến đây, Hạ Hà Tịch bật cười thành tiếng, trong ánh mắt chỉ toàn sự bất lực. Anh đưa tay đỡ trán rồi nói tiếp: “Mãi tới cách đây ba năm, Quả Quả mới biết anh là con trai của nhà ấy…”

Bà mối thở dài. Cô vốn cho rằng thân thế của mình đã cũ rích, đã thê lương lắm rồi, không ngờ Hạ Hà Tịch… Ôm eo con cáo họ Hạ kia, bà mối ngẩng đầu, chớp mắt hỏi: “Anh có hận bọn họ không? Hận Quả Quả, hận Mục Chính Uy?”

Hạ Hà Tịch vuốt mái tóc bà mối, vẻ mặt vẫn bình tĩnh: “Thế em có hận mẹ em không?”

“Hận chứ…”, bà mối chớp mắt, cắn môi nói. “Ngay cả con gái mình mà bà ấy cũng muốn giết, sao em có thể không hận đây? Nhưng hận đi hận lại, rồi dần dần cũng nhạt. Giờ em có cuộc sống của em, có công việc và gia đình của em, ai có thể sống mãi trong đau thương, hận thù chứ?”

Hạ Hà Tịch gật đầu: “Thế nên anh làm việc trong tập đoàn Chính Uy bao nhiêu năm qua, nói là trả ơn nuôi dưỡng cũng được, mà bảo là trả mối thù phá hoại gia đình cũng xong. Anh không nợ nhà họ Mục gì nữa, bọn họ cũng không còn nợ anh. Từ giờ trở đi, anh chỉ muốn sống những ngày tháng yên bình với em.”

“Thế nên sau khi từ Đức trở về, anh không quay lại thành phố A, mà tới định cư ở thành phố C sao?”

Nghe vậy, Hạ Hà Tịch nhìn bà mối. Nếu nói cho cô ấy biết, khi ấy, mình quyết định tới thành phố C, ngoài những ký ức tuyệt vời trong hai năm rưỡi ở nơi đây, còn vì muốn gặp cô nhóc khí thế bừng bừng năm đó, liệu cô có kiêu ngạo tới nỗi vểnh đuôi lên tận trời không?

Tô Tiểu Mộc thấy Hạ Hà Tịch không trả lời, khua khua tay trước mặt anh mấy cái, rồi gắt lên: “Nghĩ gì thế hả?”

Hạ Hà Tịch dịu dàng nhìn cô, trêu chọc: “Anh đang nghĩ, người ta vẫn bảo là thuyền theo lái, gái theo chồng, nếu sau này anh không có việc làm, thì em phải nuôi anh đấy nhé!”

Bà mối: “…” Cái đồ khốn bám váy vợ này!