Kế hoạch mai mối - Chương 42 - 43

Chương 42

Người xưa

Hai vợ chồng lượn qua lượn lại ở khu mua sắm, cuối cùng dừng lại trước cửa hiệu đồ trang sức, nơi anh Hạ đã mua chiếc nhẫn kim cương tặng bà mối. Cô nhân viên bán hàng thấy Hạ Hà Tịch thì có chút kinh ngạc, đang định mở miệng hỏi thì thấy đối phương lặng lẽ lắc đầu ra hiệu, thế nên cũng ngầm hiểu ý mà im lặng.

Tô Tiểu Mộc chọn rất lâu, ưng ý một chiếc nhẫn cưới có phong cách đơn giản, mộc mạc. Thứ nhất là rất hợp với chiếc nhẫn kim cương của bà mối. Thứ hai là giá cả cũng hợp lý. Thứ ba là không thấy chú rể họ Hạ thắc mắc, phản đối. Nên chưa tới nửa tiếng sau, bà mối quyết định chọn chiếc nhẫn ấy. Hạ Hà Tịch rất tự giác rút ví tiền ra, nhưng bà mối đã ngăn lại: “Để đó em trả.”

Hạ Hà Tịch cười cười: “Không phải cô Hạ nói em mua anh trả tiền sao?”

Bà mối chống nạnh, hừ giọng: “Tiền của anh không phải tiền của em chắc? Còn nữa, kiểu “vòng chó” này… phải tặng lẫn nhau mới có ý nghĩa.” Nói xong, trên gương mặt bà mối nổi lên hai vệt đỏ rất khả nghi, chỉ sợ Hạ Hà Tịch cướp mất phần, cô liền chạy tới quầy thu ngân để thanh toán.

Bên này, Hạ Hà Tịch lịch sự gật đầu với cô nhân viên bán hàng, giọng nói lạnh lùng, bình tĩnh: “Khi nãy cảm ơn cô.”

Cô nhân viên lắc đầu, cười khẽ: “Anh Hạ và cô Hạ rất hiểu nhau, không biết mà cũng có thể chọn cùng một cặp nhẫn, hai người đúng là có thần giao cách cảm, chuyện gì cũng biết mà!” Hóa ra, khi con cáo họ Hạ chọn nhẫn kim cương cho bà mối ở đây, nhân viên bán hàng không chịu bỏ qua chú dê béo này, bèn sử dụng mọi phương pháp để Hạ Hà Tịch mua nhẫn đôi.

Hạ Hà Tịch vốn cũng không quan tâm tới mấy thứ đồ trang sức này nhưng không thoát khỏi ba tấc lưỡi dẻo quẹo của nhân viên bán hàng, nên anh cũng chọn một chiếc nhẫn hợp với chiếc nhẫn kim cương của bà mối, định khi nào kết hôn mới đưa cho cô, để cô tự tay đeo cho mình, ai ngờ cô vợ nhỏ lại kiên quyết muốn “có qua có lại”.

“Nhưng anh Hạ này”, cô nhân viên bán hàng do dự. “Nếu đã có một chiếc nhẫn rồi, giờ cô Hạ lại mua một chiếc có cùng kiểu dáng thì…” Còn chưa nói hết câu, Hạ Hà Tịch đã lắc đầu cười tủm tỉm. Giọng nói vẫn lạnh lùng, nhưng trong đó lại có phần vui sướng, nụ cười trên gương mặt anh tuấn bớt đi vẻ xa cách: “Của cô ấy tặng sao giống của tôi mua được?” Nói ra thì đây là món quà đầu tiên cô Hạ tặng cho mình mà!

Bà mối được Hạ Hà Tịch dắt đi trong ánh mắt ghen tị của mấy cô nhân viên bán hàng. Sau khi lồng chiếc nhẫn vào tay anh, bà mối hưng phấn ngút trời, kiễng chân xoa đầu anh, nói: “Ngoan, từ nay anh sống là cáo nhà họ Tô, chết là ma nhà họ Tô, vượt rào là kẹp đứt cái đuôi cáo đấy nhé…”

Hạ Hà Tịch cũng pha trò: “Không ngờ cô Hạ của chúng ta lại có nhiều tiền thế đấy, nói quét thẻ là quét ngay, chẳng đau lòng chút nào.” Mua sắm như thế không giống tác phong của bà mối cho lắm.

Bà mối vênh mặt: “Đôi khi con gái cũng phải quyết tâm với mình một chút chứ!” Chiếc nhẫn kim cương mười nghìn tệ đổi lấy một tấm phiếu cơm trường kỳ, cuộc làm ăn này chắc chắn không thiệt, món tiền này bà mối vẫn cho qua được.

Vì bà mối kéo đi mua nhẫn nên khi hai người tới cửa hiệu áo cưới đã muộn hơn nửa tiếng. Hạ Hà Tịch đi đậu xe, Tô Tiểu Mộc vào trước, tìm nhân viên phụ trách làm việc với hai người. Nhưng vừa mới đẩy cửa đi vào đã thấy một cặp mặc đồ cô dâu chú rể đi ngang qua mình.

Cô dâu cài tấm voan trắng, mặc váy cưới trắng tinh, chú rể ở đằng sau giúp cô ôm một đống quần áo. Một cặp vợ chồng được mấy nhân viên của cửa hiệu vây quanh, hình như đang chuẩn bị ra ngoài chụp ngoại cảnh. Bà mối thấy thế liền vội vàng nhường đường cho họ. Đang cúi đầu không để ý, ai ngờ, cô dâu đi qua mình được mấy bước thì vòng trở lại.

Tô Tiểu Mộc nhìn chân váy cưới trắng tinh, chán nản ngẩng lên thì thấy cô dâu đang chớp chớp cặp lông mi giả, lên tiếng chào hỏi mình: “Tiểu Mộc? Tô Tiểu Mộc? Chị không nhận lầm người chứ? Chị là Diệp Tuyết Quân này!”

Diệp Tuyết Quân? Trong đầu bà mối cấp tốc lục lọi cái tên này. Hình như hồi học đại học… có một chị tên là Diệp Tuyết Quân cùng tham gia một câu lạc bộ với bà mối, chị ta lại là bạn học với anh hai, thế nên rất quan tâm đến cô. Sau này, Diệp Tuyết Quân tốt nghiệp trước, hình như được bố sắp xếp vào cơ quan, từ đó không còn gặp lại nữa.

Bây giờ gặp lại, thật đúng là… đàn chị này không còn giống trong ký ức của cô nữa. Trên gương mặt phát tướng của Tuyết Quân được trát một lớp phấn dày. Hồi học đại học, da chị ta đã rất tệ, giờ có lẽ còn tệ hơn, xem ra thợ trang điểm đã rất khổ cực. Bà mối thấy vậy bèn cười cười, Diệp Tuyết Quân vội vàng kéo ông chồng sắp cưới tới giới thiệu. Bà mối nhìn đối phương một cái, gật đầu cười tủm tỉm: “Chào anh!”

Anh chàng sắp là chú rể cũng gật đầu đáp lại: “Chào cô!”

Tuyết Quân vẫn đang đắm chìm trong vui sướng vì “thế giới này thật quá nhỏ bé, đi chụp ảnh cưới mà cũng gặp được người quen”, liền kéo bà mối lại, ríu rít hỏi thăm từ anh hai Tô Cẩm Trình tới nhà họ Tô. Diệp Tuyết Quân đột nhiên nhớ ra điều gì đó, liền nói: “Đúng rồi, bọn chị vẫn chưa tìm được phù dâu. Mấy đứa em chị lập gia đình còn sớm hơn cả chị, hay Tiểu Mộc làm phù dâu cho chị nhé?”

Vừa nói xong, không để bà mối từ chối, chú rể đã mở miệng ngăn cản: “Không phải đã nói để đồng nghiệp làm phù dâu sao? Sao lại thay đổi?” Diệp Tuyết Quân hờn dỗi: “Đương nhiên phù dâu là người bên nhà gái vẫn tốt hơn. Em nói phải không, Tiểu Mộc?”

Bà mối sờ sờ mũi cười ngu ngơ. Từ trước tới nay, cô chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày… sẽ làm phù dâu của bọn họ. Cô im lặng một lát rồi giơ tay phải lên: “Xin lỗi chị Tuyết Quân, em kết hôn rồi, hình như phù dâu phải là người chưa kết hôn nhỉ?”

Diệp Tuyết Quân thấy vậy thì chán nản đáp: “A… Sao chị lại quên mất nhỉ, em tới cửa hiệu áo cưới cũng để chụp ảnh cưới đúng không? À, chồng em đâu?” Diệp Tuyết Quân vừa dứt lời, Hạ Hà Tịch đã xuất hiện ở cửa, thời gian khớp tới nỗi làm bà mối hoài nghi, có phải con cáo kia cố ý đứng ở cửa xem kịch không?

“Ông xã!” Bà mối vẫy tay với Hạ Hà Tịch, thốt lên từ “ông xã” mà chẳng mấy khi cô gọi. Khi Hạ Hà Tịch tới trước mặt mấy người, bà mối mới giới thiệu: “Đây là chồng em, Hạ Hà Tịch. Đây là đàn chị ở trường đại học của anh hai, Diệp Tuyết Quân, đây là chồng chị ấy… À… xin hỏi anh tên gì ạ?”

Sắc mặt của anh chàng sắp là chú rể chuyển từ xanh sang trắng. Anh ta cúi đầu để ổn định lại tâm trạng, hạ giọng bật ra hai chữ: “Ninh Nhiên.”

Hạ Hà Tịch nhếch môi, giơ tay ra nói: “Chào anh, anh Ninh!”

Ninh Nhiên bắt tay Hạ Hà Tịch, khó khăn lắm mới nói được câu “xin chào”. Diệp Tuyết Quân trao đổi số điện thoại với bà mối xong mới vui vẻ ra ngoài chụp ngoại cảnh. Hạ Hà Tịch và bà mối ngồi trên sofa chờ nhân viên cửa hiệu tới. Con cáo họ Hạ nhìn sắc mặt vợ mình, nói: “Anh rất mừng là em không làm như đã nói trước đây, thấy cậu ta là dần cho một trận đã đời, không thì…” Hạ Hà Tịch cười ngượng ngùng: “Không thì chúng ta phải đổi công ty tổ chức đám cưới mất.”

Tô Tiểu Mộc uống một hơi cạn sạch chén trà, thở dài, nói: “Không phải em nể mặt đàn chị mới không vạch mặt anh ta ngay tại trận, chỉ là… cảnh còn người mất, ngay khi nhìn thấy anh ta, đột nhiên em thấy không còn sức lực, sự phẫn nộ, thương tâm gì đó cũng không còn.”

Hạ Hà Tịch nắm tay bà mối: “Thực ra, dù em có khó chịu anh cũng có thể hiểu, anh bảo đảm thời điểm quan trọng này anh không ghen đâu.”

Nghe thế Tô Tiểu Mộc bật cười khúc khích, lắc đầu, bình tĩnh nói: “Anh xem, anh ta vòng qua vòng lại, cuối cùng vẫn không thể ở bên nữ thần trong tim anh ta được, mà lại chọn một cô giái bình thường, thậm chí không bằng em. Trên thế giới này, sẽ có một người dạy anh yêu là gì? Họ chưa chắc đã sống với ta đến đầu bạc răng long, thậm chí không được ở bên nhau, nhưng nhất định sẽ khắc ghi trong lòng. Ninh Nhiên là người dạy em yêu là gì, thế nên em đã hận anh ta mất mấy năm, hận tới nỗi em quên mất tại sao lại hận? Tại sao lại đau? Cuối cùng chỉ còn lại sự lặng lẽ với nhau.”

Trên đời này, thứ độc ác hơn “biết anh ấy sống không tốt, tôi an tâm rồi” là “anh ta có sống tốt hay không, tôi không quan tâm”. Vì điều ấy thể hiện rằng bạn đã thực sự buông tay. Bà mối nghĩ, khoảnh khắc nhìn thấy Ninh Nhiên, cô đã buông tay thật rồi.

Hạ Hà Tịch im lặng, mãi sau mới nhìn vợ bằng ánh mắt kiên định, nhẹ nhàng nói: “Thực ra em không khó chịu khi nhìn thấy cậu ta, vì em đã có anh rồi.”

Tô Tiểu Mộc không nhịn được cười, dù câu này rất tự phụ, nhưng… vẫn xem như có chút đạo lý. Hạ Hà Tịch lại nói: “Thế hôn lễ của họ, em có đi dự không?”

Bà mối nhướn mày: “Đi chứ, sao lại không đi?” Đã tới nước này, tận mắt chứng kiến lễ cưới của trúc mã cũng không dễ dàng nhỉ? Hạ Hà Tịch nói đúng, may mà có anh ấy, không thì, ai biết được hôm ấy cô có phá hoại lễ cưới của người ta không?

Chương 43

Lễ cưới

Ngày Ninh Nhiên và Diệp Tuyết Quân kết hôn xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, Hạ Hà Tịch đột nhiên nhận được điện thoại, báo công ty có chuyện gấp nên không thể đi cùng. Bà mối đành đi một mình, thế nên gặp phải chuyện bất ngờ thứ hai, Hà Kiến Vũ cũng là một trong những vị khách tới dự lễ cưới.

Khi Tô Tiểu Mộc và Ninh Nhiên dính với nhau cũng chính là lúc tình cảm giữa anh cả Tô Khiêm Trình và Hà Kiến Vũ tốt nhất. Ninh Nhiên bắt chước bà mối, cứ ra rả gọi “chị dâu, chị dâu”. Sau này, khi mỗi người một nơi, có lẽ bọn họ vẫn giữ liên lạc. Vì vậy, Ninh Nhiên mời chị ta tới dự đám cưới cũng chẳng có gì lạ.

Lễ cưới được tổ chức theo kiểu truyền thống của Trung Quốc. Tuy bình thường nhưng cũng rất có khí thế, coi như không xử bạc với Diệp Tuyết Quân. Trừ việc bố mẹ Ninh Nhiên nhìn thấy bà mối thì mặt mày hơi lúng túng, tất cả đều rất bình thường. Sau khi các nghi thức kết thúc, đôi vợ chồng mới cưới đi các bàn chúc rượu. Nhìn quanh một lượt, chẳng thấy có ai quen, con cáo họ Hạ kia lại chưa tới, bà mối gắp được hai miếng thì chuẩn bị chào về.

Cô đi một vòng trong khách sạn mà không tìm thấy cô dâu nhưng lại gặp chú rể Ninh Nhiên ở ngoài hành lang. Hai người vừa nhìn thấy nhau thì đều ngập ngừng né tránh. Trước mặt người khác, bà mối có thể giả vờ như không có chuyện gì, nhưng khi một mình đối diện với người yêu cũ, trong lòng vẫn cảm thấy rất mông lung.

Bầu không khí hơi trầm xuống. Hai người cứ im lặng đứng ngoài hành lang như thế, dường như ai cử động trước sẽ phá hỏng bầu không khí này. Một lúc lâu sau, lâu tới nỗi Tô Tiểu Mộc nghĩ rằng chân mình đã mọc rễ thì mới nghe thấy tiếng cửa mở phía sâu trong hành lang. Tiếng cười ồn ã từ trong vọng ra, lát sau thấy mấy cô gái vây xung quanh Diệp Tuyết Quân bước ra. Hóa ra Ninh Niên đang đợi cô dâu thay quần áo.

Nghĩ tới đây, bà mối im lặng cúi đầu. Diệp Tuyết Quân cũng phát hiện sự tồn tại của Tô Tiểu Mộc, kéo cô lại hỏi thăm một hồi. Bà mối nói nhà mình có việc nên phải về trước, Diệp Tuyết Quân cũng không giữ, chào tạm biệt rồi vào đại sảnh khách sạn cùng Ninh Nhiên.

Khi Ninh Nhiên đi qua người bà mối, cô mơ hồ nghe anh nói: “Chúc mừng!”

Chúc mừng!

Bà mối từ từ nắm chặt tay, tâm trạng thất tình đã dồn nén trong lòng mấy năm nay cuối cùng cũng được thả lỏng rồi biến mất. Trong ngày cưới của Ninh Nhiên mà anh lại nói chúc mừng với cô. Chúc mừng gì chứ? Hôm ấy, trong cửa hiệu áo cưới, anh đã nhìn thấy, xa anh, Tô Tiểu Mộc vẫn là cô bé vui vẻ ngày nào. Cô không chỉ tiếp tục sống mà còn tìm được một ông chồng tốt hơn anh ngàn vạn lần, đương nhiên đáng để chúc mừng rồi.

Mắt Tô Tiểu Mộc hơi ươn ướt nhưng khóe miệng lại thoáng nhếch lên. Có lẽ trong lòng Ninh Nhiên, sự xuất hiện của cô ngày hôm nay là khiêu khích, là cố ý làm anh khó chịu. Nhưng chỉ mình bà mối mới hiểu, dù mối tình ấy kết thúc như thế nhưng cô vẫn không thể gạt bỏ hết những năm tháng thiếu niên có Ninh Nhiên bên cạnh, không thể quên nỗi sợ hãi khi phải đối diện với việc bị cưa chân và cả sự an ủi của Ninh Nhiên.

Khi ấy, bệnh viện sắp làm phẫu thuật mổ xương cho bà mối, nếu xương bị hoại tử thì phải cưa đi chân trái. Trước khi phẫu thuật, lớp trưởng ngoan - học sinh gương mẫu Ninh Nhiên chưa bao giờ tới muộn về sớm, tự nhiên lại trốn học tới thăm cô. Rõ ràng, cậu bé ấy còn luống cuống hơn bất cứ ai, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh nói: “Tiểu Mộc, em biết không, sự may mắn và xui xẻo của một người đều có giới hạn cả đấy. Em xem, lần này em bị tai nạn… là đã dùng hết sự xui xẻo của kiếp này rồi. Thế nên em phải tin rằng, sau này, em sẽ chỉ còn lại may mắn thôi. Thế nên… chắc chắn em không bị cưa chân đâu, em phải cố gắng lên…”

Bà mối suýt bật khóc: “Sao em cố gắng được, em bị gây mê thì sao mà biết được.”

Ninh Nhiên nắm tay cô thật chặt, cũng không biết rốt cuộc là đối phương đang run hay mình đang run: “Kệ, dù sao em cũng phải cố gắng nhé! Có chuyện… không phải ai cũng nói em… em thích anh sao? Nếu em phẫu thuật thành công, anh cho phép em thích anh…”

Đấy là “điều may mắn” đầu tiên bà mối nhận được sau lần đại nạn ấy. Đúng là nói thiêng, từ đó cuộc đời bà mối luôn gặp may mắn, thuận buồm xuôi gió. Chỉ đáng tiếc, chúng ta hoạn nạn có nhau, nhưng không thể cùng nhau hưởng hạnh phúc. Trong những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời, bà mối đã mất Ninh Nhiên. Nhưng dẫu là như thế, yêu rồi hận, đã đau, đã khóc đủ rồi, cô vẫn không thể xóa đi hình ảnh Ninh Nhiên như cắt bỏ khối u ác tính trong đầu, ký ức tuyệt vời vẫn ở đấy. Hôm nay, cô chỉ là tới chúc mừng anh với tư cách là một người bạn cũ mà thôi.

Có khi, mất đi không hẳn vì bạn không đủ xuất sắc, không nỗ lực hết mình. Nói theo kiểu cứng nhắc nhất thì là hai người có duyên mà không có phận. Nói theo cách lãng mạn nhất, thì thứ bạn đáng có được còn tốt hơn. Hạ Hà Tịch, nhất định là cái “còn tốt hơn” ấy. Nghĩ tới đây, Tô Tiểu Mộc đang rưng rưng nước mắt bỗng mỉm cười ngọt ngào, trong lòng cô cũng thầm nói với bóng người đã đi xa: “Chúc mừng anh!”

Sầu khổ xong xuôi, bà mối thở phào một cái. Vừa lau nước mắt vừa bước xuống lầu để rời khỏi đây, nhưng quay người lại mới phát hiện trước mặt mình có một tờ khăn giấy.

Bàn tay ấy, chủ nhân của nó phải là người xinh đẹp, lộng lẫy, hoặc là người dịu dàng, thông minh.

------------------------Tôi là đường phân cách nghỉ ngơi giữa màn----------------

Dưới ánh nắng ấm áp, bà mối ngồi sóng vai bên Hà Kiến Vũ. Hà Kiến Vũ nhìn đôi mắt vẫn còn đỏ của Tô Tiểu Mộc, mỉm cười nói: “Đã bao nhiêu năm rồi mà em vẫn không thay đổi, ngoài miệng thì rõ ràng đâu ra đấy, thực ra thì mềm lòng chẳng ai bằng.”

Bà mối quay đầu lại nhìn gương mặt xinh đẹp ấy, cau mày nói: “Đừng giả vờ hiểu tôi. Dù tôi có nói một đằng nghĩ một nẻo với Ninh Nhiên, nhưng với chị thì không như thế. Tôi thật lòng hy vọng chị mãi mãi biến mất, mãi mãi không có quan hệ với nhà họ Tô, với anh cả.” Uống cạn ly nước lọc, Tô Tiểu Mộc dúi mạnh cái ly giấy vào tay Hà Kiến Vũ, nói: “Cảm ơn ly nước của chị, tôi uống xong rồi, tôi đi đây.”

Quay người đi chưa được hai bước, Tô Tiểu Mộc nghe thấy giọng nói của Hà Kiến Vũ vang lên ở phía sau: “Tại sao hôm nay Hạ Hà Tịch không tới?” Vừa nghe câu ấy, bước chân mạnh bạo của Tô Tiểu Mộc bỗng ngừng lại. Cô nghe thấy tiếng cười khẽ của Hà Kiến Vũ ở đằng sau: “Có phải anh ta nói với em là công ty có việc không? Tiểu Mộc, em nghĩ kỹ đi, nếu thật sự có chuyện lớn cần anh ta đích thân đến giải quyết thì chị có thể tới đây tham dự lễ cưới không?”

Bà mối chậm rãi quay người lại, ánh mắt sâu không thấy đáy: “Rốt cuộc chị muốn nói gì?”

Hà Kiến Vũ cúi mặt, cặp mi dài phủ xuống. Chị ta im lặng một lát, dường như đang đắn đo không biết nên nói thế nào, lát sau mới nói từng chữ một: “Buổi sáng chị nhận được tin, con gái chủ tịch Mục Chính Uy của tập đoàn Chính Uy, Mục Quả, hôm nay đã bay tới thành phố C.”

Nghe thế, Tô Tiểu Mộc kinh ngạc tới nỗi hồi lâu vẫn không nói nên lời. Cô còn nhớ rõ buổi chiều hôm ấy, trong xe ô tô, Hạ Hà Tịch nắm lấy tay cô, dịu dàng nói: “Quả Quả… là con gái của gia đình nhận nuôi anh, anh vẫn coi cô ấy là em gái…”

Trong thoáng chốc, cảm giác nghẹt thở ùn ùn kéo tới. Lẽ ra cô phải nhận ra từ lâu, Hạ Hà Tịch làm việc ở tập đoàn Chính Uy, tuổi còn trẻ mà đã leo tới vị trí như hiện nay, nếu không có gia thế, anh dựa vào cái gì chứ? Nhưng mỗi lần nghĩ tới hai chữ Chính Uy, bà mối lại muốn lảng tránh. Cô không muốn nhớ lại những chuyện không tốt đẹp kia. Thế nhưng… đi một vòng lớn như thế, cô vẫn không thể thoát ra được.

Hà Kiến Vũ cong môi, nắm lấy vai Tô Tiểu Mộc, cố gắng để cô bình tĩnh: “Tiểu Mộc, em hãy nghĩ xem, Hạ Hà Tịch dựa vào thân phận con nuôi của chủ tịch sao có thể hô phong hoán vũ ở Chính Uy được? Thành phố C chẳng qua chỉ là một viên đá lót đường cho anh ta thôi, tới khi anh đã đã tích đủ nhân khí thì sẽ quay lại công ty mẹ ở thành phố A tiếp nhận tập đoàn Chính Uy. Em cho rằng trong lòng chủ tịch đang tính toán gì hả?”

Tô Tiểu Mộc nghiến răng, lạnh lùng đáp: “Chị đừng nói nữa, tôi dựa vào cái gì mà tin tưởng loại người như chị? Chị Hà, xin chị nhớ kỹ cho, Hạ Hà Tịch là chồng tôi!”

Câu này như chọc giận Hà Kiến Vũ, chị ta bèn thay hành động dịu dàng bằng cách kéo mạnh cổ áo bà mối, nói: “Em vẫn chưa tỉnh lại sao? Thân phận của Hạ Hà Tịch ở tập đoàn Chính Uy không phải là con nuôi, mà là con rể! Còn thân phận của em với nhà họ Mục… Em thấy anh ta tiếp cận em là tình cờ thật sao?”

Câu nói cuối cùng khiến bà mối rơi thẳng vào hầm băng.

----------------Tôi là đường phân cách tiếp tục nghỉ ngơi giữa màn--------------

Khi Hạ Hà Tịch về nhà, mặt trời đã ngả về hướng tây. Phòng khách không bật đèn, cả căn phòng được bao phủ bởi một lớp ánh sáng vàng mờ nhạt khiến căn phòng có chút cảm giác cô đơn. Con cáo họ Hạ kia đi vòng quanh nhà, cuối cùng, anh tìm thấy bà mối đang cuộn tròn trong phòng ngủ, gương mặt ướt đẫm, hai mắt nhắm chặt, môi dưới cũng bị cắn cho rớm máu.

Hạ Hà Tịch vén sợi tóc dính trên mặt bà mối, còn chưa kịp lên tiếng, cô đã mở đôi mắt sáng lấp lánh, giọng nghẹn ngào: “Con cáo họ Hạ kia, em tới tháng rồi.”

“…”

Chuyện này với bà mối đúng là một cú đánh, tuy không nguy hiểm nhưng cũng đâm vào tim! Từ lúc Hạ Hà Tịch xuất viện, Tô Tiểu Mộc vẫn cân nhắc bỏ chút thời gian tới bệnh viện kiểm tra xem có thật hay không. Dù không chắc chắn lắm, nhưng tin tức vẫn bay rất nhanh tới tai mợ hai. Bà gọi điện thoại tới lảm nhảm một hồi, bà mối hiếm hoi lắm mới có một lần ngoan ngoãn ngồi nghe, cất hết giày cao gót, cà phê, trà hoa quả thích nhất cũng bỏ hẳn, ngay cả lên mạng cũng hạn chế, chỉ sợ phải tiếp xúc với phóng xạ.

Hạ Hà Tịch hiểu, dù bà mối không nói ra miệng, nhưng thực ra trong lòng còn hồi hộp về sinh mệnh bé nhỏ này hơn cả anh, đặt mua mấy cuốn sách về chuyện sinh con trên mạng là bằng chứng rõ ràng nhất. Nhưng khi hai người đang hồi hộp chờ đón đứa bé này, kinh nguyệt lại cuồn cuộn kéo tới để nói cho hai người biết rằng, không hề có. Thế này có là ai thì cũng không chịu nổi.

Ở lễ cưới Ninh Nhiên, bà mối bị Hà Kiến Vũ đả kích như thế, về nhà thay quần áo xong thì hoàn toàn đổ gục, không đứng lên nổi. Nhìn Tô Tiểu Mộc đáng thương, Hạ Hà Tịch cũng trở nên luống cuống.

Rót sữa pha mật ong, chuẩn bị túi nước nóng nhét vào trong chăn, Hạ Hà Tịch vỗ vỗ đầu bà mối: “Đừng có cuộn người lại, dậy rửa mặt đi.”

Bà mối lắc đầu, khẽ cắn lên cánh tay Hạ Hà Tịch. Nhớ tới lần đầu tiên có tháng, cô cũng đau tới chết đi sống lại thế này, nhưng lại ngại không nói cho Ninh Nhiên biết, về nhà phải giả vờ mạnh mẽ để mọi người không phải lo lắng. Giờ vất vả lắm mới tìm được cơ hội để có thể yếu đuối, tìm được người để có thể tỏ ra mềm yếu mà không phải giấu giếm trước mặt anh, tại sao lại bỏ qua cơ chứ? Tới giờ phút này, Tô Tiểu Mộc mới hiểu ra tác dụng đích thực của các ông chồng, không phải quét thẻ, cũng không phải làm ấm giường, mà là khi cảm thấy đau thương có thể giở trò làm nũng, mà anh ấy chỉ có thể bó tay với bạn.

Sau khi in một hàng dấu răng trên tay Hạ Hà Tịch, bà mối thấy hình như bụng mình không đau như trước nữa, cô chán nản nói: “Bên ngoài lạnh lắm, em không muốn dậy.”

Con cáo họ Hạ thở dài nhưng trong mắt tràn ngập ý cười: “Thế anh lấy khăn nóng cho em nhé, đêm nay gọi thức ăn ở ngoài, anh hầm ít canh cho em uống nhé?”

Tô Tiểu Mộc rất hài lòng với quyết định của chồng, dịch sang một chút rồi vỗ vỗ lên giường: “Không vội, anh lên đây để em ôm chút đi.”

Hạ hà Tịch dở khóc dở cười, đành bó tay với bà mối hiếm khi giở trò làm nũng. Anh cởi áo khoác, bỏ giày ra rồi leo lên giường ôm cô. Bà mối dụi dụi vào lòng con cáo họ Hạ, mùi hương nam tính quen thuộc bao phủ lấy cô xen lẫn mùi nước hoa Cổ Long. Cô vùi đầu vào ngực anh, ôm túi chườm trên bụng, trong thoáng chốc, cô thấy ấm ấp tới tận đáy lòng, không còn khó chịu nữa, mà rất thỏa mãn.

Hạ Hà Tịch chỉnh lại chăn cho hai người, hôn lên trán cô, hỏi: “Tốt hơn chưa?”

“Ừm…” Tô Tiểu Mộc khẽ đáp, thò nửa cái đầu ra, chớp chớp đôi mắt đen láy, cười nói: “Hạ Hà Tịch, em đã từng kể chuyện nhà em cho anh nghe chưa?”

Hạ Hà Tịch hoảng hốt nửa giây, rồi hờ hững lắc đầu. Tô Tiểu Mộc thấy vậy thì lại cúi xuống, hai tay ôm lấy anh, lại hỏi: “Anh muốn nghe không?”

“Nếu cô Hạ bằng lòng kể, anh Hạ xin được lắng nghe.”