Kế hoạch mai mối - Chương 40 - 41

Chương 40

Boss lớn

Mấy hôm sau, Hạ Hà Tịch được xuất viện. Bà mối nghĩ rằng, cuối cùng hai người cũng được nghỉ ngơi thoải mái, nhưng không ngờ lại bị lọt vào cuộc oanh tạc điện thoại của Jamie, với mục đích bảo bà mối làm hướng dẫn viên du lịch, dẫn chị ta đi chơi ở thành phố C.

Đúng là Jamie đã mặt dày đưa ra yêu cầu đó, nhưng chị ta lại giải thích rất rõ ràng, mạch lạc, tổng cộng có ba lý do để bà mối làm hướng dẫn viên cho chị ta. Thứ nhất, bà mối sống ở ở thành phố C từ nhỏ, chỗ nào ăn ngon, chỗ nào chơi vui thì bà mối hiểu rõ nhất. Thứ hai, nếu không nhờ sự giúp đỡ của người vợ cũ xinh đẹp, trẻ trung, quyến rũ, hào phóng, dịu dàng… có khi bây giờ hai vợ chồng Hạ Hà Tịch, Tô Tiểu Mộc vẫn đang cãi vã, giận dỗi, thế nên chị ta là ân nhân của hai người, bà mối làm hướng dẫn viên miễn phí để báo đáp chị ta cũng là phải (đồng chí Jamie hình như hoàn toàn quên mất mình chính là nguyên nhân khiến hai vợ chồng người ta cãi nhau =_=). Thứ ba, Jamie đã từng tìm tới chồng cũ, mong anh làm trọn nghĩa chủ nhà, nhưng anh Hạ từ chối ngay: “Có chuyện thì tìm vợ tôi”, thế là Jamie cun cút chạy đi tìm cô Hạ thật…

Với hai lý do đầu tiên, bà mối vẫn kiên nhẫn nghe, nhưng tới lý do thứ ba, lửa giận bốc cao tới ba thước. Bà mối ngắt điện thoại, thuận tay ném gối sang người đang ngồi bên cạnh, gào lên: “Cái gì mà “có việc thì tìm vợ tôi”? Hạ Hà Tịch, em là quản gia nhà anh chắc?”

Đây đúng là chuyện kỳ thú trong thiên hạ. Có ai từng nghe chuyện vợ mới không những chung sống hòa thuận với vợ cũ của chồng, mà còn làm hướng dẫn viên du lịch đưa đồng chí vợ cũ đi vòng quanh thế giới không? Dù cô không ghét Jamie cũng không được, hơn nữa, Tô Tiểu Mộc phát hiện, giờ gã họ Hạ nào đó nói câu “có việc thì tìm vợ tôi” càng ngày càng thuận miệng, giống như dù có chuyện gì xảy ra, anh chẳng cần suy nghĩ cũng nói được câu ấy.

Mà nói tới chuyện này thì phải nói tới chuyện của tuần trước.

Khi ấy, Hạ Hà Tịch vẫn đang nằm viện, bà mối thấy thời tiết đẹp, ánh nắng ấm áp, mà vết thương trên chân Hạ Hà Tịch cũng đỡ tới bảy, tám phần, bèn dìu anh ra vườn hoa sưởi nắng. Hình như hôm ấy tâm trạng của anh Hạ cũng rất tốt, anh ngồi trên ghế gỗ đọc tạp chí.

Bà mối đã nói, con cáo họ Hạ là một con cáo già lẳng lơ thích làm dáng. Lúc này, anh đang mặc một chiếc áo len cổ chữ v đơn giản, đeo cặp kính cận bình thường, lẳng lặng ngồi ở một góc đọc tạp chí nhưng trên người vẫn toát lên khí chất quân tử, nho nhã.

Như thế, bà mối cũng không thể trách cái mùi “lẳng lơ” trên người con cáo họ Hạ kia có thể thu hút giống cái. Cô chỉ về phòng lấy thêm cái áo khoác một lát, thế mà lúc quay lại, trên ghế Hạ Hà Tịch đang ngồi đã có thêm một thiên thần áo trắng. Hai người cúi đầu nói chuyện dưới ánh nắng ấm áp. Cũng không biết con cáo kia nói những gì mà thiên thần áo trắng cười rất tươi, trên gương mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo có hai vệt đỏ rất khả nghi.

Cách đó mấy trăm mét, dưới một gốc cây to cũng có hai cô y tá thực tập đang thì thầm to nhỏ.

“A, Tiểu Huệ tới bắt chuyện thật kìa, xấu hổ quá!”

Cô kia hừ hừ: “Từ trước tới nay nó vẫn lấy xấu hổ làm vinh quang. Chẳng qua… đây đúng là kiểu mặt người dạ thú mà nó thích.”

“Hì, đâu phải chỉ mình nó đâu, chẳng phải cậu cũng thích kiểu thư sinh đấy sao? Thế nào? Hay là chúng ta cũng lại đó hỏi thăm tình hình của bệnh nhân chứ nhỉ?”

“A, đúng rồi, sao cậu biết anh ta chưa kết hôn hả?”

“Ngố! Không thấy trên tay anh ta chưa có nhẫn cưới à? Nói không chừng còn cơ hội thật đấy…”

Để bảo vệ quyền lợi của “cô Hạ”, bà mối bèn ho khan một tiếng, vẫy tay gọi Hạ Hà Tịch ngay trước mặt hai cô y tá trẻ: “Ông xã…” Từ khi hai người kết hôn đến nay, đây là lần đầu tiên bà mối gọi Hạ Hà Tịch như vậy.

Quả nhiên, Hạ Hà Tịch nghe thấy thì giật mình, sau khi chắc chắn đó là giọng phu nhân nhà mình mới gật đầu mỉm cười với cô. Bà mối không để cho đám thiên thần áo trắng có cơ hội được thở, cô khoanh tay trước ngực, giơ ngón trỏ về phía Hạ Hà Tịch, ngoắc ngoắc…

Đúng thế, đây là động tác kinh điển có chút khiêu khích, lực sát thương có thể tham khảo trong Tiểu gia! Cười cái thiếp xem[18]. Đồng chí “ông xã” quả nhiên ngẩn người, đắn đo một hồi rồi ngoan ngoãn cà nhắc từng bước tới chỗ bà mối. Khi đồng chí Hạ tới trước mặt bà mối, trái tim các thiên thần áo trắng vỡ ra từng mảnh, lẳng lặng đi mất.

[18] Tên một tác phẩm khác của Mèo Lười Ngủ Ngày.

Hạ Hà Tịch chịu làm chú chó trung thành được chủ gọi tới, chỉ cười cười, nhưng bà mối lại hỏi: “Cô y tá lúc nãy nói gì với anh hả?”

“À, cô ấy hỏi anh mua tạp chí ở đâu?”

Bà mối nhìn chằm chằm vào tờ tạp chí bán đầy rẫy tại các sạp báo mà con cáo họ Hạ kia đang cầm, trừng mắt trách cứ: “Trêu hoa ghẹo nguyệt!”

Hạ Hà Tịch cười ngượng ngùng: “Dù là thế thì cũng vì cô Hạ đã dìu anh ra đây nên anh mới có cơ hội trêu hoa ghẹo nguyệt thôi.” Sao cuối cùng lại trở thành lỗi của cô vậy chứ? Bà mối lườm con cáo kia, thấy đối phương vẫn tỏ vẻ “anh không sai” thì giận tới nỗi nghiến răng ken két.

Con cáo họ Hạ hỏi: “Thế nếu có cô nào khác nói chuyện với anh, anh phải làm thế nào?”

Bà mối không thèm nghĩ, đáp ngay: “Sau này có cô nào nói chuyện với anh, anh cứ nói với họ: “Có chuyện thì tìm vợ tôi!""

Có chuyện thì tìm vợ tôi… Thế là, bà mối rơi vào cái bẫy ngày hôm nay, đúng là tự bê đá đập vào chân mình. Liếc mắt nhìn Hạ Hà Tịch đang thảnh thơi ở bên cạnh, Tô Tiểu Mộc nhẹ nhàng trách: “Dù sao em cũng không quan tâm chuyện của vợ cũ nhà anh, anh tự quyết đi!”

Con cáo họ Hạ chẳng thèm suy nghĩ gì mà “ừ” một tiếng, vỗ vỗ đầu bà mối, nói: “Cho anh hai ngày.” Sau hai ngày, vấn đề của đồng chí vợ cũ quả nhiên đã được giải quyết ổn thỏa. Jamie vô cùng tiếc nuối gửi email tới báo: “Trong nhà có chuyện, phải về Đức đây.” Cái gọi là “có chuyện” không cần nói bà mối cũng biết là thủ đoạn của ai, thế nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ vô cùng tiếc nuối đi tiễn người ta.

Hôm Jamie về nước, đúng lúc bà mối được nghỉ làm. Hai người hẹn gặp nhau ở quán cà phê trước khi lên máy bay. Nhìn dây thường xuân đang đong đưa bên ngoài cửa sổ, bà mối đặt cốc trà xuống, hỏi: “Chuyến này về chị còn tâm nguyện gì không? Nào, nói ra để tôi vui vẻ một chút.” Thực ra, ở một khía cạnh nào đó, bà mối và Jamie có rất nhiều điểm giống nhau. Hai người đều yêu ghét rõ ràng, làm việc tuyệt đối không mập mờ, khuất tất, không yếu ớt như những cô gái khác, và đều có vẻ tinh quái của riêng mình. Cả hai đều không thích phải câu nệ người khác, nhưng có sự thoải mái nâng lên được thì đặt xuống được.

Jamie nghe bà mối nói vậy thì chống má, đảo đôi mắt xinh đẹp, ra vẻ oán hận nói: “Sao lại không có nhỉ? Vốn muốn tới tham quan, học tập vợ Sum một chút, cũng may, dù cô không làm tôi hài lòng, nhưng cũng không làm tôi thất vọng.”

Nói xong, Jamie lại nháy mắt với bà mối: “Cô biết không? Trước khi đến phá đám đêm tân hôn của hai người, tôi đã học kỹ lời thoại rồi. Tôi muốn sau khi cô giận dỗi chạy đi mất, sẽ nói với Sum, xem đi, vợ anh cũng chỉ như thế thôi, cô ta không tin tưởng anh. Đáng tiếc… tôi lại gặp phải con hổ cái là cô…”

“Nếu tôi không phải hổ cái thì sao có thể trấn áp con cáo họ Hạ kia chứ?” Bà mối không nhịn được cười, nhướn mày đùa giỡn, nhưng nói xong lại hạ giọng, lạnh lùng nói: “Thế nhưng đồng chí vợ cũ này, trong câu chuyện chị kể, hình như đã để sót gì đó đúng không?” Tô Tiểu Mộc vừa nói vừa chậm rãi khuấy cốc trà: “Cô gái chủ động hôn Hạ Hà Tịch ở Đức ấy... Chẳng phải cô ta mới là nhân tố lớn nhất trong cuộc hôn nhân hợp đồng của chị và Hạ Hà Tịch sao?” Thế nhưng Jamie chỉ cười, ra vẻ hả hê lắm: “Tôi còn cho rằng cô không để ý, không ghen chút nào cơ đấy!”

Bà mối ngẩng đầu, đôi mắt sáng như bị phủ một lớp sương mù khiến người ta không đọc được tâm trạng. Jamie lắc mái tóc xoăn, cong môi lên nói nửa đùa nửa thật: “Về cô gái đó à… Giờ tôi chỉ có thể nói cho cô biết, nếu đây là game online, tôi nhất định không phải là BOSS tổng. À… cùng lắm chỉ được coi là quân tiên phong thôi nhỉ? BOSS tổng trong game online này còn chưa xuất đầu lộ diện đâu!”

Tô Tiểu Mộc khẽ nheo mắt, hờ hững nhìn Jamie.

Jamie nhún vai, giả vờ che ngực tỏ vẻ đau lòng: “Ôi chao! Nhân vật BOSS nhỏ si tình của tôi sẽ hạ màn ngay đây, sau này cô phải cố lên. Tôi thích cô đấy…” Jamie nói xong thì đứng dậy xách túi: “Cũng sắp tới giờ rồi, chúng ta ra sân bay đi.”

Bà mối uống ngụm trà, liếc mắt nhìn Jamie, đáp: “Sửa lại cho chị một chút, là “chị tới sân bay”, không phải “chúng ta”.”

Jamie ngạc nhiên nói: “What? Chẳng lẽ cô muốn tôi bắt taxi tới sân bay một mình sao? Vợ chồng cô cạn tình cạn nghĩa thế cơ à? Dù tôi là vợ cũ, là nữ phụ ác độc thì cũng có quyền yêu cầu hai người hộ tống, rút lui hoành tráng chứ!”

Bà mối bịt tai lại, không thèm quan tâm tới đạo lý méo mó của Jamie: “Đồng chí vợ cũ, dù tôi không thể đích thân ra sân bay tiễn chị, nhưng tôi đã tìm cho chị một anh chàng sứ giả đẹp trai lại vui tính. Giờ chị có thể đi thang máy, rẽ phải ra cửa, sau đó, tìm chiếc xe biển số 747 màu xanh.”

Jamie nghe vậy thì có chút hoang mang, cau mày nhìn bà mối, hỏi khẽ: “Ý gì đấy?”

Bà mối chớp mắt, gương mặt hiện lên ý cười: “Cô An Lăng về nước chuyến này ngoài việc thăm họ hàng, thì mục đích lớn nhất không phải là tìm chồng sao? “Siêu thị đàn ông” xin hết lòng phục vụ, mong cô hài lòng. Nếu thật sự thành đôi, xin nhớ đánh giá tốt cho chúng tôi.”

Jamie ngầm hiểu ý, cười đen tối rồi đi mất. Bà mối nhìn theo bóng lưng chị ta rồi mở di động nhắn tin cho anh ba Tô Nhạc Trình: “Anh ba! Em đã thắt chỉ đỏ giúp anh rồi đấy, có thể buộc được người đẹp hay không chỉ có thể dựa vào anh thôi.”

Xong việc, Tô Tiểu Mộc ngồi ngẩn ra một lát. Khi trà đã nguội mới quyết định lấy di động, ấn dãy số đã thuộc lòng. Thấy người ở đầu dây bên kia bắt máy, cô chậm rãi nói: “Giờ em đang ở quán cà phê La Mạn, anh qua đây đi.”

Chương 41

Tín vật

Dù mới đầu đông, trên đường đã có người mặc áo khoác dày, quàng khăn len, đi găng tay len, mũ nón đầy đủ, trông như một quả cầu tròn vo, vừa ấm áp lại vừa buồn cười. Bà mối hẹn gặp Hạ Hà Tịch ở quán cà phê nhưng cuối cùng lại chạy xuống dưới, đứng bên đường vừa ngắm người qua lại vừa chờ Hạ Hà Tịch.

Hết đèn đỏ rồi đến đèn xanh, cây ngô đồng to lớn giờ chỉ còn là một cái gốc trơ trụi, lẻ loi bên đường… Dù hơi lạnh nhưng bầu không khí ở đây vẫn tốt hơn trong quán cà phê. Khi Hạ Hà Tịch tới thì thấy Tô Tiểu Mộc đang đút hai tay vào túi áo khoác, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước, anh bất giác bước nhanh tới gần cô. Đứng trước mặt bà mối, giọng anh hơi cuống lên: “Sao lại chạy xuống đây? Nhỡ lạnh thì làm sao?”

Một bàn tay to lớn ấm áp vươn tới, kiểm tra xem cô có lạnh không, cô lắc đầu: “Trong đó chán lắm.”

Hai người im lặng, cứ im lặng đứng như thế. Hôm nay, hai vợ chồng không ra sân bay tiễn Jamie là vì đang chuẩn bị đi xem áo cưới. Theo ý của Hạ Hà Tịch, dù có con thật hay không, lễ cưới không thể hoãn được nữa, phải tranh thủ tổ chức luôn dịp này. Còn nữa, Hạ Hà Tịch hiểu, giữa hai người còn thiếu một tín vật quan trọng…

“Đi thôi, người ở cửa hiệu áo cưới đang chờ mình rồi.” Hạ Hà Tịch nắm tay bà mối, vừa nói vừa kéo bà mối đi, nhưng có cảm giác bị đằng sau kéo lại, ngoảnh lại nhìn thì thấy bà mối vẫn đứng im tại chỗ, cắn môi nói: “Hạ Hà Tịch, trước khi tới cửa hiệu áo cưới, em có chuyện muốn hỏi anh.”

“…” Đúng lúc đó, một cơn gió thổi qua, bà mối khẽ rùng mình. Hạ Hà Tịch ôm cô vào lòng, giọng anh khàn đi, dễ nghe mà quyến rũ, anh nói: “Lên xe rồi nói, ở đây lạnh lắm.”

Trong xe, hai người thấp thỏm lo âu. Hạ Hà Tịch liếc nhìn bà mối một cái, khóe miệng bất giác nhếch lên. Tất nhiên anh biết bà mối muốn nói gì, hỏi gì, chỉ không biết với người miệng rộng như Jamie, rốt cuộc cô ta đã nói bao nhiêu, liệu có gây hiểu nhầm không đáng có không? Nhưng nói đại khái thì cô Hạ nhà mình rất tiến bộ, ít ra, cô hiểu chuyện ghen tuông là thứ gia vị cần thiết trong cuộc sống hôn nhân.

Tô Tiểu Mộc vẫn cúi đầu, khuấy khuấy cốc trà sữa nóng Hạ Hà Tịch mua cho, ủ rũ nói: “Em từ nhỏ tới lớn hay qua loa đại khái, lơ đễnh cẩu thả, tính tình chẳng khác gì con trai. Hồi còn đi học, có bạn trai thích em, em lại chẳng cảm thấy gì, mãi tới khi người ta chuyển mục tiêu khác em mới bất giác nhận ra…” Bà mối thở dài, ngẩng lên nhìn Hạ Hà Tịch: “Thế nên sống hơn hai mươi năm, em mới nở hai bông hoa đào. Một bông là Ninh Nhiên, một bông là anh…”

Nói xong, trong xe bỗng trở nên lạnh lẽo. Hạ Hà Tịch chờ lâu sau vẫn không thấy bà mối nói tiếp, đành hỏi: “Rồi sau đó?”

Tô Tiểu Mộc thoáng buồn phiền: “Không có sau đó!” Hay là… anh Hạ mong có sau đó? Nghĩ tới đây, bà mối bổ sung thêm: “Nếu sau này em có gặp bông đào nào ở ngoài, nhất định sẽ báo cho anh Hạ biết.”

Hạ Hà Tịch tròn mắt, dở khóc dở cười nhìn bà mối: “Thế rốt cuộc cô Hạ muốn nói gì? Ông xã xin được thỉnh giáo.”

“Ừ…” Tô Tiểu Mộc gật đầu, rất hài lòng với sự ngoan ngoãn, biết nghe lời của ông chồng. Cô im lặng một lát, lại uống thêm ngụm trà sữa nóng hổi, rồi mới chậm rãi nói: “Nếu phu nhân ta đã khai báo rõ ràng lịch sử tình yêu… đồ khốn nhà chàng còn không khai rõ mấy bông đào héo ra cho ta đi!”

Sau tiếng gào đau tai, Hạ Hà Tịch đột nhiên ngẩng đầu lên, thấy trong mắt cô Hạ đã bùng lên ngọn lửa nhỏ, xem ra, lời ngon ý ngọt bình thường không dùng được rồi. “Hạ Hà Tịch, anh cũng vô liêm sỉ lắm đấy, rốt cuộc anh đã trêu ghẹo bao nhiêu cô rồi hả? Ok, chúng ta bỏ qua mười tám cô em giới thiệu cho anh, ngoài vợ cũ ra thì anh còn hồng nhan tri kỷ khác, đúng không?”

Hạ Hà Tịch giật mình, nhưng vẫn mỉm cười đáp: “Nhóc, anh sống gần ba mươi năm rồi, cũng chỉ nở có hai bông hoa đào.” Bà mối im lặng, nhìn Hạ Hà Tịch xòe ngón tay ra, nheo mắt cẩn thận đếm: “Lúc anh đi học không được dễ nhìn như cô Hạ, nên chẳng có cô nào theo cả. Nhưng khổ nỗi lại thầm yêu một cô gái, sau này gặp lại tưởng rằng có cơ hội, nhưng cố gắng hết lần này đến lần khác, cuối cùng lại bị trúc mã của đối phương đánh bại. Thế nên, anh thu dọn hành lý, mang theo bông hoa tan nát của mình trốn tới Đức. Tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ gặp được bông hoa đào của mình, ai dè… Giờ bông hoa đào tươi đẹp thứ hai của anh đã nở… không phải là phu nhân em sao?”

Tô Tiểu Mộc đang chăm chú nghe Hạ Hà Tịch nói, nhưng tới câu cuối đột nhiên có cảm giác đầu ngón tay lành lạnh. Cúi đầu nhìn thì ngạc nhiên tới mức suýt kêu lên, một chiếc nhẫn kim cương đã được lồng vào ngón áp út của cô một cách nghiêm chỉnh, kích thước cũng vừa vặn. Từ trước tới nay, bà mối chẳng hề có hứng thú với đồ trang sức, chuyện nhẫn cưới không phải chưa từng nghĩ tới, nhưng thấy trên tay mình chỉ quấn quấn mấy cái vòng mà đánh chữ đã bất tiện lắm rồi nên cô không nhắc tới nữa, dù sao cũng chẳng có ai theo đuổi mình. Thế nhưng, với gã họ Hạ kia, bà mối vẫn đắn do việc mua “vòng chó” cho anh đeo, thể hiện quyền sở hữu tuyệt đối của nhà họ Tô. Nhưng cô còn chưa kịp hành động thì đã bị đối phương tròng cái “vòng chó” vào tay mình rồi.

Bà mối bất giác cử động ngón tay. Chiếc nhẫn đính kim cương có kiểu dáng đơn giản, viên kim cương nhỏ nhắn, khiêm tốn nhưng không hề mất giá. Cô tặc lưỡi: “Sao tự nhiên lại nhớ tới…”

Hạ Hà Tịch vỗ vỗ đầu cô, ngắt lời cô bằng hai từ đơn giản: “Tín vật.”

Nghe xong, Tô Tiểu Mộc lại nghịch ngợm xoay xoay cái nhẫn trên tay. Nhìn màu sắc rực rỡ phản chiếu từ nhiều hướng khác nhau, trong lòng cô tràn ngập những đóa hoa nhỏ. Tín vật? Con cáo họ Hạ kia muốn nói là “tín vật đính ước” nhưng vì xấu hổ mà lược mất hai chữ sau rồi sao?

Bà mối đang cảm động thì nghe Hạ Hà Tịch xấu tính bổ sung thêm: “Tín vật nhốt nuôi, chứng tỏ em là thú cưng nhà họ Hạ nuôi, người lạ đừng quấy rầy.”

Tô Tiểu Mộc lườm con cáo họ Hạ một cái, buông tay, hắng giọng nói: “Anh Hạ, hình như chủ đề lúc nãy của chúng ta vẫn chưa nói xong.” Tuy rằng kim cương là thứ bền nhất, cứng nhất, nhưng có “bền nhất, cứng nhất” thế nào đi chăng nữa cũng không thể làm lay động quyết tâm tra hỏi ông chồng yêu quý của cô được.

Nếu trước đây bà mối không thèm nghe, không thèm hỏi chuyện của Jamie, thái độ còn hơi né tránh, thì bây giờ, cô đã hoàn toàn tháo gỡ được khúc mắc trong tim. Nếu đã quyết tâm cùng nắm tay người ấy tới trọn đời, bạn nhất định phải có dũng khí để hiểu và tiếp nhận quá khứ của anh ấy. Yêu anh ấy, phải chấp nhận tất cả những điều anh ấy có.

Hạ Hà Tịch nghe thế cũng không hoảng loạn vì bị tra hỏi, anh nhếch môi, thản nhiên đáp: “Thì yêu đơn phương đâu tính là hoa đào chứ? Từ Jamie, Châu tài nữ đến Lộ Lộ, bọn họ đều là yêu đơn phương thôi.” Nói đơn giản là, từ trước tới nay anh chưa hề rung động.

Bà mối nhìn con cáo họ Hạ giơ tay thề thốt, trông cái vẻ vô tội, bèn cong môi lên, đắn đo một lúc rồi mở miệng nói: “Tại sao khi ấy anh lại thỏa thuận kết hôn với Jamie? Cô gái tới Đức tìm anh…”

“Ừ”, Tô Tiểu Mộc còn chưa nói hết, Hạ Hà Tịch đã ngắt lời cô. Anh nắm tay cô, đưa lên miệng dụi nhè nhẹ: “Còn nhớ anh đã kể với em, sau khi bố mẹ anh qua đời, anh được người ta nhận nuôi mới học xong đại học không? Cô gái đó… Quả Quả là con gái của gia đình ấy. Anh chỉ có thể nói rằng, từ trước tới nay anh luôn coi cô ấy là em gái, cũng có thể do anh đã bảo vệ cô ấy quá nhiều, hoặc có lẽ đã phát tín hiệu sai cho cô ấy, khiến cô ấy nhầm lẫn thứ tình cảm ấy chính là tình yêu…”

Nói đến đây, hình như Hạ Hà Tịch nhớ tới chuyện buồn phiền gì đó, sự chán ghét lóe lên trong mắt anh rồi biến mất, nhưng bà mối vẫn dễ dàng nhìn thấy. Một lát sau, chân mày anh mới dãn ra, trên khuôn mặt lại ánh lên vẻ dịu dàng. Anh vuốt mái tóc của bà mối, nhẹ nhàng nói: “Chuyện của anh một hai câu không nói rõ được đâu. Khi nào xử lý chuyện công ty ổn thỏa, chúng ta xin nghỉ đi du lịch mấy hôm, tới lúc đó anh sẽ từ từ kể cho em nghe, em phải làm thính giả ngoan của anh đấy…”

Nói xong, gương mặt Hạ Hà Tịch lại trầm xuống: “Tới khi chuyện này kết thúc, anh sẽ không nợ nhà họ Mục cái gì nữa.” Nghe tới ba chữ “nhà họ Mục”, chẳng hiểu sao tay bà mối lại run rẩy. Trực giác nói với cô rằng, chuyện con cáo họ Hạ này muốn làm và tập đoàn Chính Uy, Hà Kiến Vũ đều có liên quan tới nhau. Nhưng vừa nghĩ tới chuyện nhức đầu, bà mối lại lắc đầu bỏ qua: “Thôi đi, không tới cửa hiệu áo cưới nữa, chúng ta xuống xe đi mua sắm đi?”

Đôi mắt con cáo họ Hạ kia sáng lên: “Hả?”

Bà mối nâng tay lên nhìn chiếc nhẫn kim cương, bĩu môi nói: “Nếu anh Hạ tặng em tín vật tốn kém như thế, em cũng phải có đi có lại chứ? Em cũng mua cho anh một cái “vòng chó” đeo xem sao!”

Hạ Hà Tịch bật cười: “Đồ rẻ tiền anh không cần đâu.”

Bà mối nghe vậy thì rất khí thế đập vai chồng: “Không sao, em mua anh trả tiền. Không phải chức năng của các đức ông chồng thể hiện ở hai việc chính là quét thẻ và làm ấm giường sao, em cho anh cơ hội được thể hiện đấy!”

Hạ Hà Tịch: “…”