Kế hoạch mai mối - Chương 38 - 39

Chương 38

Như những ngày đầu

Từ nhỏ Hạ Hà Tịch đã được bố mẹ dạy phải lễ phép, lịch sự, phải biết tôn sư trọng đạo, không mắng chửi, ngay cả những từ mang nghĩa xấu như “đồ ngu”, “đồ ngốc” cũng không nên nói… Sau này, vì gia đình xảy ra chuyện, Hạ Hà Tịch càng học được cách ăn nói cẩn thận, vui buồn không thể hiện ra mặt, theo cách nói của thư ký An Địch thì: “Tổng giám đốc Hạ có giận thế chứ giận nữa cũng có thể mắng cô té tát từ đầu tới chân mà không cần nói bậy.”

Nhưng hôm nay, trước mặt bà mối, Hạ Hà Tịch không kiểm soát được tâm trạng của mình nữa, mắng to “mẹ nó”. Vừa thở hổn hển vừa nhìn Tô Tiểu Mộc, cuối cùng Hạ Hà Tịch mới hiểu tại sao nhiều người thích chửi bậy thế, hóa ra chửi bậy có thể giải phóng những bí bách trong lòng. Nếu… anh không làm thế, anh sợ mình sẽ lôi bà mối cùng chết chung thật mất.

Đúng vậy, nguyên nhân anh hoang mang, chán nản chính là Tô Tiểu Mộc cho số điện thoại của anh vào danh sách đen. Sau khi bị tai nạn ngất đi, anh tỉnh lại trên xe cứu thương, bình tĩnh nói với nhân viên y tế: “Xin báo cho vợ tôi, trong di động của tôi có số điện thoại của cô ấy.”

Nhưng gọi hết lần này tới lần khác, điện thoại vẫn không thể kết nối được. Lúc nhập viện kiểm tra, khâu vết thương, bôi thuốc, Hạ Hà Tịch cũng không để tâm lắm. Chỉ tới khi một mình nằm trên giường bệnh, gọi điện cho bà mối lần nữa, trái tim anh mới thắt lại.

Tô Cẩm Trình tới thăm anh, Hạ Hà Tịch chỉ hờ hững nói có chút mâu thuẫn với bà mối. Người gian xảo như Tô Cẩm Trình ngay lập tức ngửi được mùi vị khác thường, liền giúp anh gọi điện thoại cho Tô Tiểu Mộc. Quả nhiên, lần này Tiểu Mộc bắt máy rất nhanh. Lúc ấy, trái tim đang thắt lại của Hạ Hà Tịch đúng là có thể vắt ra nước.

Ngắt máy, Tô Cẩm Trình nheo mắt, giọng tiếc nuối: “Bạn Hạ nén đau thương đầu hàng số phận đi, xem ra cô Hạ nhà bạn đã vứt bạn vào danh sách đen rồi. Ờ… nếu bạn đồng ý chơi bóng chuyền với tôi một tháng, tôi sẽ giúp bạn gửi tin nhắn cho vợ bạn, báo tin buồn bạn đang nằm ở đây.”

Lúc này Hạ Hà Tịch làm gì còn tâm trạng để đùa giỡn với Tô Cẩm Trình nữa. Anh im lặng một lát rồi lạnh nhạt nói: “Nếu cậu thích chơi bóng chuyền như thế thì đi xem mắt một lần đi. Tìm một cô gái thích chơi bóng chuyền để cùng chơi với ông già cô đơn như cậu, đừng suốt ngày quấn lấy đàn ông có vợ như tôi.”

Tô Cẩm Trình nhướn mày. Được! Hai vợ chồng cãi nhau, em gái thì giận mình, gọi điện thoại thì ngắt máy không thương tiếc, bạn cũ cũng coi mình là cái bồ để trút giận. Được! Được! Dù sao giờ Hạ Hà Tịch cũng chưa chết được, hai vợ chồng nhà người ta không vội, mình vội gì chứ? Không thông báo thì không thông báo!

Tô Cẩm Trình lắc đầu, ra khỏi phòng bệnh. Thế là một ngày, hai ngày, ba ngày, Tô Cẩm Trình xấu xa không báo cho em gái biết chuyện Hạ Hà Tịch bị tai nạn. Tô Tiểu Mộc còn độc ác, xấu xa hơn, một cuộc điện thoại cũng không thèm gọi tới.

Trong tình cảm, lúc nào cũng có một bên mạnh, một bên yếu, một bên cao, một bên ngẩng đầu nhìn theo người kia mà cư xử. Đêm thứ hai trong bệnh viện, Hạ Hà Tịch đột nhiên lên cơn sốt cao. Trong lúc mê man thì nhìn thấy bà mối ôm bình giữ nhiệt đứng trước giường bệnh, nheo mắt cười, vươn tay ra nói: “Canh bí hầm giúp giải nhiệt nhà họ Tô nấu đấy, già trẻ đều thích, hai mươi tệ một bát!”

Hạ Hà Tịch giật mình, nắm lấy tay cô không chịu buông, lẩm bẩm kêu: “Nhóc…” Kết quả là đối phương ho khan một tiếng. Nhìn kỹ lại, cô nhóc nhà mình đã mọc râu, đeo kính lão, mặt mày nghiêm túc nói với Tô Cẩm Trình đang đứng phía sau: “Vết thương không nhiễm trùng, chắc là do bị lạnh. Cậu cũng nên báo cho người nhà bệnh nhân đi, cậu cũng phải đi làm, không thể cứ chạy qua chạy lại giữa hai khoa được.”

Sau khi bác sĩ đi, Tô Cẩm Trình lặng lẽ rút di động của mình ra, vỗ vỗ lên vai Hạ Hà Tịch, tỏ vẻ “tôi không thấy gì đâu nhé” rồi ra ngoài. Khi cánh cửa đóng lại, Hạ Hà Tịch quyết tâm lấy di động của mình ra, tay hơi run run bấm số điện thoại của bà mối. Anh nghĩ, có giận dỗi thế nào đi chăng nữa thì chắc cũng hết rồi chứ? Tô Tiểu Mộc không phải loại công chúa đỏng đảnh, cô ấy là người hiểu chuyện, hiểu lý lẽ, đã ba ngày hai đêm rồi, có sao thì cũng… kéo mình ra khỏi danh sách đen rồi chứ nhỉ?

Hoang mang, thấp thỏm gọi điện thoại, đầu dây bên kia lại vang lên giọng nữ quen thuộc: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…” Hạ Hà Tịch không thể tin nổi, cầm di động của Tô Cẩm Trình đang để cạnh gối lên, gọi tới số điện thoại đã thuộc lòng, là tiếng chuông báo hiệu cuộc gọi đang được kết nối.

Hạ Hà Tịch: “…”

Thế nên khi Jamie được Tô Cẩm Trình dẫn vào phòng, được chứng kiến một cảnh tượng làm rung động lòng người, anh chàng đẹp trai, phong độ, lịch lãm Hạ Hà Tịch đang vò đầu bứt tóc, điên cuồng đập điện thoại lên thành giường. Hai người im lặng mất mấy giây, Tô Cẩm Trình mở miệng trước: “Hạ Hà Tịch, cậu làm gì đấy?”

Jamie bĩu môi tỏ vẻ khinh thường: “Anh ấy đang giận dỗi đập điện thoại, mắt anh mù à?”

Tô Cẩm Trình cười nhạt với Jamie, đẩy kính lên, nói: “Nhưng cái cậu ấy đập là di động của tôi. Cảm ơn!”

Bà mối không biết tâm trạng ba ngày nay của ai đó, nhưng vào giờ phút này vẫn không nhịn được cười. Hạ Hà Tịch thấy vậy thì trợn mắt giận dữ, muốn hét mà không thể hét lên được. Càng nghĩ càng ấm ức, càng nhìn càng đau khổ, cuối cùng, ông chồng đang ấm ức nào đó quay mặt đi, không thèm nhìn bà mối nữa.

Bà mối bị cái tính trẻ con bất thường của anh chọc cười, quay mặt anh lại, giơ tay đầu hàng: “Em giơ cờ trắng rồi, em xin nhận lỗi với anh Hạ thân yêu có được không? Nhưng chuyện di động này… em không cố ý, thật đấy!”

Lúc ấy, hai người chiến tranh lạnh. Bà mối vì chuyện vợ cũ của chồng mà bực bội với Hạ Hà Tịch. Hôm thứ Tư thì bị chuyện “có thể có tin vui” dọa tới nỗi toát mồ hôi lạnh. Tâm trạng xấu cứ tích lại, bèn đưa thẳng Hạ Hà Tịch vào danh sách đen. Đây vốn chỉ là xúc động nhất thời, kéo anh ấy ra khỏi đó cũng là chuyện sớm muộn thôi. Nhưng hai hôm sau, bà mối bận rộn quay cuồng để tổ chức Party độc thân, trưởng phòng Liêu cũng sợ cô chưa đủ bận nên quăng thêm cho một đống việc. Chạy qua chạy lại, Tô Tiểu Mộc quên bẵng mất chuyện này.

Nói đến đây, bà mối đột nhiên nhớ ra một câu nói của đồng nghiệp: “Trí nhớ của người có bầu sẽ giảm sút.” Gương mặt bỗng chốc trắng bệch, bà mối chân thành nhìn Hạ Hà Tịch, đang định nói gì đó thì thấy sắc mặt đối phương còn trắng hơn mình gấp mấy lần, trên trán cũng lấm tấm mồ hôi.

Bà mối hoảng hốt kêu lên: “Anh sao thế?”

Hạ Hà Tịch nghiến răng nói: “Không sao…”

“Rốt cuộc là làm sao?”

Hạ Hà Tịch nhắm mắt: “Hình như mới nãy đập di động quá sức, vết thương lại nứt ra rồi.”

Bà mối: “…” Lúc này mình có thể nói gì sao?

----------------------Tôi là đường phân cách vết thương lành lại------------------

May mắn trong xui xẻo là, chỉ khâu vết thương của Hạ Hà Tịch không bị đứt, ý tá xử lý đơn giản rồi đi.

Xui xẻo trong may mắn là, người tới cùng cô y tá khi ấy là ông anh hai Tô Cẩm Trình và… một tập hóa đơn.

Tô Cẩm Trình khoanh tay trước ngực nhìn đôi vợ chồng trẻ, đã đến lúc tính nợ rồi: “Hai vợ chồng đã làm lành rồi hả? Làm lành rồi thì thanh toán hóa đơn đi chứ!”

Bà mối trân trối nhìn tập hóa đơn anh hai vừa đưa, tặc lưỡi hỏi: “Đây là cái gì?”

“Tiền viện phí, thuốc men của Hạ Hà Tịch đều do anh trả.” Tô Cẩm Trình nói, rồi rút chiếc di động đã bị nứt màn hình ra nói tiếp: “Cùng với tiền viện phí, đền cho anh cái này nữa.”

Bà mối: “…”

Tiễn anh hai và y tá đi rồi, hai vợ chồng mới có thời gian rảnh ngồi nói chuyện. Bà mối cầm chiếc di động đã bị nứt màn hình và tập hóa đơn ngồi trước mặt Hạ Hà Tịch, vẻ mặt ngơ ngác. Hạ Hà Tịch thấy vậy liền giải thích: “Di động của cậu ấy là do anh…”

Câu “là do anh không cẩn thận làm rơi” còn chưa kịp nói ra, bà mối đã nhẹ nhàng “ừ” một tiếng: “Em biết rồi, là anh đập, Jamie đã nói với em rồi.”

Nghe tới câu cuối cùng, Hạ Hà Tịch nhìn bà mối với vẻ mặt “khó có thể tin được”. Anh đang định nói gì đó thì bà mối thở dài, nói tiếp: “Jamie kể hết chuyện trước kia của hai người cho em nghe rồi.”

Nói xong, một trận gió thổi qua, đôi mắt Hạ Hà Tịch sáng lên, không nói gì nữa. Tô Tiểu Mộc cắn môi, nhìn Hạ Hà Tịch, nói: “Trên đường đến đây em vẫn tưởng tượng Hạ Hà Tịch trong câu chuyện của Jamie. Hình như nhân vật nam chính trong câu chuyện ấy không phải là anh. Em nhớ lại quá trình anh đi xem mắt, lạnh nhạt, bình tĩnh, ít nói, nho nhã, lễ độ, thận trọng, nghiêm túc... Nhưng trước mặt em, Hạ Hà Tịch lại là một người hoàn toàn khác. Anh thích đấu khẩu với em, lúc chọc em giận thì cười đắc ý, anh xảo trá, nhỏ nhen, âm mưu, tính toán, lại còn vì em không đủ quan tâm tới anh mà hờn dỗi trẻ con, làm mình làm mẩy với em, thậm chí còn đập di động…”

Nói đến đây, Tô Tiểu Mộc lại bật cười. Cô nghiêng đầu nhìn Hạ Hà Tịch bằng đôi mắt trong veo, nói: “Sau khi nghe Jamie kể những chuyện ấy, trong lòng em lại cảm thấy rất ấm áp, vì… anh xem, Hạ Hà Tịch trước mặt em là người có máu thịt, là một cậu nhóc to đầu thật sự. Còn Hạ Hà Tịch mà Jamie nhìn thấy lại là tên mặt người dạ thú. Thế nên em quyết định thay mặt tất cả những cô gái bị anh làm tổn thương, phạt anh thật nặng!”

Hạ Hà Tịch vẫn im lặng lắng nghe. Trái tim đang trống rỗng được những lời nói ngọt ngào từ từ lấp đầy. Cô nói xong, bầu không khí chìm vào im lặng, khi ngẩng đầu nhìn thì đôi môi anh đã nóng lên. Cô nhóc của anh mà lại chủ động hôn anh? Chỉ đáng tiếc, nụ hôn ấy quá ngắn, ngắn tới nỗi Hạ Hà Tịch còn chưa kịp cảm nhận thì bà mối đã tách ra.

Thấy Tiểu Mộc đứng dậy định đi, Hạ Hà Tịch nhanh tay kéo cô lại, ôm cô vào lòng, nheo mắt nói: “Cô Hạ, đây là phần thưởng cho sự chung thủy của anh, hay là giúp những cô gái khác phạt anh?”

Bà mối khẽ bật cười, chẳng suy nghĩ gì mà thốt lên: “Anh Hạ, giờ em chính thức thông báo cho anh biết, hình như em có thai rồi.” Nghe thấy vậy, bàn tay đang ôm bà mối bỗng run lên, tâm trạng anh trở nên hỗn loạn. Trong phút chốc, anh không biết phải nói gì.

Cô Hạ à, lần sau khi em chuyển chủ đề có thể khéo léo một chút được không? Trái tim này của anh bị em giày vò không chịu nổi đâu.

Chương 39

Bí ẩn

"Anh Hạ, giờ em chính thức thông báo cho anh biết, hình như em có thai rồi.” Nghe xong, Hạ Hà Tịch hóa đá ngay tại chỗ. Bà mối phồng má, mở to mắt nhìn con cáo họ Hạ, thấy anh vẫn không có phản ứng bèn chọc chọc vào anh, bất mãn nói: “Này, này, anh Hạ, anh thế này làm em rất đau lòng đấy…”

Thực ra, mấy ngày trước, bà mối suy nghĩ miên man, phân vân không biết phải nói chuyện này với Hạ Hà Tịch ra sao? Có cần ám chỉ hỏi anh ấy có thích trẻ con không? Có cần chờ tin chính xác rồi mới nói hay không? Có cần… Thế mà tới lúc, bà mối lại làm theo kiểu tùy hứng, nói thẳng luôn.

Nhưng phản ứng hiện giờ của Hạ Hà Tịch… Có phải anh ấy chưa có ý định có con? Câu nói đêm ấy chẳng qua chỉ là… nói thế thôi? Nghĩ đến đây, bà mối từ từ ngước mắt nhìn Hạ Hà Tịch, thấy bộ dạng anh vẫn như bị điểm huyệt, cô bỗng thấy trái tim mình chùng xuống.

“Nếu anh không muốn thì em có thể…” Bà mối vừa nói vừa cố thoát ra khỏi lòng Hạ Hà Tịch. Cô đang định đứng dậy thì bị anh kéo giật lại, ôm siết vào lòng, còn chưa kịp kêu lên thì hai đôi môi đã dán vào nhau. Không thể không nói, kỹ thuật hôn của con cáo họ Hạ kia tốt hơn Tô Tiểu Mộc gấp ngàn lần, anh ôm lấy gương mặt cô, cố gắng biến nụ hôn trở nên dịu dàng. Nụ hôn dài quấn quýt khiến đôi bên đều thở gấp.

Con cáo kia nhìn bà mối, cúi đầu cười khẽ: “Cô Hạ, em phải cho anh thời gian giảm xóc đã chứ! Cái này cũng như một kẻ nghèo hèn chẳng có gì trong ta y, đột nhiên bị một cái bánh bao từ trên trời rơi xuống đập trúng đầu. Em phải cho anh cắn thử một miếng xem nó có phải là bánh bao không chứ!”

Bà mối phát hiện con cáo họ Hạ này mạnh nhất là mồm loa mép giải. Cô không nói lại, chỉ dùng nắm đấm để biểu lộ sự tức giận, cũng chẳng cần biết làm như thế rất giống như đang… làm nũng. Bà mối thoáng bực: “Ví dụ vớ vẩn gì thế, con là bánh bao à? Còn nữa, em chỉ thông báo trước cho anh thế thôi, cũng có thể… không phải.”

Hạ Hà Tịch mỉm cười, bỏ qua câu cuối cùng một cách rất tự nhiên: “Anh mong là con gái, một cô công chúa nhỏ vừa xinh xắn vừa đáng yêu. Quan trọng nhất là, người ta hay nói con gái giống bố, con trai giống mẹ, nếu sinh một con khỉ con tinh quái, hết nhảy lại bật như em, chẳng phải mệt chết anh sao?”

Bà mối nghe vậy thì bực mình, đẩy Hạ Hà Tịch ra, giận dữ nói: “Anh mới là khỉ! Cả nhà anh là khỉ!” Mắng xong mới phát hiện hình như cũng mắng luôn cả mình lẫn con. Đang chán nản không biết phải rút lời kiểu gì thì lại bị Hạ Hà Tịch ôm vào lòng. Hai vợ chồng đang chơi trò giận dỗi rất vui vẻ thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa: “Tổng giám đốc Hạ, anh có đó không?”

Giọng nữ trong trẻo vọng vào phòng cùng tiếng cửa mở, nhưng bà mối vẫn đang trong tư thế nằm trong lòng Hạ Hà Tịch, lúc muốn đứng dậy thì đã không kịp. Bất giác ngoảnh đầu lại nhìn, đôi bên đều giật mình. Bóng người thướt tha, duyên dáng đang đứng trước cửa đó không phải Hà Kiến Vũ thì là ai?

-------------------------Tôi là đường phân cách thăm bệnh-------------------------

Sau khi Hạ Hà Tịch nhập viện, chuyện trong công ty đều do Phó tổng giám đốc Hà Kiến Vũ xử lý. Hà Kiến Vũ là kiểu nhảy dù, lại “không rõ nguồn gốc xuất xứ”. Trong công ty có tin đồn rằng chị ta có quan hệ với cấp trên, nhờ thủ đoạn để được ngồi vào ghế phó tổng giám đốc, vậy nên có rất nhiều nhân viên cấp dưới không phục chị ta.

Sắp tới có một dự án mới, trưởng bộ phận thị trường lại cố ý nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn cho Hà Kiến Vũ. Tình hình công ty rất rối ren, rất nhiều việc không có cách nào xử lý được, Hà Kiến Vũ không còn cách nào khác, đành lấy cớ đến thăm Hạ Hà Tịch đang nằm viện để xin ý kiến chỉ đạo, không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng lúc nãy. Tuy nhiên, “người bị nhìn thấy” còn bình tĩnh hơn Hà Kiến Vũ, con cáo họ Hạ bảo bà mối đi rót nước, gọt hoa quả, rồi mới ra vẻ giới thiệu: “Đây là vợ tôi, Tô Tiểu Mộc.”

Hà Kiến Vũ nghe thế thì cau mày, đôi môi mỏng hơi mở nhưng vẫn không nói gì. Thật lâu sau, chân mày mới giãn ra, khẽ mỉm cười, gật đầu nói: “Chào cô Hạ.”

Bà mối cắn môi nhưng không trả lời. Câu “cô Hạ” từ miệng Hà Kiến Vũ vẫn có chút là lạ. Hai người bàn công việc xong thì Tô Tiểu Mộc cũng đi mua đồ ăn về. Cô không muốn nói chuyện, nhưng Hà Kiến Vũ cười nói: “Tôi không hay đến đây nên không nhớ đường ra lắm, cô Hạ tiễn tôi một lát có được không?”

Bà mối nghe vậy thì cau mày, liếc Hạ Hà Tịch một cái, thấy anh khẽ gật đầu mới mở miệng đáp: “Được.”

Hai người đi thẳng tới cổng bệnh viện, bà mối mới dừng lại. Lúc này trời đã tối, ánh trăng hờ hững phủ lên vườn hoa trước cổng bệnh viện, hòa với ánh đèn đường dịu dàng. Trong làn gió còn thoảng qua mùi thuốc, bà mối cúi đầu nhìn viên đá dưới chân, rầu rĩ nói: “Nếu chị lôi tôi ra đây để nói chúc mừng thì không cần đâu.”

Vừa nói xong, Hà Kiến Vũ đang đi phía trước đột nhiên quay phắt lại, nắm lấy tay bà mối, khiến cô phải giật mình: “Chị làm cái gì thế?”

Hà Kiến Vũ vô cùng lo lắng: “Tiểu Mộc, tại sao em lại chọn anh ta?”

Lúc này bà mối mới nhận ra người Hà Kiến Vũ nói tới là Hạ Hà Tịch, cô bỗng bật cười, nheo mắt, lạnh lùng nói: “Sao thế, chị Hà cũng có hứng thú với ông chồng của tôi à? Tiếc thật, tuần trước chúng tôi vừa mới đi đăng ký kết hôn.” Bà mối nói xong, cảm giác được bàn tay của Hà Kiến Vũ đang run rẩy. Chị ta hít một hơi thật sâu, thả tay Tiểu Mộc ra, rồi nói:“Tiểu Mộc, giờ chúng ta có thể tạm thời bỏ qua ân oán không? Em nghe chị nói một câu thôi, Hạ Hà Tịch, anh ta…” Hà Kiến Vũ mới nói được một nửa rồi ngừng lại như né tránh điều gì đó, chị ta nghiến răng nói: “Chị nên về thành phố C sớm hơn, nếu chị biết anh ta tiếp cận em, chị nhất định sẽ ngăn cản…”

Bà mối cảm nhận được tim mình đập nhanh hơn, hơi thở cũng trở nên dồn dập, tiếp cận… Hà Kiến Vũ dùng từ “tiếp cận” để nói về sự xuất hiện của Hạ Hà Tịch? Hạ Hà Tịch là bạn học cấp ba của anh hai, thậm chí là mình chủ động đụng phải xe của anh, đây cũng không phải đóng phim truyền hình, làm gì có nhiều âm mưu như thế chứ?

Tự an ủi mình một hồi, bà mối mới ổn định tâm trạng, nói: “Hà Kiến Vũ, chị lại diễn vở gì thế? Quay về thành phố C thì quấn lấy anh cả nhà tôi, rồi dựa vào mối quan hệ với đàn ông để vào tập đoàn Chính Uy. Giờ thì tốt nhỉ, ha ha, nghe nói tôi cưới Hạ Hà Tịch thì muốn chia rẽ mối quan hệ của chúng tôi hả?”

Hà Kiến Vũ muốn nói gì đó nhưng đã bị bà mối ngắt lời, cô nói: “Chị sợ gì chứ? Sợ Hạ Hà Tịch làm ảnh hưởng tới địa vị của chị ở tập đoàn Chính Uy à? Chậc chậc, chị có nhiều thủ đoạn thế, sao không dùng nó với mấy nhân viên cấp dưới không nghe lời đi?”

Nghe tới đây, Hà Kiến Vũ đã không kiềm chế nổi, ngẩng đầu nhìn Tô Tiểu Mộc, ánh mắt đầy vẻ giận dữ. Chị ta bước lại gần bà mối, gằn từng chữ: “Tiểu Mộc, em không hiểu Hạ Hà Tịch là người thế nào, em cho rằng anh ta là chính nhân quân tử sao? Em cho rằng anh ta quang minh chính đại lắm sao? Đúng lúc có dự án lớn như thế mà nhân viên phụ trách thị trường xin nghỉ dài hạn, nếu không phải anh ta cho phép thì nhân viên đó dám à? Từ đầu tới cuối, anh ta mới là kẻ nhiều âm mưu, thủ đoạn. Tại sao nhân viên ở công ty biết chị là người do công ty mẹ điều đến? Những tin đồn ấy ở đâu ra? Không phải anh ta thì là ai? Anh ta cố ý đẩy việc khó cho chị, ra đòn cảnh cáo để chị biết, kẻ làm chủ ở thành phố C này là ai!”

Bà mối bị Hà Kiến Vũ đẩy cho loạng choạng, suýt nữa thì ngã. Sau khi lấy lại thăng bằng mới thâm trầm nhìn Hà Kiến Vũ: “Chẳng lẽ sử dụng chút mưu kế trên thương trường thì không bình thường à? Chồng tôi bị tai nạn phải nằm viện, ai biết, khi anh ấy không ở công ty thì chị có chiếm quyền của anh ấy không? Chuyện ấy mập mờ cỡ nào hả?” Nói đến đây, bà mối rít lên một tiếng, nhắm mắt lại, đau khổ nói: “Còn nữa, nếu anh ấy muốn trèo lên cao thì tiếp cận tôi làm gì? Tôi chẳng có quan hệ gì với ông ta cả, tôi họ Tô, không phải họ Mục. Tôi chẳng qua chỉ là một đứa con bị vứt bỏ, chẳng có chút giá trị lợi dụng nào, không phải thế sao?” Rõ ràng là chuyện cũ từ ngàn năm trước, rõ ràng đã có thể thản nhiên nói ra như thế, nhưng mũi bà mối vẫn hơi cay cay, viền mắt hơi ươn ướt…

Hà Kiến Vũ thấy vậy thì lẩm bẩm: “Em gái…”

“Chị đừng lại đây!” Thấy Hà Kiến Vũ muốn tiến đến, bà mối nhanh chân lùi lại phía sau, hít một hơi thật sâu, nói: “Dù có ra sao, tôi cũng không tin chị đâu. Phó tổng giám đốc Hà đi thong thả, tôi phải vào chăm sóc chồng tôi.” Nói rồi, bà mối quay người biến mất trong đại sảnh bệnh viện.