Kế hoạch mai mối - Chương 36

Chương 36

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn

Bà mối từng có ba cơ hội được nghe chuyện vợ cũ từ chính miệng Hạ Hà Tịch.

Lần thứ nhất là ở núi Hoa Ẩn, trước mộ ông bà, bố mẹ Hạ Hà Tịch, anh đã thành thật nói với cô rằng anh đã từng kết hôn. Lần thứ hai là ở cục dân chính, hai người nhận giấy chứng nhận kết hôn xong đi ra, Hạ Hà Tịch hỏi khéo cô có muốn biết gì không? Lần thứ ba là đêm tân hôn, sau khi cùng Hạ Hà Tịch lăn lộn trên giường, anh ôm cô định nói rồi lại thôi.

Nhưng cả ba cơ hội, bà mối đều bỏ qua. Với những chuyện đã qua ấy, không phải không tò mò, cũng không phải không để tâm, chỉ là bà mối sợ một khi đã biết sự thật rồi, những chuyện đó sẽ như một hạt giống thối nát bám rễ tận đáy lòng mình rồi sinh sôi nảy nở, thậm chí từ từ lớn lên thành một cái cây cao lớn chọc trời, phá vỡ khoảng không an lành của hiện tại.

Cô sợ mình sẽ tưởng tượng tới hình dáng người vợ trước của Hạ Hà Tịch, tưởng tượng hai người họ chung sống với nhau, thậm chí là… thân mật với nhau. Bà mối thừa nhận mình đang trốn tránh, nhưng nếu đã gọi là “chuyện cũ” rồi thì việc gì phải để nó ảnh hưởng tới sự hoàn mỹ của hiện tại chứ? Có khi sống mập mờ một chút cũng không phải là chuyện xấu.

Nhưng vào thời điểm này, phải đối mặt với Jamie, Tô Tiểu Mộc lại bị chị ta khơi dậy tính tò mò trước nay chưa từng có, bất giác gật gật đầu. Môi Jamie cong lên, cười tươi tắn: “Ok, nhưng trước khi kể chuyện, cô phải đồng ý trao đổi một điều kiện với tôi, trả lời một câu hỏi của tôi.”

Bà mối không từ chối, Jamie uống một hơi cạn ly vang đỏ, từ từ kể lại khoảng thời gian hai người ở Đức.

Như Tô Tiểu Mộc đã đoán, gia cảnh Jamie rất tốt, cô đúng là một thiên kim tiểu thư. Nhờ có bố mà Jamie gặp được Hạ Hà Tịch lần đầu tiên ở một bữa tiệc. Lúc ấy, Hạ Hà Tịch tới Đức chưa được bao lâu, vì tập đoàn Chính Uy có làm ăn qua lại với bố Jamie nên đồng ý tham dự bữa tiệc dành cho người Hoa lần ấy. Chỉ là… lần gặp gỡ ấy cũng không vui vẻ cho lắm.

Lúc đó, Jamie có anh bạn trai người Đức tên Grean, vì cùng học một khóa học ở trường đại học mà hai người quen biết rồi nhanh chóng yêu nhau. Nhưng trải qua giai đoạn mới yêu ngọt ngào, Jamie phát hiện Grean không hoàn mỹ như trong tưởng tượng của cô. Anh chàng này tính tình nóng nảy, gia cảnh phức tạp, chuyện tệ nhất là, anh ta không quản lý nổi chú chim nhỏ của mình.

Trong nửa tháng ngắn ngủi Jamie theo bố về nước thăm họ hàng, anh ta đã lên giường với người khác. Chuyện bắt cá hai tay phổ biến toàn thế giới, lời giải thích của Grean sau khi bị bắt quả tang cũng phổ biến toàn thế giới. Anh ta bảo đảm với Jamie, chỉ nhất thời không giữ mình được, là đối phương quyến rũ anh ta trước, dù cơ thể anh ta có ở bên người khác nhưng trái tim mãi chỉ hướng về cô…

Sau một tuần Jamie không nhận điện thoại, Grean tìm tới nhà cô, cũng chính là ngày nhà Jamie tổ chức bữa tiệc. Khi Hạ Hà Tịch tới vườn sau hóng gió, lại đúng lúc nhìn thấy Grean đang đè lên người Jamie, anh ta mong có thể sử dụng phương pháp nguyên thủy nhất để kéo trái tim bạn gái quay về.

Bầu không khí lắng lại nửa giây, ngón tay đang cầm ly rượu của Hạ Hà Tịch khẽ siết lại, cúi người ra hiệu xin lỗi xong bèn quay người rời khỏi đó. Nhưng Jamie hét lên một tiếng rồi xông tới trước mặt Hạ Hà Tịch. Trong lúc Hạ Hà Tịch quay đầu lại thì cô đã ôm riết lấy cánh tay anh, tuôn một tràng tiếng Đức với người đàn ông trước mặt mình.

Grean nghe xong thì nổi giận rồi đi mất. Trong phút chốc, vườn hoa rộng lớn chỉ còn Jamie và Hạ Hà Tịch. Khi ấy, ấn tượng của hai người về nhau chỉ dừng lại ở chỗ lúc bố Jamie đón khách đã giới thiệu với mọi người đây là cô công chúa nhỏ của gia đình.

Trong làn gió đêm nhè nhẹ, Hạ Hà Tịch hất cằm: “Nãy cô nói gì với anh ta thế?”

Jamie vén mái tóc xoăn hơi rối của mình, cười duyên: “Cái đó không quan trọng, quan trọng là anh đã giúp tôi tránh được một mối họa lớn, cảm ơn nhé!” Nói xong, Jamie còn tinh nghịch nháy mắt với Hạ Hà Tịch, tiếc là, hình như đồng chí Hạ Hà Tịch không thích kiểu này.

Lắc lắc chất lỏng trong ly rượu, Hạ Hà Tịch thản nhiên nói: “Trí nhớ của cô An Lăng cũng không tồi. Lúc nãy, khi bố cô giới thiệu đã nói cho cô biết tôi tới Đức chưa được bao lâu, tiếng Đức không tốt lắm.”

Jamie liếc mắt, ngơ ngác nhìn Hạ Hà Tịch.

Hạ Hà Tịch dốc cạn ly rượu, nét cười ở khóe môi càng rõ nét: “Thế nên mới nãy cô nói với anh chàng da trắng kia…” Anh chậm rãi mở miệng, cố ý kéo dài từng chữ đã được dịch lại: “Anh đúng là đồ vô dụng, kém cỏi. Tôi tìm đại cũng được một người đàn ông mà kỹ thuật trên giường mạnh hơn anh, như anh chàng người Trung Quốc “ngắn, nhỏ, giỏi giang” này…”

Jamie thoáng hoảng hốt. Đúng là cô không ngờ được người mới tới Đức chưa đầy nửa tháng có thể nghe hiểu được những gì cô nói với bạn trai cũ, thế nên mới to gan lớn mật nói như thế. Xem ra lại gây rắc rối rồi. Nghĩ tới đây, Jamie bật cười gian xảo.

Nụ cười của Hạ Hà Tịch vẫn treo trên gương mặt, nhưng giọng nói có chút mỉa mai: “Sao cô An Lăng biết phía dưới của tôi “ngắn, nhỏ, giỏi giang" nhỉ? Lấy cái ấy đả kích bạn trai cũ cũng được, nhưng tôi cũng rất tổn thương. Vì…” Anh khẽ nhướn mày, ghé sát vào Jamie hơn một chút: “Cô đang nghi ngờ năng lực của tôi.”

Một câu nói như thế mà khiến Jamie có hứng thú với người đàn ông “ngắn, nhỏ, giỏi giang” này, cô nheo đôi mắt xinh đẹp, khiến khoảng cách giữa đôi bên càng thêm mập mờ: “Hay chúng ta tìm cơ hội thử xem sao?” Cô không phản đối tình một đêm, đặc biệt giờ lại mới chia tay bạn trai.

Mắt Hạ Hà Tịch lóe lên nhưng chẳng nói một lời, đôi môi Jamie mong chờ cũng không áp tới, mà càng lúc càng cách xa cô, hờ hững liếc qua dây váy đã rơi xuống trước ngực Jamie, Hạ Hà Tịch mỉa mai, nói: “Tiếc là tôi không có hứng thú với cô.” Nói xong bèn quay người đi mất. Cô tiểu thư An Lăng từ trước tới nay lúc nào cũng kiêu ngạo bị Hạ Hà Tịch đùa giỡn như thế, tức giận có, hờn dỗi có, nhưng trên hết, Jamie tự nhủ, cô thích người đàn ông này.

Dựa vào lý do lớn nhất là thích người ta, chuyện diễn ra sau đó không nói cũng biết. Thông qua quan hệ của bố, Jamie nhanh chóng tìm hiểu được gia thế, hoàn cảnh của Hạ Hà Tịch. Thậm chí còn biết Hạ Hà Tịch thuộc chòm sao Kim Ngưu, thích nhất màu vàng, uống cà phê không thêm đường sữa, bị dị ứng tất cả các loại lông chó, lông mèo, mùa đông thích mặc áo len màu nâu đậm, cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu… Ừm, hình như ngoài việc không biết anh có “ngắn, nhỏ, giỏi giang” hay không, thì những thứ còn lại của anh, cô nắm rõ như lòng bàn tay.

Đương nhiên, bí mật cuối cùng phải do cô tự khám phá mới vui. Để theo đuổi Hạ Hà Tịch, Jamie dùng đủ mọi cách. Ngoài việc tình cờ gặp gỡ thì khổ nhục kế, mỹ nhân kế…những kế có thể sử dụng Jamie đều dùng hết rồi, nhưng Hạ Hà Tịch vẫn không để tâm.

Nhưng càng như thế, Jamie càng không cam tâm. Cuối cùng, cô ta bí quá hóa liều, đi một bước rất ngốc nghếch. Đêm đó, sau khi cãi nhau to với Hạ Hà Tịch, Jamie bèn gọi điện cho anh bạn trai cũ Grean, vốn chỉ trông mong có thể mượn rượu giải sầu, tiện thể khiêu khích lòng ghen tuông tiềm ẩn trong người Hạ Hà Tịch, nhưng Jamie không ngờ được rằng, Grean nghiện ma túy.

Bị Grean dụ dỗ, Jamie hút ma túy. Cô bị kích thích, chỉ cảm thấy lâng lâng, đầu óc không thể khống chế nổi. Cô cười ngẩn ngơ nhìn mấy người đàn ông cởi áo khoác và giày của mình, bọn họ cởi trần rồi đi về phía cô. Trong giây phút đó, cô không hề có cảm giác buồn nôn và chống cự, từ từ nhắm mắt lại.

May mà Hạ Hà Tịch kịp thời tìm được cô bằng di động. Tới nửa đêm cô mới tỉnh táo lại, Hạ Hà Tịch ngồi quay lưng lại phía cô, giọng nói mơ hồ, anh nói: “Tính cách của em càng lúc càng tệ.” Jamie muốn cười, nhếch khóe miệng lên nhưng trông mặt cô chẳng khác nào bị rút gân. Vào giây phút ấy, cô biết hy vọng giữa mình và Hạ Hà Tịch hết rồi, hoàn toàn hết rồi. Cả hai lần đều bị anh ấy nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình và người đàn ông khác, có lẽ trong lòng anh, mình là loại con gái hư hỏng.

Sau lần ấy, Jamie cam chịu không liên lạc với Hạ Hà Tịch nữa. Cô cho rằng mối tình đơn phương ấy sẽ kết thúc như thế, hình như ông trời rất thích trêu ngươi cô, lần nào cô cũng thua trong lòng Hạ Hà Tịch.

Ba tháng sau, cơ hội ấy xảy ra. Cũng là tại bữa tiệc của người Hoa, thậm chí, hiện trường cũng là vườn hoa phía sau, chỉ là, lần này đã đổi vai nam, nữ chính. Jamie tựa vào lan can, khẽ cười nhìn cô gái nhỏ bé kiễng chân cưỡng hôn Hạ Hà Tịch. Rõ ràng Hạ Hà Tịch có thể đẩy ngã cô gái ấy, nhưng anh lại thương hoa tiếc ngọc, chỉ liên tục quay đầu né tránh, hai hàng lông mày co lại, thể hiện rõ là anh đã hết cách rồi.

Khi cô gái kia đi rồi, Jamie mới chui ra khỏi nơi ẩn nấp, cười trên nỗi đau của người khác: “Anh nhìn trộm em hai lần, em nhìn anh một lần, thế là hòa nhé. Nhưng hình như anh rước phải phiền phức rồi.”

Hạ Hà Tịch lau vết son môi trên khóe miệng, cười khổ: “Phải, còn phiền phức hơn cả em nữa.”

Jamie bĩu môi: “Không phải anh rất biết từ chối con gái sao, lần này không được à?”

Hạ Hà Tịch đứng đấy, nhếch môi, mãi sau đôi mắt mới trở lại vẻ sáng ngời, hỏi: “Có cách nào từ chối mà không làm tổn thương họ không?”

Tim Jamie đau nhói, cô chống cằm, nói: “Cái ấy đơn giản lắm, anh cưới em đi.”

“Hả?”

Jamie nói: “Giờ cả cộng đồng người Hoa ai cũng biết em thích anh. Ha ha, nếu chúng ta kết hôn thì đám con gái chắc chắn sẽ bỏ cuộc. Hơn nữa, dựa vào quan hệ làm ăn gần đây của anh và bố em, em tin ông ấy nhất định sẽ tán thành cuộc hôn nhân này.”

“…”

Thế là, hôn lễ của Jamie và Hạ Hà Tịch chính thức được cử hành sau một tháng. Cô gái khi ấy cưỡng hôn Hạ Hà Tịch cũng không xuất hiện nữa. Jamie để lại cho mình một hy vọng cuối cùng, và cũng là lần tuyệt vọng cuối cùng. Cô lấy thời gian kết hôn hai năm để trói mình và Hạ Hà Tịch. Cô cho rằng hai năm rất dài, mình nhất định có cơ hội làm rung động trái tim người đàn ông này. Chỉ tiếc là, nháy mắt đã tới thời gian giao ước, Hạ Hà Tịch vẫn thản nhiên ký vào đơn ly hôn, rồi dứt khoát về nước. Đừng nói ngoảnh lại nhìn Jamie một cái, có lẽ, trong thâm tâm anh vốn không biết cái gì gọi là ngoảnh đầu lại.

Từ đầu tới cuối, trong lòng anh, cuộc hôn nhân này chẳng qua chỉ là một màn kịch. Tiếc là, nam chính chỉ đóng chơi, còn nữ chính thì quá nhập vai. Cô cho rằng cuộc sống cũng như vở kịch, có thể diễn mãi như thế. Vậy nên khi đạo diễn hô “cắt”, cô vẫn chưa tỉnh lại từ giấc mơ.

Jamie thở dài, từ từ tỉnh lại từ trong hồi ức, cong môi phàn nàn: “Cô không biết khoảng thời gian Sum mới bỏ đi, tôi đau khổ thế nào đâu. Ôi chao, tôi hoang mang tới nỗi tưởng mình sắp mắc bệnh trầm cảm rồi. Nhưng đúng là tôi vô tâm vô phế, cuối cùng tôi vẫn sống được.” Jamie nói xong bèn kết thúc câu chuyện không mấy đẹp đẽ bằng một biểu cảm có chút đau khổ. Chớp chớp mắt, đôi mắt lại trở về vẻ tươi vui, nói: “Thế nên khi anh ấy gửi email báo cho tôi biết anh ấy thích một người con gái, oh my god, cô không biết tôi kinh ngạc tới cỡ nào đâu. Tôi hỏi anh ấy: “Sum, anh nói thật đấy hả?” Chắc chắn là anh ấy không thèm suy nghĩ mà khẳng định luôn, nói đã tìm được người con gái trong định mệnh, còn nói để tránh hiểu nhầm, bảo tôi sau này đừng liên lạc với anh ấy nữa.”

“Tôi phí mất hai năm ở bên người đàn ông ấy, cuối cùng, khi mất đi tôi lại tự nhủ, Jamie, không phải mày không cố gắng, là người đàn ông ấy quá lạnh lùng. Mày không có lỗi với bản thân, anh ta nói với tao đã tìm được Mrs.Right rồi, thế nên…”

Bà mối im lặng nhìn Jamie, rồi tiếp lời cô: “Thế nên chị cố ý tìm tôi ở “Siêu thị đàn ông”, tiếp cận tôi. Sau khi biết tin chúng tôi kết hôn, nửa đêm xông vào nhà Hạ Hà Tịch, mục đích là để nhìn thấy tôi?”

Jamie cong mắt cười duyên, trong mắt lóe lên ý cười khi trò đùa dai đã được thực hiện: “Tôi muốn làm cho cô giận dỗi anh ta một chút, mới không có lỗi với hai năm tuổi xuân của tôi, phải không?”

“Thế sau đó thì sao? Tại sao chị lại thay đổi ý định chạy tới đây nói cho tôi biết những chuyện này?”

Trong mắt Jamie lại lóe lên tia sáng tinh nghịch, cười hì hì: “Có người nói với tôi rằng, trong cuộc đời mỗi người đều có một khắc tinh. Sum là khắc tinh của cuộc đời tôi. Năm đó anh ấy khiến tôi chết đi sống lại, tôi cũng từng hận anh ấy tới chết đi sống lại. Nhưng vừa nghĩ tới câu vỏ quýt dày có móng tay nhọn, tôi lại cười cho tan mối hận.”

Bà mối chớp mắt: “Móng tay nhọn?”

Jamie gật đầu: “Phải, cô chính là móng tay nhọn! Cô xem, năm đó anh ta quay tôi như dế, nhưng giờ có qua có lại rồi nhé, cô cũng quay anh ta như dế. Hì hì, Thượng Đế công bằng lắm.”

Bà mối run tay, suýt nữa làm nước ép trái cây sánh ra ngoài: “Đâu có…”

Còn chưa nói xong, Jamie đã tròn mắt tố cáo cô: “Còn không có? Anh ấy bị tai nạn giao thông nằm viện mấy ngày rồi, cô là vợ mà không ở bên anh ấy, còn không phải móng tay nhọn sao? Cô có biết, lúc tôi tới thăm, anh ấy đang nổi giận đùng đùng, ra sức đập di động bằng cái chân còn chưa gãy không? Tôi đoán chắc chắn là không gọi được cho cô nên chán nản. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy bộ dạng thảm hại của anh ấy như thế, ha ha ha…”

Jamie còn chưa nói xong, mặt bà mối đã trắng bệch: “Tai nạn giao thông? Tai nạn giao thông gì?” Tại sao cô chẳng biết gì hết vậy?

Thấy vậy, Jamie thản nhiên thở dài: “Có người vợ cũ nào tốt như tôi không? Ngàn dặm xa xôi tới đây để giúp vợ chồng son các người đoàn tụ. Ok, muốn biết anh ấy nằm ở bệnh viện nào cũng không khó, trả lời câu hỏi của tôi trước đã.”

Bà mối nghe vậy thì đột nhiên nhớ ra đề nghị của Jamie trước đó. Đang định hỏi đối phương muốn hỏi gì, nhưng lại nghẹn ngay cổ họng không nói ra nổi. Với tính cách xấu xa của Jamie, chẵng lẽ câu hỏi chị ta muốn hỏi lại là…

Bên này, Jamie trưng ra vẻ mặt “cô biết đấy” nhìn bà mối chòng chọc, nghịch mái tóc dài, uể oải nói: “Tôi tốn hai năm mà không mở được bí mật ấy, xem như đáp ứng tâm nguyện cuối cùng của tôi mà nói cho tôi biết đi. Có phải anh ấy thật sự… rất “ngắn, nhỏ, giỏi giang” không? Nói nhanh!”

Bà mối tròn mắt nhìn Jamie, hai gò má từ từ được phủ một đám mây đỏ. Mãi lâu sau, lâu tới nỗi cô sắp nghẹt thở, mới nghe tiếng mình lắp bắp: “Cũng… không tồi.”

Jamie nghe vậy thì rất bất mãn, cong môi lẩm bẩm: “À, cô nói anh ta mắc bệnh ED[17] có lẽ tôi mới dễ chịu hơn một chút.”

[17] ED: viết tắt của Erectile dysfunction, là bệnh liệt dương ở nam giới.

Bà mối: “…”