Kế hoạch mai mối - Chương 28 - 29

Chương 28

Phụ nữ càng muốn làm khó nhau hơn

Thứ Bảy, Hạ Hà Tịch đến đón bà mối từ sáng sớm. Tuy không hiểu rốt cuộc con cáo họ Hạ muốn làm gì, nhưng Tô Tiểu Mộc vẫn ngoan ngoãn lên xe. Mãi tới khi thấy ô tô từ từ chạy ra khỏi thành phố C cô mới thấy có chút kỳ lạ, cuối cùng mở miệng hỏi: “Rốt cuộc là chúng ta đi đâu?”

Hạ Hà Tịch vẫn nhìn thẳng về phía trước, chăm chú lái xe: “Về thành phố A.”

Bà mối nghe vậy thì ngẩn người một lát, không biết nên phản ứng thế nào. Chuyện của con cáo này cô nghe được một ít từ chỗ anh hai. Hạ Hà Tịch là người thành phố A, bố mẹ, họ hàng cũng ở thành phố A. Vì học cấp ba nên anh ta mới chuyển tới thành phố C, cũng vì thế mới quen được ông anh hai Tô Cẩm Trình của cô. Nhưng tai nạn bất ngờ ập tới, trong nhà xảy ra chuyện, suýt nữa phải nghỉ học.

Sau đó, anh được họ hàng ở thành phố A đón về nuôi, đi du học nước ngoài, về nước lại vào tập đoàn Chính Uy thực tập, rồi lại ra nước ngoài, cuối cùng mới tới thành phố C làm tổng giám đốc chi nhánh của tập đoàn Chính Uy ở đây. Tô Tiểu Mộc quen Hạ Hà Tịch lâu như thế, nhưng chưa bao giờ nghe anh nhắc tới họ hàng thân thích hay bạn bè ở thành phố A. Vậy mà giờ đạp sóng đạp gió quay về, lại chọn đúng lúc trước khi hai người kết hôn… liệu có ý gì không?

Nghĩ tới đây, bà mối nhìn chằm chằm Hạ Hà Tịch, đúng lúc đối phương cũng khẽ nghiêng mặt nhìn qua chỗ cô. Trong khoảnh khắc, khóe miệng anh khẽ cười, dịu dàng nói: “Đưa em về gặp bố mẹ.”

Mặt Tô Tiểu Mộc thoáng cái đã nóng bừng, cúi đầu đáp: “Còn chưa chính thức cưới xin, anh đừng gọi vớ vẩn!”

Thành phố A cách thành phố C không xa lắm, sau hai tiếng rưỡi đi xe đã tới núi Hoa Ẩn của công viên Đào Ẩn. Tô Tiểu Mộc vừa nghe thấy cái tên này liền nghĩ, Hoa với chả Đào, cứ nghĩ đây là kiểu du lịch ở nông trại nào đó, nhưng thật ra chỗ này là nghĩa trang.

Trong suy nghĩ của bà mối, nghĩa trang lúc nào cũng là nơi âm u, sương mù bao phủ, không khí đầy vẻ chết chóc. Những tấm bia mộ được dựng chỉnh tề, ngay ngắn. Ấn đường của nhân viên trong nghĩa trang cũng phải đen tối, ánh mắt đờ đẫn… Nhưng tất cả những thứ trước mắt hoàn toàn phá vỡ quan niệm của cô.

Cảnh sắc tươi đẹp, mây trắng như bông. Ngẩng đầu nhìn núi non trùng điệp phía xa, cây cối dày đặc từng lớp, từng lớp. Thỉnh thoảng có nhân viên nghĩa trang đi qua cắt tỉa cây cối hay lau bia mộ cũng tươi cười đón tiếp, vẻ mặt không hề u ám. Theo lời nhân viên trong nghĩa trang, công viên Đào Ẩn tới tháng Ba mới là lúc đẹp nhất. Hoa đào đua nở, cảnh vật ngập tràn trong sắc xuân. Những ngôi mộ đều được xây dưới tán đào. Khi du khách tới đây thăm viếng, thắp hương, người không biết còn nghĩ mọi người đang du xuân. Dù người nhân viên đó có nói quá lời, nhưng bà mối vẫn bị cảnh tượng nơi đây hấp dẫn.

Lúc cô còn đang ngẩn ngơ thì Hạ Hà Tịch đi mua nến thơm và tiền giấy. Anh vừa đi thì di động của bà mối vang lên. Liếc nhìn màn hình điện thoại một lát, bà mối nhấn nút nghe, chỉ khẽ “ừ” một tiếng. Đầu dây bên kia vang lên tiếng con gái: “Tiểu Mộc, cô thông minh thật. Tôi đã điều tra anh cả nhà cô rồi. Đúng như cô đoán, Tổng giám đốc Hạ liên kết với ba anh em nhà ấy… Mà tôi cũng tra nhật ký cuộc trò chuyện gần đây của Tổng giám đốc Hạ rồi, đúng là trước hôm ăn cơm bọn họ có liên lạc với nhau…”

Tô Tiểu Mộc nghe xong thì thở hắt ra một hơi, nhìn chăm chăm vào cây liễu cạnh cây cầu đá, mãi sau mới hạ giọng đáp: “Biết rồi.” Ngắt máy, bà mối chán nản ngồi xuống chiếc ghế gỗ ở đài phun nước chờ Hạ Hà Tịch. Khi người ấy tới cạnh mình, cô mới đứng dậy, phủi quần áo: “Mang cái này vào hả?”

Hạ Hà Tịch ôm một đống nến thơm và tiền giấy, gật đầu: “Ừ.” Nói rồi rất tự nhiên giơ tay kia ra nắm tay vị hôn thê, nhưng tiếc là vị hôn thê kia chẳng thèm nể nang, lắc bàn tay trắng nõn, mềm mại ra rồi đút vào trong túi áo khoác. Con cáo họ Hạ thấy vậy thì khựng lại một chút, đưa mắt nhìn bà mối, mỉm cười.

Tô Tiểu Mộc chẳng thèm để tâm, lại đặt mông ngồi xuống, nói: “Đồng chí Hạ Hà Tịch, có phải trước khi gặp bố mẹ anh thì nên nói rõ ràng mấy chuyện đi chứ nhỉ?”

Hạ Hà Tịch là người thông minh, tình huống này đương nhiên phải đoán ra tới bảy, tám phần. Anh lẳng lặng ngồi cạnh Tô Tiểu Mộc, không nói tiếng nào. Tô Tiểu Mộc hừ hừ: “Chơi trò địch không động ta cũng không động với em à?”

Con cáo họ Hạ sờ mũi cười gượng: “Anh chờ phu nhân chỉ dạy.”

Bà mối nghiến răng: “Đừng làm em buồn nôn, cả xưng hô mà cũng sửa nhanh thế à? Chữ “phu nhân” này cũng không phải là thủ đoạn ngầm của anh, nội - ứng - ngoại - hợp mà có à?” Bà mối cố ý nhấn mạnh bốn chữ “nội ứng ngoại hợp”, ánh mắt nhìn chằm chằm con cáo họ Hạ đã bốc lửa hừng hực rồi.

Lúc đó bà mối mới đi công tác về. Ba ông anh trai nắm chắc được “gian tình” của Hà Hạ Tịch và Lộ Lộ với tốc độ như thần, còn đưa mình tới đó “tham quan” một chuyến. Chuyện này bà mối nghĩ sao cũng vẫn thấy khuất tất, liền nhờ An Địch điều tra thì ra ngay vấn đề.

Hạ Hạ Tịch không chỉ móc ngoặc với ba ông anh kia diễn trò, thậm chí còn cố ý kích động Lộ Lộ, dẫn tới vụ án đẫm máu này. Hóa ra, Tô Tiểu Mộc chỉ đoán được phần đầu, nhưng không liệu được phần kết. Cô chỉ đoán được con cáo kia thông đồng với ba ông anh diễn vở kịch bắt gian, nhưng không ngờ trong lúc An Địch điều tra còn phát hiện anh hai đã từng gặp Lộ Lộ. Theo khai báo của anh cả Tô Khiêm Trình, mục đích chính của lần gặp ấy là nói cho Lộ Lộ biết quan hệ của Tô Tiểu Mộc và Hạ Hà Tịch, còn tính tới chuyện bỏ quên tấm ảnh hai người chụp ở núi Bất Thanh ở nhà Lộ Lộ.

Thế nên Lộ Lộ mới tức giận, cố ý tìm bà mối để gây hấn. Suy cho cùng, trong chuyện này, Lộ Lộ là người vô tội, còn người có lòng dạ độc ác lại là ông anh hai Tô Cẩm Trình…

Hạ Hà Tịch giơ tay lên, thành thật nói: “Anh thừa nhận chuyện nội ứng ngoại hợp là tính toán của anh, nhưng chuyện gặp Lộ Lộ thì anh không biết thật. Tối qua nói chuyện điện thoại với Tô Cẩm Trình anh cũng mới biết, cậu ấy chỉ giải thích với anh là…”

Hạ Hà Tịch ngừng lại một lát, chờ bà mối nhìn mình, rồi mới chậm rãi nói: “Cậu ấy nói, con gái cứ thích làm khó nhau, chỉ “khuyến khích” lẫn nhau như thế mới có thể dẫn tới ghen tuông.”

Tô Tiểu Mộc nghẹn cả một họng máu: “Hạ Hà Tịch, có phải anh không chơi trò mưu ma chước quỷ thì không vui đúng không? Chuyện ở núi Bất Thanh, chuyện Lộ Lộ, còn lần sau thì sao? Có phải chuyện kết hôn chớp nhoáng lần này cũng thế?”

Hạ Hà Tịch chống má, nói như có suy tư: “Chớp nhoáng à? Chúng ta quen nhau gần một năm rồi.”

Bà mối nghe vậy bèn áp sát lại gần anh, nheo mắt, nói bằng giọng kỳ quái: “Anh đang lảng tránh vấn đề!”

“…”

“Anh đang chột dạ!”

Hạ Hà Tịch nghe vậy thì thở dài, gật đầu nói: “Ừ, gặp bố mẹ trước rồi nói sau.”

----------------------Tôi là đường phân cách kết hôn chớp nhoáng----------------

Xuyên qua trăm cây ngàn hoa với Hạ Hà Tịch, tới lưng chừng núi mới đến trước ngôi mộ của bố mẹ Hạ Hà Tịch. Nhưng điều khiến Tô Tiểu Mộc bất ngờ lại là, bên cạnh mộ của họ còn có hai ngôi mộ khác, người lập bia cũng khắc tên Hạ Hà Tịch. Hạ Hà Tịch chia bó hoa tươi trên tay mình ra làm bốn phần, đặt trước bốn ngôi mộ rồi mới cúi người, nói:

“Ông, bà, bố, mẹ, con đưa Tiểu Mộc tới gặp mọi người đây.”

Bà mối nhìn chăm chăm vào bốn ngôi mộ, phát hiện ra thời gian trên bia mộ của bố mẹ và bà của Hạ Hà Tịch cùng một năm, nói như thế thì…

Hạ Hà Tịch thấy cô thoáng ngẩn ra thì cười cười, bảo cô dâng hương, xong xuôi rồi mới kể lại chuyện năm đó: “Ông anh mất sớm. Lúc nhỏ, anh sống cùng bà và bố mẹ. Sau này, để anh được học ở một trường đại học tốt nên bố mẹ anh vay tiền cho anh vào học ở trường tư thục ngoại ngữ ở thành phố C. Ngoài học phí ra thì còn tiền ăn ở. Bố mẹ anh vừa phải trả nợ, vừa phải chăm sóc cho bà bị bệnh. Để tiết kiệm ít tiền mà buổi tối tan làm mẹ anh không bắt xe buýt, ngày nào bố anh cũng đạp xe đi đón mẹ, nhưng…”

Hạ Hà Tịch nói đến đây thì dừng lại, nhìn ra ngọn núi xa xa để ổn định lại tâm trạng rồi mới tiếp tục nói: “Hồi ấy anh rất giận bố mẹ. Cả hai đều là người làm công ăn lương, bệnh của bà cũng phải tốn rất nhiều tiền, thế mà bố mẹ còn bắt anh tới học ở trường tư thục. Những người trong trường đó không giàu cũng sang, anh không thích môi trường như thế chút nào. Có lúc anh cảm thấy, họ không phải vì muốn tốt cho anh, mà chỉ là để đạt được mơ ước của chính họ. Nhưng anh không ngờ, họ bị tai nạn giao thông.”

Bà mối thấy Hạ Hà Tịch cúi đầu, bèn nắm lấy tay anh. Lát sau mới thấy anh ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo như nhìn thấy đáy. Lắc lắc đầu, Hạ Hà Tịch mỉm cười với bà mối: “Đúng đấy. Lúc bố đi đón mẹ thì xảy ra chuyện. Có lúc anh nghĩ, nếu không phải vì anh, nhà họ Hạ sẽ không xảy ra chuyện như thế.” Anh nuốt khan, mắt không kiềm chế được mà đỏ lên. “Hai người mất chưa được bao lâu thì bà anh cũng theo. Trong nhà chẳng còn lại gì, chỉ còn lại món nợ. Bạn bè thân thích thấy anh nhỏ dại bơ vơ, cũng không tới nhà đòi nợ ngay, chỉ là… không ai chịu ra tay giúp đỡ nữa. Nhóc này, lúc đó anh bắt đầu hiểu, thực ra tình người còn bạc bẽo hơn bất cứ thứ gì. Giây trước họ có thể là anh em kề vai sát cánh, nhưng khi đề cập tới lợi ích, ha ha…”

Lần này, Hạ Hà Tịch cúi đầu mãi mà không chịu ngẩng lên, bà mối siết chặt tay anh, tựa đầu vào vai anh, nói: “Thực ra anh không cần ép mình nhớ lại khoảng thời gian đó nữa. Em không quan tâm anh trước đây anh thế nào, em chỉ quan tâm tới chúng ta sau này.”

Con cáo họ Hạ khụt khịt, lắc đầu, nhếch môi: “Nhưng anh để ý. Dù anh nhìn thấy quá nhiều cảnh tình người ấm lạnh vì cảnh sa sút của nhà họ Hạ, nhưng bao nhiêu năm qua anh chưa từng vứt bỏ tình yêu. Nhóc, anh tin vào tình cảm, cũng tin vào tình yêu. Em nhìn xem, một viên ngọc lạnh lùng như em không phải cũng bị anh ôm cho ấm rồi sao? Mỗi lần không chịu đựng được, anh đều tự nói với bản thân, chỉ cần cố gắng thì nhất định sẽ đạt được thứ mình muốn, dù có phải dùng tới thủ đoạn.”

Tô Tiểu Mộc cau mày: “Đây là lời giải thích cho mấy âm mưu của anh à?”

Hạ Hà Tịch, lâu lắm rồi anh chưa được yêu đúng không? Thế nên anh mới nghĩ rằng, trên đời này không có thứ tình yêu vô duyên vô cớ, chỉ có thứ tình cảm không cố gắng để giành lấy? Tới giờ phút này, bà mối rất muốn nói với Hạ Hà Tịch rằng, anh nhầm rồi, nó cũng như tình yêu bố mẹ dành cho anh, mãi mãi là thứ đặc biệt không hề thay đổi mà không cần bất cứ lý do nào. Chỉ là anh đã mất đi từ lâu lắm rồi, đã tự trách lâu lắm rồi, nên mới tưởng rằng mình chưa dốc hết sức.

Tô Tiểu Mộc chăm chú nhìn con cáo họ Hạ, nhưng chẳng thấy bất cứ biểu hiện gì trong mắt anh. Anh lắc đầu, nhìn tay mình rồi nói một bí mật lớn nhất: “Nhóc, anh đã từng kết hôn.”

Chương 29

Kiểm hàng trước hôn nhân

“Anh đã từng kết hôn.” Vừa dứt lời thì một cơn gió lạnh thổi qua, buốt tới thấu xương. Tô Tiểu Mộc bỗng hóa đá, cổ họng như bị thít lại, không nặn ra được nửa từ. Có phải là… vừa rồi gió mạnh quá, cô nghe nhầm không?

Nhưng ngay sau đó, Hạ Hà Tịch đã phá nát tất cả huyễn tưởng của cô, nhắc lại: “Năm ngoái về nước anh đã làm thủ tục ly dị.”

Bốn chữ “thủ tục ly dị” làm tim bà mối suýt nữa nhảy ra ngoài, bất giác ôm lấy ngực. Ngẫm nghĩ một lát, im lặng một lát, nhìn trời, ngắm đất, cuối cùng mới nặng nề đưa mắt về phía Hạ Hà Tịch. Cô nghe thấy giọng nói bình tĩnh của mình: “Sao lại ly dị?”

Nhưng câu hỏi này lại khiến Hạ Hà Tịch nghẹn lời, anh do dự một hồi nhưng không đáp, đỡ trán cười khổ: “Nhóc, em có thể phản ứng bình thường một chút được không?” Tại sao trong lòng anh lại có chút thất vọng và khó chịu như thế? Nụ cười treo trên khóe môi Hạ Hà Tịch thoáng chút chua xót, rốt cuộc thì cô bé này vẫn không để tâm tới anh đúng không? Thế nên dù lấy kết hôn làm tiền đề, cô vẫn hướng tới tương lai, mà tương lai ấy chẳng liên quan gì tới quá khứ của anh. Thế nên cô mới không quan tâm tới “vợ cũ” của anh như thế, mới không để tâm tới việc anh đã làm chuyện ấy với người phụ nữ khác hay chưa…

“Ừm.” Tô Tiểu Mộc lại chống cằm nhìn trời, chớp mắt một lát rồi mới hỏi: “Thế nào mới là phản ứng bình thường?”

Lần này con cáo họ Hạ thực sự dở khóc dở cười. Tối qua trằn trọc, mất ngủ, tính toán xem phải nói sự thật này thế nào, phải làm sao để trấn an bà mối. Anh đã nghĩ tới hàng ngàn khả năng, nhưng chưa từng nghĩ tới tình huống này.

Bà mối chẳng cần mình an ủi cũng bình tĩnh được, nên vui hay nên buồn đây? Hạ Hà Tịch hít một hơi thật sâu, nhắm mắt nói: “Anh vốn không định nói cho em biết sớm như thế, tính từ từ rồi mới cho em biết. Nhưng tối qua đột nhiên em nói kết hôn, anh nghĩ…”

Đôi mắt của Hạ Hà Tịch sáng lên, tha thiết nhìn Tô Tiểu Mộc: “Anh hy vọng cuộc hôn nhân này sẽ không có chút giấu giếm nào, thế nên anh quyết định thành thật.”

Bà mối không nhìn vào mắt anh, cô chắp tay sau lưng, cúi đầu nhìn mũi chân đang nghịch mấy ngọn cỏ. Trời rất xanh, cỏ rất non, tấm ảnh của bố mẹ anh trên bia mộ nhìn rất trẻ trung, giản dị… Cô biết nơi này tên là núi Hoa Ẩn ở công viên Ẩn Đào, còn biết ông chủ nơi này rất chú ý xây nghĩa trang giống một khu vườn, thậm chí, cô còn biết Hạ Hà Tịch định mua một phần mộ cho mình ở đây… Cô biết hết mọi chuyện, chỉ không biết nên suy xét những lời Hạ Hà Tịch nói ra sao thôi.

Bà mối thừa nhận, mình có cảm giác với con cáo họ Hạ kia. Mỗi khi anh ở bên người con gái khác, trong lòng cô lại cảm thấy chán nản, không đau đớn, nhưng mỗi lần cử động đều khiến toàn thân khó chịu. Anh hai nói đó là ghen, thế nên cô hiểu mình thích Hạ Hà Tịch. Nhưng thứ tình cảm ấy quá mong manh, quá nhẹ nhàng. Đối diện với sự thật anh đã từng kết hôn, Tô Tiểu Mộc đột nhiên không biết nên phản ứng như thế nào, thậm chí trong lòng nên có tâm trạng như thế nào cô cũng quên mất.

Cô cắn răng: “Nếu em nói, chuyện của anh khiến em hối hận, bây giời em không muốn kết hôn nữa thì anh sẽ làm thế nào?”

Hạ Hà Tịch vô cùng bình tĩnh, nhưng từng từ nói ra như nhỏ máu. Anh chỉ nghiến răng, nhả ra hai chữ: “Em dám?”

Con cáo họ Hạ bước từng bước lại gần bà mối, ánh mắt sắc bén: “Tô Tiểu Mộc, em là người nói ra chuyện kết hôn này trước, thế nên em là người cho anh lời hứa hẹn. Em đưa anh lên mây, cho anh thấy một tương lai đáng để hy vọng. Nếu em nói, giờ em muốn đẩy anh xuống thì…”

Hạ Hà Tịch nghiến răng, nói như bị tổn thương: “Anh rất vui được kéo em cùng rơi xuống vực.”

Bà mối nghe xong thì bỗng bật cười, không hổ danh là con cáo họ Hạ. Nói như thế cũng làm cô thấy xấu hổ lắm rồi, nhưng chỉ có mấy câu đã biến thành lỗi của cô rồi sao? “Ý của anh là em phải chịu trách nhiệm tới cùng với anh chứ gì? Nhưng em là người bị hại, lúc ấy em không biết anh đã từng kết hôn. Anh xem, em là người chưa kết hôn lại gả cho người hai lần đò như anh, chẳng phải là thiệt à?”

Đột nhiên Hạ Hà Tịch cúi đầu, nắm hai tay như đứa trẻ đang nhận lỗi, mãi sau mới ngẩng lên tỏ vẻ vô tội, đôi mắt đen láy lại bị phủ thêm một lớp sương mù khác. Anh lắc đầu: “Không phải mà… Anh thề trước mộ ông bà, bố mẹ anh, anh và cô ấy không giống như em nghĩ đâu. Anh chưa từng làm tổn thương, cũng chưa từng phụ bạc cô ấy…”

Tô Tiểu Mộc nhìn thấy dáng vẻ ấy, trái tim cô mềm ra, hóa thành hồ nước, rồi hồ nước ấy hóa dòng suối chảy tràn vào đầu cô, khiến đầu óc cô biến thành một vũng bùn lầy. Thế mới nói con gái đang yêu đều là kẻ ngốc, sao lại dễ bị lừa thế cơ chứ? Nhưng Tô Tiểu Mộc còn ngốc hơn, rõ ràng biết rõ mọi chuyện, vẫn mở to mắt nhìn mình rơi vào trong ấy.

Cô ngắt lời Hạ Hà Tịch: “Thôi, đừng nói nữa. Tự dưng em không muốn nghe nữa.” Quá khứ có quan trọng không? Giờ quay người bước đi, từ nay về sau sẽ không ngoái đầu lại nhìn nữa. Vợ cũ cũng được, quá khứ cũng được, chẳng liên quan gì tới mình. Hay là xông lên ôm lấy anh, nói cho anh biết, quá khứ của anh em không muốn biết, nhưng tương lai của anh, em sẽ quản lý đấy?

Đầu óc bà mối còn đang phân vân giữa hai phương án thì cơ thể đã xông lên ôm con cáo họ Hạ. Con cáo kia ôm lại cô, đang muốn nói gì đó thì đã nghe tiếng cô nhẹ nhàng vang lên: “Hơi lạnh.”

Hạ Hà Tịch không ngờ chuyện khó khăn này lại giải quyết nhẹ nhàng, đơn giản như vậy. Trong phút chốc, anh không biết nên nói gì, đấu tranh mãi cũng chỉ “ừ” được một tiếng.

Tô Tiểu Mộc nói: “Ừ cái gì mà ừ. Em đang hỏi khéo anh khi nào thì về?”

Hạ Hà Tịch: “…”

---------------------------Tôi là đường phân cách tình cảm--------------------------

Hai người dạo quanh thành phố A một ngày. Hạ Hà Tịch đưa Tiểu Mộc đi thăm mấy danh lam thắng cảnh, rồi ăn một bữa ở quán “Món trong ngõ” nổi tiếng, sau đó cặp tình nhân mới ung dung quay về. Vì bà mối mệt quá nên ngủ quên trên xe, mãi tới khi Hạ Hà Tịch vỗ vai gọi, cô mới mơ mơ màng màng tỉnh dậy. Ra khỏi xe, đi vào nhà, đang lê dép chuẩn bị vào phòng ngủ, bà mối mới phát hiện ra chỗ này có vấn đề.

Nhìn chung quanh, Tô Tiểu Mộc gõ đầu mình một cái. Cô nhìn chằm chằm Hạ Hà Tịch, chán nản: “Sao lại là nhà anh?”

Hạ Hà Tịch nhướn mày: “Phu nhân, hai ngày nữa đây cũng là nhà em rồi.”

Tô Tiểu Mộc chống nạnh, hừ hừ: “Đừng có mập mờ! Giờ đã ban hành luật hôn nhân mới rồi, căn nhà này không phải anh thanh toán một lần à? Chẳng liên quan gì tới em cả, thế nên của anh vẫn là của anh, của em vẫn là của em.”

Hạ Hà Tịch chắp tay im lặng một lát, nhíu mày nhìn cô: “Nhóc, em đang… nhắc khéo anh thêm tên em vào nhà của anh à? Nếu…”

Bà mối nghiến răng, ngắt lời anh: “Em chỉ nhắc nhở ngài Hạ rằng, chẳng có ai đưa con gái nhà người ta về lại đưa thẳng về nhà mình hết.”

Hạ Hà Tịch nghe vậy thì thở dài, đưa di động cho cô với vẻ bất đắc dĩ. Tô Tiểu Mộc hỏi: “Làm gì thế?”

“Lúc nãy trên đường anh nghe đài phát thanh, họ nói, gần chỗ em đột nhiên xảy ra sự cố cắt điện, giờ cả khu phố đều mất điện. Không tin em gọi điện hỏi Nghiêm Nhan thử xem.”

Nghiêm Nhan là hàng xóm kiêm đồng nghiệp của bà mối. Nghe Hạ Hà Tịch nói thế, bà mối cau mày, nửa tin nửa ngờ gọi điện thoại, thế mà lại y như lời con cáo kia nói. Nói chuyện qua loa rồi ngắt máy, Tô Tiểu Mộc ngoảnh lại nhìn Hạ Hà Tịch, đối phương đã ngồi trên sofa đọc tạp chí.

Giờ mới đầu đông, con cáo họ Hạ đã mặc chiếc áo gi lê bằng len màu nâu nhạt, quàng chiếc khăn kẻ màu cà phê, vắt chân ngồi dưới ngọn đèn ấm áp, thật sự là… đẹp không nói nên lời. Ánh đèn dịu dàng hất qua mặt, phủ lên người anh, hoàn mỹ như một bức tranh. Bà mối nuốt nước bọt, rón rén tới trước mặt anh, còn chưa kịp nói thì Hạ Hà Tịch đã gấp soạt tờ tạp chí dày cộp, giận dữ nhìn cô, nói:

“Phản ứng hồi nãy của em là ý gì hả?”

Bà mối giả ngốc: “Hả?”

“Đừng có giả ngốc, nói rõ ra xem nào.”

Bà mối chớp chớp mắt, vẫn chỉ nói: “Hả? Hả?”

“Còn hả nữa là nước bọt chảy ra đấy.” Hạ Hà Tịch khoanh tay trước ngực, vẻ uy nghiêm như bậc đế vương: “Lúc mới vào nhà, em vô cùng cảnh giác, không thèm tin nửa câu anh nói. Nhóc, em thấy anh bịa chuyện để tìm cớ giữ em ở lại qua đêm à? Trong lòng em, anh là người như thế sao?”

Bà mối đảo cặp mắt tinh ranh, sờ cằm đồng ý: “Đúng là có khả năng.” Chỉ là con cáo họ Hạ kia là loại cáo già, sẽ không tìm cớ tới mức bỉ ổi như thế. Chậc, nói thế có khi nào cả Nghiêm Nhan cũng bị anh ta mua chuộc rồi không?

Hạ Hà Tịch nhìn bà mối, mặc áo khoác, rồi kiên quyết nói với cô: “Đi.”

“Đi đâu?”

Anh cầm chìa khóe xe, lén che đi cảm xúc: “Nếu em không yên tâm về anh thì anh đưa em đi thuê phòng rồi về ngủ.”

Tô Tiểu Mộc nghe thế thì cười khúc khích, lượn tới trước mặt, chọc chọc vào lồng ngực anh, nói: “Giận thật à?”

Hạ Hà Tịch không thèm để ý, quay mặt đi không nhìn cô. Bà mối nghiêng đầu, nói sau lưng anh: “Chà! Anh xem hôm nay anh bật mí một bí mật lớn như thế mà em còn chưa giận, thế mà anh… Đùa thôi mà cũng giận thế cơ à?”

“…” Hạ Hà Tịch vẫn không thèm để ý, nhưng đã lẳng lặng ném áo khoác lên sofa. Tô Tiểu Mộc thấy vậy thì kéo khóe môi lên, tóm lấy tay anh, vui vẻ nói: “Được rồi ái phi, chàng xem, đêm nay ngày lành tháng tốt, chúng ta đừng lãng phí, nếu tới đây rồi thì trẫm sẽ cố gắng… kiểm tra hàng hóa trước khi kết hôn vậy.”

Nói xong, tự bà mối cũng nhận ra độ nghiêm trọng của vấn đề. Nhưng lúc nhận ra thì đã muộn, người nói vô tâm, người nghe có ý, ái phi họ Hạ kia quả nhiên nheo đôi mắt cáo lại, khẽ “ừ” một tiếng, quay đầu lại cười duyên với cô: “Hóa ra em cảnh giác không phải vì không muốn, mà là… nghi ngờ năng lực của anh à?”

Bà mối nghẹn họng, đang định nói thì hai má đã bị ôm lấy, đối phương khẽ khàng nỉ non bên tai cô: “Nào, nào, tại hạ xin được đáp ứng yêu cầu kiểm tra hàng của nữ vương.”

Tô Tiểu Mộc nghe vậy thì phá lên cười, đẩy bàn tay con cáo kia ra: “Được lắm, được lắm! Vở kịch tự biên tự diễn của ngài Hạ cũng được đấy.”

Lần này tới phiên Hạ Hà Tịch giả ngốc: “Hả?”

“Đừng giả ngốc, nói rõ ra xem nào.”

Con cáo họ Hạ bắt chước: “Hả? Hả?”

“Hả cái gì? Còn hả nữa nước bọt chảy ra giờ.” Tô Tiểu Mộc khoanh tay trước ngực, cũng ra dáng nữ vương, nói: “Ghét nhất là loại đàn ông rõ ràng trong lòng thì muốn mà ngoài mặt còn giả vờ làm chính nhân quân tử. Tổng giám đốc Hạ của chúng ta không những giả vờ làm chính nhân quân tử, mà còn muốn giả vờ giận dỗi, giả vờ vô tội, giả vờ oan ức, cuối cùng lại đặt sẵn một cái bẫy để em nhảy vào. Anh thấy em ngốc thế cơ à? Trong lòng anh em là người như thế sao?”

Hạ Hà Tịch nghe bà mối trả từng câu lại cho mình, không khỏi nhìn chăm chăm vào cô, khóe mắt đầy ý cười. Cuối cùng anh đã hiểu tại sao vừa nhìn thấy đã yêu cô nhóc này, bởi… kỳ phùng địch thủ là một chuyện khó có được, mà trên thế giới này, có mấy người có thể bẫy được mình đây?

Anh nhét hai tay vào túi, đảo mắt nhìn chung quanh: “Thế có kiểm tra hàng nữa hay không đây?”

Bà mối cười tủm tỉm: “Thế thì phải xem tâm trạng của nữ vương ta đã.”