Kế hoạch mai mối - Chương 24 - 25

Chương 24

Cạm bẫy

Tô Tiểu Mộc không về nhà mà đi thẳng tới chỗ của Hà Kiến Vũ theo địa chỉ Hạ Hà Tịch đưa.

Qua một con đường nhỏ rợp bóng cây, một dãy những căn nhà xây theo kiểu Âu đột nhiên hiện ra trước mắt. Mỗi căn nhà đều có vườn hoa rộng, bao quanh bằng tường theo lối phục cổ. Phía xa là một cái hồ rất rộng.

Bà mối bị bảo vệ chặn lại ở bên ngoài, yêu cầu trình chứng minh thư và tên người tới thăm. Bà mối nghĩ một lát, không nói tên Hà Kiến Vũ mà thử nói ra một cái tên khác. Bảo vệ lật đi lật lại bản danh sách, cuối cùng trả lời: “Số 28, dãy A, cô cứ đi dọc theo bờ sông là tìm được.”

Bà mối khựng lại một lát, khóe môi nhẽ nhếch lên, im lặng đi vào.

Ấn chuông cửa rồi đợi trong chốc lát, Hà Kiến Vũ mở cửa mà đôi bên chỉ im lặng. Mãi sau, Hà Kiến Vũ mới nặn ra một nụ cười: “Em gái, lâu rồi không gặp.”

Tô Tiểu Mộc không đáp lời. Ngước mắt nhìn một lượt người phụ nữ trước mắt mình. So với mấy năm trước, chị ta ngày càng xinh đẹp, chín chắn. Dù ở nhà một mình nhưng chị ta cũng mặc một chiếc váy liền chỉnh tề, để lộ dáng người thon thả. Mái tóc xoăn mềm mại được vén gọn gàng ra sau, dùng một cây trâm cài lại, lộ ra chiếc cổ trắng nõn, toát lên vẻ quyến rũ, gợi cảm.

Bà mối nghiêng đầu, cũng đúng, nếu Hà Kiến Vũ không xinh đẹp, sao lọt vào mắt người ấy chứ?

Hà Kiến Vũ bị bà mối nhìn như thế cũng có chút lúng túng, mở rộng cánh cửa, mỉm cười nói: “Vào nhà đi, sao em tìm được nhà chị?” Nói rồi vào nhà dọn dẹp lại mấy cái gối dựa trên sofa, xắn tay áo, quay đầu lại cười nói: “Em muốn uống gì? Nhưng mà... trong nhà chị chỉ có rượu.”

Bà mối không nói gì, khoanh tay, chậm rãi đi vào nhà, liếc mắt nhìn hai cái chén trên bàn trà vẫn chưa kịp dọn. Thấy Hà Kiến Vũ bận tới bận lui một hồi, cô mới lạnh lùng hỏi: “Chị về đây làm gì?”

Vừa nói xong thì Hà Kiến Vũ cứng người, không thể động đậy.

Giọng Tô Tiểu Mộc vẫn đều đều, hờ hững nói: “Chị còn nhớ mấy năm trước, khi rời khỏi thành phố C, chị đã nói những gì không? Chị nói, đã chịu đủ khổ cực nơi núi non này rồi, chịu đủ cuộc sống một năm chẳng ăn được mấy bữa thịt lại còn phải nhường cho em trai, em gái này rồi, nếu chị đã ra đi sẽ không bao giờ quay lại nữa. Năm ấy chị chọn rời khỏi thành phố C, thì tại sao còn quay về?”

Tô Tiểu Mộc vừa nói vừa lạnh lùng nhìn người phụ nữ xinh đẹp trước mắt mình, Hà Kiến Vũ không thể chống chọi được ánh mắt như thế, thả chiếc gối dựa trong tay xuống, thì thào: “Em gái…”

Bà mối cười nhạt, ngắt lời chị ta, lùi lại một bước để Hà Kiến Vũ không thể chạm vào mình: “Đừng gọi tôi là em gái, tôi không nhận nổi đâu chị Hà ạ. Hà Kiến Vũ gọi tôi là “em gái” đã không còn nữa rồi, chị ấy mới là người xinh đẹp, tốt bụng. Tôi còn nhớ lần đầu gặp chị ấy, bị dáng vẻ ấy của chị thu hút không rời mắt nổi. Chị biết cái gì là xinh đẹp không? Không phải vẻ ngoài, mà là từ bên trong ấy, chị ấy rất thuần khiết, luôn phấn đấu vì ước mơ... Thế nên tôi thật lòng coi chị ấy là chị gái, là chị dâu. Tôi một lòng mong chị ấy và anh mình yêu nhau rồi cuối cùng sẽ thành người một nhà. Nhưng đáng tiếc, cuối cùng tôi mới biết, mắt nhìn người của tôi vẫn còn quá kém. Tình cảm là thứ gì chứ? Tình cảm còn chẳng bằng một tấm chi phiếu mỏng. Khi tôi và anh trai tìm đủ mọi cách xoay sở tiền nong giúp chị ta, thì chị ta đã nằm trong lòng người khác rồi...”

Hà Kiến Vũ bịt tai, rõ ràng là không muốn nhớ lại những kí ức đã qua. Chị ta lắc đầu van xin: “Đừng nói nữa, nếu em tới đây tìm chị tính nợ cũ...”

“Chị không đáng!” Bà mối cắn răng nói, bước từng bước tới gần Hà Kiến Vũ nói: “Chị còn chưa quan trọng tới mức đêm hôm tôi còn tới tìm chị ôn chuyện. Tôi đã nói rồi, Hà Kiến Vũ trong lòng tôi đã chết rồi.”

Hà Kiến Vũ cau mày, gương mặt tinh tế của chị ta hiện lên sự đau khổ: “Vậy em tới đây làm gì?”

Nói xong, Hà Kiến Vũ thấy Tô Tiểu Mộc nhếch môi, xông thẳng vào phòng ngủ, muốn ngăn cô lại thì đã muộn. Khi đuổi theo cô vào trong phòng, cánh cửa phòng ngủ đã bị mở tung, Tô Khiêm Trình ở bên trong và Tô Tiểu Mộc ở bên ngoài bốn mắt nhìn nhau. Tình cảnh này, Hà Kiến Vũ không biết nên ứng phó ra sao.

Tô Khiêm Trình cũng không ngờ em gái sẽ tới đây nên trở tay không kịp, chỉ biết lúng túng đứng cạnh giường, nhìn đối phương chằm chằm mà không nói được nửa chữ. Trong ba người, bà mối là người bình tĩnh nhất: “Anh, xe của anh đậu ở dưới nhà, còn trốn cái gì nữa?” Ngay từ đầu, cô đã biết anh trai mình ở trong nhà, cô chỉ không ngờ được rằng, sau mấy năm, nội dung vở kịch lại xoay chuyển như ngày hôm nay, đây có được tính là sự trừng phạt của ông trời dành cho người kia hay không?

Hà Kiến Vũ hít một hơi thật sâu, giải thích: “Anh trai em ghé qua thăm chị một lát, không ngờ em đột nhiên tới, sợ em nghĩ lung tung nên...” Còn chưa nói dứt lời, bà mối đang nhìn chằm chằm Tô Khiêm Trình bỗng nói một câu: “Anh, đừng nói với em cái thai Hà Kiến Vũ bị sảy lần trước là của anh đấy!”

!

Tô Tiểu Mộc cảm nhận rất rõ ràng, dường như có sợi dây nào đó trong cơ thể mình đứt tung. Thẳng thắn đối diện với sự thật như thế, thực sự rất khó chịu.

Trong phòng, Tô Khiêm Trình cũng nhìn chằm chằm bà mối, trong ánh mắt là nỗi bi thương không nói nên lời, hơi thở gấp gáp, giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Hôm ấy, ở bệnh viện... em điều tra anh à?”

“Em không điều tra thì sao biết anh ngốc như thế, lại mắc mưu người đàn bà này. Anh, anh nghĩ kỹ đi, tại sao năm đó chị ta ra đi, giờ anh với chị ta là gì hả? Bồ bịch à? Chị ta là bồ người ta nuôi đấy!”

“Đủ rồi!” Hà Kiến Vũ nhắm mắt, toàn thân run rẩy: “Các người muốn cãi nhau thì ra ngoài mà cãi, đây là nhà tôi.”

Bà mối đột nhiên phì cười, cao giọng nói: “Nhà của chị? Căn nhà này là tài sản của người đó phải không? Sao nào? Không thích nghe người ta nói chị là kẻ thứ ba à? Được thôi, chúng ta đổi sang một kiểu xưng hô khác vậy.” Bà mối nhướn mày, dù biết là đây sẽ là câu nói tàn nhẫn nhất, vẫn mở miệng gọi: “Dì - nhỏ.”

Nói xong, Hà Kiến Vũ đã bất giác dựa vào tường, sống lưng lạnh toát. Tô Khiêm Trình cũng thốt lên: “Em...”

Bà mối nhìn anh trai, đáp: “Anh, anh nhìn rõ xem thân phận của chị ta là gì, thân phận của anh là gì đi. Em chỉ nói tới đây, không nói thêm nữa. Chuyện hôm nay, em coi như chưa từng xảy ra, nhà họ Tô cũng không ai biết.” Bà mối nói rồi quay người đi, lại nghe tiếng Tô Khiêm Trình vội vàng nói ở phía sau:

“Em, em hiểu nhầm rồi.”

Tô Tiểu Mộc không dừng bước, đi tới cửa mới đột nhiên ngừng bước quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt xinh đẹp kia lần cuối cùng: “Nghe nói chị vào công ty của ông ấy rồi. Không thể làm vợ, có thể móc được một vị trí ở công ty cũng không tồi, chúc mừng…”

--------------------Tôi là đường phân cách sương giăng mờ mịt-------------------

Ra khỏi khu nhà, trời đột nhiên đổ mưa phùn. Bà mối không gọi được xe, trong lòng rối như tơ vò, liền thả bước dọc theo hàng đèn đường. Cô vốn cho rằng đi bộ sẽ giúp đầu óc tỉnh táo hơn, nhưng càng đi, đầu lại càng nặng thêm. Sự mờ ám giữa Hạ Hà Tịch và Lộ Lộ, sự trở về đột ngột của Hà Kiến Vũ, sự giấu giếm của anh trai... chuyện nào cũng có thể ép cô tới không thở nổi. Trong thoáng chốc, cô cảm thấy ấm ức tới cực điểm, người vừa lạnh vừa ẩm, chân cũng không bước đi được nữa, lại thêm ảnh hưởng của rượu lúc trước, cô bỗng ngồi thụp dưới cây đèn đường, khóc nức nở.

Ai nói bà mối là kẻ hồn nhiên, vô tâm vô tính? Ai nói bà mối không sầu không lo, chẳng biết ưu tư? Tôi có đấy, tôi có hết. Tôi có tuổi thơ còn cay đắng hơn bất cứ ai, có một ông bố bà mẹ vô trách nhiệm, tuyệt tình hơn ai hết… Nhưng tôi có thể làm gì đây? Tôi không thể khóc, tôi không muốn để người ta nhìn mình bằng ánh mắt thương hại, thế nên chỉ có thể cười. Cười! Bà mối tự ra lệnh cho mình, nhưng giờ phút này, dưới làn mưa lất phất, cô bị trận mưa phùn dầm tới vô cùng thảm hại, khóe miệng không tài nào nhếch lên nổi.

Dưới ánh đèn đường yếu ớt, đột nhiên bà mối nhớ lại những lời trước khi Ninh Nhiên ra đi, cậu ta nói: “Tiểu Mộc, không phải anh không yêu em, mà anh không có nhiều dũng khí như thế! Gia thế, cuộc sống của em, cái này cũng ép anh không thở nổi. Thực ra lần nào an ủi em, anh cũng thấy phiền muộn. Anh sợ thêm ba, năm năm nữa, có lẽ chỉ một năm nữa thôi là không thể chịu được áp lực mà chia tay em. Đã như thế thì anh thà chia tay em sớm hơn một chút, ít ra không để lỡ dở tuổi thanh xuân của em...”

Bà mối lau nước mắt. Tuổi thanh xuân? Dũng khí? Anh ăn nói đường hoàng thật đấy! Ninh Nhiên, lúc anh tới thì tự nhiên, lúc đi còn muốn giả vờ hào hiệp. Là anh, là Hà Kiến Vũ, còn có cặp bố mẹ về mặt sinh học kia đã dạy tôi đừng bao giờ tin vào tình cảm. Có khi, tôi thấy mình không hận mà còn thấy biết ơn các người. Biết ơn các người đã dạy cho tôi những điều ấy từ nhỏ...

Bà mối vừa khóc vừa cười dưới ngọn đèn đường, nước mắt hòa cùng nước mưa. Tới khi thấy người càng lúc càng lạnh, một tán ô đã được giơ trên đầu. Theo ánh đèn, bà mối nhìn cái bóng kéo dài trên mặt đất một lát, khịt mũi, ngẩng đầu rầu rĩ nói: “Hạ Hà Tịch, anh nghĩ mình đang đóng Tân Bạch nương tử truyền kỳ[15] à?”

[15] Tân Bạch nương tử truyền kỳ là bộ phim chuyển thể từ một trong bốn truyền thuyết dân gian nổi tiếng nhất của Trung Quốc – Truyền thuyết Bạch Xà. Bộ phim được sản xuất năm 1992 và được coi là phiên bản hay nhất trong các bộ phim chuyển thể từ Truyền thuyết Bạch Xà.

Hạ Hà Tịch khẽ ậm ừ, kéo bà mối dậy, nói: “Thế em nhớ mấy ngày nữa trả lại ô cho anh, anh sẽ lừa em cưới anh.”

Lần này, Tô Tiểu Mộc không cười nữa, cô chăm chú nhìn con cáo họ Hạ, bình thản nói: “Anh theo dõi em? Không, là anh cố ý. Khi anh phát hiện người phụ nữ mới tới công ty nhận chức là người em điều tra, anh đã tính toán kỹ càng rồi, anh đặt bẫy dụ em chui vào, là để điều tra thân phận thật sự của Hà Kiến Vũ.”

Hạ Hà Tịch nghe vậy thì im lặng một lát: “Nếu anh nói không phải, em có tin không?”

Bà mối khẽ cười, hỏi ngược lại: “Nếu em nói em tin, anh có tin không?”

“Giả vờ cái gì!” Bà mối đẩy Hạ Hà Tịch, kéo dãn khoảng cách giữa hai người. Trong lúc xoay người, cô phát hiện chiếc ô cũng hơi nghiêng về phía mình, chiếc áo vét đắt tiền của Hạ Hà Tịch bị mưa thấm ướt.

Tô Tiểu Mộc nói: “Anh không muốn biết Hà Kiến Vũ được công ty mẹ điều tới nhậm chức có địa vị gì à? Được, em nói cho anh biết, chị ta là lần mai mối thất bại nhất trong đời làm bà mối của em, em đã từng coi chị ta là chị ruột, coi chị ta là tri kỷ, em làm mối cho chị ta và anh cả, muốn chị ta sau này làm chị dâu của em, nhưng cuối cùng chị ta vẫn đi mất, chị ta không những lừa anh trai em, mà còn lừa cả em...”

Tô Tiểu Mộc khóc không thành tiếng. Nhớ tới sự bất lực của mình năm đó, cô không kiềm chế nổi mà khóc to lên. Hạ Hà Tịch nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, dỗ như một đứa trẻ: “Nhóc, anh muốn bảo vệ em. Anh không muốn nhìn thấy em khóc một mình dưới đèn đường nữa.”

Tô Tiểu Mộc rưng rưng nhìn Hạ Hà Tịch: “Vừa bảo vệ em vừa qua lại với Lộ Lộ sao? Hạ Hà Tịch, anh biết không, cách đây lâu lắm rồi, Ninh Nhiên cũng nói như thế, Hà Kiến Vũ cũng nói như thế, nhưng cuối cùng bọn họ đều bỏ lại em. Em sẽ không tin ai nữa, người tốt nhất, thân thiết nhất cũng có thể phản bội em.”

Nói rồi Tiểu Mộc đẩy Hạ Hà Tịch ra, dứt khoát bước ra khỏi tán ô của anh. Trong từ điển của cô, không có dựa dẫm, không có tin tưởng. Dù mưa có to hơn, có lạnh hơn, cũng chỉ có thể bất chấp tất cả mà đón nhận, cô không thể trốn dưới tán ô của ai, vì cô chẳng bao giờ biết được, liệu tán ô này có biến mất ở ngã rẽ phía trước không? Hay lại biến thành thứ vũ khí lợi hại, đâm vào tim cô?

Trong màn đêm mênh mang, bà mối chậm rãi thả bộ, Hạ Hà Tịch không đuổi theo. Chỉ nghe tiếng anh hét lên:

“Nhạc chuông của anh là tự cô ấy lén đổi, anh thực sự không biết.”

“Anh nhận điện thoại mà không né tránh em cũng vì sợ em đoán lung tung. Anh và cô ấy chẳng có gì hết!”

“Nhóc, rồi có một ngày anh sẽ khiến em tin tưởng anh, dựa vào anh.”

Nhóc...

Khi nào anh mới có thể bước vào trái tim em?

Chương 25

Trà Phong Hoa Tuyết Nguyệt

Hôm sau, Tô Tiểu Mộc lấy lại tinh thần để đi làm. Bà mối vẫn là bà mối vui vẻ trước đây, cuộc sống cũng vẫn phải tiếp tục…

Lúc này, bà mối đang ngồi bên hồ trong công viên, ngẩn người nhìn mặt hồ loang loáng.

Cách đây không lâu, bà Liêu thích làm mối càng thất bại lại càng quan tâm tới cuộc sống của bà mối. Sau nửa tiếng nói chuyện thẳng thắn mà lòng vòng, cuối cùng cũng đánh vào điểm chính: “Dạo này mẹ nuôi phát hiện một anh chàng đặc biệt thích hợp với con nhé...”

Bà mối 囧, bà Liêu, bà còn chưa gả tôi đi được là chưa hết hy vọng thật à? Bà coi tôi là con gái nuôi thật à? Rốt cuộc bà có biết chồng bà ở ngoài nhận bao nhiêu cô “con gái nuôi” cho bà không hả? Dù có bó tay với sự nhiệt tình của bà Liêu, nhưng lần này bà mối vẫn xuống nước.

Ngồi trên chiếc ghế gỗ thở dài một cái, bà mối bỗng nghe thấy tiếng cô gái bán nước bên cạnh lớn giọng mời chào: “Anh đẹp trai ơi, uống trà nhé? Ngồi bên này đi!”

Người đàn ông nho nhã, lịch sự, giọng nói dịu dàng mê hoặc: “Bạn tôi hẹn ngồi bên này.”

Bà mối ngoái đầu lại, không hề bất ngờ khi nhìn thấy bộ mặt đẹp trai ngời ngời của Hạ Hà Tịch.

Hạ Hà Tịch gọi trà với cô gái bán hàng rồi chậm rãi ngồi xuống, bỗng dưng nói một câu chẳng ăn nhập gì: “Màu hồng rất hợp với em.” Giọng nói nhẹ nhàng, dễ dãi như vừa mới gọi trà.

Tô Tiểu Mộc bất giác cúi đầu nhìn bộ dạng của mình, vì thời tiết chuyển lạnh, bà mối luôn sợ lạnh nên lấy chiếc áo khoác len mới mua ra mặc, màu hồng kết hợp với màu trắng của chiếc áo sơ mi khiến bà mối đáng yêu, trẻ trung vô cùng. Chỉ là bà mối hơi ngạc nhiên, quen con cáo họ Hạ này lâu thế, đây là lần đầu tiên anh khen cách ăn mặc của cô.

Bà mối còn đang kinh ngạc, con cáo họ Hạ đã chống má, cười nói: “Đã đoán được người tới hôm nay là anh nên đi mua áo mới à?”

Bà mối nghe xong thì hừ hừ hai tiếng, cố ý lườm Hạ Hà Tịch một cái. Đoán được người tới là Hạ Hà Tịch thì đúng, có trách thì trách bà Liêu không biết diễn kịch. Lần này làm mối cho cô, mấy lần bà Liêu định nói lại thôi, ánh mắt nhìn cô cũng có chút kỳ lạ.

Bà mối là ai chứ? Tình huống như thế đã sớm đoán ra được manh mối, nói vu vơ vài câu đã moi ra hết sạch. Nghĩ tới đây, bà mối nhìn chằm chằm Hạ Hà Tịch, nói bằng giọng kỳ lạ: “Tổng giám đốc Hạ trăm phương ngàn kế hẹn em ra đây thì em trang điểm một chút cũng phải đạo thôi.”

Con cáo họ Hạ nghe bà mối mỉa mai, không giận mà còn cười, vô cùng tự nhiên, nhún vai nói: “Em không nhận điện thoại của anh, anh chỉ có thể dùng cách khác gặp em thôi.”

“Thế anh ăn nói với cô Liêu kiểu gì hả?”

Hình như nhớ ra chuyện gì rất buồn cười, con cáo họ Hạ nhếch khóe môi, nói: “À, anh nói với bà Liêu, thực ra, em là em gái nuôi của nhà anh, không có quan hệ máu mủ, rồi...”

“Rồi anh cố ý cho bà Liêu thời gian để đoán già đoán non, còn để bà ấy lấy danh nghĩa xem mắt hẹn em ra đây?” Tô Tiểu Mộc không để Hạ Hà Tịch nói xong, đã nói hết mọi chuyện, tức tới độ nghiến răng ken két. “Hạ Hà Tịch, rốt cuộc là anh có ý gì? Anh có biết anh làm loạn như thế sau này em không được sống yên ổn ở công ty nữa không?”

Chẳng trách ánh mắt của bà Liêu hôm ấy vô cùng sửng sốt, trong mừng rỡ lại pha chút thương hại, trong thương hại lại chen chút gì đó quen thuộc. Với cái miệng của bà Liêu, không chừng tuần sau, chuyện này có thể truyền lên bộ phận kỹ thuật ở tầng trên rồi!

Con cáo họ Hạ nhìn bà mối đang tức tới xịt khói trên đầu, tâm trạng vô cùng vui vẻ, gập người, rướn tới cạnh bà mối, nói khẽ: “Nhóc, anh đang giúp em mà. Em không thấy bà Liêu giới thiệu mấy người cho em phiền lắm sao? Em xem, anh nói như thế, sau này bà ấy sẽ không giới thiệu ai cho em nữa.”

Tô Tiểu Mộc siết chặt tay, tức tới lệch cả mũi. Được! Cuối cùng lại biến thành con cáo họ Hạ kia có lý.

Hạ Hà Tịch vẫn đang lải nhải dông dài: “Còn nữa, hôm nay chúng mình cũng có thể coi như là xem mắt mà, ai quy định người quen không thể xem mắt?”

Nghe vậy, trong đầu bà mối lóe lên một tia sáng, đột nhiên nảy ra một ý, lại kéo nụ cười lên lần nữa: “À, xem mắt phải không? Thế anh Hạ chắc chắn sẽ không AA với em đâu nhỉ?”

Hạ Hà Tịch nghe xong đã đoán ra bảy, tám phần, còn chưa kịp lên tiếng ngăn cản thì em gái bán hàng đã đưa trà nóng lên.

Bà mối thấy vậy thì đập bàn, lớn giọng nói: “Em gái, loại trà đắt nhất ở chỗ em bao nhiêu tiền hả?”

Em gái bán trà thông minh, nghe vậy thì biết khách còn muốn gọi thêm, mắt sáng lên, đáp: “À! Chỗ em có Thiết Quan Âm, Bích Loa Xuân, Mao Phong, Mông Đỉnh, Ngân Châm, tùy chị chọn ạ!”

Tô Tiểu Mộc khoát tay, phóng khoáng đáp: “Em chỉ cần nói cho chị biết loại trà nào đắt nhất thôi!”

“Phong Hoa Tuyết Nguyệt! Đây là loại trà mới của bọn em, gồm có bốn phần...”

“Bao nhiêu tiền?” Bà mối lại ngắt lời cô bé lần nữa, hỏi.

Cô em bán hàng cười ngọt, xòe năm ngón tay ra: “Không đắt, không đắt đâu! Một phần là năm mươi tệ, bốn phần là hai trăm tệ!”

“Được!” Tô Tiểu Mộc gật đầu, nhìn Hạ Hà Tịch, khiêu khích nói: “Cho chị mười chén!”

Vừa nói xong, không chỉ em gái bán trà im như thóc, mà khách uống trà nghe thấy thế cũng không nói được lời nào. Chỉ mình nam chính Hạ Hà Tịch vẫn thản nhiên, chống cằm nhìn bà mối.

Em gái bán trà tặc lưỡi: “Chỉ sợ anh chị không uống được nhiều thế thôi…”

Bà mối giận: “Uống không hết thì chị gói mang về. Cô sợ cái gì, người này có tiền đấy!” Bà mối nói xong thì cố ý chỉ vào Hạ Hà Tịch đang cười nhạt.

Lúc này, vị khách uống trà ở bàn bên cạnh không nhịn nổi nữa, thốt lên: “Em gái, em chẳng dịu dàng chút nào cả! Sao lại bắt nạt bạn trai thế chứ?”

Bà mối bỗng đứng dậy, chống nạnh đáp: “Mười chén mới bao nhiêu tiền hả? Chẳng lẽ bản cô nương chỉ đáng có mấy ngàn tệ thế thôi à? Muốn chạm vào tôi thì thế còn chưa đủ đâu!”

Nói rồi, khách khứa xung quanh bỗng cười vang lên, cũng không nói chêm vào nữa.

Tô Tiểu Mộc quay đầu nhìn con cáo họ Hạ, khiêu khích: “Còn xem mắt nữa hay không hả?” Thực ra cô đã tính sẵn rồi. Tuy con cáo họ Hạ có tiền, cũng không tiếc hai ngàn tệ, nhưng ai rỗi hơi mang theo ngần ấy tiền chứ? Quán trà trong công viên này cũng không cho ghi sổ hay cho quét thẻ, cô muốn xem thử, Tổng giám đốc Hạ sẽ phải làm thế nào đây?

Con cáo họ Hạ vẫn thản nhiên, bình tĩnh, nhướn mày nhìn em gái bán hàng nói: “Mười chén này anh trả tiền trước, lần sau tới uống được không?”

“Được chứ, được chứ!”

Hạ Hà Tịch vừa nói vừa rút một xấp tiền trong ví ra.

Em gái bán trà đếm một lát, nhe răng cười đáp: “Không thừa không thiếu, vừa đủ hai ngàn. Em đi tìm ông chủ chứng minh cho anh nhé!” Em gái bán trà nói xong thì chạy vọt vào trong.

Tô Tiểu Mộc bị cuốn theo chiều gió: “Anh…”

Hạ Hà Tịch nhướn mày, cười khẽ: “Vừa hay trước khi tới gặp em, có một người bạn trả anh hai ngàn tệ.”

“...” Bà mối khóc không ra nước mắt, chẳng lẽ đây là cái gọi là duyên phận?

Hạ Hà Tịch thừa cơ nói tiếp: “Nhóc ơi là nhóc, đây là cái người ta gọi là duyên phận đó. Em không trêu được anh, thế nên hãy ngoan ngoãn đầu hàng đi.”

Bà mối nghiến răng, hừ một tiếng không nhận thua: “Xem mắt đủ rồi phải không? Bản cô nương mệt, đi trước đây!”

------------------Tôi là đường phân cách Phong Hoa Tuyết Nguyệt--------------

Ra khỏi quán trà, bà mối đi theo hướng tây ra khỏi công viên, nhưng đi đến một hành lang vắt ngang qua thảm cỏ xanh lại không kìm được mà đi chậm lại. Công viên của thành phố C, ngoài trà ngon, hồ đẹp, không khí trong lành, còn có một chỗ đặc biệt rất thu hút du khách, đó chính là chỗ này. Hành lang nổi tiếng này là hành lang kết duyên, người ra kẻ vào chen chúc, mỗi một cây cột ở đây đều chăng dây, treo đầy những tấm thẻ nhỏ đủ các kiểu.

Trên mỗi tấm thẻ đều là ảnh và thông tin của những chàng trai, cô gái chưa kết hôn. Nhưng điều thần kỳ là, phần lớn những đối tượng đến đây là các bà, các cô, rất hiếm khi diễn viên chính xuất hiện trên sân khấu. Hóa ra ở đây toàn các bậc cha mẹ, họ mang những tấm ảnh của con trai hay con gái tới tìm đối tượng phù hợp.

Lúc đầu, bà mối nghe nói công viên này có nơi đặc biệt như thế thì rất buồn cười, nhưng không ngờ, những người đến đây lại thành công thật sự. Giờ này năm ngoái, ở đây còn tổ chức lễ cưới tập thể, khiến bà mối được mở rộng tầm mắt.

Thế nên, Tô Tiểu Mộc đi tới đây thì bắt đầu thấy tò mò, hạ quyết tâm, sải bước vào hành lang. Nhưng chưa đi được nửa phút, bà mối đã hối hận!

Tất cả cô, dì, chú, bác đều nhìn bà mối bằng những ánh mắt kỳ quái, kiểu như “hình thức cô nhóc này cũng được, nhưng không biết có vun vén gia đình được không?”, “sao lại một mình tới chỗ này tìm đối tượng, có phải con bé này mồ côi không?”…

Trong thoáng chốc, bà mối quay lại cũng không được mà không quay đi cũng không xong, đành cứ xông về phía trước. Đi được quá nửa đường thì đột nhiên bị một bức tường thịt chặn lại. Bà mối vội vàng dừng lại, ngẩng đầu nhìn mới phát hiện một bà cô vừa lùn vừa béo, nhưng có vẻ hòa nhã, dễ gần.

Bà cô híp mắt, vui vẻ hỏi: “Cháu gái à, tới một mình hả?”

Bà mối gật đầu một cách cứng ngắc.

“Cháu bao nhiêu tuổi rồi?”

“Hai mươi tư ạ.”

“Cháu làm việc ở đâu?”

“...” Khóe miệng Tô Tiểu Mộc giật giật, đột nhiên có cảm giác một bà cô quái dị đang lừa bắt cóc trẻ con.

Bà cô không đợi bà mối trả lời đã chìa tấm thẻ nhựa trong tay ra cho cô xem, nói: “Đây là con trai cô, năm nay hai mươi tám tuổi, là công chức nhà nước. Cô mong nó tìm được một cô bạn gái ngoan ngoãn, khéo léo một chút. Cô tin vào cái duyên, lần đầu tiên nhìn thấy cháu cô đã thấy thích rồi. Hay là cháu cho cô số điện thoại nhé? Khi nào hai đứa nói chuyện với nhau thử xem sao?”

“...” Cô này, trước đây cô cũng làm bà mối đúng không?

Bà cô nhìn bà mối đang đứng im tại chỗ, cười to: “Giờ thanh niên các cháu đừng có ngại ngùng gì! Cơ hội không chờ chúng ta đâu, dù có thành hay không thì cũng có thể làm bạn, cháu nói có phải không nào? Trông cô cũng không giống người xấu đúng không? Thế này nhé, cháu không bằng lòng để lại số điện thoại thì cô cho cháu số điện thoại của con trai cô vậy...”

Bà mối nghe mà há hốc mồm, đang do dự không biết phải từ chối bà cô nhiệt tình như lửa này thế nào thì đột nhiên nghe thấy một giọng nam, lòng bàn tay cũng nóng lên vì đã bị người ta nắm lấy.

Cô nghe Hạ Hà Tịch nói: “Cô nói đúng lắm, cơ hội không chờ đợi người ta. Nhưng xin lỗi cô, cơ hội này cháu đã tính tới rồi.”

Bà mối từ từ ngẩng đầu, nhìn gương mặt với những đường nét rõ ràng và đôi mắt sáng, hai má bỗng đỏ ửng.

Hạ Hà Tịch không để bà cô kia nói thêm, nắm tay bà mối đi khỏi đó. Đi rất xa, rất xa rồi, bà mối vẫn không có can đảm hất bàn tay to lớn, ấm áp và an toàn ấy ra.

Trong giây lát, cô nghĩ, nếu hành lang kết duyên này cứ kéo dài mãi, dài mãi, không có tận cùng thì tốt biết bao.